nuôi dạy con giỏi

  • Trẻ viết chữ xấu, không thích tuân theo các quy tắc ở trường có thể là dấu hiệu của một tài năng xuất chúng.

    Các nhà khoa học cho rằng điểm IQ cao không có nghĩa một người là thiên tài và chẳng thể đánh giá trí thông minh của trẻ với một bài kiểm tra. Tuy nhiên có một số dấu hiệu cho thấy con bạn có tiềm năng trở thành nghệ sĩ tài năng, doanh nhân nổi tiếng, nhà chính trị kiệt xuất... Dưới đây là một số đặc điểm của những thiên tài tương lai, theo Bright Side:

    Trẻ hình dung và vẽ lại

    Đứa trẻ thiên tài là một nhà thu thập thông tin. Chúng nhớ mọi thứ mình thấy. Sau khi đi thăm nơi nào đó, bé có thể vẽ lại chi tiết mà không cần nhìn ảnh. Các nhà khoa học gọi hiện tượng này là "trí nhớ chụp hình". Chỉ 2-10% trẻ sở hữu khả năng này. Điều này hiếm xảy ra ở người lớn hơn. 

    Leonardo da Vinci và Galileo Galilei thuộc trường hợp này. Họ vẽ ra các sơ đồ, biểu đồ để thể hiện các suy nghĩ của mình. 

    Trẻ không cố hoàn hảo

    Trẻ thiên tài thường chọn một lĩnh vực kiến thức và say mê tìm hiểu nếu thích. Cái gì không thích, trẻ chẳng để ý chút nào. Nếu con bạn là nhà toán học tương lai, bé có thể không mấy quan tâm tới ngôn ngữ.

    Viết xấu cũng là một đặc điểm khác của trẻ thiên tài. Lý do là trẻ viết rất nhanh, cố bắt kịp các suy nghĩ của mình. Ngoài ra, trẻ này không muốn tuân theo các quy tắc ở trường.

    Trẻ hay lơ đễnh

    Trẻ thông minh có thể mải mê với những ý tưởng của mình mà chẳng để tâm tới lời cha mẹ. Trẻ cũng là người giỏi kể chuyện và có trí tưởng tượng bay bổng, thường khiến bố mẹ và giáo viên kinh ngạc. 

    Trẻ dễ buồn chán ở trường và tìm cách tự giải khuây. Bố mẹ chỉ cần giải thích với trẻ rằng đi học là việc quan trọng để kiểm soát hành vi này. 

    Trẻ biết nói nhanh

    Trẻ nói nhanh vì có vốn từ rộng. Một đứa trẻ trung bình bắt đầu nói khi 2 tuổi. Trẻ thiên tài 2 tuổi thường có thể nói cả các cụm từ phức tạp.

    Trong một số trường hợp hiếm, trẻ lại biết nói chậm hơn. Các nhà khoa học cho rằng những trẻ này mắc Hội chứng Einstein. Người ta cho rằng tới khi lên 7 tuổi, Albert Einstein vẫn chẳng mấy khi giao tiếp với mọi người. Nhà vật lý Richard Feynman, nhà toán học Julia Robinson và nhiều người xuất chúng khác cũng biết nói muộn.

    Trẻ dành nhiều thời gian bên người lớn

    Các trẻ bình thường cảm thấy ngại ngùng khi trò chuyện với người lớn nhưng trẻ thiên tài lại thích điều này. Trẻ thường kết bạn với những người nhiều tuổi hơn. Tuy nhiên, dù là thần đồng thì trẻ cũng cần giao tiếp với bạn bè cùng tuổi. Các nhà tâm lý cảnh báo với phụ huynh rằng trẻ thông minh có thể cảm thấy cô đơn.

    Trẻ ưa hoạt động

    Trẻ biết nói và đi sớm hơn so với các bé khác. Một số người nghĩ trẻ thông minh ghét các trò thể thao và thích ở nhà đọc sách hơn. Đây là một hiểu sai. Các nhà khoa học khẳng định trẻ thiên tài luôn muốn hoạt động, không thích ở yên. Đó là cách để trẻ khám phá thế giới. 

    Trẻ thích các hoạt động giúp phát triển các kỹ năng vận động tinh

    Các cha mẹ có con tuổi lên 2 chập chững nên nhớ điều này: Nếu con bạn thích xâu vòng, bé có thể sẽ thành thiên tài. Các kỹ năng vận động tinh góp phần phát triển trí thông minh vượt trội. Các giáo viên cho rằng những trẻ thích các chi tiết nhỏ sẽ viết và nói tốt hơn. Đừng quên giám sát khi con chơi với những vật bé xíu. 

    Trẻ có khiếu hài hước

    Khả năng đùa vui và hiểu những câu chuyện đùa của người khác có liên quan tới tư duy trừu tượng tốt. Những trẻ này sẽ có nhiều bạn. Nhưng có một sắc thái khác: Đôi khi người ta giấu những căng thẳng và nỗi đau đằng sau tâm trạng vui đùa.

    Trẻ có bố mẹ tốt

    Các nhà tâm lý đã phát hiện ra rằng, bố mẹ lý tưởng của một đứa trẻ thiên tài là:

    - Có trình độ giáo dục cao và khá giàu có.

    - Bố điềm tĩnh và không độc đoán.

    - Mẹ thông minh. Các nghiên cứu cho thấy trẻ thừa hưởng trí thông minh từ mẹ. 

    Trẻ nhạy cảm và dễ xúc động

    Những trẻ này thường rất sáng tạo. Nhưng hệ thần kinh của trẻ thường bị quá tải khi nạp cả núi thông tin. Các bác sĩ cảnh báo: Ngay cả khi con bạn cư xử như người lớn, chúng vẫn là những đứa trẻ dễ tổn thương và cần được bảo vệ.

    Trẻ hòa đồng

    Nhiều người nói trẻ thông minh thường ít hoà đồng. Nhưng có một khái niệm gọi là "trí thông minh xã hội". Đó là trẻ có khả năng xây dựng các mối quan hệ với mọi người xung quanh.

    Các nhà khoa học cũng nhấn mạnh trí thông minh cảm xúc, khả năng ghi nhận và kiểm soát các cảm xúc của chính mình và người khác. Những trẻ này sẽ trở thành các nhà quản lý, chính trị gia và chuyên gia marketing giỏi.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Mỗi năm, có hàng nghìn trẻ em biến mất trên khắp thế giới. Những kẻ bắt cóc là những nhà tâm lý rất giỏi. Chúng có thể dễ dàng xây dựng mối quan hệ, rồi sau sẽ lợi dụng bọn trẻ.

    Chúng tôi đã tìm hiểu được 11 thủ đoạn mà những kẻ bắt cóc thường sử dụng để tiếp xúc với trẻ em. Việc biết những hành vi như vậy để tránh và ngăn chặn những vụ bắt cóc là hết sức cần thiết.

    Một trong những thủ đoạn phổ biến nhất mà những kẻ bắt cóc sử dụng là nhờ một đứa trẻ giúp đỡ. Nếu bạn chứng kiến tình huống như vậy, nó có thể là dấu hiệu cảnh báo vì những người trưởng thành thường không nhờ một đứa trẻ lạ giúp đỡ! Nếu một người trưởng thành gặp rắc rối nào đó (mất chó, mèo hay không mở được cửa xe, v.v..), họ sẽ luôn nhờ một người lớn giúp đỡ chứ không bao giờ là một đứa trẻ.

    Nếu một đứa trẻ đang khóc, la hét hoặc cố gắng vùng tay chạy thoát, có thể bạn sẽ nghĩ đơn giản rằng đứa trẻ đó hư. Nhưng nếu tình huống quá bất bình thường, có lẽ bạn nên đến và hỏi xem mọi thứ có ổn không. Đừng ngại hỏi. Nếu đây là kẻ bắt cóc, chúng có thể sẽ chạy trốn vì bạn đã ghi nhớ khuôn mặt.

    Những người đi vòng quanh sân chơi và quan sát trẻ em cũng rất đáng ngờ. Nếu nghi ngờ bạn có thể chụp ảnh và để họ nhận thấy là bạn đang giơ điện thoại lên chụp. Hành động này có thể khiến kẻ bắt cóc co vòi.

    Trẻ em rất cởi mở và tin tưởng. Nếu có người bảo muốn tặng bánh kẹo hoặc đồ chơi, nhưng với điều kiện là phải theo họ vào xe ô-tô, chắc chắn đây là một kẻ bắt cóc. Người lớn thường không tặng quà cho trẻ em không quen hay mời lên xe hơi của họ.

    Những kẻ bắt cóc có thể biết rất nhiều về gia đình của một đứa trẻ. Sử dụng mạng xã hội, kẻ phạm tội có thể biết được cả những chi tiết nhỏ nhất: tên của người thân hoặc đồng nghiệp của cha mẹ, đồ chơi mà đứa trẻ được tặng trong sinh nhật, phòng ngủ trông như thế nào, v.v.. Sử dụng tất cả những thông tin này, họ có thể tự giới thiệu mình là bạn bè hoặc đồng nghiệp của bố mẹ đứa trẻ. Họ có thể nói rằng mẹ đứa trẻ đang ở trong bệnh viện và đứa trẻ phải đến thăm ngay. Nếu bạn chứng kiến hành vi này, đừng bỏ qua. 90% đây là một vụ bắt cóc.

    Đôi khi nhưng kẻ bắt cóc sử dụng những trẻ em khác làm mồi nhử và đưa chúng đến làm quen với nạn nhân. Điều khó khăn là trẻ em không thực sự hiểu “người lạ” có ý định gì. Hầu hết chúng đều nghĩ rằng những người bắt cóc trẻ em trông hung dữ và đeo kính râm. Nhưng thực tế ngay cả phụ nữ xinh đẹp hay trẻ em cũng có thể là những kẻ bắt cóc. Nếu bạn thấy trường hợp khả nghi, hãy tiến đến hỏi xem chúng đã quen bao lâu rồi và chúng định đi đâu.

    Nếu bạn thấy một chiếc xe hơi chạy chậm dọc theo đường phố, rồi dừng lại cạnh một đứa trẻ, bạn nên biết rằng đây có thể là một dấu hiệu cảnh báo. Và nếu tài xế nhờ trẻ chỉ hướng hay mời trẻ vào trong xe, đây chắc chắn là một kẻ bắt cóc. Một tài xế bình thường sẽ chỉ nhờ người lớn, cảnh sát hoặc đơn giản là sử dụng GPS.

    Đã có trường hợp trẻ em bị bắt cóc sau khi chúng được mời đi thử xe mô-tô. Rất ít bé trai nào có thể kháng cự lại lời mời như vậy. Gặp trường hợp như vậy bạn cần can thiệp ngay.

    Những kẻ bắt cóc thường nói với trẻ em rằng họ là nhà sản xuất phim hoặc nhiếp ảnh gia. Thủ đoạn này có tác dụng với trẻ hơn 10-11 tuổi. Những kẻ bắt cóc chiếm được lòng tin của bọn trẻ nhờ nịnh bợ và hứa hẹn danh tiếng cùng thành công.

    Thật khó cảnh giác khi những kẻ bắt cóc nói rằng chúng là cảnh sát và yêu cầu đứa trẻ đi cùng họ vì đứa trẻ đã làm điều xấu. Những người mặc đồng phục cảnh sát nhìn đáng tin cậy, ngay cả đối với người lớn. Nhưng bất kỳ cảnh sát thực sự nào cũng sẽ tìm đến bố mẹ đứa trẻ thay vì đứa trẻ. Tuy nhiên, nếu bạn can thiệp có thể lo ngại mình gặp rắc rối, ít nhất bạn hãy chụp lại ảnh chân dung của người đó. Việc này có thể khiến kẻ bắt cóc sợ hãi.

    Một điều nữa bạn cần chú ý là khi vẻ ngoài của kẻ bắt cóc và đứa trẻ quá khác biệt nhau. Tất nhiên dấu hiệu này không đúng trong tất cả các trường hợp, nhưng cũng đáng để bạn lưu tâm.

    Viethome (theo Brightside)

  • Bị mẹ mắng là ngốc, đứa con đáp lại có 3 loài chim ngốc, trong đó tệ nhất là loài không bay nổi nên đẻ quả trứng bay hộ mình.

    Mỗi đứa trẻ đều có tiềm năng vô hạn, thành quả mà trẻ đạt được sau này phần lớn dựa vào cách giáo dục của cha mẹ. Tuy nhiên có hai kiểu cha mẹ khó tạo nên đứa con thành công:

    1. Cha mẹ không có chí tiến thủ mà yêu cầu con phải chăm chỉ, giỏi giang

    Dân gian từng lưu truyền câu chuyện về một đứa trẻ vì thành tích không tốt mà bị mẹ ví là con chim ngốc. Đứa trẻ không phục nói: Trên đời này có 3 loài chim ngốc, một là biết mình chậm nên bay trước, hai nghĩ sẽ mệt nên không bay. Người mẹ hỏi: "Loài thứ 3 thì sao?". Đứa trẻ nói: "Loài này đáng ghét nhất, tự mình bay không nổi liền đẻ một quả trứng để bay hộ mình".

    Câu chuyện này châm biếm một bộ phận bố mẹ lười biếng, không cố gắng nhưng luôn đòi hỏi con mình phải giỏi giang. Đối với họ, công việc đều rất qua loa, có thời gian cũng chỉ xem tivi, chơi game, xem điện thoại... Không có hứng thú với bất kì sở thích nào, càng không nghĩ đến việc đọc sách, mở mang kiến thức.

    Vậy là họ bắt đầu đặt kỳ vọng lên con cái để thỏa mãn hư vinh của bản thân: "Con phải học tập thật tốt, không được thua kém bố mẹ, biết chưa?", "Con phải làm thật tốt, cả gia đình sau này nhờ vào con".

    Đây là một lối giáo dục ích kỷ. "Cá chép hóa rồng", không sai, nhưng một phụ huynh không tự nâng cao trình độ bản thân, thì không thể đủ lập trường để dạy đứa trẻ làm như vậy. Chỉ bằng lời nói miệng, hoàn toàn không đủ thuyết phục được trẻ. 

    Hơn nữa, đứa trẻ ngày ngày bị dội vào đầu kỳ vọng sẽ sinh ra một áp lực rất lớn. So với những trẻ hành trang vào đời nhẹ nhàng thì nhóm trẻ này sẽ thiếu một phần can đảm, tự tin và quyết đoán trên con đường trưởng thành.

    Khi Mo Yan (nhà văn nổi tiếng Trung Quốc) đạt giải Nobel, ông nói rằng: "Điều đầu tiên mỗi người khi sinh ra nhận được chính là giáo dục gia đình, ảnh hưởng lớn nhất cũng là giáo dục gia đình. Đây là cách giáo dục bằng lời nói và hành động, tức là dạy người khác thế nào, mình phải làm như vậy. Bản thân tôi cũng cảm thấy giáo dục bằng hành động quan trọng hơn lời nói. Trong gia đình bạn sống, cách người lớn đối xử với công việc, với người khác có ảnh hưởng trực tiếp, vô thức làm thay đổi đứa trẻ".

    Nhà văn và dịch giả nổi tiếng Yang Lan từng mô tả ảnh hưởng của cha mẹ đối với cô trong bài viết của mình: "Bố nói có tình có lý, xuất khẩu thành chương, ăn nói mạnh mẽ. Tôi vừa ngưỡng mộ, vừa tò mò, thỉnh giáo bí quyết, bố tôi nói: 'Bí quyết nào? Đọc nhiều sách, đọc thật nhiều cuốn sách hay mà thôi'. Mẹ vất vả làm việc nhà, nhưng lúc rảnh rỗi lại mang sách cổ điển và tiểu thuyết hiện đại ra đọc. Tôi học được từ bố mẹ điều đó và rất thích đọc sách từ nhỏ. Là một tấm gương cho trẻ, cha mẹ trước hết cần trưởng thành và cải thiện bản thân nhiều hơn con cái".

    Sau khi làm cha mẹ, cũng đừng quên theo đuổi mục tiêu làm giàu tri thức cho bản thân, đó mới là cách giáo dục con có tính thuyết phục nhất.

    2. Cha mẹ tự cho mình là đúng, không nhìn nhận lại mình, không chịu thay đổi

    Trong bộ phim tài liệu "Gương", sản xuất tại Trung Quốc năm 2017, ba gia đình gặp rắc rối vì con cái bỏ học, không có lựa chọn nào khác ngoài việc gửi đến trường đặc biệt. Khi được tiếp cận lối giáo dục chạm đến tâm hồn, những đứa trẻ này lại trở về ngoan ngoãn, khác biệt hẳn trước đây. Bộ phim thể hiện rõ thông điệp trẻ em là tấm gương của gia đình và gia đình là tấm gương của xã hội. Những ông bố bà mẹ trong bộ phim tài liệu này đã thất bại trong việc dạy con, thậm chí biến con thành trẻ hư. 

    Sau khi xem phim, Yu Minhong (người sáng lập một tổ chức giáo dục) nói: "Trẻ em đều là những đứa trẻ ngoan, hãy xem cha mẹ có phải là cha mẹ tốt không".

    Nhiều bậc cha mẹ mắc lỗi khi giáo dục con cái. Nhưng khi con phạm sai lầm, họ chỉ thường nhìn thấy lỗi của con và cố hết sức để thay đổi đứa trẻ mà không học cách thay đổi bản thân. Đây là kiểu cha mẹ không biết suy nghĩ và ngoan cố.

    Họ luôn đưa ra lý do cho sự thất bại: "Con tôi đến trường tất cả đều dựa vào giáo viên", "Tôi không học cao, không biết dạy con", "Tôi rất bận rộn không có thời gian để giáo dục con cái"... Hay như dưới mỗi bài viết dạy con, kiểu gì cũng có một số bình luận: "Nói thì dễ, nhưng có mấy người làm được"; "Tôi đã làm qua như vậy, nhưng vẫn không tốt lên"...

    Trong xã hội, hiện tượng thờ ơ, nhẹ dạ, ca ngợi quá mức, kỳ vọng quá mức và không quan tâm đến con cái vẫn còn phổ biến.

    Khi một đứa trẻ có vấn đề, đầu tiên cha mẹ hãy nghĩ về hành vi của mình, xem mình có sai không. Chẳng hạn, hành vi nói dối của trẻ, có thể xuất phát từ việc cha mẹ quá nghiêm khắc khiến trẻ phải nói dối để không bị mắng.

    Không có cha mẹ sinh ra đã hoàn hảo để giáo dục con cái, nhưng chắc chắn rất khó để giáo dục con cái nếu cha mẹ ngừng học tập và từ chối trưởng thành.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Nhiều bậc phụ huynh tại Anh đang phải học gia sư với mức phí 40 bảng Anh/giờ để có thể hiểu bài về nhà của con cái và giúp các em theo kịp với chương trình học tại trường. 

    Chuyện học sinh theo học gia sư để có thể theo kịp bài vở tại trường đã không còn xa lạ gì. Năm 2018, cứ 4 học sinh trong độ tuổi 11-16 tại Anh và xứ Wales thì có 1 em theo học gia sư.

    Tuy nhiên, hiện nhiều bậc phụ huynh tại Anh cũng phải học gia sư với mức phí 40 bảng Anh/giờ để có thể hiểu kiến thức con em mình đang được học tại trường và đánh giá xem liệu các em có theo kịp chương trình hay không.

    Nhiều bậc phụ huynh tại Anh đang phải học gia sư để hỗ trợ việc học tập của con cái.

    Tutor House là một công ty cung cấp dịch vụ gia sư tại thủ đô London. Họ đưa ra dịch vụ gia sư cho phụ huynh sau khi làm một cuộc khảo sát trên 2.500 bậc cha mẹ và phát hiện hơn 2/3 trong số đó không thể hiểu bài về nhà của con cái.

    Một nửa các bậc phụ huynh trong số đó lo ngại nếu họ muốn giúp đỡ con cái học hành thì cũng chỉ gây trở ngại thêm.

    Hầu hết các bậc phụ huynh cho biết họ gặp rất nhiều trở ngại với những phương pháp giảng dạy cũng như các thuật ngữ mới được sử dụng trong sách giáo khoa.

    Các dịch vụ gia sư cho phụ huynh bao gồm rất nhiều môn học như toán, tiếng Anh, địa lý và khoa học. Các bậc phụ huynh có thể lựa chọn học online hay trực tiếp với gia sư.

    Alex Dyer – nhà sáng lập Tutor House cho biết nhu cầu học gia sư ở các bậc phụ huynh là do sự thiếu liên kết, trao đổi giữa nhà trường với các bậc phụ huynh.

    Chương trình giáo dục tiểu học tại Anh được sửa đổi năm 2014 đặt ra tiêu chuẩn cao hơn cho học sinh, đặc biệt với các môn toán và tiếng Anh. Kỳ thi GCSE cũng được đổi mới vào năm 2015 với nội dung khó hơn.

    Tuy nhiên, chuyên gia giáo dục Helen Pike thuộc trường cao đẳng Magdalen lại cho rằng việc phụ huynh học gia sư là không cần thiết và nhu cầu đối với dịch vụ này chỉ xuất phát từ tâm trạng lo lắng của các bậc phụ huynh.

    “Các bậc phụ huynh trở nên lo lắng khi thấy những bậc cha mẹ khác đang học gia sư và trở thành những bậc cha mẹ tốt hơn họ.

    Nhiều trường học đang làm rất tốt công tác thông tin tới các bậc phụ huynh và hỗ trợ họ làm những điều tốt nhất cho học sinh”, bà Helen cho biết.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • Khoảng chín tháng tuổi, cô bé ôm lưng mẹ khi mẹ bơi dưới nước, học cách lấy hơi; ba tuổi bé có thể bơi năm mét một mình.

    Là cô giáo dạy bơi, Alice Stroyan (25 tuổi) ở Northumberland (Đông Bắc Anh) luôn muốn truyền đạt cho con gái Isla kỹ năng sống quan trọng càng nhanh càng tốt. Cô đưa em bé đến bể bơi lúc 12 tuần tuổi, ngay sau khi tiêm phòng. 

    Bé Isla có mẹ là giáo viên dạy bơi.

    "Con mới được vài ngày tuổi, tôi đã không tránh phần trước mặt khi đổ nước qua đầu để con làm quen với nước từ sớm. Con 12 tuần tuổi, tôi dạy bài học bơi đầu tiên và để nó chìm hoàn toàn dưới nước", Alice kể lại trên Story Trender ngày 21/11.

    Những bài học ban đầu mà Alice dạy con rất đơn giản, với mục đích chính là giúp con không sợ nước. Tuy nhiên, cô vẫn ngạc nhiên với tố chất đặc biệt của con. Cô bé rất tự tin và thường cười đùa khi nghịch nước.

    Cô bé không sợ nước và rất tự tin. Ảnh: Mercury Press.

    Isla có thể ngụp từ 15 tuần tuổi, tự nổi trên mặt nước lúc sáu tháng tuổi. Khoảng chín tháng tuổi, cô bé ôm lưng mẹ khi mẹ bơi dưới nước, học cách lấy hơi. Dần dần, Isla tập vẫy chân để không cần giữ lưng mẹ nữa. Em nhanh chóng hiểu rằng nếu vẫy mạnh hơn, em sẽ bơi vào tường nhanh hơn.

    Năm một tuổi, cô bé có thể tự bơi một mình. Giờ đây, khi đã ba tuổi, Isla bơi liền năm mét mà không cần sự hỗ trợ của mẹ hoặc băng tay bơi. Khoảng cách ngày càng tăng nhờ tập luyện hàng tuần.

    Isla hiện ba tuổi và có thể bơi năm mét một mình. Ảnh: Mercury Press.

    Theo bà mẹ trẻ, kỹ năng bơi lội sẽ được sử dụng trong suốt cuộc đời và có thể cứu sống trẻ. Dù Isla bắt đầu bơi từ rất sớm, Alice không sợ con gặp nguy hiểm. "Khi nhìn con bơi, tôi cảm thấy vô cùng tự hào. Mọi người thường lại gần và hỏi con bé bao nhiêu tuổi, khen ngợi sự tự tin của nó", Alice nói. Cô tin con sẽ phát triển kỹ năng lên một tầm cao mới khi trưởng thành.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Không thể lay mẹ dậy, Millie-Mae 3 tuổi liền lấy điện thoại, chạy sang nhờ hàng xóm nhờ gọi cấp cứu.

    Cara, 27 tuổi là bà mẹ đơn thân có hai con nhỏ, Millie-Mae và Maison. Cô bị ngất khi đang chuẩn bị bữa sáng cho các con tại nhà ở Stannington, thành phố Sheffield, Anh. Millie-Mae, con gái 3 tuổi của Cara, cố lay mẹ dậy nhưng vô ích, Mirror ngày 29/4 đưa tin.

    Nhận thấy có điều không ổn, cô bé lấy điện thoại của mẹ, chạy sang đập cửa nhà hàng xóm cầu cứu sự giúp đỡ. Khi cửa mở, Millie-Mae đẩy điện thoại cho người hàng xóm và nói rằng: "Mẹ cháu đột nhiên ngã xuống đất và cháu không thể đánh thức mẹ".

    Bà mẹ hai con ngay lập tức được đưa đến bệnh viện kiểm tra. Các bác sĩ cho biết, Cara bị viêm dạ dày và mất nước nghiêm trọng. Nếu Millie-Mae không nhanh trí nhờ hàng xóm thì mẹ em có thể đã ở trong tình trạng vô cùng nguy cấp. Cara phải nằm lại viện trong hai ngày.

    Millie-Mae đã cứu sống mẹ của mình. Ảnh: Sheffield Star/SWNS

    Trước thời điểm xảy ra sự việc, Cara gặp một số khó khăn và phải vất vả một mình chăm sóc hai con. Cô tự hào chia sẻ: "Millie-Mae đã cứu mạng tôi nhờ sự nhanh trí của mình".

    Nhớ lại sự việc, bà mẹ 27 tuổi vẫn bàng hoàng: "Tôi đang ở trong bếp nấu bữa sáng cho Millie-Mae và em trai Maison thì bỗng nhiên mọi thứ tối đen và tôi không nhớ được gì cả". Khi tỉnh lại, Cara thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Các bác sĩ nói rằng huyết áp của cô đã xuống rất thấp.

    Sau khi sức khỏe ổn định, Cara cho con quay trở lại trường mẫu giáo và kể cho giáo viên về những gì Millie-Mae đã làm. Các giáo viên tiết lộ thường xuyên dạy trẻ em cách ứng xử trong nhiều tình huống và chỉ cách gọi 999 trong trường hợp khẩn cấp. Họ cũng bày tỏ sự vui mừng vì những bài học tại trường đã giúp ích cho Millie-Mae và gia đình em.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Sự việc quá bất ngờ khiến người mẹ không thể ngăn cản con của mình.

    Theo Global Times, vụ việc xảy ra khoảng 10 giờ tối hôm Thứ tư (17/4) ở cầu Lupu bắc qua sông Hoàng Phố, thành phố Thượng Hải. Đoạn clip ghi lại hiện trường đang được lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội Trung Quốc.

    Trong clip, có thể thấy giữa dòng xe cộ, một chiếc ô tô trắng đã dừng lại. Người mẹ vẫn ngồi trên ghế tài xế nhưng chiếc xe không dịch chuyển nữa. Ít phút sau, một cậu thiếu niên mở cửa sau xe và ào chạy về phía lan can. Người mẹ đuổi theo ngay phía sau.

    Thế nhưng cậu bé đã lao xuống cầu mà không dừng lại một giây nào. Người mẹ cố hết sức giữ con lại mà không thể. Bà đổ sụp xuống bên mép cầu và đấm tay xuống đất trong nỗi đau đớn tuyệt vọng.

    Ngay sau đó, xe cứu thương đã đến hiện trường, xác nhận cậu thiếu niên đã thiệt mạng. Đó là một nam sinh 17 tuổi, học năm thứ hai trường trung học.

    Camera giao thông ghi lại vụ việc, cậu thiếu niên mở cửa xe từ đoạn 0:20

    Theo trang tin zhonghongwang.com, cậu thiếu niên đã xảy ra mâu thuẫn với bạn học. Hai mẹ con đang tranh cãi về vấn đề này thì con trai nảy sinh quyết định đường đột và đau lòng.

    Đoạn clip sau khi đăng tải đã nhận được vô số ý kiến trái chiều từ cộng đồng mạng. Người cảm thông, chia sẻ với nỗi đau mất con của bà mẹ. Số khác lại bày tỏ rằng các bậc phụ huynh - nhất là các "mẹ hổ" nghiêm khắc ở Trung Quốc - không nên quá gay gắt với con cái trong độ tuổi vị thành niên nhằm tránh trường hợp đáng tiếc như vừa xảy ra.

    Về phía nam sinh thiệt mạng, một số bình luận chỉ trích quyết định của cậu là "bốc đồng và nông nổi". Số khác phản biện rằng, trong khi con trai gặp chuyện không vui ở trường thì người mẹ lại dừng xe ngay giữa cầu để quát mắng, khiến tâm lý nạn nhân bị ức chế nặng nề.

    Thật ra, tất cả chỉ là quan điểm riêng của cư dân mạng vì toàn bộ câu chuyện vẫn chưa được tiết lộ. Chỉ một điều chắc chắn, dù ai đúng ai sai thì người mẹ gục ngã trên thành cầu kia mới là người đau khổ nhất. Trước những trường hợp như thế này, xin đừng bao giờ xát muối vào vết thương của người ở lại.

    Viethome (theo Kênh 14)

  • Trên cùng bàn ăn, người mẹ giàu khoe chuyến du lịch, đứa con la lên "Nhà mình có tiền', người mẹ còn lại than nghèo, đứa con cúi mặt.

    Bài viết là quan điểm của nhà báo, nhà văn Wan Bi QingQing - tác giả những cuốn sách có tiếng vang ở Trung Quốc như Một người sống tuyệt với, Yêu thế giới thêm lần nữa.

    Vài ngày trước tôi đến một nhà hàng phương Tây tình cờ thấy hai cặp vợ chồng đang ngồi ở bàn bên cạnh, mỗi người có một đứa con 6-7 tuổi. Họ cùng ăn tối.

    Trong số đó, có một người phụ nữ đeo trang sức bằng đá quý với thương hiệu nổi tiếng. Cô thao thao với gia đình đối diện về chuyến đi châu Âu vừa kết thúc, cô mua bao nhiêu món đồ xa xỉ, ăn bao nhiêu món ngon.

    Người đàn ông bên cạnh cũng rất đắc ý. "Tất cả mọi nơi trên thế giới chúng tôi đều sẽ đi hết. Bởi vì, gia đình chúng tôi có tiền". Lúc này, cậu bé ngồi giữa họ không chịu ăn đột nhiên trở nên phấn khích nói "Gia đình mình có tiền!".

    Cặp vợ chồng ngồi đối diện không có cơ hội xen vào, vẻ mặt kỳ dị thỉnh thoảng a dua theo. Cho đến khi đôi vợ chồng giàu đắc ý nói xong, người phụ nữ đối diện không thể không thở dài và nói: "Tôi thực sự ghen tị với bạn, gia đình tôi không có điều kiện như nhà bạn". 

    Câu nói của vợ khiến người chồng tái mét. Giọng điệu anh trở nên lúng túng, và hai người bắt đầu nói qua nói lại. Cặp khoe khoang nhanh chóng khuyên giải. Tuy nhiên không khí bữa ăn bị phá hủy. Bé gái ngồi giữa cặp vợ chồng cãi nhau cúi mặt, lẳng lặng ăn.

    "Gia đình chúng tôi có tiền", câu này có lẽ không xa lạ bởi vì luôn có vài người giàu có xung quanh chúng ta. Lần đầu tiên tôi nghe điều này, đó là vào năm 16 tuổi, khi tôi học trường trung học nội trú tốt nhất trong quận.

    Vào thời điểm đó, có một cô gái trong lớp rất nổi tiếng, bởi vì cha cô đang kinh doanh than. Mỗi ngày cô đều được đưa đến trường bằng xe hơi sang trọng và có các vệ sĩ. Vì cô có tiền, ai đối tốt với cô sẽ có bữa ăn miễn phí và những món quà. Tuy nhiên, cô cũng rất ngang ngược, thường xuyên bắt nạt bạn nữ cùng lớp. 

    Có lần, cô mượn bài tập về nhà của một bạn cùng bàn nhưng không được. Cô tức giận dùng những lời chửi thề xúc phạm. Có người nói thay người bạn mấy lời. Cô ấy dùng hộp bút chì đập đầu người ấy và hét lên: "Tao muốn tìm xã hội đen để giết mày. Bố tao nói rồi, gia đình tao có tiền".

    Ít lâu sau trường đã đuổi học cô bạn nhà giàu này vì đánh một bạn gái, do tranh chấp tình cảm.

    Ngày cô rời trường, gia đình cô đã cử một vài chiếc ôtô sang trọng đến đón. Cả trường hiếu kỳ trước cảnh ấy.

    Giờ đây nhìn lại, ở tuổi 16 đó cô vẫn chưa thực sự trưởng thành, những lời nói và hành động đều là cái bóng của cha mẹ.

    Có lẽ, trong gia đình cô luôn tung hô chúng ta là "người có tiền", tôn sùng "tiền bạc vạn năng". Chính những điều đó tạo nên cô gái tuổi vị thành niên kiêu ngạo, coi thường người khác. Sau này, công ty than của bố cô làm ăn thất bát. Cô ấy không học hành đến nơi đến chốn. Cuộc hôn nhân cũng sớm tan rã.

    Khi mới sinh mọi đứa trẻ đều là tờ giấy trắng. Con cái là bản sao của cha mẹ. Ở nhà hàng phương tây, cha mẹ không suy nghĩ nói một câu: "Gia đình chúng tôi có tiền", những đứa trẻ sẽ nảy sinh kiêu ngạo, ngang ngược. 

    Ấy nhưng, cha mẹ khóc lóc than nghèo cũng là thuốc độc với con. Trong cảnh ấy, người phụ nữ toát ra mùi lụn bại, với khuôn mặt oán hận cuộc sống và người chồng xấu hổ. Tất cả hiện lên sừng sững trước mắt đứa con. Đánh giá từ quần áo của họ, không có gì gọi là "sống không được" như người phụ nữ nói. Có thể họ không giàu, có thể họ có những khó khăn riêng, nhưng trước mặt những đứa trẻ, họ cố tình hoặc vô thức thể hiện sự nghèo khổ, thấp kém của mình. Kiểu cha mẹ này thường có xu hướng làm cho con cái mẫn cảm và tự ti.

    Mẹ của Phàn Thắng Mỹ trong bộ phim truyền hình ăn khách "Hoan Lạc Tụng" là một người điển hình than nghèo. Bà đã quen than nghèo khổ với tất cả người thân và bạn bè. Nên sau khi trưởng thành, Thắng Mỹ đẹp tự nhiên, nhưng tính cách của cô tự ti, mẫn cảm và có cảm giác không an toàn. Sau này cô ra thành phố lập nghiệp, người mẹ cũng liên tục than nghèo để bòn rút của con, dẫn đến một Phàn Thắng Mỹ đánh mất bản thân vì những thứ hào nhoáng.

    Giàu nhưng thận trọng, dè dặt mới là con đường đúng đắn. Nghèo nhưng cũng cần phải đúng mực, lòng dạ quang minh. Người xưa thường nói: Nghèo không cắm rễ, giàu không truyền muôn đời. Chỉ có tích thiện mới có phúc dư. 

    Vợ của diễn viên Lưu Diệp (diễn viên phim Hoàng Kim Giáp) có thể coi là một kiểu mẫu dạy con tốt. Cô không bao giờ cho con biết khái niệm "chúng tôi là những người giàu có", không bao giờ dạy chúng biết những nhãn hiệu nổi tiếng. Khi chúng tham gia "Bố ơi, mình đi đâu thế?", những đứa trẻ đi giày cũ và lời nói hành động cũng rất lịch sự, lễ phép.

    Hầu hết chúng ta đều sinh ra trong một gia đình bình thường, có rất ít của cải để thể hiện sự giàu có. Nhưng ít nhất, chúng ta cần đảm bảo không than nghèo. Cha mẹ nếu yêu mến con cái thì nên tính toán dài hạn cho con, chứ không nên tính toán hơn thiệt trước mắt. Cha mẹ thực sự thông minh sẽ không bao giờ thể hiện sự giàu có của họ, cũng không than nghèo quá nhiều.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình, nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để...chụp hình!

    Tôi còn nhớ đó là một buổi trưa hè trời rất đẹp ở Venice. Gió và nắng nhẹ. Tôi lang thang ở quảng trường vắng gần một nhà thờ cổ thì thấy có một cặp vợ chồng mang theo 1 đứa con nhỏ dạo ở đây. 

    Cô bé chạy chơi với bầy chim. Chim ở Châu Âu nói chung và ở Venice nói riêng cực kỳ thân thiện. Cô bé đang chơi thì mẹ cô thong thả rút ra một mẩu bánh mì. Rồi cô bé ngồi bệt xuống đất bắt đầu cho chim ăn. Bé cẩn trọng, đáng yêu, đút từng mẩu bánh cho từng chú chim.

    Tôi ngồi đó quan sát em. Và cha mẹ em nữa. Trên đôi mắt cặp vợ chồng trẻ là niềm hạnh phúc bất tận long lanh khi nhìn con chơi đùa. Họ cười một nụ cười tỏa nắng và dựa đầu vào nhau.

    Cô bé chơi chừng 20 phút thì có một cặp vợ chồng du khách người Trung Quốc đi qua. Có một cô bé khác cũng thấy đàn chim. Cô bé lân la đến. Và tôi đọc trong mắt em là sự thèm muốn được vào cuộc với cô bé kia. Cô đứng đó chừng 2, 3 phút thì ba bé chạy đến và chụp ảnh lia lịa... con gái với chim. Xong kêu bé tạo dáng để chụp các kiểu. Con bé ngoan ngoãn làm xong phận sự rồi lại ngắm cô bé cho chim ăn. Lúc này tôi nghe tiếng mẹ em the thé (xin lỗi cho dịch đúng nguyên bản vì tiếng Hoa tôi khá tốt): ''Nhanh nhanh lên để còn đi chỗ khác chụp hình!''.

    Cô bé luyến tiếc mãi.

    Mẹ lại dụ: Chim có ở mọi nơi mà con. Lát nữa mình lại thấy các bạn chim mà.

    Cô bé vẫn đứng đó.

    Lúc này ba cô quát ầm lên làm chim bay hết và thay đổi cả không gian nơi này: ''Mau lên! Chim với chả chóc!''

    Rồi ông xốc đứa bé và lôi nó xềnh xệch trong tiếng khóc ré của con và tiếng lầm bầm của chị vợ!

    Cặp vợ chồng người Châu Âu nhìn, khẽ lắc đầu, rồi họ trở lại cuộc sống yên tĩnh vốn có. Chim lại bay về và cô bé ngẩn ra một lúc lại cho chim ăn và nô đùa với chúng.

    Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình. Nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để...chụp hình. Không phải chụp cảnh vì yêu thích và cảm nhận mà ảnh nào cũng phải...có mình! Chụp mình hay chụp cảnh?

    Ừ thì thôi cũng được. Nhưng trẻ con không cần những thứ như thế. Trẻ con cần là được cảm nhận, được hòa vào thiên nhiên.

    Nhìn hai đứa trẻ ấy xem, một đứa con nhà giàu Trung Quốc đó còn một đứa là bố mẹ cũng chỉ là dân backpacker, hai gia đình không hề nghèo hơn nhau mẩu bánh mì nhưng cách xử sự rất khác nhau. Đứa trẻ kia được hòa vào thiên nhiên, học cách sống với chính mình, trân quý cuộc sống và yêu thương muôn loài. 

    Trên hết trong em là những kỷ niệm đẹp và đầy tình yêu. Mà trên hết là tình yêu sáng suốt mà cha mẹ dành cho em. Khi lớn lên, em không cần biết là giàu hay nghèo, đều có thể sống hạnh phúc và tỏa sáng theo cách của em. Mọi người sẽ trân trọng em như một con người thực sự!

    Đứa trẻ Trung Quốc, những tấm ảnh bày đủ loại kiểu dáng ấy có thể mang đến cho cha mẹ em niềm hãnh diện, hoặc sưu tập những tấm ảnh đẹp cho con, để rồi sao? Khi nhìn những tấm ảnh đó là sự nuối tiếc về một kỷ niệm buồn buồn và tiếc nuối đối với đứa trẻ. Đứa trẻ ở đâu cũng vậy, cũng trong sáng và thánh thiện. Nhưng người lớn chúng ta nợ con chính bản thân con. Chúng ta hủy hoại đứa trẻ.

    Những tấm ảnh ấy rồi sao, mỗi lần nhìn lại là một sự tự mãn, tự mãn vì mình đã đi qua nơi này, vì mình... trên người khác. Nếu được khen thì tốt, bị chê thì ghét, bảo người ta... gato mình. Thế thì mình đang dạy con những gì: tự phụ (bệnh của rất nhiều trẻ học trường "có yếu tố quốc tế" bây giờ), cao ngạo, vô cảm, khoe mẽ... nhưng hoàn toàn thiếu hạnh phúc đích thực và thiếu cảm nhận cuộc sống sâu sắc. Đứa trẻ đó lớn lên có thể giàu có và thành công, nhưng người ta không nhớ về em, người ta có thể xu nịnh em nhưng hoàn toàn không trân quý em!

    Cùng một hoàn cảnh, cùng một thời điểm vậy mà đã cho ra đời hai đứa trẻ khác nhau đến thế!

    Tôi nghĩ cái thời ngày xưa nghèo khó không được đi du lịch mà chắc mình chỉ ngồi dưới gốc cây mơ mộng mà còn có nhiều thời gian cảm nhận về cuộc sống hơn là bây giờ!

    Tôi biết nhiều bậc phụ huynh cho con đến trường chỉ để xem cô giáo có thương con không là đủ. Chính mình cũng nghĩ cưng nó thôi là đủ. Cho nó đi chơi thì bảo con con chơi cái này đi, đừng chơi cái kia bẩn, cái này hay nè, tốt nè ! Rồi nó bỏ không thèm chơi nữa hay khóc ré lên.

    Ta tự hỏi mình cho con nhiều thế, cho nó ăn uống vất vả thế mà nó vẫn... không hài lòng. Nó vẫn... bất hiếu. Rồi ta vin vào chữ hiếu, khiên cưỡng bắt con có hiếu. Ta tước đoạt cái đẹp trong con trắng trợn để thỏa mãn lòng tham, rồi bắt đứa trẻ đó phải cảm ơn mình.

    Nhìn lại xem mình làm gì với đứa trẻ và mình đã bị làm gì khi còn là 1 đứa trẻ?

    Chính chúng ta không hiểu và không phân biệt nổi đâu là tình yêu đích thực, đâu là tình yêu khiên cưỡng và gông cùm vào thứ gọi là: trách nhiệm phải yêu.

    Đứa trẻ nó không cảm nhận giống bạn, bạn đến một nơi, chụp chụp đủ thứ hình ảnh, ăn uống, khách sạn... 

    Đứa trẻ về cuối cùng chỉ nhớ mỗi cái... hồ bơi dù nó đi biển, hay chỉ nhớ mỗi cái hoa bồ công anh dù bạn có hàng trăm hoạt động ở trên núi! Hãy nhìn bằng cảm nhận của con hay ít nhất là để con được tự do! Đừng cố lấy cái nhìn của mình áp lên tâm hồn non nớt và trong trẻo của con. Hãy để con cảm nhận cuộc sống theo cách của con!

    Tôi thích đi du lịch một mình, hoặc với trẻ con, vì các em trong sáng, chụp ảnh các em vui chơi là một điều cực kỳ thú vị, chụp ảnh cuộc sống và con người nơi đó cũng vậy, đưa được hồn nơi ấy vào trong ảnh là một công việc khó khăn và nâng cao tâm hồn mình.

    Tôi yêu du lịch và cuộc sống xê dịch đó đây, ở đó ta cảm nhận thế giới rất khác. Nếu một lần nào đó đi du lịch mà bạn quẳng cái máy chụp hình đi mà cảm nhận thôi, hoặc chỉ chụp khi cảm được nơi ấy thôi. Bạn sẽ thấy mỗi một ngọn cây đã nói với bạn bao điều. Bạn sẽ nhớ hết vì bạn sợ quên mất. Sẽ yêu vì bạn thổi chính mình vào đó. Vào những buổi chiều trên những lâu đài cổ với những đàn chim hay chỉ là một cánh đồng xanh cuộn sóng mùa lúa chín.

    Đừng đi xem hoa sen mà chỉ để uốn éo với cái hoa.

    Riêng về trẻ em, xin đừng đầu độc con bằng chính tâm hồn bị nhiễm bẩn của mình, ít nhất hãy theo con và cho con là chính mình. Hãy để ý xem hành động của mình xây dựng một đứa trẻ như thế nào.

    Còn tôi, chỉ muốn đi du lịch một mình!

    Tác giả: Catherine Yên Phạm

    Viethome

  • Nhiều gia đình cho biết họ đang nợ thẻ tín dụng hàng ngàn bảng vì các khoản phí chăm sóc trẻ em quá đắt đỏ.

    Theo một nghiên cứu mới của Noddle, chi phí khác nhau tùy thuộc vào nơi bạn sống, nhưng chi phí trung bình hàng tháng cho một đứa trẻ dưới bốn tuổi hiện ở mức khổng lồ, 1.042 bảng cho mỗi gia đình.

    Gia đình Blackwood phải chi trả 2,000 bảng phí chăm sóc trẻ em mỗi tháng

    Và bất chấp Chính phủ có nhiều gói hỗ trợ để giúp đỡ các bậc cha mẹ đi làm, bao gồm tối đa 30 giờ chăm sóc trẻ miễn phí một tuần cho trẻ ba và bốn tuổi, các gia đình nói rằng điều đó vẫn chưa đủ.

    Jane và Chris Blackwood, sống ở York với các con Polly, 5 tuổi, và Bill, 3 tuổi, cho biết họ đã bị buộc phải nợ 7.000 bảng thẻ tín dụng sau khi chi phí chăm sóc trẻ em đắt đỏ khiến họ không thể trả các hóa đơn.

    Cặp vợ chồng chi một con số khổng lồ 2.000 bảng mỗi tháng – tương đương 24.000 bảng mỗi năm - cho việc chăm sóc con trong khi Jane, 35 tuổi, một cựu luật sư, hiện làm công việc giảng viên đại học và Chris, 35 tuổi, làm việc trong lĩnh vực truyền thông.

    Chris kiếm được 55.000 bảng mỗi năm, trong khi Jane kiếm được 24.000 bảng.

    Jane nói: “Khi Polly ra đời, chúng tôi sống ở London và mặc dù hóa đơn nhà trẻ của chúng tôi là 1.600 bảng mỗi tháng, mọi chuyện cũng không quá khó khăn vì tôi làm việc trong một công ty luật được trả lương cao.

    “Khi Bill được sinh ra, chúng tôi đã chuyển lên phía bắc và tôi bắt đầu công việc giảng dạy, một công việc không có mức lương tốt. Để chuẩn bị cho việc cắt giảm lương của tôi, chúng tôi đã tiết kiệm khoảng 8.000 bảng. Chúng tôi biết chi phí cho hai đứa trẻ đi nhà trẻ là quá sức đối với thu nhập bình thường của chúng tôi.”

    Tiền của gia đình đã nhanh chóng cạn kiệt khiến họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiêu thẻ tín dụng vào năm ngoái để trả cho các chi phí hàng ngày bao gồm cả mua sắm thực phẩm.

    Họ cũng sử dụng thẻ để tân trang một phòng tắm đang cần sửa chữa khẩn cấp và chi tiêu Giáng sinh.

    Jane nói: “Về cơ bản, chúng tôi đã sử dụng thẻ cho bất cứ thứ gì không cần phải trả bằng tiền mặt.”

    Nghiên cứu của công ty chấm điểm tín dụng Noddle tiết lộ rằng gia đình Blackwood không phải là gia đình duy nhất phải dựa vào tín dụng để chi trả chi phí chăm sóc trẻ em. 28% phụ huynh ở Anh phải dựa vào tín dụng để đáp ứng chi phí cao trong khi trẻ em đang ở độ tuổi cần coi sóc - bao gồm cả những người có thu nhập cao.

    Các gia đình tích lũy trung bình 9.220 bảng tiền nợ trước khi con họ đến tuổi học tiểu học. Và một khi các chi phí này đã giảm xuống, các gia đình phải mất trung bình 16 tháng để trả hết nợ.

    Jane nói, “Thời hạn lãi suất 0% cho thẻ tín dụng của chúng tôi sẽ hết hạn vào năm tới. Polly đã bắt đầu đi học và chúng tôi sẽ sớm nhận được trợ cấp 30 giờ một tuần cho Bill, chúng tôi sẽ tiết kiệm được một khoản.

    "Với khoản tiết kiệm mà chúng tôi sẽ kiếm được, chúng tôi có thể tập trung vào việc xóa nợ. Chúng tôi thực sự muốn thoát khỏi nó trước khi lãi suất tăng vọt. 

    Hơn một nửa số phụ huynh (52%) trong nghiên cứu thừa nhận rằng họ không chuẩn bị đủ tài chính cho việc chăm sóc trẻ em và một tỷ lệ tương tự (55%) nói rằng những năm con cái còn nhỏ là khoảng thời gian họ chịu gánh nặng về tài chính mệt mỏi nhất.

    Nhiều người thừa nhận phải chấp nhận nhiều hy sinh, với 73% phụ huynh cắt giảm các ngày lễ và các hoạt động giải trí để đủ khả năng chăm sóc con.

    Nghiên cứu của Noddle cho thấy phần lớn (70%) phụ huynh nói rằng các tổ chức cung cấp dịch vụ chăm sóc trẻ em đã tăng mức phí trong năm ngoái.

    Các bậc phụ huynh cũng nói rằng việc tăng chi phí đang được các cơ sở trông trẻ biện minh là để đối phó với lạm phát, do tăng trưởng tiền lương hoặc do viễn cảnh không chắc chắn của Brexit.

    Gánh nặng chi phí chăm sóc trẻ em tiếp tục ảnh hưởng - và nhiều phụ huynh đổ lỗi cho Chính phủ vì thiếu sự hỗ trợ hợp lý.

    Jane nói: “Hệ thống hiện tại không công bằng đối với những gia đình làm việc chăm chỉ. Thật vô lý khi bạn phải đợi đến khi một đứa trẻ lên ba tuổi để nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào.

    "Đối với những người có một năm nghỉ làm sau khi đứa con của họ được sinh ra, vẫn còn hai năm chăm sóc trẻ phải chi trả trước khi được trợ cấp.

    "Thay vì tài trợ 30 giờ một tuần ở tuổi lên ba, sẽ hữu ích hơn nếu có 10 giờ miễn phí mỗi tuần kể từ khi đứa trẻ còn một tuổi.

     Nadhim Zahawi, Bộ trưởng Trẻ em và Gia đình, phát biểu: “Chúng tôi đang đầu tư khoảng 3,5 tỷ bảng Anh cho các khoản trợ cấp giáo dục sớm trong năm nay - nhiều hơn bất kỳ Chính phủ nào trước đây - để giúp phụ huynh có chi phí chăm sóc trẻ em và để mọi trẻ em được tiếp cận với giáo dục sớm chất lượng cao.

    “Hơn 700.000 trẻ em hai tuổi có hoàn cảnh khó khăn nhất đã được hưởng 15 giờ chăm sóc trẻ miễn phí kể từ năm 2013 và hơn 340.000 trẻ ba và bốn tuổi được hưởng lợi từ chế độ trợ cấp 30 giờ của chúng tôi trong năm đầu tiên, có nghĩa là cha mẹ được chi tiêu ít hơn cho việc chăm sóc trẻ hoặc có thể làm việc linh hoạt hơn.”

    VietHome (Theo The Sun)

  • Jenk (hiện 12 tuổi) đã duy trì được công ty của mình 4 năm qua nhờ sự động viên của mẹ.

    Jenk Oz (London) được coi là CEO trẻ tuổi nhất nước Anh đang phát triển một nền tảng kỹ thuật số. Đây là công ty truyền thông mang đến thông tin giải trí dành cho trẻ em từ 8-15 tuổi. 

    Ý tưởng xuất phát khi Jenk thường xuyên chia sẻ với mẹ những hoạt động ngoại khóa ở trường qua email. Nhiều người quan tâm tới việc cậu đang làm nên Jenk muốn đưa những thông tin này vào một hệ sinh thái nhiều người xem được. Cậu đã thành lập công ty từ khi 8 tuổi.

    Trung bình mỗi năm Jenk kiếm được khoảng 50.000 bảng (khoảng 1,3 tỷ đồng). Ảnh: Telented Ladies.

    Bà Carmen Greco (55 tuổi, London) đã truyền cảm hứng để con trai tạo nên nền tảng này. "Jenk lúc đấy không thực sự quan tâm đến kinh doanh nhưng luôn có ý tưởng đặc biệt. Điều duy nhất tôi làm là gợi ý để con hiện thực hóa ý tưởng đó", bà Carmen nói.

    Người mẹ này từng là CEO của một ngân hàng lớn ở New York, sau đó đồng sáng lập một công ty thiết bị y tế. 

    Theo bà Carmen, muốn con thành công, bên cạnh con phải luôn có người cố vấn. Những người có sự nghiệp tốt sẽ giúp chúng muốn lắng nghe hơn.

    Trong mọi việc, thất vọng không chỉ mang lại sức mạnh trong tâm hồn mà còn giúp con trai của bà có thể thành công hơn về lâu dài. Bà Carmen luôn khuyến khích con đón nhận những thông tin phản hồi mang tính xây dựng ngay cả khi nó làm con phật ý. Điều đó giúp Jenk tìm ra chân lý và kiến thức.

    Còn trong sự nghiệp, bà đề cao Jenk phải suy nghĩ khác biệt với những người khác. Điều này sẽ cho phép con tạo không gian cho riêng mình trong bước đường con đi. Và không có gì quý hơn trở thành người tiên phong trong bất kỳ lĩnh vực nào.

    Bà Carmen hạn chế tối đa việc giúp đỡ con trai trong cách vận hành công ty. Ảnh: Talented Ladies.

    Nhiều người châm chọc rằng Jenk không có tài năng, tất cả chỉ từ một tay người mẹ. Đáp lại những lời đàm tiếu đó, cậu đã duy trì công ty được 4 năm qua, tự mình đi gặp đối tác. Jenk đã phỏng vấn nhiều người nổi tiếng trên thế giới.

    Nền tảng của Jenk Oz có khoảng 100.000 người theo dõi trên mạng xã hội. Hiện tại công ty có 10 nhân viên làm việc toàn thời gian. 

    "Tôi luôn phải vật lộn để cân bằng mọi thứ, nhưng vẫn chỉ là đứa nhóc thích xem phim cùng gia đình, tán gẫu với bạn bè, chơi nhạc. Và quan trọng nhất là không bao giờ bỏ bê việc đến trường", Jenk nói.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Dù con đứng đầu một cuộc thi khoa học, ông bố Trung Quốc vẫn cảnh báo 'tương lai duy nhất của con phải là đứng nhất'.

    Gar Jun (11 tuổi) hiện sống ở Birmingham (Anh) cùng với cha mẹ người Trung Quốc đang có hai nhà hàng tại đây. Cậu bé đã gây ấn tượng mạnh với ban giám khảo và khán giả khi lọt vào vòng tứ kết của chương trình đố vui Channel ở Anh, nhất là biểu hiện xuất sắc trong vòng thi khoa học, trong cuộc thi mới đây.

    Gar Jun 11 tuổi đã vượt qua nhiều người hơn tuổi khác giành vị trí đứng đầu. Ảnh:The Sun.

    Tuy nhiên có nhiều kiến thức mới khiến người chơi dù lớn tuổi cũng không trả lời được và Gar Jun cũng không ngoại lệ. Dù vậy cậu bé hiện vẫn dẫn đầu bảng xếp hạng.

    Khán giả sốc vì khả năng của cậu bé, nhưng họ sốc hơn trước phản ứng cha mẹ em. Ngay sau khi kết thúc cuộc thi, người dẫn chương trình đã phỏng vấn cha mẹ Gar Jun. Bố Gar Jun cảnh báo "tương lai duy nhất của con là phải thắng cuộc". Mẹ cậu bé thậm chí cho biết thành tích khiến bà thất vọng, theo The Sun.

    Hoá ra Gar Jun được nuôi dạy theo "mô hình quân đội" vô cùng nghiêm khắc. Sinh ra ở Trung Quốc, năm ba tuổi cậu đến Birmingham cùng bố mẹ. Cha mẹ khuyến khích cậu "tự học" từ nhỏ. Gar Jun không nói tiếng Anh khi đến đây nhưng sau ba tháng thì cậu bé đã nói trôi chảy ngôn ngữ thứ hai này.

    Người mẹ áp dụng chế độ giáo dục nghiêm ngặt lên con. Ảnh: The Sun.

    Câụ đọc thông viết thạo năm 3 tuổi, đến 4 tuổi đã thành thạo bảng nhân. Năm tám tuổi, kỹ năng piano và violin của Gar Jun đã vượt qua bài kiểm tra cấp độ 5.

    Trong khi những đứa trẻ khác chơi game, đá bóng sau giờ học thì Gar Jun giải phương trình hoặc nghiên cứu ADN. Trong ngắn ngủi, cậu bé trở thành một "thiên tài" ở lớp với thành tích đầu bảng. Dù còn bé, cậu đã được mời đến khoa Sinh học tại Đại học Birmingham để nói chuyện với giáo sư và khiến những chuyên gia ở đây bất ngờ trước kiến thức về tế bào và ADN.

    Bố mẹ Gar Jun căng thẳng và buồn trước biểu hiện của con trong cuộc thi. Ảnh: The Sun.

    Thành tích của Gar Jun có liên quan mật thiết đến cách giáo dục của cha mẹ. Bà Faye cho biết mỗi buổi học của con trai đều rất tập trung và chỉ có 3 phút thư giãn giữa các môn học.

    Tuy nhiên, kiểu giáo dục "mẹ hổ" của Trung Quốc này một lần nữa lại gây ra cuộc tranh luận trên Internet. "Kỳ vọng của mẹ Trung Quốc quá cao. Cậu bé đã thể hiện rất tốt và bây giờ cậu ấy có mặt trên bảng xếp hạng, nên ăn mừng", một người nói. "Trẻ em nên được phép phạm sai lầm, đó là một phần trong sự phát triển của chúng", người khác bình luận...

    Viethome (theo VnExpress)

  • Khi cho trẻ ngủ chung, các cha mẹ nghĩ con đã ngủ say, ngủ mấy mà khi bị tiếng động cùng với cái giường rung lên ầm ầm thì con sẽ có lúc tỉnh dậy .

    1. Cho con ngủ chung giường.

    Theo phong tục tập quán quen thuộc của Việt Nam, xuất phát từ việc lười ra khỏi giường vào ban đêm, thích sự tiện lợi khi chăm con sơ sinh, các mẹ đã ngủ chung với con ngay từ ngày đầu tiên trở về từ bệnh viện. Các mẹ cảm thấy có sự chăm sóc, ôm ấp của các mẹ, con sẽ lớn nhanh. Tuy nhiên, không nói đến việc ôm ấp con tại nơi kín gió sẽ gây ra tình trạng thiếu oxi, việc gần gũi con quá đáng cũng là cách thức truyền vi khuẩn cho con nhanh nhất thì việc ngủ chung cũng tạo điều kiện cho con xem cảnh nóng ngay từ khi còn bé xíu.

    Các mẹ đã ngủ chung với con đều biết rằng chẳng dễ dàng gì khi cho con ra ngủ riêng. Tâm lý sợ con gặp chuyện, sợ con dậy khóc giữa đêm, cộng với việc cha mẹ cũng thích dính vào con và cả sự phản đối quyết liệt của con sẽ làm cho mọi việc trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Nhưng cha mẹ thì phải có sự gần gũi, vì việc ngủ chung này, các con sẽ được chứng kiến nhiều cảnh nóng và diễn ra hàng ngày nên ngấm vào con rất nhanh. Các cha mẹ nghĩ con ngủ say thì không có đâu nhé, ngủ mấy mà khi bị tiếng động cùng với cái giường rung lên ầm ầm thì con sẽ có lúc tỉnh dậy thôi.

    Đó là chưa kể việc ngủ chung cũng làm con quen với cảnh cha mẹ hớ hênh quần áo. Khi ngủ mấy ai chắc chắn là mình đứng đắn và lịch sự. Phần cơ thể của bố hoặc mẹ hở ra có thể con nhìn thấy và sẽ vô cùng tò mò, thậm chí bị kích dục ngay từ khi còn rất nhỏ.

    2. Tắm rửa quá kĩ.

    Các cha mẹ, đặc biệt là các mẹ, vốn rất sợ bẩn, vì thế họ tắm cho con rất kĩ lưỡng. Tớ cũng ko hiểu sao các mẹ Việt rất sợ con dính bẩn mặc dù rõ ràng là nhà cửa và đường xá Việt Nam bẩn thỉu hơn các nước khác rất nhiều. Cứ hễ con dính một chút gì đó vào tay chân là vội vã rửa cho sạch trong khi rác đọng ở khắp nơi. Vào nhà người Việt nói chung, ta thấy đồ đạc cũ, hỏng được tích lũy khắp nơi, còn ngoài đường thì bất kể góc nào ko có người ngồi đều có thể biến thành bãi rác. Kiểu vệ sinh đặc biệt này làm cho mọi thứ vẫn bẩn dù ta có cố gắng tắm giặt cho bọn trẻ kĩ lưỡng đến đâu. Đó là chưa kể bọn trẻ được (bị) tắm kĩ quá, đặc biệt là bộ phận sinh dục, chúng cảm thấy bị kích dục trong lúc tắm ngay từ khi còn sơ sinh. Càng lớn, việc kích dục này càng rõ nét hơn, và việc nhìn thấy bọn trẻ con tự sờ nắm vào bộ phận sinh dục của chính mình đến mức mặt mũi đờ đẫn xảy ra với tỉ lệ khá cao (gần 10% trẻ em Việt).

    Vì thế, theo tớ, tắm cho con vừa phải thôi, nếu ngày nào cũng tắm thì việc tắm kĩ quá sẽ diệt cả những vi khuẩn có lợi trong bộ phận sinh dục của con, dễ làm con bị viêm nhiễm. Khi con được 3 tuổi trở lên thì nhất thiết phải cho con tự tắm để con bắt đầu học tự vệ.

    3. Thói quen sờ mó vào cơ thể con.

    Việc này, ko chỉ cha mẹ mà các bà/bác họ hàng cũng chuyên gia làm thế. Ai cũng nghĩ “đùa tí thôi mà” nhưng không nhận thức rằng họ đã xâm hại và có nhiều hành động kích dục trẻ em. Hành vi này còn có thể truyền vi khuẩn vào bộ phận sinh dục của trẻ. Có những người bị bệnh Sùi mào gà thì tay chân họ cũng dính vi khuẩn này. Và thực tế đã chứng minh có nhiều em sơ sinh chết vì bệnh này do người lớn đến chơi động chạm vào người các em. Chưa kể việc đó cũng khiến bọn trẻ con không có thói quen tự bảo vệ các bộ phận trên cơ thể mình. Nhiều em khi bị xâm hại còn xấu hổ vì nghĩ mình tồi tệ. Việc này cha mẹ rất cần biết và bảo vệ con ngay từ khi còn nhỏ.

    4. Thói quen thay đồ trước mặt con.

    Với các cha mẹ, việc này đơn giản mà, con do mình sinh ra thì làm gì chẳng được. Không nhé, con là con người độc lập, cần tôn trọng con tối đa. Hãy kín đáo hơn, lịch sự hơn. Nếu không, với con trai đã lớn chừng lớp 3, 4, việc cứ ngắm cơ thể mẹ tự do sẽ làm cho trẻ bị kích thích lên nhiều lần.

    5. Cho con chơi với các thiết bị điện tử quá sớm.

    Các cha mẹ chắc chắn phải đồng ý với tớ là các trang web, các hình ảnh khiêu dâm vô tư xuất hiện khắp nơi trên máy tính, điện thoại, trong facebook mặc dù chúng ta không hề làm gì. Những phần tử xấu trên mạng thông tin liên tiếp tìm cách chui lên màn hình của chúng ta vì mục đích kinh doanh. Nếu con chơi với các thiết bị điện tử nhiều, chắc chắn sẽ có lúc con nhìn thấy và chuyện con bị kích thích là đương nhiên thôi. Cha mẹ cũng cần xem xét đến sách vở mà con đọc nữa nhé. Cẩn tắc vô áy náy, có nhiều trang sách cũng bậy bạ lắm đấy.

    6. Gán ghép con với bạn khác giới lúc còn nhỏ.

    Chuyện này không đơn giản đâu. Việc cứ xui con hôn hít bạn khác giới sẽ làm cho con quen với những hành động thể hiện tình cảm nam nữ khi còn quá bé. Chuyện đùa này cũng đã từng để lại hậu quả. Cha mẹ lưu ý nhé.

    7. Cho con nghe những câu chuyện người lớn.

    Thói quen buôn dưa của các mẹ cũng sẽ gây hại cho trẻ đấy nhé. Các con nghe và hiểu chứ không phải trẻ con không biết gì. Vì thế, nếu muốn buôn dưa, các cha mẹ tránh buôn trước mặt con. Nghe lỏm là điều bọn trẻ (cả người lớn nữa) rất thích thú và quan tâm. Chúng nó sẽ khắc ghi lời buôn dưa hơn là những lời giáo huấn đạo đức của bố mẹ hàng ngàn lần.

    8. Cuộc sống có quá ít hoạt động.

    Cha mẹ luôn sợ con mình bẩn, ngã, bị thương… nên càng cố bọc con lại, chăm sóc và cấm con hoạt động. Năng lượng dư thừa, con không biết xả đi đâu cộng với cuộc sống quá nghèo nàn, ít niềm vui sẽ có thể là nguyên nhân con tìm đến việc tự kích dục bản thân. Vì vậy, cái con cần là một cuộc sống bận rộn với lịch hoạt động liên tiếp và thú vị. Các cha mẹ cần lưu ý giúp con nhé.

    Các cha mẹ lưu ý, có nhiều sự việc khủng khiếp xảy ra như câu chuyện tớ nghe từ chính nạn nhân là 1 bạn trai sinh hoạt tình dục từ năm 7 tuổi, 1 cậu bé lên 9 bị xâm hại, một vài trường hợp chết vì vi khuẩn lạ có lẽ cũng khiến chúng ta phải xem lại cách hành xử của chính chúng ta. Có thể nói, sự vô tình và thiếu hiểu biết của cha mẹ cũng như những người xung quanh có thể gây hại lớn cho trẻ em. Các cha mẹ cố gắng đọc sách tìm hiểu nhiều để tránh cho trẻ những vấn đề kinh khủng này nhé. Cảm ơn các cha mẹ.

    Viethome (Theo TS.Vũ Thu Hương/Sức Khỏe Đời Sống)

  • Con trai muốn đi trại hè về robot và thiên văn học tại Đại học Harvard và MIT, chị Hương (Hà Nội) đầu tư 140 triệu đồng cho con.

    Khóa học kéo dài 2 tuần về kỹ năng lãnh đạo, robot và thiên văn học tại hai đại học nổi tiếng thế giới ở Boston (bang Massachusetts, Mỹ) diễn ra vào tháng 6/2018, với chi phí 4.600 đôla, chưa bao gồm vé máy bay. 

    Con trai chị - Hoàng Anh, 17 tuổi đang học trường Tạ Quang Bửu - ước mơ đi du học tự túc về ngành kỹ thuật. Cậu bé cho biết sau khóa học ngắn trên, cậu đã định hình rõ chuyên ngành và trường muốn đi học, cũng như quyết tâm theo đuổi nó. Hè năm nay Hoàng Anh đang tham gia chương trình tình nguyện một tháng tại Pháp, bằng học bổng tự giành được.


    Học sinh Việt Nam trong một trại hè năm 2018 ở sân đại học Harvard (Mỹ). Ảnh: Ngọc Thúy.

    Chuẩn bị tham dự trại hè tại Israel vào đầu tháng 7 này, Khánh Linh, 14 tuổi, học sinh một trường chuyên ở Quận 1 (TP HCM) đang vô cùng háo hức. Linh từng đi du học hè về tiếng Anh tại Singapore, nhưng đây lần đầu cô bé tham dự trại hè công nghệ với học sinh đến từ 35 quốc gia tại đất nước Do Thái. Nơi học của cô bé nằm tách biệt trên núi với phòng thí nghiệm, sân thể thao, hồ bơi và bãi cỏ tuyệt đẹp...

    Chị Nguyễn Ngọc Phương Trinh, đại diện đơn vị tổ chức cho biết, Khánh Linh đã theo học chương trình STEM (chương trình giảng dạy thực tế về khoa học, công nghệ, toán...) và có nền tảng tiếng Anh tốt, cô bé cũng từng đạt giải cao về lập trình robot. Chi phí cho chuyến đi của Khánh Linh khoảng 150 triệu đồng.

    Có con gái 3 năm tham gia trại hè quốc tế, lần lượt ở Singapore, Australia và năm nay là Anh, chi phí mỗi lần từ 80 đến 130 triệu đồng, chị Lê Thu Mai (Hà Đông, Hà Nội) cho biết điều chị kỳ vọng nhất không phải là con học hỏi được quá nhiều, mà coi đây như một quãng thời gian niên thiếu con được nghỉ ngơi, có thời gian học hỏi, trải nghiệm, xây dựng tự tin, qua đó bé sẽ tự đánh giá được nhu cầu du học thực sự sau này.

    "Nếu lớn lên con có đi du học, thì khi đó phải dành toàn thời gian cho việc học. Vì thế, đi trại hè bây giờ con sẽ hưởng thụ, vừa vui chơi, vừa làm quen dần với nền văn hóa, con người các nước, mở mang đầu óc", chị nói.

    Những chuyến du học mini là "tiền trạm" cho trẻ hướng đến du học sau này. Theo chị Nguyễn Ngọc Thúy - đại diện một đơn vị du học có cơ sở tại Hà Nội và TP HCM – càng ngày "độ chịu chơi" của cha mẹ Việt càng lớn. Một ông bố đi xe Cub cũ, quần áo bạc phếch, bán tạp hoá ở Sài Gòn, hai năm liền cho con đi trại hè Mỹ theo đơn vị của chị.

    Một phụ huynh khác, có con gái mới học hết lớp 3, đã xin tham gia trại hè Mỹ (vốn bình thường chỉ có trẻ từ lớp 7 trở lên). Trước đó cô bé này đã có kinh nghiệm hai năm đi trại hè Đông Nam Á. 

    "Nhiều bậc phụ huynh dù tổng thu nhập hàng tháng chỉ 25 -30 triệu đồng vẫn đầu tư cho con kỳ nghỉ hè gần trăm triệu. Tiếp nhận hồ sơ, tôi không nghĩ có những gia đình dồn hết cho con đến thế", chị Nguyễn Phương Hảo, ở Hà Nội, có kinh nghiệm 5 năm dẫn đoàn trại hè quốc tế, cho biết thêm.


    Học sinh Việt Nam đọc sách tại Thư viện quốc gia Singapore trong trại hè tháng 6/2019. Ảnh: Phương Hảo.

    Không dừng lại ở các trại hè thông thường..., không ít phụ huynh đầu tư cho con tham gia các trại hè về chuyên ngành kỹ thuật.

    "Con tôi đã học được về phần cứng, cháu muốn thông qua trại hè học thêm về phần mềm", chị Ngọc Lan (Đống Đa, Hà Nội) nói về khoá lập trình ứng dụng trên điện thoại mà con chị tham gia năm 2018 tại Đại học North Carolina (Mỹ) vào năm lớp 11. 

    Nhật Minh, con chị Lan cho biết, bên cạnh kiến thức thu được trong 2 tuần, cậu còn hiểu biết về văn hóa, cách học tập của học sinh Mỹ. Động lực sau chuyến đi đã giúp cậu cố gắng vượt bậc trong năm cuối cấp - từ một học sinh không quá nổi bật đã nhận được học bổng từ 8 đại học Mỹ, trong đó có những mức học bổng lên đến 95%. Con đường đến với ngành Khoa học máy tính của Nhật Minh đã rộng mở.

    Trại hè đã xuất hiện ở Việt Nam cách đây 40 năm, đó là trại hè Thanh Đa, trực thuộc Liên đoàn Lao động TP HCM. Song theo chuyên gia giáo dục toàn cầu Tô Thuỵ Diễm Quyên, trại hè mới thực sự phổ biến khoảng 10 năm trở đây. "Ở thời điểm hiện tại phải nói là bùng nổ trại hè", bà Quyên nói. 

    Khoảng cuối tháng 6 đầu tháng 7, các trường tiểu học, trung học, trường quốc tế, trung tâm tiếng Anh, trung tâm tư vấn du học... lại tấp nập tổ chức những khóa học hè. "Một trường rất nổi tiếng ở TP HCM năm ngoái thu hút trên 1.000 lượt tham dự trại hè, nhưng năm nay chỉ còn 350 lượt. Số học sinh đã phân tán sang các trại hè khác, đặc biệt các trại hè quốc tế", bà Quyên cho biết.


    Một trại hè của các em nhỏ Việt đang diễn ra tại Singapore. Ảnh: Phương Hảo.

    Với 4 năm kinh nghiệm tổ chức cho học sinh đi trại hè quốc tế, chị Nguyễn Ngọc Thúy nhận ra 2 thực tế nổi cộm:

    Thứ nhất, nhiều bậc phụ huynh kỳ vọng sau một khóa đi trại hè, con sẽ giỏi được tiếng Anh, song đây là điều không thể. Cái con tăng được chỉ là sự tự tin, thoát được vỏ bọc sợ nói tiếng Anh, mạnh dạn giao tiếp, biết thêm về đất nước mới, còn kiến thức về một ngôn ngữ không thể học thật nhanh trong vòng vài tuần. 

    "Ngay cả khi tham dự các trại hè quân đội, các con được rèn về nếp sống, song nếu khi về nhà cha mẹ không đốc thúc, cùng làm gương cho con thì chỉ sau một thời gian ngắn những nếp sống tốt được học sẽ bị mất", chị Ngọc nói. Vì vậy, sau khi con đi trại hè về, cha mẹ nên nhân lúc con đang hào hứng, có động lực muốn đi du học sau này để thúc đẩy các con tiếp tục nâng cao tiếng Anh, giữ gìn các thói quen tốt, văn minh mới học được. 

    Thứ 2, nhiều đoàn đi đông học sinh, song không chu đáo nên không đảm bảo chương trình trại hè tốt. "Tôi từng biết có đoàn 70 học sinh Việt, di chuyển bằng hai xe, mỗi khi đến đâu là chiếm cứ cả một siêu thị, khu vui ăn uống đến đó. Sự giao lưu với người khác không có, gần như các em cũng không thể hòa nhập môi trường, cuộc sống của nước đến", chị nói. Theo kinh nghiệm của chị, nên chọn đoàn không quá 20 học sinh để đảm bảo đạt hiệu quả tốt nhất. 

    Chuyên gia giáo dục Tô Thuỵ Diễm Quyên cho biết thêm, các trại hè quốc tế bùng nổ và cũng có "giá trên trời". "Nhiều trường hợp học sinh đi trại hè mà không khác gì một chuyến du lịch với chi phí đắt gấp 3 lần thông thường", bà bày tỏ.

    Để tránh được những rủi ro, trước tiên các bậc phụ huynh phải trao đổi với con em mình để tìm ra trẻ thực sự muốn gì, từ đó tìm kiếm trại hè phù hợp, cuối cùng mới tính đến giá cả. "Đôi khi không cần tham gia trại hè, mà thời gian đó để phụ bố mẹ, làm tình nguyện viên hay tham gia các dự án cộng đồng cũng rất tốt cho trẻ", bà Quyên nói thêm.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Bức xúc vì "bị ép học" tiếng Việt, xấu hổ vì không biết tên ông bà...là những cảm xúc thanh niên gốc Việt trải qua khi trưởng thành.

    "Không ngày nào em không khóc, không hiểu vì sao mình lại cứ phải học tiếng Việt trong khi mình ở Czech", Nguyễn Thị Mai Quỳnh, 18 tuổi, đang sống ở thành phố Plzen, kể lại những năm tháng tuổi thơ.

    Tháng 7 vừa rồi, Quỳnh đã cùng 120 thanh thiếu niên Việt kiều từ gần 30 nước về Việt Nam dự Trại hè 2018. Czech là nước có đông đại diện nhất với 15 người. Khi được hỏi bạn nào nói tiếng Việt giỏi nhất, tất cả đều chỉ về phía Quỳnh.  

    Quỳnh mặc trang phục Czech thắp hương tại Đền Hùng. Ảnh: Trọng Giáp.

    Từ kỳ nghỉ hè sau khi học lớp hai, Quỳnh đã bị ba mẹ "bắt học tiếng Việt", với những quyển sách dạy đọc được gửi từ Việt Nam sang. Mỗi ngày, Quỳnh phải xuống cửa hàng bán thực phẩm của cha mẹ, để họ vừa trông hàng, vừa dạy cô tiếng Việt. Ba mẹ luôn kè kè thước kẻ bên cạnh và nhiều lần la mắng, Quỳnh phải tập viết nắn nót từng chữ. 

    Ba mẹ Quỳnh cũng yêu cầu ba chị em cô phải nói chuyện tiếng Việt mỗi khi về đến nhà, không được nói tiếng Czech. Khi thấy Quỳnh "bức xúc", họ giải thích: "Người Việt mà không biết viết với đọc tiếng Việt là người mất gốc. Giống như các bạn Tây không biết viết với biết đọc".

    Ý thức được điều đó nhưng việc học hành đối với Quỳnh rất khó khăn, đặc biệt là đánh vần vì tiếng Việt có dấu, rất khác tiếng Czech. Dần dần, cô vượt qua được trở ngại, có thể đọc và viết tiếng Việt thành thạo. Cũng nhờ luyện tiếng mẹ đẻ mà Quỳnh được cô giáo khen viết chữ đẹp.

    "Bây giờ thì em đã hiểu vì sao bố mẹ ép mình học tiếng Việt, em rất biết ơn bố mẹ vì điều đó", Quỳnh nói. Em gái Quỳnh năm nay 8 tuổi cũng đã bắt đầu bị bố "bắt" học tiếng Việt, với sự hỗ trợ của cô.

    Cũng đến từ Czech nhưng khác thành phố, Phạm Thế Hữu, 17 tuổi, ở Kadan, lại có một trải nghiệm rất khác về học tiếng Việt. Vì không giỏi tiếng mẹ đẻ, nhiều lúc cậu cảm thấy buồn.

    "Có lần nghe bạn bè người Czech nói chuyện về ông bà, em bất giác thấy xấu hổ vì không biết tên bà mình là gì", Hữu nói. 

    Sinh ra ở Czech, Hữu chỉ mới hai lần gặp bà ngoại, người đang sống ở Nam Định, lần gần đây nhất cách đây 4 năm. Do không nói được nhiều tiếng Việt, Hữu chưa có cơ hội gần gũi để trò chuyện nhiều với bà và điều đó khiến cậu cảm thấy buồn. "Các bạn em ở Czech có quan hệ thân thiết với ông bà, thường xuyên thăm hỏi họ vì ở gần, còn em thì không làm được điều đó vì bà ở tận Việt Nam", Hữu nói.

    Chàng trai lý giải không học được nhiều tiếng Việt vì chỉ nói với bố mẹ và các anh chị trong gia đình, còn lại chủ yếu nói tiếng Czech khi đi học và giao lưu. Cậu cố gắng đọc truyện và xem TV bằng tiếng Việt, nói chuyện với người thân nhiều hơn để cải thiện vốn từ. Hữu mong muốn có một lớp dạy tiếng Việt ở Kadan vì ở đây cũng có nhiều thanh thiếu niên gốc Việt không giỏi ngôn ngữ này.

    Bố mẹ Hữu là chủ một nhà hàng chuyên các món ăn Việt Nam ở Kadan, khu vực có khoảng 100 người Việt trên tổng dân số 18.000 người. Khi còn nhỏ, Hữu từng bị bạn trêu chọc là người "ăn thịt chó", cậu thấy buồn vì bị "phân biệt đối xử". Nhưng khi cậu lớn lên, mọi người xung quanh không chú ý nhiều đến sự khác biệt của Hữu về ngoại hình và gốc gác.

    "Em hài lòng với bản thân, rằng mình là người gốc Việt và em không quan tâm nhiều đến việc bị trêu chọc nữa", Hữu nói. Cậu nhận thấy "chất Việt" rõ nhất trong con người mình là luôn hướng đến gia đình. Hữu và anh trai thường tranh thủ dọn dẹp và phụ bếp nhà hàng của gia đình khi rảnh rỗi.

    Khi về Việt Nam dự Trại hè 2018, Hữu đã chuẩn bị sẵn quà cho bà ngoại và các em họ ở Nam Định. Cậu tin rằng mình sẽ vượt qua được ngại ngùng để trò chuyện với bà và họ hàng nhiều hơn.

    Hữu (hàng đầu, thứ hai từ trái) lắng nghe hướng dẫn viên khi thăm khu di tích Hoàng Thành Thăng Long. Ảnh: Trọng Giáp.

    Có mái tóc dài ngang lưng, Aivi Trần Fortier mang nhiều nét của một thiếu nữ Việt. Cô có mẹ là người gốc Hà Nội, bố là người Canada. Ở tuổi 16, Aivi tỏ ra khá già dặn vì thích tìm hiểu các vấn đề lịch sử. Cô bé rất hào hứng vì chương trình Trại hè có nhiều điểm dừng cô quan tâm.

    "Trong chương trình em đang học ở Mỹ, thầy cô có đề cập đến chiến tranh Việt Nam nhưng em muốn tìm hiểu thêm về cuộc chiến này dưới góc nhìn của người Việt", Aivi nói, cho hay từng đến thăm nghĩa trang Trường Sơn khi được mẹ đưa về Việt Nam chơi. Ông ngoại cô bé là cựu chiến binh, còn mẹ trải qua cuộc sống khó khăn thời chiến nên Aivi càng muốn tìm hiểu. 

    Do đặc thù công việc của bố Aivi, gia đình cô thường xuyên phải di chuyển, đến nay đã qua 35 nước. Sinh ra ở Áo, Aivi vẫn nhớ ngôn ngữ đầu tiên được học là tiếng Việt. Do bạn bè của cô ở New York không có ai là người Việt nên việc học tiếng Việt khá khó khăn. Bù lại, mỗi năm cô có khoảng hai tuần ở Việt Nam, gặp gỡ họ hàng và đi du lịch.

    "Tiếng Việt rất khó, nhưng em thấy nó quan trọng vì em là người Việt nên cần phải học. Em đang cố gắng để có thể đọc được sách tiếng Việt", Aivi nói.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Cảm thấy bị cha dượng xúc phạm nên cô bé tuổi teen Amber Peat đã tự cướp đi mạng sống của chính mình.

    Cảnh sát điều tra mới đây đã làm rõ được nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô bé Amber Peat, 13 tuổi, sống tại Mansfield, West Mids, nước Anh. Amber Peat đã treo cổ sau khi bỏ ra ra đi vì bị bắt lau sàn tới 1 giờ 30 phút sáng.

    Cô bé Amber Peat được tìm thấy tại một bụi rậm gần nhà.

    Thi thể của Amber Peat được tìm thấy trong một bụi rậm gần nhà sau ba ngày kể từ khi cô bé mất tích. Các báo cáo cho thấy Amber bỏ nhà ra đi từ lúc rạng sáng nhưng bố mẹ của Amber Peat đã đợi gần 8 tiếng sau mới báo với cảnh sát.

    Cảnh sát điều tra sau đó đã vào cuộc để tìm hiểu nguyên nhân cái chết. Các giáo viên tại ngôi trường Queen Elizabeth nơi bé Amber Peat theo học cũng đã được liên hệ. Trong số đó, giáo viên trước đây của Amber Peat, cô Rebecca Beard đã tiết lộ về mối quan hệ căng thẳng giữa cô và bố dượng Danny Peat.

    Bố mẹ bé Amber Peat đều tỏ vẻ đau xót trước cái chết của con gái.

    Trước đây từng có lần cô bé Amber Peat chia sẻ về việc bị bố dượng đánh thức lúc nửa đêm. Ông Danny Peat đã bắt con gái riêng của vợ phải lau sàn như một hình phạt cho việc không chịu làm việc nhà và cô bé đã phải lau dọn tới 1 giờ 30 phút sáng.

    Một lần khác, Amber Peat đã bị ép phải mặc quần ngủ tới trường chỉ vì cô bé quên không cho quần dài đi học của mình vào máy giặt. Trong khi đó, ở nhà vẫn còn một chiếc quần sạch sẽ khác nhưng ông bố dượng Danny Peat vẫn muốn làm cho con gái bị mất mặt.

    “Amber nói là bố con bé muốn làm nó bẽ mặt và muốn tất cả mọi người đều cười vào mặt nó”, cô giáo Rebecca Beard buồn bã chia sẻ.

    Cô Rebecca Beard sau đó cũng đã gửi một lá thứ tới cho nhà trường bày tỏ sự quan ngại về những “lạm dụng tinh thần” mà cô bé Amber Peat phải chịu đựng. Tuy nhiên, mọi nỗ lực can thiệp từ phía nhà trường dường như đã quá muộn màng.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • Cô bé 3 tuổi Molly (Virginia, Mỹ) đã trở thành một anh hùng nhỏ cứu sống cha cô bé bị bất ngờ đột quỵ.

    Theo Fox News, vào một ngày tháng 7/2018, cô bé Molly đã nhanh trí sử dụng ứng dụng Face Time trên điện thoại của cha để gọi mẹ (là điều dưỡng khoa ICU) để cứu cha sau khi thấy cha bị đột quỵ.

    Cô bé 3 tuổi, Molly, đã gọi Face Time cho mẹ cứu ba bị đột quỵ.

    Trong khi đang chơi với cha (tên Trevor McCabe) ở nhà, cô bé Molly bỗng nhiên thấy cha mất thăng bằng té ngã và nằm dưới đất “như đã chết”. Cô bé chưa biết chữ nhưng biết dùng ứng dụng Face Time trên điện thoại.

    Cô bé gọi mẹ nhưng không thấy mẹ bắt máy trong lần đầu tiên.

    Kiên trì, cô bé gọi lại lần thứ hai thì thấy mẹ đã bắt máy. Khi vừa thấy hình ảnh mẹ trên điện thoại, cô bé òa khóc và nói không rõ. Biết mẹ không hiểu, cô bé đã quay điện thoại về phía người cha đang nằm bất tỉnh trên sàn cho mẹ thấy.

    “Tôi nghĩ chồng tôi đã chết”, mẹ cô bé (Devon) nói với Fox News. Devon đã gọi điện 911 để cấp cứu và cũng gọi cho hàng xóm nhờ chạy qua nhà để giúp đỡ.

    Sau đó, Devon nhanh chóng rời khỏi nơi làm việc và về nhà cùng lúc xe cấp cứu đến đã đưa cha cô bé vào mổ cấp cứu.

    Bác sĩ cho biết cha cô bé bị đột quỵ do tắc động mạch thân nền, vì vậy máu không được cung cấp kịp thời đến não. Điều này có thể làm tổn thương não và thậm chí có thể tử vong nếu điều trị không kịp thời.

    “May con gái Molly còn nhớ cách gọi Face Time mà tôi đã từng chỉ khi tôi gọi cho chồng tôi”, Devon nói với Fox News.

    Trước đó, một cô bé 2 tuổi (ở Kingsteignton, Devon, Anh) rất thông minh khi sử dụng FaceTime để gọi cho bạn thân nhất của mẹ khi thấy mẹ bất tỉnh trên sàn nhà. Theo đó, bé Esmé Hawkins nhìn thấy mẹ ngã xuống và đầu đập xuống sàn khi đột ngột bị dị ứng thuốc giảm đau mà mẹ dùng để điều trị giảm nhiễm trùng tai.

    Cô bé cố gắng tìm kiếm điện thoại của mẹ, mở khóa và gọi FaceTime cho cô Jess Decént (bạn thân của mẹ) để nói mẹ đang ngủ và chắc bị đau đầu, theo Daily Mail. Trong suốt cuộc gọi kéo dài bảy phút, cô Decént đã nói với bé Esmé hãy bình tĩnh và trông mẹ trong khi đó cô sẽ gọi xe cứu thương.

    Cô bé cũng được Decént dặn dò là mở cửa cho nhân viên cứu thương khi họ đến, vì mẹ dạy bé không được phép mở cửa cho người lạ vào nhà. Nhưng trong trường hợp này thì khác.

    Sau đó không lâu, nhân viên cấp cứu đến nhà và đã thấy cô bé đắp chăn lên người mẹ. Trong lúc đó, bố cô bé cũng về đến nhà, theo Daily Mail.

    Viethome (theo Thanh Niên)

  • Camera giám sát cho thấy giáo viên mầm non ở bang Missouri, Mỹ, quăng bé gái 3 tuổi vào tủ khiến em rách trán. Sau đó, cô này nói dối rằng bé bị thương do vô tình ngã.

    Giáo viên cầm tay, lôi bé gái 3 tuổi rồi quăng mạnh khiến em trượt trên sàn nhà, trán va vào tủ và chảy máu.

    Washington Post đưa tin sự việc xảy ra mới đây tại trường Mầm non và Trung tâm chăm sóc Brighter ở St. Louis, ngoại ô thành phố Pine Lawn, bang Missouri, Mỹ. Vết thương ở trán nghiêm trọng khiến em bé phải đến bệnh viện, kh âu 7 mũi. Sau đó, bé gái bị nh iễm trùng, phải nằm viện điều trị 3 ngày.

    Ban đầu, giáo viên chăm sóc trẻ thông báo với gia đình em vô tình bị ngã. Cả phụ huynh của nạn nhân và quản lý trường chấp nhận lời giải thích này.

    5 ngày sau, gia đình yêu cầu xem lại camera giám sát vì không hiểu tại sao một cú ngã lại có thể gây ra vết thương ngh iêm trọng đến vậy. Lúc này, họ mới biết nguyên nhân thực sự – con bị t ấn công bởi chính người chịu trách nhiệm bảo vệ, chăm sóc bé.

    Cú quăng của giáo viên khiến bé gái đập mạnh trán vào mép tủ và chảy máu. Ảnh cắt từ clip.

    Hình ảnh từ camera cho thấy trong khi bé gái đứng yên cạnh bàn, cô giáo bỗng bước tới, nắm tay em và kéo. Tiếp đến, cô này qu ăng mạnh, khiến em ngã, trượt dài trên sàn nhà, trán va vào mép tủ.

    Sau đó, gia đình báo vụ việc lên cảnh sát, đồng thời ủy quyền luật sư Jennifer Hansen theo sát diễn biến.

    “Họ đã tìm hiểu trước rồi mới gửi con vào đây, trả tiền để các giáo viên bảo vệ con họ khỏi những tổn thương. Họ không thể ngờ một cô giáo lại làm thế với con họ”, bà Hansen cho biết.

    Bà nói thêm gia đình buộc phải mời cảnh sát vào cuộc vì không muốn sự việc tương tự xảy ra với những đứa trẻ khác.

    Trả lời phỏng vấn ABC News, Kevin Smith, cảnh sát phụ trách vụ án, cho biết trong quá trình điều tra, họ phát hiện thêm một vụ b ạo hành xảy ra tại Brighter.

    Trong vụ thứ hai, một giáo viên khác nắm ch ặt tay học sinh đến mức móng tay đ âm vào da thịt và để lại nhiều vết bầm tím.

    Cảnh sát tiếp tục điều tra, dự kiến trình bằng chứng lên Văn phòng Công tố hạt St. Louis trong vòng hai tuần tới để xem xét có khởi tố hình sự với hai giáo viên hay không.

    Hai người này, không công khai tên, đã bị sa thải trong khi đại diện trường không lên tiếng về vụ việc.

    Gia đình bé gái cũng cho hai con (bé gái bị thương và anh trai bé) thôi học tại đây nhưng chưa quyết định việc khởi kiện giáo viên.

    “Hiện tại, gia đình đang tập trung chăm sóc con. Họ liên hệ bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ với hy vọng con không lưu lại vết s ẹo. Gia đình họ thực sự tổn thương vì những chuyện đã xảy ra với con gái 3 tuổi”, luật sư Hansen cho biết.

    Viethome (theo Zing)

  • Cậu bé 13 tuổi béo tròn đến khám bác sĩ nổi tiếng ở Chiết Giang (Trung Quốc), và mẹ cậu bật khóc khi biết con gần như đã ngừng lớn.

    Bác sĩ Yu Shaozhen làm việc ở phòng khám tăng trưởng và phát triển đợt Tết vừa qua. Ông nhận thấy ngày càng nhiều cha mẹ đưa con đi khám trong kỳ nghỉ đông. Ông khám cho 60 đứa trẻ mỗi ngày ở đây, nhưng chỉ có 30 đứa đang phát triển bình thường. Tình trạng chung là cha mẹ luôn đặt ưu tiên tăng trưởng và phát triển của trẻ đứng sau việc học tập và rèn luyện.

    Nhiều cha mẹ chỉ mải cho con học mà quên mất rằng sự vận động là yếu tố tốt nhất giúp trẻ tăng trưởng.

    "Hậu quả thật buồn. Cha mẹ muốn con họ giành chiến thắng ở vạch xuất phát, kết quả là trẻ có thể giành thứ hạng cao về điểm số, nhưng lại giảm về chiều cao", Yu Shaoxuan - một chuyên gia về tăng trưởng và phát triển, cựu giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Xương của Bệnh viện Thể thao Chiết Giang, cho biết trên Sound of Zhejiang.

    Một cậu bé 13 tuổi, Hui Hui, đến phòng khám. Huihui cao 1,62 mét trong khi chiều cao tiêu chuẩn của một cậu bé cùng tuổi là 1,6 mét. Từ chỉ số này, dường như không có vấn đề gì. Nhưng cơ thể mập mạp, khuôn mặt tròn, đeo một cặp kính lớn, lại cho thấy Huihui, với cân nặng 60 kg, là béo toàn diện. 

    "Bác sĩ Yu, con trai tôi đã không cao thêm hơn một năm. Ông có thể giúp tôi không?", mẹ của Hui Hui hỏi một cách lo lắng. 

    Bác sĩ Yu Shaozhen không lo lắng khi xem qua cơ thể cậu bé. Đầu tiên ông trò chuyện với Huihui, về việc học, về việc gặp gỡ ông bà, ăn vặt của cậu bé. Sau vài câu hỏi, cậu bé đã trả lời trôi chảy và tự tin. "Cảm giác rất rõ ràng sau khi giao tiếp với cậu bé. Đây là một đứa trẻ rất thông minh. IQ chắc chắn không hề thấp", ông nói. 

    Nhưng khi xem phim về tuổi xương của Hui Hui, lông mày của Yu Shaozhen nhăn lại: "Tuổi xương đã 15 tuổi rưỡi, sớm hơn hai năm rưỡi, nghĩa là Hui Hui thấp hơn hai tuổi rưỡi so với chiều cao dự kiến".

    "Thật không may, cậu bé chỉ có thể cao đến 1,65 m trong cuộc đời", bác sĩ Yu Shaozhen vừa nói xong, nước mắt mẹ Hui Hui đã không thể ngừng chảy. "Chúng tôi cho cháu những điều tốt nhất, và cháu đã học rất tốt. Làm sao nó lại không lớn được?".

    Yu Shaozhen dự đoán từ chiều cao di truyền của cha mẹ Hui Hui rằng cậu bé thực sự có thể cao đến khoảng 1,73 mét, và hậu quả này là do cách giáo dục Huihui. 

    Cha mẹ của Huihui đều là những người giỏi, và họ luôn sợ rằng Hui Hui sẽ thua ngay từ đầu. Từ khi cậu vào tiểu học, những ngày cuối tuần của cậu là có mặt ở đủ mọi lớp học khác nhau.  

    Trong học tập, Hui Hui đã không làm thất vọng sự mong đợi của cha mẹ. Cậu là học sinh giỏi từ nhỏ, thậm chí giành được giải thưởng trong Thế vận hội tỉnh. Điểm số của cậu luôn đứng đầu. Ông bà luôn chuẩn bị cá, thuốc bổ, hải sâm cho cậu bé. "Công thức bí mật" như gà hầm được gửi đến nhà Hui Hui ba lần mỗi tuần. 

    Và giờ đây, béo phì đã gây ra dậy thì sớm ở cậu bé, xương cơ bản bị đóng trước tuổi và Hui Hui bỏ lỡ cơ hội lớn lên trong hai năm rưỡi tới. 

    Một ví dụ khác khiến bác sĩ Yu Shaozhen thấy tiếc là cô gái 16 tuổi xinh đẹp Xiaoling. Khi cô bước vào cửa, ông nhận ra cô là một đứa trẻ được đào tạo về khiêu vũ chuyên nghiệp, cử chỉ rất bài bản. 

    Khuôn mặt của Xiaoling rất đẹp, với đôi mắt to, mũi khá cao. Sau 7 năm luyện tập vũ đạo, cô bé thon thả và thanh lịch hơn, nhưng chiều cao của cô vẫn luôn là nỗi buồn của cha mẹ.

    "Con gái chúng tôi rất xinh đẹp từ khi còn nhỏ. Nó cũng thích khiêu vũ, chúng tôi đang lên kế hoạch để nó phát triển theo hướng nhảy chuyên nghiệp. Bây giờ đơn vị nghệ thuật có yêu cầu về chiều cao đối với chuyên ngành khiêu vũ, con bé lo lắng mình sẽ không đạt tiêu chuẩn, vì vậy chúng tôi đến đây thử xem", cha của Xiaoling nói.

    Cha của Xiaoling cao 1,7 mét và mẹ cô cao 1,56 mét. Hai người không cao. Bác sĩ Yu Shaozhen tính chiều cao di truyền của Xiaoling, chỉ khoảng 1,56 mét, thấp hơn mức 1,65 mét là yêu cầu của chuyên ngành nhảy cổ điển. 

    "Con của các bạn được nuôi dưỡng tốt và đã đạt đến giới hạn tối đa mà chiều cao di truyền có thể đạt được. Đừng cố đẩy con vào một lĩnh vực mà cháu sẽ thua ngay ở điểm xuất phát", câu nói của Yu Shaozhen thực sự đã khép lại con đường nghệ thuật với Xiaoling. 

    Làm thế nào cha mẹ có thể giúp con mình đạt được chiều cao tối đa?

    "Trẻ chỉ tăng trưởng và phát triển đến 14-16 tuổi, điều đó có nghĩa là một phần năm thời gian cuộc đời sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ thời gian còn lại", Yu Shaozhen nhắc nhở, "một khi đã mất, chắc chắn sẽ không bù đắp được".

    Có hai giai đoạn tăng trưởng nhanh chóng trong quá trình lớn lên của trẻ - lúc nhỏ và thiếu niên. Trẻ từ 1 đến 3 tuổi có thể cao thêm khoảng 46 cm và tăng 25-28 cm trong ba năm tiếp theo. Trong khoảng thời gian ngắn sáu năm này, trẻ có thể cao thêm 74 cm.

    Giai đoạn thứ hai trẻ cao lên mạnh mẽ là thời niên thiếu. Hai giai đoạn này là điều quan trọng để xác định chiều cao của tuổi trưởng thành. 

    Theo quan điểm của Yu Shaozhen, tuổi dậy thì quan trọng hơn lúc nhỏ: Dù lúc nhỏ trẻ bị ảnh hưởng, nhưng miễn là các yếu tố ảnh hưởng đến việc tăng chiều cao được điều chỉnh kịp thời, thì trẻ vẫn có đủ thời gian để bắt kịp sự phát triển và thậm chí đuổi kịp các bạn cùng độ tuổi. Trong giai đoạn dậy thì, xương dần dần đóng lại, việc bỏ lỡ ở thời kỳ này đồng nghĩa trẻ đã bỏ qua giai đoạn vàng để cao lên đột ngột. 

    Một lượng lớn các nghiên cứu khoa học đã chứng minh rằng việc thiếu ngủ dài ngày và không tham gia các môn thể thao ngoài trời có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc tiết hormone tăng trưởng, từ đó ảnh hưởng đến xương, không tạo ra được sự kích thích lành tính. Nhịp sống cường độ cao kéo dài và thói quen ăn uống không hợp lý, không hoạt động có thể gây ra béo phì ở trẻ, dẫn đến rối loạn dậy thì sớm, bệnh chuyển hóa, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự tăng trưởng và phát triển. 

    "Chúng ta nên học hỏi kinh nghiệm nuôi dạy con cái ở nước ngoài", Yu Shaoxuan khuyến cáo. Ông cho rằng ở nhiều nước phương Tây, không có việc "dạy học" với nhóm trẻ mầm non, và hầu hết tất cả chúng đều khỏe mạnh, phát triển nhanh theo quy luật tự nhiên. Từ tiểu học đến trung học cơ sở, thời gian học của trẻ về cơ bản được kiểm soát trong 5-6 tiếng mỗi ngày, và thời gian khác để trẻ vận động, có sở thích riêng, giúp trẻ tăng trưởng tự do và lành mạnh. 

    Trước 14 tuổi, trẻ sẽ lớn nhanh khi chúng có đủ thời gian ngủ, tập thể dục tốt, dinh dưỡng hợp lý và thói quen tốt, không có các yếu tố ảnh hưởng đến chiều cao. Sau khi vào cấp ba, việc học trở nên nặng nề hơn, nhưng vào thời điểm này, toàn bộ sự tăng trưởng về cơ bản đã kết thúc. Do vậy, với một cơ thể khỏe mạnh, cao lớn, trẻ có thể chịu được áp lực học tập lớn hơn. 

    Viethome (theo VnExpress)

  • Bài viết của tác giả Hoàng Huy - Sáng lập English for All.
     
    Thế giới người ta chia ra thành Cha giàu - Cha nghèo, mẹ Hổ mẹ Gấu mẹ Nhật mẹ Hàn rồi đủ thứ mẹ... còn trong tư duy giản đơn của mình, tất cả phụ huynh trên thế giới đều có thể được chia thành hai nhóm: phụ huynh Boomerang và phụ huynh Mũi Tên, không phải dựa trên điều kiện kinh tế hay học vấn, mà dựa trên bạn muốn con bạn trở thành cái gì.
     
    Nếu bạn là phụ huynh Boomerang, không có nghĩa là bạn đang nuôi dạy con kiểu Úc, mà là cách giáo dục của bạn đang khiến các con trở thành những cái boomerang như của thổ dân Úc. Tức là dù bạn có dành cả tuổi thanh xuân, tiền bạc và của cải, thời gian và tâm huyết để “phóng” con vào đời, thì dù có gắng sức đến mấy, phóng sang Âu hay sang Mỹ, những đứa trẻ vẫn sẽ quay trở lại đúng điểm xuất phát: vòng tay bao bọc của bố mẹ và không mang gì về ngoài những nỗi thất vọng - thậm chí là sụp đổ niềm tin cho các bậc phụ huynh. Điều mà không ít người đã và đang gặp phải.
     
    viethome du hoc sinh
     
    Các rich kid thời nay. (Ảnh minh họa: Internet) 
     
    Một cô - bạn của tôi - sau khi đốt đôi ba tỷ cho cậu con trai đi học trời Tây là điển hình cho các phụ huynh Boomerang. Chàng trai 22 tuổi trở về, điều khác biệt duy nhất là chuyển từ RichKid thành Big Kid đúng nghĩa. Vẫn thức đêm ngủ ngày, cày games cả tuần và không kiên nhẫn làm được việc gì ngoài chờ cơm mẹ nấu gọi xuống ăn. Cả năm trời sau khi về nước, “niềm kỳ vọng” to lớn vẫn không hề tính đến chuyện ra khỏi nhà và làm một công việc gì đó để sống. Việc thì chê ít tiền, việc thì chê không xứng tầm, việc thì kêu quá sức....thế nên bạn ấy chỉ làm một việc vừa sức nhất đó là ở nhà: ăn & ngủ. Cười không được, khóc không xong, cô bạn tôi không biết phải ứng xử thế nào với cái boomerang mang tên “con nhà mình”, được bao bọc trong quần mấy chục củ, áo mấy trăm chai, còn giá trị cống hiến đối với xã hội thì đến nay vẫn còn là đáp án sai trong mọi phép tính.
     
    Yêu con hơn cả yêu mình, thương con hơn cả thương mình......thường vẽ đường chỉ lối cho những đứa con nhanh tiến đến cái thái độ sống Vô ơn - bất cần và sống mòn ngay cả khi còn trẻ. Mình nghĩ câu chuyện trên đây là tất yếu khi mà mặt bằng nhu cầu cuộc sống trung bình chỉ cần 1 đồng, con chưa kêu thiếu, bố mẹ đã cấp sẵn 2 đồng vì sợ con thiếu thốn. Và dần dần, đứa con sớm hay muộn cũng nghiễm nhiên đòi hỏi phải có được 3 đồng đơn giản chỉ vì nó là con của bố mẹ nó, chứ chẳng vì lý do gì khác.
     
    Khi bé không cần phải ra sức thực học, vì chưa thi bố mẹ đã lót sẵn đầu ra, khi lớn không phải lo thực làm vì bố mẹ đã trải sẵn ghế cho ngồi....và sốt sắng sống thay luôn mảnh đời con trẻ. Thậm chí đóng vai ông bà kiêm luôn bố mẹ của cháu nếu các con đã lớn mà chưa chịu khôn.
     
    Phụ huynh Mũi tên họ chọn khác. Họ cũng vất vả nuôi dạy con suốt cả thời tuổi trẻ như một cánh cung căng hết mình để bắn mũi tên phóng nhanh về phía trước - về tương lai. Mũi tên bắn ra không bao giờ quay lại được, và bọn trẻ “mũi tên” cũng vậy, hiếm khi nào làm phiền đến cha mẹ, sống tự trọng và trách nhiệm hơn hẳn thế hệ boomerang.
    viethome du hoc sinh 2

    Sự bao bọc của bố mẹ đã biến con mình thành những đứa trẻ to xác. (Ảnh minh họa: Internet)

     
    Đơn giản là vì bố mẹ cung tên luôn chân thành với con, làm cho con nhận thức rõ hoàn cảnh và điều kiện thực tế của gia đình, giúp con xây dựng “hồng tâm” - tầm nhìn về cuộc sống tương lai dựa trên năng lực bản thân, và cổ vũ nhiệt thành cho sự cố gắng của con chứ không phải nài ép. Họ tập thành thục cho con kỹ năng nguyên thuỷ nhất của mọi loài động vật: lên kế hoạch và tổ chức cuộc sống, và sẵn sàng cho đời sống độc lập khi trưởng thành. Họ cũng sắt đá vượt qua chính mình, vượt qua tình cảm tự nhiên để chặt đứt mọi cơ hội - mầm mống của sự ỷ lại; không bao giờ lấy đời mình làm phương án dự phòng cho tương lai con trẻ. Họ hiểu rõ sự hữu hạn của thời gian, và sự cần thiết sống còn của tinh thần tự lực. Họ rạch ròi giữa tình cảm yêu thương và trách nhiệm giáo dục; để rồi những đứa trẻ “mũi tên” không dễ kiếm tìm được một điểm bấu víu dư thừa, buộc phải sống đời mình sao cho chất nhất, nỗ lực nhất, và đáng sống nhất.
     
    “Yêu thương vừa đủ” bao giờ cũng bền vững hơn hẳn “yêu thương vô điều kiện.” Có lần mình hỏi thử Bố: "Bố ơi nhà mình có giàu không?" Bố trả lời "Bố thì có, nhưng con thì chưa." Hỏi cố thêm câu nữa: “Bố có kỳ vọng gì ở con không?”. Bố nói “Không, bố không có bất kỳ kỳ vọng nào hết, con chỉ cần sống cho tử tế”. Mình tinh nghịch hỏi lại “Thế nếu con không sống tử tế thì sao?”. “Cũng không sao, con sẽ phải tự chịu trách nhiệm với cuộc sống về sự thiếu tử tế của mình. Đời con mà, bố có phải sống thay chịu thay đâu mà lo”.
    Sau câu nói đấy, tự nhiên mình tỉnh hẳn ngủ sau mười mấy năm ngủ quên và mơ màng về sự bao bọc sau này của Bố; và tỉnh đến tận bây giờ luôn. Boomerang hay mũi tên? Hãy dũng cảm lựa chọn vì một tuổi già được nghỉ ngơi. 

    Viethome