• Người dân đã gọi xe cứu thương để đưa người phụ nữ và 2 đứa trẻ sinh đôi mới chào đời vào Bệnh viện Rosie vào hôm thứ Hai, ngày 23/12.

    Những người đi đường đã cố gắng trợ giúp khi người phụ nữ sinh con ngay bên ngoài Trinity College, được biết đến là trường giàu có nhất của Đại học Cambridge. Hơn £25,000 đã được quyên góp cho ba mẹ con. 

    Trinity College thuộc Đại học Cambridge.

    Họ gọi cứu thương đưa 3 mẹ con vào bệnh viện vào lúc 7h sáng thứ Hai trước Giáng sinh.

    Một người chứng kiến nói với tờ Cambridge News rằng người phụ nữ sinh con ở tuần thứ 29, sớm hơn 11 tuần so với dự tính. Khi đi xe đạp ngang qua, cô đã nhìn thấy mấy mẹ con được quấn chăn ấm bên trong xe cứu thương.

    Người này nói: ''Họ đều đã được đưa lên xe cứu thương lúc tôi đi ngang qua. Đồng nghiệp của tôi đã có mặt ở đó đầu tiên, thật may là siêu thị Sainsbury's mở cửa sớm nên cô ấy đã chạy vào đó xin được trợ giúp. Tôi hy vọng người mẹ sẽ được cấp nơi ở và mấy đứa bé được chăm sóc''. 

    Người phát ngôn của Quỹ NHS Các bệnh viện Đại học Cambridge nói: ''Chúng tôi đã biết về trường hợp người phụ nữ sinh con bên vệ đường trước trường Đại học Cambridge. Chúng tôi muốn trấn an công chúng rằng mẹ con cô ấy đã nhận được mọi sự trợ giúp cần thiết từ Bộ phận Chăm sóc Sức khỏe và Xã hội trong thời điểm khó khăn này''.

    Một trang gây quỹ trên JustGiving đã được lập cho gia đình bé nhỏ này, số tiền quyên góp đã vượt mục tiêu là £22,000.

    Jess Agar, người lập trang này, viết rằng có một sự ''bất bình đẳng khó chấp nhận'' ở thành phố Cambridge.

    Cô viết: ''Sinh con lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc và tuyệt diệu nhất. Sẽ như thế nào khi bạn phải rặn đẻ một mình bên vệ đường, trong bóng tối nhập nhoạng bên ngoài ngôi trường giàu có nhất Cambridge?''

    "Rồi thì chúng ta đều sẽ quen với câu chuyện Giáng sinh về một người mẹ sinh con trong đói nghèo, tìm kiếm một nơi để ủ ấm. Đó là thực tế của những người sống trên hè phố''. 

    Một bản báo cáo của Shelter vào đầu tháng này cho biết cứ 8 phút, một đứa trẻ ở Anh lại trở thành vô gia cư. Ít nhất 135,000 người phải sống trong nhà tạm vào ngày Giáng sinh.

    Bạn có thể quyên góp cho mẹ con cô ấy ở đây: https://www.justgiving.com/crowdfunding/homeless-new-mother

    Viethome (theo Sky News)

  • 'Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm việc này khi đến Mỹ. Khó khăn tới mức mẹ chồng tôi còn phải gửi tiền sang đây', bà Lin bật khóc khi nghĩ đến người chồng bệnh đang nằm ở nhà và cảnh trắng tay ra về sau một đêm vất vả lượm ve chai...

    Phần lớn người lượm ve chai ở thành phố New York là dân gốc Á và Nam Mỹ - Ảnh: NYT

    Giấc mơ Mỹ đã vỡ tan thành bong bóng với nhiều người gốc Á. Ở bước gần như tận cùng, họ đành chọn cách đi nhặt ve chai để sống đắp đổi qua ngày.

    3h sáng, hơn chục người đứng lố nhố dưới chân cầu Manhattan (New York), trên vai là bao đựng lon ve chai. Điểm tập kết phế liệu tự phát này chỉ mới xuất hiện thời gian gần đây nhưng là nơi kiếm cơm của nhiều người cơ nhỡ, cố bám lấy chốn phồn hoa.

    Không ít trong số đó là người gốc Á không còn đủ sức đi "làm hãng", hoặc bị đẩy ra khỏi nhà máy sau cuộc khủng hoảng năm 2008. Tiếng Anh kém và không có giấy tờ, nhiều người dạt về các thành phố lớn như New York, nơi có thể giúp họ sống sót. 

    Họ chấp nhận mọi công việc và ngủ trên lề đường, miễn là đừng ai hỏi "giấy tờ của ông bà đâu?".

    Chính quyền làm ngơ

    Theo báo New York Times, về lý thuyết, tất cả rác thải trên đường phố, kể cả ve chai, đều thuộc quyền sở hữu của chính quyền thành phố bởi họ phải bỏ tiền ra thuê công ty thu gom và đem đi xử lý. Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, nhà chức trách New York đã "nhắm mắt" để nhiều người nhặt ve chai. 

    "Chúng tôi không thể phản đối nếu người ta đang kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình" - một đại diện của Sở Vệ sinh môi trường New York giãi bày.

    Nghề lượm ve chai ở khu nhà giàu như Manhattan tính ra cũng "nhàn", như lời đùa của một người trong nghề, vì dân nhà giàu phân loại rác rất tốt nên chẳng tốn công bới móc và "họ đủ giàu để chẳng mảy may nghĩ rằng mình vừa ném vài đồng lẻ qua cửa sổ". Giá của mỗi bao 200 vỏ lon dao động 20 - 30 USD, tùy theo mối thu mua.

    Người giỏi có thể kiếm được 400 hoặc 500 lon mỗi đêm, rồi lại có người chọn nghề làm trung gian, mua lại từ những người đi lượm trực tiếp và bán nó cho các chủ vựa. Người trung gian sẽ chờ tới giờ xe tải của chủ vựa vào thành phố thu gom, thường là khoảng 3h sáng, để bán lại.  

    Cũng có không ít người đi lượm trực tiếp kiên nhẫn chờ xe tải bởi với họ, kiếm thêm được 3 USD hay 5 USD cho mỗi bao cũng là nhiều.

    Cạnh tranh trong nghề

    Chưa có thống kê chính thức cho thấy có bao nhiêu người sống nhờ nghề lượm ve chai ở thành phố New York nhưng theo Eunomia (một công ty về môi trường), con số có thể khoảng 4.000 - 8.000 người. Một trong số đó là bà Lin, người gốc Trung Quốc nhỏ nhắn. 

    Vẻ khắc khổ hằn lên khuôn mặt khiến người ta không khỏi bất ngờ khi biết bà chỉ mới 52 tuổi. Làm nhân viên tạp vụ tại một khách sạn nhỏ trong khu phố Tàu không đủ sống, bà Lin nghĩ tới việc lượm ve chai để kiếm thêm thu nhập. Chân cầu Manhattan trở thành điểm tập kết tự phát cho những người lượm ve chai ở Phố Tàu của New York vài năm trở lại đây.

    Chiếc xe tải thu gom đã rời đi trước khi bà Lin tới. "Bà ta luôn tới trễ" - ông Farias, tài xế xe tải, càu nhàu lúc đánh xe sang khu khác để lấy ve chai. Ở khu này, Farias, 55 tuổi, coi vậy mà là cứu tinh của vài người khi đã đứng ra bảo vệ họ khỏi những kẻ bắt chẹt và thỉnh thoảng mua ve chai với giá cao hơn những chỗ khác.

    Nghĩ đến người chồng vừa phẫu thuật não đang nằm ở nhà và cảnh trắng tay ra về sau một đêm vất vả, bà Lin bật khóc. 

    "Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm việc này khi đến Mỹ. Tình cảnh khó khăn tới mức mẹ chồng tôi ở Trung Quốc còn phải gửi tiền sang đây" - bà Lin nghẹn ngào chia sẻ bằng tiếng Hoa phổ thông. May mắn là bà cũng bán được 3 bao ve chai cho một chiếc xe tải khác do ông Farias đã gọi điện giúp.

    Cầm 90 USD trên tay - số tiền kiếm được trong 3 ngày lượm ve chai, bà Lin rảo bước lên phố. Đồng hồ lúc này đã điểm hơn 5h sáng. Chợt nhớ tới người chồng đang nằm co ro ở nhà, nước mắt bà lại rơi...

    Bài liên quan: Tâm sự của những người Việt sống bằng nghề lượm ve chai ở Little Saigon

    Một phụ nữ Việt nhặt ve chai gây bất ngờ ở Canada

    Theo Tuổi Trẻ

  • Vào đêm 23 tháng 4 năm 2018, Paul trải qua đêm đầu tiên của mình như một người vô gia cư trong một công viên giữa khu phố giàu có với những ngôi nhà trị giá tới 1,5 triệu bảng.

    Anh xoay xở tìm được một chỗ ở quảng trường Sidney, Whitechapel, phía đông London.

    Paul thường đi tới đi lui chỗ trạm xe buýt nơi mà việc ngủ chỉ là để giữ ấm. Ảnh: UniquePictures.co.uk

    Một chuỗi sự kiện xảy ra trong vài năm trước đó, bao gồm cái chết của mẹ anh và chứng trầm cảm do chấn thương tâm lý, dẫn đến việc anh bị đuổi khỏi căn nhà gần đó.

    Kể từ đó, Paul, 45 tuổi, đã có một hành trình đáng nhớ để tìm lại bản thân và chuẩn bị chuyển vào căn hộ của chính mình.

    Sau thời gian thử thách vào năm ngoái, anh cuối cùng cũng tìm được công việc nhân viên chăm sóc tại một trường tiểu học.

    Anh muốn chia sẻ câu chuyện của mình để mọi người có thể hiểu người ta có thể dễ dàng lâm vào cảnh vô gia cư như thế nào và nên làm gì để giúp đỡ họ.

    Sau khi cuộc sống của anh sụp đổ, Paul trở thành một trong số 170.000 người lang thang ở thủ đô, một con số cao kỷ lục.

    Sidney Square, Whitechapel là nơi Paul trải qua 3 tuần rưỡi không nhà. Ảnh: w8media/metro.co.uk

    Anh tâm sự: “Tôi mất việc vào năm 2014, mẹ tôi đã được chẩn đoán mắc bệnh ung thư và tôi cần phải chăm sóc bà ấy. Tôi có một số tiền tiết kiệm và tôi muốn chăm sóc bà. Sáu tháng sau, bà qua đời. Tôi được thừa hưởng một số tiền, nhưng cảm thấy tâm trạng vô cùng tồi tệ.”

    Anh nói thêm: “Nhìn lại, lúc đó tôi đang bị trầm cảm. Tôi đã không nộp đơn xin trợ cấp hay làm bất cứ điều gì. Tôi không biết làm thế nào, hoặc biết liệu tôi được phép làm gì.”

    Anh tìm đến rượu và số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại được dành cho việc nhấn chìm bản thân trong nỗi buồn.

    Paul lang thang giữa những ngôi nhà trị giá 1,5 triệu bảng. Ảnh: UniquePictures.co.uk

    Sau nhiều tháng, Paul được đưa vào bệnh viện, nơi anh được thông báo bị suy gan và thận.

    Anh dần hồi phục, nhưng khi được ra viện, thế giới của anh bắt đầu sụp đổ. Anh đã cạn túi và không còn đủ khả năng trả tiền thuê căn hộ của mình.

    Sau khi bị đuổi, Paul nói đêm 23 tháng 4 năm 2018 là một trong những đêm anh sẽ không bao giờ quên.

    Sau thông báo trục xuất, anh nhét tất cả đồ đạc vào một vài chiếc túi nhỏ và làm một chiếc giường từ quần áo trên ghế đá công viên.

    Đó là đêm đầu tiên trong ba tuần rưỡi anh phải ngủ trên đường phố, với rất ít ý tưởng về tương lai.

    Anh nói: “Ở Sidney Square, tôi dành phần lớn thời gian trong công viên và ngủ ở một trạm chờ xe buýt gần đó. Một đêm trời rất lạnh, tôi thức dậy và không thể di chuyển rồi tôi rớt xuống đất. Tôi thật may mắn khi không bị vỡ mặt.”

    Tình trạng vô gia cư có xảy ra với bất kì ai. Ảnh: UniquePictures.co.uk

    Paul nói rằng anh không bao giờ xin tiền trên đường phố. Nhưng anh kể lại một người phụ nữ đã mua cho anh một chiếc chăn và gối, và hành động tốt đẹp này đã khôi phục lại niềm tin của anh vào tình người.

    Và Paul đã có đủ quyết tâm để tìm kiếm sự giúp đỡ tại Whitechapel Mission, tổ chức đã giúp đỡ người vô gia cư trong suốt 140 năm.

    Anh nói: “Điều tuyệt vời nhất là bạn được nói chuyện với mọi người, gặp gỡ mọi người và họ chỉ dẫn bạn đến nơi bạn có thể nhận được sự giúp đỡ. Họ giúp bạn điền vào các biểu mẫu mà bạn cần, ví dụ, để gặp bác sĩ.”

    Tình trạng nghiện ngập đã đẩy anh vào cảnh vô gia cư. Ảnh: UniquePictures.co.uk

    Sau đó, Paul nhớ lại một ngày đặc biệt khác.

    Vào ngày 16 tháng 5 năm 2018, khi đang ngồi trong công viên, anh đã được một nhân viên từ tổ chức từ thiện vô gia cư St Mungo's tiếp cận. Đó là sự can thiệp làm thay đổi cuộc đời anh.

    Anh kể lại: “Họ hỏi tôi về nơi tôi ở và nói rằng họ sẽ tìm một đội ngũ giúp đỡ tôi.

    “Cuối cùng, họ thực hiện một cuộc đánh giá và quyết định tôi đủ điều kiện để được cấp chỗ tạm trú, nơi bạn có thể đến và ở lại, họ đánh giá nhu cầu của bạn.”

    Tổ chức cũng có một nhóm tình nguyện viên chuyên tìm kiếm những người vô gia cư vào ban đêm và sáng sớm và kết nối họ với những đội ngũ hỗ trợ.

    Paul sau đó đã được liên lạc với một dịch vụ có tên gọi ‘No Second Night Out,’ hợp tác với St Mungo's, và được ủy quyền bởi chính quyền Greater London.

    Dịch vụ này tập trung vào việc giúp đỡ những người lần đầu tiên phải ngủ trên đường phố thủ đô.

    Paul vất vưởng ở công viên, được một người phụ nữ tốt bụng mua cho chăn và gối. 

    Paul đã dành năm đêm để ở trong nhà ở khẩn cấp trước khi một nhân viên của hội đồng địa phương quyết định đưa anh vào một cơ sở thay thế ở Hackney, phía đông bắc London, nơi được điều hành một phần bởi St Mungo's.

    Anh nói một trong những điều tuyệt vời nhất khiến anh tự hào là đã bỏ được rượu trong vòng ba ngày sau khi được cấp chỗ ở.

    Paul hiện đã trải qua gần 17 tháng không uống rượu, điều mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới.

    Anh đã sống trong một ký túc xá từ tháng hai, kiếm được một công việc và chuẩn bị có được một căn hộ của riêng mình.

    Trong suốt cuộc trò chuyện với chúng tôi, anh luôn nói về công việc và sự bận rộn của mình và rằng điều đó đã giúp cải thiện sự tự tin và lòng tự trọng của anh ấy như thế nào.

    Tuy nhiên, anh cũng nhận thức được sự may mắn đóng vai trò như thế nào trong việc giúp anh tìm lại chính mình và cả sự hỗ trợ quan trọng của St Mungo's.

    Những người ở tổ chức từ thiện St Mungo's đã giúp anh tìm lại cuộc đời. Ảnh: alarmy

    Paul muốn cho mọi người thấy việc trở thành người vô gia cư có thể xảy ra dễ dàng đến thế nào và có thể làm gì để giúp những người kém may mắn hơn mình.

    Anh đề xuất một tổ chức có tên StreetLink. Nó cho phép các thành viên của cộng đồng kết nối những người vô gia cư với các dịch vụ hữu ích, bằng cách khuyến khích người dân gửi thông báo qua trang web hoặc ứng dụng của StreetLink khi họ thấy ai đó đang ngủ ngoài đường.

    Anh cho biết: “Tôi đã khuyến khích những người vô gia cư khác đăng ký vào StreetLink, lúc đầu tôi không biết đó là gì, nhưng họ có thể giúp mọi người tìm đến với bạn, ngay cả khi không phải ngay lập tức.

    “Thông tin đó sau đó được gửi đến chính quyền địa phương hoặc dịch vụ tiếp cận khu vực để giúp họ tìm cá nhân gặp khó khăn và hỗ trợ họ.”

    Paul nói rằng chính phủ cần đầu tư nhiều hơn vào các tổ chức từ thiện và các dịch vụ hỗ trợ giúp đỡ những người vô gia cư, để những người khác không phải trải qua những gì anh đã trải qua.

    Beatrice Orchard, Trưởng phòng Chính sách, Chiến dịch và Nghiên cứu tại St Mungo's, cho biết: “Ngủ ngài đường có hại và nguy hiểm bất kể ở thời điểm nào trong năm, tuy nhiên mức độ nguy hiểm tăng lên khi nhiệt độ giảm đáng kể trong thời gian lễ hội.

    “St Mungo đang kêu gọi chính phủ mới nhanh chóng thực hiện cam kết chấm dứt tình trạng vô gia cư trong vòng 5 năm tới.

    “Điều này sẽ cần đến một chiến lược liên chính phủ mới, được tài trợ dài hạn với gói hỗ trợ 1 tỷ bảng.”

    Một phát ngôn viên của Bộ Nhà ở, Cộng đồng và Chính quyền địa phương nói: “Chính phủ đang nỗ lực chấm dứt tình trạng vô gia cư, đó là lý do tại sao trong tuần này chúng tôi đã công bố chi thêm 260 triệu bảng tài trợ để các hội đồng trên khắp đất nước có thể cung cấp các dịch vụ quan trọng phù hợp với khu vực của họ.

    “Nhưng chúng tôi còn tiến xa hơn nữa, đó là đảm bảo hoạt động tích hợp hơn giữa các dịch vụ y tế và nhà ở địa phương, bao gồm cam kết hơn 30 triệu bảng cho các dịch vụ chăm sóc sức khỏe dành cho những người vô gia cư.”

    VietHome (Theo Metro)

  • Theo một nghiên cứu mới đây, cứ 200 người ở England lại có một người vô gia cư.

    Số người vô gia cư ở England đã lên đến 280.000 người, tăng 23.000 kể từ năm 2016, nghiên cứu của tổ chức từ thiện Shelter cho thấy.

    Những thông tin này là kết quả phân tích các số liệu người phải ngủ ngoài đường phố hoặc ở nhà tạm, cùng với hồ sơ dịch vụ xã hội.

    Báo cáo mang tên This Is England: A Picture of Homlessness In 2019 chỉ ra rằng con số thực tế có thể cao hơn nhiều bởi lẽ người vô gia cư thường không có giấy tờ.

    Khi phân tích dữ liệu theo khu vực, bản đánh giá cho thấy tình trạng ở London là tồi tệ nhất với một trên mỗi 52 người hiện đang vô gia cư.

    Quận Newham đứng đầu danh sách với tỷ lệ 1/24, theo sát là Haringey và Kensington & Chelsea, cả hai đều có tỷ lệ 1/29.

    Báo cáo của tổ chức từ thiện cũng cho thấy ngoài thủ đô, tỷ lệ vô gia cư đặc biệt cao ở các khu vực như Luton (một trên 46), Birmingham (một trên 66), và Brighton và Hove (một trên 75).

    Giám đốc điều hành Polly Neate cho biết: “Đây là sự thật nghiệt ngã mà Chính phủ mới của chúng ta phải thẳng thắn đối mặt và có hành động để thay đổi triệt để.

    “Cho đến khi Chính phủ có thể hành động để ngăn chặn cuộc khủng hoảng này, công việc của các cố vấn trực tiếp của chúng tôi vẫn rất quan trọng.

    “Với sự hỗ trợ của cộng đồng, chúng tôi sẽ làm mọi điều có thể để giúp mọi người tìm một nơi an toàn và ổn định cuộc sống - bất kể mất bao lâu.”

    Tổ chức từ thiện cảnh báo Chính phủ mới phải thực hiện hành động khẩn cấp để giải quyết tình trạng thiếu nhà ở xã hội, mấu chốt của vấn đề, trước khi tình hình trở nên tồi tệ hơn.

    Người phát ngôn của Bộ Nhà ở, Cộng đồng và Chính quyền địa phương cho biết họ đang hỗ trợ các hội đồng giảm số lượng người ở tạm.

    Phát ngôn viên nói thêm: “Chúng tôi đầu tư 1,2 tỷ bảng để giải quyết tất cả các vấn đề vô gia cư.

    “Mọi người nên có một nơi an toàn để sống và các hội đồng có nghĩa vụ cung cấp chỗ ở cho những người cần nó, bao gồm những gia đình có trẻ em.”

    VietHome (Theo Evening Standard)

  • Lần đầu tiên, việc không có địa chỉ cố định sẽ không còn ngăn cản bạn mở 1 tài khoản ngân hàng, cụ thể là tài khoản HSBC. Dưới đây là tất cả những gì bạn cần biết về dịch vụ ''no fixed address'' (không có địa chỉ cố định) của HSBC.

    Tài khoản ‘No fixed address’ 

    Kết hợp với Shelter, một tổ chức từ thiện giúp đỡ người vô gia cư hoặc không có chổ ở đàng hoàng, HSBC đã giới thiệu một dịch vụ tài khoản mới gọi là No Fixed Address Service. Dịch vụ này chỉ phục vụ ở một số chi nhánh mà thôi (liệt kê bên dưới).

    Theo chương trình này, những người không có ID hoặc một địa chỉ cố định vẫn có thể mở tài khoản ngân hàng.

    CEO của Shelter, cô Polly Neate cho biết: ''Không có nhà thật sự rất khổ cực, phải sống vất vưởng ngày này tháng nọ trên hè phố trong cái lạnh cắt da, hoặc bị mắt kẹt với con cái trong phòng trọ tồi tàn. Do đó, việc không có tài khoản ngân hàng còn khiến khó khăn thêm chồng chất''. 

    ''Đó là lý do Shelter đã làm việc với HSBC để tạo ra một sản phẩm thay đổi số phận của hàng triệu người. Sở hữu 1 tài khoản không chỉ cho phép người vô gia cư nhận lương và trợ cấp, mà còn cho họ sự độc lập thiết yếu''.

    Mở tài khoản bằng cách nào?

    Bạn phải đi cùng với một nhân viên xử lý hồ sơ của Shelter tới một chi nhánh HSBC có hỗ trợ dịch vụ này (danh sách liệt kê cuối bài). Trên website của HSBC đã ghi rõ các bước cần làm như sau: 

    - Đầu tiên, bạn truy cập website Shelter hoặc website của một tổ chức từ thiện có tham gia chương trình này. Nếu bạn không thể làm điều này, hãy đến một chi nhánh HSBC để xin trợ giúp. 

    - Kế tiếp, bạn phải có một người đại diện từ Shelter (hoặc tổ chức từ thiện khác) để sắp xếp việc hỗ trợ mở tài khoản.

    - Sau khi tài khoản được mở, các thông tin mật liên quan đến tài khoản sẽ được gửi về địa chỉ của tổ chức từ thiện địa phương, bao gồm: Thẻ ngân hàng, Mã PIN, Các nội dung cập nhật khác.

    Các chi nhánh HSBC cho mở ''No Fixed Address'' 

    - Belfast City

    - Bishopsgate, City of London

    - Birmingham New Street  

    - Blackpool Oxford Square

    - Bournemouth Old Christchurch Road

    - Bradford Market Street

    - Bristol Cabot Circus  

    - Bristol Filton

    - Cardiff Queen Street

    - Croydon Central

    - Dover  

    - Glasgow City

    - Leeds City

    - Liverpool Lord Street

    - Manchester St Anns  

    - Middlesbrough St Alberts Road

    - Newcastle City

    - Nottingham Clumber Street

    - Peterborough 

    - Sheffield City

    - Southampton

    - Swindon

    Viethome (theo edinburghnews)

  • Theo một báo cáo mới đây, cứ mỗi tám phút lại có một đứa trẻ trở thành người vô gia cư ở Anh, số liệu cao nhất trong 13 năm qua.

    Báo cáo "Thế hệ vô gia cư" của Shelter cho thấy có 183 trẻ em mất nhà mỗi ngày và đây là lần đầu tiên tổ chức này xác định được tỷ lệ chính xác.

    Ít nhất 135.000 trẻ em sẽ phải sống trong chỗ ở tạm thời vào ngày Giáng sinh, nghiên cứu cũng cho thấy.

    Nội dung cũng nhấn mạnh tác động của chỗ ở tạm thời như khách sạn khẩn cấp và nhà trọ, nơi 5.683 gia đình vô gia cư có trẻ em hiện đang sinh sống.

    Báo cáo cho thấy một trên 107 trẻ em ở Vương quốc Anh là người vô gia cư và đang ở trong nhà tạm.

    Shelter nhận thấy các cơ sở này thường không đạt tiêu chuẩn và thiếu sự riêng tư cũng như bảo mật cho các gia đình.

    Cậu bé Will phải sống vạ vật trong khách sạn.

    Báo cáo dẫn chứng câu chuyện của Will, đứa trẻ có gia đình bị đẩy vào cảnh vô gia cư do bị trục xuất theo Điều 21 và hiện đang sống trong một căn phòng đơn tại một khách sạn ở Ilford, phía đông London.

    "Cuộc sống trong khách sạn thật kinh khủng, còn tệ hơn cả trong một bộ phim kinh dị ngoài đời thực", cậu bé 10 tuổi nói.

    "Không có chỗ để làm bất cứ việc gì, ngay cả việc đọc một cuốn sách, bởi vì chắc chắn sẽ có ai đó làm phiền đến cháu. Cháu đã bị ai đó mắng chỉ vì chạy trong hành lang nhỏ.

    "Cháu không thể làm gì nhiều, cũng không thể chơi gì nhiều. Cháu không hay được chơi đùa.

    "Đôi khi cháu và em trai Harry tranh cãi vì một chiếc ghế, bởi vì cả hai chúng cháu đều muốn ngồi vào bàn, và đôi khi nó thắng và đôi khi cháu thắng.

    "Cháu cảm thấy rất khó để làm bài tập về nhà khi bị phân tâm bởi em trai và cháu không có một phòng khác để yên tĩnh làm bài."

    Tổ chức từ thiện chỉ ra rằng số trẻ em vô gia cư và sống trong nhà ở tạm thời đã tăng 51% ở Vương quốc Anh trong 5 năm qua.

    Riêng ở nước Anh, có thêm 4.470 gia đình có trẻ em vô gia cư nhưng đã có chỗ ở tạm thời. Những gia đình này không được tính đến trong số liệu của Shelter, nhưng họ cũng không có nhà ở chính thức.

    Polly Neate, giám đốc điều hành của Shelter cho biết: "Thực tế, con số 183 trẻ em trở thành vô gia cư mỗi ngày là một con số gây nhức nhối, và nó nhắc nhở chúng ta rằng những lời hứa chính trị về việc giải quyết tình trạng vô gia cư cần phải được biến thành hành động thực sự".

    VietHome (Theo Sky News)

  • Nhà chức trách Dubai (UAE) cho biết một số ăn xin tại thành phố giàu có nhất Trung Đông có thể kiếm tới 2.450 USD/ngày, tương đương 73.500 USD/tháng. Thu nhập khủng lại nhàn hạ, ăn xin đã trở thành một nghề chuyên nghiệp ở Dubai. Một số khách châu Á thường đến “du lịch” tại Dubai để ăn xin. 

    Theo tờ Khaleej Times, hồi tháng 7 năm nay cảnh sát Dubai đã bắt giữ một nữ ăn mày kiếm được tới 50.000 USD chỉ trong vỏn vẹn 17 ngày. Cũng trong thời điểm đó, nhà chức trách bắt giữ tổng cộng 128 ăn mày, bao gồm 108 người nước ngoài.

    Được biết khi có visa du lịch, những người từ Trung Đông hay một số quốc gia châu Á khác kéo tới Dubai, với hy vọng kiếm tiền nhanh và dễ dàng. Hầu hết nhóm này đến từ những quốc gia đang bị chiến tranh tàn phá như Libya, Syria, Iraq, Palestine hay Pakistan.

    Trước đó, cảnh sát Dubai phát hiện một ăn mày kiếm được trung bình 2.450 USD/ngày. Điều đó có nghĩa là người ăn xin này bỏ vào tài khoản ngân hàng tới 73.500 USD/tháng và 900.000 USD/năm.

    Những người ăn xin thường được thấy ở tàu điện ngầm hay bến xe bus, nhóm người này đều có bề ngoài sáng sủa, ăn mặc chỉnh tề và thậm chí đưa gia đình đi theo. Họ tiếp cận mọi người ở mọi nơi, từ trên phố, bãi đỗ xe, hay thậm chí khu dân cư và sẵn sàng tỏ thái độ nếu nhận được 1-2 USD.

    Những người ăn xin ở Dubai thường kiếm được nhiều tiền hơn vào ngày thứ 6. Họ tới đứng trước các nhà thờ Hồi giáo, đánh vào tâm lý của những người vừa đi lễ về để xin tiền. Tại đây, sự bố thí (hay còn gọi là Zakat) là một trong 5 bổn phận của người theo đạo. Do đó, hầu hết người dân ở Dubai luôn sẵn sàng chi tiền cho người ăn xin.

    Còn có cả những người hành khất còn ăn mặc khá chỉnh tề, thậm chí đưa cả gia đình đi theo. Ngoài nhà thờ Hồi giáo, họ còn tập trung ăn xin ở bãi đỗ xe, trên đường phố hay các khu dân cư.

    Theo thống kê năm 2017 từ chính quyền Dubai, 34.881 người bị bắt vì lưu trú quá hạn và bán hàng rong. Trong đó, có 2.355 người bán hàng rong và 1.840 trường hợp hành nghề ăn xin. Con số này đã giảm so với mức 49.205 người bị bắt năm 2016.

    Cảnh sát Dubai khuyến cáo người dân không nên bố thí cho người ăn mày và cần báo cáo những hoạt động xin tiền cho chính quyền. “Những người thực sự cần giúp đỡ có thể tìm đến các tổ chức từ thiện”, một cảnh sát nói.

    Theo Luxury-inside

  • Một bà mẹ đơn thân vô gia cư cho biết cô bị buộc phải ngủ trong chiếc Ford Fiesta của mình cùng hai con trai và 1 con mèo của họ trong suốt hai tuần.

    Những cậu con trai tuổi teen của Tracey Maragh đã phải rửa mặt và đánh răng trong nhà vệ sinh của McDonald's còn thú cưng của họ, Domino, sống trên thùng xe hơi.

    Người phụ nữ 45 tuổi và các con hiện đang 'sống bằng mì gói' tại một khách sạn của Travelodge ở Birmingham do được hội đồng thành phố Birmingham sắp xếp.

    Nhưng cô nói rằng họ dự kiến ​​sẽ phải chuyển đến một chi nhánh khác cách đó 20 dặm vào cuối tuần này, nơi họ sẽ trải qua lễ Giáng sinh.

    Tuy nhiên, điều này có nghĩa là các con trai của cô sẽ gặp khó khăn khi đến trường, nên rất có thể gia đình phải quay trở lại sống trên xe.

    Cơn ác mộng của họ bắt đầu khi họ mất ngôi nhà ở Kingstand vào ngày 17 tháng 10 vì nợ số tiền thuê nhà lên tới hàng ngàn bảng.

    Tracey cho biết cô đã cố gắng hết sức để giải quyết tình huống nhưng bị cản trở vì cô không phải là người thuê nhà hợp đồng.

    Cô nói rằng cô đã tìm đến hội đồng vào ngày mất nhà nhưng vẫn phải sống trong chiếc Fiesta, đậu bên ngoài nhiều công viên khác nhau, vì cô không thể tìm được chỗ ở khẩn cấp.

    Cuối cùng, họ đã chuyển đến khách sạn Travelodge vào ngày 2 tháng 11.

    Hội đồng thành phố Birmingham lại khẳng định cô Tracey được cấp chỗ ở vào ngay trong ngày cô liên lạc, 25 tháng 10.

    Tracey nói: ‘Tôi không cảm thấy ổn chút nào, cảm giác như tôi đã thất bại với những đứa con của mình. Tôi không thể ngủ nổi, tôi muốn đảm bảo rằng con tôi được an toàn.'

    Tracey, mắc bệnh viêm khớp, ngồi ở ghế lái. Còn một cậu con trai thì ngủ ở ghế hành khách bên cạnh và đứa con còn lại nằm trên ghế sau.

    Cô xé thùng các tông để hứng chất thải góc chuồng mèo.

    Các con trai của cô, 16 và 17 tuổi, còn đang đi học và phải đến một cửa hàng McDonald's gần đó để rửa mặt và đánh răng trước khi chúng đến lớp.

    ‘Đó là một trải nghiệm khủng khiếp’, cô nói.

    'Chúng ở độ tuổi thiếu niên và ở độ tuổi đó, bạn không muốn bị bối rối và xấu hổ như vậy.

    'Tôi đã cố gắng hết sức để giữ cho các con ổn định nhất có thể, chúng đã phải trải qua rất nhiều chuyện.'

    Trong một nỗ lực để thoát khỏi việc phải ngủ trong xe, Tracey nói rằng cô và các con đã ngủ trên sàn kho trong nhà của người thân nhưng rồi không thể chịu nổi và lại quay trở lại xe.

    Cô nói: 'Nó khiến tôi cảm thấy có lỗi với bọn trẻ. Tôi đã khóc trước mặt các con, đó là một cơn ác mộng.'

    Tracey cho biết cô đã tiếp cận hội đồng ngay khi bị đuổi nhưng được thông báo họ không thể làm gì trước khi cấp cho cô chỗ ở tại một chi nhánh Travelodge vào ngày 25 tháng 10.

    Cô nói rằng cô đã từ chối vì đỗ xe gần nơi đó sẽ tiêu tốn của cô 12 bảng mỗi ngày - số tiền mà cô không có - và cô không muốn mất chiếc xe vì còn cần nó để đưa các con đi học.

    Cô cũng từ chối lời đề nghị một chỗ ở lâu dài tại Winson Green vì lý do an toàn và an ninh.

    Ngay cả sau khi chuyển đến Travelodge, Tracey cho biết gia đình cũng vẫn phải vật lộn để sống vì họ chỉ được cung cấp một bữa sáng nhỏ gồm bánh mì, nước trái cây và ngũ cốc.

    Tracey nói: 'Trừ khi tôi kiếm được một ít tiền, chúng tôi sống bằng mì gói.

    'Tôi có thể sống mà không có thức ăn nhưng còn bọn trẻ.

    ‘Tôi cố gắng đảm bảo chúng có ít nhất hai bữa tối đầy đủ mỗi tuần, nhưng nếu bệnh của tôi trở nặng thì tôi không thể di chuyển. '

    Gia đình được sắp xếp chuyển đến một Travelodge khác cách nơi cũ 20 dặm vào ngày 30 tháng 11, nơi họ sẽ sống 27 ngày tiếp theo.

    Cô nói: 'Bọn trẻ nói rằng chúng không muốn đi.

    'Tôi sẽ không thể đưa con đến trường và cả hai đều có giờ học vào những thời điểm khác nhau.

    'Chúng tôi cãi nhau rất nhiều, chúng tôi cáu gắt với nhau và điều đó không hay.'

    Tracey từng làm nhân viên hỗ trợ nhà ở.

    Cô nói: 'Tôi đã chứng kiến chuyện này từ cả hai phía, tôi đã làm việc trong lĩnh vực đó nhưng bây chính tôi lại ở trong hoàn cảnh tương tự, thật kinh khủng.

    'Tất cả điều này đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn, tôi rất mạnh mẽ.'

    Người phát ngôn của Hội đồng thành phố Birmingham cho biết: 'Chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhà ở quốc gia. Điều này có nghĩa là chúng tôi không sở hữu hoặc có quyền truy cập vào đủ số lượng nhà ở xã hội lâu dài để cung cấp cho các gia đình, những người thường xuyên sống trong cảnh tuyệt vọng.

    'Kết quả là, chúng tôi phải dựa vào những chỗ ở khẩn cấp và mỗi lần chỉ có thể ở trong bốn tuần. Sắp tới Giáng sinh, những cơ sở tạm trú này trở nên bận rộn hơn và chúng tôi có ít lựa chọn hơn và ít phòng trống hơn.

    'Trong tháng vừa qua, chúng tôi đã có thể tìm được chỗ ở khẩn cấp trong khu vực được yêu cầu của cô Maragh và cô ấy đã được cung cấp một chỗ ở lâu dài hơn ở Birmingham, tuy nhiên, lời đề nghị này đã bị từ chối.

    'Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với cô ấy, để tìm chỗ ở thay thế cho cô ấy và gia đình trong thành phố ngay khi có sẵn.

    'Để hỗ trợ hiệu quả cho các cá nhân và gia đình, chúng tôi cần họ hợp tác với chúng tôi. Hợp tác bao gồm đăng ký nhà ở của hội đồng một cách chủ động nhất có thể ở càng nhiều khu vực trong thành phố càng tốt, trao đổi với các hiệp hội nhà ở hoặc tìm hiểu các lựa chọn trong khu vực cho thuê tư nhân.'

    VietHome (Theo Daily Mail)

  • Thống kê chỉ ra rằng, mỗi năm chỉ riêng thủ đô Tokyo cũng đã có khoảng 2.000 người vô gia cư, nhưng bạn sẽ không bao giờ thấy cảnh họ ngửa tay ăn xin, cầu khẩn lòng thương hại. Lý do là gì?

    Nhật Bản là một trong những nước có nền kinh tế phát triển nhất thế giới nhưng không phải vì vậy mà đất nước này lại không có sự phân cấp giàu – nghèo. Tại đây, vẫn luôn tồn tại những người vô gia cư phải sống tạm bợ ở những tầng hầm ẩm mốc với tài sản là bộ áo quần cũ kỹ, vài ba tấm bìa các-tông và bữa ăn thiếu thốn.

    Nhưng tuyệt nhiên, khi đến với Nhật Bản, bạn sẽ không bao giờ thấy bóng dáng người đi xin ăn hay nằm la liệt trên đường phố, để cầu khẩn sự thương hại của mọi người. Vì sao lại vậy?

    Theo giáo sư Shimada tại đại học Keio, nguyên nhân chính là do người Nhật Bản có lòng tự trọng rất cao. Với quan niệm: “Một người cho dù đến bước đường cùng cũng không bao giờ nhụt chí”, họ có thể chết vì đói chứ không bao giờ làm nhục bản thân khi phải ngửa tay xin của bố thí.

    Mặc dù người vô gia cư là đối tượng bị coi thường và được xem là thành phần thấp kém trong xã hội, nhưng không vì vậy mà họ hạ thấp cái tôi của mình chỉ vì miếng cơm manh áo.

    Lòng tự trọng được xem là giá trị cốt lõi trong văn hóa của người Nhật. Đây cũng là tinh thần được kế thừa từ các võ sĩ đạo – biểu tượng của xứ sở hoa anh đào. Không chỉ đối với người giàu mà ngay cả kẻ nghèo đói cũng hiểu rằng, sự tự tôn làm nên một con người đúng nghĩa, chứ không phải là tiền bạc hay chức vị.

    Mặt khác, họ cảm thấy việc không làm gì mà vẫn được hưởng của cải là một điều đáng xấu hổ. Nếu “ăn không ngồi rồi” mà vẫn có thể kiếm tiền thì thật quá bất công với những người phải làm việc vất vả để mưu sinh. Chưa kể đến việc này còn tạo ra tính lười biếng và sự ỷ lại vào lòng thương hại của người khác để trục lợi.

    Bên cạnh đó, chính phủ Nhật Bản cũng luôn thực thi chính sách “trợ cấp nhân sinh” với mục đích giúp đỡ và góp phần cải thiện cuộc sống của những người vô gia cư. 

    Ngoài ra, những người nghèo tại xứ sở hoa anh đào còn được hưởng các dịch vụ công cộng và nhiều tiện ích khác như: quán cafe internet, phòng ngủ trưa miễn phí,....  Theo thống kê, mỗi ngày có khoảng 4.000 người vô gia cư tại nước này tá túc ở đây. Do đó, mặc dù phải lang bạt nay đây mai đó nhưng họ vẫn sống khá đầy đủ.

    Được biết, những người vô gia cư ở Nhật Bản đa số là người già, trẻ em khuyết tật, chủ doanh nghiệp bị phá sản,....Nhưng đối với họ, thất nghiệp hay lang thang cơ nhỡ không phải là điều tồi tệ nếu biết phấn đấu và tin vào một tương lai tốt đẹp.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • Hơn 500.000 trẻ em tại Anh là trẻ vô gia cư hoặc phải đối mặt với nguy cơ không có nơi trú ngụ. Đây là cảnh báo được đưa ra trong báo cáo của ủy viên Hội đồng Trẻ em Anh Anne Longfield công bố ngày 21-8.

    Trong báo cáo có tựa đề “Bleak House”, bà Longfield nêu rõ 120.000 trẻ em tại Anh đang phải sống trong những container chở hàng chật hẹp, trong khi khoảng 90.000 em khác phải qua đêm trên những chiếc ghế sofa cũ kỹ. Bà cảnh báo khoảng 585.000 em khác hiện là trẻ vô gia cư hoặc có nguy cơ rơi vào tình cảnh này.  

    Theo thống kê của chính phủ, tính đến cuối năm 2018, có khoảng 62.000 hộ gia đình tại Anh đang sống cảnh vất vưởng, vô gia cư, trong số này có 124.000 trẻ em, tăng 80% so với con số của năm 2010.

    Vào tháng 11/2018, một chuyên gia nhân quyền của Liên Hợp Quốc cũng đã công bố báo cáo chỉ ra rằng, chính sách thắt lưng buộc bụng của chính phủ trong thời gian gần đây chính là nguyên nhân gây ra tình trạng vô gia cư, đồng thời gây khó khăn đối với nhiều người nghèo nước này.

    Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, tại Westminster, trung tâm của London, cứ 11 trẻ em thì có một trẻ vô gia cư. Trong khi đó, ở Kensington và Chelsea - nơi có giá nhà trung bình cao nhất ở Anh, cứ 12 trẻ vị thành niên thì có một em không được ở trong một căn nhà vĩnh viễn.

    Các nhà hoạt động xã hội cho biết, mức gia tăng của số lượng trẻ em vô gia cư chủ yếu bắt nguồn từ việc cắt giảm phúc lợi nhà ở và giảm trợ cấp cho các nhóm hỗ trợ người vô gia cư. Bên cạnh đó, thiếu nhà ở giá rẻ cùng các quy định khắt khe trong khu vực cho thuê nhà ở tư nhân cũng là yếu tố của vấn đề này.

    Theo tờ The Independent, đây là kết quả trực tiếp của các quyết định bảo thủ từ chính quyền trong các việc cắt giảm đầu tư cho nhà ở giá rẻ, cắt giảm trợ cấp nhà ở và từ chối bảo vệ người thuê nhà.

    Viethome (theo TTXVN)

  • Theo cổng thông tin bất động sản Zoopla, giá nhà ở London đang giảm 71 bảng mỗi ngày do thị trường bất động sản ở thành phố đắt đỏ nhất nước Anh tiếp tục chậm lại. Cũng theo nguồn tin này, trên khắp nước Anh, giá trị bất động sản đã tăng thêm 11 bảng mỗi ngày trong nửa đầu năm nay.

    Nghiên cứu mới của Zoopla chỉ ra rằng giá nhà ở Anh tăng trung bình 2.046 bảng trong nửa đầu năm 2019, tương đương 11 bảng mỗi ngày.

    West Midlands là khu vực có thị trường sôi nổi nhất của Anh, trong đó giá trị nhà trung bình tăng thêm 6,695 bảng Anh (37 bảng mỗi ngày).

    Theo sau là khu vực Đông Nam nước Anh, với mức tăng 6.463 bảng (35 bảng mỗi ngày). Giá tăng ở phía đông nam có thể cho thấy nhu cầu gia tăng vì những người làm việc ở London đã mở rộng khu vực tìm kiếm để có lợi hơn khi mua nhà.

    Ở đầu kia của thang đo, nhà ở London đã giảm giá trị đến 13.035 bảng Anh (71 bảng một ngày), trong khi nhà đất ở Scotland ghi nhận khoản lỗ 3.768 bảng (21 bảng mỗi ngày).

    Trong một năm bị chi phối bởi viễn cảnh không chắc chắn từ Brexit, không nhiều người muốn mua và bán tài sản.

    Và có lẽ không có gì đáng ngạc nhiên khi thị trường bất động sản đắt đỏ nhất nước Anh đang cảm nhận hậu quả rõ rệt nhất.

    Tuy nhiên, không phải tất cả các khu vực ở London đều trở nên rẻ hơn. Giống như bất cứ nơi nào khác trên cả nước, giá nhà có thể thay đổi theo từng vùng, từng mã bưu điện hoặc thậm chí từ đường này sang đường khác.

    Nghiên cứu của Zoopla cho thấy một số khu vực ở phía Tây London đang trở thành xu hướng và chứng kiến mức tăng giá đáng kể, dẫn đầu là Notting Hill với mức tăng 25.888 bảng (tương đương 144 bảng/ngày), theo sau là Paddington/Bayswater (17.403 bảng) và Shepherds Bush (16.594 bảng).

    Những mức giảm đáng kể nhất ghi nhận từ đầu năm đến nay tập trung ở các khu vực giàu có của Hampstead và Belsize Park.

    Tin xấu cho người hùng bóng đá Gary Lineker, vì tài sản của anh ở Barnes, Tây Nam London, đã giảm tới 91 bảng mỗi ngày.

    Dữ liệu của Zoopla đã vẽ nên một bức tranh về giới chủ nhà ở Luân Đôn, nhưng điều quan trọng là phải đặt hiện trạng này trong bối cảnh rộng hơn.

    Dữ liệu đăng ký đất đai cho thấy trong năm năm qua, giá nhà trung bình ở London đã tăng từ khoảng 383.000 bảng lên 457.000 bảng – tương đương 19%. Do đó, mức giảm khiêm tốn được ghi nhận trong năm nay, tương đương chỉ 1,94%, không phải là lý do chính đáng để hoảng loạn.

    Thị trường bất động sản luôn có đỉnh và đáy, và thời kỳ bất ổn kinh tế (như trưng cầu dân ý và tổng tuyển cử) có thể khiến ít người muốn di chuyển, đồng nghĩa với việc giá nhà có nhiều khả năng tăng và giảm mạnh ở một số khu vực nhất định.

    Thông điệp quan trọng nhất ở đây là tốt nhất không nên quá bận tâm vào các chỉ số giá nhà hàng tháng, vì có thể trong thời gian một năm, thị trường sẽ khác biệt đáng kể.

    Dữ liệu của Zoopla đưa ra cái nhìn toàn cảnh về một số khu vực phổ biến và giàu có hơn ở quanh London.

    Bạn có thể nghĩ rằng giá giảm ở London có nghĩa là chúng sẽ tăng vọt ra ngoại ô, nhưng đó chỉ là một phần hiện trạng.

    Ba khu vực có mức tăng giá lớn nhất trong báo cáo của Zoopla, - Berkhamsted, Reigate và Epping - đều là những khu vực phổ biến dễ di chuyển đến trung tâm London.

    Nếu bạn hy vọng sẽ bỏ túi một món hời ở vùng ngoại ô đầy cây lá, bạn có thể đã bỏ lỡ cơ hội. Dữ liệu của Zoopla cho thấy nhà đất ở Berkhamsted đã tăng 33.875 bảng về giá trị trong nửa đầu năm – tương đương 185 bảng mỗi ngày.

    Nhưng đi cùng với sự bùng nổ của Berkhamsted là sự sụt giảm của Surrey. Hai thị trấn có thị trường ảm đạm nhất trên toàn nước Anh là Leatherhead và Weybridge. Giá nhà ở những khu vực phổ biến này giảm khoảng 16.000 bảng, tương đương 89 bảng mỗi ngày.

    Nếu bạn làm việc ở London và đang xem xét bước chân lên chiếc thang bất động sản, bạn sẽ cần nhìn xa và rộng hơn để có giá trị tốt nhất. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hoàn toàn rời bỏ thủ đô. Hãy cùng xem xét các lựa chọn của bạn.

    Giá bất động sản trung bình ở London (theo Cơ quan đăng ký đất đai) là 457.000 bảng, nhưng con số này không đặc biệt hữu ích.

    Đó là vì giá nhà ở London ở các khu vực có sự phân hóa tương đối lớn, từ dưới 300.000 bảng ở Barking và Dagenham đến hơn 1,25 triệu bảng ở Kensington và Chelsea.

    Chương trình London Help to Buy cho phép bạn vay 40% giá trị tài sản từ Chính phủ, bên cạnh khoản thế chấp của bạn, mặc dù có một số hạn chế nhất định. Điều này có thể khiến mọi việc trở nên dễ thở hơn với những người mua nhà lần đầu.

    Như đã đề cập trước đó, nhiều người London cũng chọn rời khỏi thủ đô để tìm kiếm giá bất động sản rẻ hơn.

     Tất nhiên, bạn sẽ cần phải tính đến chi phí đi lại từ khu vực bạn chọn và xem xét chất lượng dịch vụ giao thông công cộng vào thành phố.

    Cũng nên nhớ rằng chương trình Help to Buy ngoài khu vực thủ đô sẽ chỉ cho bạn vay 20%.

    VietHome (Theo Which)

  • Một người đàn ông vô gia cư đã tử vong tại một trạm xe buýt nơi ông đã sống trong nhiều tháng.

    Trạm dừng xe buýt ở Dalston, phía đông London, đã được cảnh sát phong tỏa vào khoảng 6.15 sáng hôm thứ Ba, 30/7, và người đàn ông được cho là đã chết tại hiện trường.

    Một phát ngôn viên của Cảnh sát London đã xác nhận vụ việc không được coi là đáng ngờ.

    Tuy nhiên, cái chết bi thương này đã khiến cộng đồng địa phương bị sốc và nhiều người dân tự hỏi tại sao cảnh sát không hề chú ý đến những cuộc gọi cảnh báo từ cộng đồng.

    Hội đồng Hackney cho biết họ "rất buồn" trước cái chết này và khẳng định đội ngũ tiếp cận người vô gia cư của họ đã làm việc với người đàn ông nhưng không thể thuyết phục ông chấp nhận sự giúp đỡ.

    Ngozi Fulani, người sáng lập mạng lưới hỗ trợ bạo hành gia đình Sistah Space, nói rằng cô đã bày tỏ mối quan tâm về an nguy của người đàn ông này trong một thời gian dài.

    “Tất cả những gì tôi yêu cầu là đừng để mặc ông ấy chết,” cô nói.

    “Ông ấy đã sống ở đó hàng tuần hoặc thậm chí nhiều tháng nhưng gần đây tôi nhận thấy tình trạng của ông ấy bắt đầu xấu đi. Ông ấy không còn đứng dậy nổi và bị bỏ mặc ở đó.

    “Lúc đó, tôi rất tức giận vì trong một khu vực đang phát triển mạnh mẽ như Hackney, một người đàn ông lớn tuổi lại có thể bị bỏ rơi trên hè phố như một con chó. Việc này sẽ khiến cho tất cả chúng ta phải xấu hổ.”

    Cô Fulani cho biết các nhà chức trách cam đoan với cô rằng họ “nắm rõ tình hình” nhưng cô đã bị sốc khi thấy người đàn ông vẫn ở trạm dừng “ngay cả vào ngày nóng nhất trong năm.”

    Sáng nay, khi đến gần trạm xe buýt Princess May, cô ngay lập tức nhận ra điều tồi tệ nhất đã xảy đến.

    Cô bày tỏ: “Tôi đã cố trấn an bản thân mình rằng có lẽ ông ấy sẽ được chuyển đến bệnh viện nhưng tôi nhận ra ông ấy đã qua đời. Tôi đã hỏi cảnh sát và họ đã xác nhận điều đó.”

    Hội đồng Hackney cho biết người đàn ông liên tục từ chối nhận hỗ trợ từ các nhóm tiếp cận, nhưng xác nhận họ đã khởi động một quy trình đánh giá để đảm bảo rằng nạn nhân đã được cung cấp hỗ trợ hợp lý.

    "Mọi người trong hội đồng đều vô cùng đau buồn khi nghe tin về cái chết của người đàn ông này và chúng tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới gia đình và bạn bè của ông ấy vào thời điểm khó khăn này,” Chủ tịch Phil Glanville nói.”

    Ông Glanville cho biết nhóm tiếp cận người vô gia cư của tòa thị chính đã làm việc với người đàn ông và đã đề nghị cho ông chỗ ở vào đầu mùa hè, nhưng không thể thuyết phục ông chấp nhận sự giúp đỡ.

    Sau vụ việc, cô Fulani đã lập một trang gây quỹ để quyên góp 2.000 bảng cho việc dựng một băng ghế hoặc tấm bia tưởng niệm người đàn ông xấu số.

    “Tôi đã quay trở lại trạm xe buýt khoảng 2 giờ trước,” cô đăng trên Twitter vào chiều thứ ba, “không có dấu hiệu nào cho thấy ông ấy còn sống.

    “Mười phút trước, tôi quay lại với những bông hoa và thấy một lời nhắn. Chúa phù hộ cho bạn dù bạn là ai, tôi đã đặt những bó hoa của chúng tôi bên cạnh bó hoa của bạn.

    “Hãy yên nghỉ nhé, người đàn ông vô gia cư, tôi rất tiếc vì xã hội này đã làm ông phải thất vọng."

    VietHome (Theo Evening Standard)

  • Giá nhà ở Manchester đang tiếp tục tăng và các khu phố nổi tiếng nhất đang ngày càng xa tầm với của những người có thu nhập trung bình.

    Tuy nhiên, vẫn còn một số khu vực với liên kết giao thông tốt và nhiều tiềm năng nơi bạn có thể tìm thấy những ngôi nhà giá rẻ hơn. Radcliffe, Atherton và Partington đều là những khu vực đáng đồng tiền tại thời điểm này.

    Radcliffe

    Từng là một trung tâm công nghiệp sản xuất bông và sau đó là nhà máy giấy, Radcliffe giờ đây là một vùng ngoại ô dân cư với những dãy nhà kiểu Victoria xen lẫn các căn nhà từ thời hậu chiến và cả các khu nhà mới.

    Giao thông thuận tiện với tuyến xe bus tới Bury New Road và một trạm xe bus mới nhưng quan trọng nhất là tuyến Metrolink có dừng ở Radcliffe, có nghĩa là bạn có thể đến ga Victoria trong 20 phút.

    Các tài xế cũng có thể dễ dàng đến M60 và tiếp cận mạng lưới đường cao tốc.

    Siêu thị Lidl cũng vừa có mặt tại khu vực để gia nhập cùng Asda và Tesco Express.

    Sông Irwell nằm cạnh thị trấn và có rất nhiều không gian xanh bao gồm Công viên Coronation gần Cầu Radcliffe và một số sân golf gần đó.

    Anh Matthew Fairclough từ công ty bất động sản Pearson Ferrier cho biết: “Radcliffe mang đến cho các gia đình giá trị lớn về tiền bạc và chất lượng cuộc sống tốt.

    "Một ngôi nhà bốn phòng ngủ tốt ở đây sẽ có giá dưới 250.000 bảng – chỉ cần quá bước lên Bury và bạn có thể mất thêm 100.000 bảng.”

    Một số căn nhà trong khu vực hiện đang được rao bán trên thị trường bao gồm:

    Căn hai phòng ngủ trên đường Wolsey - £ 100.000 –  có thể cơi nới thêm 1 phòng ngủ, 2 phòng khách, bếp và sân sau lớn.

    Ba phòng ngủ bán liền kề trên Arran Grove - £ 190.000 (Đã bán)

    Atherton

    Mười dặm về phía tây bắc của Manchester, Atherton cũng mang mã bưu điện M46 nhưng nó thuộc quyền quản lý của chính quyền Wigan.

    Đó là một thị trấn được xây dựng trên than, một ngôi làng kiểu mẫu được xây dựng cho công nhân mỏ và gia đình của họ với nhiều nhà tắm công cộng và quán rượu dọc theo các dãy nhà liền kề.

    Hai nhà ga xe lửa, Atherton Central và Hagprint, có dịch vụ vào thành phố. Tuyến xe bus thuận tiện đưa hành khách tới Trung tâm Manchester City trong 50 phút.

    Mất 10 phút để lái xe ra M61 và M60.

    Trung tâm thị trấn đang trải qua ​​một chút hồi sinh với các quán bar và nhà hàng độc lập hòa quyện với các quán rượu truyền thống.

    Khu bảo tồn thiên nhiên Wigan Flashes ở gần đó và ở phía bên kia của M61 là Rivington Moor rộng lớn.

    Ashley Roberts từ công ty môi giới Balmer Wilcock cho biết: "Nơi đây từng là một trung tâm thị trấn đang hấp hối nhưng sự thay đổi đang diễn ra với nhiều cửa hàng mới mở.

    "Giờ đây, nó đã có chút khác biệt. Chúng tôi đang thấy khá nhiều công trình xây dựng mới khi các nhà đầu tư lớn nhận ra tiềm năng và họ đang thu hút được nhiều người hơn.

    "Nhưng nơi đây vẫn là lựa chọn khá tiết kiệm cho các gia đình.”

    Một số căn nhà đang được rao bán:

    Nhà bán liền kề 3 phòng ngủ trên phố Durban – 165.000 bảng (Đã bán)

    Nhà 3 phòng ngủ ở Old Mill lane – 399.950 bảng (Đã bán)

    Partington

    Sự xuất hiện của kênh đào Manchester Ship Canal vào năm 1894 đã biến đổi Partington và trong một thời gian, cùng với người hàng xóm Carrington, khu vực này đã trải qua khoảng thời gian bùng nổ công nghiệp.

    Nhưng với việc đóng cửa Tập đoàn thép Lancashire vào giữa năm 70, thị trấn đã thay đổi và nó bị chi phối bởi hội đồng.

    Thập kỷ vừa qua đã chứng kiến ​​sự thay đổi giá trị khi xuất hiện các khoản đầu tư vào một khu liên hợp thể thao mới, một trung tâm thanh thiếu niên và trung tâm mua sắm mới.

    Một lượng lớn nhà ở mới cũng đang được triển khai với 600 ngôi nhà được lên kế hoạch xây dựng tại Heath Farm Lane.

    Xe buýt có thể là lựa chọn giao thông công cộng duy nhất nhưng người đi xe hơi có thể dễ dàng tiếp cận đường cao tốc M60 và bạn có thể đỗ xe rồi lên Metrolink tại Sale hoặc đạp xe dọc theo kênh.

    Người yêu thể thao có thể tới làng thể thao Partington, nơi có hồ bơi, phòng tập thể dục, sân cỏ nhân tạo và sân tennis.

    Thị trấn cũng được bao quanh bởi vùng nông thôn xinh đẹp và Công viên Quốc gia Dunham Massey ở ngay gần đó.

    Richard Antrobus từ Vital Space cho biết: “"Đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi mọi người bắt đầu nhận ra tiềm năng của nơi này.

    "Các nhà phát triển thấy điều này và họ đang thêm vào những ngôi nhà lớn bốn và năm giường để thay đổi hỗn hợp nhà ở tại đây.

    "Trong quá khứ, không có tiện nghi nào đáng kể nhưng mọi việc đã thay đổi với sự xuất hiện của trung tâm mua sắm mới. Đột nhiên có thêm chút ồn ào náo nhiệt và mọi người thích ở đó.

    "Trường trung học Broadoaks có xếp hạng Ofsted cao và tôi nghĩ đây sẽ là một trong những khu vực bùng nổ tiếp theo ở phía nam.”

    Một số bất động sản đang có mặt trên thị trường:

    Nhà bán liền kề bốn phòng ngủ ở Lock Lane – 225.000 bảng

    Nhà giữa dãy ba phòng ngủ ở Wooding Close – 160.000 bảng

    VietHome (Theo Manchester Evening News)

  • Những người vô gia cư ở London sẽ được nhận các bữa ăn miễn phí thường xuyên từ Deliveroo.

    Công ty đã hợp tác với Salvation Army để cung cấp thực phẩm cho các nhà tạm trú từ thiện ở phía bắc và phía đông London, và có kế hoạch mở rộng sáng kiến này trên toàn thủ đô.

    Hai nhà bếp Deliveroo Editions, ở Swiss Cottage và Blackwall, sẽ giao các bữa ăn thường xuyên từ các nhà hàng đến Cambria House ở Camden và Riverside Complex ở Westferry.

    Cả hai khu tạm trú này đều được điều hành bởi Salvation Army, cung cấp cho người vô gia cư chỗ ở, tư vấn nhà ở và huấn luyện kỹ năng sống.

    Tin vui được công bố trong bối cảnh số liệu mới nhất cho thấy số người phải ngủ ngoài đường ở London đã tăng gần một phần ba trong năm qua.

    Dan Warne, giám đốc điều hành của Deliveryoo UK & Ireland cho biết: “Việc hợp tác này sẽ giúp chúng tôi làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ cộng đồng địa phương.”

    VietHome (Theo Evening Standard)

  • Đối lập với ánh đèn rực rỡ suốt đêm ngày - biểu trưng cho sự phồn thịnh của Hong Kong - là những mảng màu u tối của đói nghèo, những phận người vô gia cư sống lay lắt tạm bợ trên hè phố.

    Sự tương phản nghiệt ngã ở Hong Kong hoa lệ, giá đất đắt đỏ nhất hành tinh

    Với những "rừng" cao ốc tráng lệ cùng ánh đèn quảng cáo rực rỡ suốt đêm ngày, đặc khu hành chính Hong Kong (Trung Quốc) là một thành phố hoa lệ đúng nghĩa. Hong Kong cũng nổi tiếng với thị trường bất động sản sôi động và đắt đỏ bậc nhất thế giới, nơi đây cả khi chi trả tới hàng ngàn USD tiền thuê nhà, người ta cũng không thể có được một nơi ở tử tế, tiện nghi.

    Đối lập với nhịp sống hào nhoáng ở nơi được mệnh danh là "thành phố không ngủ" này là những mảng màu u tối của đói nghèo, những phận người vô gia cư sống lay lắt tạm bợ trên hè phố. Ngày càng nhiều người bị đẩy ra lề đường, sống cuộc sống "màn trời chiếu đất", cũng không ít người chủ động lựa chọn sống vô gia cư thay vì trú ngụ trong những căn nhà "quan tài" siêu nhỏ và thiếu các điều kiện sống tối thiểu.

    Ánh sáng biểu trưng cho sự phồn thịnh ở Hong Kong hoa lệ.

    Theo số liệu chính thức năm 2018, có 1.127 người vô gia cư ở Hong Kong, tuy nhiên các tổ chức từ thiện cho rằng con số thực tế lên tới gần 2.000 người và có thể tiếp tục tăng mạnh theo thời gian.

    Người vô gia cư sống lay lắt trong một công viên ở Sham Shui Po.

    Hơn một nửa trong số 1.127 người vô gia cư được khảo sát cho biết họ đã sống như vậy hơn 5 năm. Trong số này, có tới 244 người thừa nhận họ đã ngủ trên hè phố hơn một thập kỷ. Số liệu khảo sát cũng chỉ ra, hơn một nửa số người vô gia cư ngủ trong công viên, sân chơi và bãi đỗ xe. Các địa điểm khác được họ lựa chọn bao gồm gầm cầu vượt, nhà vệ sinh công cộng, trạm xe buýt và cửa hàng thức ăn nhanh mở cửa 24/24.

    Phần lớn người vô gia cư cho biết, họ không có khả năng trả tiền thuê nhà do thất nghiệp. Những người khác buộc phải sống "không nhà" do không thể tìm được nhà ở giá cả phải chăng, hoặc không tìm được nơi ở sau khi ra tù hay sau khi rời các cơ quan khác. Một số khác lại khẳng định đó là cuộc sống họ chủ động lựa chọn.

    Cuộc sống của người đàn ông gốc Việt ở nơi nghèo nhất Hong Kong

    Ông Nguyễn Văn Sơn là một trong số 17 người vô gia cư sống ở cây cầu bộ hành trên phố Yen Chow tại Sham Shui Po, quận nghèo nhất Hong Kong.

    Ông Sơn sống ở cây cầu bộ hành thuộc phố Yen Chow tại Sham Shui Po, quận nghèo nhất Hong Kong.

    Ông Sơn rời Việt Nam sang Hong Kong từ năm 1981-1982 rồi làm công việc tháo dỡ nhà cũ. Thời điểm đó, Hong Kong đang phát triển với tốc độ chóng mặt, hàng loạt nhà cao tầng mọc lên. Được một thời gian, đến khoảng những năm 2000, ông không tìm được nhiều công việc tay chân như hồi trẻ nên buộc phải lao vào con đường đi bán thuốc lá lậu và 5 lần 7 lượt bị bắt. Vợ con cũng bỏ ông mà đi, ông phải dọn ra ngoài ở, không tiền, không công việc, ông buộc phải sống vất vưởng ở cây cầu suốt thời gian dài.

    Ông kể: "Vào buổi sáng, tôi dọn dẹp khu một chút. Tôi tưới nước cho những cái cây của tôi, cứ phải tưới 3 lần 1 ngày vì ở đây giờ nóng lắm. Tôi thường ăn bánh mì hoặc mì gói, đôi khi nhịn 1-2 bữa cũng chẳng sao".

    Là người vô gia cư và đã trên 60 tuổi, ông Sơn chỉ nhận được trợ cấp 3.485 đô la Hong Kong mỗi tháng. "Nếu tôi chi tiêu tằn tiện hết mức thì cũng đủ. Tôi có vài công việc tạm thời, chẳng hạn dọn dẹp, nhưng lúc làm, lúc không. Khi còn trẻ và còn sức lực, tôi làm việc chăm chỉ hơn, giờ tôi già yếu rồi không đủ sức nữa. Tôi có vấn đề cá nhân. Tôi từng suy nghĩ rất nhiều, về việc gia đình chia ly, mỗi lần nghĩ đến chuyện đó tôi lại đau đầu, nên giờ tôi không bận tâm nữa. Nếu có việc thì tôi làm, có thức ăn thì tôi ăn, có bao nhiêu tiền thì tôi tiêu bấy nhiêu", ông Sơn nói.

    McRefugees – Những người "tị nạn" tại cửa hàng thức ăn nhanh

    Khi chi phí sinh hoạt ở Hong Kong không ngừng tăng lên, ngày càng nhiều người đổ xô tới các cửa hàng McDonalds, không phải vì đồ ăn nhanh giá rẻ mà là để kiếm chỗ ngủ. Thuật ngữ "McRefugee" cũng từ đó mà ra đời (refugee là từ tiếng Anh, nghĩa là "tị nạn"). "McRefugee" dùng để chỉ những người ngủ qua đêm tại cửa hàng thức ăn nhanh và bị đuổi ra ngoài trước khi cửa hàng phục vụ bữa sáng.

    Theo Tổ chức vì Cộng đồng Hong Kong (SoCO), năm 2018 có ít nhất 384 người ngủ qua đêm tại McDonalds, trong khi con số này là 256 người vào năm 2015 và 57 người vào năm 2013. Số lượng người tìm đến chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh phục vụ 24/7 này cũng đang tăng ngoài tầm kiểm soát.

    Cửa hàng thức ăn nhanh trở thành ngôi nhà thứ hai của người vô gia cư ở Hong Kong.

    So – từng là một người bán cá - bắt đầu chọn McDonalds như ngôi nhà thứ hai của mình từ năm 2017 sau khi mất việc.

    Suốt nhiều tháng, anh đứng bên ngoài cửa hàng McDonald chờ đợi những thực khách cuối cùng kết thúc bữa ăn đêm của mình. Vào một ngày đẹp trời, anh nhớ lại, nhân viên McDonald để cho các McRefugees vào trong vào khoảng 11h30 đêm. Mỗi người sẽ tìm một chỗ nằm cho mình và chợp mắt trước khi bị đánh thức vào khoảng giữa 5-7 giờ sáng hôm sau bởi mùi trứng xúc xích McMuffins thơm nức mũi tràn ngập cửa hàng.

    "Tôi không cảm thấy sợ", So nói, "Khi không có một xu dính túi, bạn chẳng còn gì để sợ cả".Người đàn ông 39 tuổi bộc bạch, cuộc đời anh đã trượt dài do nghiện ma túy. Anh rơi vào nợ nần và dần xa lánh gia đình.

    Tháng 11/2017, anh được Ng – một nhân viên xã hội của tổ chức SoCO phát hiện và giúp anh vào một trung tâm tạm trú dành cho người vô gia cư.

    Không thể trở lại công việc bán cá do một vết thương ở cánh tay sau nhiều năm cầm dao, So cho biết anh vẫn tích cực tìm việc và đã xin việc ở hệ thống đường sắt MTR.

    "Nếu tìm được việc thì tôi sẽ có thể tính đến việc tìm nơi ở. Dù chỗ đó nhỏ như một cái nhà lồng cũng chẳng sao vì tôi chỉ ở một mình thôi. Khi nào tìm được việc, tôi mới có thể đối mặt với gia đình mình", So ngậm ngùi.

    Từ cuộc sống ngột ngạt trong nhà lồng đến cuộc sống bấp bênh trên hè phố

    Mật độ dân cư đông đúc với quỹ đất gần như đã hết, giá nhà đất cũng như chi phí thuê nhà ở không ngừng tăng lên đã dồn ép nhiều người thu nhập thấp, buộc họ phải tìm đến những căn nhà lồng, nhà "quan tài" – loại căn hộ siêu nhỏ có giá thuê từ 1.000-4.000 đô la Hong Kong (tương đương 127-510 USD) mỗi tháng.

    Dù giá thuê cao ngất ngưởng nhưng các khu nhà này vô cùng chật chội, thường nhỏ hơn một chỗ đậu xe, cực kỳ bất tiện, đông đúc, kém thông thoáng và ngột ngạt, chưa kể đến nguy cơ hỏa hoạn.

    Có những nơi nhà bếp và nhà vệ sinh được gộp thành một, người sống phải o ép mình trong diện tích không gian chỉ từ 1,3 - 4,6 m2 không khác gì một chiếc lồng.

    Ước tính có tới 200.000 người ở Hong Kong phải sinh tồn trong những căn nhà như vậy.

    Các tình nguyện viên phát thức ăn và nước uống bên ngoài khu lều tạm bợ trên cầu ở Mong Kok.

    Với những người không thể chi trả tiền thuê nhà, chân cầu, gầm cầu vượt và cầu tàu là những lựa chọn tiếp theo dù cuộc sống ở những nơi như thế rất bấp bênh với nỗi lo bị trục xuất luôn thường trực.

    Cứ vài ba tháng họ lại bị yêu cầu rời đi và phải chuyển tới các nhà tạm trú do chính quyền quản lý, nơi thời gian lưu trú bị giới hạn vỏn vẹn 6 tháng, đôi khi chỉ 3 tháng.

    Ở Sham Shui Po - quận nghèo nhất Hong Kong, một lối đi có mái che trở "nhà" của khoảng 15 người đàn ông vô gia cư.

    Ông Lee Tim-choi khoe nơi ngủ của mình giữa đống khăn bẩn lùng nhùng.

    Người nào may mắn thì có giường gấp. Những người khác như Lee Tim-choi (70 tuổi) thì tự chế nệm ngủ bằng vài chiếc khăn bẩn.

    Lee là người vô gia cư đã 30 năm nay. Thời trẻ, ông làm những công việc lặt vặt để trả tiền thuê nhà. Không may, một tai nạn giao thông vào năm 1989 đã tước đi khả năng lao động của Lee và buộc ông phải gắn bó với chiếc xe lăn kể từ đó.

    Lee từng đến ở nhà tạm trú nhiều lần. Gần đây nhất, ông sống trong một viện dưỡng lão nhưng sau đó quyết định rời đi, nói rằng ông rất buồn với cách đối xử của các nhân viên ở đó.

    Lee hoài nghi về những nỗ lực giúp đỡ của chính quyền và cho rằng cơ hội để ông thoát khỏi cuộc sống màn trời chiếu đất hiện tại là rất hy hữu.

    "Tôi không sống được bao lâu nữa. Nhưng chỉ cần bạn có một trái tim hướng thiện, bạn sẽ chẳng có gì phải sợ cả", Lee nói.

    Bên cạnh số đông người vô gia cư bất đắc dĩ, vẫn có những người gọi cuộc sống vất vưởng nơi hè phố là "lựa chọn cá nhân". Trong số đó có Simon Lee - người vô gia cư hạnh phúc nhất ở Hong Kong.

    Simon Lee có lẽ là người vô gia cư hạnh phúc nhất Hong Kong.

    Người đàn ông 52 tuổi này đã từ bỏ tầng lớp trung lưu để trở thành một người vô gia cư không một xu dính túi, sống qua ngày nhờ thức ăn thừa của cửa hàng McDonald và các suất ăn thiện nguyện phát tại một đền thờ đạo. Simon Lee coi đó là cách giúp xã hội tiết kiệm các nguồn lực.

    "Tôi duy trì cuộc sống ở mức tối thiểu. Tôi không tiêu tiền nên cũng không cần phải kiếm tiền. Tôi không ham hư danh và vật chất. Mọi người thường mặc định là người vô gia cư bẩn thỉu, rách nát và thô lỗ. Nhưng những người vô gia cư cũng có cách sống của riêng mình. Chúng tôi sống rất đàng hoàng", ông nói.

    Simon Lee cũng không kết hôn và chủ động cắt đứt mọi liên hệ với gia đình. Với ông, cuộc sống không nhà cửa là cách giải thoát ông khỏi gánh nặng vật chất và nỗi đau do các mối quan hệ mang lại.

    Những nỗ lực thất bại của chính quyền Hong Kong

    Những người chủ động lựa chọn cuộc sống vô gia cư và hài lòng với nó chỉ là con số rất nhỏ. Phần lớn người vô gia cư ở Hong Kong vẫn đang phải chật vật từng ngày với cuộc sống thiếu thốn đủ đường, không được chăm sóc về y tế.

    Theo Ng - một nhân viên xã hội của Tổ chức Cộng đồng (SoCO), tình trạng vô gia cư diễn ra vì chính quyền Hong Kong không muốn đối phó với nó.

    Khi giá bất động sản và chi phí cho thuê tăng vọt, chính quyền đã cam kết xây thêm nhà ở công cộng để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng trong khi ngày càng nhiều người dân bị đẩy xuống dưới mức nghèo khổ. Nhưng quỹ đất hạn chế đã buộc các quan chức thừa nhận không thể đạt được mục tiêu.

    Khi tình trạng thiếu hụt ngày càng trầm trọng, thời gian chờ đợi để được ở nhà trợ cấp đã tăng lên lâu nhất trong gần hai thập kỷ. Để có được một suất trong nhà ở trợ cấp, thời gian đợi trung bình là 5 năm 1 tháng đối với hộ gia đình và 2 năm 9 tháng đối với người cao tuổi.

    Đối với những người không thuộc hai diện này, thời gian đợi có thể lâu hơn nhiều. Có người chờ đợi tới 20 năm kể từ khi đăng ký mà vẫn chưa được xét duyệt. Cuối cùng, nhiều người chẳng buồn đăng ký vì thời gian chờ đợi quá mệt mỏi.

    Nhà lồng chật chội đã trở thành biểu tượng của Hồng Kông.

    Chính quyền Hong Kong cũng cố gắng cung cấp các nơi tạm trú cho người vô gia cư nhưng theo các tổ chức xã hội, nỗ lực này chỉ mang tính chất ngắn hạn. Ng nhấn mạnh sự cần thiết của việc tăng giới hạn lưu trú tại các nhà tạm trú này từ 3-6 tháng, lên ít nhất là 1 năm.

    Các tổ chức phi chính phủ Hong Kong cũng thúc giục chính quyền địa phương áp dụng chính sách thân thiện với người vô gia cư. Nhiều trường hợp người vô gia cư bị trục xuất đột ngột mà chính quyền không hề thương lượng hay thông báo trước.

    Việc chính quyền buộc 8 người vô gia cư tại cầu tàu Kwun Tong phải rời đi giữa tiết trời lạnh giá hồi tháng 1/2018 từng khiến dư luận dậy sóng phẫn nộ.

    Nếu chính quyền Hong Kong không có những giải pháp toàn diện, lâu dài và cách tiếp cận chủ động hơn, số người vô gia cư tại đây sẽ còn tiếp tục tăng và ánh sáng phồn thịnh của đảo ngọc này sẽ mãi không thể chiếu sáng góc khuất u tối của những phận người nghèo đói không nhà cửa.

    Viethome (theo Helino)

  • Trước khi phải ngủ trên hè phố, Callum cho rằng những người vô gia cư nguy hiểm và lười biếng.

    Callum quyết định tham gia thử thách 3 ngày ngủ trên đường phố London cho bộ phim tài liệu ‘Rich Kids Go Homeless’ 

    Callum là một vũ công ba lê đã từ bỏ sự nghiệp do chấn thương. Chàng trai 24 tuổi từng dành 10 năm tập luyện để trở thành một vũ công chuyên nghiệp nhưng sau chấn thương, Callum buộc phải từ bỏ đam mê.

    Giờ đây, công việc hằng ngày của Callum là đi chơi, chăm sóc da mặt ở spa và ngắm nhìn những món hàng hiệu mà cậu sở hữu. Đôi khi, cậu thấy cuộc đời mình vô nghĩa.

    Tuy nhiên, tất cả những điều đó đã thay đổi khi cậu quyết định tham gia thử thách 3 ngày ngủ trên đường phố London cho bộ phim tài liệu ‘Rich Kids Go Homeless’ (Từ con nhà giàu thành vô gia cư).

    Cuộc sống của Callum phủ đầy hàng hiệu và những dịch vụ đắt tiền.
    Tới spa chăm sóc da là một trong những sở thích của cậu.

    Trước đó, Callum có một số quan điểm rất vững chắc về những người lấy mặt đường làm nhà. ‘Họ nguy hiểm và hơi lười biếng. Trong một số trường hợp, họ phải ở đó vì nghiện rượu hoặc ma tuý’.

    ‘Việc họ sống ngoài đường không phải là việc mà tôi có thể đồng cảm’ - Callum nói.

    ‘Họ có thể làm được nhiều hơn thế để thoát khỏi tình cảnh đó’ - cậu phán xét.

    Theo thử thách này, Callum sẽ sống trên các con phố ở Kensington và Chelsea.

    Đây là khu vực giàu có nhất nước Anh nhưng lại có tỷ lệ người vô giư cư cao thứ 3 ở thủ đô.

    Số người ngủ gục trên những con phố ở London đã tăng 165% kể từ năm 2010. Số người chết trên đường phố cũng tăng 25%.

    Tuy nhiên, Callum tự cho rằng mình sẽ có một kế hoạch khôn ngoan hơn để không phải ngủ qua đêm trên đường phố. ‘Tôi sẽ lợi dụng những người say rượu và hỏi xin tiền họ. Sau đó, tôi sẽ mua hoa để bán cho các cặp đôi’.

    Callum chưa từng phải ngủ trên phố, thậm chí anh còn chưa từng đi cắm trại. ‘Tôi đi cắm trại 1 lần vào dịp sinh nhật nhưng mẹ tôi đã đến đón tôi về’.

    Callum gặp khó khăn khi phải ngủ qua đêm ở ngoài đường.

    Cuộc sống đường phố vì thế khác xa với những gì mà Callum mong đợi. Trời bắt đầu mưa, nhiệt độ xuống thấp. Cậu tìm cách xin người qua đường một điếu thuốc và quyết định chuyển sang khu dân cư giàu có hơn của Chelsea.

    Nhưng cậu không gặp ai ở đó.

    Không còn cách nào khác, cậu phải tìm nơi để ngủ qua đêm. Bất chấp nhiệt độ xuống dưới 0 độ C, Callum nhất quyết không muốn chui vào chiếc túi ngủ của mình. ‘Tôi cảm thấy bị bó buộc trong đó’  - cậu giải thích.

    Chỉ vài giờ sau, cậu tỉnh giấc và đó là đêm tồi tệ nhất trong cuộc đời cậu.

    ‘Tôi bị đóng băng, còn lưng thì bị đau’.

    Đó là đêm tệ nhất cuộc đời Callum.

    Trải nhiệm đầu tiên của Callum trên đường phố quá tệ, đến mức cậu muốn dừng lại toàn bộ trải nghiệm này. Nhưng may mắn thay, cậu tìm thấy một trung tâm dành cho người vô gia cư, nơi mà cậu có được bữa ăn nóng sốt và một nơi trú chân an toàn.

    ‘Đó là huyết mạch của người vô gia cư’ – cậu nhận xét. ‘Nó thật đáng yêu và mọi người cũng đáng yêu nữa’.

    Với lòng quyết tâm mới, Callum đến gặp Gert – người đã ngủ trên các con phố của London suốt 5 năm qua. Gert đến từ Bỉ và không giống như bất cứ khái niệm nào của Callum về người vô gia cư.

    Dù không có nhà để ở, Gert vẫn có một công việc toàn thời gian và anh chưa bao giờ tiết lộ với các đồng nghiệp rằng mình là người vô gia cư.

    Được trả lương cho công việc của mình nhưng Gert không đủ tiền trả thuê nhà khoảng 1.100 bảng/ tháng. Không còn cách nào khác, anh tiếp tục làm việc nhưng chọn cách ngủ trên đường phố. Anh đang nỗ lực kiếm tiền để có một tương lai tốt đẹp hơn. Callum sững sờ khi nghe câu chuyện vô cùng cảm động của Gert.

    ‘Anh đã làm việc rất chăm chỉ, được tăng lương nhưng điều đó không nên tước bỏ của anh một phần quan trọng của cuộc sống. Đó là chỗ ở’ – Callum nói.

    Callum gặp Gert - một người vô gia cư vẫn đi làm hằng ngày để kiếm sống nhưng không đủ tiền thuê nhà.

    Gert hiện đang làm việc từ 5 giờ sáng tới 1 giờ chiều mỗi ngày trong một nhà kho. Đêm đến, anh lại ngủ bên ngoài nhà thờ. Không ai ở chỗ làm biết rằng anh không có nhà.

    Gert mời Callum tới chỗ ngủ của mình và sẵn sàng chia sẻ, nhưng Callum lại có một kế hoạch khác.

    Cậu không tham gia thử thách ngủ ngoài đường đêm đó, mà đến nhà một người họ hàng để tắm nước nóng và ngủ trên chiếc giường ấm áp.

    Ngày hôm sau, Callum quyết định quay lại ngủ ngoài đường và gặp Gert sau ca làm việc của anh. Cả hai đã đến trung tâm vô gia cư mà Gert vẫn ghé qua hằng ngày để có đồ ăn nóng và sử dụng Internet để tìm xem có căn hộ nào để thuê.

    Được truyền cảm hứng từ quyết tâm cải thiện cuộc sống của Gert, Callum quyết định dành thêm một đêm nữa ngủ trên đường phố với Gert.

    Gert đã làm Callum thay đổi định kiến về những người vô gia cư nguy hiểm và lười biếng.

    Gert dạy Callum cách sống sót qua đêm ở nhiệt độ dưới 0 độ C, thậm chí anh còn cho Callum mượn chiếc túi ngủ dự phòng của mình. Gert nói rằng anh biết có nhiều người đã chết trên đường vì quá lạnh.

    ‘Thật tệ khi người ta phải ngồi đó và chết. Mọi thứ mà tôi chứng kiến giúp tôi quý trọng những gì mà cha mẹ đã làm cho mình’.

    Sáng hôm qua, Gert và Callum phải tạm biệt nhau. Họ vẫn giữ liên lạc và có vẻ như Callum đã học được một số điều từ trải nghiệm này.

    Thay vì những món quà xa hoa trong ngày sinh nhật, cậu đã nhờ bạn bè và gia đình quyên góp tiền cho trung tâm vô gia cư mà Gert vẫn ghé qua mỗi ngày.

    Viethome (theo Vietnamnet)

  • Tìm được một vị trí đẹp để ngồi xin tiền, doanh nhân trẻ tuổi người Anh lập tức bị quát tháo và xua đuổi vì dám “chiếm địa bàn”.

    Kieren hiện sống trong một ngôi nhà đáng mơ ước ở thủ đô London cùng với bạn gái xinh xắn và một cô con gái nhỏ đáng yêu. Nhờ tự lập, anh đã trở thành một doanh nhân giàu có. Kieren lái những chiếc xe tốt nhất, mặc quần áo đẹp nhất và xài những chiếc đồng hồ xịn nhất.

    Kieren là một Rich Kid, sở hữu những chiếc xe sang trị giá 100.000 bảng. Ảnh: Mirror.

    Theo vị doanh nhân trẻ tuổi, những người vô gia cư là những kẻ lười biếng. Nếu chăm chỉ, họ hoàn toàn có thể kiếm được một nơi để ngủ mỗi tối. Để chứng minh điều đó, Kieren quyết định tạm rời bỏ vị trí của mình để sống 3 ngày trên một con phố nổi tiếng nguy hiểm với người vô gia cư nhất thủ đô London - theo chương trình Rich Kids Go Homeless.

    Anh mang theo một chiếc túi ngủ, bộ quần áo đang mặc và một đôi tất cho trải nghiệm đặc biệt của mình.

    "Tôi nghĩ việc mình hóa thân thành một người vô gia cư và xoay xở để được ngủ trong khách sạn sẽ khá dễ dàng. Nếu tôi làm được điều đó, có nghĩa những người vô gia cư cũng có thể làm được", anh nói.

    Dùng cặp kính của mình như một "vũ khí bí mật", Kieren dự định sẽ xin tiền đủ để mua một chiếc ô, sau đó bán chúng cho khách du lịch hoặc những người đi làm, khi trời đổ mưa.

    Chàng trai tìm một nơi đông người qua lại và sáng sủa để ngồi xin tiền. Chỉ một giờ sau, anh kiếm được 5 bảng, nhưng không đủ tiền mua một cái ô.

    "Tôi cảm tưởng như mình đang bán thân vậy. Quả là tôi hơi có chút tự mãn khi nghĩ kế hoạch của mình sẽ dễ thực hiện", Kieren thừa nhận.

    Kieren khởi đầu 3 ngày vô gia cư trong tâm trạng vui vẻ, chuẩn bị xin ăn. Ảnh: Mirror.

    Đêm đầu tiên trong thử thách của mình, ông chủ doanh nghiệp trẻ tuổi đành phải ngủ trên đường phố lạnh lẽo.

    Sáng ngày thứ hai, anh quyết tâm kiếm đủ tiền để mua ô bán lại theo kế hoạch và tìm một điểm để xin tiền. Kieren đeo kính lên và làm động tác xin tiền. Tuy nhiên, dù được cho rất nhiều thức ăn, tiền mặt lâu lâu mới có.

    Anh tiếp tục phải chịu cảm giác của một kẻ thấp hèn khi lấy mắt kính xúc Spaghetti yêu thích trong hộp để ăn. Kiếm được 7 bảng, doanh nhân trẻ đành từ bỏ kế hoạch buôn ô của mình. Anh nghĩ ra phương án mới là xin tiền đủ để được ngủ trong khách sạn.

    Trong hơn 6 giờ đồng hồ ngồi trên phố, Kieren chỉ xin được 33 bảng. Không phòng khách sạn nào ở thủ đô có giá đó. Rơi vào tuyệt vọng, doanh nhân giàu có cố gắng tìm một nhà nghỉ để ngủ. Tuy nhiên, sau nhiều giờ bị lạc, Kieren suy sụp khi biết nhà nghỉ không còn phòng trống.

    Các nhà tạm trú cũng chật kín người, vì số người vô gia cư ở London đông hơn số giường ở đây. Vì vậy, Kieren đành trở lại con phố đã ngủ đêm đầu tiên.

    Tại đây, anh gặp Tommy 32 tuổi - một người nghiện ma túy tổng hợp. Vì đều chung thân phận vô gia cư nên Kieren nghĩ mình cần liên kết với Tommy. Anh  năn nỉ người bạn mới quen ngày hôm sau sẽ cùng kiếm tiền để ngủ chung phòng.

    Nhưng sáng hôm sau, mối quan tâm của Tommy là ma túy chứ không phải chỗ ngủ. Điều đó khiến Kieren kinh sợ. Ông chủ trẻ tuổi đành đi một mình, tìm một khách sạn có thể ngủ chung với giá 25 bảng/đêm hoặc ngủ riêng với giá 60 bảng/đêm.

    Quyết tâm thay đổi, Kieren tìm đến một điểm khác để xin tiền. Thế nhưng, vừa có chỗ ngồi lý tưởng, anh lập tức bị la hét vì dám chiếm "địa bàn".

    Bối rối, anh lang thang trên phố và cuối cùng cũng tìm được một khách sạn. Ở đây, Kieren biết mình chỉ được thuê phòng nếu có thẻ căn cước - thứ mà những người vô gia cư chẳng thể có khi không sống ở một nơi cố định.

    Bị giáng một đòn chí mạng, anh đành lùng sục ở các vỉa hè để ngủ. Một lần nữa, thanh niên này gặp lại Tommy. Kẻ nghiện ma túy nghi ngờ Kieren là người của văn phòng cảnh sát chứ không phải vô gia cư. Một kẻ lang thang khác đe dọa "đâm hắn ta" và "đập cho hắn trọng thương".

    Kieren suy sụp khi bị từ chối ngủ trong nhà trọ. Ảnh: Mirror.

    Lo ngại sẽ có tình huống bạo lực xảy ra, những người làm chương trình thực tế buộc phải can thiệp. "Đường phố thật tàn nhẫn. Giờ tôi mới biết nó nguy hiểm thế nào. Tôi thấy một con dao. Thà ở tù còn hơn phải sống ở một nơi không an toàn như thế này", anh nói.

    Sau đó, ông bố trẻ run rẩy gọi điện về cho bạn gái chỉ để nghe tiếng thở của cô con gái nhỏ đang ngủ say.

    "Tôi đã bỏ lỡ mọi thứ ở nhà. Tôi muốn được thả mình trong bồn tắm ấm áp với ánh nến. Tôi không thể sống thêm một ngày trên phố thế này nữa", Kieren thừa nhận. Sau khi tìm thấy một nơi "an toàn nhất trên đường phố", ông chủ doanh nghiệp ngủ đêm cuối ngoài đường cùng với một nhóm người vô gia cư.

    Sau trải nghiệm, túi ngủ và những gì kiếm được suốt 3 ngày đi xin, Kieren đem cho những người vô gia cư khác. Anh hứa sẽ quyên góp tiền, thức ăn và khuyến khích con gái làm điều tương tự với những người khốn khổ này.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Barry đã được xác định là điểm nóng bất động sản hàng đầu với tăng trưởng giá chào bán lớn nhất trong năm qua.

    Theo trang web bất động sản Rightmove, giá trung bình trên một ngôi nhà ở thị trấn ven biển gần Cardiff này đã tăng 10,6% mỗi năm. Trang web cũng cho biết cho biết giá chào bán trung bình ở Barry, nổi tiếng là bối cảnh cho bộ phim sitcom Gavin & Stacey của BBC, đã tăng hơn 20% trong năm năm qua và hiện ở mức £191,050.

    Và một thị trấn ven biển khác của xứ Wales cũng lọt vào top 5 – đó là Llandudno với mức tăng 10,1%.

    Chuyên gia tài sản của Rightmove, ông Miles Tauide, cho biết: "Thật tuyệt khi thấy Barry được công nhận là thị trường bất động sản nóng nhất của cả nước tại thời điểm này.

    "Đó là một điểm du lịch tuyệt vời nhờ vào sự nổi tiếng của Gavin & Stacey, và đừng quên Barry cũng tự hào sở hữu một số cảnh quan ven biển tuyệt đẹp."

    Một số báo cáo gần đây cho rằng việc loại bỏ các trạm thu phí Severn nối miền Nam xứ Wales với Tây Nam nước Anh sẽ khuyến khích nhiều người mua nhà tìm kiếm bất động sản ở phía biên giới xứ Wales - nơi họ có thể nhận được nhiều lợi ích hơn so với ở Anh.

    Andrew Fenton, giám đốc bán hàng của công ty bất động sản Chris Davies có trụ sở tại Vale of Glamorgan, cho biết: "Barry là nơi đáng sống, vì thế, tôi không ngạc nhiên với kết luận của Rightmove.

    "Giá bất động sản ở đây so với Cardiff và vùng ngoại ô là tương đối hợp lý."

    Ông cho biết khu vực này có tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ và nhiều trường học tốt.

    Ông Fenton nói thêm: "Tôi nghĩ thậm chí năm năm trước, Barry vốn đã rất nổi tiếng với những người muốn mua nhà, nhưng yếu tố chính gần đây là bãi bỏ phí cầu đường Severn.

    "Kể từ đó, người dân ở Newport đã bị các nhà đầu tư từ Bristol hất cẳng khỏi thị trấn của họ, vì vậy những người đó đã đến Barry.

    “Nhưng chúng tôi đều yêu thích mối liên hệ với Gavin & Stacey, tại sao lại không chứ? Rõ ràng nó đã tạo nên sự khác biệt lớn.”

    Và nếu bạn thích chuyển tới sống ở Barry, có rất nhiều ngôi nhà hiện đang được rao bán.

    Từ những căn penhouse sang trọng cho đến những căn nhà cải tạo giá mềm, những ngôi nhà lâu đời cho đến những ngôi nhà lớn tuyệt vời dành cho các gia đình - Barry có thể đáp ứng hầu hết các nhu cầu, phong cách và ngân sách, dễ thở hơn so với Cardiff hoặc Vale of Glamorgan.

    Sau đây là một vài căn nhà đang được chào bán…

    Phố Gaen: 145,000 bảng

    Một ngôi nhà ba phòng ngủ không cần sửa sang thêm, tọa lạc tại một vị trí phổ biến, với giá dưới 150,000 bảng là điều khó có thể tìm thấy ở thành phố thủ đô. Tuy nhiên, cách đó chỉ 10 dặm ở Barry, ngôi nhà xinh đẹp này đang được chào bán, được thiết kế không gian mở, có khu vườn dễ thương và thậm chí một căn phòng tiện ích.

    Phòng tắm vẫn ở tầng trệt, nhưng lợi thế của vị trí này là ba phòng ngủ đang chờ chủ nhân mới ở tầng trên.

    Nằm trên một con đường yên tĩnh ở quận West End, ngôi nhà hiện đại này vẫn lưu giữ một số nét truyền thống, bao gồm một cửa sổ đầy ánh sáng, chân tường, đường lượn và mái vòm.

    Liên hệ chi nhánh Barry của Peter Alan theo số 01446 733224.

    Đường Gladstone: 174,950 bảng

    Ngôi nhà cổ điển trước Thế chiến II này có tất cả các tính năng mà chủ nhà mới có thể mong chờ, cộng với một số đường nét đương đại bắt mắt. Cửa trước có kính màu nguyên bản tuyệt đẹp dẫn tới một cầu thang tinh xảo và lộng lẫy khi người mua nhà bước chân xuống sảnh.

    Phòng tiếp khách chính có một cửa sổ lớn vòm cong và lò sưởi trang trí hoa văn kim loại. Chủ sở hữu hiện tại đã hiện đại hóa căn nhà theo tiêu chuẩn tiện lợi dành chogia đình - chỉ cần mang theo chìa khóa và vali khi dọn tới.

    Phòng tiếp khách phía sau đã được gỡ bỏ một bức tường để tạo ra căn bếp kiêm phòng ăn hiện đại và rộng rãi, nối thẳng ra vườn.

    Công cuộc cải tạo cũng được thực hiện trên tầng hai, với một phòng tắm hiện đại và ba phòng ngủ.

    Liên hệ với công ty bất động sản Nina theo số 01446 736888.

    Glanfa Dafydd: 220,000 bảng

    Không chỉ có Vịnh Cardiff và Swansea Marina mới có thể tự hào về những căn hộ áp mái với tầm nhìn ra biển. Căn nhà xinh đẹp với hai phòng ngủ này là một ngôi nhà hai tầng được thiết kế để tạo cảm giác rộng rãi và thoáng mát cũng như tối đa hóa tầm nhìn ra bờ biển.

    Tầng dưới có một khoảng sân rộng rãi trải rộng theo chiều rộng tòa nhà, có thể đi vào trực tiếp từ phòng khách lớn và nhà bếp kiêm phòng ăn.

    Bức tường đối diện với biển được lắp cửa sổ kéo dài từ sàn đến trần cũng như cửa ra vào kiểu Pháp dẫn đến khu sân rộng.

    Lên tiếp một tầng và có bạn có thể khám phá hai phòng ngủ, cả hai đều có ban công Juliet. Có một phòng tắm riêng ngoài phòng ngủ chính.

    Căn penthouse được thiết kế cẩn thận này cũng có phòng tắm gia đình và khu vực nghỉ ngơi rộng rãi dưới tầng một, hoàn hảo để ngắm nhìn những chiếc thuyền lướt qua khi thời tiết quá bão gió để mạo hiểm ra sân.

    Liên hệ chi nhánh Barry của Peter Alan theo số 01446 733224.

    Đường Windsor: 215,000 – 295,000 bảng

    Tòa nhà được cải tạo đầy thông minh từ một nhà thờ cũ này là của công ty danh tiếng Loft Co, tác giả của một số công trình cải tạo độc đáo khác, bao gồm The Pump House ở Barry và Tramshed ở Grangetown, Cardiff.

    Kết quả của dự án này là Windsor Lofts, với một dãy các ngôi nhà hai và ba phòng ngủ sẽ được hoàn thành vào mùa hè 2019, nhưng hiện đã được chào bán.

    Từ các căn hộ song lập đến nhà phố, cộng đồng mới trong khu nhà thờ theo phong cách gothic này sẽ sống gần ga tàu và có thể đi bộ đến bờ biển.

    Ngôi nhà được gọi là Mattel này là một ngôi nhà được thiết kế trên ba tầng, với một phòng ngủ riêng ở mỗi tầng và một khu vực sinh hoạt mở ở tầng giữa.

    Để biết thêm chi tiết về những ngôi nhà độc đáo này, liên hệ với Savills theo số 029 2036 8900.

    Nant Talwg Way: 345,000 bảng

    Ở rìa của thị trấn, có những vùng ngoại ô, nơi người mua nhà có thể tìm thấy một căn nhà khá biệt lập và vừa túi tiền.

    Ngôi nhà lớn dành cho gia đình ở khu West End của Barry có bốn phòng ngủ bao gồm một phòng chính có tủ quần áo riêng trong tường và một phòng tắm gia đình.

    Ở tầng dưới, có một phòng tiện ích và phòng làm việc riêng biệt tiện dụng và một phòng tiếp khách riêng sẽ là nơi lý tưởng để học tập hoặc làm việc.

    Điểm nhấn của ngôi nhà chính là phòng khách lớn trải rộng từ phía trước đến phía sau căn nhà và dẫn vào một nhà kính. Người chủ mới có thể dễ dàng loại bỏ bức tường giữa nhà bếp và phòng khách lớn này để tạo ra không gian mở lớn hơn.

    Liên hệ công ty bất động sản Knights theo số 01446 700222 để biết thêm chi tiết.

    Đường Romilly Park: 599,950 bảng

    Không chỉ Cardiff mới xây dựng những ngôi nhà đương đại dễ dàng được tỏa sáng trên tạp chí bất động sản và nội thất.

    Ngôi nhà hiện đại với tầm nhìn ra Công viên Romilly được xếp hạng II này là một phần của một loạt các ngôi nhà được thiết kế tỉ mỉ, với giá dao động từ 520.000 đến 585.000 bảng.

    Ngôi nhà năm phòng ngủ này có rất nhiều điểm đáng để bạn trầm trồ; ban công, không gian mở lớn, nhà bếp kiêm phòng ăn hiện đại dẫn thẳng ra vườn thông qua cửa gấp và hai phòng tắm - tất cả nằm trên ba tầng.

    Liệu với khoản tiền này ở Cardiff, bạn có thể tìm được một căn nhà gần công viên độc đáo như vậy không?

    Liên hệ Pablack nếu bạn muốn sống ở đây, 01446 733224.

    Port Road East: 1.1 triệu bảng

    Ngay khi một người săn nhà cho rằng Barry không thể cho họ thêm bất ngờ hoặc mua nhà nào nữa, bạn sẽ nghĩ sao về hai căn nhà với giá chỉ bằng một căn nhỉ?

    Hai căn nhà liền kề đang được tung ra thị trường cùng lúc, tạo cơ hội cho các công ty phát triển nhà ở hoặc thậm chí các gia đình hai thế hệ được tận hưởng khu nhà tổng cộng 12 phòng ngủ, ba tầng sinh hoạt và thậm chí có thể cân nhắc mua thêm cả một căn nhà gỗ cùng khu vực.

    Liên hệ Allan & Harris, chi nhánh Barry, theo số 01446 747878.

    VietHome (Theo Wales Online)

     

  • Ed Stafford, một người chuyên đi trải nghiệm và là cựu đội trưởng trong quân đội Anh, đã thử sống như người vô gia cư ở London, Manchester và Glasgow trong 60 ngày. Ông cho hay đã giảm 5 kg trong suốt 2 tháng trải nghiệm. 

    "Tôi nghĩ rằng sẽ giảm nhiều cân lắm, và sẽ khó khăn để duy trì cuộc sống hàng ngày, nhưng thực tế có nhiều người giúp đỡ, ở cả 3 thành phố", Stafford nói.

    Stafford thử sống như người vô gia cư trên hè phố suốt 60 ngày. Ảnh: The Mirror.

    Tại Glasgow, Stafford đã chứng kiến 26 tình nguyện viên hỗ trợ thức ăn cho những người vô gia cư vào một đêm. "Có một người trên hè phố thậm chí còn phàn nàn rằng anh ấy 'ăn quá nhiều'", Stafford  kể, theo The Mirror.

    Nhưng điều Stafford sốc nhất không phải là kiếm được tiền tương đối dễ dàng, mà bởi cách những người vô gia cư chấp nhận hoàn cảnh của họ.Theo anh, một người vô gia cư mà anh ngồi cạnh ở Manchester đã kiếm được 20 bảng Anh trong 30 phút. "Còn ở London, người vô gia cư sẽ kiếm được 100-200 bảng Anh mỗi đêm (khoảng 3 - 6 triệu đồng), nhiều hơn số tiền mà nhiều người đi làm kiếm được", anh nói.

    "Tôi từng cho rằng không ai muốn trở thành người vô gia cư nếu họ có lựa chọn tốt hơn, nhưng thực ra, một số người lại thích cuộc sống trên đường phố hơn là đến trung tâm bảo trợ xã hội", Ed Stafford chia sẻ.

    Sau trải nghiệm, người đàn ông này cho hay anh sẽ không cho tiền những người vô gia cư nữa, nhưng anh nói họ cần thêm sự hỗ trợ.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Khu đất của nhà tù Holloway đã được bán lại cho một hiệp hội nhà ở và dự kiến 1,000 căn nhà mới sẽ được xây lên ở đây.

    Địa điểm từng là nhà tù nữ ở bắc London – nơi những tội phạm sát nhân như Myra Hindley và Rose West từng bị giam giữ – đã được Peabody mua lại trong một thương vụ trị giá 81.5 triệu bảng.

    Kế hoạch xây dựng trên khu đất rộng 10 mẫu vuông này bao gồm một trung tâm dành cho nữ giới, cửa hàng, không gian xanh và khu vui chơi.

    Peabody cho biết khoảng 600 căn nhà mới sẽ được xây dựng với sự hợp tác của công ty xây dựng London Square, và đây sẽ là những căn nhà giá rẻ cho người dân.

    City Hall đã cho hiệp hội nhà Peabody vay số tiền 41.6 triệu bảng để thanh toán với Bộ Tư pháp.

    Nhà tù Holloway

    Bộ trưởng London Sadiq Khan và lãnh đạo Đảng Lao động Jeremy Corbyn đã đăng trên Twitter về dự án này.

    Ông Corbyn viết: “Đã từ lâu, các đơn vị xây dựng tư nhân được cho phép mua lại đất công và xây lên những căn nhà giá cả hợp lý cho cộng đồng địa phương.

    “Nhưng với sự chỉ đạo của Thị trưởng và hội đồng thuộc Đảng Lao động, khu vực từng là nhà tù Holloway sẽ trở thành nơi 600 căn nhà xã hội giá rẻ được xây lên.”

    Quan chức chịu trách nhiệm quản lý các nhà tù, ông Rory Stewart, phát biểu: “Việc bán Holloway sẽ giúp thực hiện cam kết thay thế những nhà tù đã cũ kỹ bằng những cơ sở hiện đại và được xây dựng phù hợp với mục đích hơn.

    “Tôi quyết tâm đầu tư số tiền thu được này vào việc cải tạo các hoạt động nhà tù và giảm tỷ lệ tái phạm tội.

    “Chúng tôi đã kết hợp chặt chẽ cùng chính quyền địa phương và các cơ quan khác để đảm bảo số lượng nhà giá rẻ ở khu vực này đáp ứng được nhu cầu của người dân, và tôi hài lòng khi thấy chúng tôi đã đạt được mục tiêu này và mang đến lợi ích cho người dân.”

    VietHome (Theo Sky News)