• Số đơn xin tị nạn ở Anh đã đạt mức cao nhất trong gần 20 năm qua, trong bối cảnh số người di cư vượt biển tăng vọt và đại dịch coronavirus có nguy cơ bùng phát trở lại. Số đơn chờ xử lý cũng ở mức cao kỷ lục.

    Tổng cộng có 37,562 đơn xin tị nạn trong năm nay tính đến tháng 9 - nhiều nhất kể từ năm 2004 (39,746) và cao hơn con số trong đỉnh điểm khủng hoảng di cư châu Âu vào năm 2015 và 2016 (36,546 ).

    Số liệu mới nhất tăng 18% trong vòng 12 tháng tính đến tháng 9 năm 2020 (31,966), mặc dù đã bị ảnh hưởng bởi đại dịch Covid-19 trong bối cảnh di chuyển bị hạn chế. Có 35,737 đơn đăng ký tị nạn cho cùng kỳ năm 2019.

    Bộ Nội vụ cho biết: “Sự gia tăng số đơn xin tị nạn một phần do việc nới lỏng các hạn chế đi lại toàn cầu và số lượng người vượt biển đến Anh (hầu hết tất cả đều xin tị nạn)”.

    Số đơn xin tị nạn đã giảm "đáng kể" trong đợt bùng phát coronavirus đầu tiên nhưng sau đó lại tăng và hiện cao hơn mức trước đại dịch.

    Bộ cho biết thêm Covid-19 đã có “tác động đáng kể đến hệ thống nhập cư của Vương quốc Anh” trong việc hạn chế việc dòng người di cư đến và đi từ Anh quốc lẫn “năng lực hoạt động”.

    27asylumSố người vượt biển tới Anh trong năm nay đã tăng mạnh

    Đài quan sát di cư của Đại học Oxford cho biết số người vượt biển là “yếu tố chính thúc đẩy số lượng đơn xin tị nạn trong quý 3 năm 2021”.

    Có 15,104 đơn xin tị nạn từ tháng 7 đến tháng 9 năm 2021, tăng 74% so với cùng kỳ năm 2020 (8,657) và là số liệu hàng quý cao nhất kể từ đầu năm 2003 (15,856).

    Kỷ lục về số đơn xin tị nạn tính theo quý là 22,760 từ tháng 10 đến tháng 12 năm 2002 - thời điểm yêu cầu tị nạn gia tăng “một phần do hành động quân sự, xung đột hoặc bất ổn chính trị ở các nước như Iraq, Afghanistan, Zimbabwe và Somalia”.

    Hơn 25,700 người đã thực hiện chuyến hành trình nguy hiểm qua eo biển Manche đến Vương quốc Anh trong năm nay - gấp ba lần tổng số của cả năm 2020.

    Tổng cộng 67,547 đơn xin tị nạn đang chờ xử lý vào cuối tháng 9 - tăng 41% so với cùng kỳ năm ngoái, ở mức cao nhất kể từ khi số liệu bắt đầu được thu thập vào tháng 6 năm 2010.

    3,261 trường hợp khác đang chờ được xem xét lại, trong đó có một số người đang chờ nhận quyết định kháng nghị. Khoảng 62% trường hợp (44,018) đã chờ đợi quyết định ban đầu được hơn sáu tháng.

    Số liệu riêng của Bộ Nội vụ cho thấy tổng số đơn xin trong hệ thống tị nạn - bao gồm cả các trường hợp đang chờ kết quả kháng nghị và người xin tị nạn không thành công đợi trục xuất - ở mức 125,316 vào cuối tháng 6 năm 2021, tăng 14% so với cùng kỳ năm ngoái, và gấp hơn ba lần số liệu của một thập kỷ trước (37,903 vào tháng 6 năm 2011).

    Khoảng 510 người đã được bảo vệ ở Anh thông qua các chương trình tái định cư trong ba tháng đến tháng 9 - con số hàng quý cao nhất kể từ khi đại dịch bắt đầu, nhưng thấp hơn nhiều so với giai đoạn cùng kỳ vào năm 2019 (1,400).

    27asylum1Biểu đồ số người được bảo vệ ở Anh thông qua các chương trình tái định cư

    Tổng cộng có 1,171 người được tái định cư trong năm tính đến tháng 9, giảm 46% so với 12 tháng trước đó.

    Ông Marley Morris, lãnh đạo công tác di cư thuộc Viện Nghiên cứu Chính sách Công (IPPR), cho biết các số liệu nêu bật “vấn đề mang tính hệ thống” với hệ thống tị nạn của Anh và “các tuyến đường an toàn dành cho người tị nạn tìm cách đến Vương quốc Anh đang bị hạn chế”.

    Người phát ngôn chính thức của Thủ tướng cho biết các số liệu cho thấy “chúng ta đã đúng khi hành động thông qua Dự luật mới”.

    Các số liệu thống kê "chứng minh quy mô phức tạp của cuộc khủng hoảng di cư toàn cầu" và thảm kịch hôm thứ Năm, dẫn đến cái chết của 27 người trên biển, "là lời nhắc nhở rõ ràng nhất" về sự nguy hiểm của việc vượt biển - một phát ngôn viên của Chính phủ nói thêm: “Chỉ có Dự luật Quốc tịch và Biên giới mới đảm bảo người có nhu cầu thực sự được đối xử công bằng và phá vỡ các mạng lưới tội phạm buôn người”.

    Viethome (Theo Evening Standard)

  • Hệ thống tị nạn của Anh đang hỗn loạn với kỷ lục 55,000 đơn xin tị nạn tồn đọng có thời gian chờ ba năm, tờ Sun cho biết vào Chủ nhật 21/11.

    Cứ mỗi tháng, sẽ có thêm 100 người di cư được ghi nhận phải đợi ba năm nhưng chưa được xử lý yêu cầu xin tị nạn. Hàng ngàn người khác vẫn ở lại Vương quốc Anh nhưng bị từ chối quy chế tị nạn vì bộ phận nhập cư không biết họ đến từ đâu. Nhiều người tiêu hủy giấy tờ của họ trước khi đến, tạo ra khó khăn cho các quan chức trong quá trình trục xuất.

    Hệ thống tị nạn đang chịu áp lực ngày càng lớn bởi số lượng lớn người di cư đến Anh qua eo biển Manche và các quy tắc di chuyển trong thời gian phong tỏa.

    Tuần trước, có thông tin chỉ 5 trong số hơn 23,000 người vượt biển trong năm nay bị trả về châu Âu. Nhưng số liệu do The Sun thu được vào Chủ nhật cho thấy 54,432 người đã chờ đợi hơn ba năm để được giải quyết yêu cầu xin tị nạn, tăng 12% so với năm ngoái và gấp đôi số liệu năm 2015.

    Số người đã sử dụng hết các con đường kháng nghị và đang chờ bị trục xuất hiện ở mức 39,510, tăng 68% so với năm 2015.

    don xin ti nan ton dong o anh
    Công tác trục xuất cũng gặp khó khăn vì nhiều người tị nạn không có giấy tờ tùy thân

    Bài liên quan: Bộ Nội vụ cho rằng người xin tị nạn thực chất chỉ là di cư đi kiếm tiền

    Hiện bà Priti Patel đang được yêu cầu rút lại tuyên bố trước Quốc hội rằng hầu hết người đến Vương quốc Anh bằng thuyền nhỏ không phải là người xin tị nạn.

    Hai đồng nghiệp của bà trong đảng Lao động, David Blunkett và Shami Chakrabarti, cũng đặt câu hỏi liệu bộ trưởng có bằng chứng ủng hộ tuyên bố của bà rằng “70% người trên những chiếc thuyền nhỏ là đàn ông độc thân và di cư để kiếm tiền”.

    Các tổ chức từ thiện cho người tị nạn ngày càng lo ngại chính phủ đang đưa ra câu chuyện không có thật rằng người di cư đến Vương quốc Anh bằng thuyền không đáng được thông cảm.

    Tại Ủy ban Pháp luật và Nội vụ của Thượng viện vào tuần trước, bà Patel đã bị thẩm vấn về chính sách mới của mình. Theo đó, mọi cá nhân đến Vương quốc Anh xin tị nạn sau khi đi qua một quốc gia “an toàn” là “không thể chấp nhận được” - nghĩa là yêu cầu tị nạn sẽ không được xem xét. 

    Mô tả những đối tượng trong chính sách mới, bà Patel nói: “Trong năm ngoái, 70% số người trên những chiếc thuyền nhỏ tới Anh là đàn ông độc thân và di cư để kiếm tiền. Họ không phải là những người xin tị nạn thực sự”. Các quan chức Bộ Nội vụ đã được yêu cầu cung cấp bằng chứng cho khẳng định của bộ trưởng.

    Nguồn tin từ Bộ cho biết trong số 8,500 người vượt biển tới Anh vào năm 2020, 87% là nam giới và 74% trong độ tuổi từ 18 đến 39 - nhưng không cung cấp bằng chứng liên quan đến yêu cầu xin tị nạn của họ.

    Người phát ngôn của Bộ Nội vụ cho biết: “Pháp là quốc gia an toàn; người di cư nên xin tị nạn ở quốc gia an toàn đầu tiên họ đến, thay vì thực hiện các cuộc vượt biên nguy hiểm và bất hợp pháp".

    5patelBà Patel đang được yêu cầu giải thích phát ngôn gây tranh cãi của mình 

    Lady Chakrabarti - cựu lãnh đạo đảng Tự do và thành viên của ủy ban, cho biết các nhận xét của bà Patel nên được giải thích, sửa chữa hoặc rút lại một cách hợp lý.

    Bà Chakrabarti nói: “Cả cộng đồng tị nạn và cuộc sống của những người tuyệt vọng đều quá quý giá, do vậy tuyên bố 70% của bộ trưởng Bộ nội vụ không thể mặc định được coi là chính xác. Bộ Nội vụ có thực sự nói rằng hầu hết người xin tị nạn là nam giới độc thân hoặc hầu hết người vượt biển đều là ‘di cư để kiếm tiền’ và không xứng đáng để được cấp quyền tị nạn? Nếu có, điều gì đã xảy ra với việc giám sát một cách kỹ càng đối với mọi yêu cầu xin tị nạn của từng cá nhân?"

    Lord Blunkett - cựu bộ trưởng Nội vụ của đảng Lao động, người đã đưa ra câu hỏi dẫn tới số liệu "70%” của bà Patel, cho biết chính phủ có thể phải chật vật để biện minh cho con số này vì các quan chức vẫn đang xử lý hồ sơ xin tị nạn tồn đọng.

    “Không có gì ngạc nhiên khi Bộ Nội vụ đã không phản hồi yêu cầu chứng minh số liệu 70% của các phóng viên vì tình trạng tồn đọng hồ sơ xin tị nạn quá nghiêm trọng”, ông Blunkett nói, “Con số gần đây nhất mà tôi thấy là 125,000, lớn hơn so với nhiều năm trước”.

    Bằng chứng miệng trước Ủy ban Nội vụ vào tháng 9 năm 2020 của ông Abi Tierney - tổng giám đốc Cơ quan Thị thực và Nhập cư Vương quốc Anh, cho biết trong số 5,000 người vượt biên vào năm 2020 cho đến ngày họp của ủy ban, 98% đã xin tị nạn.

    Dữ liệu của Bộ Nội vụ được công bố cho thấy nhiều người vượt biển tới Anh bị từ chối tị nạn đến từ các khu vực có xung đột như Iran, Iraq, Afghanistan và Sudan.

    Tiến sĩ Peter Walsh, nhà nghiên cứu của tổ chức Đài quan sát Di cư tại Đại học Oxford, cho biết: “Phần lớn các yêu cầu xin tị nạn (bao gồm cả những người đến Vương quốc Anh bằng thuyền nhỏ) cuối cùng đã thành công. Cụ thể, Bộ Nội vụ báo cáo rằng 59% đơn xin tị nạn nộp từ năm 2017 đến năm 2019 đã được phê duyệt, tính cả số lượng kháng nghị. Cho rằng người di cư vượt biển sẽ có nhiều khả năng được chấp thuận tị nạn hơn những người xin tị nạn khác là kết luận hợp lý".

    "Điều này là do các quốc tịch phổ biến của người di cư vượt biển - như Iran, Syria, Afghanistan và Yemen - có khả năng thành công cao hơn mức trung bình. Không rõ bằng chứng chứng minh cho tuyên bố 70% người di cư vượt biển vì lý do kinh tế. Nhưng trên cơ sở dữ liệu có sẵn, không quá 30% người di cư bằng đường biển được chấp nhận tị nạn là việc khó có thể xảy ra”.

    Viethome (Theo Guardian)

    Viethome (Theo Sun)

  • Thứ Ba tuần này, Quốc hội Anh tiếp tục thảo luận Bộ luật Biên giới và Quốc tịch (Nationality and Borders Bill) do Bộ Nội vụ trình lên. Trong những đề xuất mới mà Bộ Nội vụ đệ trình, có một vài phương pháp mà bộ này muốn sử dụng để xác định độ tuổi trẻ em xin tị nạn. 

    Cụ thể, Bộ Nội vụ muốn chụp X-quang răng của trẻ xin tị nạn cũng như kiểm tra (đo đạc) các bộ phận trên cơ thể. Đồng thời phân tích nước bọt, tế bào, các mẫu thử khác cùng với ADN. 

    Tuy nhiên, liên minh các tổ chức bảo vệ quyền trẻ em như Refugee and Migrant Children’s Consortium (RMCC), Coram, Children’s Society và Unicef UK tỏ ra khá lo lắng về đề xuất này. 

    Họ cho rằng hành động này sẽ không giúp chính phủ bảo vệ trẻ em khỏi tệ nạn tội phạm. Việc đưa ra những phương pháp "không chính xác'' và ''có tính phá hoại" cũng như đòi hỏi ''các bằng chứng ngày càng chuyên sâu'' sẽ làm gia tăng nguy cơ trẻ bị sắp xếp nhầm vào nơi ở dành cho người trưởng thành.

    chup x quang xac dinh do tuoi nguoi ti nan
    Việc chụp x-quang răng để xác định độ tuổi được cho là không chính xác.

    Đầu năm nay, nhiều trẻ em xin tị nạn đã bị xếp ở chung với người lớn trong trại cấm túc, và bị đe dọa trục xuất sau khi các em bị xác định nhầm là trên 18 tuổi. Nhiều tháng nay đã xuất hiện thêm nhiều báo cáo cho thấy trẻ em bị đánh giá nhầm là người lớn. 

    Bộ luật Biên giới và Quốc tịch của Bộ Nội vụ cũng tước mất quyền của chính quyền địa phương và nhân viên chăm sóc xã hội, khiến họ không thể tiếp cận để chăm sóc trẻ em xin tị nạn. Ngược lại, Bộ Nội vụ lại được ban thêm quyền để buộc nhân viên chăm sóc xã hội phải tiến hành kiểm tra tuổi của trẻ. 

    Việc áp dụng các phương pháp khoa học để xác định tuổi trẻ em từ lâu đã bị đánh giá là thiếu chính xác và phi đạo đức. Stewart MacLachlan, nhân viên chính sách và pháp lý cấp cao ở Trung tâm Pháp lý trẻ em Coram cho biết:

    ''Nhiều trẻ không có giấy tờ xác minh danh tính tuổi tác, có thể là chúng chưa từng được làm giấy khai sinh hay hộ chiếu. Có thể chúng đã đánh mất trên đường trốn chạy, hoặc là đã bị bọn người tịch thu giấy tờ. Nhiều trẻ bị buôn bán với giấy tờ giả''.

    "Những trẻ bị coi là người lớn sẽ bị xếp ở chung hoặc cấm túc chung với người lớn, thậm chí bị đi tù. Điều này khiến sự an toàn của các em bị đe dọa nghiêm trọng''.

    ''Chúng tôi kêu gọi Bộ Nội vụ cân nhắc kỹ đề xuất này. Thật phi đạo đức khi phán quyết số phận của một đứa trẻ dựa vào những bài kiểm tra thiếu chính xác, không được khoa học thừa nhận''.

    Patricia Durr, giám đốc điều hành tại Ecpat UK, một thành viên của RMCC, cho rằng: ''Việc bảo vệ trẻ em ở đất nước này còn rất nhiều bất cập. Chúng ta cần những phương pháp tiếp cận nhân đạo và an toàn hơn''.

    ''Những trẻ nhập cư bị buôn bán, vốn dĩ tuổi của các em đã không còn chính xác do giấy tờ đều bị bọn buôn người làm giả để vận chuyển các em như người trưởng thành. Nhờ đó các em không bị soi xét ở các bến cảng và biên giới''.

    Trong khi đó, Bộ Nội vụ phản bác rằng đề xuất của họ sẽ giúp chấm dứt tình trạng lạm dụng quyền trẻ em để trục lợi, nhờ đó mà có thể bảo vệ trẻ em tốt hơn.

    Viethome (theo Independent)

  • Tòa án Tối cao Anh quốc (UK Supreme Court) từng từ chối đơn xin tị nạn của một phụ nữ Việt Nam vào năm 2015. Sau đây chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về trường hợp này:

    Cô TN từng được tị nạn tạm thời tại UK vào năm 2004 sau khi đệ đơn nói rằng mình bị đàn áp tôn giáo tại VN do theo đạo Công giáo. Sau khi đơn của cô bị từ chối vào tháng 4/2004 do không thỏa đáng, cô lại tiếp tục nộp đơn vào tháng 4/2011. Thế nhưng sau đó cô bị trục xuất về VN, nhưng lại lén lút quay trở lại UK vào tháng 5/2014.

    Đến UK, cô tiếp tục nộp đơn xin tị nạn vẫn với lý do đàn áp tôn giáo và bị quấy rối tình dục trong thời gian bị trục xuất về VN. Lần này, hồ sơ của cô được cho là phù hợp với quy trình xử lý nhanh Detained Fast Track 2005 (quy trình này cho phép tòa án quyết định nhanh về hồ sơ của người xin tị nạn trong lúc người xin tị nạn bị tạm giữ tại trại nhập cư). Sau khi xem xét, Tòa cấp một (First-tier Tribunal) từ chối đơn của cô vì cảm thấy những gì cô trình bày không đáng tin. 

    Vào ngày 19/8/2015, chỉ hai ngày trước khi cô bị đưa lên máy bay trục xuất, cô TN lần đầu tiên kháng cáo rằng cô là nạn nhân của nạn buôn người cả trong hành trình trở lại UK vào năm 2014 và suốt thời gian ở UK. Sau khi trải qua kiểm tra y tế để xác định xem cô có phải là nạn nhân buôn người hay không, vào ngày 20/8/2015, Quốc Vụ Khanh (Secretary of State) đã từ chối yêu cầu làm mới đơn xin tị nạn của cô, và duy trì quyết định trục xuất cô này.

    Phán quyết về hồ sơ của TN có công bằng không?

    Trong đơn kháng cáo tại Tòa Supreme Court, cô TN nói rằng quy trình quyết định nhanh fast-track là không công bằng khi từ chối đơn xin tị nạn của cô. Đơn kháng cáo của TN yêu cầu xác minh tính hợp lệ của phán quyết trục xuất cô theo luật Fast Track Procedure Rules 2005, và nói rằng những luật này được tạo ra một cách không công bằng đối với từng hồ sơ cụ thể. Đơn kháng cáo của cô được sự hỗ trợ của các tổ chức giúp đỡ người tị nạn Helen Bamber Foundation và Detention Action.

    Đơn kháng cáo được xem xét bởi Thẩm phán Lloyd-Jones, Thẩm phán Briggs, Thẩm phán Lady Arden, Thẩm phán Sales và Thẩm phán Stephen. Lord Pannick QC và Stephanie Harrison QC đại diện cho bên kháng cáo. Robin Tam QC đại diện cho Bộ Nội vụ. 

    Vào thời điểm tháng 10/2014, luật 2005 Fast Track Rules dùng làm căn cứ để xét duyệt hồ sơ của người xin tị nạn, đã được thay thế bằng luật Fast Track Rules 2014. Tuy nhiên, sau một loạt các vụ kháng cáo, người ta nhận ra rằng luật 2014 do Tòa Phúc thẩm (Court of Appeal) áp dụng trong xét xử được cho là không công bằng, không đúng thẩm quyền, và không hợp lệ. 

    Để giải thích về đơn kháng án của mình tại Tòa Phúc thẩm, cô TN nói rằng luật 2005 cũng không hợp lệ khi dùng để xét xử vụ của cô, và do đó, quyết định ban đầu của Fast Track Rules về hồ sơ của cô phải tự động vô hiệu. 

    Thẩm phán Tòa Tối cao (High Court) đồng ý với đơn kháng cáo của cô rằng luật 2005 là không hợp lệ, nhưng quyết định đối với hồ sơ của riêng cô thì vẫn đúng, bởi vì cô không thể chứng minh là quyết định đó bất công ở điểm nào. Nhận định này tiếp tục được Tòa Phúc Thẩm tán đồng, dẫn đến đơn kháng cáo của cô được đẩy lên tòa Supreme Court. 

    Không có thiên vị hay định kiến

    Lord Briggs và Lord Stephen đồng ý với Lady Arden rằng: "Việc luật Fast Track Rules 2005 được thiết lập không công bằng, không có nghĩa là hồ sơ của cô bị xét xử bất công''.

    Lord Sales và Lord Lloyd-Jones cũng đồng ý rằng: "Nếu luật Fast Track Rules 2005 trong vụ của cô TN bị áp dụng bất công, bị áp dụng sai thì phán quyết đối với trường hợp của cô sẽ tự động vô hiệu. Nhưng không có dấu hiệu cho thấy luật thiếu công minh ở bất kì điểm nào''.

    Lady Arden giải thích thêm: "Cô TN không kháng nghị bất kì quyết định không đúng nào của hội đồng xét xử. Nghĩa là không có kháng nghị về chất lượng của phán quyết. ''.

    Tóm lại, đơn kháng cáo của cô bị từ chối, và cô vẫn bị trục xuất vào ngày 21/8/2015.

    Viethome (theo © Scottish Legal News Ltd 2021)

    nguoi ti nan khang cao

  • Số hồ sơ xin tị nạn đang chờ xử lý đã vượt qua 70,000, bất chấp lượng đơn xin tị nạn hàng năm giảm.

    Theo số liệu của Bộ Nội vụ, gần 71,000 người xin tị nạn - bao gồm cả người phụ thuộc của họ, vẫn đang chờ quyết định ban đầu của chính quyền Anh từ 30 tháng 6 năm 2021.

    Tổng lượng hồ sơ tồn đọng đã tăng gấp đôi chỉ trong vài năm: vào cuối năm 2018, con số này là 36,000. Tình trạng tồn đọng được ghi nhận khi số lượng đơn đăng ký tị nạn mới vẫn ở dưới mức trước đại dịch. Cụ thể, số đơn xin tị nạn đã tăng trong quý 2 năm 2021, nhưng vẫn thấp hơn nhiều so với mức đỉnh của năm 2019.

    Một cách tính số lượng hồ sơ tồn đọng khác là những người xin tị nạn đã chờ hơn sáu tháng để nhận quyết định ban đầu - cũng cho thấy tình trạng đáng báo động. Số người theo diện này đã tăng gần 40% so với cùng kỳ năm ngoái, lên tới 54,000 người.

    Trong đó, có 3,000 hồ sơ là người Afghanistan xin tị nạn. Ngoài ra, 64 công dân Afghanistan đã bị từ chối tị nạn trong khoảng thời gian từ tháng 3 đến tháng 6 năm nay (so với 153 trường hợp được chấp thuận), và 139 người bị quản thúc nhập cư.

    Các số liệu về trục xuất chỉ tăng đến quý 1 của năm 2021, khi mười người được trả về Afghanistan.

    70000 ho so xin ti nan

    Về tái định cư

    Đầu tháng này, Nghị sĩ Quốc hội Chris Philp đã viết một bức thư cho Financial Times để chê bai tờ báo vì đã đưa tin "không đầy đủ" : "FT tuyên bố rằng kể từ khi bắt đầu đại dịch, Vương quốc Anh đã kết thúc kế hoạch tái định cư. Nhưng các vị không đề cập đến việc ra mắt Kế hoạch tái định cư tại Anh quốc (UKRS) vào tháng 3, nhằm thay thế kế hoạch tái định cư cho người dễ bị tổn thương tại Anh. Kế hoạch được thiết lập sau khi chúng ta vượt mục tiêu chào đón 20,000 người tị nạn từ xung đột ở Syria. Kế hoạch mới đảm bảo khả năng tiếp tục tái định cư cho người tị nạn".

    Tính tới nay, 310 người đã được hưởng lợi từ Chương trình Tái định cư của Vương quốc Anh trong sáu tháng đầu năm 2021. Nhìn chung, theo tổ chức Quan sát Di cư của Đại học Oxford, việc tái định cư đang ở mức khoảng 1/4 trước đại dịch.

    Về số lượng yêu cầu tị nạn được tuyên bố là "không thể chấp nhận" theo các quy tắc mới, có hiệu lực kể từ ngày 1 tháng 1: 1,509 “thông báo” đã được gửi cho các cá nhân để thông báo rằng trường hợp của họ đang được xem xét. Chính quyền Anh đang xác định quyết định trục xuất có phù hợp và khả thi hay không.

    Con số này tăng hơn 2 lần trong quý II năm 2021 với 3,052 thông báo được phát hành. Tuy nhiên, chỉ có bảy người thực sự bị coi là không thể được chấp nhận ở Anh vào năm 2021 cho đến nay, và không ai bị trục xuất sau quy trình này.

    Viethome (Theo Free Movement)

  • Áp lực đang ngày càng nặng hơn trên vai ông Sajid Javid, yêu cầu ông cho phép những người xin tị nạn làm việc trong bối cảnh Chính phủ đang cố gắng tìm kiếm các dòng tiền mới trong tuyệt vọng.

    Bộ Tài chính đã yêu cầu Bộ trưởng Nội vụ giảm các khoản hỗ trợ và chi tiêu cho người xin tị nạn ở Anh, hiện đã lên đến hàng trăm triệu bảng mỗi năm. 

    Một ý tưởng đang được xem xét là chấm dứt lệnh cấm làm việc đối với những người nước ngoài đã tuyên bố xin tị nạn.

    Động thái này có khả năng tiết kiệm cho Bộ Tài chính một khoản tiền trợ cấp cũng như mang lại thêm thuế thu nhập.

    Nhưng nó đang bị ông Javid và các quan chức của ông phản đối mạnh mẽ.

    Một nguồn tin từ Bộ Nội vụ cho biết: “Chúng tôi sẽ chống lại điều này. Làm thế nào chúng ta có thể cho phép một người xin tị nạn làm một công việc đòi hỏi sự tin tưởng khi mà chúng ta chưa biết chính xác họ là ai?”

    Khoảng 40.000 người nộp đơn xin tị nạn mỗi năm, trong đó mỗi hồ sơ mất tới hai năm để xử lý.

    Mỗi người xin tị nạn và những người phụ thuộc của họ được Chính phủ hỗ trợ số tiền 37,75 bảng mỗi tuần để sinh sống – tổng cộng số tiền trợ cấp lên đến 155 triệu bảng mỗi năm.

    Tiền thuê nhà của họ cũng được chi trả, vì những người vừa nộp đơn xin tị nạn sẽ ngay lập tức được cung cấp chỗ ở miễn phí.

    Trong khi đó, các nhà vận động dỡ bỏ lệnh cấm ước tính những người xin tị nạn bị cấm làm việc ở Anh có thể đóng góp đến 42 triệu bảng cho nền kinh tế.

    Trước cuộc rà soát chi tiêu trên toàn Whitehall vào Mùa thu, Bộ Nội vụ đã mắc kẹt trong cuộc tranh cãi gay gắt với Bộ Tài chính để có được thêm tiền chi cho các nhiệm vụ của mình, từ số lượng cảnh sát đến lực lượng biên phòng.

    Nhưng những người đứng đầu Bộ Tài chính khẳng định bất kỳ nhu cầu mới nào về tiền bạc phải được ông Javid rút từ trong ngân sách của chính ông.

    Một số người đã đổ lỗi cho quyết định của Theresa May về việc trao cho NHS 20 tỷ bảng mỗi năm là nguyên nhân dẫn đến việc thắt chặt hơn trong các khoản chi tiêu tài chính công.

    Các trợ lý của ông Philip Hammond thì khẳng định rằng ông không nên bị đổ lỗi trong việc này.

    Một phát ngôn viên của Bộ Tài chính nhấn mạnh: “Đây không phải là một đề xuất đến từ chúng tôi.

    “Kho bạc đặt ra giới hạn chi tiêu chung, và các bộ phận riêng lẻ sẽ quyết định cách phân bố chi tiêu của họ.

    VietHome (Theo The Sun)

  • Bộ Nội vụ sẽ loại bỏ chỉ tiêu phải xử lý hầu hết các đơn xin tị nạn trong vòng sáu tháng.

    Các luật sư nhân quyền bày tỏ sự bức xúc trước tin tức này, cho rằng số lượng người xin tị nạn phải đối mặt với sự chậm trễ trong việc xử lý hồ sơ có thể còn trở nên tồi tệ hơn mức hiện tại.

    Một luật sư nói rằng quyết định này có thể dẫn đến sự gia tăng các thách thức pháp lý đối với Bộ Nội vụ nếu các hồ sơ không được xử lý kịp thời.

    Vào năm 2014, Bộ Nội vụ bắt đầu áp dụng tiêu chuẩn xử lý 98% các trường hợp yêu cầu xin tị nạn đơn giản trong vòng sáu tháng.

    Thông tin được tiết lộ hồi tháng Tám năm ngoái cho biết Bộ Nội vụ đã khiến một số người phải chờ đợi hơn 20 năm để nhận được quyết định về yêu cầu tị nạn của họ. Mười bảy người đã nhận được quyết định từ Bộ Nội vụ vào năm 2017 cho các khiếu nại mà họ đã đệ trình hơn 15 năm trước, bốn người trong số họ đã chờ hơn 20 năm để nhận quyết định. Trường hợp tệ nhất là chậm trễ 26 năm sau khi nộp đơn lần đầu.

    Một báo cáo của tổ chức từ thiện Refugee Action cho thấy vào cuối năm 2017, 14.306 người đã chờ đợi lâu hơn định mức sáu tháng của Bộ Nội vụ, tăng 25% so với năm trước.
     
    Trong số các quyết định mà Bộ Nội vụ đưa ra vào năm 2017: có 18.189 quyết định (tương đương 75%) đã được đưa ra trong vòng sáu tháng sau khi nộp hồ sơ, 2.832 hồ sơ mất từ ​​sáu tháng đến một năm để xử lý, 3.059 kéo dài từ một đến ba năm và 243 từ ba đến năm năm.

    Trong số 40 người chờ đợi hơn năm năm để nhận được câu trả lời, bảy người đã được cấp tị nạn hoặc các loại visa bảo vệ khác, 22 người đã bị từ chối và 11 người đã rút đơn, rời khỏi đất nước hoặc qua đời trong khi chờ quyết định. Họ đến từ một loạt các quốc gia, bao gồm Afghanistan, Cộng hòa Dân chủ Congo, Eritrea, Somalia và Yemen.

    Hannah Baynes, thuộc công ty luật Duncan Lewis, nói: “Chúng tôi thường xuyên gặp những người xin tị nạn đã phải chờ đợi hơn sáu tháng để nhận quyết định lần đầu. Trong nhiều trường hợp, chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc đưa ra các thủ tục pháp lý để đối phó với sự chậm trễ của Bộ Nội vụ.

    “Tôi lo ngại về tác động đối với sức khỏe của khách hàng nếu Bộ Nội vụ đang có kế hoạch từ bỏ định mức hiện tại là sáu tháng cho các quyết định ban đầu. Quy định như vậy sẽ tạo ra tình trạng không chắc chắn và có nghĩa là những người đang xin tị nạn ở Anh không thể sống cuộc sống bình thường.

    “Tôi cũng cho rằng điều này sẽ làm tốn thời gian của tòa án và tiền bạc của người dân khi người xin tị nạn buộc phải dùng đến thủ tục pháp lý để phản đối sự chậm trễ của Bộ Nội vụ.”

    Người phát ngôn của Bộ Nội vụ cho biết: “Chúng tôi cam kết đảm bảo rằng các yêu cầu xin tị nạn được xem xét mà không có sự chậm trễ không cần thiết nào, để đảm bảo rằng những người cần được bảo vệ sẽ được cấp quyền tị nạn càng sớm càng tốt và giúp họ có thể bắt đầu hòa nhập và xây dựng lại cuộc sống, kể cả những người kháng cáo.

    “Chúng tôi loại bỏ tiêu chuẩn sáu tháng để tập trung vào các trường hợp dễ bị tổn thương khẩn cấp và những người nhận cần mức hỗ trợ lớn nhất, bao gồm cả trẻ em xin tị nạn (UASC) không có người đi kèm.

    “Ngoài ra, chúng tôi sẽ ưu tiên các trường hợp cá nhân đã nhận được quyết định nhưng cần phải xem xét lại. Chúng tôi đang kêu gọi các bên liên quan giúp đưa ra cách thức ưu tiên quyết định trong tương lai, điều này sẽ tạo nên một tiêu chuẩn dịch vụ mới với mục đích tìm cách giải quyết các vấn đề hiện tại trong hệ thống.”

    VietHome (Theo Guardian)

     

     

  • Trong năm 2018, người xin tị nạn chiếm khoảng 5% lượng người nhập cư ở Anh. Chỉ một số rất nhỏ hồ sơ xin tị nạn được chấp thuận ngay lần đầu, một vài người được tị nạn nhờ kháng nghị, và có thể tốn hàng năm để đưa ra kết luận cuối cùng.

    Đôi lúc, cũng như trong hiện tại, nước Anh đồng thời mở các chương trình tái định cư để nhận trực tiếp người tị nạn từ nước ngoài. Sau đây là một số dữ liệu về người xin tị nạn và người tị nạn ở UK.

    Có bao nhiêu người xin tị nạn đang ở UK?

    Có một vài cách khác nhau để tính số lượng người xin tị nạn ở Anh. Cách đầu tiên là tìm hiểu con số người nộp đơn xin tị nạn mỗi năm.

    Trong năm 2018, 37,453 người đã nộp đơn xin tị nạn. Con số này tương đối ổn định trong vòng năm năm qua và thấp hơn một chút so với năm 2002, khi số đơn xin tị nạn đạt mức cao nhất là 103,000.

    Một cách khác là tham khảo số liệu thống kê quản lý của Bộ Nội vụ, và số liệu này cho thấy đang có 88,848 trường hợp xin tị nạn đang được xử lý tính tới tháng Sáu năm 2018. Con số này bao gồm cả các hồ sơ và trường hợp đang trong giai đoạn chờ, trong đó người nộp hồ sơ đã bị từ chối tị nạn nhưng chưa rời khỏi Anh hoặc đã nhận được quyền lưu lại Anh theo một cách thức khác.

    Cách thứ ba là xác định số người đang nhận hỗ trợ theo Section 95, số tiền hỗ trợ hàng tuần mà người xin tị nạn nhận được.

    Tính đến cuối tháng Mười hai năm 2018, có 44.258 người xin tị nạn đang nhận hỗ trợ của chính phủ.

    Đã có bao nhiêu trường hợp xin tị nạn được chấp thuận?

    Khoảng một phần ba số hồ sơ xin tị nạn nhận được kết quả quyết định lần đầu trong vòng một năm. Bất cứ người xin tị nạn nào cũng có thể kháng nghị phản đối quyết định lần đầu và, nếu kháng nghị này không thành công, họ có thể tiếp tục xin thẩm định từ tòa án. Điều này đồng nghĩa với việc toàn bộ quá trình xin tị nạn có thể kéo dài đến vài năm.

    Vì lý do này, so sánh số lượng người được cho tị nạn mỗi năm với số lượng người nộp đơn xin tị nạn sẽ không cho ra kết quả chính xác của tỷ lệ hồ sơ thành công.

    Bộ nội vụ đã bắt đầu tiến hành phân tích kết quả cuối cùng của các trường hợp, và số liệu mới nhất cho thấy tỷ lệ trường hợp “không rõ kết quả” đang ở mức cao.

    Người mang quốc tịch Syria có được tính là người xin tị nạn không?

    Người tị nạn Syria được coi là trường hợp đặc biệt trong số liệu thống kê. Dù rất nhiều người đã nộp đơn xin tị nạn thông qua quy trình xin tị nạn trong nước của Anh (919 người trong năm 2018), phần lớn người tị nạn Syria ở Anh đã được cho tái định cư trực tiếp từ các trại tị nạn.

    Từ năm 2014 đến nay, Anh cho phép công dân Syria tái định cư theo Chương trình Tái định cư dành cho Người có hoàn cảnh khó khăn (VPRS), với mục tiêu giúp 20,000 người tính đến năm 2020. Số người hiện tại đang định cư ở Anh là khoảng 15,000.

    Tái định cư là quy trình khác với xin tị nạn

    Những người thuộc diện tái định cư được coi là người tị nạn hoặc người được bảo trợ nhân đạo bởi nước Anh khi đang ở nước ngoài và sau đó, sẽ được đưa đến Anh sinh sống.

    Trong khi tạm trú ở các trại tị nạn, tình trạng tị nạn của họ được quyết định bởi các nhân viên của UNHCR và sau đó, chính phủ anh sẽ chọn xem ai được phép tái định cư ở Anh.

    Dựa trên quy mô của VPRS (và các chương trình tái định cư khác), người tái định cư chiếm khoảng hơn một phần tư (27%) lượng người được cho phép tị nạn ở Anh trong vòng năm năm qua (2014-2018).

    Tỷ lệ hồ sơ xin tị nạn thay đổi thế nào trong những năm qua?

    Trong năm 2018, ít nhất 20,000 người đã được cho phép tị nạn ở Anh, bao gồm cả diện tái định cư. Con số này chỉ bằng một nửa năm 2001, năm có đến 48,000 người được cho phép tị nạn và là con số cao nhất trong những thập kỷ gần đây.

    Số lượng hiện tại tăng khoảng 5,000 người mỗi năm nhờ vào các chương trình tái định cư, phần lớn là nhờ VPRS.

    Việc thiếu dữ liệu trong nhiều năm đồng nghĩa với việc có nhiều ý kiến trái ngược nhau về tổng số lượng người được cho phép tị nạn ở Anh trước những năm 1980. Nhiều con số ước tính cho rằng khoảng thời gian có nhiều người được cấp quyền tị nạn nhất là khi:

    • Khoảng 80,000 người tị nạn Do Thái tới Anh trong giai đoạn từ 1933-1939, tương đương 11,000 người mỗi năm.
    • Khoảng 27,000 người Uganda gốc Á được tái định cư ở Anh trong năm 1972 và 1973, tương đương 13,500 người mỗi năm.
    • Khoảng 17,000 đến 22,500 người tị nạn Việt Nam được tái định cư ở Anh trong giai đoạn từ 1979 đến 1992, tương đương 1,400 người mỗi năm.

    Có bao nhiêu người tị nạn đang ở Anh?

    Chúng ta không thể chắc chắn có bao nhiêu người tị nạn ở Anh, nhưng chúng ta biết bao nhiêu người đã được xác định tình trạng nhập cư là tị nạn hoặc các diện bảo trợ nhân đạo khác. Tuy nhiên, không có dữ liệu nào sau đó cho phép chúng ta theo dõi cuộc sống của họ sau khi được xác định tình trạng nhập cư.

    Chúng ta cũng không có dữ liệu đáng tin cậy về khoảng thời gian trước những năm 1980, vì thế không thể ước tính tổng số lượng người đã từng được tị nạn ở Anh.

    VietHome (Theo House of Commons Library)

  • Một em bé mới tám tháng tuổi đã bị Bộ Nội vụ giam giữ trong trại tạm giữ người nhập cư dù em bé này có quốc tịch Anh.

    Chi tiết về vụ việc này được ghi lại trong một bộ hồ sơ tòa án, trong đó Bộ Nội vụ đã thắng vụ kiện cáo buộc Bộ giam giữ trái phép em bé và người mẹ Nigeria của mình.

    Người mẹ, được gọi tên là TR trong hồ sơ, cùng con trai, JA, đã bị tạm giữ trong 12 ngày sau khi hồ sơ xin tị nạn của TR bị từ chối.

    Dịch vụ Tư vấn Nhập cư IAS đã viết thư cho Bộ Nội vụ, trình bày rằng JA là một công dân Anh dựa trên quốc tịch của người cha và để chứng minh điều này, họ đã cố gắng cập nhật giấy khai sinh của cậu bé.

    Là một công dân Anh, JA không thể bị trục xuất và TR nên được cho phép lưu lại Anh để chăm sóc con. Bộ Nội vụ đã bác bỏ luận điểm này và tiến hành giam giữ hai mẹ con.

    Cuối cùng, tòa án tối cao đã ban hành lệnh tạm hoãn trục xuất và hai mẹ con được thả ra. Một tháng sau đó, người cha quốc tịch Anh của JA đã được ghi tên trong giấy khai sinh của cậu bé.

    Sau một phiên xét xử tại một tòa án trung tâm London, TR và JA đã được đền bù lần lượt 20,000 và 5,000 bảng vì bị giam giữ nhầm.

    Tuy nhiên, Bộ Nội vụ đã kháng cáo lại quyết định này của tòa án với lý lẽ cho rằng quan tòa đã mắc sai lầm khi kết luận JA không thể bị tạm giữ vì là công dân Anh.

    Trong phiên xét xử kháng nghị này, quan tòa Judith Farbey đã xử thắng kiện cho Bộ Nội vụ bởi lẽ tại thời điểm bị tạm giữ, chưa có bằng chứng chứng minh JA là công dân Anh và vì thế, Bộ Nội vụ hoàn toàn có cơ sở để cân nhắc việc trục xuất cậu bé.

    Quan tòa nói: “Nếu quốc tịch của một cá nhân còn chưa rõ ràng, người đó có trách nhiệm phải chứng minh mình là người Anh để tránh việc mất quyền tự do theo bộ luật 1971.”

    Tuy nhiên, quan tòa Farbey cũng cho phép phía gia đình được tiếp tục kháng nghị sau khi luật sư của họ, bà Amanda Weston, tranh luận rằng nếu Bộ không có quyền trục xuất JA, một công dân Anh, và vì cậu bé còn đang bú mẹ, mẹ của cậu bé cũng không thể bị trục xuất.

    Quan tòa chỉ đạo đưa vụ án trở lại tòa án cấp thấp hơn và xét xử lại tại đây để có phán quyết mới.

    Giờ đây, cậu bé đã chín tuổi. Mẹ cậu bé đến Anh vào ngày 6 tháng Mười năm 2007 và được cho phép lưu lại Anh đến ngày 9 tháng Một năm 2008. Cô đã ở lại quá hạn và vẫn lưu lại Anh.

    JA ra đời vào tháng Chín năm 2009. Ban đầu, giấy khai sinh của cậu bé chỉ ghi tên người mẹ là TR mà không có tên cha.

    Vào ngày 23 tháng Mười năm 2009, TR nộp đơn xin tị nạn và vào ngày 12 tháng Một năm 2010, Bộ Nội vụ từ chối đơn này.

    ISA nộp đơn xin đại diện cho hai mẹ con vào tháng Tư năm 2010, nhưng JA và TR đã bị tạm giữ trong khoảng từ ngày 9 đến 21 tháng Năm năm 2010.

    Phiên tòa tại tòa án địa phương diễn ra vào tháng Mười năm 2017 và phiên tòa kháng cáo diễn ra vào tháng Mười năm ngoái.

    VietHome (Theo Guardian)

  • Nhiều người châu Phi đến Nga theo diện visa cổ động viên trong đợt World Cup 2018, nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để nhập cư và làm việc. Nhưng chính quyền đang ráo riết trục xuất họ.

    Trong một căn hộ chật chội ở ngoại ô Moscow, Lamin không có nhiều thứ ngoài quần áo và cuốn Kinh Thánh mà anh mang theo khi đến Nga với visa World Cup tạm thời vào hè năm ngoái.

    Chỉ có 33 người được trao giấy tờ tị nạn ở Nga năm 2017. Ảnh: AFP.

    Thanh niên 23 tuổi người Gambia ở trong căn hộ 2 phòng với 9 người khác – trong đó, trẻ nhất là bé gái mới sinh, con của một bạn cùng phòng người Congo.

    Cũng như hàng nghìn người châu Phi khác, Lamin đến Nga vào giải bóng đá thế giới với giấy tờ dạng “Fan ID”, cho phép khán giả World Cup vào Nga dễ dàng hơn so với quy định visa thông thường.

    Trong khi đa số đến Nga chỉ để xem bóng đá, những người khác dự định ở lại và đi làm.

    Một số người nghĩ rằng họ có thể xin tị nạn ở Nga, hoặc Nga có thể là bước đệm để họ tìm đến cuộc sống mới ở châu Âu.

    Nhưng 8 tháng sau khi Pháp đánh bại Croatia để đăng quang ngôi vô địch thế giới vào tháng 7/2018, những hy vọng của những người châu Phi nói trên bị dập tắt khi Bộ trưởng Nội vụ Nga nói nước này sẽ tăng cường các biện pháp trục xuất những vị khách ở quá hạn visa trước cuối tháng 3/2019.

    Lamin, thanh niên 23 tuổi người Gambia, là một trong số 12.000 người ở Nga bất hợp pháp sau khi visa cổ động viên cho World Cup 2018 hết hạn. Ảnh: AFP.

    Hi vọng tị nạn mong manh

    Lamin (chỉ là tên dùng cho công việc) nói anh cần phải rời khỏi xung đột với gia đình ở Gambia vì mạng sống của anh bị đe dọa. Một bạn của anh ở nhà thờ nói Nga là nơi dễ vào trong thời gian tổ chức World Cup.

    Nhưng sau khi đến đây, mọi chuyện không hề dễ dàng.

    “Tôi không biết gì, tôi không có nơi nào để ở, cuộc sống rất khó khăn”, anh nói.

    Cựu sinh viên ngành quản lý sau cùng nhận được sự hỗ trợ của một người nhập cư người Liberia, cho anh ăn và ở nhờ trong căn hộ.

    Nhưng trong một cuộc trấn áp vào tháng trước, cảnh sát phát hiện người Liberia kia không có giấy tờ, và đã trục xuất người này.

    “Tôi không biết sắp tới sẽ ra sao. Tôi rất sợ”, theo Lamin, người đã được cho phép ở tạm cho đến giữa tháng 3.

    Với sự giúp đỡ của Ủy ban Hỗ trợ Công dân, một tổ chức làm việc với người tị nạn ở Nga, ông đã nộp đơn xin tị nạn vĩnh viễn.

    Nhưng có rất ít hi vọng xin được tị nạn. Số liệu chính thức cho thấy năm 2017, Nga đã trao giấy tờ tị nạn đầy đủ cho chỉ 33 người.

    Làn sóng nhập cư

    “Giấy phép cổ động viên” ban đầu chỉ có giá trị trong giai đoạn World Cup, nhưng Tổng thống Vladimir Putin sau đó tuyên bố các giấy tờ này có thể được sử dụng để nhập cảnh nhiều lần cho đến hết năm 2018.

    Tháng trước, quan chức bộ nội vụ Andrei Krayushkin cho biết 12.000 người đã ở lại bất hợp pháp sau khi hết năm.

    Nhưng lực lượng an ninh cho đến nay đã trấn áp và giảm con số đó xuống 5.500 người, ông nói trong một cuộc họp báo.

    Daniel, người làm việc với di dân châu Phi ở Moscow trong 10 năm, nhưng muốn giấu kín họ cũng như nơi làm việc của mình, nói World Cup đã mang đến làn sóng di dân lớn nhất mà ông từng thấy.

    “Khi họ đến đây, họ bị mắc kẹt. Họ không muốn quay về, nhưng họ cũng không thể đi tiếp”, ông nói với AFP.

    “Hầu hết không nói tiếng Nga, và nếu không biết tiếng Nga, cơ hội tìm được việc là rất nhỏ”.

    Các nhóm hoạt động nói hầu hết di dân châu Phi không nói tiếng Nga, và vì vậy họ khó có thể tìm được việc: Ảnh: AFP.

    Một người nhập cư như vậy là Solomon, đến trong kỳ World Cup để cổ vũ cho Nigeria, đội nhà của anh. Anh đã có kế hoạch từ trước là ở lại Nga sau giải đấu.

    Lúc đầu, người đàn ông 31 tuổi này tìm được việc làm vườn, nhưng bây giờ đang thất nghiệp.

    “Ở Nigeria, không có việc làm, chính trị rất tệ, cuộc sống không tốt”, người tốt nghiệp ngành kỹ sư nói với AFP.

    “Tôi chỉ muốn ở đây một thời gian, để làm việc, kiếm chút tiền, và chuyển đi nơi khác”.

    Anh ta “rất lo lắng” về thời hạn cuối tháng 3 mà Bộ Nội vụ đã công bố, nhưng nói rằng anh không định tự mình rời khỏi Nga.

    Nạn nhân buôn người

    Một số ít người trong các hoàn cảnh đặc biệt đã được cho phép ở lại sau tháng 3.

    Victoria đến từ Nigeria theo giấy tờ World Cup, với kế hoạch học tập ở Nga, nhưng khi đến nơi, cô gái 22 tuổi mới nhận ra mình đã bị buôn bán vào giới mại dâm.

    Một phụ nữ đã đến gặp cô tại sân bay, đưa cô về một căn hộ và bảo cô cởi bỏ quần áo.

    “Cô ấy lấy hộ chiếu và Fan ID của tôi”, Victoria nói.

    Lamin, thanh niên người Gambia, không có nhiều thứ ngoài quần áo và cuốn Kinh Thánh mà anh mang theo khi đến Nga. Ảnh: AFP.

    Sau khi bị buộc làm gái mại dâm, Victoria đã liên lạc với tổ chức phi chính phủ chống buôn người Alternativa và tìm cách trốn thoát.

    Tổ chức này đã giúp cô xin được giấy tờ để ở lại Nga cho đến mùa hè, và cô đã xin được việc ở một cửa hàng sửa giày.

    “Tôi muốn ở lại Nga”, cô nói với AFP tại văn phòng của tổ chức tại trung tâm Moscow.

    “Không phải ở lại vĩnh viễn - tôi chỉ muốn có một số tiền, để ít ra khi về Nigeria, tôi có thể bắt đầu kinh doanh”.

    Nhưng những người khác bị buôn bán và đẩy vào con đường mại dâm, như Progress, 20 tuổi, vẫn trong tình trạng lấp lửng. Alternativa đang làm đơn xin gia hạn “để tôi có thể ở lại Nga”, cô gái trẻ người Nigeria nói với AFP.

    “Rất nhiều cô gái đi cùng tôi vẫn đang phải hành nghề. Họ quá sợ và không dám bỏ đi”, cô nói.

    Viethome (theo Zing)

  • Chương trình Right to Rent vốn gây nhiều tranh cãi của chính phủ đã được Tòa án Tối cao kết luận là gây ra nạn phân biệt chủng tộc và vi phạm nhân quyền.

    Chương trình này yêu cầu các chủ nhà phải kiểm tra tình trạng nhập cư của người muốn thuê nhà, và hành động này được xác nhận là vi phạm Công ước Châu Âu về Nhân quyền.

    Quan tòa Martin Spencer nhận định chính sách này khiến các chủ nhà kỳ thị cả người da màu, người thiểu số mang quốc tịch Anh và công dân nước ngoài ở Anh.

    Ông cũng cho rằng việc thực hiện chương trình này ở Scotland, xứ Wales và Bắc Ai-len mà không có đánh giá kỹ càng hơn là việc làm “thiếu căn cứ” và vi phạm quyền bình đẳng.

    “Các chứng cứ chứng minh rõ rằng các chủ nhà không chỉ phân biệt đối xử với người muốn thuê nhà vì quốc tịch và nguồn gốc của họ mà còn làm vậy vì chương trình này,” ông Spencer nói.

    “Theo quan điểm của tôi, chương trình này của chính phủ không chỉ đơn thuần khiến các chủ nhà có cơ hội để phân biệt đối xử mà còn bắt họ phải làm vậy.”

    Những thay đổi bắt đầu có hiệu lực từ năm 2016 yêu cầu các chủ nhà phải kiểm tra tình trạng nhập cư của người muốn thuê nhà, nếu không họ sẽ phải đối mặt với những khoản phạt không giới hạn hoặc thậm chí án tù nếu cho người nhập cư không có giấy tờ thuê nhà.

    Ông Spencer nói bảng tự đánh giá của chính phủ đối với Right to Rent đã “không hề xem xét vấn đề phân biệt đối xử vì quốc tịch, mà chỉ đánh giá trên phương diện sắc tộc”, dù cho đó là một hệ quả hoàn toàn logic và tất yếu.

    “Những phương thức tránh nạn phân biệt đối xử của chính phủ, bao gồm hướng dẫn trực tuyến, tư vấn qua điện thoại và bộ quy tắc ứng xử, đã được chứng minh là không hề có hiệu quả,” ông nhận xét.

    “Chính phủ không thể giũ bỏ mọi trách nhiệm đối với nạn phân biệt đối xử đang diễn ra bằng cách biện hộ rằng hành động đó là của những người chủ nhà và đi ngược lại với mục đích của chương trình.”

    Quan tòa nhận thấy Right to Rent hầu như không có hiệu quả trong việc kiểm soát vấn đề nhập cư và Bộ Nội vụ cũng không chứng minh được hiệu quả của nó.

    Vụ việc được đưa ra trước pháp luật bởi Hiệp hội Chủ nhà RLA và Hội đồng Nhập cư JCWI. Họ gọi Right to Rent là hành động thể hiện rõ “chính sách môi trường thiếu thân thiện của bà Theresa May.”

    Ông Chai Patel, giám đốc chính sách pháp lý của JCWI, phát biểu: “Giờ đây, khi tòa án đã xác nhận chính sách của bà May gây ra phân biệt đối xử, chính phủ phải ngay lập tức hành động để xử lý nó.

    “Nhưng chúng ta đều biết rằng những hành vi phân biệt đối xử như thế này, bắt nguồn từ việc biến các cá nhân trở thành những người giám sát biên giới, ảnh hưởng tới hầu hết các mặt của cuộc sống – nó đang lan đến các ngân hàng, bệnh viện và cả trường học. Phán quyết ngày hôm nay chỉ cho thấy phần nổi của tảng băng chìm và chứng minh lý do tại sao chính sách môi trường thiếu thân thiện cần bị hủy bỏ.”

    RLA cũng chỉ ra rằng hơn một nửa chủ nhà không muốn cho những người chỉ được lưu lại Anh có thời hạn thuê nhà, trong khi 20% cho biết họ không sẵn sàng cho người có quốc tịch EU hoặc EEA thuê.

    Ông Jon Sparkes, giám đốc điều hành tổ chức từ thiện nhà ở Crisis, kêu gọi chính phủ hủy bỏ chương trình Right to Rent trong bối cảnh tỷ lệ người vô gia cư ngày càng tăng cao.

    “Hàng ngày, các nhân viên của chúng tôi đều nghe được những nỗi khốn khó mà người vô gia cư đang phải trải qua khi cố gắng tìm một chỗ ở,” ông nói.

    “Việc này càng khó hơn nếu một người phải chứng minh tình trạng nhập cư của họ, đặc biệt là khi những giấy tờ như hộ chiếu đã bị mất trong quá trình họ ngủ ngoài đường, khi họ liên tục di chuyển từ nhà trọ này qua nhà nghỉ khác, hoặc khi chạy trốn khỏi nạn bạo hành gia đình  - và việc xin cấp lại vô cùng đắt đỏ.”

    Một phát ngôn viên của Bộ Nội vụ cho biết một cuộc điều tra độc lập cho thấy “không có dấu hiệu của nạn phân biệt có hệ thống.”

    “Chúng tôi rất thất vọng với phán quyết này và chúng tôi đã được cho phép kháng nghị,” phát ngôn viên nói.

    VietHome (Theo Independent) 

  • Séc đang lên kế hoạch cho một chương trình trao trả người di cư: trả tiền để họ trở về quê hương của họ.

    Người nước ngoài tự nguyện rời khỏi Séc và hứa sẽ không quay trở lại có thể được nhận tới 4,000 euro, tương đương 100,000 korun. Không chỉ những người rời khỏi Séc, mà nói chung những người rời khỏi Liên minh châu Âu.

    Bộ Nội vụ sẽ thực hiện chương trình ''Trả về'', trong đó bộ sẽ tài trợ cho sự trở về quê hương của người di cư và cũng là sự hòa nhập của họ với xã hội nơi mà từ đó họ đã ra đi. 

    Dự án nhằm vào tất cả các người dân mang quốc tịch nước ngoài, cho dù ở trên lãnh thổ Séc bất hợp pháp hoặc là người xin tị nạn.

    Dự án được phân bổ 60 triệu korun. Ba phần tư số tiền này sẽ được Liên minh châu Âu thanh toán từ Quỹ tị nạn, di cư và hội nhập, và phần còn lại sẽ do Bộ chi. Một người ghi danh vào chương trình tái hòa nhập có thể nhận được hỗ trợ từ 1,500 đến 4,000 euro, tức là khoảng 38,000 đến 102,000 korun.

    Số tiền này chủ yếu nhằm trang trải chi phí đi lại và để đảm bảo người di cư sau khi trở về có chỗ ở và các trang thiết bị gia đình. Những người di cư tham gia chương trình cũng có thể sử dụng chúng để mua vật nuôi.

    Các chương trình trở về tự nguyện cũng được tổ chức bởi các quốc gia EU khác. Mục đích là để khuyến khích những người di cư rời đi, những người mà các quốc gia không muốn họ ở trên lãnh thổ của mình và những người mà đơn xin tị nạn của họ sẽ bị từ chối.

    Nhiều người di cư không được tị nạn và được lệnh rời khỏi đất nước vẫn ở lại châu Âu. Họ lẩn tránh trục xuất.

    Theo thống kê của Ủy ban châu Âu, chỉ 40 phần trăm những người xin tị nạn bị từ chối bị trục xuất khỏi các nước châu Âu.

    Việc nhà nước không thể ''đuổi'' những người nhập cư bị trục xuất về nước họ sẽ tự nhiên thu hút những người nhập cư khác. Nó làm tăng cơ hội cuối cùng của họ được ở lại châu Âu. Nếu họ không được tị nạn, họ có thể hy vọng rằng quyền lực nhà nước sẽ không thể ép họ lên máy bay đưa họ trở về nước họ.

    Dùng tiền của những người nộp thuế để đem cho người tị nạn trở về có thể làm nhiều người bực tức. Nhưng đó có thể được coi là một giải pháp ''rẻ'' vì trục xuất thường đắt hơn.

    Tờ tạp chí Der Spiegel đã mô tả việc trục xuất cưỡng bức 3 người Guinea ở Tây Phi đi cùng với một tá cảnh sát và một bác sĩ trên máy bay từ Berlin đến Conakry, Guinea. Việc trục xuất chỉ 3 người châu Phi này đã lấy của những người nộp thuế ở Đức tới 80,000 euro, tương đương 2 triệu korun.

    Người phát ngôn Bộ nội vụ cảnh báo rằng ngoài việc trục xuất, đặc biệt thủ tục hành chính và thanh toán chăm sóc sức khỏe từ các nguồn công rất tốn kém để giam giữ một người nước ngoài bất hợp pháp.

    Dự án sẽ được bắt đầu vào tháng 4. Bộ nội vụ sẽ có một chiến dịch thông tin qua các mạng xã hội và in tờ rơi. Dự tính rằng người Afghanistan, Ấn Độ, Iraq, Iran, Mông Cổ, Nigeria, Pakistan, Nga, Uzbek và Việt Nam có thể đăng ký chương trình tự nguyện trở về này.

    Sự trở về đầu tiên của người nước ngoài được trợ cấp sẽ bắt đầu vào quý 3 năm 2019.

    Tuy nhiên người di cư sẽ không được nhận ngay số tiền này. Họ sẽ được phân phối bởi các tổ chức phi lợi nhuận. Bộ nội vụ, trên trang web của mình kêu gọi người di cư đăng nhập vào chương trình „Trả về“. Bộ sẽ chọn một tổ chức để phụ trách dự án.

    Không rõ có bao nhiêu người di cư sẽ sử dụng chương trình này. Tổng số 60 triệu korun có thể chỉ đủ cho khoảng 3 đến 4 ngàn người. Tuy nhiên, đối với họ một ngàn đến bốn ngàn euro sẽ là đủ động lực.

    Viethome (theo secviet)

  • Số lượng người xin được tị nạn ở Anh và phải đợi ít nhất sáu tháng để nhận được quyết định đang tăng cao kỷ lục.

    Những người đã phải trốn chạy khỏi chiến tranh, nguy hiểm và mất đi mọi thứ xứng đáng được nhận những điều tốt hơn thế này. Thất bại trong việc đưa ra kết quả tị nạn đúng hạn là dấu hiệu của một hệ thống tị nạn coi thường con người và làm hại những người phụ thuộc vào nó. Hệ thống này ngăn cản những con người khốn khổ được nhanh chóng xây dựng lại cuộc sống và đóng góp sức mình cho xã hội Anh.

    Bộ trưởng Nội vụ Sajid Javid

    Hãy đặt mình vào vị trí của họ. Hãy tưởng tượng những đau khổ và căng thẳng họ đã phải trải qua khi cố gắng thoát khỏi những hoàn cảnh kinh hoàng đến không tưởng. Để rồi sau tất cả, họ lại bị một hệ thống trì trệ níu chân, nó đòi hỏi quá nhiều ở họ trong khi không thể đáp ứng những tiêu chuẩn hiệu quả và nhân đạo cơ bản nhất.

    Họ không thể làm việc. Họ không thể sử dụng khả năng của mình. Số tiền 5.39 bảng nhỏ nhoi họ nhận được từ chính phủ mỗi ngày không thể đủ để chi trả cho các nhu cầu thiết yếu hàng ngày, chưa kể đến các nhu cầu đi lại, giáo dục hay mua quần áo cho bản thân và gia đình.

    Họ không biết khi nào sẽ nhận được quyết định – và liệu họ có bị yêu cầu phải quay lại đất nước mà họ vừa trốn khỏi hay không.

    Vào ngày đầu năm mới, tôi đã viết một lá thư ngỏ gửi đến Bộ trưởng Nội vụ Sajid Javid. Tôi đã kinh ngạc trước tuyên bố của ông vào dịp Giáng sinh rằng số lượng ít ỏi những người tị nạn cố gắng vượt qua eo biển Anh là “một vấn đề nghiêm trọng”.

    Tôi hỏi ông ấy rằng ông ấy định làm gì để sửa chữa những sai sót trong hệ thống tị nạn hiện hành. Từ thời điểm đó, dường như ông ấy không hề có động thái sửa đổi nào.

    Câu chuyện của ngày hôm nay là một lời cảnh tỉnh. Từ góc độ người với người, việc người xin tị nạn phải chờ đợi dai dẳng như vậy là không thể chịu đựng hay chấp nhận nổi. Từ góc độ của chính phủ, con số kỷ lục này nên là động lực khiến họ phải hành động.

    Sau đây là vài gợi ý của tôi dành cho ngài Bộ trưởng:

    Quy trình đưa ra quyết định cần được cải tổ. Đồng nghĩa với việc tốc độ cần được đẩy nhanh và quyết định đưa ra cần phải đúng đắn hơn. Tất nhiên, cần có đầu tư để đạt được điều này, nhưng bên cạnh đó, Bộ trưởng Nội vụ cần coi đó là vấn đề ưu tiên hàng đầu – nhân viên của ông ấy cần hiểu rằng ông ấy coi trọng việc tạo ra một quy trình tị nạn hiệu quả.

    Hiện tại, một phần ba quyết định của Bộ Nội vụ bị người xin tị nạn kháng nghị, dẫn đến việc quyết định ban đầu của họ phải thay đổi.

    Nguyên nhân một phần là bởi sự bất cập của chính hệ thống và một phần bởi người xin tị nạn không được cung cấp thông tin và tư vấn luật pháp mà họ cần để đảm bảo có thể đưa ra hồ sơ hiệu quả nhất ngay lần đầu.

    Một quy trình đánh giá chất lượng cao cần được kết hợp cùng việc tư vấn pháp luật sớm hơn và tốt hơn cho những người nộp hồ sơ.

    Tiếp đến, ông Javid phải ngay lập tức cho người xin tị nạn quyền được làm việc trong vòng nhiều nhất là sáu tháng kể từ khi họ nộp đơn xin tị nạn, và không bị giới hạn bởi những công việc nằm trong danh sách nghề nghiệp thiếu nhân lực (một danh sách vô cùng hạn chế, bao gồm những công việc như vũ công ba-lê cổ điển và nhân viên rác thải hạt nhân).

    Ngăn cản người tị nạn làm việc trong một khoảng thời gian dài như vậy đồng nghĩa với việc gây tổn hại tới sức khỏe thể chất và tinh thần của họ. Nó cũng tước đi của nước Anh rất nhiều người có kỹ năng và tài hoa. Nó cũng là rào cản khiến họ không thể hòa nhập, bởi lẽ công sở chính là nơi chúng ta có thể kết bạn và tìm kiếm kết nối với cộng đồng địa phương.

    Hơn 160 tổ chức, từ TUC tới CBI, Adam Smith Institute tới Crisis, cũng như nhiều nghị sĩ quốc hội đều ủng hộ lời kêu gọi của chúng tôi.

    Cuối cùng, Bộ trưởng Nội vụ cần nhận ra sự thực rằng chính sách người tị nạn duy nhất mà chúng ta có thể tự hào đang đứng trước nguy cơ phải dừng lại. Chương trình Tái Định cư cho người dân Syria của cựu thủ tướng David Cameron là một thành công lớn.

    Tính đến thời điểm này, 14,945 người đã được cho tị nạn thông qua chương trình này. Khi nó kết thúc vào năm 2020, nó sẽ giúp 20,000 người tị nạn, nạn nhân của chiến tranh Syria, được sinh sống ở Anh.

    Đây là con số khiến chúng ta có thể tự hào. Vậy nhưng, khi chúng ta đang đi vào giai đoạn cuối của chương trình này, Bộ Nội vụ vẫn không hề lên tiếng về việc liệu có chương trình nào thay thế sau đó không.

    Chương trình đã bắt đầu nguội dần và nhiều hội đồng cho biết họ không thể cam kết dài lâu về việc đón nhận thêm người tị nạn. Nếu không hành động, cam kết giúp các nạn nhân được tái định cư của nước Anh sẽ quay ngược con số hơn 5,000 người được giúp đỡ mỗi năm về zero.

    Rõ ràng đó sẽ là một con số kỷ lục khác mà chính phủ đang muốn tránh.

    Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy tiếp tục duy trì chương trình này và mở rộng nó cho người dân từ các quốc gia khác – dựa trên nhu cầu hỗ trợ người tị nạn trong bối cảnh xung đột đang diễn ra khắp nơi trên thế giới.

    Tôi hy vọng rằng bên cạnh việc hành động ngay lập tức để cải thiện hệ thống tị nạn, ông Javid sẽ lắng nghe kêu gọi của chúng tôi và đưa ra cam kết về một chương trình tái định cư khác trước khi quá muộn.

    Stephen Hale OBE

    CEO của Tổ chức Hành động vì Người tị nạn Refugee Action

     

    VietHome (Theo Metro) 

  • Bộ Nội vụ đang bắt đầu tiến hành cung cấp “Bộ câu hỏi khảo sát thông tin sơ bộ” (Preliminary Information Questionnaire) cho một số người vừa xin tị nạn – nhưng hiện bộ câu hỏi này không phải là bắt buộc cho tất cả.

    Theo thông tin chúng tôi nhận được, một số người xin tị nạn trên khắp nước Anh, bao gồm khu vực Belfast, Manchester, Sheffield, Southampton và Portsmouth đã nhận được câu hỏi.

    Bộ Nội vụ gửi những bộ câu hỏi này cho các đối tượng sau khi họ nộp đơn xin tị nạn và đã trải qua vòng phỏng vấn sàng lọc nhưng trước khi họ tham dự cuộc phỏng vấn tị nạn độc lập.

    Bộ Nội vụ cho biết họ áp dụng bộ câu hỏi này để có thể “cân nhắc trường hợp của bạn và đảm bảo người đưa ra quyết định cho hồ sơ của bạn được biết rõ lý do vì sao bạn xin tị nạn.”

    Người chịu trách nhiệm phỏng vấn bạn trong cuộc phỏng vấn độc lập sẽ có thêm thông tin về trường hợp của bạn thông qua bộ câu hỏi này, và có thể tìm hiểu thêm về gốc gác cũng như cơ sở xin tị nạn của bạn.

    Có quy định nào thay đổi không?

    Trước khi bộ câu hỏi này ra đời (và kể từ khi họ dừng yêu cầu người xin tị nạn điền vào mẫu đơn Tuyên bố Minh chứng  - Statement of Evidence), Bộ Nội vụ thường chỉ dựa vào thông tin bạn cung cấp trong cuộc phỏng vấn sàng lọc để xây dựng và đưa ra câu hỏi cho cuộc phỏng vấn chính.

    Một vài người chọn cách nộp một bản giải trình cho Bộ Nội vụ trước cuộc phỏng vấn tị nạn độc lập, nhưng không rõ việc làm này có ích lợi gì cho người xin tị nạn hay không. Một vài luật sư cho rằng hành động này giúp Bộ Nội vụ có cơ hội “kiểm tra” những gì bạn kê khai trong bản giải trình nếu bạn không thể nhắc đến các chi tiết đó trong cuộc phỏng vấn. Sau đó, họ có thể viện dẫn bất cứ điểm khác biệt nào để kết luận bạn không đủ điều kiện và từ chối đơn xin tị nạn của bạn.

    Tuy nhiên, trong một vài trường hợp, việc nộp trước bản giải trình sẽ có lợi ở chỗ người nộp nó sẽ không cần phải nêu rõ chi tiết về những trải nghệm đau buồn trong quá khứ – Bộ Nội vụ vẫn có thể tham khảo thông tin trong bản giải trình để đưa ra quyết định, thay vì phải đặt ra cho bạn quá nhiều câu hỏi trong buổi phỏng vấn.

    Giờ đây, người xin tị nạn sẽ phải điền vào bộ câu hỏi dài 18 trang.

    Mục đích của bộ câu hỏi được nêu rõ là yêu cầu bạn cung cấp thông tin về “lý do tại sao bạn cần được bảo vệ ở Anh”, nhưng trên thực tế, nó bao gồm nhiều thông tin khác nhau. Bộ Nội vụ cũng nêu rõ những thông tin này “có thể được chia sẻ với các cơ quan chính phủ khác hoặc với chính quyền địa phương” và với cả “các quốc gia khác, những nơi phải chịu trách nhiệm cân nhắc yêu cầu tị nạn của bạn.” Mẫu đơn không đề cập đến việc liệu thông tin bạn cung cấp có thể được tiết lộ cho chính quyền tại quốc gia của chính bạn hay không.

    Việc điền vào bộ câu hỏi và gửi lại nó cho Bộ Nội vụ là bắt buộc – nếu không thực hiện trước hạn yêu cầu, Bộ Nội vụ sẽ coi như bạn đã rút hồ sơ xin tị nạn.

    Các câu hỏi trong đơn

    Ở phần đầu, bộ câu hỏi yêu cầu bạn trả lời các thông tin cơ bản như tên, ngày tháng năm sinh, nơi sinh, quốc tịch và địa chỉ liên lạc.

    Sau đó bạn sẽ phải giải trình các chi tiết liên quan đến việc xin tị nạn như: quan điểm chính trị; tôn giáo; chủng tộc; quốc tịch; hoặc nhóm xã hội.

    Sau đó, bạn sẽ phải giải thích lý do tại sao bạn sợ phải quay lại quê hương mình; điều gì khiến bạn quyết định rời đi; các sự kiện liên quan đến việc xin tị nạn của bạn hoặc nỗi sợ của bạn đối với một người, tổ chức hay nhóm người cụ thể nào đó;  liệu bạn có gặp phải chuyện gì trên đường đến Anh không; bạn đến Anh bằng cách nào; bất cứ chuyện gì đã xảy ra khiến bạn sợ trở về nhà; bạn tin rằng chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn trở về; và thông tin về các thành viên gia đình của bạn đang sinh sống tại quê hương hay một quốc gia khác.

    Bạn cũng được yêu cầu liệt kê tất cả những nơi từng sống trong 5 năm qua; thời gian sống tại đó; trình độ học vấn; những nơi bạn đã làm việc và chức vụ trong 5 năm qua; tình trạng nhập cư của các thành viên trong gia đình đang sống tại Anh. Sau đó bạn phải nêu rõ mã số Bảo hiểm Quốc gia của bạn và người phụ thuộc nếu bạn từng được cho phép làm việc.

    Phần tiếp theo là về tình trạng sức khỏe, điều trị, chữa bệnh hoặc bất cứ hỗ trợ nào từ bác sĩ/nhân viên y tế (bao gồm cả chăm sóc sức khỏe tinh thần; và các thông tin bạn cho là có liên quan.

    Sau đó là một phần câu hỏi dài về các thành viên trong gia đình.

    Có một vài câu hỏi về việc bạn muốn được phỏng vấn bởi nam hay nữ trong cuộc phỏng vấn độc lập; và liệu bạn có cần đến thông dịch viên hay không. Cuối cùng, bạn có cơ hội giải thích về bất cứ minh chứng nào mà bạn muốn nộp để hỗ trợ hồ sơ của mình. Việc quan trọng là bạn cần làm việc với luật sư của mình để quyết định xem có nên nộp bất cứ minh chứng gì cho Bộ Nội vụ ở thời điểm này hay không.

    Bộ câu hỏi này có vai trò gì?

    Bộ câu hỏi yêu cầu bạn cung cấp những thông tin quan trọng mà Bộ Nội vụ sẽ cần đến, bên cạnh những gì bạn đã cung cấp trong cuộc phỏng vấn sàng lọc, và những điều bạn sẽ nói trong cuộc phỏng vấn độc lập, các thông tin trong bản giải trình và minh chứng bạn đã nộp, và các thông tin họ có về đất nước của bạn. Tất cả sẽ được tham khảo và xem xét để đưa ra kết luận cuối cùng.

    Do đó, bạn cần phải nhờ luật sư giúp bạn hoàn thành bộ câu hỏi. Tuy nhiên, nếu bạn không có luật sư, Bộ Nội vụ vẫn muốn bạn tự mình hoàn thành và nộp lại đơn.

    Bộ câu hỏi rất dài và hẳn sẽ tạo thêm áp lực cho các luật sư. Do đó, có thể có những sai sót ảnh hưởng đến trường hợp xin tị nạn của bạn. Bạn cần đảm bảo kiểm tra cẩn thận những gì đã viết trong đơn và lưu lại một bản cho mình.

    Theo chúng tôi được biết, do những khó khăn trong việc đặt lịch hẹn luật sư trước thời hạn nộp lại bộ câu hỏi, một vài luật sư đã nộp đơn yêu cầu được gia hạn.

    Nếu bạn không hoàn thành và nộp lại bộ câu hỏi đúng hạn, yêu cầu xin tị nạn của bạn có thể bị rút lại. Nếu chuyện này xảy ra, bạn có thể bị trục xuất khỏi Anh. Bạn không có quyền kháng nghị quyết định rút hồ sơ tị nạn, và nếu bạn muốn nộp đơn xin tị nạn khác, đây sẽ được coi là nộp thêm (cung cấp bằng chứng thêm) chứ không phải là nộp mới hoàn toàn.

    VietHome (Theo Right to Remain)

  • Bạn đọc hay theo dõi tin tức trên VietHome đều đã biết, chính phủ Anh có quyền tước quốc tịch Anh của bất kì ai vi phạm. Những trường hợp này chủ yếu là khủng bố, gây nguy hại đến an ninh của Vương Quốc Anh. Tuy nhiên luật tước visa vĩnh viễn còn có thể áp dụng cho nhiều đối tượng khác nhau, đặc biệt là những người đã lừa dối chính phủ để có được visa đó.

    Điển hình là các trường hợp có bằng tiếng Anh bằng việc trả tiền mua bằng, học ở trường ma. Khi đi qua cửa khẩu, Hải Quan Anh Quốc có quyền hỏi lý do, nguồn gốc visa vĩnh viễn. Nếu họ phát hiện ra do gian lận mà có, thì họ có quyền tước bỏ visa vĩnh viễn.

    Dưới đây là tài liệu do Bộ Nội Vụ Anh công bố, giải thích những trường hợp nào sẽ bị tước visa vĩnh viễn (Indefinite Leave).

    Giới Thiệu về luật này

    Một người nhập cư sống ở Anh Quốc có thể được cấp visa vĩnh viễn để đi lại và sống ở đây một cách tự do. Việc có được visa vĩnh viễn có thể qua nhiều con đường khác nhau như tị nạn, kết hôn, bảo lãnh gia đình, đi làm..v..v

    Khi có visa vĩnh viễn, người đó sẽ không bị giới hạn bởi luật nhập cư, có thể ra vào tự do và đi làm ở Anh.

    Tuy nhiên, visa vĩnh viễn vẫn có thể bị Bộ Nội Vụ thu hồi lại nếu như:

    • Người đó có lệnh trục xuất khỏi Anh nhưng Anh Quốc không thể trục xuất vì lý do nhân quyền.
    • Người đó có được visa vĩnh viễn do lừa dối.
    • Ra khỏi Anh Quốc hơn 2 năm.
    • Tước quyền tị nạn vì những hành động sai trái của họ trong quá khứ.

    Mục đích của việc đưa ra quy định này là nhằm bảo vệ cho cộng đồng chung, tránh việc luật bị lạm dụng, đồng thời những người đã từng phạm tội sẽ bị trừng phạt thích đáng.

    Thu Hồi Visa Vĩnh Viễn.

    Theo Phần 76 (Section 76) của luật Nationality, Immigration and Asylum Act 2002, Bộ Nội Vụ có quyền lực thu hồi lại visa vĩnh viễn của những người :

    • Có khả năng bị trục xuất, nhưng vì lý do luật chưa cho phép nên tạm thời chưa trục xuất được.
    • Gian dối để có được visa vĩnh viễn.

    Trục xuất

    Theo Phần 3 và 5 của luật Immigration Act 1971, Bộ Nội Vụ có quyền lực để trục xuất người đó ra khỏi nước nếu việc làm đó là thích đáng để bảo vệ cộng đồng.

    Kháng cáo

    Theo Phần 3D của luật Immigration Act 1971, nếu bị tịch thu visa vĩnh viễn, người đó sẽ được cấp visa tạm thời để chờ kháng cáo và xem xét lại .

    Từ chối nhập cảnh tại cửa khẩu hải quan

    Trong luật nhập cư (Immigration Rules) có viết, nếu người nhập cư có visa ( tạm thời hoặc vĩnh viễn) khi đến cửa khẩu hải quan, các nhân viên hải quan có quyền từ chối nhập cảnh và huỷ bỏ visa này. Tất nhiên, nhân viên hải quan sẽ phải hỏi qua ý kiến của cấp trên trước khi ra quyết định cuối cùng.

    Những trường hợp sẽ bị từ chối nhập cảnh bao gồm:

    • Cung cấp thông tin giả khi xin visa
    • Cố che dấu sự thật
    • Nếu hải quan cho rằng nên từ chối nhập cảnh để bảo vệ an toàn cho cộng đồng.

    Những trường hợp sẽ không tịch thu visa ngay lập tức

    Tuy nhiên, trong bản hướng dẫn luật Bộ Nội Vụ có nói rõ các trường hợp sẽ không bị tịch thu visa vĩnh viễn ngay lập tức.

    Thời gian đã từng sinh sống ở Anh Quốc rất quan trọng trong việc đưa ra quyết định tịch thu visa vĩnh viễn. Ví dụ: Nếu người đó gian lận giấy tờ từ cách đó hơn 5 năm, thì sẽ không bị tịch thu. Càng sống ở Anh lâu, thì khả năng bị tịch thu càng giảm. Mỗi trường hợp sẽ được xét cặn kẽ trước khi Bộ Nội Vụ ra quyết định cuối cùng.

    Nếu sai sót thông tin là do chủ quan, người chủ visa không cố tình, thì cũng sẽ không bị tịch thu.

    Dưới đây là những trường hợp bị tịch thu visa mà Viethome ghi nhận được:

    Vài năm trước, khi Bộ Nội Vụ đưa ra yêu cầu phải thi bài thi Quốc Tịch và bằng tiếng Anh. Rất nhiều cơ sở, trường học được lập ra để thu tiền và cấp bằng.

    Sau này những cơ sở đó bị phát hiện và ghi vào danh sách đen. Vì vậy một số người nhập cư đã từng có bằng ở đó sẽ bị hỏi và kiểm tra tại cửa khẩu hải quan.

    VietHome (theo Bộ Nội Vụ Anh)

  • Một bệnh nhân mắc bệnh tim đang trong tình trạng nguy kịch và chỉ còn sống được vài ngày đang bị yêu cầu thanh toán hơn 30,000 bảng cho phí chăm sóc tại một bệnh viện ở Birmingham. 

    Anh Nasar Ullah Khan, một công dân Pakistan có visa quá hạn, đã bị từ chối ghép tim trước Giáng sinh chỉ vì tình trạng visa của mình. Người cha hai con đang nằm ở bệnh viện Queen Elizabeth này được tiên lượng chỉ còn sống được ít ngày, và sẽ được đưa về nhà nếu tình trạng sức khỏe cho phép.

    Anh Nasar Ullah Khan chỉ còn vài ngày để sống.

    Theo chính sách môi trường thiếu thân thiện của Bộ Nội vụ, dù đã sống ở Anh được chín năm, anh Khan vẫn bị từ chối phẫu thuật tim vì không có quyền được lưu lại quốc gia này.

    Anh hiện đang nhận điều trị xoa dịu những cơn đau nhưng được thông báo bản thân phải thanh toán hóa đơn y tế lên đến hàng chục ngàn bảng của mình, kể cả khi rất có khả năng hóa đơn chỉ được xuất sau khi anh đã qua đời.

    Một cuộc gây quỹ và kiến nghị trực tuyến đã được phát động để kêu gọi cho phép vợ và hai con trai nhỏ (đang ở Pakistan) đến thăm người đàn ông tội nghiệp trước khi anh qua đời. Hiện chiến dịch này đã thu về gần 1,400 chữ ký.

    Nhưng đó chưa phải là tất cả những bất hạnh mà anh Khan và gia đình phải chịu đựng. Visa của vợ con anh vẫn đang trong trạng thái chời xử lý dù đã được nộp từ hai tuần trước theo dạng “xử lý nhanh” với nhiều giấy tờ chứng nhận xác đáng.

    Hiện anh Khan chỉ lẩm bẩm được vài từ một. Anh nói: “Tại sao họ không cấp visa cho gia đình tôi? Đây là ước nguyện cuối cùng của tôi. Đã chín năm kể từ lần cuối cùng tôi được nhìn mặt hai con trai 11 tuổi và chín tuổi của mình.”

    Anh Nasar Ullah Khan lúc còn khỏe mạnh.

    Theo tổ chức Doctors of the World, một tổ chức nhân đạo hỗ trợ người dân tiếp cận với dịch vụ chăm sóc sức khỏe, hóa đơn điều trị của anh Khan tính tới thời điểm này đã lên đến 32,000 bảng.

    Mặc dù anh Khan không thể sống đủ lâu để chi trả hóa đơn này, bệnh viện vẫn đang chăm sóc anh theo hướng dẫn của Bộ Nội vụ, trong đó nêu rõ “không được phép dừng hay trì hoãn việc chăm sóc y tế khẩn cấp.”

    Các áp lực về nguồn lực NHS và sự thiếu hụt nội tạng được hiến tặng khiến Chính phủ và dịch vụ y tế nước này phải cân nhắc các yêu cầu ghép tạng. Ưu tiên thường được trao cho những “người dân bình thường sinh sống ở Anh”. Theo chính sách môi trường thiếu thân thiện của Chính phủ, khái niệm này có thể được hiểu là những người nhập cư có quyền lưu lại Anh vô thời hạn.

    Anh Khan chỉ là một trong số hàng trăm bệnh nhân bị ảnh hưởng bởi chính sách này.

    Phát ngôn viên của Quỹ NHS Foundation Trust cho hay: “Dù chúng tôi không thể tiết lộ chi tiết bệnh án của bệnh nhân, chúng tôi có thể khẳng định rằng Trust thực sự muốn cung cấp tất cả dịch vụ chăm sóc cần thiết cho các bệnh nhân của mình.

    “Việc điều trị tại các khoa cấp cứu NHS là hoàn toàn miễn phí cho các bệnh nhân không phải người thường trú tại Anh, mặc dù tất cả các điều trị sau khi nhập viện đều phải trả phí.”

    Visa du lịch của anh Khan đã hết hạn từ năm 2011 nhưng anh quyết định vẫn lưu lại quốc gia này. Anh đã ba lần nộp hồ sơ xin ở lại Anh theo Điều 3 quy định về Nhân quyền Châu Âu, nhưng cả ba lần đều bị từ chối.

    Phát ngôn viên của Chính phủ phát biểu: “Chúng tôi không bình luận về các trường hợp đơn lẻ.”

    VietHome (Theo Birmingham Mail)

  • Mới đây, những người xin tị nạn đủ điều kiện nhận hỗ trợ theo Mục 95 vừa được cấp thẻ APSEN. Thay vì phải đến các bưu điện để nhận tiền, giờ đây khoản hỗ trợ sẽ được chuyển thẳng vào thẻ APSEN và chiếc thẻ này được sử dụng giống như thẻ ghi nợ tại các cây ATM hoặc cửa hàng.

    Những lợi ích Bộ Nội vụ có được khi áp dụng hình thức hỗ trợ này:

    • Phạm vi áp dụng rộng hơn khi người xin tị nạn không còn phải xuất hiện tại duy nhất một bưu điện cố định để nhận hỗ trợ
    • Xử lý cấp phát và đổi thẻ nhanh chóng hơn
    • Giảm số sự cố có thể gặp phải
    • Có thể kiểm soát dữ liệu sử dụng thẻ

    Điểm cuối cùng là điểm đáng lo ngại nhất. Không phải vì người xin tị nạn sử dụng khoản hỗ trợ 36 bảng mỗi tuần của họ vào việc gì đáng xấu hổ mà vì điều này đồng nghĩa với việc Bộ Nội vụ có thể giám sát và theo dõi người xin tị nạn chặt chẽ hơn cả hiện tại.

    Bộ nội vụ thẳng thắn thừa nhận rằng họ sẽ “phân tích dữ liệu sử dụng thẻ.” Điều này có nghĩa là nơi bạn tiêu tiền và lý do tiêu tiền có thể là bằng chứng chống lại bạn sau này.

    Bộ Nội vụ hiện đã từ chối hoặc cắt bớt các khoản hỗ trợ người xin tị nạn nếu họ nghi ngờ khoản tiền này được sử dụng cho những vật phẩm “không thiết yếu”.

    Do đó, người xin tị nạn được khuyên nên rút tất cả số tiền hỗ trợ trong một lần. Đừng tạo cơ hội cho họ theo dõi bạn!

    VietHome (Theo Unity Centre Glasgow)

  • Trong một chuyến thăm đến cảng Dover, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Sajid Javid tuyên bố rằng những người bị cơ quan di trú bắt tại cảng có thể bị từ chối đơn xin tị nạn. Ngài bộ trưởng không tin những người băng qua eo biển đến Anh trên những con thuyền phao bé xíu kia là những người xin tị nạn "trong sáng".

    Ông nói: "Nếu bạn là một người xin tị nạn thật, vậy tại sao không xin tị nạn ở quốc gia an toàn đầu tiên mà bạn đặt chân đến? Không ai có thể nói rằng nước Pháp là thiếu an toàn, vậy nếu bạn đang phải chạy trốn khỏi quốc gia mình, vậy tại sao không xin tị nạn ở Pháp?". 

    Lời tuyên bố này của ngài Bộ trưởng bị chỉ trích bởi các tổ chức nhân quyền và những nghị sỹ đảng đối lập. Họ cho rằng Anh phải tiếp nhận các đơn xin tị nạn một cách công bằng như các quốc gia khác. 

    Trái lại, ông Javid cho rằng việc từ chối đơn xin tị nạn của những người bị bắt là một nỗ lực nhằm ngăn chặn những người khác cũng chọn con đường nguy hiểm như vậy để đến Anh.  

    539 người đã băng qua eo biển để đến Anh trong năm 2018, trong đó 80% số người này đã đến Anh vào 3 tháng cuối năm rồi.  

    Sau khi nói chuyện với các quan chức cấp cao vào hôm thứ Hai, ông Javid đã quyết định tái triển khai 2 con tàu tuần dương, kết hợp với tàu tìm kiếm cứu nạn HMC Searcher, để tăng cường hoạt động ở ngoài khơi bờ biển phía Nam. 

    Ông khẳng định rằng sự nỗ lực hợp tác giữa Anh và Pháp sẽ giúp ngăn ngừa ngay lập tức những người có ý định xâm nhập lãnh thổ Anh bất hợp pháp. 

    Chính phủ Anh muốn gửi một thông điệp mạnh mẽ đến những băng nhóm buôn người rằng họ sẽ "thất bại". 

    Những người đã qua được biên giới và sau đó nộp đơn xin tị nạn thì hồ sơ của họ vẫn được tiếp nhận như bình thường, nhưng Bộ Nội vụ sẽ "làm mọi cách để bác các đơn này". Sự kiên quyết này sẽ giúp cứu được nhiều sinh mạng ngừng liều lĩnh sang Anh. 

    Tuy nhiên, lãnh đạo đảng Lao Động Jeremy Corbyn cho rằng châu Âu không thể cứ thế mà đóng cửa đường biên giới với người nhập cư. Những người phản đối tuyên bố của ông Javid cho rằng phải xem xét kỹ lưỡng từng hồ sơ xin tị nạn, chứ không thể cứ áp cái quan điểm từ chối lên tất cả các hồ sơ, và càng không thể căn cứ vào việc họ đã vượt đường biên giới bằng cách nào. 

    Xin tị nạn là một quyền của con người và nước Anh phải có trách nhiệm tiếp nhận các hồ sơ một cách công bằng, đồng thời cung cấp sự bảo vệ cho những người thực sự cần đến nó. Nước Anh không thể giữ quan điểm thù địch đối với những người xin tị nạn. 

    Thống kê cho thấy tính đến tháng 9/2018, có gần 28,000 đơn xin tị nạn vào Anh, cao hơn 4% so với 12 tháng trước đó, nhưng vẫn thấp hơn năm 2015 và 2016. Có 5,295 đơn được nộp ngay tại cảng, trong khi 22,671 đơn khác được nộp khi đương đơn đã ở Anh.

    Viethome (theo Sky)

  • Sau khi hồ sơ của bạn được tiếp nhận, nó sẽ được chuyển tới một chuyên viên xử lý hồ sơ (caseworker). Đồng thời, một chiếc Thẻ đăng ký Tị nạn (ARC) cũng sẽ được gửi tới địa chỉ của bạn ở UK. Tuy nhiên, bạn sẽ không nhận được thẻ này nếu đang bị tạm giữ.

    Bạn sẽ được sắp xếp một cuộc gặp với chuyên viên xử lý hồ sơ. Họ sẽ ra quyết định về hồ sơ của bạn. Họ cũng sẽ giải thích về quá trình xử lý hồ sơ và tư vấn những việc bạn nên làm trong khi chờ đợi, chẳng hạn như thường xuyên có mặt tại văn phòng xin tị nạn khi đến lịch. Bạn có thể bị cấm túc nếu không trình diện theo yêu cầu. 

    Hãy nói với chuyên viên xử lý hồ sơ những nhu cầu của bạn về mặt y tế, thuốc thang...

    viethome trung tam giam giu nguoi ti nanBạn có thể bị tạm giam tại Trung tâm giam giữ người nhập cư.

    Thẻ đăng ký Tị nạn (ARC - Asyslum Registration Card)

    Bạn dùng thẻ này để:

    - Cho người khác biết bạn là ai, và bạn đã nộp đơn xin tị nạn. 

    - Cho người khác biết bạn có được phép làm việc hay không.

    - Bạn có được những phúc lợi giáo dục và y tế nào.

    Bạn phải mang thẻ này mỗi khi đến văn phòng xin tị nạn. Nếu bạn không nhận được thẻ ARC hoặc bị mất, hãy gọi điện vào số 0808 800 0630, từ thứ 2 đến thứ 6, từ 9h30 - 3h chiều. Bạn phải cung cấp cho họ số Home Office number hoặc số nhập cảnh Port Reference number. 

    Bạn có thể bị tạm giam tại trung tâm giam giữ người nhập cư trong thời gian chờ nhận quyết định được ở lại hay bị trục xuất. Bạn cũng có thể bị giam giữ rồi trục xuất nếu một nước thứ 3 có trách nhiệm cho bạn tị nạn. Bạn có thể khiếu nại quyết định này. 

    Bạn sẽ không bị tạm giam nếu bạn/các bạn là:

    - Trẻ em hoặc người lớn tuổi

    - Một gia đình có con cái

    - Mang thai

    - Thừa nhận mình là nạn nhân của bọn buôn người

    -  Cung cấp được bằng chứng cho thấy bạn bị tra tấn, hành hạ

    - Có vấn đề về sức khỏe tâm thần hoặc thể chất khiến bạn không thể kiểm soát hành vi, có thể gây họa cho những người khác trong trại tạm giam.

    Phỏng vấn xin tị nạn

    Hồ sơ của bạn thường bị từ chối nếu bạn không tới buổi phỏng vấn này. Những người phụ thuộc có thể phải trình diện. Trước khi tới buổi phỏng vấn, bạn có thể gửi một văn bản bằng tiếng Anh đến chuyên viên xử lý hồ sơ. Nội dung văn bản nhằm liệt kê ra những điều bạn muốn khẳng định để chuyên viên xử lý hồ sơ không hiểu lầm ý của bạn trong buổi phỏng vấn. Văn bản này phải đính kèm số Home Office reference number của bạn. 

    Bạn có thể yêu cầu người phiên dịch. Thông tin bạn cung cấp là tuyệt mật và sẽ không bị tiết lộ cho chính quyền ở quê hương bạn. Hãy dùng buổi phỏng vấn để giải thích:

    - Bạn bị bức hại ở quê nhà cụ thể là như thế nào.

    - Tại sao lại e sợ quay về nước.

    Có thể bạn sẽ bị hỏi những câu hơi khó, nhưng căn bản là bạn phải nói rõ chuyện gì đã xảy ra với bạn và gia đình. Khi đến, hãy mang giấy khai sinh, hộ chiếu và sổ khám bệnh (nếu có). Bạn có thể bị yêu cầu cung cấp thêm bằng chứng. 

    Bạn sẽ nhận được một bản ghi chú những gì mà cả hai đã trao đổi trong buổi phỏng vấn. Nhớ đọc kĩ để không có sự hiểu nhầm nào xảy ra. 

    Đại diện pháp lý

    Bạn có thể đưa luật sư đến buổi phỏng vấn. Nếu không có đại diện pháp lý, bạn có thể yêu cầu được ghi âm buổi phỏng vấn. Nhưng hãy nêu yêu cầu này với chuyên viên xử lý hồ sơ trước khi diễn ra buổi phỏng vấn nhé. Bạn có thể vào đây để kiểm tra xem mình có thuộc diện được hỗ trợ thanh toán phí luật sư không nhé.

    Nhận quyết định

    Bạn thường nhận được quyết định trong vòng 6 tháng, hoặc lâu hơn nếu:

    - Những bằng chứng bạn cung cấp cần được xác minh.

    - Bạn phải trả lời thêm một số cuộc phỏng vấn.

    - Hoàn cảnh của bạn cần được xem xét, chẳng hạn nếu bạn là tội phạm hoặc đang bị truy tố.

    Được ở lại làm người tị nạn

    Bạn và gia đình có thể được ở lại UK trong 5 năm nếu đậu hồ sơ. Trường hợp này được gọi là "leave to remain". Sau 5 năm, bạn có thể nộp đơn để định cư ở UK.

    Được ở lại vì lý do nhân đạo

    Nếu không đủ điều điện để làm người tị nạn, bạn vẫn có thể được ở lại vì lý do nhân đạo. Nghĩa là bạn phải ở lại UK vì sự an toàn tính mạng của bản thân. Bạn và gia đình có thể ở lại UK trong 5 năm. Trường hợp này được gọi là "leave to enter" hoặc "leave to remain". Sau 5 năm, bạn có thể nộp đơn xin định cư ở UK.

    Được ở lại vì lí do khác

    Tùy tình hình hồ sơ mà bạn sẽ được phép ở trong bao lâu. Khi khoảng thời gian này kết thúc, bạn có thể nộp đơn gia hạn hoặc nộp đơn xin định cư ở Anh.

    Không được phép ở lại

    Bạn sẽ bị trục xuất nếu chuyên viên xử lý hồ sơ quyết định bạn chẳng có lý do gì để ở lại UK. Bạn có thể khiếu nại quyết định này. Nếu hết thời gian cho phép mà bạn vẫn không khiếu nại, bạn sẽ buộc phải rời khỏi UK. 

    Bạn có thể tự mình rời khỏi UK (hãy yêu cầu được hỗ trợ chi phí về nước), hoặc bị cưỡng chế giam giữ và trục xuất. 

    Xem bài trước: Điều kiện nộp đơn xin tị nạn

    Viethome (theo UKBA)

  • Đây là những thông tin chính thức được lấy từ trang của Bộ Nội Vụ UKBA. Bạn có thể vào website https://www.gov.uk/claim-asylum để tìm hiểu thêm. viethome don xin ti nan

    Khi nào cần nộp đơn xin tị nạn?

    - Bạn phải nộp đơn xin tị nạn (apply for asylum) nếu bạn muốn sống ở Anh với tư cách là người tị nạn (refugee). - Điều kiện để được nộp đơn là bạn phải rời khỏi quê hương và không thể quay trở lại vì sợ bị bức hại.

    - Bạn nên nộp đơn ngay khi đặt chân đến UK, hoặc ngay khi cảm thấy việc trở về của mình là không an toàn. Nhiều khả năng bạn sẽ bị từ chối nếu bạn để lâu mới chịu nộp đơn.

    - Sau khi nộp đơn, bạn sẽ được gặp một nhân viên di trú để kiểm tra hồ sơ, và sau đó sẽ là một cuộc phỏng vấn xin tị nạn. Trong vòng 6 tháng (hoặc hơn), bạn sẽ được thông báo kết quả.

    - Bạn có thể bị tù 2 năm hoặc bị trục xuất nếu cung cấp thông tin giả.

    - Trong khoảng thời gian này, bạn sẽ không được làm việc và định kì phải báo cáo với nhân viên sở di trú. Nếu tình hình của bạn có gì thay đổi thì cũng phải báo với họ. 

    - Nếu đang ở tuổi vị thành niên, bạn vẫn có thể nộp đơn với tư cách cá nhân không cần người bảo hộ.  

    Điều kiện để được cấp quyền tị nạn

    Để được trở thành refugee và sống ở Anh, bạn phải ở trong tình trạng không thể trở về và sống an toàn ở bất cứ nơi nào trên quê hương, vì sợ bị bức hại. Nguyên nhân bức hại có thể vì lí do phân biệt chủng tộc, tôn giáo, quốc tịch, quan điểm chính trị hoặc bất cứ lí do gì về xã hội, văn hóa, chính trị... khiến cuộc sống của bạn trở nên rủi ro. Chẳng hạn như giới tính hay xu hướng tính dục. Bạn cũng không nhận được sự hỗ trợ từ chính quyền.  

    Đơn của bạn có thể bị bác, nếu bạn đến từ một quốc gia trong khối EU, hoặc bạn có mối liên kết với một quốc gia khác mà bạn có thể nộp đơn xin tị nạn, chẳng hạn bạn đã xin tị nạn ở một nước EU trước khi đến Anh.  

    Trong đơn, bạn có thể kèm theo vợ/chồng và con cái dưới 18 tuổi nếu họ cũng ở Anh với bạn. Vợ con bạn cũng có thể nộp đơn riêng, trong trường hợp này họ sẽ không được xem là người phụ thuộc.  

    Những giấy tờ cần chứng minh

    Bạn cần trình giấy tờ của bản thân và người phụ thuộc trong bộ hồ sơ xin tị nạn. Giấy tờ bao gồm:

    - Hộ chiếu và các loại giấy thông hành khác (nếu có)

    - Lý lịch tư pháp (Văn bản xác nhận không phải là người phạm tội hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự)

    - Giấy chứng minh nhân dân, giấy khai sinh, giấy kết hôn, thẻ sinh viên...

    - Bất kì giấy tờ nào khác mà bạn có

    Giấy tờ chứng minh địa chỉ của bạn ở UK: Nếu bạn đang ở UK, bạn và người phụ thuộc phải có giấy tờ chứng minh địa chỉ của mình. Bạn sẽ cần nhiều loại giấy tờ khác nhau, tùy thuộc vào việc bạn có chỗ ở riêng hay ở chung với người khác. 

    - Nếu bạn có nơi ăn chốn ở riêng, giấy tờ cần chứng minh là: sao kê tài khoản ngân hàng, sổ trợ cấp nhà ở, thông báo thuế council, hợp đồng thuê nhà, hóa đơn tiền điện, ga...

    - Nếu bạn ở chung với người khác, giấy tờ cần cung cấp là: một lá thư của người đó xác nhận bạn được quyền ở trong nhà (thư mới viết dưới 3 tháng); giấy tờ có hiển thị tên và địa chỉ người đó (thông báo thuế council, hợp đồng thuê nhà hoặc hóa đơn điện, ga...)

    Bài tiếp: Những trường hợp đơn xin tị nạn của bạn bị từ chối