tin nước Đức

  • Cho đến năm 2020, Đức sẽ xem xét lại gần 800.000 quyết định cấp quy chế tị nạn.

    Đây là điều mới được thông báo vào thứ Năm tuần trước, khi Quốc hội Đức thông qua một đạo luật nhằm thắt chặt các điều kiện xin tị nạn. Hiện tại, những người di cư trước đó đã được nhận quy chế tị nạn phải "có nghĩa vụ tích cực hỗ trợ dịch vụ di dân Đức và cung cấp tất cả các giấy tờ cần thiết theo yêu cầu".

    Đe dọa bị trục xuất

    Có thể nói, sự thay đổi này trong luật pháp Đức, nếu không coi là một cuộc cách mạng, thì chắc chắn đã là một sự tiến bộ. Đảng cánh tả và Đảng “Soyuz-90 / Greens” của Hội đồng Liên bang Đức đã phản đối gay gắt sự thay đổi này. Bốn đảng phái còn lại đều nhất trí ủng hộ dự luật mới này. 

    Điều mới mẻ của dự luật này có thể mang lại nhiều phiền phức cho những người di cư. Theo luật cũ, người di cư chỉ cần nhận được quy chế tị nạn, còn sau đó thì bộ máy quan liêu của Đức sẽ bắt đầu có hiệu lực, và sau khoảng thời gian giám sát ba năm, gần như người tị nạn sẽ được tự động gia hạn quy chế đó.

    Người ta chỉ để ý đến những đặc điểm chung như: Liệu trong nước của người tị nạn rời đi có nội chiến hay không? Liệu anh ta có phải đối mặt với việc bị tra tấn, bị kết án tử hình hay không?... Còn bây giờ thì cơ quan di trú sẽ chú ý kỹ hơn đến người tị nạn. Trước hết, đó là tính chính xác của các tài liệu chứng minh danh tính của anh ta.

    Một cuộc biểu tình phản đối người di cư tại Đức.

    Thực tế là trong dòng người di cư vào mùa Thu - Đông 2015-2016, cơ quan di trú đã không nghiên cứu kỹ danh tính của những người tị nạn đến Đức, và nhiều người trong số họ không có bất kỳ giấy tờ gì.

    Những người mới đến được làm thủ tục theo một quy trình đơn giản – theo lời của những lời của người di cư. Họ chỉ cần khai họ tên và đến từ quốc gia nào, và các dữ liệu ban đầu khác, tính xác thực trong đó thường đáng nghi ngờ, đặc biệt là phần khai về quốc gia xuất xứ.

    Phương tiện truyền thông địa phương lúc đó đã viết rằng nhiều người Pakistan và châu Phi tự nhận là người Syria. Đối với những người tị nạn đến từ đất nước đang có chiến tranh Syria, chính quyền Đức có sự bố trí đặc biệt.

    Vì vậy, một số người di cư từ các nước khác đã cố gắng lợi dụng điều này, nhưng không phải ai cũng thành công. Trong năm đầu tiên thực hiện tái kiểm tra, Đức đã trục xuất khoảng 10.000 người tị nạn không thể xác định nhân thân.

    Sau khi tiến hành làm thủ tục tiếp nhận đơn giản này, những người di cư được lấy dấu vân tay, và chỉ điều này mới được coi là đáng tin cậy. Bây giờ, cần phải kiểm tra kỹ tất cả các dữ liệu gốc.

    Nếu như ai trong số những người tị nạn trốn tránh hợp tác với dịch vụ di trú, anh ta sẽ phải đối mặt với một khoản phạt lớn, bị bỏ tù và nặng hơn nữa là bị trục xuất ra khỏi nước Đức.

    Thái độ đối với người tị nạn đã thay đổi

    Thái độ của người Đức đối với dân tị nạn đã thay đổi khá nhanh chóng. Người ta thường hay nhắc đến sự kiện xảy ra vào dịp năm mới ở Cologne, khi dòng người di cư đang tăng lên chóng mặt. Khi đó, nước Đức đã thực sự bị sốc bởi những người mà họ cho phép tị nạn, được họ bảo vệ và cưu mang thì lại quay ra cướp bóc, làm nhục và cưỡng hiếp phụ nữ Đức.

    Các nhà chức trách đã cố gắng bảo vệ những người tị nạn trong chừng mực có thể. Tuy nhiên, các nhà tù của Đức đã dần được bổ sung những người mới đến. Hiện nay ở một số khu, người tị nạn chiếm tới 1/3 số tù nhân. Và thường xuyên xảy ra những sự cố gây ra các cuộc biểu tình của đông đảo người dân địa phương.

    Chuyện đã xảy ra tại thành phố Chemnitz thuộc bang Saxony, nơi một người dân di cư đã giết hại một người Đức. Người dân địa phương đã tiến hành biểu tình giương cao khẩu hiệu "chống lại tội ác của người nước ngoài".

    Sự phẫn nộ đã lên tới cao trào. Trong quá trình đụng độ, hai người tham gia biểu tình và một cảnh sát đã bị thương. Để trấn an người dân, chính quyền buộc phải đưa thêm các đơn vị cảnh sát từ Leipzig và Dresden đến Chemnitz.

    Vụ việc ở Saxony cũng được giải thích bởi một thực tế nữa, rằng đây là một trong những vùng đất nghèo nhất của Cộng hòa Liên bang Đức. Người dân ở đây đã phải chịu thiệt thòi về thu nhập so với các nông dân Tây Đức của họ khoảng 25-30 %.

    Họ cảm nhận ở mức độ sâu sắc hơn về chi phí của chính quyền dành cho việc duy trì người tị nạn. Đối với người dân ở vùng đất phía đông thì thực tế này là một yếu tố kích động được bổ sung.

    Tuy nhiên, chuyện không phải chỉ xảy ra ở Đông Đức. Người Đức từ lâu đã xem xét mọi thứ. Hãy xem những gì đã xảy ra. Theo Cục Thống kê Liên bang, năm 2018, mức lương trung bình ở Đức sau khi thanh toán tất cả các loại thuế là 2.302 euro. Tất nhiên là chưa tính đến tất cả các khoản phụ cấp và tiền thưởng, vốn rất phổ biến ở Đức. 

    Mặt khác, tổng tiền lương (trước thuế) của công nhân có tay nghề thấp không đạt tới hai nghìn euro. Thống kê trên cho thấy rằng những người làm lao công, đầu bếp và bồi bàn, nhận được khoảng 1600 và 1800 euro mỗi tháng. Ngoài ra, những người thu gom rác, thợ bốc xếp, tài xế, gác cổng cũng có thu nhập thấp.

    Tất nhiên, những người tỵ nạn được nhận ít hơn - khoảng 400 euro mỗi người. Tuy nhiên, nếu họ có gia đình và con cái (mỗi đứa trẻ, tùy vào độ tuổi, được nhận từ 240 đến 316 euro).

    Số tiền này có thể so sánh với thu nhập của những công nhân Đức làm những việc đơn giản. Hơn nữa, nhà nước Đức còn trả tiền nhà ở và các tiện ích công cộng cho những người tị nạn. Do đó, tổng thu nhập của họ cũng khá cạnh tranh.

    Trước đây, những chi phí này không làm cho người Đức tức tối. Với chi phí dành cho người di cư, họ dự kiến ​​sẽ có thể diễn ra quá trình điều chỉnh nhân khẩu học. Những người tị nạn phải lao động để hỗ trợ nền kinh tế Đức, bổ sung các quỹ xã hội. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, tình hình đã bắt đầu thay đổi đáng kể.

    Mặc dù thực tế trong số những người tị nạn đến Đức có 70% là những người trong độ tuổi lao động, nhưng họ không chịu làm việc. Theo người đứng đầu Cơ quan Lao động Liên bang, Detlef Shele, trong 3 năm vừa qua chỉ có 10% người tị nạn đăng ký tìm việc làm. Ông dự đoán rằng trong vòng 10 năm tới sẽ có 40% người tị nạn tìm được việc làm.

    Phần còn lại đều "sống bằng tiền trợ cấp". Về hình thức, họ đang tìm việc làm. Các cơ quan này đã đăng ký 482 nghìn người, bao gồm cả những người nhập cư đã tham gia các khóa học để hội nhập và học tiếng.  

    Còn 187 nghìn người khác đăng ký thất nghiệp. So sánh những con số này với số lượng người tị nạn cần xác nhận tình trạng nhân thân sẽ thấy rõ lý do tại sao các nhà lập pháp Đức lại muốn thắt chặt các yêu cầu đối với họ. 

    Quyết định này đã chín muồi trong hệ thống chính trị Đức. Hồi mùa xuân năm nay, Detlef Scheele đã trả lời phỏng vấn chi tiết cho tuần báo Welt am Sonntag, trong đó, ông có nói rằng:

    “Các chính trị gia nên lưu ý làm sao để các chuyên gia nước ngoài thực sự đủ điều kiện làm việc đến đất nước chúng ta, chứ không phải là những lao động chưa qua đào tạo. Các yêu cầu phải đặt ra phù hợp và nghiêm ngặt”.

    Ông Shele thực sự lo lắng khi thấy các trung tâm môi giới việc làm hiện đang phải đối mặt với thực tế là hầu hết người tị nạn (đang tìm việc làm) không những không có bằng chuyên môn, mà thậm chí ngay cả bằng tốt nghiệp phổ thông cũng không có nốt. 

    Cơ quan này đã phải đối mặt với nhiệm vụ “cải thiện triển vọng nghề nghiệp lâu dài của nhiều đối tượng hưởng trợ cấp, đặc biệt là những người không có nghề nghiệp chuyên môn”.

    Một bức tranh ảm đạm tựa như là một phản ứng đối với chính sách của Thủ tướng Angela Merkel, người đã có cử chỉ rộng rãi, mời một đội quân di cư hùng hậu đến Đức.

    Bà Merkel giải thích với các nghị sỹ rằng đất nước Đức sẽ được bổ sung sức lao động mới. Nhưng trên thực tế, hàng chục nghìn những người trẻ tuổi đến đây chỉ với mục đích ăn nhờ ở đậu.

    Bây giờ người ta dự định phân loại xem ai là người có thể có ích, ai không. Với việc áp dụng luật mới Đức sẽ bắt đầu một chiến dịch chính trị để xác định những người di cư không mong muốn.

    Điều đó không loại trừ rằng sẽ có những người thực sự cần bảo vệ, chăm sóc và giúp đỡ cũng sẽ rơi vào phạm vi ảnh hưởng của điều luật mới này.

    Viethome (theo Báo Đất Việt)

  • Theo tạp chí Thời Báo của cộng đồng Việt Nam tại Đức loan tin, hôm 24/11, cảnh sát Liên bang Đức đã mở một chiến dịch bố ráp, lục soát để phá vỡ hoạt động của các băng nhóm đưa người nhập cảnh bất hợp pháp, đặc biệt là đường dây tổ chức kết hôn giả.

    Cảnh sát đặc nhiệm phá cửa khám nhà lúc 5 giờ sáng tại các địa chỉ đưa người vượt biên trái phép và kết hôn giả tại Đức (Ảnh: thoibao.de)

    Chiến dịch này quy tụ lực lượng cảnh sát và nhân viên an ninh lên đến 570 người tham gia các cuộc khám xét khoảng 50 địa điểm ở Berlin, thủ đô nước Đức.

    Phúc trình của cảnh sát cho biết họ bắt 3 người đàn ông và một phụ nữ nghi can cầm đầu đường dây buôn người, tịch thu 170,000 Euro và hai chiếc xe hơi loại đắt tiền.

    Cảnh sát Berlin thu được nhiều giấy tờ nhận con được làm giả, để đưa người từ Việt Nam sang Đức lao động. (Ảnh: thoibao.de)

    Phúc trình cũng nói rằng, cảnh sát Đức đã khám phá hơn 200 trường hợp đưa di dân lậu người Việt Nam vào nước Đức, sau đó kết hôn giả để ở lại.

    Theo Viện công tố Berlin, những người cầm đầu đường dây buôn người mời chào các công dân Việt Nam muốn ở lại Đức bằng cách kết hôn giả với giá từ 12,000 đến 16,000 Euro.

    Người phụ nữ Việt Nam bị bắt tạm giam vì tình nghi liên quan đến một đường dây “buôn người” tại Berlin. (Ảnh: thoibao.de)

    Không chỉ mai mối hôn nhân cho người Việt Nam, các băng nhóm thường do người Việt Nam cầm đầu cũng tìm kiếm khách hàng ở Pakistan, Bangladesh và Albani, giúp kết hôn với công dân của các quốc gia thành viên Liên Âu như Ba Lan, Hy Lạp và Hungari để ở lại.

    Viethome (theo sbtn)

  • Ở Đức, nơi lái xe được “chăm sóc” không thể kỹ hơn, có đầy đủ hệ thống pháp lý buộc lái xe “ngoan”.

    Phần lớn người Đức coi xe hơi là cuộc sống. Như rượu vang đối với người Pháp và bia hơi với người Việt Nam.

    Mỗi chiếc xe trong 46 triệu ô tô ở nước này đều thể hiện cá tính của các chủ nhân. Họ nổi tiếng kỷ luật. Luôn tuân thủ quy định giao thông. Bạn có thể tìm thấy trên youtube hàng ngàn clip những ngã năm hỏng đèn giao thông cũng không có cảnh sát chỉ đường, xe qua lại nườm nượp mà không hề ách tắc như ở Việt Nam.

    Ấy là ở phố, còn trên đường cao tốc, 62% có tốc độ khuyến cáo 130km/h, sàn 80km/h và trần thì nghe đâu bảo 331 km/h. Tắc đường hàng trăm km trên đó, mọi người vẫn luôn để một đường khẩn cho xe cứu hộ.

    Tôi nhớ có lần tắc đường ở gần Magdeburg cách đây chừng 4 năm, có xe cấp cứu bị 27 ô tô chiếm dụng làn đường khẩn. Cảnh sát phạt mỗi xe từ 200-2.000 euro (tùy mức độ vi phạm), được “tặng” 2 điểm phạt ở Flensburg và 1 tháng đi tàu điện ngầm.

    Giới hạn sử dụng rượu bia ở Đức là 50mg trên một lít máu. Những người có bằng lái xe trong thời gian “thử lái” 2 năm, và thanh niên dưới 21 tuổi thì không được giọt nào. Vi phạm sẽ bị phạt từ 500 euro và tịch thu bằng lái 1 tháng. Tái phạm là 1.000 euro và 2 tháng đi bộ. Nghiêm cấm vừa lái xe vừa cầm-xem-bấm điện thoại...

    Tóm lại phần là vì mỗi khoản phạt đều kéo theo hệ lụy sau đó nên lái xe ở Đức khá nghiêm chỉnh và được đào tạo tốt ở trường dạy lái.

    Thi cử nghiêm túc đến… phát điên

    Việc đào tạo lái xe ở Đức chặt chẽ bậc nhất châu Âu. Bạn phải trải qua đào tạo lý thuyết và thực tế trên mọi loại địa hình. Lái xe chủ động luôn là tiêu chuẩn. Xác định người khác có thể sai luật một cách vô tình hay cố ý để phòng ngừa đối phó. Thi cử nghiêm túc.

    Người Việt Nam ở Berlin trượt vài ba lần là thường. Cá nhân tôi bị trượt 2 lần dù đều đã hoàn thành tốt bài thi thực hành trên đường.

    Lần thứ nhất, xe về đến sân sở giao thông, liếc thấy người sát hạch lấy bút ra đang điền vào tờ biên bản và cười, tôi thở phào mở cửa châm điếu thuốc lá. Vừa châm lửa thì được gọi vào xe. Anh vào ghế lái đi. Xé cái biên bản cũ. Ghi vào một tờ biên bản mới là trượt. Xin chia buồn. Hẹn kỳ thi tới. Mặt tái nhợt, tôi hỏi sao trượt.

    Bất cẩn gây tai nạn chết người. Tôi hỏi lại, ở đâu ra, ai chết? Một người đi xe đạp vừa đâm vào cái cửa anh mở ra. Ngã xuống đường và bị xe ngược chiều đâm chết. Sao thế? Không hiểu. Mô tả kỹ hơn: Anh mở cửa xe mà không quay lại nhìn nên không thấy xe đạp đi đến từ ngay sau xe. Và… anh biết hậu quả rồi chứ.

    Đau khổ. Xót tiền. Thêm 10 giờ lái nữa. Lại đi thi. Chạy thực hành tốt. Lại liếc mắt đã thấy hí hoáy viết biên bản và cái màu bằng lái yêu mến. Tôi cẩn thận nhìn về phía sau xem có xe đạp không, mở cửa và đi ra ngoài châm điếu thuốc lá. Vị sát hạch nhìn một cách âu yếm và gọi: Vào xe đi. Rất tiếc, tôi nghĩ là tôi chưa thể chúc mừng anh được.

    Làm tốt hơn ở lần sau nhé. Tôi nói như gào lên, tôi có làm gì sai đâu. Tất cả đúng quy trình. Sao đánh trượt tôi. Ông phân biệt chủng tộc à? Hỏi: Anh muốn nghe nguyên nhân tôi đánh trượt không? Có, tôi trả lời như muốn khóc. Chỉ tay xuống ngã tư: Xe của anh vừa đâm vào cái xe khách dưới kia, gây tai nạn nghiêm trọng khiến 2 người đi bộ chết. Anh quên không kéo phanh tay khi đỗ xe ở dốc. Nó lăn xuống ngã tư... Phát điên. Thi lần 3 mới xong.

    Mất bằng lái trong 3 phút

    Chuyện khác hay được kể ở các trường lái xe về một chàng trai trẻ vừa đỗ bằng lái, đi về nhà từ sân sở giao thông, chưa đầy 3 phút đã bị tịch thu bằng vì mất 8 điểm như sau: Vượt xe cảnh sát chạy cùng chiều ở làn bên phải (3 điểm), sau đó sợ quá bỏ chạy và vượt tốc độ 15km (1 điểm), vượt luôn đèn đỏ gây tai nạn (3 điểm) và khi vừa chạy trốn cảnh sát vừa điện thoại cho người thân (1 điểm). Học 3 tháng. Mất bằng lái trong 3 phút.

    Từ năm 2014, tổng điểm phạt tối đa là 8. Từ 4-5 điểm sẽ có nhắc nhở và đến 6-7 điểm thì nhận được cảnh cáo. 8 điểm thì bằng lái xe bị treo. Hệ thống giúp giảm số người thiệt mạng vì tai nạn giao thông từ 21.000/năm xuống khoảng 3.500 người/năm.

    Quy định về “tẩy điểm” buộc ta nghiêm túc nhìn nhận và chỉnh sửa, ngoan ngoãn không vi phạm từ 2,5-10 năm để được trừ 1-3 điểm.

    Các lỗi tái phạm uống rượu bia vượt quy định cho phép bị cảnh sát tịch thu bằng lái xe 3 tháng và phải qua kiểm tra tâm lý y tế (MPU). Những đối tượng vi phạm về sử dụng chất có cồn và ma túy, chất gây nghiện chiếm 70% tổng số khách hàng MPU.

    Năm 2012, có 94.176 người đi kiểm tra MPU thì chỉ gần 50% đạt trong lần thi thứ nhất. MPU thường kéo dài 150-180 phút và gay go nhất là bài kiểm tra tâm lý dài hơn 60 phút.

    Quá khứ sặc mùi rượu thiếu trách nhiệm của bạn sẽ được các nhà tâm lý lão luyện bóc trần trụi. Gây ức chế.  Mất kiểm soát. Chỉ cần như vậy là đủ để bạn ra về trắng tay.

    Kinh nghiệm của 50% lái xe vượt qua thử thách này là… cứ ngoan ngoãn và hợp tác ắt sẽ có quà.  

    Viethome (theo Vietnamnet)

  • Bao lâu nay, tôi thấy những người sang Đức theo nhiều con đường khác nhau, nhất là những người sang Đức bằng con đường đi "chui" và khi sang được tới Đức thì vỡ mộng, rồi than là đã sai lầm khi sang Đức, chưa kể những người vì lý do nào đó bị trục xuất về VN, nên đã quay sang "chửi rủa" nước Đức và còn "cảnh báo" cho những người còn đang sống ở VN là nước Đức toàn "khủng bố", cày như trâu, là "địa ngục"... Chưa kể mỗi lần nghe nước Đức bị chuyện gì đó, là họ vỗ tay nhảy lên cười và kèm theo một câu muôn thuở: "Đấy, thấy chưa, tôi nói có sai đâu, ai bảo ham đi Tây".

    Để tôi giải thích cho những ai đang sống ở VN mà có ý định sang Đức để đổi đời, để bạn có thể hiểu rõ hơn về xứ "thiên đường", rồi từ đó có thể suy nghĩ kỹ trước khi bỏ ra một số tiền để sang Tây.

    viethome nguoi viet song o nuoc Duc

    Bạn có biết rằng, những người sang Đức bằng con đường chính thức, mặc dù ở VN họ có thể là kỹ sư này bác sỹ nọ hoặc có là ai đi chăng nữa, khi sang vùng đất mới, thì tất cả mọi thứ gần như bắt đầu lại từ con số không. Còn nếu ai đó muốn làm đúng ngành nghề của mình hoặc muốn học lên cao để có bằng cấp ở Đức thì hầu như không thể (trừ khi bạn sang từ nhỏ), vì tâm lý người Việt thường ngại đi học kéo dài và cũng vì tuổi không còn trẻ nữa, cho nên ngoài việc học tiếng một thời gian ngắn, thì những công việc họ làm thường ngày đều nghiêng về lao động tay chân, đó cũng là chuyện bình thường thôi.

    Với lại, nước Đức ngày nay là một đất nước có luật rõ ràng về chế độ làm việc, và không bao giờ bắt buộc ai phải làm việc nhiều giờ cả. Mà nếu có ai làm việc quá giờ, đều được trả thêm tiền hoặc nghỉ bù , nhưng đối với người không có giấy tờ, họ thường bị thiệt thòi về mọi mặt, vì sang Đức bằng con đường chui, thì những người đó thường có ba không, đó là: không giấy tờ, không biết tiếng và không người thân. Chưa kể áp lực kiếm tiền để trả món nợ mà họ trót vay ở VN để đi Tây đổi đời, thì đương nhiên đối với họ, nước Đức là "địa ngục".

    Có những người thấy thiên hạ sang bằng con đường du học cũng bắt chước theo dù không có khả năng học hay thấy nhiều người đi bằng con đường điều dưỡng cũng làm hồ sơ để đi dù biết rằng không phù hợp với ngành này. Hoặc nghe dịch vụ tư vấn là cứ đi đi, nếu sang sẽ chuyển đổi giấy tờ... v.v nhưng khi sang rồi mới biết là giấy tờ không thể chuyển đổi hay công việc không phù hợp với mình, lúc đó không những rắc rối mà có khi còn bị trục xuất về nước.

    Cho nên, trước khi làm gì cũng nên cân nhắc và suy nghĩ kỹ, để tránh bị rơi vào trường hợp tiền thì mất mà lại bị trục xuất thì rất đáng tiếc vì đã tốn bao công sức và tiền bạc sang Đức mà lại chẳng được gì. Nếu bạn cảm thấy con đường du học và theo học nghề không phù hợp hoặc quá khó với bạn, thì cách cuối cùng vẫn là... kết hôn mà thôi. Con đường này nếu suông sẻ thì không sao, nhưng nếu gặp vợ hay chồng hờ lật ngược thì sẽ bị trục xuất ngay lập tức.

    Cho nên, ai chọn sang Đức bằng con đường kết hôn, thì cũng nên cân nhắc và chú ý một vài điều như sau:

    - Nên chọn những người có quốc tịch Đức vì theo luật 28, sau 3 năm bạn sẽ có thẻ định cư dài hạn hoặc vào quốc tịch nếu bạn muốn. Còn nếu kết hôn với người chỉ có thẻ định cư dài hạn, thì thời gian thường kéo dài là 5 năm có khi lâu hơn mới được Sở ngoại kiều cấp cho thẻ định cư.

    - Không nên nhờ dịch vụ làm những việc như thế này, vì dịch vụ thường chỉ tìm được người thất nghiệp, ăn xã hội, nghiện rượu ..v.v những người như vậy thì tìm được rất nhanh vì họ cần tiền. Còn người có nghề nghiệp ổn định và lương cao thì họ không bao giờ làm, vì dính tới pháp luật rất phiền phức và có thể khiến họ bị mất việc hoặc bị phạt tiền nặng. Cho nên, nếu bạn tìm tới dịch vụ mà nghe họ khoe rằng sẽ tìm cho bạn người vợ hoặc chồng làm ở ngân hàng, lương cao... thì đừng vội tin, vì đa số người có công việc tốt, họ không bao giờ làm kết hôn giả hoặc nhận con giả, vì họ biết nếu vướng vào những chuyện như vậy, thì sẽ gặp nhiều rắc rối với pháp luật mà chẳng được gì. Chứ còn thất nghiệp, nghiện ngập hay ăn xã hội thì có gì để mất, vì nắm người có tóc chứ chẳng ai nắm kẻ trọc đầu.

    Còn việc cha mẹ muốn con sang Đức học khi còn nhỏ, thì tôi thiết nghĩ chẳng cần phải đi sâu vào tìm hiểu làm gì, vì kể từ ngày nước Đức mở cửa đón nhận quá nhiều những người tị nạn tràn sang năm 2015, và trong số những người tị nạn, có rất nhiều trẻ em đi cùng với cha mẹ, cho nên nước Đức có rất nhiều việc phải làm để cho những đứa trẻ này nhanh chóng hòa nhập vào xã hội, nên việc những bậc phụ huynh muốn đưa con sang Đức học phổ thông thì hơi khó, nhất là trong thời điểm này.

    Nói chung, những vấn đề về định cư, cho trẻ sang Đức học... thì tôi khuyên bạn nên nhờ ai đó sống ở Đức trực tiếp hỏi thẳng luật sư thì hay hơn, vì bạn sẽ nhận được nhiều thông tin chính xác hơn. Chứ đừng nghĩ rằng tìm đến dịch vụ, trả cho dịch vụ một số tiền và mặc cho họ muốn làm gì thì làm, miễn sao sang Đức là được mà không chịu tìm hiểu kỹ càng thì có khác gì phó mặc cho chiếc thuyền phụ thuộc vào cơn gió, muốn đẩy đi đâu thì đi. Nếu may mắn mà được thuận buồm xuôi gió thì không nói làm gì, mà lỡ gặp gió thổi đi sai đường, vào bờ không vào mà lại xô thuyền vào đá ngầm thì coi như tan tành mọi ước mơ sang Tây đổi đời.

    FB An Thanh Le
    Viethome
  • Dân số đang dần già hóa đe họa tăng trưởng kinh tế đã thúc đẩy chính phủ Đức nới lỏng luật nhập cư nhằm thu hút nhiều lao động lành nghề nước ngoài.

    Nội các của Thủ tướng Angela Merkel ngày 19/12 đã thông qua dự luật nhập cư mới, tập trung vào việc thu hút lao động lành nghề nước ngoài, kể cả người không phải công dân Liên minh châu Âu (EU), để bổ sung cho lực lượng lao động đang dần già hóa. Dự luật mới này dự kiến được Quốc hội phê chuẩn vào năm tới.

    Theo đó, dự thảo đã đề xuất nới lỏng các thủ tục cấp thị thực cho lao động nước ngoài. Những người muốn làm các công việc như nấu ăn, luyện kim hoặc trong ngành công nghệ thông tin, sẽ được phép lưu lại tại nền kinh tế lớn nhất EU trong 6 tháng để tìm việc và thử việc, với điều kiện họ có thể tự trang trải chi phí cho cuộc sống. 

    Một điều khoản gây tranh cãi là cho phép một chỗ ở cố định đối với những người đã bị từ chối đơn xin tị nạn nếu họ tìm được một công việc toàn thời gian trong vòng 18 tháng, nói tiếng Đức ít nhất ở trình độ trung cấp, hòa nhập tốt với xã hội, không có tiền án tiền sự, và có thể chứng minh được danh tính.

    Luật mới ra đời cũng đồng nghĩa với việc những người xin tị nạn hiện tại đã tìm được việc làm sẽ phải đối mặt với việc bị trục xuất vì không đủ đáp ứng những tiêu chuẩn trong lao động. 

    Bộ trường Kinh tế Đức Peter Altmaier đã ca ngợi đây là “một ngày lịch sử”. Ông Altmaier nhận định dự luật này sẽ đặc biệt giúp ích cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa, vốn trước đây phải chịu sự cạnh tranh với các doanh nghiệp lớn, thường hút hết các lao động lành nghề. 

    Trong khi đó, Bộ trưởng Nội vụ Đức Horst Seehofer cho biết: “Nước Đức cần nhân lực từ các nước thứ ba để đảm bảo sự thịnh vượng của mình và có thể bổ sung vào những công việc chưa có người làm”.

    Nhập cư là một vấn đề chính trị “nóng bỏng” tại Đức sau khi nước này đã “hấp thụ” hơn 1 triệu người tị nạn và người di cư, chủ yếu là người Hồi giáo từ năm 2015.

    Với tỷ lệ thất nghiệp ở mức 5%, con số thấp kỷ lục kể từ khi nước Đức thống nhất vào năm 1990, các doanh nghiệp trong nền kinh tế đông dân nhất châu Âu từ lâu đã vận động chính phủ nước này hạ bớt tiêu chuẩn trong luật nhập cư vì tình trạng thiếu lao động kinh niên đang kìm hãm tốc độ tăng trưởng kinh tế. 

    Trong các lĩnh vực toán học, điện toán, khoa học tự nhiên và công nghệ đã có tới 339.000 chỗ trống không được “lấp đầy“. Ngoài ra, theo Văn phòng Lao động Đức, nước này đang thiếu khoảng 1,2 triệu lao động trong các lĩnh vực như lái xe tải, làm mộc và điều dưỡng.

    Viethome (theo Công luận)

  • Một thị trấn ở Đức mới tuyên bố cấm trẻ em công khai gửi thư đòi quà ông già Noel - hoạt động truyền thống lâu đời ở quốc gia này.

    Theo tờ Daily Mail, trẻ em ở Roth, Bavaria, đã bày tỏ sự buồn bã sau khi các quan chức thông báo về lệnh cấm gửi thư cho Ông già Noel đòi quà Giáng Sinh năm nay.

    Theo truyền thống, những trẻ em sẽ viết một bức thư trong đó đề chi tiết  tên, tuổi, địa chỉ để Ông già Noel gửi quà đến vào đêm Giáng Sinh. Nhưng năm nay, các nhà lập pháp Bavaria muốn thay đổi điều này vì lo ngại sẽ lộ thông tin cá nhân, và đổ lỗi do luật riêng tư mới của EU.


    Theo quy định bảo vệ dữ liệu chung châu Âu (GDPR), chính quyền địa phương phải được sự cho phép bằng văn bản từ cha mẹ của 4,000 đứa trẻ, rằng dữ liệu của chúng có thể bị chia sẻ và sử dụng bởi bên thứ ba.

    Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, chính quyền đã cấm gửi thư cho Ông già Noel để không bị lộ thông tin. Melanie Hanker, người quản lý các sự kiện công cộng ở Roth, nói: "Sẽ không có bất kỳ đôi mắt lấp lánh nào trước cây thông Noel nữa".

    Tuy nhiên, đài phát thanh địa phương Antenna Bayern cho biết, họ đã làm việc với các chuyên gia để tìm cách tuân thủ GDPR theo hình thức khác nhằm cứu vãn hoạt động truyền thống này.

    Một phát ngôn viên của Ủy ban châu Âu cho rằng sự cứng nhắc của nhà lập pháp ở Roth là chưa chính xác. Ông nói: "Ông già Noel nên có thông tin liên lạc của một gia đình để gửi quà đúng nơi đúng chỗ, miễn là có sự đồng ý của phụ huynh với trẻ vị thành niên".

    Viethome (theo Infonet)

  • Tại Berlin và Brandenburg, theo một báo cáo truyền thông, ngày càng nhiều trẻ em và thanh thiếu niên Việt Nam bị mất tích – và có thể bị ép buộc lao động nô lệ. Theo báo cáo mới đây của kênh Berlin-Brandenburg (RBB), tại Brandenburg hiện có 32 trẻ vị thành niên Việt Nam bị mất tích không dấu vết.

    Kể từ năm 2013, những trẻ em và thanh thiếu niên đã bị cảnh sát tiểu bang và cảnh sát liên bang bắt giữ trong khi cố gắng xâm nhập bất hợp pháp vào Đức và đã được bàn giao cho các văn phòng phúc lợi thanh niên. Nhưng ngay sau khi được bàn giao, những đối tượng này đều nhanh chóng biến mất.

    Kể từ năm 2012, RBB đã báo cáo tổng cộng 474 người Việt Nam chưa đủ tuổi vị thành niên đã đến Berlin, rồi được báo cáo là mất tích..

    Theo RBB, cảnh sát Berlin có thông tin cho biết "trẻ em và thanh thiếu niên được các đường dây có tổ chức đưa đến Cộng hòa Liên bang Đức. Các chi phí cho chuyến đi sẽ được thanh toán qua hình thức lao động hoặc hoạt động phạm tội."

    Theo Cảnh sát Liên bang, số người Việt Nam nhập cảnh bất hợp pháp vào Đức vẫn tăng đều đặn. Những kẻ buôn người quốc tế đã đưa lậu người Việt Nam từ Moscow qua các nước Baltic và Ba Lan đến Đức và sang Tây Âu. Theo các nhà điều tra Ba Lan và Đức, Trung tâm Berlin Dong Xuan ở Lichtenberg là một trung tâm đầu mối trung chuyển.

    Người Việt Nam đến Đức bất hợp pháp sau đó sẽ phải trả chi phí 10.000 đến 15.000 euro cho những kẻ buôn lậu bằng cách làm việc. Trong vài tháng qua, các quan chức hải quan đã liên tục gặp phải những người lao động bất hợp pháp, bao gồm cả trẻ vị thành niên, trong các cuộc đột kích vào các tiệm nail Việt Nam. Theo Văn phòng Hải quan Gießen, đây không chỉ là một trường hợp riêng lẻ. Có bằng chứng cho thấy đó là một hiện tượng trên toàn quốc.

    Tổ chức Liên bang cho Trẻ em Không có Người Chăm Sóc phát biểu, "Những trẻ em và thanh thiếu niên này phải được chính phủ chăm sóc. Sự thờ ơ trước các trường hợp mất tích là không thể chấp nhận. Đặc biệt, những trẻ vị thành niên tị nạn biến mất sẽ gặp phải nhiều nguy cơ hơn. Do đó, các tổ chức phúc lợi thanh niên và cảnh sát cần tạo ra nhiều nguồn lực hơn để giải quyết vấn đề.”

    VietHome (Theo Archy Sport)

  • “Không áo quần” là từ lóng để chỉ tình trạng người Việt nam không có giấy tờ tùy thân ở Đức. Chẳng biết ai đã nghĩ ra cái từ này, cũng như “ Họ Tị” để chỉ những người tị nạn, nghe thật xót xa. Vậy hiện trạng người không giấy tờ tùy thân ngày nay ra sao?

    Theo báo Berliner của Đức thì hiện có khoảng hơn 40.000 người Việt đang sống bất hợp pháp ở Đức và riêng địa phận Berlin là khoảng 20.000 người. Tất nhiên đây chỉ là con số dự đoán còn thực tế khác hơn nhiều.

    Bà B. sang thăm con gái cách đây đã hơn mười năm còn bà H. lâu hơn. Thật kinh ngạc khi hai bà chỉ ở trong nhà chăm sóc con cháu mà không bao giờ ra đường cả. Đau ốm chỉ vài viên thuốc giảm đau hoặc mua thuốc từ Việt Nam sang điều trị. Ơn trời các cụ vẫn bình an.

    Khác với các bà những người đã có tuổi, thì lực lượng thanh niên và trung niên lại rất xông xáo. Có người thuê cửa hàng cửa hiệu “nhờ” người đứng tên hẳn hoi. Phần còn lại đi làm cho các ông bà chủ Việt với nhiều cái tên A, B, C… gì đó. Muôn vàn hoàn cảnh khác nhau của số người này, họ là ai? Đến đây theo con đường nào? Cảnh sát sở tại có biết không? Và biết thì làm gì? Không phải ai cũng thành thạo những thông tin bí ẩn này.

    Trước hết phải kể đến con đường vượt biên đầy gian nan, nguy hiểm và tốn kém để đến được nước Đức. Mỗi người sẽ đi theo một con đường khác nhau nhưng tựu trung là qua môi giới theo nhiều hình thức.

    Số lượng người đi du lịch hoặc du học rồi bỏ trốn là những người đi sung sướng nhất. Còn lại là theo đường rừng từ các nhánh Đông Âu sang Đức, và Tây Âu.

    Con đường này không phải lúc nào cũng suôn sẻ mà nhiều lúc phải trả bằng mạng sống bởi nhiều lý do khác nhau. Con số mất tích bí ẩn gần như không có số liệu điều tra vì quá mông lung trên con đường bất hợp pháp. Cũng như không thể không nhắc qua về lực lượng “ trẻ em” Việt trồng cần sa ở Anh và nhiều nước khác. Con số thật khó nắm bắt cụ thể.

    Trở lại bà B. và bà H. Theo lời kể của con các bà, đại diện cho những người không giấy tờ nhưng vẫn sống ổn trong gia đình cùng con cháu. Cô con gái kể là bà không muốn nhập trại vì sợ phải về dù nhiều lần thấy mẹ ốm cô cũng lo. Còn con gái bà B cũng đưa ra lý do tương tự. Tôi hỏi thăm thì bà cụ trả lời “kệ nó thôi, ốm đau thì mua thuốc uống, nặng quá thì đưa vào viện khai nhặt được cụ ngoài đường thế là xong. Ở quê cũng vậy thôi, tôi trời thương chả ốm đau gì sất chỉ cảm cúm nhức đầu chút thôi”.

    Với quan niệm giản đơn như thế của cả mẹ và con, họ vẫn sống bình an như chẳng có chuyện gì trong khi lực lượng sang Tây với nhiệm vụ kiếm tiền không đơn thuần như thế.

    Không giấy tờ nên việc di chuyển của họ rất mạo hiểm, ra đường là lo lắng mà trong nhà cũng không phải đã an tâm. Nhất là khi đau ốm không có nơi mà khám bệnh nên nhiều người tránh để bệnh nặng mới nhập trại thì đã muộn rồi. 

    Ngày 29/6/2018, công an Berlin kiểm tra một căn hộ ở tầng năm, khi mọi người trong nhà đang ăn cơm. Nghe “rầm” một cái, cửa bị phá tung. Cảnh sát đặc nhiệm súng ống đầy mình tràn vào. Bốn người Việt không giấy tờ đã chạy ra ban công định leo xuống tầng bốn trốn. Trong cơn hoảng loạn, hai trong số bốn người bị rơi xuống đất, một người chết tại chỗ, một người đưa vào viện mới mất.

    Tháng trước, cô gái trẻ tên N.T.T cũng chạy trốn cảnh sát bị ngã rồi mất trong bệnh viện trong tình trạng không có giấy tờ tùy thân. Đây chỉ là vài ví dụ phải bỏ cả mạng sống của mình vì tình trạng không có giấy tờ.

    Phần còn lại trong tảng băng chìm ấy là gì? Hàng ngày họ vẫn chăm chỉ đi làm, mức lương đương nhiên ít hơn người bình thường vì tính chất rủi ro đối với cả người làm và chủ thuê. Ngoài việc đi làm, rất nhiều người trông con kiêm làm việc vặt trong nhà cho các ông bà chủ Việt. Họ được lo mọi thứ thiết yếu, ăn ở luôn trong nhà, tiền lương hàng tháng dắt túi. Kiếm được tiền phần lớn trước mắt gửi về nhà để trả nợ và giúp gia đình. Rất nhiều người cắm sổ đỏ nhà đất vay tiền để đi, vì thế sức ép kiếm tiền để trả nợ là rất lớn, sau thì gom góp tiết kiệm như có thể để làm giấy tờ.

    Trong thời gian chờ đợi đó họ sẽ tìm nhiều con đường khác để có thể ở lại. Thường là nhận con hay cưới giả, khi đã có đủ tiền và có mối. Họ sẽ vào nhập trại để làm giấy tờ.

    Trở lại câu hỏi là cảnh sát sở tại có biết không? Đương nhiên là biết, số liệu báo chí đưa ra đều do cảnh sát cung cấp. Họ không chỉ biết mà còn nắm rất rõ con đường người nước ngoài tràn vào nước họ ra sao. Nhưng với nhiều chính sách thầm kín về nhân công cũng như nhân đạo, nước Đức không hẳn là kiên quyết với chính sách tị nạn như nhiều nước khác ở châu Âu.

    Người nhập cư, tuy gặp không biết bao nhiêu là khó khăn nguy hiểm nhưng ngọn lửa hy vọng vẫn còn khi có những cánh cửa mở ra như đã kể. Từ tìm được đối tượng sang Đan Mạch kết hôn cho nhanh đến những con đường khác là làm giấy tờ ở các nước Đông Âu và các nước trong khối Schengen. Nhiều trường hợp thành công thì cũng không thiếu người thất bại, con đường đến đích thường rất gian nan nhiều khi tiền mất tật mang mà không biết kêu ai. 

    Cảnh sát đã tìm thấy nhiều dịch vụ kể trên cũng như bắt giữ người làm giấy tờ. Trong đó có hồ sơ giả, khi chẳng may cảnh sát hỏi mà phát hiện giấy tờ giả thì bị bắt rồi cho về Việt Nam ngay. Giấy tờ giả không phải nạn nhân nào cũng biết, cho đến khi bị bắt ra sân bay về nước nhiều người mới ngỡ ngàng. Mỗi con người không giấy tờ là một hoàn cảnh nhưng có cái chung là sống một cuộc sống rất bất an và nguy hiểm nhưng không phải trước lúc rời Việt Nam ai cũng biết.

    Viethome (theo thoibaovietduc)

  • Bài viết dưới đây là góc nhìn của chị Lê An Thanh, 38 tuổi, đang sống tại Berlin, Đức về xung đột hai thế hệ trong những gia đình Việt định cư lâu ở phương Tây nhưng vẫn áp dụng cách giáo dục con kiểu cũ ở quê nhà.

    Tôi quen một phụ nữ Việt sang Đức từ năm 1987, sau đó kết hôn với một người đàn ông Đức rồi có con chung. Khi cuộc sống đã dần ổn định, chị đón cô con gái riêng ở Việt Nam sang sống cùng. Nhiều năm sau, vì quan điểm bất đồng về tiền bạc với người chồng Tây, chị và chồng ra tòa ly dị.

    viethome nuoi day con kieu tayNhiều bố mẹ Việt chưa theo kịp được với luật pháp ở các nước định cư tiên tiến. 

    Lúc đó, khi được hỏi muốn ở với cha hay mẹ, cậu con chung 14 tuổi của hai người đã trả lời là thích sống với bố. Lý do của em là mỗi lần về Việt Nam, mẹ luôn bắt mình về theo trong khi em chẳng thích chút nào. Trong trí nhớ của cậu bé, quê ngoại nóng nực, nhiều muỗi, còn họ hàng thì hay rờ rẫm vuốt ve và lâu lâu lại cười ầm lên rồi nói vài câu mà em không hiểu hết được.

    Kết thúc phiên tòa ly hôn, người mẹ ấy khóc lóc và than thở rằng mình đã lo cho con không thiếu thứ gì, đưa con về Việt Nam chơi hằng năm chẳng qua là muốn cháu hiểu thêm về quê mẹ, vậy mà con lại khó chịu về điều đó. Đứa bé ấy giờ đã trưởng thành và cũng rất ít liên lạc với mẹ vì nhiều quan điểm bất đồng. Còn người mẹ từ đó trở đi chỉ về quê nhà cùng cô con gái riêng. 

    Một gia đình người Việt khác có ba con, bé đầu là gái 12 tuổi và hai bé song sinh sau 4 tuổi. Cô con gái đầu đi học thường hay mất lặt vặt, lúc thì găng tay, áo khoác, khi là cây viết, khăn... khiến người mẹ rất bực tức vì phải liên tục tốn tiền mua mới. Vì thế, thỉnh thoảng chị có đánh con.

    Lúc bé gái tập thể thao ở trường, bạn bè thấy em có nhiều vết thâm tím ở chân tay nên đã mách với cô giáo. Cô giáo nghe xong liền báo ngay cho Sở thiếu niên. Vậy là vài hôm sau, người của Sở thiếu niên cùng cảnh sát tới tận nhà để đưa cả ba đứa trẻ vào nơi dành cho trẻ em có vấn đề với cha mẹ (Kinderheim), còn bà mẹ thì bị đưa ra tòa vì tội bạo hành con cái.

    Kể với cảnh sát, cô bé nọ cho biết mẹ thường xuyên đánh mắng, hay bắt trông em và lúc nào cũng so sánh việc học hành với con hàng xóm. Có lẽ vì thiếu hiểu biết về luật pháp cũng như còn bực tức với con, nên lúc tới Sở thiếu niên, người mẹ chỉ muốn đòi lại hai bé song sinh, không muốn nhận về cô con gái cả. Tuy nhiên, việc này không được chấp nhận. Bà mẹ còn bị cho là tâm lý không ổn định, nên về sau cả ba con chị đều được giao hẳn cho người cha chăm sóc.

    Qua hai câu chuyện trên, có thể nói, nếu cứ áp dụng cách giáo dục kiểu Việt truyền thống tại nước Đức nói riêng hay ở phương Tây nói chung, cha mẹ không những làm tổn thương con mình mà đôi khi còn mất cả quyền nuôi con. Tại Đức, quyền lợi của trẻ em luôn được đặt lên hàng đầu. Nếu cha mẹ có những hành vi bạo hành về thể xác lẫn tinh thần thì còn bị phạt tù.

    Đa số những gia đình Việt Nam sinh và nuôi con tại Đức đều luôn muốn con họ kết hợp hai luồng văn hóa Á - Âu. Có nghĩa là vừa tiếp thu những văn minh ở phương Tây nhưng lại sống theo kiểu Việt truyền thống, tức là phải nghe lời cha mẹ và làm theo những gì phụ huynh muốn. Có lẽ họ không hiểu rằng, cách dạy như vậy sẽ làm con mình như đứng giữa ngã ba đường vì chẳng biết đi hướng nào. Điều đó dẫn tới việc cha mẹ và con cái không hiểu nhau, khiến phụ huynh đôi khi không kiểm soát được nóng giận và đánh con.

    Câu chuyện đầu về đứa trẻ than phiền hay bị mẹ đưa về Việt Nam mà không cần biết con có thích hay không cũng chỉ ra một thực tế: Nhiều người Việt ở nước ngoài, khi có dịp nghỉ, thay vì dẫn con đi thăm viện bảo tàng hay cho con tham gia các hoạt động giải trí thì lại dẫn chúng về quê. Thời gian trẻ ở Việt Nam đó, mọi sinh hoạt chỉ quanh quẩn trong gia đình và họ hàng, với hoạt động chủ yếu là đi ăn uống, mua sắm và tụ tập. Nếu có được dẫn ra khu vui chơi, trẻ cũng không hào hứng hơn vì chúng khó tiếp cận và chơi vui với những trẻ địa phương do cảm thấy không hợp hoặc bất đồng ngôn ngữ. Cho nên, đối với trẻ Việt kiều, thời gian về quê cùng mẹ giống như đi lạc vào một thế giới khác.

    Với những gia đình định cư lâu và sinh con trên đất Đức, cha mẹ là thế hệ thứ nhất, con cái là thế hệ thứ hai. Thế hệ thứ nhất chỉ tiếp nhận được một nửa về cách sống và suy nghĩ theo kiểu Tây nên có thể chưa kịp hiểu thế hệ thứ hai - vốn được tiếp thu toàn bộ lối sống và sự giáo dục này. Vì thế đôi khi xảy ra những xung khắc khó tránh giữa hai thế hệ. Nếu bố mẹ không biết sàng lọc hay thay đổi cách suy nghĩ thì khác gì đang tự làm khổ bản thân và cả con cái mình. Vì thế, cách giáo dục đó thường được ví như bình mới nhưng bên trong vẫn là rượu cũ. 

    Viethome (theo VnExpress)

  • Ông Nguyễn Văn Hiền được coi là người Việt giàu nhất nước Đức. Ông là chủ nhân của khu trung tâm thương mại rộng lớn và sầm uất ở Đức mang tên Đồng Xuân Center.

    Đồng Xuân Center nằm ở phố Herzbergstrasse thuộc quận Lichtenberg, Đức, là một trong 2 trung tâm thương mại lớn nhất nước Đức của người Việt, nằm ở nơi có gần 4.000 người Việt Nam định cư sinh sống.

    Doanh nhân Đức gốc Việt – ông Nguyễn Văn Hiền. Ảnh: Internet

    Trong đó, diện tích kinh doanh gồm 4 dãy nhà lớn rộng khoảng 40.000 m2. Tại đây, các hộ kinh doanh hầu hết là người Việt Nam, ngoài ra còn có nhiều người ở các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Thỗ Nhĩ Kỳ, Ba Lan, Đức thuê…

    Tại đây, có đầy đủ các loại hình kinh doanh, từ hệ thống nhà hàng ăn uống vui chơi giải trí tới các cửa hàng thực phẩm châu Á phục vụ thịt thà, tôm cá, gạo mì, bún phở khô đến các loại rau muống, rền, cần, cải, bầu bí, dưa chuột, mướp đắng, khoai sọ, khoai lang, sắn và các loại hành, răm, kinh giới, mùi, tía tô, ngổ, gừng, tỏi, riềng, sả, ớt… đến bánh chưng, bánh tét, giầy giò, nem chua… gần như mặt hàng nào cũng có, vừa tươi mới vừa phong phú đến ngập mắt.

    Được biết, khu công nghiệp này cách đây 150 năm là nơi sản xuất các thiết bị đo lường của hãng Siemens nổi tiếng. Sau đó là nhà máy VEB Elektrokohle (than điện) với 3.000 công nhân làm việc.

    Quy mô chợ Đồng Xuân của ông Hiền ở Đức. Ảnh: Internet

    Nói về độ hot của “chợ Đồng Xuân” tại Đức, ở đây có gần 400 doanh nghiệp kinh doanh. Doanh thu hàng năm của mỗi doanh nghiệp đạt từ 250.000 đến 3 triệu Euro. Hiện tất cả các gian hàng đều đã hết chỗ. Với việc cho thuê các gian hàng, ông Nguyễn Văn Hiền có thể thu về khoảng 300.000 – 400.000 Euro hàng tháng.

    Được biết, Đồng Xuân Center từng được nhiều công ty Đức muốn mua lại nhưng ông Hiền kiên quyết không bán.

    Sang xứ người từ những năm 1980, ông Hiền từng là đội trưởng trong một Xí nghiệp liên hợp xây dựng ở Potsdam.

    Về sau, trải qua thời kì biến đổi xã hội khi thống nhất nước Đức, ông phải chuyển sang bán hàng may mặc như một cách để tồn tại.

    Năm 2003, ông Hiền có đã có một cơ sở thương mại dệt may ở gần khu vực. Sau đó ông vay vốn các ngân hàng để xây trung tâm thương mại, nhưng các ngân hàng không tin tưởng rằng ông sẽ tìm được người thuê cửa hàng cho một trung tâm thương mại châu Á.

    Tiếp đó nhờ các công ty xây dựng tư nhân mà ông có quan hệ từ trước tin tưởng cho vay tiền, ông đã có thể mua thêm đất và xây dựng Trung tâm Đồng Xuân của mình.

    Sau khi xây dựng hoàn tất, ông đã cho thuê được kín chỗ và lúc này các ngân hàng lại tìm đến ông để đề nghị được cho vay tiền. Từ năm 2004 đến năm 2013, ông Hiền đã đầu tư tổng cộng 35 triệu Euro vào khu “chợ” này.

    Không chỉ là chủ nhân của Đồng Xuân Center, ông Hiền còn là một nhà phát triển bất động sản danh tiếng. Được biết, ông đang ấp ủ nhiều kế hoạch phát triển ở phố Herzbergstrasse.

    Trong những tâm huyết của ông bao gồm việc xây dựng một khách sạn, một trung tâm hội nghị với các nhà hàng. Ngoài ra, ông Hiền có kế hoạch xây dựng một nhà máy đầu tiên của Đức“ sản xuất mỳ châu Á.

    Bên cạnh đó, ông còn đầu tư 30 triệu Euro vào dự án xây dựng trung tâm văn hóa, kinh tế tại quận Lichtenberg, Berlin với mong muốn quảng bá văn hóa, ẩm thực và truyền thống của người Việt Nam tới bạn bè Đức.

    Ông đã từng chia sẻ, thời kì đầu mới thành lập TTTM Đồng Xuân ông gặp rất nhiều khó khăn, nhưng vượt lên mọi khó khăn đó, đặc biệt là nhờ sự ủng hộ của bà con ông mới có được thành công như ngày hôm nay.

    Viethome (theo tienphong)

  • Mới đây, Tòa án Neuruppin đã tuyên phạt Ngọc T., một phụ nữ Việt Nam 41 tuổi 3 năm và 11 tháng tù vì tội buôn lậu thuốc lá.

    Hải quan và Cảnh sát Đức tìm thấy lượng thuốc lá lớn được đưa lậu vào Đức.

    Theo bản cáo trạng, từ tháng 12/2016 tới tháng 4/2018, tại Hennigsdorf, bị cáo đã buôn thuốc lá nhập lậu, trốn thuế từ Ba Lan với quy mô lớn, tạo ra một nguồn thu không nhỏ. Mặc dù đã hai lần bị cảnh báo, nhưng bị cáo vẫn tiếp tục buôn lậu.

    Một lần là vào tháng 6/2017, khi một trong những người cung cấp hàng cho bị cáo bị phát hiện. Lần khác là tháng 1 năm nay, khi hai người vận chuyển hàng cho bị cáo bị bắt quả tang chuyên chở hàng lậu ở Hennigsdorf.

    Khi đó, nhân viên thuế vụ để ý tới hai người đi xe đạp ở Hennigsdorf chở theo những túi hình chữ nhật và thùng carton. Khi kiểm tra, họ tìm thấy 440 tút thuốc lá lậu giấu trong đó.

    Nhưng chỉ mấy ngày sau, bị cáo Ngọc lại tiếp tục đặt hàng cho tới khi bị bắt trong tháng tư năm nay và bị tạm giam để điều tra. Toàn bộ số tiền 815.572 Euro là tiền có được từ buôn lậu thuốc lá đã bị tịch thu. Từ đó tới nay, đứa con trai 14 tuổi của bị cáo được đưa vào sống trong trại trẻ. Chánh án phiên tòa cho biết, về nguyên tắc, bị cáo có thể bị bắt trước đó rồi, vì đã bị theo dõi từ lâu.

    Khai trước Tòa, bị cáo Ngọc T. cho biết, không phải toàn bộ số hàng đó là của thị, mà thị có đặt hàng hộ cho một người đồng hương. Nữ thẩm phán cho biết, mặc dù chỉ coi một nửa số hàng lậu là của bị cáo, nhưng toàn bộ bức tranh cho thấy đây là việc buôn lậu được tổ chức một cách chuyên nghiệp, có nhiều người cung cấp hàng lậu và nhiều người trợ giúp.

    Ngọc T. cho biết sang Đức năm 2009 để "tìm kiếm hạnh phúc". Tại Việt Nam, người phụ nữ góa chồng này đi bán bún để nuôi sống gia đình. Mong muốn một tương lai tốt đẹp hơn cho con mình, nên Ngọc đã bán nhà để tìm cách sang Đức. Ngọc xin tị nạn, nhưng đơn bị bác nên không được làm việc. Hoàn cảnh kinh tế khó khăn của người mẹ ở Việt Nam đã là lý do để Ngọc phải tìm cách kiếm tiền bằng hành động tội phạm này.

    Với phán quyết ba năm và 11 tháng tù giam này, Tòa án đã giữ đúng thỏa thuận giữa hai bên là bị cáo sẽ thành thực khai báo và để đổi lại, bị cáo sẽ chỉ phải chịu hình phạt tối thiểu so với tội danh.

    Thuốc lá lậu được đóng gói trong những túi nylon đen (Ảnh: Cảnh sát Berlin).

    Viethome (theo thoibao.de/maz-online.de)

  • Thủ tướng Đức khẳng định sẽ không tái tranh cử khi kết thúc nhiệm kỳ, cũng như từ bỏ chức chủ tịch đảng cầm quyền vào cuối năm nay.
     viethome angela merkel 123
    "Đây sẽ là thời điểm bắt đầu một chương mới", AFP dẫn lời Thủ tướng Đức Angela Merkel hôm 29/10 tuyên bố, sau khi bà cho biết sẽ từ chức vào năm 2021 khi nhiệm kỳ kết thúc. Đây dường như là một phần phương án giải quyết những khủng hoảng gây chia rẽ nội bộ liên minh cầm quyền tại Đức.
     
    Thủ tướng Merkel lên nắm quyền từ năm 2005, thường được đánh giá là người phụ nữ quyền lực nhất thế giới và là người lãnh đạo châu Âu. Bà khẳng định kế hoạch ra đi sẽ chấm dứt các cuộc tranh đấu chính trị, cho phép liên minh cầm quyền tập trung vào việc điều hành đất nước.
     
    "Bức tranh về chính phủ Đức hiện nay là không thể chấp nhận được", Thủ tướng Merkel tuyên bố. Bước đầu tiên trong việc ra đi của bà Merkel là từ bỏ chức chủ tịch đảng Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo (CDU) sau 18 năm cầm quyền.
     
    Cuộc bầu cử lãnh đạo mới của CDU dự kiến diễn ra trong tháng 12 năm nay, với ít nhất 4 ứng cử viên tuyên bố sẵn sàng tham gia cuộc chạy đua. Thủ tướng Merkel tuyên bố sẽ không đề cử người kế nhiệm trong đảng CDU.
     
    Viethome (theo VnExpress)
  • Ra tay giết hại dã man một thiếu nữ 17 tuổi ở địa phương, thanh niên người Kenya, 19 tuổi sống trong trại tị nạn ở thị trấn Saint Augustin, gần thành phố Bonn, Tây Đức khiến công chúng bàng hoàng, phẫn nộ.

    Thi thể của thiếu nữ 17 tuổi vừa được tìm thấy 2 ngày sau khi bố mẹ nạn nhân báo cảnh sát về việc con gái mất tích bí ẩn.

    150 cảnh sát đã được triển khai để tìm kiếm thiếu nữ. Thi thể của nạn nhân sau đó được phát hiện tại căn phòng của nghi phạm gốc Kenya, hiện mang cả quốc tịch Đức lẫn Kenya trong trại tị nạn ở thị trấn Saint Augustin, gần thành phố Bonn, miền Tây Đức hôm 2/12.

    (Ảnh minh họa)

    Nghi phạm 19 tuổi đã nhanh chóng thừa nhận gây ra tội ác tày trời. Tổng chưởng lý của Bonn, Robin Fassbender cho biết, lệnh bắt giữ đã được ban hành đối với nghi phạm.

    Ông cũng thừa nhận rằng, nghi phạm 19 tuổi "từng lọt vào tầm ngắm của cảnh sát" nhưng không tiết lộ thêm chi tiết vì thời điểm đó nghi phạm chưa đủ tuổi thành niên.

    Tuy nhiên, đài truyền hình WDR cho biết, nghi phạm khi đó bị buộc tội lạm dụng tình dục và truyền bá nội dung khiêu dâm.

    Nghi phạm đã hẹn gặp thiếu nữ vào ngày 30.11 và cả 2 đã đến một quán rượu với nhau. Sau đó thiếu nữ đến phòng của nghi phạm. Tại đây, cặp đôi cãi nhau và nghi phạm ra tay sát hại thiếu nữ. Đồ đạc của nạn nhân cũng được tìm thấy trên bờ hồ nằm gần trung tâm tị nạn.

    Theo đài truyền hình địa phương WRD, nạn nhân tới trại tị nạn vì muốn thăm bạn tại đây. Cái chết của thiếu nữ đã gây sốc cho người thân và thị trấn nơi cô sống. Nhiều người đã mang nến và hoa đến trung tâm tị nạn ở Saint Augustin để tưởng niệm thiếu nữ.

    "Chúng tôi bị sốc, toàn bộ khu vực bị tê liệt", Thị trưởng Karsten Fehr cho biết.

    Vụ việc xảy ra trong bối cảnh chính phủ của Thủ tướng Angela Merkel gần đây phải đối mặt với những lời chỉ trích công khai về chính sách mở cửa đối với người di cư từ Trung Đông, vì một số người cho rằng họ chịu trách nhiệm về tỷ lệ tội phạm ngày càng tăng ở Đức, đặc biệt là hãm hiếp, giết người.

    Viethome (Theo Kiến Thức)

  • Các bạn trẻ thân mến, tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và đam mê, sẵn sàng đương đầu với thử thách, cộng với thời giờ đã có điệu kiện hơn rất nhiều. Việc các bạn muốn lao ra đại dương, đương đầu với sóng lớn thiệt là rất tốt, rất mạnh mẽ. Nhưng khi xác định mục tiêu, các bạn đã biết gì về nước Đức, về chương trình học của Đức chưa? Tôi xin kể đôi điều về trải nghiệm của tôi ở nước Đức, dù nó không còn mới, tức là trải nghiệm này cũng lâu rồi, nhưng mong nó mang lại cho các bạn những hình dung ban đầu.

    Tôi, bước chân vào Đức khi đã có một tấm bằng đại học Mỹ và bằng C1 Đức, lúc đấy tôi từng nghĩ oách xà lách lắm, tiếng Anh tốt rồi, tiếng Đức với C1 chỉ chút xíu cố gắng là tôi ok à nghen. Vậy mà, mọi thứ đột nhiên khác hẳn.

    Thứ tiếng Đức C1 bập bõm của tôi, chỉ đủ nghe TV thời sự, chứ nghe dân (dân nhé, chứ sinh viên nói thì vẫn hiểu) nói chuyện hay nghe giáo sư giảng bài coi như lỗ tai của tôi như bị hỏng luôn rồi. Đứt cước các bạn ạ, cả nửa kỳ đầu tôi loay hoay, bài đọc và đọc tài liệu thì tất nhiên vẫn hiểu. Nhưng để nói rõ ràng cho người khác hiểu lại khác hẳn và để giao tiếp thì đúng là tôi thấy mình ngất ngơ, sao lại có thể họ cười mà tôi cũng ngoác mõm tôi ra, nhưng thực ra tôi chẳng 1 tí teo gì hiểu. Trời ơi, tôi thấy mình ngốc như 1 con bò luôn, y chang phomai bò cười. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục.

    Trong tâm trí người Đức, chỗ đứng của người Việt chỉ là lau nhà, quét dọn, quán nhỏ, và moi móc mọi thứ, mọi ngóc ngách để tìm cách ở lại.

    Tôi đi học nhóm dành cho sinh viên nước ngoài, bình thường, là 1 Dozent (tức là kiểu master hay phd giảng bài tập hoặc bài thực hành cho sinh viên thôi). Hôm ý chắc giáo sư bị rảnh ý, hay là đầu óc không thông được vấn đế, đến nhóm nói chuyện.

    Lúc ý đã gần thi, nhóm 10 người, toàn nước ngoài, khoảng 1 chú Nga, 1 chú Ba Lan, 3 Trung Quốc, 1 Việt Nam là tôi, và vài người nước Ý gì đấy. Giáo sư hỏi, chúng mày có hiểu không, ờ, giáo sư hỏi thì trả lời, cũng tạm, hỏi bọn mày từ đâu đến, trả lời. Rồi đột ngột lão hỏi, mấy đứa Trung Quốc, mày học xong kế hoạch thế nào. Bọn nó bảo, tao muốn làm công ty lớn, học tập kĩ thuật của chúng mày rồi về nước, (vâng nó trắng trợn thế đấy), lão hỏi, nếu không có công ty nhận, bọn mày làm sao, 3 đứa bảo, về thôi. Lão gật gật cái đầu, mặt trầm ngâm.

    Quay sang tôi, giáo sứ hỏi, còn mày? Tao về, tôi trả lời thế thôi, đơn giản chỉ là tôi nghĩ nói thêm họ cũng chẳng hiểu.

    Vậy mà, Giáo sư hỏi lại, thế không phải là dù mày kém hay giỏi, ra trường hay không, mày đều tìm cách ở lại như bao người Việt khác à?

    Ôi, mặt tôi đỏ bừng bừng, tức vãi cả kèn ra luôn. Tôi trả lời luôn bằng tiếng Anh. Người Việt mày gặp không đại diện cho toàn bộ người Việt Nam. Tao không giỏi nhất, nhưng tao sẽ khá hơn phần đông. Và tao chưa bao giờ nghĩ tao sẽ ở lại đây, có làm việc tao sẽ chọn 1 nước nói tiếng Anh. Lão ý chỉ cười mỉm một cái, cái cười đó là cái gì, là mỉa mai hay chấp nhận, tôi không rõ. Nhưng tất cả các môn khác có trượt, môn ý của tôi cũng phải cao nhất, và vỗ vào mặt lão ý, cả cái đề tài của tôi luôn, rồi tôi cắp vali về nước. Đúng thời hạn, với điểm không cao nhất toàn khoa, nhưng cao nhất trong năm ấy tại module của lão.

    Tôi kể ra, không để khoe, nhưng tôi muốn nói rằng, trong tâm trí người Đức, chỗ đứng của người Việt chỉ là lau nhà, quét dọn, quán nhỏ, và moi móc mọi thứ, mọi ngóc ngách để tìm cách ở lại. Các bạn trẻ, các bạn thế hệ mới chính các bạn là người sẽ quyết định, tương lai con các bạn được người ta nhìn như thế nào. Em các bạn, con các bạn, cháu các bạn sẽ được nhìn nhận ban đầu là công nhân, là kỹ sư, là nhà khoa học hay không? Phụ thuộc đầu tiên vào việc các bạn như thế nào, cố gắng ra sao, nhân cách như nào.

    Hãy nghĩ đến bố mẹ các bạn, bố mẹ các bạn nuôi các bạn ăn, dạy các bạn học 18-20 năm trời, có điều kiện cho các bạn đi học là mong các bạn trở thành người giúp ích cho xã hội, cho đất nước và là để các bạn ngẩng cao đầu mà sống, chứ không ai muốn các bạn cúi mặt trở thành người quét rác, lau toiilet, hay làm việc chui lủi, ở một đất nước khác.

    Bởi vậy, khi bước chân vào nước Đức bạn hãy học cách sống thẳng, nếu là đi học, hãy bỏ công sức, quyết tâm và nghị lực ra học, nếu thấy không kham nổi, thì tìm hiểu chương trình Ausbildung để mà sang, khi sang thì phải quyết tâm là thực hiện mục tiêu đề ra, đừng sang chỉ vì nghĩ nước họ tốt hơn nước mình. Vì sao?

    Học tại nước Đức, các bạn phải hiểu, học ở đây rất nặng, có rất nhiều người Việt học 10 năm chưa ra được trường, hoặc phải chuyển trường liên tục. Khó khăn lớn nhất là do tiếng Đức có nhiều từ, nhiều nghĩa bóng hơn tiếng Anh rất nhiều, và người Đức nói chuyện cũng rất mỉa mai.

    Bản chất người Đức, thực sự, họ không quá phân biệt chủng tộc, không kì thị giàu nghèo, nhưng họ rất coi trọng bằng cấp và họ phân biệt tầng lớp nặng nề. Ngoài ra do lòng tự tôn với dân tộc họ rất cao, nên họ rất coi thường những người nước ngoài không có lòng tự trọng, không có nỗ lực để vươn lên. Ngoài ra, họ cũng rất thực tế, thực tế đến mức thực dụng, nếu bạn không giỏi bằng và hơn họ, họ sẽ không muốn tiếp xúc với bạn, vì tiếp xúc với bạn không đem lại cái gì cho họ. Họ sống lạnh lùng, khép kín, và chỉ mở lòng với những người thực sự hợp với họ. Nên việc giao tiếp hay không, đối với họ không quá quan trọng. 

    Thứ 2, các bạn đừng gào lên ở VN không có công ăn việc làm, đầy. Vấn đề chỉ là các bạn chê, lương thấp, nhưng tôi nói, lương VN lại đang là quá cao so với sức lao động bỏ ra. Lương ra trường có thể 3 tr, 5 tr. Nhưng sau 3 năm bạn cố gắng hết mình, mức lương đấy đã gấp đôi, thậm chí gấp 3, và sau 5-7 năm, lương ở VN cao hơn ở bên này.

    Lương bên này, khởi điểm của người nước ngoài khoảng 1200-1500eur sau khi thuế và các thể loại, thuê cái nhà ở chung với hàng tá người khác, đã khoảng 300-400, chưa kể ăn uống, chơi bời, bảo hiểm. Và sau 5 năm, nếu hết sức ưu tú, chỉ khoảng 2000-2200eur. Tiết kiệm chả được là bao nếu mỗi năm các bạn muốn về VN thăm nhà 1 lần. Chưa kể, để được đi làm bên này, các bạn phải học giỏi, điểm tốt, giao tiếp tốt. Thật sự là rất thách thức. P/S: Nhiều bạn thắc mắc về lương quá nhỉ? Thực ra tôi, chưa hề nghĩ nó quan trọng, tôi chỉ nghĩ là các bạn sang học, thì hãy học cho tốt, và làm gì để học tốt đã.

    Còn mức lương kia, là mức lương trung bình đã tính thuế bậc 4 (lương sau thuế dành cho người độc thân)

    Vậy các bạn sang bên này làm gì? Làm nhà hàng? tớ chỉ nói thế này thôi, có quá nhiều người Việt làm quán, nhưng vẫn hưởng trợ cấp cho người nghèo. Đánh giá thế nào tùy các bạn đối với tớ là XẤU. Nhưng điểm xấu mà tớ còn không thể chấp nhận được ở cái nghề này là quá PHŨ, có những người sang bên này mở nhà hàng 10 năm rồi không dám về VN vì sợ mất khách. Bố mẹ CHẾT khóc qua máy tính, vâng. Các bạn muốn con đường đi của các bạn thế nào???????

    Tôi kể ra, chỉ mong các bạn hãy trang bị cho mình, đầy đủ tâm lý và kiến thức để bước vào thực hiện giấc mơ của bạn thôi. Tôi mong thế hệ trẻ Việt Nam ra nước ngoài càng nhiều càng tốt, nhưng trước khi đi, phải tìm hiểu thật rõ, nơi mình đến, nên tôn trọng luật pháp và kỉ luật của nước mình cũng như nước sở tại. Ở Đức, tính kỉ luật rất cao, ngay cả tàu điện chỉ chậm khoảng 1 phút thôi là vô số khuôn mặt thất vọng và khó chịu rồi. Các bạn có kỉ luật không? có làm việc đúng giờ không? có thực hiện mục tiêu đúng lúc, đúng kỉ luật, đúng thời hạn hạn không?

    Điều đặt ra cho các bạn khi các bạn bước chân vào nước Đức là phải học và đặc biệt phải học tiếng Đức thật tốt. Chỉ có tiếng Đức tốt, bạn mới học được và đi làm thêm được. Xét một cách tổng quan, chương trình học ở Việt Nam cũng rất nặng lý thuyết, và nếu bạn học tốt ở Việt Nam, lượng kiến thức mới ở Đức bạn sẽ dễ dàng tiếp thu. Thế có nghĩa là tất cả chỉ là tiếng Đức của bạn, tốt nhất có thể, với tôi, nên là ở C1 trở lên hãy đi học.

    Đối với người Đức ” Lý thuyết là tối ưu của thực tế” ngược hẳn với câu ” Lý thuyết muôn đời là màu xám”. Nếu muốn được họ coi trọng, bạn phải là người hiểu họ nói, nói họ hiểu, và có kiến thức, mục tiêu sống mạnh mẽ với nghị lực bền bỉ. Và người Đức cũng có câu, “chúng tôi không muốn có một vì sao sáng, vì chúng tôi có cả một bầu trời sao”. Điều đó, có nghĩa là gì, họ không cần 1 cá nhân nổi bật, họ cần tất cả đều thành công như nhau, tất cả đều được hưởng những điều tốt đẹp, đây cũng trả lời cho câu hỏi “Vì sao kinh tế họ phát triển bền vững”.

    Về quan điểm cá nhân, tôi thấy nên tốt nghiệp đại học, ít nhất ở Việt Nam rồi hãy đi Đức, vì ít nhất các bạn đã có bằng đại học. Trong thời gian các bạn học đại học, tầm từ năm thứ 2 trở đi, hãy dành thời gian học tiếng Đức nếu muốn đi, học ở trung tâm hoặc ở trường đại học.., học thuộc lòng tất cả những gì bạn có bằng tiếng Đức, hiểu rõ từ, xem phim, ảnh, ti vi,…..Khi đó, tôi hi vọng con đường đi của các bạn sẽ đỡ gập ghềnh hơn. Tỉ lệ ra trường đúng hạn và thành công sẽ cao hơn.

    Nếu các bạn sang đây học tiếng, học DSH, các bạn sẽ đứng trước tình trạng học tiếng không thành, rồi bị về nước, như thế quả thực là rất tiếc, rất tốn thời gian, tiền bạc, các bạn xấu hổ với gia đình, bạn bè và các bạn lại muốn làm liều, lại một thế hệ Việt Nam liều khác ….. Tuy vậy, điều đó không có nghĩa là ai cũng bị trượt DSH, ai cũng bị về nước. Chỉ là, dù các bạn có đỗ DSH, nhưng từ DSH đến việc học tốt, và ra trường nó cũng khác nhau rất nhiều, nó cũng là một con đường rất dài và khó khăn. Hãy cố gắng cẩn thận xây tương lai của bạn từ viên gạch đầu tiên, bởi thời gian qua không bao giờ lấy lại được, và xây lại lần thứ hai bao giờ cũng khó hơn lần đầu.

    Đôi lời chia sẻ.

    Viethome (theo Mai Popo)

  • Những năm đây, trên mạng xã hội có một bài viết đã thu hút được sự chú ý của đông đảo mọi người với tiêu đề “Tại sao nước Đức không dám làm đồ giả, đồ dùng đến cả trăm năm”.

    Tác giả viết: Đầu những năm 90 của thế kỷ 19, nước Đức đã đẩy mạnh ứng dụng khoa học kỹ thuật để phát triển, trong nửa thế kỷ đã tập hợp được đội ngũ các nhà khoa học, kỹ sư, nhân viên kỹ thuật bậc nhất, dẫn đầu “cuộc cách mạng động cơ đốt trong và điện khí hóa”, làm cho nền kinh tế công nghiệp của Đức có một bước phát triển nhảy vọt.

    Từ đó, máy móc, hóa chất, đồ điện, quang học cho đến những đồ dùng trong nhà bếp, đồ dùng thể thao của Đức đã trở thành những sản phẩm có chất lượng vượt trội, dòng chữ “Made in Gemany” đã trở thành sự khẳng định chất lượng và lòng tin. Những công ty nổi tiếng nhất nước Đức dường như đều trưởng thành từ thời kỳ đó, đến nay họ vẫn duy trì danh tiếng của mình trên thế giới.

    1. Coi trọng danh tiếng chứ không tham lợi trước mắt

    Nước Đức không phải là một dân tộc “có mới nới cũ”, người Đức thích những đồ vật đã được sử dụng có ký ức lịch sử, có ký ức văn hóa. Tác giả bài viết có quen một giáo sư người Đức, trong nhà ông có một cái máy radio to như cái thùng gỗ được sản xuất từ những năm 60 của thế kỷ trước, đến nay ông vẫn sử dụng.

    Khi được hỏi: “Ông vẫn dùng cái món đồ cũ kỹ này ư?”, vị giáo sư trả lời: “Đúng vậy, tôi vừa nhìn thấy nó, liền nghĩ tới câu chuyện thời thơ ấu gắn với cái máy radio này, đối với tôi nó quý giá hơn mọi thứ!”

    Người Đức sản xuất bút bi rơi cắm xuống đất hơn 10 lần vẫn còn dùng tốt. Người Đức xây nhà hơn 120 năm vẫn chưa đổ, dù bị chiến tranh tàn phá, họ vẫn xây lại theo nguyên dạng ban đầu.

    Có một bức ảnh về kiến trúc Đức có tên “nước Đức không thay đổi”, nội dung là căn nhà người Đức sửa lại sau chiến tranh thế giới thứ 2 hoàn toàn là phong cách Baroque và kiến trúc Rococo cuối thời Trung cổ .

    Chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc, tất cả các thành phố của Đức đều trở thành một đống hoang tàn, những căn nhà cổ đều bị chiến tranh tàn phá, người Đức đã rất đau lòng, bởi người Đức yêu thích văn hóa của chính họ.

    Người Đức nhất định phải tìm ra bức ảnh chụp khi xưa, tìm bản vẽ thiết kế khi xưa, nhất định phải trùng tu từng ngôi nhà một theo đúng nguyên dạng ban đầu. Ngày nay khi bạn đến Đức, phần lớn thành phố đều không có kiến trúc hiện đại, hầu như đều là phong cách Baroque và kiến trúc Rococo.

    Nước Đức có một nhà hát opera hoàng gia, trong chiến tranh thế giới thứ 2 đã bị máy bay Mỹ ném bom phá hủy, người Đức vô cùng đau xót, một công trình được xây dựng 200 năm mới hoàn thành mà kết cục lại bị phá hủy trong phút chốc.

    Sau Thế chiến 2, người Đức đã khoanh vùng đống đổ nát lại, tập hợp một nhóm hơn 100 nhà khoa học, nhà văn hoá học, khảo cổ học, kiến trúc sư, nhân viên kỹ thuật, họ mất thời gian 35 năm để lợp lại những viên ngói, lát lại những viên gạch bị vỡ nát, hiện nay nhìn thấy nhà hát opera này, bạn không thể biết được nó từng bị bom phá nát rồi được tu sửa lại, và toà kiến trúc này đã trở thành “di sản văn hoá thế giới”.

    Người của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) nói: “Bản thân hành động này chính là di sản văn hoá thế giới”. Chính vì người Đức yêu quý và tôn trọng văn hoá của họ đến mức độ như vậy, do đó mới gọi là “nước Đức không thay đổi”.

    Do kinh tế Đức phát triển không dựa vào thị trường bất động sản, cho nên một kiến trúc sư người Đức rất khó để có được một công trình, không dễ trúng thầu, nên nhất định phải chuyên tâm thiết kế, nhất định phải làm công trình trở thành kiệt tác nghệ thuật, nhất định phải để nó lưu danh trăm đời. Do vậy, ở Đức, bạn không thể nào nhìn thấy 2 toà kiến trúc giống hệt nhau. Người ta nói: Kiến trúc sư Đức họ không coi trọng cái lợi trước mắt, mà là danh tiếng phía sau công trình.

    2. Tuân thủ đạo đức nghề nghiệp là trách nhiệm thiêng liêng

    Trong một buổi họp báo, một phóng viên nước ngoài đã hỏi người đứng đầu Công ty Siemens rằng: “Tại sao một nước Đức với 80 triệu dân lại có tới 2.300 thương hiệu nổi tiếng thế giới?”

    Người đứng đầu Công ty Siemens trả lời thế này: “Điều này dựa vào thái độ làm việc của người Đức chúng tôi, đó là sự coi trọng tới từng chi tiết nhỏ của công nghệ sản xuất, nhân viên của công ty Đức chịu trách nhiệm phải sản xuất ra sản phẩm tốt nhất, nghĩa vụ cần cung cấp dịch vụ hậu mãi tốt nhất!”

    Phóng viên lại hỏi ông: “Mục tiêu cuối cùng của doanh nghiệp chẳng phải là tối đa hoá lợi nhuận sao? Có cần quan tâm tới nghĩa vụ gì đó không?”

    Ông trả lời: “Không phải thế, đó là kinh tế học của Anh-Mỹ, người Đức chúng tôi có kinh tế học của mình. Kinh tế học của người Đức chúng tôi chính là đi theo 2 điểm sau: thứ nhất, quá trình sản xuất hài hoà và an toàn; thứ hai, tính thực dụng của sản phẩm công nghệ cao. Đây chính là linh hồn của các doanh nghiệp, chứ không phải là tối đa hoá lợi nhuận. Sự vận hành của doanh nghiệp không chỉ là vì lợi nhuận, trên thực tế, tuân thủ đạo đức doanh nghiệp và sản xuất các sản phẩm chất lượng ngày càng tốt hơn, là “trách nhiệm thiêng liêng” và nghĩa vụ của doanh nghiệp Đức!” “Trách nhiệm thiêng liêng” là gì, chính là việc mà Thượng Đế muốn bạn làm”.

    Tại Đức, không có doanh nghiệp nào bỗng dưng giàu có sau một đêm, cũng như nhanh chóng trở thành tiêu điểm chú ý của thế giới. Họ thường bắt đầu từ những “công ty nhỏ”, “công ty chậm”, chuyên về một lĩnh vực, một sản phẩm nào đó, nhưng hiếm có “công ty kém” nào, chắc chắn không có “công ty giả”. Họ thường là các công ty nổi tiếng có trên 100 năm lịch sử, chú trọng chất lượng sản phẩm và giá cả, được gọi là “quán quân ẩn mình”.

    Sản phẩm của Đức không tham gia cuộc chiến cạnh tranh giá cả, không cạnh tranh với các công ty cùng ngành, nguyên nhân là do có được sự bảo hộ trong ngành và do giá cả không quyết định được tất cả. Tạo ra cuộc chiến giá cả sẽ làm cho cả ngành rơi vào vòng tuần hoàn tồi tệ hơn. Doanh nghiệp Đức cũng cần có lợi nhuận, nhưng chỉ cần có thể đảm bảo mức lợi nhuận cơ bản, có thể kiếm được tiền, người Đức họ không tham lam, không chạy theo lợi nhuận một cách thái quá, mà họ nghĩ tới những vấn đề xa hơn và sự phát triển bền vững hơn.

    Do vậy, người Đức thà “đồng thời giữ mức lợi nhuận cơ bản, và lấy một phần lợi nhuận chuyển thành sản phẩm chất lượng cao và dịch vụ hoàn thiện hơn”.

    Tác giả đã từng ở Berlin và nói chuyện với giám đốc cửa hàng đồ dùng nhà bếp cao cấp Fissler, tác giả hỏi: “Người Đức làm ra cái nồi có thể sử dụng trên 100 năm, vì thế mỗi lần bán một cái, trên thực tế họ mất đi một khách hàng, và người ta không tìm đến mua nữa. Người Nhật sản xuất xoong nồi, dùng đến 20 năm là hỏng, 20 năm sau khách hàng lại tìm đến lần nữa. Nghĩ kỹ hơn, anh có làm thế không? Tại sao anh lại làm ra những đồ dùng bền như vậy? Làm cho thời gian sử dụng rút ngắn lại, chẳng phải anh có thể kiếm được nhiều tiền hơn sao?”

    Vị giám đốc trả lời: “Đâu có, tất cả những người mua xoong nồi của chúng tôi đều không cần mua lần thứ 2 nữa, như thế sẽ tạo nên thương hiệu, sẽ có nhiều người khác đến mua đồ của chúng tôi hơn, và hiện giờ công việc của chúng tôi đều đang rất tất bật! Nhà máy sản xuất đồ dùng gia dụng trong nhà bếp của chúng tôi được chuyển từ xưởng chế tạo vũ khí sau chiến tranh thế giới thứ 2, mới chỉ khoảng mấy chục năm thôi nhưng đã bán được hơn 100 triệu xoong nồi, anh có biết dân số trên thế giới là bao nhiêu không ? Gần 8 tỷ người, vẫn còn thị trường với 7 tỷ người đang đợi chúng tôi đấy!”

    Cách nghĩ cửa người Đức hoàn toàn khác, chiến lược kinh doanh của họ cũng khác với đại đa số, với một vụ buôn bán thì cả đời bạn chỉ làm một lần, họ làm cho bạn khen đồ của họ tốt, như vậy người khác cũng sẽ biết đến, và sẽ lại trở thành khách hàng của họ, sau đó lại truyền đến tai người thứ 3, họ đã làm như thế.

    3. Tìm tòi bản chất, cân nhắc lâu dài

    Ngày nay nước Đức chỉ có 3 thành phố được gọi là “thành phố quốc tế hóa” gồm Berlin, Hamburg, Frankfurt, còn những thành phố khác đều là thành phố vừa và nhỏ. Phần lớn người dân Đức đều sống trong các thành phố có 50, 100, 150, 200 ngàn người, ngay cả thành phố có 500 ngàn người sinh sống, họ đã cảm thấy là quá lớn. Phong cảnh của các thành phố ở Đức đều có đặc điểm thế này: Nơi cao nhất của thành phố chắc chắn là đỉnh của nhà thờ, những công trình khác không được vượt qua độ cao này.

    Tác giả từng nói chuyện với một giáo sư người Đức về vấn đề này: Vì sao người Đức lại có thể đúng giờ như vậy?

    Vị giáo sư nói: “Thành phố nhỏ thì rất dễ dàng giữ đúng giờ!
    Vì để giữ đúng giờ, nên cũng cần phải thiết kế cho thành phố nhỏ lại một chút. Anh cần biết, trong thời đại ‘đại chúng hóa ô tô’ thế này, nếu muốn thành phố không bị tắc đường, cần có 2 điều kiện: Thứ nhất là bất cứ căn nhà nào cũng không quá 5 tầng, ở Đức, anh muốn xây căn nhà cao 6 tầng, cần phải có hội nghị bỏ phiếu thông qua. Thứ 2, bất cứ thành phố nào đều cần có một nửa không gian là đường xá. Chỉ cần anh làm được đồng thời 2 điều này, chắc chắn sẽ không có tình trạng kẹt xe”.

    Hiện nay, người Đức thường xây nhà cao tầng tại Berlin, Hamburg, Frankfurt, đó cũng là nơi có các tòa nhà cao lớn tầm cỡ thế giới, nhưng có một điều kiện, loại nhà cao tầng này nếu đổ xuống từ bất kỳ hướng nào cũng không được đè lên các tòa nhà khác. Cho nên các tòa nhà càng cao thì không gian trống xung quanh càng lớn. Đây được gọi là “tìm kiếm bản chất của sự vật, xác định chiến lược lâu dài”. Khi người Đức xây nhà, họ phải tính toán nếu nó đổ xuống thì chuyện gì sẽ xảy ra.

    Thành phố của Đức vẫn tràn đầy phong cảnh của thời kỳ trung cổ, nơi cao nhất của thành phố đều là nhà thờ, thành phố Heidelberg là kinh đô của văn hóa du lịch Đức.

    4. Người Đức không tin có “hàng tốt giá rẻ”

    Ưu thế của hàng “Made in Germany” không phải là giá cả, chính người Đức cũng thừa nhận “hàng Đức là hàng tốt giá không hề rẻ”. Bạn có thể mặc cả giá với người Nhật, nhưng bạn mặc cả với người Đức thì không được. Người Đức không chấp nhận có chuyện “hàng tốt giá rẻ”. Ưu thế của hàng “Made in Germany” chính là chất lượng, công nghệ đặc biệt, dịch vụ hậu mãi ưu việt.

    Những sản phẩm thông thường của các doanh nghiệp Đức đều là sản phẩm có trình độ hàng đầu thế giới, độ khó cao, nước khác không thể nhanh chóng làm theo được. Khoảng 30% các sản phẩm xuất khẩu của Đức trên thị trường quốc tế đều là sản phẩm độc nhất không có đối thủ cạnh tranh. Công nghiệp gia công chế tạo của Đức, lớn thì có máy khoan đất làm tàu điện ngầm, nhỏ thì có ghim giấy, từ góc độ chất lượng mà nói thì là bậc nhất thế giới.

    Adidas là thương hiệu Đức, nhưng dường như nhiều người không biết.

    Tại Đức, tất cả các sản phẩm đồ ăn dùng cho trẻ em dưới 3 tuổi không được chứa bất cứ chất phụ gia thực phẩm nhân tạo nào, bắt buộc phải là chất tự nhiên. Tất cả các sản phẩm sữa bột đều bị quản lý như thuốc; tất cả sản phẩm dành cho mẹ và trẻ sơ sinh chỉ được phép bán tại các tiệm thuốc, không được bán tại các siêu thị; tất cả socola đều được quy định phải sử dụng bơ ca cao tự nhiên làm nguyên liệu sản xuất; tất cả các thương hiệu sản phẩm chăm sóc bảo vệ da đều phải có phòng thực nghiệm và khu gieo trồng thực vật để đảm bảo nguồn nguyên liệu hữu cơ tự nhiên.

    Người Đức sản xuất sản phẩm hóa học không dùng trong công nghiệp, ví như nước lau rửa, nước rửa tay, dầu rửa tay, ngoài có công hiệu diệt khuẩn ra, đa số đều sử dụng công nghệ phân giải sinh học, tức là sử dụng vi sinh vật để phân giải thành phần hóa học trong đó. Trong tương lai, tác hại của chất hóa học đối với cơ thể con người sẽ được giảm thiểu tối đa. Bình lọc nước do Đức sản xuất có thể lọc các chất vô cơ có hại, cũng có thể lọc các chất hữu cơ có hại, đồng thời có chứa nguyên tố magie. Nước được lọc bởi bình lọc nước do Đức sản xuất sẽ có vị hơi hơi ngọt.

    Người Đức sản xuất một cái nồi, có thể dùng đến cả trăm năm, do đó những xoong nồi người Đức dùng rất nhiều đều là từ thời ông bà để lại.

    Viethome (theo trithucvn)