• Ngày rời Việt Nam theo chồng sang Anh, Ngân chỉ có nỗi lo "sang đó làm gì để ăn", không ngờ 15 năm sau thành chủ của 4 công ty.

    Thị trấn cổ Aylesbury, Buckinghamshire, đông nam nước Anh, nổi tiếng với những quán rượu cổ, ở đây cũng là trụ sở chính của một thương hiệu trang sức không mấy xa lạ với người dân nơi này. Ít ai biết, người gây dựng nên thương hiệu đó là một phụ nữ Việt tên Vũ Hải Ngân, 40 tuổi.

    "Chính tôi có lúc cũng thấy khó tin mình của ngày hôm nay", Hải Ngân nói.

    20 năm trước, Ngân là giáo viên tiểu học ở Lao Chải, Sapa, Lào Cai, một chữ tiếng Anh cũng không biết. Trưa tháng 11/1999, bữa cơm đơn giản của hai cô giáo trẻ thêm rôm rả khi có đoàn khách nước ngoài ghé thăm. Sau giờ cơm, người dẫn đoàn xin địa chỉ của Ngân cho vị khách tên Jeremy Knight. Ngân cho mà không nghĩ ngợi, bởi trường ở gần khu vực bãi đá cổ, từng đón không ít các đoàn khách nước ngoài.

    Hải Ngân cùng các học trò tại trường tiểu học Lao Chải, Sapa năm 2002. Ảnh: V.N.

    Không ngờ 3 tuần sau Ngân nhận được một bức thư và tấm thiệp mừng Giáng sinh của Jeremy, một người kinh doanh online. Trong thư anh nói muốn được làm bạn cùng cô. Ngân trả lời lại bằng 4 trang giấy, lòng muốn thử anh có thể dịch hết bức thư không. Tết năm đó cô nhận lại thư trả lời của Jeremy. Hóa ra, anh nhờ người bạn ở TP HCM dịch giúp để hiểu những gì cô nói, đồng thời nhờ bạn dịch thư của mình ra tiếng Việt, rồi mới gửi lại cô. 

    Từ bấy, đều đặn khoảng 6 tuần, Ngân nhận một bức thư của Jeremy theo cách này. Những câu chữ kết nối hai con người xa lạ, tình cảm cũng dần nảy nở. Tại nước Anh xa xôi, Jeremy hay nhớ về Hải Ngân ngày đầu gặp trong chiếc áo len thùng thình, kín mít và nói rất nhiều.

    Mỗi năm, anh qua thăm cô một lần. Năm 2003, cảm thấy tình yêu chín muồi, Ngân quyết định sang thăm quê bạn trai. Thời đó đi nước ngoài là việc rất xa lạ với cô giáo vùng sâu như Ngân. Cô mua vé máy bay khứ hồi để nhỡ "không có người đón, ít nhất còn có đường về". Cô cũng mua hai chiếc nhẫn vàng đeo lên tay phòng thân, "nhỡ có gì xảy ra còn bán lấy tiền tiêu tạm". Vật bất ly thân của cô là cuốn từ điển to đùng.

    "Không ai biết tôi đi, ngoài mẹ. Nhưng bà vốn tin tưởng tôi cá tính, tự lập từ bé nên ủng hộ", Ngân nói.

    Mọi lo lắng của cô tan biến khi đặt chân xuống sân bay đã nhìn thấy bóng hình thân thuộc của Jeremy. Trong 3 tuần ở đây, cô được bạn trai đưa đi khám phá nước Anh trong khí hậu tháng 7 nắng nhẹ, gió hiu hiu.

    Sau chuyến thăm, Jeremy được Ngân đưa về quê Thái Bình ra mắt. Họ tổ chức lễ cưới vào những ngày đầu xuân 2004. "Ngày vui, gia đình và họ hàng của tôi đùa chú rể đã lấy được 'viên ngọc quý'. Anh ấy đáp sẽ 'trả lại cả một kho báu'", Ngân cười kể.

    Chọn tình yêu, bắt đầu cuộc sống mới, Vũ Hải Ngân biết mình sẽ đối mặt với muôn vàn khó khăn. Song điều cô trăn trở nhất là sẽ làm gì lúc sang Anh. "Ngân có cá tính quyết liệt. Tôi bảo mình đủ sức nuôi vợ nhưng cô ấy không chấp nhận, cũng không muốn nhận trợ cấp xã hội. Sang đây 3 ngày, cô ấy đã bắt tôi chở đi tìm việc", anh Jeremy nói.

    Cô xin vào một tiệm cắt tóc, làm gội đầu, dọn tóc, lau gương. "Phải làm công việc này thực sự là một cực hình về tinh thần, đáng xấu hổ với tôi, nhưng tôi chấp nhận để có thể học tiếng nhanh nhất. Đỉnh điểm là hôm anh quản lý nhờ giữ tóc cho anh ấy cắt. Tôi phải đối diện bản thân qua bốn bức tường gương, máu nóng trong người như muốn bùng lên".

    Ngân chạy đi tìm bà chủ, xin nghỉ việc ngay lập tức. Về tới nhà nhìn thấy chồng, cô òa khóc. "Tôi sốc vì cô ấy phản ứng mạnh như vậy", Jeremy nói.

    Từ cô giáo vùng cao không biết tiếng Anh, Hải Ngân trở thành doanh nhân ở Anh, với hai công ty riêng, đồng đứng tên làm chủ 2 công ty khác với chồng. Ảnh: V.N.

    Ngân quyết tâm học tiếng Anh và sẽ không đi làm thuê. Jeremy gợi ý vợ đi chợ đồ cũ, mua đồ về tập bán trên các kênh trực tuyến. Anh cũng thấy rằng, muốn làm được việc, tiếng Anh là chìa khoá. Vì thế Jeremy đã nhờ vợ trợ giúp mình kinh doanh, giao cho cô việc trả lời điện thoại của khách.

    "Hồi đầu điện thoại reo, tôi nghe không hiểu gì, tim run cầm cập, hoặc trả lời 'Xin lỗi, nhầm số', rồi vội cúp", Ngân kể. Dần dần cô mới vượt qua tự ti và hiểu được điều khách muốn nói.

    Song song cô tới học tiếng ở trung tâm, bật đài, tivi bất cứ lúc nào ở nhà. "Để tiếp cận mẹ chồng, tôi mất hơn một năm xem phim cùng bà mỗi tối sau giờ cơm, vừa để học tiếng, hiểu văn hóa và hiểu mẹ, đồng thời cũng bộc lộ quan điểm sống của mình với bà qua việc nhận xét các thước phim", Ngân cho hay.

    Lòng luôn nghĩ "Đói thì đầu gối phải bò", Ngân đi bán tour du lịch một thời gian, sau đó chuyển qua bán đĩa DVD sức khoẻ. Công việc này thời gian đó đang là xu hướng, giúp Ngân tạo lập được nền tảng kinh tế cho sự nghiệp kinh doanh sau này.

    Năm 2013, tình cờ cô nghe được một bản tin nói phụ nữ Anh trung bình mua 10-12 món trang sức mỗi năm. Một ý tưởng xoẹt qua đầu. Cô tìm hiểu về ngành trang sức, ra chợ mua hạt về xâu, rồi đăng hình lên mạng. Vốn sinh ra ở nơi nổi tiếng về thủ công mỹ nghệ thuộc Thái Bình, nên Ngân không mất quá nhiều thời gian khi chuyển sang lĩnh vực trang sức. 

    Đến nay, với 12 nhà xưởng ở nhiều nước trên thế giới, đồ trang sức của Ngân đang được bán qua kênh Amazon ở Anh, Italy, Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Mỹ và Australia. Ngoài ra cô còn bán hàng trên web công ty và các cửa hàng ở Anh. Riêng công ty trang sức này cho thu nhập 60-80 tỷ đồng mỗi năm.

    Vợ chồng chị Hải Ngân và hai con một buổi tối tháng 11/2019, tại Aylesbury, Buckinghamshire, Anh. Ảnh: V.N.

    Ngoài về trang sức, Ngân còn cùng chồng làm về lĩnh vực đồ giảm cân, hàng trẻ em và một công ty chuyên cung cấp nhãn mác cho các siêu thị. 

    Tuy có 4 công ty, song Ngân thấy việc quản lý không quá áp lực do vợ chồng cô thuê người làm từ vận chuyển, chụp ảnh, marketing... Hàng không quản lý tại kho nhà mà gửi thẳng lên Amazon và một số công ty thứ 3 giữ hộ. 

    "Các khó của kinh doanh online là sự thay đổi chóng mặt của công nghệ vi tính, hình thức tìm kiếm, hình thức hiển thị hàng trên các trang mạng và kịp thời nắm bắt thay đổi chính trị", Ngân bộc bạch. Trong những năm qua cô tham gia nhiều khóa học về ngôn ngữ web, cách bán hàng qua mạng, marketing.

    Nhưng với Ngân cái khó nhất là cân đối thời gian giữa gia đình và công việc. Sinh hai con và nuôi lớn trên đất nước không có người thân, cô phải hoàn toàn xoay xở. Giai đoạn khó khăn nhất đã đi qua. Giờ hai con của Ngân đã học cấp 1, cấp 2. Sự nghiệp của cô đang tiến triển tốt.

    15 năm đưa cô giáo vùng cao khỏi Việt Nam và hứa "sẽ trả lại kho báu", gần đây Jeremy cùng Ngân quay lại quê hương, mở 3 nhà xưởng làm trang sức ở đây, tạo việc làm cho hàng chục người. Từ nơi đây, trang sức của người dân quê lúa đi đến khách hàng 3 châu lục.

    Theo VnExpress

  • Karen Huỳnh, một cô gái gốc Việt ở thung lũng Miami (bang Ohio, Mỹ) đã quyết định thuê những biển hiệu quảng cáo cỡ lớn để kêu gọi người hiến tạng giúp cha mình vượt qua bệnh hiểm nghèo.

    Ông Thanh Huỳnh, cha cô Karen đang phải chống chọi với bệnh hiểm nghèo. Ảnh: từ video clip của Dayton Daily News

    Theo tờ Dayton Daily News, ông Thanh Huỳnh sa sút nghiêm trọng sau một cơn bệnh tim và tiểu đường tuýp 2, với chức năng thận chỉ còn 8%. Chứng kiến sự sa sút về bệnh tật của cha, Karen đã thuê 8 tấm biển quảng cáo ngoài trời (billboard) gửi đi thông điệp tìm người hiến thận cho cha mình.Cô hi vọng, thông tin này sẽ đến được với những Mạnh Thường Quân hào hiệp, sẵn sàng giúp đỡ.

    Điều tuyệt vời là Karen đã không phải đi một mình trên hành trình cứu cha của mình. Cảm động trước tấm lòng của cô gái Việt, hai công ty quảng cáo đã đồng ý tài trợ miễn phí cho gia đình cô, đó là công ty Lamar và Key-Ads. Những tấm biển quảng cáo kỹ thuật số đã được dựng lên ở nhiều con phố lớn tại Miami Valley, và sẽ được giữ nguyên cho tới khi gia đình tìm được người hiến thận phù hợp.

    Đây là một sự hỗ trợ hết sức đắc lực đến với Karen Huỳnh, bởi thông thường, người ta phải chi trả khoảng 9.000 USD (hơn 200 triệu đồng) để duy trì các bảng quảng cáo trong 4 tuần. Theo ông Tanner Hohenbrink, đại diện công ty Lamar, hành động của hãng hướng tới mục tiêu giúp đỡ cộng đồng. Trong khi đó, ông Stephen Keys, phó chủ tịch Key-Ads cũng chia sẻ quan điểm tương tự, cũng như gửi những lời chúc tốt đẹp nhất tới gia đình Karen Huỳnh.

    Thời gian trung bình đợi ghép thận cho một bệnh nhân là 3-4 năm, và cô gái gốc Việt hiếu thảo cho biết, cô không quản ngại bất cứ việc gì để có thể giúp đỡ cha mình, người đã làm việc chăm chỉ để nuôi hai chị em cô trưởng thành.

    Karen Huynh cho biết kể từ khi các bảng quảng cáo được đăng, đã có 13 người gọi điện ngỏ lời hiến thận. Hiện tại, bang Ohio và Trung tâm Y khoa của Đại học Cincinnati đang trong quá trình nghiên cứu để tìm người hiến có tạng phù hợp với bệnh nhân Thanh Huỳnh.

    Theo Thời Đại

  • Johnny Dang có lẽ không còn là cái tên xa lạ với làng hip hop Mỹ khi nhiều nghệ sĩ tiếng tăm tại đây ưa chuộng các trang sức, phụ kiện do người thợ kim hoàn này chế tác.

    Theo NBC News, Johnny Dang sinh ra và lớn lên tại Đắk Lắk. Trước khi sang Mỹ, ông đã theo học nghề làm trang sức. Trong hơn 20 năm hành nghề, thợ kim hoàn gốc Việt này đã chế tạo và bán vô số sản phẩm như nhẫn, đồng hồ, hay dây chuyền… cho những ngôi sao có tên tuổi. Ảnh: Houston Chronicle.

    Những khách hàng danh tiếng của Johnny Dang có thể kể đến rapper Kanye West, rapper Lil Wayne, hay “nữ hoàng nhạc R&B” Beyonce. Ông cũng từng xuất hiện trong MV của rapper Nelly hay DJ Khaled. Ảnh: Houston Chronicle.

    “Tôi chưa bao giờ biết về hip hop cho tới khi đặt chân đến Houston (Texas, Mỹ) và không nghĩ nó có thể phát triển mạnh như vậy. Tất cả những gì tôi biết là hip hop sẽ đem lại một cơ hội kinh doanh lớn”, Johnny Dang trả lời phỏng vấn với NBC News vào năm 2017. Ảnh: Houston Chronicle.

    Ban đầu, ông làm thợ sửa chữa trang sức tại một chợ trời với thu nhập khoảng 100 USD/tháng. Đến năm 1998, ông có cửa hiệu riêng mang tên TV Jewelry. Ảnh: Hypebeast. 

    Năm 2002, Johnny Dang hợp tác với rapper Paul Wall (phải) để chế tạo nên những chiếc bọc răng (grill) thường được làm bằng vàng và nạm kim cương. Phụ kiện kỳ lạ này nhanh chóng trở thành xu hướng thời trang trên toàn nước Mỹ. Với các mối quan hệ trong làng nhạc hip hop, Paul Wall đã giúp công việc kinh doanh của 2 người “thuận buồm xuôi gió”. Ảnh: Houston Chronicle.

    Họ đã bán một chiếc bọc răng cho rapper Lil Jon (ảnh) với giá 60.000 USD. Sau đó, họ tiếp tục bán cho một số cái tên đình đám như nữ ca sĩ Katy Perry, siêu sao bóng rổ LeBron James, hay kình ngư Ryan Lochte. Ảnh: AP.

    Dường như trong trào lưu hip hop, các nghệ sĩ thường phô trương trang sức, phụ kiện đắt tiền. Thậm chí, họ sẵn sàng trả giá rất cao để có được những sản phẩm được cá nhân hóa, mang màu sắc riêng. Ảnh: NME.

    Trên thực tế, việc chế tạo trang sức dành riêng cho các rapper đã được khởi xướng bởi thợ kim hoàn Jacob Arabo đến từ New York vào những năm 1990. Ảnh: Houston Chronicle.

    Theo nhật báo Houston Chronicle, hiện nay doanh nghiệp của Johnny Dang có hơn 50 nhân viên chuyên xử lý các đơn hàng, giúp ông nhanh chóng hoàn thiện sản phẩm. Ảnh: Houston Chronicle.

    Ông chia sẻ với Houston Chronicle rằng các ngôi sao âm nhạc thường yêu chuộng những chiếc bọc răng để đóng MV hay đi lưu diễn. Thậm chí có lần ông đã hoàn thành đơn hàng của Beyonce chỉ qua một đêm. Ảnh: Houston Chronicle. 

    Các chiếc bọc răng mà Johnny Dang bán có giá từ 300 USD đến 200.000 USD, với sản phẩm đắt nhất được chế tác từ các viên kim cương chất lượng cao. Ảnh: PaperCity.

    Bên cạnh bọc răng, các trang sức khác của ông cũng được nhiều rapper ưa thích. Nữ rapper Cardi B (ảnh) đã mua một vòng cổ tại cửa hàng của Johnny Dang để tặng cho con gái mình vào tháng 3/2019. Ảnh: Reuters.

    Theo Zing

  • Ngày 1 tháng Bảy vừa qua, trường Đại Học Cộng Đồng Foothill tại Bắc California chính thức có hiệu trưởng mới người Mỹ gốc Việt, cô Nguyễn Thị Thúy.

    Đại học Foothill là một trường lớn với hơn 13.000 sinh viên, 300 nhân viên và giảng viên. Tỷ lệ sinh viên Mỹ gốc Việt khoảng 5%. Cô Nguyễn Thị Thúy đã vượt qua cuộc tuyển chọn kéo dài một năm giữa 4 ứng viên nặng ký, để được chọn, nhất định cô phải trội hơn những người da trắng.

    Năm nay 41 tuổi, cô Nguyễn Thị Thúy đến Mỹ từ lúc lên 3, sau một chuyến vượt biển cùng gia đình năm 1978.

    Năm 14 tuổi, cô là học sinh xuất sắc của trung học Castlemont của thành phố Oakland. Tốt nghiệp thủ khoa trung học Castlemont High, Nguyễn Thị Thúy vào đại học Yale chuyên ngành triết học, tiếp đến là văn bằng Luật tại UCLA ở California. Cô đã dạy Luật tại đại học CSU East Bay trong nhiều năm.

    Điều thú vị là năm 2000 khi còn là sinh viên Luật khoa, cô Nguyễn Thị Thúy từng là đồng tác giả quyển sách Anh ngữ “25 Vietnamese Americans in 25 Years”, “25 Chân Dung Mỹ Gốc Việt Trong 25 Năm”. Đây là một trong những quyền sách đầu tiên nói về sự thành công của người Việt ở Hoa Kỳ.


    Hiệu trưởng Nguyễn Thị Thúy

    Cô cũng là người nói tiếng Việt lưu loát không thua tiếng Anh là ngôn ngữ cô học cũng như giao tiếp hàng ngày. Đến Mỹ lúc 3 tuổi nhưng Thúy nói tiếng Việt trôi chảy, cô giải thích:

    "Phạm Quỳnh từng nói Tiếng Việt còn thì nước còn, tiếng Việt mất thì nước mất, cái mất đó không sao vãn hồi được”. Bố mẹ tôi rất chú trọng việc cho chúng tôi nói tiếng Việt, cho đi học trường Việt ngữ. Tôi cũng thích nghe nhạc Việt, nhạc Việt rất sâu sắc, rất tình cảm. Tôi cứ chạy nhạc rồi viết chữ xuống, coi như tập chính tả luôn. Đó là lý do tại sao hôm nay tôi có thể nói tiếng Việt với cộng đồng Việt Nam. Biết thêm một ngôn ngữ, đặc biệt ngôn ngữ gốc của mình, sẽ tạo cho mình cơ hội tiến thân.

    Lương hiệu trưởng của cô trong năm nay là 192.262 USD.


    Trường Foothill College

    Cô Nguyễn Thị Thúy có gia đình và hai con. Chồng cô, anh Thắng Nguyễn Barrett từng là Chánh án Tòa thượng thẩm gốc Việt đầu tiên vào năm 1997.

    Chúc mừng Luật sư Nguyễn Thị Thúy, người Mỹ gốc Việt được chọn vào chức vụ hiệu trưởng của một trường đại học trên nước Mỹ.

    Nguồn: Luong Nguyen

  • Gia đình của Vy Trần chỉ biết con gái là người thiết kế kiêm sản xuất áo khoác chống đạn đầu tiên trên thế giới sau khi đọc báo. 

    "Tôi là người rất kín kẽ khi thực hiện các dự án. Chỉ vài người biết tôi đang làm gì", Vy Trần, 25 tuổi, chia sẻ khi được hỏi về công ty sản xuất áo chống đạn Wonder Hoodie do cô sáng lập. "Mẹ tôi chỉ biết dự án của tôi thành công và đã bán được rất nhiều áo khi người thân ở Việt Nam đọc bài viết về tôi trên VnExpress", cô cười.

    Vy Trần mặc mẫu áo khoác jeans chống đạn do cô thiết kế. Ảnh: NBC Bay Area

    Vy Trần tháng trước gây chú ý trên truyền thông Mỹ khi là người thiết kế và sản xuất bộ áo khoác chống đạn đầu tiên trên thế giới. Bộ sản phẩm được cơ quan chức năng Mỹ xếp hạng ở mức bảo vệ cao nhất đối với áo chống đạn hạng nhẹ, có khả năng bảo vệ người mặc trước nhiều loại đạn. 

    Việc Vy, một cô gái không có chuyên môn về đạn đạo và vật liệu, bước chân vào ngành sản xuất áo chống đạn, vốn không phải là mặt hàng phổ biến trong đời thường, gây bất ngờ cho mẹ cô. Bà là tấm gương trong cuộc sống của chị em Vy và cũng chính là động lực khiến cô quyết tâm biến ý tưởng thiết kế áo chống đạn thành hiện thực.

    Mẫu áo khoác nỉ chống đạn của Wonder Hoodie có cả thiết kế dành cho trẻ em. Ảnh: Wonder Hoodie

    Vy sinh ra ở Sài Gòn và cùng gia đình sang Mỹ định cư khi 8 tuổi. Vài năm sau đó, cha cô, một kế toán, qua đời, để lại vợ và hai con thơ. Dù phải làm việc 13 giờ một ngày để kiếm tiền, mẹ vẫn chăm chút từng bữa ăn và đưa hai chị em Vy đến trường.

    "Mẹ tôi là người mẹ tuyệt vời nhất. Bà ấy rất mạnh mẽ và dạy chúng tôi phải chăm chỉ làm việc", Vy kể. "Bà ấy chưa bao giờ để chúng tôi cảm thấy mình thiếu thốn và luôn động viên chúng tôi nỗ lực hết sức".

    Không phụ lòng mẹ, Vy đỗ vào chuyên ngành Sức khỏe và An toàn, Đa dạng xã hội và Doanh nghiệp của trường đại học Washington với học bổng lên tới nửa triệu đô. Sau khi tốt nghiệp, cô làm việc cho nhiều tập đoàn lớn của Mỹ như Google và Amgen trên vai trò quản lý sức khỏe và an toàn. 

    Năm 2016, một người hàng xóm của Vy thiệt mạng vì bị cướp tấn công. Người phụ nữ bị bắn 8 phát vào ngực và tử vong ngay trước nhà Vy khiến mọi người, trong đó có cô, bàng hoàng. Lo lắng cho mẹ và em trai mình vì thường xuyên đi lại ở tuyến đường trên, Vy tìm mua áo chống đạn nhưng cô thất vọng khi có rất ít lựa chọn trên thị trường và hầu hết có giá rất đắt đỏ, thậm chí tới hàng nghìn đôla. Điều này khiến Vy tự hỏi tại sao không tự mình sản xuất ra áo chống đạn cho người thân. 

    Cô bắt đầu một mình mày mò chế tạo áo chống đạn dựa trên kiến thức về an toàn, quy trình sản xuất sản phẩm và kho dữ liệu sẵn có về áo chống đạn tại Mỹ. Vy mất hai tháng để nghiên cứu kết cấu, chất liệu, mẫu mã, sau đó nộp bản thiết kế lên Viện Tư pháp Quốc gia Mỹ (NIJ). 

    Vy Trần cẩn thận từng đường kim mũi chỉ. Ảnh: NBC Bay Area

    Bộ sản phẩm chống đạn của Vy gồm áo khoác nỉ có mũ, áo khoác jean, áo vest không tay và tấm lót chống đạn, được thiết kế cho cả phụ nữ và trẻ em. Chúng có nhiều điểm ưu việt so với áo chống đạn truyền thống như lớp chống đạn dày 3 inch (7,6 cm), được làm từ sợi Kevlar XP với đặc tính nhẹ và có độ bền trên 2 năm, gắn vào phần áo khoác bằng khóa dán nên dễ dàng tháo rời để thay đổi hay giặt giũ. Mẫu áo khoác nỉ có thêm phần mũ bảo vệ phía sau và hai bên đầu, có thể kéo lên khi cần và tháo xuống khi không dùng tới.

    "Ngành công nghiệp của tôi rất nghiêm ngặt. Tôi phải thử nghiệm sản phẩm tại một trong 4 phòng thí nghiệm đạn đạo được công nhận tại Mỹ", Vy cho biết.

    Tất cả thiết kế của Vy đều đạt tiêu chuẩn của NIJ bảo vệ người dùng trước dao và các loại đạn 357 Magnum, 44 Magnum, 9mm, .45, tương tự mẫu áo thường được cảnh sát Mỹ sử dụng.

    Sản phẩm áo khoác nỉ chống đạn dành cho người lớn của Wonder Hoodie. 

    Năm 2018, Vy cùng một nhóm kỹ sư và thợ may thành lập công ty Wonder Hoodie có trụ sở tại Vịnh San Francisco và bắt đầu sản xuất sản phẩm tại một nhà máy ở Los Angeles. Để đảm bảo mọi người, ở mọi lứa tuổi, có thể sử dụng áo chống đạn, các sản phẩm của Wonder Hoodie có giá thành chỉ dưới 600 USD. Mẫu áo nỉ chống đạn cho người lớn, cũng là sản phẩm bán chạy nhất của Wonder Hoodie, có giá cao nhất là 595 USD, trong khi mẫu áo dành cho trẻ em có giá 450 USD. Các loại áo đều được thiết kế trẻ trung, phù hợp với mọi hoạt động thường ngày, chắc chắn nhưng vẫn thoải mái cho người mặc kể cả khi di chuyển. 

    Đặc biệt, Wonder Hoodie áp dụng chế độ bảo hành trọn đời. Nếu khách hàng bị trúng đạn khi đang mặc các sản phẩm của công ty, họ sẽ được cung cấp một áo khoác miễn phí để thay thế. 

    Hiện khách hàng của Vy chủ yếu là những người cảm thấy lo ngại về an toàn cá nhân thường ngày và những người yêu thích các thiết bị tác chiến. Cô đặt mục tiêu trong tương lai là cung cấp áo chống đạn cho các sở cảnh sát và học khu trên toàn Mỹ.

    Phóng sự về quá trình chế tạo áo hoodie chống đạn của Vy Trần.

    "Gần đây, các vụ xả súng thường xuyên xảy ra tại các trường học ở Mỹ. Tôi tin sản phẩm sẽ giúp các học sinh và giáo viên an tâm hơn", Vy nói và cho biết thêm rằng cứ 10 sản phẩm được bán ra, Wonder Hoodie sẽ tặng một áo cho các giáo viên trường công. "Mọi người đều xứng đáng được an toàn khi đi lại trong cộng đồng của họ. Chúng tôi bắt đầu chương trình này với các giáo viên trường công, những người mà công việc của họ tác động tới rất nhiều sinh mạng".

    Vy cũng tham vọng mở rộng kinh doanh ra quốc tế và đã nhận được nhiều yêu cầu đặt hàng từ các nước xảy ra chiến tranh nhưng chưa có điều kiện để cung cấp sản phẩm đến họ.

    "Một ngày nào đó, tôi hy vọng sẽ thực hiện được điều này và trở thành thương hiệu áo chống đạn số 1 thế giới", cô nói.

    Vy nhấn mạnh rằng dù là người bán hàng, cô thực sự không muốn ai, kể cả mẹ và em trai, phải cần đến các sản phẩm chống đạn của mình.

    "Tuy nhiên, nếu họ giống tôi trước đây, lo lắng cho gia đình mình và không có nhiều lựa chọn ở ngoài kia, tôi muốn họ biết rằng tôi đã tạo ra một thứ ưu việt cho họ với mức giá phải chăng. Tôi muốn họ biết rằng họ không đơn độc", Vy nói. 

    Viethome (theo VnExpress)

  • Jinny Liên Ngô đã quyết định chọn cho mình một hướng đi mới với nhiều thử thách hơn trên đất nước Nga, thay vì cuộc sống ổn định của con gái một nhà ngoại giao.  

    Jinny Liên Ngô (Ảnh: RBTH)

    Jinny Liên Ngô đã dành một nửa khoảng thời gian của mình sống ở nước ngoài. Năm ngoái, cô tới Nga và tìm cho mình một hướng đi mới.

    Lẽ ra, cô gái Hà Nội 29 tuổi có thể lựa chọn cho mình cuộc sống ổn định với xuất thân là con gái của một nhà ngoại giao. Tuy nhiên, Jinny Liên Ngô đã quyết định bắt đầu gây dựng quán cà phê mang dấu ấn riêng của mình tại đất nước Nga xa xôi.

    Trong một chuỗi bài viết về những người nước ngoài sinh sống và làm việc tại Nga, tạp chí Russia Beyond (Nga) đã dành một trang để đăng tải câu chuyện của Jinny Liên Ngô cũng như hành trình của cô gái trẻ trên đất Nga.

    Dưới đây là phần dịch bài viết trên Russia Beyond với tựa đề “Người Nga yêu Phở bò”: Chủ quán cà phê Việt Nam kể lại câu chuyện của mình.

    Mọi chuyện bắt đầu từ bố mẹ tôi, những người theo học tại Đại học Quốc gia Moscow khi còn trẻ. Bố tôi học ngành luật còn mẹ tôi học ngành ngôn ngữ.

    Tôi lớn lên, được nghe những câu chuyện của bố mẹ về nước Nga, về nước Nga rộng lớn và xinh đẹp như thế nào, về con người Nga tốt bụng ra sao. Thậm chí một phần trong tên của tôi, Jinny Liên Ngô, cũng có nghĩa là “Nga”: Đó là chữ Liên trong từ Liên Xô.

    Năm 2018, bố tôi trở thành Đại sứ Việt Nam tại Nga, vì vậy tôi đi cùng bố tới Nga. Trước đó, tôi theo học ngành kinh tế tại Trường Đại học London (UCL), tốt nghiệp năm 2011 và bắt đầu đi làm. Ban đầu tôi làm việc cho một hãng đầu tư tại London, sau đó tôi chuyển tới Tây Phi để bắt đầu công việc kinh doanh riêng của mình là xuất khẩu gỗ và hạt điều về Việt Nam.

    Những vị khách nước ngoài tới quán cà phê bán đồ ăn Việt Nam (Ảnh: RBTH)

    Khi tôi tới Nga, đồ ăn Việt Nam đã phổ biến, nhưng các nhà hàng khá giống nhau và chủ yếu phục vụ các món ăn tương tự nhau. Chúng tôi muốn làm cái gì độc đáo và thủ công. Vì vậy chúng tôi bắt đầu mở một quán cà phê nhỏ có tên “Em Oi”.

    Chúng tôi phục vụ phở bò, tom yum và xoài lắc. Ngoài ra, quán cũng có phở bò xào, thịt nướng, cơm vịt nướng và tôm chua ngọt.

    Tôi mở quán nhưng không nói với bố mẹ tôi. Chúng tôi mới mở quán vào tháng 1 năm nay. Khó khăn lớn nhất của chúng tôi là giữ chân khách hàng.

    Trong hai tuần đầu tiên, chúng tôi đón rất nhiều người Nga tới quán. Nhưng vì đồ ăn của chúng tôi ban đầu không ngon nên họ chỉ đến một lần và không quay lại.

    Một số món ăn trong thực đơn của quán "Em Oi" tại Nga. (Ảnh: RBTH)

    Chỉ mới hai tháng trước đây, khi chúng tôi gặp được bếp trưởng hiện tại, mọi thứ bắt đầu khởi sắc. Bây giờ mọi người thường kể cho bạn bè về quán của chúng tôi và chúng tôi đón 60-70 khách vào mỗi ngày bình thường. Phần lớn trong số họ là các sinh viên nước ngoài từ châu Á.

    Khoản đầu tư ban đầu để mở một quán cà phê nhỏ tại Nga khoảng 20.000-30.000 USD. Vấn đề duy nhất là tiền thuê nhà với mức giá khá cao. Một người có thể phải trả từ 5.000 rúp (76 USD) tới 14.000 rúp (214 USD) trên mỗi m2 thuê nhà tại thủ đô Moscow.

    Nhóm chúng tôi tuy còn trẻ nhưng rất mạnh. Tôi cực kỳ may mắn khi biết họ vì công việc này không thể làm một mình. Đội ngũ nòng cốt của chúng tôi gồm 6 người và tôi là người lớn tuổi nhất.

    Đầu bếp năm nay 27 tuổi và những người còn lại trong nhóm chỉ mới ngoài 20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, đôi khi lên tới 13 giờ/ngày, và rất tận tâm. Tôi nghĩ mọi người có thể cảm nhận được điều đó khi họ đến quán.

    Bên trong quán cà phê của người Việt tại Nga. (Ảnh: RBTH)

    Phần lớn mọi người trong nhóm đều nói tiếng Nga, nhưng tôi thì không. Việc không biết tiếng Nga cũng không gây ra vấn đề quá lớn đối với tôi. Tuy nhiên đôi khi tôi thực sự muốn giao tiếp với các khách hàng Nga và gặp khó khăn trong chuyện này vì nhiều người không biết tiếng Anh.

    Tôi biết một cụm từ trong tiếng Nga là “ochen vkusny” (có nghĩa là rất ngon). Vì thế khi tôi nghe thấy tiếng này, tôi biết họ thích đồ ăn của chúng tôi.

    Phở bò là món ăn rất phổ biến ở quán và một trong những điều kỳ lạ nhất đó là có rất nhiều khách Nga tới đây từ những ngày đầu chỉ để ăn phở bò. Có 3 nhóm khách đến ăn phở bò hàng ngày, ngoại trừ cuối tuần khi họ không đi làm. Có ngày chúng tôi hết phở bò và họ rời đi mà không thử thêm bất kỳ món nào khác của quán.

    Đội ngũ của quán cà phê "Em Oi" đều là những người còn rất trẻ. (Ảnh: RBTH)

    Chúng tôi có một vị khách rất quen thuộc. Ông ấy đến đây hàng ngày, vì vậy khi nào không thấy ông ấy đến, chúng tôi hiểu rằng ông ấy đang đi du lịch. Nhưng cứ khi nào ông ấy có mặt ở đây, ông ấy sẽ ăn phở bò. Điều này thật thú vị, đồng thời cũng rất an ủi khi biết rằng ngay cả vào những ngày tồi tệ nhất, những vị khách này vẫn ủng hộ chúng tôi.

    Chúng tôi rất may mắn khi tìm thấy những nhà cung cấp Nga đáng tin cậy và chúng tôi thường duy trì mối quan hệ tốt đẹp với họ. Ban đầu chúng tôi cũng hơi khó chịu khi các đối tác phản hồi email rất chậm. Dần dần, chúng tôi bắt đầu gọi điện cho họ để duy trì liên lạc. Ngoài ra, ở châu Á, mọi người thường quen với việc giao hàng nhanh chóng trong một ngày, nhưng ở đây có thể mất vài ngày, thậm chí ngay cả khi bạn đặt hàng ở trong cùng một thành phố.

    Trước khi kinh doanh tại Nga, có 3 điều bạn cần xem xét.

    Thứ nhất, bạn cần ai đó ở đây đã lâu. Họ hiểu các khía cạnh pháp lý cũng như văn hóa khi bắt đầu công việc kinh doanh tại Nga. Khi vấn đề pháp lý ổn thỏa, bạn có thể tập trung vào những mặt khác.

    Thứ hai, bạn không nên đánh giá thấp thị trường. Bạn cần chắc chắn rằng sản phẩm của bạn có chất lượng tốt, giá cả hợp lý và biết đối tượng khách hàng mục tiêu là ai. Bạn không thể nghĩ đơn giản rằng một quán cà phê mở ra và mọi người sẽ đến đó.

    Thứ ba, kiên nhẫn. Bạn phải kiên nhẫn với bất kỳ thứ gì bạn gây dựng, đặc biệt ở Nga khi nền kinh tế hiện tại không thực sự quá ổn.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • Ý thức được hoàn cảnh của bản thân, cậu đã quyết định dồn hết tâm trí vào việc học để có một tương lai tốt hơn. Mỗi ngày cậu đi học bằng xe buýt và dốc sức xây dựng sự thành công của mình từng chút một.

    Derrick Ngo, một học sinh gốc Việt hiện đang sinh sống ở Houston, bang Texas (Mỹ), đã vượt qua được hoàn cảnh vô gia cư để tốt nghiệp thủ khoa trung học và được nhận vào 4 trường Đại học danh giá của nước Mỹ, trong đó có: Đại học Harvard, Đại học Texas ở Austin, Đại học Princeton ở New Jersey, Đại học Columbia ở New York.


    Derrick Ngo, một học sinh gốc Việt vượt qua hoàn cảnh vô gia cư để được nhận vào Harvard (Ảnh: ABC13 Houston)

    "Tôi nhận ra rằng nếu không biết tận dụng trường học, giáo dục và tất cả những gì mình có để học tập thì tôi sẽ mãi mãi không bao giờ thoát được hoàn cảnh hiện tại", nam sinh gốc Việt chia sẻ với phóng viên.

    Derrick Ngo đã phải trải qua một cuộc sống vất vưởng và bất hạnh từ nhỏ. Cha của Derrick qua đời khi cậu mới 2 tuổi, còn mẹ cậu thì từng vào tù vài lần vì cờ bạc. Cả nhà không có thu nhập ổn định, rất nhiều lúc còn không đủ ăn.

    "Mẹ tôi mê đánh bài. Anh em tôi thường phải theo bà đến sòng bạc và ngồi đợi trong bãi đậu xe đến khi mẹ đánh bài xong mới được về", Derrick hồi tưởng lại tuổi thơ của mình.

    Trong suốt quãng thời gian đi học, Derrick đã phải chuyển trường những 12 lần. Năm 15 tuổi, Derrick ra sống một mình và được mẹ trợ cấp tiền thuê nhà. Tuy nhiên số tiền này chỉ giúp cậu trả được các chi phí cơ bản. Mọi chuyện kéo dài đến năm 17 tuổi thì Derrick buộc phải chấp nhận sống cảnh vô gia cư vì không còn đủ tiền trợ cấp.


    Năm 17 tuổi Derrick buộc phải sống cảnh vô gia cư vì không còn được nhận tiền trợ cấp.

    Không có sự chỉ dẫn của người lớn, phải sống vạ vật ngoài đường qua ngày nhưng Derick chưa bao giờ có ý định buông xuôi hay bỏ cuộc. Ý thức được hoàn cảnh của bản thân, Derrick quyết định dồn hết tâm trí vào việc học để có một tương lai tốt hơn. Mỗi ngày Derrick đi học bằng xe buýt và dốc sức xây dựng sự thành công của mình từng chút một.

    Chia sẻ về bí quyết thành công, Derrick cho biết tất cả là nhờ sự kỷ luật và không bao giờ được lơ là với mục tiêu của bản thân: "Tôi nghĩ lúc nào mình cũng phải có mục tiêu. Cho dù mục tiêu này còn xa và khó khăn, nhưng rồi một ngày nào đó sẽ thành hiện thực".


    Derrick sẽ nhập học tại Harvard vào mùa thu tới (Ảnh: Fox26)

    Sau khi tốt nghiệp loại xuất sắc tại trường trung học mà mình theo học, Derrick đã nộp đơn vào Đại học Harvard, Đại học Texas ở Austin, Đại học Princeton ở New Jersey, Đại học Columbia ở New York và được nhận vào cả 4 trường. Trải qua sự cân nhắc kỹ càng, Derrick quyết định sẽ nhập học tại Harvard vào mùa thu tới. Hiện cậu vẫn đang phân vân giữa ngành triết học và kinh tế. Khi được hỏi về tương lai, Derrick cho biết mình chưa có kế hoạch cụ thể nào về nghề nghiệp sẽ theo đuổi, tuy nhiên chàng trai gốc Việt bày tỏ mong muốn được tạo nên những thay đổi lớn để giúp đỡ cuộc sống của những người khác.

    Viethome (theo cafef)

  • Nữ sinh gốc Việt, 19 tuổi, ở bang California, Hoa Kỳ là dược sĩ trẻ tuổi nhất vừa tốt nghiệp tiến sĩ dược lý tại Đại học Chapman và là dược sĩ trẻ nhất của bang này.

    Cô Kassidy Vo là một sinh viên chăm chỉ ở trường, cô thậm chí không có thời gian để chơi các trò chơi điện tử yêu thích của mình. Cũng không đi đến Disneyland là nơi yêu thương nhất trên thế giới đối với cô và cũng không đi dạo dọc theo bãi biển, theo Ocregister.

    Cô Kassidy đã có những thành tích học tập xuất sắc ngay từ khi còn rất nhỏ. Cô đã có thể tốt nghiệp mẫu giáo sau một tuần học, khi vào trường cấp ba, cô đã tốt nghiệp sau 2 năm học, lúc đó Kassidy 14 tuổi.

    Kassidy Vo trong khuôn viên trường Đại học Chapman ở Orange, Hoa Kỳ vào thứ Sáu, ngày 10/5/ 2019. (Ảnh: Paul Rodriguez)

    Sau khi Kassidy vào lớp một, mẹ của cô nhận ra rằng chương trình dạy ở trường không theo kịp theo khả năng tiếp thu của hai con, cho nên bà quyết định cho Andrew và Kassidy học ở nhà.

    Tuy nhiên, mẹ của cô cũng biết rằng cuộc sống cũng có nhiều điều thú vị hơn bên cạnh việc học của con.

    Khi Kassidy học lớp 5, bà đã cho cô tham gia vào chương trình truyền hình có tên là “Are You Smarter than a 5th Grader?” [tạm dịch: Bạn có thông minh hơn học sinh lớp 5?]. Cô đã được thuê 3 lần cho 3 chương trình.

    Vào năm 2015, Andrew, anh trai cô cũng đã nhận bằng tốt nghiệp Đại học Chapman vào năm 19 tuổi, nhưng là bằng cử nhân sinh hóa.

    Còn bây giờ, khi Kassidy 19 tuổi, cô đã vượt qua anh trai với tấm bằng tiến sĩ dược lý. Mặc dù vậy, nhưng hai anh em không hề ganh đua hay đố kỵ nhau mà đều ủng hộ, giúp đỡ cho nhau.

    Trong thời gian đi học, ngoài giờ học cô cũng đi làm thêm 8 tiếng/ngày ở Walgreen trong khoa dược, phòng cấp cứu, phòng chăm sóc đặc biệt, giúp các bác sĩ trong bệnh viện.

    Tiến sĩ Phạm Khánh. Ảnh: NVCC.

    Kassidy cho biết sau khi tốt nghiệp cô sẽ “ngủ bù” và sẽ đi thăm tất cả các Disneyland trên thế giới. Sau đó, cô sẽ quyết định con đường tương lai của mình và chắc chắn đó là trong lĩnh vực y học.

    Tôi vẫn còn rất trẻ, tôi chắc chắn muốn đi xa hơn’, Kassidy nói.

    Sức mạnh bí mật đã giúp cô Kassidy luôn vui vẻ là nhờ tính hài hước của mình, cô nói “Nếu không biết khôi hài, thì bạn có vấn đề”.

    Cô luôn làm việc chăm chỉ và cũng vui chơi hết mình, cô chia sẻ rằng khi làm việc, cô sẽ tập trung 100%, nhưng khi ở Disneyland, cô tập trung 110%.

    Viethome (theo DKN)

  • Tiến sĩ Phạm Khánh là một trong những nhà khoa học chủ chốt của Không quân Mỹ, chuyên về không gian và vệ tinh. 

    Tiến sĩ Phạm Khánh. Ảnh: NVCC.

    "Nhờ những kỹ năng vượt bậc và đóng góp tiên phong, ông Khánh được coi là một trong những nhà nghiên cứu hàng đầu của Không quân Mỹ", Ban Tổ chức giải thưởng Arthur S. Flemming giới thiệu về Tiến sĩ Phạm Khánh, 47 tuổi, trên website, khi công bố danh sách trao giải năm 2018.

    Giải thưởng Arthur S. Flemming, đặt theo tên của cựu bộ trưởng Y tế, Giáo dục và Phúc lợi Mỹ, ghi nhận những đóng góp xuất sắc của những người làm việc trong hệ thống của chính phủ liên bang Mỹ. Tiến sĩ Khánh là một trong gần 700 người nhận giải thưởng Arthur S. Flemming từ năm 1948 đến nay, trong đó có Neil Armstrong, người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, và cựu bộ trưởng quốc phòng Mỹ Robert Gates. Người Mỹ gốc Á chiếm 6% tổng số nhân viên chính phủ liên bang và gần 1,5% từng đạt giải thưởng này trong 70 năm qua.

    Là người Mỹ gốc Việt đầu tiên được nhận giải thưởng danh giá này, ông Khánh được đánh giá là "người đi tiên phong về nghiên cứu lý thuyết và hoạt động liên quan đến kiểm soát không gian, nhận thức về không gian và liên lạc quân sự, ảnh hưởng tới liên lạc vệ tinh quân sự".

    Tiến sĩ Khánh hiện là kỹ sư không gian cao cấp của Phòng thí nghiệm nghiên cứu thuộc Không quân Mỹ tại căn cứ không quân Kirtland, bang New Mexico. Ông được trao giải trong hạng mục Khoa học cơ bản.

    "Tôi cảm thấy rất biết ơn khi được trao giải thưởng Arthur S. Flemming. Đây là sự ghi nhận cả quá trình nghiên cứu suốt 15 năm qua của tôi", ông Khánh nói với VnExpress qua điện thoại bằng tiếng Việt. Ông sẽ cùng 11 người khác nhận giải thưởng vào ngày 3/6 tại Washington D.C., Mỹ.

    Với lối trò chuyện nhẹ nhàng, giọng thiên về chất Bắc, đôi lúc pha âm điệu của miền Nam, ông Khánh cho hay ông sinh ra ở TP HCM nhưng quê gốc ở Hà Nam Ninh (nay tách thành ba tỉnh Hà Nam, Nam Định và Ninh Bình).

    Năm 1991, khi đang là sinh viên năm thứ hai chuyên ngành kỹ sư điện, Khánh cùng bố mẹ, hai chị và hai em trai sang Mỹ định cư theo diện HO trong Chương trình Ra đi Có trật tự. Khi mới đến Mỹ, do vốn tiếng Anh ít ỏi, chàng trai trẻ đành chấp nhận học lại chương trình trung học tại trường Lincoln vào ban ngày và buổi tối theo học đại học cộng đồng, chuyên ngành kỹ thuật điện tử và dịch vụ máy tính.

    Ở chương trình trung học, Khánh được xếp vào lớp dành cho những người không dùng tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ, thầy cô dạy chậm và căn bản. Không muốn bị tụt lại, Khánh tự ép mình xin chuyển sang lớp dành cho người Mỹ ngay sau khi kết thúc lớp 10. "Tôi học rất cực khổ, hầu như phải tra từ điển liên tục để theo kịp chương trình", Khánh nhớ lại.

    Gia đình anh khi đó không có người thân hay bạn bè ở Mỹ, họ được giới chức một nhà thờ ở thành phố Lincoln, bang Nebraska, giúp đỡ trong ba tháng đầu tiên. Để ổn định cuộc sống, ba anh đi làm công nhân cho một hãng sản xuất bình đun nước nóng công nghiệp, mẹ anh làm quen với nghề cắm hoa khô nghệ thuật.

    Khánh cùng em trai phụ giúp gia đình kiếm tiền bằng cách đến các trung tâm thương mại để lau sàn và hút bụi từ 6h đến 8h sáng hàng ngày, trước khi tới trường. Họ dành dụm mua được một chiếc ôtô cũ để đi lại. Vào mùa đông, khi đi qua những đoạn đường có tuyết rơi dày đến 40 cm, hai anh em phải mang theo bình nước nóng để làm tan tuyết bám vào xe và không ít lần phải xuống đẩy xe.

    Sau khi hoàn thành các chương trình học cơ bản, Khánh vào làm việc tại một công ty chuyên sản xuất bình điện của xe dùng trong chơi golf, nhưng chỉ làm được ba tháng do "cảm thấy bị bó buộc".

    Tin rằng việc tích lũy thêm kiến thức sẽ giúp mình có nhiều cơ hội nghề nghiệp tốt hơn, Khánh một lần nữa chấp nhận "lùi một bước", học lại chương trình đại học chuyên ngành kỹ thuật điện của Đại học Nebraska - Lincoln. Anh tham gia nhiều lớp để học liên tục, kể cả khi bạn bè nghỉ hè, và có bằng cử nhân sau hai năm rưỡi.

    Sự kiện mang tính bước ngoặt trong cuộc đời Khánh xuất hiện khi anh học chương trình thạc sĩ của trường Nebraska - Lincoln và gặp thầy Stan Liberty, lúc đó là hiệu trưởng của khối các trường kỹ thuật. Ấn tượng vì Khánh thường xuyên hỏi bài, không ngại ngần làm rõ những vấn đề còn lăn tăn, ông Liberty hẹn dạy kèm riêng cho anh sau những giờ học chính. Trong lúc hướng dẫn Khánh làm luận án tốt nghiệp, ông Liberty chuyển sang làm phó chủ tịch trường Đại học tư nhân Bradley ở thành phố Peoria, bang Illinois.

    "Khi thầy hỏi có đi theo ông để hoàn thành luận án hay không, hoặc ở lại trường để thi tốt nghiệp, tôi đã không ngần ngại chọn phương án đầu", Khánh nhớ lại.

    Được thầy cho phép ở cùng nhà tại Peoria, trong 6 tháng liên tục, Khánh miệt mài viết luận án vào ban ngày. Đêm đến, hai thầy trò cùng chỉnh sửa tiếng Anh. Khi hoàn thành luận án, Khánh và thầy Liberty quay lại trường Nebraska – Lincoln để bảo vệ và anh có được tấm bằng thạc sĩ.

    Thầy Liberty sau đó nói rằng Khánh có khả năng nghiên cứu, khuyên nên học lên nữa. Lúc đó anh lại chỉ muốn đi làm, "vì thấy con đường học vấn quá căng thẳng". Hai thầy trò thống nhất Khánh vẫn xin chương trình tiến sĩ, nếu được thì sẽ học tiếp. Trong lúc chờ kết quả của Đại học Notre Dame, Khánh đi làm tại một công ty quốc phòng Mỹ với mức lương khá cao. Không nằm ngoài dự đoán của thầy Liberty, anh được trường Notre Dame nhận, bắt đầu hành trình học thêm 6 năm. Đến tháng 5/2004, Khánh hoàn thành chương trình tiến sĩ.

    "Nếu không gặp được thầy Liberty, tôi đã không có chặng đường sau này. Tôi coi ông như người cha thứ hai của mình", ông Khánh chia sẻ.

    Một buổi tối lang thang trên Internet để tìm việc, Khánh thấy thông tin của Phòng thí nghiệm nghiên cứu thuộc Không quân Mỹ tuyển kỹ sư điều khiển tự động. Lúc đó chỉ còn hai tiếng nữa là hết hạn nộp hồ sơ, anh vội vàng lao vào viết thư ứng tuyển. Nửa tháng sau, Khánh nhận được lời mời đến bang New Mexico để dự phỏng vấn với các nhà khoa học của quân đội Mỹ. Đến tháng 10/2004, anh chính thức làm việc tại phòng thí nghiệm này.

    Thời gian đầu, Khánh bắt gặp nhiều "ánh mắt tò mò" của các đồng nghiệp người Mỹ, vì anh không phải người da trắng. Khánh cũng phải vượt qua những khác biệt về văn hoá Á - Âu, cố gắng không ngại ngần thể hiện quan điểm của mình trong các cuộc họp để cho thấy "tôi hiểu vấn đề và có quan tâm".

    "Tôi biết ngôn ngữ của mình không tốt bằng người khác, môi trường quân đội cũng rất cứng nhắc, nên tự nhủ phải nỗ lực để tìm được chỗ đứng", ông Khánh nói.

    Ông dần có những nghiên cứu riêng về nhận thức không gian, thông tin liên lạc qua vệ tinh quân sự và dân sự. Trong suốt 15 năm qua, ông Khánh trao đổi với nhiều trường đại học Mỹ và các cơ quan thuộc chính phủ, cũng như hợp tác với nhiều nhà khoa học trong cùng lĩnh vực để đưa ra các giải pháp cho tương lai gần và xa.

    Nghiên cứu của ông tập trung vào việc theo dõi hoạt động của các vệ tinh trên không gian, tìm ra cách chống nhiễu sóng truyền về mặt đất. Ông Khánh cho biết hiện nay có nhiều nước trên thế giới phóng vệ tinh vào không gian, tạo nên mật độ vệ tinh lớn. Do đó, Mỹ cần phải tính toán việc đặt vệ tinh vào quỹ đạo nào, xem có nguy cơ va chạm với vệ tinh bên cạnh hay không, biết rõ vệ tinh đó là của mình chứ không phải của nước khác cũng như xử lý mối quan hệ phức tạp của các vệ tinh.

    Chia sẻ cảm nhận về ông Khánh, Giáo sư Hyuck Kwon, đang làm việc tại Đại học bang Wichita State, cho biết tiến sĩ gốc Việt này là một người rất đáng mến, chuyên nghiệp, tận tâm trong công việc, có khả năng dẫn dắt nhóm và có tầm nhìn xa. Biết nhau từ năm 2014, ông Kwon và ông Khánh cùng hợp tác trong một số dự án nghiên cứu về không gian.

    "Khi trò chuyện bình thường, Khánh rất hòa nhã, nhưng khi bàn về chuyên môn, anh ấy lại tỏ ra kiên quyết, liên tục đưa ra các câu hỏi cho tới khi thỏa mãn mới thôi", ông Kwon nói.

    Ông Khánh cho biết trong mạng lưới đối tác của mình có hơn 100 giáo sư, cộng tác viên và doanh nhân gốc Á. Ông đánh giá những người này đã giúp đưa ra những giải pháp toàn diện và ứng dụng có ý nghĩa lớn cho Không quân Mỹ nói riêng, cho lĩnh vực kiểm soát không gian trên toàn cầu nói chung. Ông tin rằng cộng đồng gốc Á có thể mang lại nhiều thành tựu lớn hơn.

    "Nếu các bạn trẻ gốc Á ở Mỹ hiểu rõ sự khác biệt trong văn hóa của các khu vực và tận dụng được điều đó trong công việc, họ có thể trở thành cầu nối, giúp đưa ra những đóng góp chưa từng có", ông Khánh gợi ý.

    Khi được hỏi về cuộc sống cá nhân, ông Khánh tiết lộ mình "không lơ là" chuyện kết hôn. Năm 2003, khi chuẩn bị tốt nghiệp chương trình tiến sĩ của Đại học Notre Dame, Khánh quyết định lui lại một năm, về Việt Nam cưới Diệu Hương, người bạn gái gốc Hà Nội. Hai người quen nhau khi Diệu Hương đến Mỹ học chương trình thạc sĩ từ năm 2001.

    Hiện gia đình ông có hai cậu con trai, một 14 và một 11 tuổi, đều nói được tiếng Việt "giọng Hà Nội". Ba mẹ ông sống ở bang Texas cùng hai chị gái và một em trai. Ông Khánh cho biết vì ba mẹ vợ ở Hà Nội nên gia đình vẫn thường xuyên về Việt Nam chơi, khoảng hai năm một lần.

    Về định hướng nghiên cứu, ông Khánh cho hay vẫn tập trung vào việc tìm kiếm những giải pháp cho các vấn đề tồn tại trong không gian.

    "Một trong những mối quan tâm lớn của tôi là làm sao để các vệ tinh có khả năng tự điều khiển, không cần con người trợ giúp khi lâm vào các tình huống khó khăn", ông Khánh nói.

    Ông Khánh cùng vợ và hai con trong một lần đi du lịch tại Missouri, Mỹ. Ảnh: NVCC.

    Viethome (theo VnExpress)

  • NaMì, do Kevin Thạch sáng lập, là tiệm ăn Việt đầu tiên trên xe tải ở thành phố Vancouver, Canada.

    Ông chủ Kevin Thạch bán hàng ở tiệm bánh mỳ trên xe tải NaMì. Ảnh: NaMì

    Tháng trước, hàng chục người đã xếp hàng dài trên một con phố ở Vancouver để nhận bánh mỳ miễn phí khi tiệm ăn di động trên xe tải (Foodtruck) mang tên NaMì mở cửa. Tiệm ăn cũng bán món bánh nổi tiếng của Việt Nam với giá khuyến mãi chỉ 5 CAD (3,7 USD) trong tuần đầu khai trương. 

    Ý tưởng bán đồ ăn trên xe tải được ông chủ trẻ gốc Việt Kevin Thạch thực hiện với mong muốn mang đến cho người dân Vancouver cơ hội thưởng thức hương vị ẩm thực Việt Nam chính gốc một cách dễ dàng giữa trung tâm thành phố tấp nập.

    Cha mẹ Thạch sang Canada định cư rồi mở nhà hàng Phở Thái Hòa từ những năm 1990 và từng đạt nhiều giải thưởng ẩm thực. Tuổi thơ quẩn quanh căn bếp xem mẹ nấu nướng đã nuôi dưỡng trong anh một tình yêu lớn với các món ăn Việt và sau này thôi thúc anh phải làm một điều gì đó lớn hơn.

    "Tôi lớn lên với những món ăn như gỏi cuốn, nem cuốn, bánh mỳ, những món ăn tinh túy của ẩm thực Việt Nam", Thạch nói. 

    Các món ăn trong thực đơn của NaMì. Ảnh: NaMì 

    Sau khi tốt nghiệp đại học, anh từng làm việc cho một công ty nhưng không được lâu bởi Thạch không muốn dành cả phần đời còn lại trong văn phòng. Khi gia đình Thạch nêu ý định mở foodtruck, anh đã quyết định nắm lấy cơ hội này và trở thành ông chủ của NaMì.

    "NaMì vừa tiếp nối sự phát triển của ẩm thực Việt Nam tại Vancouver, vừa nâng cao thương hiệu nhà hàng gia đình của chúng tôi lên một tầm hiện đại và dễ tiếp cận", Thạch giải thích. 

    Thạch thừa nhận tuổi đời và kinh nghiệm là những thách thức khi anh lần đầu bắt tay vào kinh doanh quán ăn di động. Tuy nhiên, món bánh mỳ của NaMì đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của nhiều khách hàng địa phương với các loại nhân phong phú như gà nướng, bò nướng, thịt viên và cả đậu phụ. Món bánh mỳ sáng của tiệm gồm hai quả trứng chiên và thịt lợn quay. Ngoài ra, NaMì còn phục vụ nem rán, gỏi cuốn và cafe sữa đá.

    Tiệm ăn di động trên xe tải NaMì. Ảnh: NaMì

    Thạch cho hay trong thời gian tới, anh dự định mở rộng thực đơn của tiệm và khai trương foodtruck thứ hai tại Vancouver.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Không phải một ngành khoa học nào cả, lên Đại học, thần đồng Đỗ Nhật Nam sẽ theo học ngành Âm nhạc.

    Cậu bé thần đồng Đỗ Nhật Nam từng gây bão với hàng loạt thành tích khủng khiến ai cũng choáng ngợp bạn còn nhớ không? Hẳn là trong tưởng tượng, bạn vẫn nghĩ Nhật Nam vẫn là cậu bé 10 tuổi. Nhưng không, hôm nay, Đỗ Nhật Nam đã tốt nghiệp THPT rồi đấy. Thời gian trôi nhanh khiến cho con người ta không còn chút ý niệm nào về nó nữa.

    Nhật Nam sinh năm 2001, từng hai lần được ghi vào sách kỷ lục Việt Nam: Dịch giả nhỏ tuổi nhất và Người viết tự truyện nhỏ tuổi nhất. Năm 2014, Nhật Nam nhận được học bổng của trường Saint Paul, sau đó học tại Trường Phổ thông Church Farm School (Pennsylvania, Mỹ).

    Trong quá trình học tại trường THPT Church Farm School (Pennsylvania, Mỹ), Nhật Nam cũng đạt được một số thành tích đáng nể: giải Nhất hạng mục Thuyết trình của Liên hiệp các trường phổ thông toàn thành phố Dallas; điểm tổng kết 2 học kỳ đạt 99/100 điểm; giải Ba hạng mục Nguyên tắc quản trị kinh doanh trong kỳ thi DECA…

    Cuối năm 2018 vừa rồi, Đỗ Nhật Nam cũng đã trúng tuyển vào một trường đại học của Mỹ với học bổng 71.900 USD/ năm – tức khoảng 6,6 tỷ đồng cho 4 năm học. Pomona College – một trường tư thục có lịch sử lâu đời nằm cạnh Los Angeles. Cùng với Stanford University, California Institute of Technology, Pomona nằm trong top các trường “national liberal arts”  (Đại học khai phóng) tốt nhất nước Mỹ. Pomona có 45 chuyên ngành, nổi bật là Toán học, Khoa học máy tính, Tâm lý học. Trường có tỷ lệ sinh viên/ giảng viên là 8:1.

    Được biết, lên Đại học, Nhật Nam sẽ theo học ngành Âm nhạc.

    Đỗ Nhật Nam không phải là cậu bé thần đồng 10 tuổi nữa mà tốt nghiệp THPT rồi. (Ảnh: Chị Phan Hồ Điệp)

    Chị Phan Hồ Điệp, mẹ của Đỗ Nhật Nam chia sẻ: "Ngày hôm nay đối với mẹ thực sự đặc biệt.

    Em tốt nghiệp phổ thông và mẹ, mẹ cũng tốt nghiệp khoá học làm mẹ để chuyển sang một giai đoạn mới, học hỏi nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn, thương nhớ cũng đẩy hơn.

    18 năm qua, trong khóa học đặc biệt ấy, bề bộn những sai lầm và vấp ngã nhưng cũng ngọt ngào và hạnh phúc. Nếu hỏi mẹ đi lại con đường đó, mẹ có làm tốt hơn không, mẹ không dám chắc. Chỉ có điều chắc chắn mẹ vẫn thương em như thế. Tình thương ấy ĐẦY và TRÒN rồi nên luôn và mãi là như vậy thôi em.

    Nên thành quả 18 năm là giây phút mẹ vừa xuất hiện ở sân trường, mẹ chân thấp chân cao chạy về phía em còn em khi nhìn thấy bóng mẹ thì bỏ cả hàng đang xếp để chạy ùa ra ôm mẹ vào lòng: Mẹ ơi, em đợi mẹ mãi.

    Nên thành quả 18 năm là khi em lên phát biểu vẫn đưa mắt tìm mẹ và mỉm cười.

    Nên thành quả 18 năm là khi em hát bài hát chia tay, em nói trong bài hát có câu: Hãy biết ơn người vì bạn mà khóc thầm, em đã nghĩ đến mẹ.

    Nên thành quả 18 năm là khi quay về phòng dọn đồ cho em, mẹ thấy dưới gối có ảnh mẹ và dòng chữ: Mom, I love you!

    Chỉ vậy thôi Nam là quá đủ cho lễ tốt nghiệp của... mẹ.

    Một chặng đường đã đi qua. Mới ngày nào mẹ còn nghĩ không biết bao giờ được đi họp phụ huynh cho em, giờ thì em đã là chàng trai 18 tuổi.

    Nam ơi, ai rồi cũng nên có câu chuyện để kể về cuộc đời mình. Đó có thể là chuyện vui hay buồn, thành công hay thất bại nhưng nhất định là nên có, để cuộc đời không trôi đi nhạt nhẽo.

    18 tuổi quả trẻ cho những dự định và ước mơ. Nên cứ đi và cứ kể vì hành trình còn là phía trước.

    Hôm nọ em chia sẻ rằng có thể em sẽ học ngành âm nhạc. Mẹ thực sự bất ngờ. Vì đó là điều mẹ chưa nghe thấy em nói bao giờ. Nhưng mẹ chỉ mỉm cười. Vì mẹ làm sao có thể lấy kinh nghiệm ít ỏi của mình để đặt lên em. Nên nếu em chọn gap year, em học âm nhạc hay bất cứ điều gì khác, mẹ vẫn luôn ủng hộ. Vì em trước hết, cần được trải nghiệm để trưởng thành.

    Mẹ rồi sẽ già đi, khó tính hơn, yếu thêm nhưng mẹ vẫn ở ngôi nhà có đầy tình yêu của mẹ, để chở đợi và thương mến em.

    Hôm nay, mẹ tự chúc mừng mẹ vì đã là học sinh luôn cố gắng trong khoá học làm mẹ đấy thiêng liêng và kì diệu.

    Mẹ vui lắm, Nam à..."

    Nhật Nam và bố mẹ trong ngày tốt nghiệp THPT tại Mỹ. (Ảnh: Chị Phan Hồ Điệp)

    (Ảnh: Anh Đỗ Xuân Thảo)

    Năm 8 tuổi, Nhật Nam đã đạt 940/990 điểm TOEIC, 8 tuổi đạt 617 điểm TOEFL ITP, 10 tuổi đạt 107 điểm TOEFL IBT, 11 tuổi đạt 8.0 IELTS với điểm reading tuyệt đối 9.0.

    Viethome (theo Helino)

  • Những con dao bếp sắc nhọn và được trang trí độc đáo của chàng trai gốc Việt đang được nhiều người trên khắp nước Mỹ biết đến.

    Don Nguyen và những con dao do anh rèn.

    Đam mê xe đua nhưng chàng thanh niên gốc Việt Don Nguyen sống ở vùng ngoại ô Vail của bang Arizona (Mỹ) lại trở nên nổi tiếng với nghề rèn dao bếp.

    Theo chuyên trang ẩm thực Tucson Foodie, Nguyen tốt nghiệp ngành kỹ thuật - khoa học vật liệu tại Đại học Arizona vào năm 2016 và mơ ước làm chuyên gia thiết kế siêu xe.

    Tuy nhiên, sau một trải nghiệm nhớ đời trong dịp đến chơi nhà bạn khi phải loay hoay cắt hành bằng những con dao cùn, Nguyen quyết định tự tay rèn dao cho mình.

    Dần dần những con dao bếp sắc nhọn và được trang trí độc đáo của Nguyen nhanh chóng được nhiều người trên khắp nước biết đến và đặt mua sau khi anh chia sẻ sản phẩm lên một diễn đàn về dao.

    Hiện tại, dao bếp Don Nguyen có giá từ 300-800 USD (7-18 triệu đồng) nhưng những con dao được thiết kế đặc biệt có thể có giá 1.800 USD.

    Những bức ảnh và video về dao của Nguyen cũng thu hút đông đảo cư dân mạng và tài khoản mạng xã hội Instagram của anh hiện có hơn 21.000 người theo dõi.

    Một sản phẩm của Don Nguyen.
    Dao của Don Nguyen thường xuyên cháy hàng.
    Trên website chính thức của mình, Don Nguyen đã ra thông báo không còn dao để bán.

    Viethome (theo Thanh Niên)

  • Vì không tìm được loại áo chống đạn phù hợp trên thị trường, Vy Tran quyết định tự thiết kế sản phẩm này để bảo vệ chính gia đình mình.

    Wonder Hoodie, một doanh nghiệp mới được thành lập ở Vịnh San Francisco, bang California, Mỹ, đang bán một sản phẩm mà chủ nhân của nó, Vy Tran, thực sự không hề muốn phải dùng tới: áo khoác chống đạn.

    Vy Tran mặc áo khoác nỉ có mũ chống đạn do cô thiết kế và sản xuất. Ảnh: Fox13

    Tran, 25 tuổi, nảy ra ý tưởng thiết kế áo chống đạn sau thảm kịch với người hàng xóm của cô ở thành phố Seattle. Người phụ nữ bị một tên cướp có vũ trang bắn chết khi đang đi bộ về nhà vào năm 2016.

    "Người mẹ gốc Việt có hai con đang đi bộ về nhà thì bị một kẻ tiếp cận để cướp ví. Cô ấy đã không chịu thua và vật lộn với tên cướp. Cuối cùng, cô ấy bị bắn 8 phát vào ngực và tử vong ngay tại chỗ, ngay trước nhà cô ấy và nhà tôi", Tran kể.

    Lo lắng cho mẹ và em trai mình vì thường xuyên đi lại ở tuyến đường trên, Tran bắt đầu đi tìm mua áo chống đạn nhưng thất vọng khi có rất ít lựa chọn trên thị trường và mức giá hầu hết lên tới hàng nghìn đôla.

    "Tôi không tìm được cái nào cho phụ nữ hay trẻ em, hoặc ở mức giá mà tôi có thể mua được", cô kể.

    Với những kiến thức từng học về khoa học vật liệu, Tran quyết định tự mình sản xuất áo chống đạn. Năm 2018, sau khi thiết kế của cô được Viện Tư pháp Quốc gia Mỹ xác nhận đáp ứng các tiêu chuẩn, Tran thành lập công ty và bắt đầu bán ra bộ áo chống đạn gồm một áo khoác nỉ có mũ, một áo khoác jean, một áo vest và các phụ kiện khác.

    Áo khoác nỉ có mũ chống đạn do Wonder Hoodie sản xuất. Ảnh: Fox13 

    Wonder Hoodie đã nhận được nhiều phản hồi bày tỏ sự quan tâm từ các trường học và các bậc phụ huynh. Một khách hàng đã mua áo chống đạn cho người vợ làm giáo viên, trong khi người khác mua áo để an tâm đến rạp chiếu phim.

    Tran cho hay cô rất đau lòng khi phải sản xuất áo chống đạn cho trẻ em. Cô ước mình không phải bán ra sản phẩm này nhưng không thể phủ nhận nhu cầu của khách hàng.

    Wonder Hoodie đã được cấp bằng sáng chế cho thiết kế bảo vệ đầu mà áo chống đạn truyền thống không đáp ứng được, và khóa kéo kết nối phần chống đạn với áo khoác để người dùng có thể thuận tiện giặt giũ.

    Sản phẩm được làm từ sợi kevlar và được xếp hạng 3A, mức bảo vệ cao nhất đối với áo chống đạn hạng nhẹ. Theo các thông số kỹ thuật của Wonder Hoodie,  áo có thể bảo vệ người mặc trước những loại vũ khí như súng Magnum cỡ nòng 11 mm.

    Áo khoác chống đạn kích cỡ trẻ em có giá là 450 USD, trong khi kích cỡ người lớn là từ 595 USD, còn áo khoác jean chống đạn có giá 525 USD. Tran cho biết cứ 10 sản phẩm được bán ra, công ty sẽ tặng một áo cho giáo viên trường công.

    "Tôi chỉ đang làm công việc của mình để nếu có ai như mẹ hay em trai tôi tìm kiếm sản phẩm như thế, chúng sẽ có sẵn cho họ", Tran nói.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Những người Việt sinh năm 1976 tại châu Âu đang chứng tỏ bản lĩnh thích nghi, hội nhập trên quê hương thứ hai, đồng thời luôn hướng về nguồn cội.

    Tối 21/4 gần 200 người Việt sinh năm Rồng (1976) trên khắp châu Âu đã tổ chức Đại hội lần thứ nhất tại Thủ đô Praha của Cộng hòa Séc để xác định phương hướng hoạt động sắp tới.

    Dù mỗi người có một xuất phát điểm khác nhau, nhưng họ đều có điểm chung: năng động, ý chí vượt khó, tạo lập cuộc sống ổn định, kinh doanh thành công, và hứa hẹn kế tục lớp cha anh đi trước.

    Chị Vũ Thị Thu Thủy cho rằng có được cuộc sống ổn định và thành công tại châu Âu đòi hỏi nỗ lực rất lớn của người Việt xa xứ.

    Bước chân sang Na Uy sinh sống được 6 năm, chị Vũ Thị Thu Thủy, chủ một cửa hiệu phun xăm thẩm mỹ, cho biết tới thời điểm này chị không nghĩ vợ chồng chị lại có thể tạo dựng được cuộc sống ổn định tại châu Âu sau quá nhiều khó khăn trở ngại lúc ban đầu.

    “Thực sự hai năm đầu mình chỉ muốn quay trở về Việt Nam, bởi mọi cái đối với mình quá bỡ ngỡ: tiếng không biết, đường xá không quen, không bạn bè, tiền chưa kiếm ra được nhiều, rất khó khăn,” chị Thủy chia sẻ. “Tới năm thứ ba thì mọi thứ dần dần ổn và mình mới hội nhập được… Mình nghĩ đã ra nước ngoài thì phải chấp nhận lao động vất vả, và để có sự thành công thì đó là cả một sự nỗ lực, mình phải cố gắng thôi.”

    Lao động vất vả từ sáng tới tối, thậm chí thay đổi nhiều nghề khác nhau với hy vọng cải thiện cuộc sống gia đình là đặc điểm chung của rất nhiều người Việt khi bước chân ra nước ngoài lập nghiệp. Anh Trần Duy Nhất, quê ở Hải Dương, tâm sự khi sang Cộng hòa Séc năm 2008, anh phải gây dựng kinh tế gia đình từ hai bàn tay trắng.

    “Lúc đầu sang đây cũng bế tắc, tâm lý chán nản và muốn quay về lắm vì sự khác lạ về văn hóa, tiếng không biết, nghề nghiệp thì không ổn định…. Nhưng được mọi người động viên nên cố gắng trụ lại”, anh Nhất nhớ lại.

    “Trải qua nhiều nghề khác nhau như xây dựng, bán hàng vải (quần áo) và bán hàng thực phẩm, giờ đây mình cũng tạm hài lòng với cuộc sống khi cùng vợ đảm đương được thu nhập cho gia đình và chăm lo giáo dục cho 3 người con”, anh Nhất chia sẻ thêm.

    Anh Nguyễn Quyết Tiến (ngoài cùng bên phải) mong muốn chung tay giúp hoàn cảnh khó khăn ở quê nhà.

    Với anh Nguyễn Quyết Tiến, quê ở Hà Nội, định cư tại thành phố Baden (Đức), thì có chút may mắn hơn khi được chị gái ruột tại Đức hỗ trợ lúc bước chân sang năm 1991. Mặc dù vậy, xác định phương châm tự lực cánh sinh là chính, anh từng bước vượt qua nhiều vật cản trên con đường dẫn tới thành công.

    Là chủ một nhà hàng với 20 lao động được thuê làm việc, hàng ngày anh  Tiến vẫn dậy sớm đưa con tới trường, đi chợ và quay trở lại quán xuyến công việc nhà hàng tới tận 10 giờ đêm.

    “Công việc cũng khá ổn định từ cách đây 6 năm nên cuộc sống gia đình và người thân giờ đây cũng khá giả hơn nhiều. Dù ít tuổi hơn, nhưng mình có thể tự hào nói rằng mình có may mắn và đạt được thành công hơn lớp đàn anh đi trước, tuy nhiên mình vẫn còn phải cố gắng nhiều” anh Tiến thổ lộ.

    Sống xa quê, ngoài nhiệm vụ hàng đầu là ổn định kinh tế gia đình, hội nhập xã hội sở tại, người Việt không quên giáo dục con cái về truyền thống gia đình, văn hóa dân tộc.

    Không chỉ riêng chị Thủy, anh Tiến, anh Nhất mà còn nhiều người Việt khác đều tích cực cho con tham gia các hoạt động cộng đồng, thậm chí cho con về Việt Nam dịp nghỉ hè hằng năm để các cháu có thêm điều kiện gần gũi ông bà, người thân, tìm hiểu văn hóa cội nguồn và trau dồi vốn tiếng Việt giờ đây được ví như ngoại ngữ đối với các cháu.

    Vinh danh những người tiên phong đóng góp vào việc thành lập hội những người tuổi Rồng (1976) tại châu Âu.

    Thêm vào đó, các anh, chị cũng tích cực tham gia các đợt quyên góp ủng hộ những hoàn cảnh khó khăn nơi quê nhà như người nghèo, đồng bào vùng bị bão lụt, trẻ em mồ côi, hay phát tâm xây dựng chùa….

    Mới thành lập và đi vào hoạt động được 4 tháng, hội những người tuổi Rồng (1976) tại châu Âu đã thu hút gần 300 hội viên từ nhiều nước khác nhau như Séc, Thụy Điển, Na Uy, Thụy Sĩ, Ba Lan, Áo, Slovakia…. Đại hội tại thủ đô Praha (CH Séc) là buổi quy tụ đầu tiên để xác định định hướng hoạt động của hội trong thời gian tới, trong đó thiện nguyện hướng về quê hương được coi là hoạt động bản lề.

    Anh Nguyễn Thành Vinh, hội trưởng, cho biết, “Mục đích đầu tiên của việc thành lập hội là gắn kết các bạn trên khắp châu Âu về một mối để kết nối, giao lưu học hỏi, giúp đỡ lẫn nhau. Sau đó chúng tôi nghĩ tới việc thành lập một nhóm thiện nguyện quyên góp về cho quê hương Việt Nam, và đây là một mục tiêu chính của hội”.

    Thực tế thời gian qua cho thấy dù cuộc sống ngày một khó khăn, nhưng những người Việt sinh năm Rồng (1976) tại châu Âu vẫn chứng tỏ bản lĩnh không ngại khó, quyết vươn lên và ổn định cuộc sống tại vùng đất được coi là quê hương thứ hai của mình. Họ đang nỗ lực để có được thành công trên con đường lập nghiệp, hội nhập, xứng đáng là lớp kế cận cha anh, nhưng vẫn không quên nguồn cội.

    Viethome (theo VOV)

  • Sau khi ‘Avengers: Endgame‘ ra mắt, khán giả Việt nhanh chóng nhận ra sự xuất hiện của một cái tên Việt Nam trong đội ngũ sản xuất. Đó là Giám đốc sản xuất Trinh Trần.

    Nhà làm phim nữ mang dòng máu Việt Nam – Trinh Trần.

    Avengers: Endgame khẳng định sức hút khi kéo khán giả đến kín rạp hàng loạt suất chiếu. Đóng góp vào sự thành công của phim không chỉ có dàn diễn viên mà còn cả đội ngũ sản xuất âm thầm cống hiến phía sau máy quay. Một trong số đó là một nhà làm phim nữ mang dòng máu Việt Nam – Trinh Trần.

    Hoài bão trở thành nhà làm phim dù khó khăn

    Làm việc với Marvel Studios từ bộ phim đầu tiên – Iron Man (2008) – tới nay, Trinh Trần có những bước đi chậm và chắc trong sự nghiệp. Cô khởi đầu ở vị trí trợ lý hậu kỳ trong năm phim: Iron Man (2008), The Incredible Hulk (2008), Iron Man 2 (2010), Thor (2011), Captain America: The First Avenger(2011)và The Avengers (2012).

    Từ năm 2014, Trinh Trần đảm nhận vị trí Điều hành sáng tạo, có mặt trong các khâu sản xuất của Captain America: Civil War (2016) và Captain America: The Winter Soldier (2014). Với Avengers: Infinity War và Avengers: Endgame, Trinh Trần được Marvel tin tưởng giao cho trọng trách Giám đốc sản xuất.

    Trở thành nhà làm phim là ước mơ từ nhỏ của Trinh Trần. Sau khi tốt nghiệp chương trình làm phim mùa hè Inner – City Filmakers (ICF), cô tham gia hỗ trợ sản xuất bộ phim Monster House (2006) của đạo diễn Gil Kenan.

    ICF là chương trình đào tạo nghề nghiệp lĩnh vực giải trí ở California, Mỹ. Thành lập năm 1993 bởi Fred Heinrich và Stephania Lipner, tổ chức phi lợi nhuận này mở cửa để tạo điều kiện cho các thanh thiếu niên có kinh tế khó khăn nhưng mong muốn làm việc trong ngành giải trí.

    Không còn là một trợ lý chạy việc, Trinh Trần giờ đây có một ghế trong bàn tròn, có quyền cất tiếng nói và có sức ảnh hưởng tới đường đi của Vũ trụ Điện ảnh Marvel.

    Nữ siêu anh hùng mới nhất của vũ trụ Marvel.

    Tương lai của nữ quyền trong MCU

    Nói về vai trò sắp tới của hệ thống nhân vật nữ trong Vũ trụ Điện ảnh Marvel (MCU), Trinh Trần khẳng định rằng người hâm mộ sẽ được chiêm ngưỡng sự hiện diện của họ thường xuyên hơn.

    “Trong Avengers: Endgame, phân cảnh các nữ anh hùng sát cánh chiến đấu đã tăng thêm sự hào hứng ở khán giả. Trong khi, trước đó cả biệt đội Avengers chỉ có mình Black Widow”, nhà làm phim nói.

    Với quyền hạn của mình, Trinh Trần hướng tới việc cân bằng vị trí giữa các nhân vật nam và nhân vật nữ. Hơn nữa, hình tượng của các nữ anh hùng cũng được xây dựng để trở thành một hình mẫu mà các cô gái có thể học theo.

    “Mọi nhân vật nữ của chúng tôi đều mang cá tính riêng. Điều này thể hiện ngay trong chủ nghĩa anh hùng của họ. Wonder Woman và Captain Marvel đại diện cho hai điều khác nhau. Điều quan trọng nhất là chúng tôi phải lắng nghe khán giả để sửa đổi, đồng thời, tôn trọng nguyên tác nhân vật của mình”, Trinh Trần khẳng định.

    Dàn diễn viên nữ của Marvel Studios.

    Xu hướng thay đổ tỷ lệ nữ giới trong ngành công nghiệp điện ảnh

    Tuy nhiên, đây mới chỉ là câu chuyện trước ống kính. Trên thực tế, số lượng nữ giới trong đội ngũ sản xuất phim vẫn còn ít. Địa vị của Trinh Trần tại một hãng phim lớn như Marvel là sự cổ vũ cho tiến trình đa dạng hóa sắc tộc và giới tính nguồn nhân lực ngành công nghiệp điện ảnh.

    Theo thống kê của Womenandhollywood năm 2018, trong 250 phim điện ảnh có doanh thu cao nhất, 92% số phim không có nữ giới ở vị trí đạo diễn, 74% số phim không có nữ giới ở vị trí dựng phim và 93% số phim không có nữ ở vị trí biên kịch.

    Với vị trí Giám đốc sản xuất của Trinh Trần, tình hình có khả quan. Nữ giới đảm nhận chức danh này chiếm tới 21% trong số Top 250 phim có doanh thu cao nhất.

    Trinh Trần chia sẻ: “Trong bốn năm sản xuất Infinity War và Endgame, tôi trực tiếp làm việc với anh em nhà Russo (đạo diễn) nên không có nhiều cơ hội ra ngoài tìm kiếm thêm thành viên. Tuy nhiên, chúng tôi có hướng tới việc chào đón thêm nhiều nữ giới vào đội ngũ của mình”.

    Viethome (theo Zing)

  • Trong cuộc phỏng vấn được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ mới đây, tỷ phú Phạm Nhật Vượng đã lần đầu tiên tiết lộ chuyện kinh doanh khi ông còn là sinh viên học tập tại Moscow, Nga.

    Ông Vượng cho biết, thực ra ông bắt đầu khởi nghiệp từ khi là sinh viên năm thứ 3 đại học. Khi đó, ông thuê một phòng tại Dom 5, Moscow để buôn bán nhưng càng buôn càng lỗ. Ông Vượng thừa nhận khi đó mình "buôn bán kém" và sau khi thua lỗ đã chuyển sang mở nhà hàng, cũng tại Dom 5.

    Một thời gian sau, ông Vượng quay lại với nghiệp buôn bán, nguồn hàng được nhập từ Việt Nam. Với đặc thù nước Nga có khí hậu lạnh, ông Vượng quyết định buôn áo gió và nhanh chóng kiếm được rất nhiều tiền.

    Thế nhưng, là một sinh viên chưa có nhiều kinh nghiệm, ông Vượng không phản ứng kịp với thị trường. Hệ quả là ông đánh mất sạch những gì mình kiếm được và phá sản. Đến khi rời Moscow để tới Kharkov, Ukraine, ông vẫn còn gánh trên vai khoản nợ 40.000 USD.

    Có thể thấy, việc kinh doanh rồi thua lỗ, thậm chí phá sản không phải là chuyện hiếm. Điều này xảy ra ngay cả với những người cực kỳ thành công và giàu có như ông Phạm Nhật Vượng. Tuy nhiên, cách đứng dậy sau những thất bại thì không phải ai cũng giống ai. 

    Đối với tỷ phú Phạm Nhật Vượng, sau khi rời Moscow, ông cùng vợ tới Kharkov chỉ với số vốn ít ỏi vài nghìn USD vay từ bạn bè. Không có nhiều tiền trong tay, ông Vượng đã quyết định mở một nhà hàng. Nhờ đồ ăn ngon, giá cả vừa phải, nhà hàng của ông Vượng nhanh chóng hút khách và nổi tiếng, giúp ông gây dựng lại những đồng vốn ban đầu.

    Khi cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra, đời sống người dân Kharkov gặp khó khăn, ông Vượng nắm bắt cơ hội, chuyển sang một lĩnh vực kinh doanh hoàn toàn mới, là sản xuất mì ăn liền với thương hiệu Mivina. Sản phẩm này nhanh chóng được người dân Kharkov đón nhận và lan rộng, nổi tiếng trên toàn Ukraine rồi sau đó được xuất khẩu đi hơn 20 nước trên thế giới như Đức, Ba Lan, Israel, Latvia, Estonia...

    Sau thành công với mì ăn liền, ông Vượng sản xuất tiếp nhiều mặt hàng mới, như khoai tây nghiền, gia vị, bao bì sản phẩm... và thành lập công ty Technocom. Công ty này đã giải quyết công ăn việc làm cho 3.000 người lao động Kharkov, trở thành doanh nghiệp đóng thuế lớn của tỉnh và là nhà tài trợ thường xuyên cho các chương trình phúc lợi y tế, môi trường, văn hóa xã hội của thành phố.

    Đầu những năm 2000, khi việc làm ăn đang thuận lợi, ông Vượng đã quyết định bán Technocom cho Nestle và trở về Việt Nam lập nghiệp. Ông lập ra công ty Vincom hoạt động trong lĩnh vực xây dựng với điểm nhấn là tòa tháp Vincom trên đường bà Triệu, Hà Nội. Công ty Vincom sau này được sáp nhập với Vinpearl để trở thành Tập đoàn Vingroup, tập đoàn hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực bất động sản.

    Với bất động sản là xương sống, Vingroup liên tục mở rộng ra nhiều ngành nghề kinh doanh mới, như bán lẻ, du lịch, y tế, giáo dục. Đáng chú ý, từ giữa năm 2018, Vingroup đã công bố chiến lược đầu tư trọng điểm vào lĩnh vực Công nghệ - Công nghiệp với mục tiêu đến năm 2028, Vingroup sẽ trở thành một Tập đoàn Công nghệ - Công nghiệp - Dịch vụ đẳng cấp quốc tế, trong đó Công nghệ chiếm tỷ trọng chính.

    Từ một anh sinh viên đi buôn áo gió, giờ đây ông Phạm Nhật Vượng đã trở thành tỷ phú đô la, trong top 300 người giàu nhất hành tinh. Vingroup của ông Vượng có slogan là "Mãi mãi tinh thần khởi nghiệp" và ông Vượng đang muốn nhân rộng tinh thần này ra toàn xã hội. Vingroup đã thành lập Quỹ hỗ trợ nghiên cứu khoa học và công nghệ với mức đầu tư 1.000 tỷ đồng, sẵn sàng tài trợ cho các dự án nghiên cứu có ý nghĩa, có tác động lớn tới xã hội với mức đầu tư tối thiểu là 2 tỷ đồng và tối đa là không có trần. Nếu sản phẩm có ý nghĩa, quỹ này sẵn sàng hỗ trợ để sản xuất ra tới sản phẩm cuối cùng.

    "Ngày xưa là câu chuyện cơm áo gạo tiền. Đầu tiên khi đi làm là muốn kiếm tiền giúp bố mẹ đỡ nghèo đỡ khổ. Sau này có tí tiền lên thì để mình sống một cách thoải mái sung túc, vợ con đề huề. Dần dần lớn lên nữa thì công việc là đam mê. Và đến giờ, mục tiêu cuối cùng là làm được cái gì đó cho đời", Chủ tịch Vingroup nói.

    Viethome (theo Trí Thức Trẻ)

  • Một cựu sinh viên gốc Việt của Đại học California Irvine Mỹ (UCI) đã tình cờ phát minh ra một loại pin có thể sử dụng đến 400 năm, mở ra một tương lai mới mà không bao giờ phải lo lắng việc thay pin.

    Theo tờ The Epoch Times, cô Mya Lê Thái, cựu nghiên cứu sinh ở UCI đã vô tình phát triển ra nanobattery – trong khi cô đang nghiên cứu cách chế tạo pin sạc dây nano có chất lượng tốt hơn. Sau khi cô phủ một tập hợp các sợi nano vàng trong một loại gel điện phân, rồi đóng gói toàn bộ trong một chất điện phân làm bằng một chất gel giống như Plexiglas. Trong vòng 3 tháng thử nghiệm, cô đã tạo ra một mạch chịu được 200.000 chu kỳ điện tích chưa từng có.

    Cô Mya Lê Thái, cựu nghiên cứu sinh ở UCI đã vô tình phát triển ra nanobattery. (Ảnh: Priscilla Iezzi)

    Trong thời gian thử nghiệm bằng cách sử dụng nhiều lần để kiểm tra, thì loại pin này không bị mất hiệu suất, cũng không bị đứt dây nano, và các sợi nano bên trong trở nên bền vừng hơn nhiều lần. Thông thường các sợi nano sẽ bị gãy sau khoảng chu kỳ sạc/xả tối đa 8.000 lần, sau đó pin bắt đầu yếu dần và không hoạt động được nữa.

    Nhưng với phát minh của cô Mya sẽ làm tuổi thọ của pin lâu hơn gấp nhiều lần. Cô Mya có thể tạo ra một loại pin thương mại không bao giờ cần phải thay thế. Chúng có thể được sử dụng để cung cấp năng lượng cho mọi thứ từ máy tính đến điện thoại, các đồ gia dụng, xe hơi, thậm chí cả máy bay và phi thuyền.

    Cô Mya Le Thai đang làm thí nghiệm tại trường đại học UCI khi còn là nghiên cứu sinh năm 2016. (Ảnh: UCI)/em>

    Tuy nhiên, phát minh của cô vẫn còn trong giai đoạn thử nghiệm. Các nhà nghiên cứu tại UCI vẫn chưa tìm ra lý do tại sao gel điện phân bảo tồn dây nano vàng ngay cả khi sử dụng quá nhiều. Đồng thời, họ cũng đang tìm phương án để thay thế cho vàng để chi phí ít tốn kém hơn, theo Business Insider.

    Khi còn là nghiên cứu sinh vào năm 2016, cô Mya luôn tìm cách cải tiến kỹ thuật pin “nanowire”, nó mỏng hơn tóc người hàng ngàn lần, diện tích bề mặt của dây siêu nhỏ cho phép lưu trữ và truyền công suất lớn hơn cho các điện tử.

    Cô Mya Lê Thái đã tốt nghiệp bằng tiến sĩ Đại học UCI, hiện đang làm kỹ sư cho hãng máy tính Intel Corporation. Cô vẫn đang nghiên cứu để làm phát minh được hoàn thiện hơn và có thể tạo ra loại pin dùng đến hàng thế kỷ.

    Nhưng trong khi đợi cô Mya và các khoa học gia tìm ra phương án để phổ biển loại pin có năng lượng bền vững này, chúng ta vẫn tiếp tục sạc pin điện thoại cũng như các thiết bị khác mỗi ngày khi nó hết pin.

    Viethome (theo DKN)

  • Nam Nguyễn, một sinh viên năm thứ tư tại trường đại Washington State University (WSU), vừa được trao một giải thưởng quốc gia Lãnh đạo Sinh viên Toàn cầu.

    Chàng thanh niên gốc Việt có ngoại hình như một hot boy có tên Nam Nguyễn đang trở thành tâm điểm của giới trẻ ở Mỹ khi nhận được giải thưởng lớn do Diversity Abroad, một tổ chức kết nối và đào tạo các sinh viên mới tốt nghiệp và các chuyên gia trẻ tuổi làm quen với kinh nghiệm quốc tế để chuẩn bị cho cơ hội nghề nghiệp và giáo dục trong tương lai.

    Nam Nguyen

    Theo tin của WSU News, Nam Nguyễn là con út trong một gia đình có 2 chị gái và một anh trai. Nam Nguyễn sinh ra tại Đồng Nai, Việt Nam và sang Mỹ năm 16 tuổi và lớn lên tại Kent, tiểu bang Washington. Anh là người đầu tiên trong gia đình vào đại học, và nay là sinh viên đầu tiên trong lịch sử 127 năm của trường WSU từng học tại bảy lục địa trên thế giới. Theo chương trình du học tại trường Washington State University, trong bốn năm qua Nam Nguyễn đã học tại 11 trường ở Ý, Đức, Anh, Ba Tây, Úc, Hàn Quốc...

    Người nhận giải thưởng Global Student Leadership thường đã thành lập phương pháp mới và đạt được sự xuất sắc toàn diện, tất cả với mục đích trang bị các sinh viên sự đa dạng để thành công trong học tập và sự nghiệp bằng cách tiếp cận công bằng với giáo dục toàn cầu. Nam Nguyễn là sinh viên rất xuất sắc và đang học hai môn kinh doanh và tiếp thị quốc tế tại phân khoa Carson College of Business thuộc đại học WSU, đã nhận được giải thưởng trong tháng Ba này tại Hội nghị Du học Đa dạng tổ chức tại Boston.

    Nam là một sinh viên xuất sắc, đam mê giáo dục quốc tế và đã chứng tỏ sự xuất sắc trong lãnh vực này,” bà Jessica Cassman, trợ lý trưởng khoa kinh doanh và các chương trình quốc tế học của phân khoa Carson College of Business, cho biết.

    “Kể từ lần du học hè đầu tiên ra nước ngoài đến Ireland, Vương Quốc Anh, Nam Nguyễn đã hoàn thành 11 chương trình du học. Anh là sinh viên đầu tiên trong lịch sử 127 năm của WSU đi du học ở mọi châu lục.”

    Nam Nguyễn đã trưng cờ của trường tại Nam Cực trong hình trên. (WSU)

    Thông qua kinh nghiệm đi nhiều nơi của mình, Nam Nguyễn đã có được những kiến thức mới về cách mọi người giải quyết vấn đề trên khắp thế giới. Anh ấy cũng học được nhiều hơn về bản thân mình qua lăng kính của các thế giới quan khác và có sự trân trọng với các nền văn hóa và tín ngưỡng khác, Nam cho biết.

    “Nam là ví dụ điển hình nhất về cách trao đổi quốc tế có thể mở ra cánh cửa tương lai,” bà Stefanie Gruber  Sliva, một viên chức của chương trình DAAD Bắc Mỹ cho biết. “Thông qua nỗ lực không ngưng nghỉ và sức hút phong phú từ nước ngoài, anh đã tạo cơ hội giáo dục toàn cầu dễ tiếp xúc hơn với nhóm đồng nghiệp rộng lớn của mình.

    “Là một nghiên cứu sinh trong Chương Trình Học Giả WSU McNair, Nam Nguyễn khám phá lý do tại sao một số điểm đến du học lại phổ biến hơn những nơi khác, cũng như những yếu tố nào ảnh hưởng đến sự lựa chọn của sinh viên. Dự án sẽ giúp các sinh viên học tập kinh nghiệm du học, cung cấp những hiểu biết sâu sắc cho các nhà tư vấn và những người thiết kế các chương trình du học,” bà Stefanie nói.

    Nguyễn đã trình bày nghiên cứu của mình tại một số hội nghị quốc tế và sẽ trình bày tại Đại Học Stanford ở California trong tháng Tư. Vào tháng Năm, anh sẽ tới Oldenburg, Đức, để trình bày nghiên cứu của mình tại Đại hội Thế giới về Nghiên cứu Đại học.

    Trong thời gian qua Nam Nguyễn làm việc như một nhà cố vấn và giúp sinh viên quốc tế mới được thích hợp với trường WSU tại thị xã Pullman và Mỹ. Là một cố vấn học tập toàn cầu, anh trình bày thông tin du học toàn cầu 101 và tư vấn cho các sinh viên khác quan tâm đến giáo dục ở nước ngoài. Anh ủng hộ tất cả các sinh viên và hỗ trợ tạo ra chương trình LGBTQ + chương trình du học tập trung đầu tiên của WSU.Nam Nguyễn cũng đã quản lý chương trình “Tham gia vào thế giới,” mời những người thuyết trình chia sẻ kinh nghiệm quốc tế và kiến ​​thức văn hóa của họ với các lớp học tại WSU và các nhóm cộng đồng địa phương như trường học và các trung tâm cao cấp.

    “ Nam có cá tính và tố chất cho phép anh  trở thành một sinh viên thành đạt, một người có tầm ảnh hưởng và một con người tốt bụng và chu đáo”, Christine Oakley, giám đốc WSU Global Learning nói. Khả năng tương tác thực sự của anh ấy với sinh viên là một phương pháp hoàn hảo cho kiểu dạy và học chỉ xảy ra thông qua sự tham gia ngang hàng.

    Viethome (theo Dân Việt)

  • 18 năm lăn lộn trên đất Mỹ, Tiến sĩ Huỳnh Wynn Trần đã nhiều lần chỉ muốn xách balo về nước. Từ một sinh viên kiến trúc năm cuối ở Việt Nam, sau 18 năm, Tiến sĩ Huỳnh đã có bằng bác sĩ, là chủ một phòng khám tư và đang giảng dạy ở một trường y khoa. 

    Để đạt được những thành quả này, anh đã phải trải qua vô vàn khó khăn, thách thức mà chỉ những người từng lăn lộn nơi xứ người mới có thể thấm thía.

    Cú ‘sốc’ điểm C của sinh viên giỏi

    Khó khăn đầu tiên đến với anh là ngôn ngữ. Mặc dù là một sinh viên giỏi ở Việt Nam với vốn tiếng Anh được bạn bè ngưỡng mộ, nhưng khi đặt chân sang Mỹ, trong tuần đầu tiên của khóa tiếng Anh, anh nhận điểm C to đùng.

    ‘Tôi buồn đến muốn khóc khi nghĩ đến gia đình đang vất vả mưu sinh cho tôi được đi học. Tôi càng buồn hơn khi nhớ đến thời oanh liệt ở Việt Nam, được vây quanh bởi những lời khen và sự thán phục đàn em’, BS Huỳnh nói.

    Sau đó, nhờ sự chỉ dẫn của một nhà giáo già, anh đã thay đổi cách học của mình và dần tiến bộ hơn.

    Tốt nghiệp trường Kiến trúc ở Mỹ, anh ra trường và tìm được công việc đúng ngành nghề theo học. Nhưng sau khi đi làm 2 năm, anh nhận thấy công việc không phù hợp với mình. Anh quyết định theo học trường Y và chấp nhận quay lại vạch xuất phát.

    ‘Danh sách những việc sẽ phải làm “to-do-list” để chuẩn bị cho nghề y tương lai của tôi dài hơn 3 trang giấy, chi chít những khoanh tròn, sắp xếp thứ hạng ưu tiên những việc cần làm ngay’ – bác sĩ Huỳnh kể. 

    Để rút ngắn thời gian học và tiết kiệm tiền bạc, anh dự tính mình sẽ phải nhận số tín chỉ nhiều gấp rưỡi hoặc gấp đôi sinh viên bình thường. ‘Tôi cũng tính sẽ đi làm thêm sau giờ học buổi chiều hoặc cuối tuần để có thêm tiền trả nợ. Khi người ta chưa biết mùi thất nghiệp thì họ ít có cảm giác thiếu thốn. Khi người ta thất nghiệp thì cái thiếu thốn đó hiện rõ ra, dù chỉ là một chi tiết rất nhỏ’, nam bác sĩ chia sẻ.

    Cách lái xe lên dốc khi túi chỉ còn 5 đô la

    Bác sĩ Huỳnh nhớ lại một kỷ niệm vào tuần thứ 2 đi học. Khi thấy xe sắp hết xăng, anh móc ví lấy tiền đổ xăng nhưng ví chỉ còn 5 đô la.

    ‘Tôi chợt nhớ ra mình đã nghỉ việc. Tôi đổ xăng vừa đúng 5 USD và cố chạy tiết kiệm nhất có thể. Chiếc Honda Civic số tay nên lên dốc tôi dùng trớn xe, ít đạp ga, chỉ để xe vừa đủ lên dốc. Những lúc xuống dốc, tôi trả cần số về 0 và giữ ga tối thiểu. Sau này tôi vẫn nhớ lại cảm giác những lần chạy kiểu tiết kiệm đó’.

    Bác sĩ Huỳnh đã phải làm đủ các loại công việc để có tiền ăn học. Ảnh: NVCC 

    Anh cũng nhớ về kỷ niệm đi làm ‘nail’ (làm móng) – một công việc rất phổ biến với người Việt ở Mỹ.

    ‘Đây là nghề kiếm được khá nhiều tiền ở Michigan vì đa số khách hàng là người Mỹ trắng, thường cho tiền típ cao. Ai làm nail ở Michigan cũng có nhà cao cửa rộng, đi xe Lexus láng cóng. Nghề nail cũng không cần giỏi tiếng Anh, chỉ cần giao tiếp sơ sơ với khách hàng. Tôi nhẩm tính mình có thể làm hai ngày cuối tuần và kiếm được trên 150 đô la (trong khi làm kiến trúc, tôi nhận được 100 đô mỗi ngày)’, BS Huỳnh nói.

    Nhưng mọi thứ không đơn giản như dự tính của anh. Trong những ngày làm việc đầu tiên, mùi hăng hắc của keo dán khiến anh không chịu nổi và phải nghỉ việc ngay sau đó.

    Làm ‘nail’ không thành, anh lại chuyển sang chạy bàn cho một nhà hàng Trung Quốc. Khi đang làm ở nhà hàng thì có người giới thiệu anh đi làm phiên dịch viên cho bệnh nhân người Việt ở bệnh viện. Thấy công việc ít nặng nhọc, lại gần gũi với ngành nghề mình đang theo học, anh thấy thích công việc này và làm lâu dài về sau.

    Suốt những năm học nghề y, lịch học và làm việc của anh kín mít. Buổi sáng, anh học gấp đôi so với bạn cùng lớp. Buổi chiều học xong, anh về ăn rồi lăn ra ngủ. Đến đêm, anh lại thức làm dịch thuật qua điện thoại đến sáng rồi đi học tiếp.

    Những giai đoạn đầy chông gai trên đất Mỹ giúp anh trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Ảnh: NVCC 

    ‘Thế nhưng hình như lịch làm việc như vậy vẫn chưa đủ cực. Tôi hy sinh thêm một buổi ngủ nướng cuối tuần, xin làm tình nguyện ở bệnh viện. Trong suốt những ngày tháng cực nhọc của mình, tôi luôn nghĩ tới viễn cảnh một ngày sẽ trở thành bác sĩ, mặc áo trắng khám bệnh’, anh bộc bạch.

    Sau một năm nỗ lực, anh tốt nghiệp xuất sắc văn bằng đại học thứ 2 về y sinh học. ‘Cái giá tôi phải trả cũng không quá đắt. Tôi giảm 5 kg và già đi gần 10 tuổi do phải liên tục thức khuya làm thông dịch viên và học bài’.

    Cùng lúc đó, anh được vinh danh tại bệnh viện do làm thiện nguyện tốt. Một bác sĩ trong bệnh viện đã viết cho anh một lá thư giới thiệu rất hay để nộp hồ sơ vào trường Y.

    Đừng chọn sống an toàn giữa cộng đồng người Việt ở Mỹ

    Nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, bác sĩ Huỳnh nói, yếu tố quan trọng nhất là hãy mạnh dạn theo đuổi ước mơ. Trong nhiều lần về Việt Nam nói chuyện với sinh viên, anh nhận thấy các bạn hay tiếc.

    ‘Các bạn thấy ngành mình đang học không phù hợp, muốn chuyển sang ngành khác nhưng không dám, vì tiếc. Nếu không dám thay đổi vì tiếc thì 10 năm sau, các bạn vẫn làm công việc đó, vị trí đó và cứ nuối tiếc mãi. Tôi cho rằng không bao giờ là muộn với những người trẻ’, BS nói.

    Từ kinh nghiệm của mình, bác sĩ Huỳnh chia sẻ: ‘Các bạn đừng nghĩ quá xa về việc mình có làm được không, đừng đặt ra những mục tiêu quá lớn, mà hãy đặt ra những mục tiêu nhỏ và hoàn thành nó từng chút một. Một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra mình đã xây được một bức tường từ những viên gạch nhỏ’.

    ‘Khi đã chọn sống và làm việc ở Mỹ, hãy tìm cách thoát ra khỏi ‘comfort zone’ (vùng an toàn) của mình’ – bác sĩ Huỳnh chia sẻ. Ảnh: NVCC 

    Anh cho rằng, khi đã chọn sống và làm việc ở Mỹ, hãy tìm cách thoát ra khỏi ‘comfort zone’ (vùng an toàn) của mình. ‘Người Việt Nam qua đây thích ở Cali – những nơi có nhiều người Việt sinh sống. Nhưng làm như thế sẽ không đi xa được. Bạn hãy tự tin sống chung với người bản địa, với văn hóa bản địa. Đã qua Mỹ, đã đi du học là phải hòa mình vào cộng đồng của người bản địa’.

    ‘Đã có những lúc tôi nhớ Việt Nam tới nao lòng. Đã có những lúc tôi muốn bỏ hết mọi thứ về Việt Nam sống… Nhưng vượt qua được những giai đoạn đó, tôi học được cách vượt qua khó khăn trong cuộc sống của mình’, anh Huỳnh kể.

    Anh cũng từng chứng kiến, có những người đang có vị trí, công việc tốt ở Việt Nam, sang Mỹ định cư, biết nỗ lực phấn đấu, vẫn có được một công việc tốt ở Mỹ. Theo anh, sự chăm chỉ đóng vai trò rất quan trọng.

    Ngoài ra, để sống tốt ở Mỹ còn cần sự nhạy cảm về văn hóa. ‘Thay vì rủ nhau đi làm ‘nail’ hay trốn thuế thì mình phải tìm hiểu về luật pháp sở tại, về văn hóa bản xứ, chứ không phải là a dua theo văn hóa người Việt ở đó’.

    Tốt nghiệp ngành Y ĐH Buffalo và chương trình Tiến sĩ Y khoa tại trường Y khoa, ĐH State University of New York, hiện bác sĩ Huỳnh Wynn Trần là chủ một phòng khám tư ở khu người Việt phía đông Los Angeles. Anh cũng đang trong giai đoạn chuẩn bị mở một phòng khám mới ở khu vực ngoài cộng đồng người Việt.

    Bác sĩ Huỳnh hiện còn là bác sĩ chuyên khoa của Bệnh viện Methodist Hospital, chuyên nhận bác sĩ nội trú đến phòng khám của mình để giảng dạy. Anh cũng đang giảng dạy tại trường Y của California Northstate University.

    Viethome(theo Vietnamnet)

  • Cô chủ gốc Việt xinh đẹp, đầu bếp nổi tiếng gốc Việt của nhà hàng Hai Hai- Christina Nguyễn đã lọt vào top 3 đầu bếp xuất sắc của vùng Trung tây Mỹ.

    Theo tin của báo kinh doanh địa phương, tờ Minneapolis / St. Paul Business Journal, ngày 27/3, 3 đầu bếp trong vùng đô thị Minneapolis, Mỹ đã được lọt vào vòng chung kết của giải 2019 James Beard Award.

    Ba người này gồm có bà Jamie Malone ở nhà hàng Grand Cafe, cô Christina Nguyễn tại nhà hàng Hai Hai, và bà Ann Kim ở nhà hàng Young Joni. Họ được vào chung kết của giải thưởng Đầu Bếp xuất sắc nhất vùng trung tây Mỹ (Best Chef – Midwest). Vòng chung kết của giải này hiện đang có tới năm đầu bếp. Bà Ann Kim gốc Hàn cũng từng vào chung kết vào năm ngoái nhưng không thắng. 

    Trong lĩnh vực nấu ăn, giải James Beard được xem như giải Oscars trong ngành điện ảnh tại Mỹ. Vào tháng Giêng đầu năm nay, tiệm Phở 79 tại Little Saigon, Quận Cam đã thắng giải Americas Classics Award của James Beard. Tiệm phở Việt Nam này cũng là nhà hàng đầu tiên tại Quận Cam từng thắng giải James Beard.

    Nữ đầu bếp gốc Việt Christina Nguyễn được đánh giá là mang đến một sản phẩm tuyệt vời cho món ăn đường phố Đông Nam Á với sự vui tươi, trái tim và rất nhiều nhiệt huyết.

     

    Nhà hàng Hai Hai của cô chủ gốc Việt Christina Nguyễn là một trong những nhà hàng mới được nhắc đến nhiều của năm 2018 . Đến nhà hàng Hai Hai, thực khách như có cảm giác đang thực hiện một chuyến tham quan Đông Nam Á mà bắt đầu là từ Việt Nam thông qua việc thưởng thức món bánh trứng giòn, hoa chuối tươi và đi qua Philippines với món sườn heo adobo, đến Indonesia bằng món đùi gà Balan, Lào bằng gỏi gạo giòn với xúc xích thịt lợn chua…

    Nhà hàng của Christina Nguyễn mở đầu bằng món bánh mỳ kẹp bột ngô nướng phục vụ với khoai tây chiên. Dần dần nhà hàng mở rộng và đa dạng hóa món ăn Việt cùng với món ăn của nhiều quốc gia Đông Nam Á khác. .

    VietHome (Theo Dân Việt)