• Bắt đầu từ Nữ hoàng Victoria, gia tộc nước Anh bị ám ảnh bởi bệnh di truyền máu khó đông. Căn bệnh này còn lan sang một số quốc gia châu Âu thông qua các cuộc hôn phối chính trị.

    Haemophilia (chứng máu khó đông) còn được gọi là căn bệnh hoàng gia bởi khá nhiều người trong hoàng tộc Vương quốc Anh mắc. Chứng bệnh này khá hiếm gặp, trên thế giới, tỷ lệ mắc bệnh là 1/10.000.

    Gia tộc xấu số

    Người đầu tiên trong gia tộc nước Anh mắc Haemophillia là Nữ hoàng Victoria. Sau đó, căn bệnh bị di truyền sang ba người con của Nữ hoàng là công chúa Alice, công chúa Beatrice và hoàng tử thứ 8 Leopold.

    Khi y học chưa phát triển, các bác sĩ chẩn đoán rằng tình trạng của hậu duệ Nữ hoàng Victoria là do những khiếm khuyết trong tinh trùng của cha nữ hoàng, Công tước xứ Kent Edward Augustus.

    hoang gia mau kho dong 1
    Nữ hoàng Victoria, người đầu tiên mắc chứng bệnh khó đông trong hoàng tộc Anh thế kỷ XVII. Nguồn: Wiki.

    Hoàng tử Leopold ngoài bị chứng máu khó đông còn mắc thêm bệnh động kinh nhẹ. Lớn lên, ông thường xuyên bị đau khớp - một trong những triệu chứng thường thấy ở những bệnh nhân rối loạn đông máu. Năm 31 tuổi (1884), Hoàng tử Leopold qua đời vì xuất huyết não sau cú ngã cầu thang ở Cannes.

    Bệnh hiểm nghèo lan rộng châu Âu thế kỷ XVII- XVIII

    Công chúa Alice và Beatrice đều mang gene lặn. Khi cả hai liên hôn với các dòng dõi quý tộc khác, mầm bệnh hiểm nghèo theo đó lan truyền sang nhiều gia đình hoàng gia tại châu Âu thế kỷ XVII-XVIII.

    Cụ thể, công chúa Alice kết hôn với Hoàng tử Louis xứ Hesse-Darmstadt. Friedrich, con thứ năm của công chúa Alice qua đời vì chảy máu không ngừng khi có vết rách nhỏ ở tai. Chị gái của Friedrich, Irene kết hôn với hoàng tử Henry của nước Phổ.

    Căn bệnh này tiếp tục truyền sang hai con trai của họ là Hoàng tử Waldemar và Hoàng tử Henry. Hai người này cũng không thoát khỏi số phận đoản mệnh. Hoàng tử Waldemar chết vì thiếu máu năm 1945. Còn anh trai của ông bị xuất huyết não sau khi ngã từ ghế vào năm 1904.

    hoang gia mau kho dong 1
    Phả hệ nhiều đời hoàng gia Anh bị căn bệnh máu khó đông đeo bám (màu xám là người mang gene lặn). Nguồn: ESP.

    Haemophillia lan sang triều đại Romanov thông qua cuộc hôn phối giữa con gái thứ tư của công chúa Alice là Alix với Sa hoàng Nicholas II. Cặp vợ chồng sinh ra 4 cô con gái và 1 người con trai. Người thừa kế của đế chế Nga, Tsarevitch Alexis mang trong mình mầm bệnh di truyền hiểm nghèo. Sau đó, cả gia đình chết trong cuộc Cách mạng tư sản Nga năm 1918.

    Trong khi đó, Victoria Eugenie, con gái duy nhất của công chúa Beatrice, Ena kết hôn với vua Alfonso XIII. Từ đó, căn bệnh hiểm nghèo lan sang hoàng gia Tây Ban Nha. Trong số năm đứa con của họ, hai người con trai mắc bệnh và tử vong khi còn rất trẻ. Một con gái cũng mang gene đột biến nhưng con cháu của cô không bị bệnh.

    Chính điều này đã khiến công chúa Ena bị vua Alfonso trách móc nhiều năm, buộc tội bà mang mầm bệnh chết người đến cho hoàng tộc nước này. Các con của họ đều mang phải mặc quần áo dày, kín từ đầu đến chân để tránh chảy máu dù một vết nhỏ.

    Căn bệnh di truyền hiếm gặp chưa có cách điều trị

    Haemophillia là một chứng bệnh rối loạn làm chậm quá trình đông máu. Những người mắc bệnh này thường sẽ bị chảy máu không ngừng khi bị chấn thương, phẫu thuật hay nhổ răng. Thậm chí, ở một số ca hiếm gặp có thể bị chảy máu tự phát ngay cả khi không bị thương.

    Người mắc chứng bệnh hoàng gia gặp nhiều biến chứng nghiêm trọng như chảy máu vào khớp, cơ, não hoặc các cơ quan nội tạng khác. Trên thế giới tỷ lệ người mắc máu khó đông chỉ khoảng 1/10.000. Trong đó, ở nam giới, trung bình cứ 10.000 người thì có một trường hợp mắc chứng máu khó đông. Với phụ nữ, cứ 100.000 người mới có một ca mắc bệnh.

    Sự phát triển của y học đã lý giải Hemophilia là do lỗi gene xảy ra trên chuỗi chromosome X. Nam giới chỉ mang một nhiễm sắc thể X nên khi nó bị lỗi gene ngay lập tức sẽ biểu hiện bệnh.

    Trong khi nữ giới có hai nhiễm sắc thể X nên có thể mang gene lặn mà không phát bệnh. Tuy nhiên, nguy cơ di truyền bệnh máu khó đông từ mẹ sang con là rất cao.

    Có hai thể máu khó đông là Hemophilia A do thiếu yếu tố VIII gây nên. Đây là thể bệnh hay gặp nhất, chiếm 80%. Thể thứ hai là Hemophilia B gây ra do thiếu yếu tố IX. Căn bệnh mà Nữ hoàng Victoria mắc phải là Hemophilia B, do gene đột biến tự phát.

    Hiện nay vẫn chưa có cách điều trị cho “chứng bệnh hoàng gia” bởi đây là bệnh di truyền. Do đó, người bệnh chỉ có cách sống chung với nó và tìm biện pháp giảm nhẹ ảnh hưởng của bệnh tới cơ thể.

    Các yếu tố đông máu có thể được thay thế bằng mẫu máu lấy từ người tiến khác hoặc sử dụng những sản phẩm tương tự không làm từ máu người. Ngoài ra, người bị bệnh máu khó đông có thể tiêm hormone DDAVP (desmopressin) để kích thích cơ thể giải phóng các yếu tố đông máu.

    Hoàng gia Anh hiện tại như Nữ hoàng Elizabeth II có quan hệ phả hệ với Nữ hoàng Victoria ở họ nội nhưng không có bằng chứng cho thấy con cháu của Nữ hoàng Elizabeth II mắc chứng bệnh hiểm nghèo này.

    Dù vậy, dư âm của ám ảnh mang tên “máu khó đông” vẫn là nỗi sợ hãi với nhiều hoàng tộc châu Âu thế kỷ XVII – XVIII.

    Zing (theo English Monarchs)

  • Những người tị nạn cố gắng vào Hy Lạp đã bị lột sạch quần áo, chỉ còn lại quần lót, khi họ bị buộc quay trở lại Thổ Nhĩ Kỳ vào thứ Năm, 5/3.

    Hình ảnh những con người đáng thương được chụp ngày 5/3 cho thấy họ vòng tay ôm lấy nhau để giữ ấm sau khi cố gắng lội qua sông Evros ở tây bắc Thổ Nhĩ Kỳ.

    Một bức ảnh khác cho thấy một người tị nạn nam giới kéo áo khoác của mình để lộ những vết thương hãi hùng trên lưng.

    Hơn 10.000 người di cư chủ yếu đến từ Syria, các quốc gia Trung Đông khác và Afghanistan, đã tập trung tại biên giới Hy Lạp với hy vọng đến được Tây Âu. Tình hình trở nên nghiêm trọng sau khi Thổ Nhĩ Kỳ cho biết họ sẽ không còn duy trì thỏa thuận năm 2016 với Liên minh châu Âu, trong đó họ từng cam kết giữ hàng trăm ngàn người di cư trên đất của mình để đổi lấy viện trợ từ EU.

    Thông tin xuất hiện sau khi quan chức Thổ Nhĩ Kỳ cáo buộc các lực lượng Hy Lạp đã giết chết một người di cư và làm bị thương năm người khác vào thứ Tư, 4/3, khi những người này cố gắng vượt qua biên giới giữa hai nước.

    Chính phủ Hy Lạp đã bác bỏ mạnh mẽ các cáo buộc, gọi chúng là ‘tin tức giả mạo.’

    Người nhập cư và người tị nạn từ Thổ Nhĩ Kỳ đến đảo Lesbos của Hy Lạp. Nơi đây có 20.000 người đang bị mắc kẹt. Ảnh: AFP

    Chính quyền Hy Lạp đã bị ghi hình lại cảnh sử dụng hơi cay và súng phun nước để ngăn chặn các nhóm vượt biên vào sáng thứ Sáu (6/3), trong khi chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ đã bắn vô số vũ khí hóa học có thể gây khó thở, kích ứng da và đau ngực, về hướng lãnh thổ Hy Lạp.

    Thổ Nhĩ Kỳ cho biết họ đang triển khai 1.000 cảnh sát đặc biệt ở biên giới để ngăn chặn chính quyền Hy Lạp đẩy lùi người di cư.

    Trong chuyến thăm Edirne hôm thứ Năm, Bộ trưởng Nội vụ Suleyman Soylu đã cáo buộc Hy Lạp ngược đãi người di cư và người tị nạn, và tuyên bố Thổ Nhĩ Kỳ sẽ không cho phép điều đó tiếp tục diễn ra.

    Trong một tuyên bố của mình, Hội đồng EU - đại diện cho 27 bộ trưởng ngoại giao - bày tỏ sự đoàn kết với Hy Lạp và ‘bác bỏ mạnh mẽ việc Thổ Nhĩ Kỳ lợi dụng áp lực di cư cho các mục đích chính trị.’

    Một đứa trẻ khóc khi cùng những người nhập cư khác tập trung tại một con sông ở Edirne, Thổ Nhĩ Kỳ. Ảnh: AP
    Hàng ngàn người đến đảo Lesbos, tại bến Mytilene, Hy Lạp. Ảnh: Getty
    Một phụ nữ Syria ngồi trong lều với con trai, trong khi những người khác xếp hàng lĩnh thức ăn tại biên giới Pazarkule. Ảnh: AFP
    Trên đảo Samos, hơn 7.000 người tị nạn bị mắc kẹt trong điều kiện vệ sinh tệ hại. Ảnh: Rob Timmerman

    Các nhóm hoạt động nhân quyền đang lo ngại nếu dịch Covid-19 xuất hiện ở trại nhập cư này, nó có thể gây ra những hậu quả khó lường. 

    Rất nhiều người phải ngủ ngoài trời. Hệ thống miễn dịch của họ vốn dĩ đã rất yếu với điều kiện sống khủng khiếp. Hầu hết mọi người trên đảo Samos không sống gần điểm cung cấp nước sạch. Tổ chức Help Refugees đã gửi đến đây chững chai gel rửa tay khô nhưng không thể có đủ cho 7.400 người, 30% trong số này là trẻ em.

    Các hòn đảo này đã trở thành nhà tù của hàng người đang chờ đợi đơn xin tị nạn được duyệt. Những đứa trẻ trốn chạy khỏi chiến tranh lại tiếp tục bị cướp mất tuổi thơ trên các bờ biển châu Âu.

    Một cảnh sát chống bạo động dùng gậy đánh một người nhập cư khi cảnh sát đang cố gắng giải tán một nhóm người tụ tập bên ngoài cảng Mytilene, Hy Lạp. Ảnh: Reuters
    Một phụ nữ rửa tay cùng 2 con gái bên ngoài lều của mình ở Moria, Lesbos. Ảnh: Getty
    Người nhập cư bị sỉ nhục và lột quần áo, bị đẩy lùi khi cố tình vượt biên giới. Ảnh: Belal Khaled/NurPhoto
    Người nhập cư cố gỡ hàng rào trong cuộc đụng độ với cảnh sát Hy Lạp. Ảnh: AFP
    Người nhập cư trên một chiếc xuồng hơi cập bờ tại thung lũng Skala Sikaminias, thuộc đảo Lesbos, sau khi vượt biển Aegean từ Thổ Nhĩ Kỳ. Ảnh: AP
    Người nhập cư đi bộ vào làng Skala Sikaminias. Ảnh: AP
    Cảnh sát Hy Lạp cố gắng ngăn cản người nhập cư cố tình vượt biên giới Hy Lạp - Thổ Nhĩ Kỳ ở Kastanies. Ảnh: EPA
    Các nhóm nhân quyền cảnh báo nếu dịch bệnh Covid-19 bùng nổ trong trại nhập cư, nó có thể gây ra thảm họa khó đo lường. Ảnh: Rob Timmerman
    Lực lượng an ninh Hy Lạp ném lựu đạn cay khi người nhập cư kiên trì chờ đợi để băng qua biên giới. Ảnh: Andalou

    Quyết định mở cửa biên giới của tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan được đưa ra trong bối cảnh chính phủ Syria tấn công vào một tỉnh ở tây bắc nước này, Idlib, nơi quân đội Thổ Nhĩ Kỳ đang chiến đấu.

    Một lệnh ngừng bắn ở Idlib do Erdogan và Tổng thống Nga Vladimir Putin làm trung gian đã có hiệu lực vào lúc nửa đêm thứ Năm, và sau đó, các nhà hoạt động đối lập hàng đầu và một giám sát viên chiến tranh đã báo cáo máy bay chiến đấu của chính phủ Nga và Syria hoàn toàn sạch bóng trên bầu trời.

    Người đứng đầu chính sách đối ngoại của EU Josep Borrell đã hoan nghênh lệnh ngừng bắn, nói: 'Hãy xem nó hoạt động như thế nào, đó là điều kiện tiên quyết để tăng cường giúp đỡ nhân đạo cho người dân ở Idlib.'

    Ông nói thêm rằng EU cần cải thiện quan hệ với Thổ Nhĩ Kỳ và các bộ trưởng ngoại giao sẽ thảo luận cung cấp thêm trợ cấp cho đất nước này.

    Tuy nhiên, Bộ trưởng Ngoại giao Hà Lan Stef Blok nói rằng ông phản đối viện trợ nhiều hơn cho Thổ Nhĩ Kỳ, bày tỏ: 'Chúng ta không nên phản ứng lại áp lực mà Thổ Nhĩ Kỳ gây ra cho chúng ta bằng cách đồng ý chi thêm tiền vì áp lực.'

    VietHome (Theo Metro)

  • Sống trong môi trường giáo dưỡng mang đậm tính chất thân sĩ, ngay cả phong cách dùng trà của Thái tử Charles cũng thanh lịch khó ai bì kịp.

    Evan Samson, quản gia trong dinh thự Dumfries House, đã tiết lộ những quy tắc không thể bỏ qua khi chuẩn bị trà cho Thái tử. Theo đó, anh chỉ được thêm sữa vào tách sau khi trà đã ngấm, không có chuyện cho sữa vào trước trà. Để tăng độ ngọt, vị quản gia 27 tuổi có thể thêm đường hoặc mật ong, nhưng phải cho chúng vào tách trước khi rót sữa hòa cùng nước nóng.

    Thái tử Charles cũng có quy chuẩn khắt khe về nhiệt độ nước khi pha trà. Samson sẽ dùng nhiệt kế để xác định độ nóng chuẩn mực cho mỗi loại trà khác nhau, ví dụ, trà xanh cần nước nóng 70°C, còn trà Earl Grey hoặc English Breakfast phải được pha trong nước sôi 100°C. Đối với trà xanh, quản gia cần đợi 3 phút để trà đủ ngấm, trà đen phải mất 5 phút.

    Không chỉ quy trình pha chế, mà cách sắp xếp tách cùng thìa trên bàn cũng phải đúng quy chuẩn.

    Chưa dừng lại ở đó, đến cả cách bày biện tách trà chờ Thái tử nhấp môi cũng có quy tắc riêng. Tay cầm của tách trà phải nằm bên tay phải của ông, thìa khuấy đặt nghiêm chỉnh ngay phía dưới. Samson cũng chỉ có thể đứng bên phải Thái tử để thêm sữa vào tách, nếu như được yêu cầu. Trước đây, Thân vương xứ Wales từng bị đồn đãi là kỹ tính đến nỗi đi du lịch cũng mang theo… bệ ngồi toilet riêng, song ông đã phủ nhận ngay lập tức.

    Năm nay đã 71 tuổi. Thân vương xứ Wales luôn nổi danh là người cẩn trọng, kỹ tính đến mức hơi khắt khe.

    Grant Mitchold, cựu quản gia của gia đình hoàng tộc, cho biết Nữ hoàng cũng có thói quen thêm sữa vào sau trà – vốn là truyền thống từ thế kỷ 18 đến nay. Trong một buổi phỏng vấn năm 2017, quản lý khách sạn Goring tiết lộ Nữ hoàng rất thích dùng trà English Breakfast từ Twinings, pha trong tách kèm đĩa lót bằng sứ Trung Hoa, bên cạnh là đĩa bánh quy thơm nức.

    Đầu năm nay, người đứng đầu hoàng gia Anh cũng bổ sung một quy định nho nhỏ để tránh có kẻ rắp tâm hạ độc vào thực phẩm của bà. Phóng viên hoàng gia Emily Andrew tiết lộ: “Nữ hoàng cho nhân viên chuẩn bị hàng loạt tách trà cùng bánh, sau đó chọn ngẫu nhiên một trong số chúng để thưởng thức. Nếu có người muốn đầu độc bà, kẻ đó phải tìm cách khiến tất cả chỗ thức ăn được bày lên đều nhiễm độc”.

    Thế nhưng, khi trút bỏ công vụ trên người khi đêm xuống, Nữ hoàng lại trở về với bản chất giản dị vốn có. Với quyền lực của mình, bà thừa sức chọn dùng bữa trong một gian phòng xa hoa, nhìn thôi đã vui mắt. Trái lại, Nữ hoàng vẫn vui vẻ thưởng thức bữa tối trong phòng khách riêng tư, ấm cúng.

    Đặc biệt, người đứng đầu hoàng gia Anh có một thói quen rất đỗi đời thường: vừa ăn vừa xem TV. Lady Colin Campbell, nhà viết tiểu sử hoàng gia, cho biết: “Nữ hoàng thích vừa ăn vừa chăm chú nhìn TV trước mặt. Khung cảnh khi ấy thật ấm áp và thoải mái biết bao”.

    Theo Saostar

  • Không thể phủ nhận Cung điện Buckingham là một trong những tòa nhà nổi danh nhất London (thậm chí là thế giới).

    Tòa nhà được xếp hạng di tích loại I đã từng là nơi cư trú chính thức ở London của Hoàng gia Anh kể từ Thế kỷ 19 và là trụ sở hành chính của Nữ hoàng Elizabeth II.

    Tòa nhà có một lịch sử vô cùng lâu đời và thường là tâm điểm của các sự kiện lớn của Hoàng gia.

    Không có nhiều nơi làm việc có thể vượt qua Cung điện Buckingham về sự vĩ đại và uy tín - hãy tưởng tượng bạn có thể nói rằng đó là nơi bạn đang làm việc!

    Nếu bạn đang tìm kiếm một vai trò mới trong một môi trường làm việc tuyệt vời như vậy, bạn gặp may rồi đấy.

    Hiện tại có 9 vị trí đang tuyển dụng tại Cung điện Buckingham; bạn thậm chí còn được ở tại nơi làm việc (có nghĩa là bạn được ngủ dưới cùng một mái nhà với Nữ hoàng).

    Các vị trí công việc, tất cả đều được liệt kê dưới đây, được đặt tại Cung điện Buckingham và khác nhau về thời hạn hợp đồng và mức lương.

    Trợ lý quản gia

    Loại hợp đồng: Dài hạn.

    Mức lương khởi điểm: Mức lương cạnh tranh cộng với nhiều lợi ích.

    Giờ làm việc: 40 giờ mỗi tuần, năm trên bảy ngày, Thứ Hai đến Chủ Nhật.

    Một đoạn trích từ quảng cáo tuyển dụng có nội dung: “Công việc yêu cầu làm việc theo nhóm để đạt được kết quả đặc biệt. Bạn được khuyến khích để học hỏi các kỹ năng mới.

    “Công việc yêu cầu bạn phải cung cấp dịch vụ hoàn hảo trong một môi trường tuyệt vời. Do đó việc xây dựng sự nghiệp và đồng hành cùng Hoàng gia là một vinh dự rất khác biệt.”

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 19/1.

    Trưởng nhóm dịch vụ du khách mùa hè

    Loại hợp đồng: Vị trí mùa hè (tháng 6 đến tháng 9).

    Mức lương khởi điểm: £11,56/giờ.

    Được ăn trưa và đào tạo.

    Giờ làm việc: Tối thiểu 300 giờ trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng. Thông thường bạn sẽ được sắp xếp để làm việc hơn năm ngày mỗi tuần, từ thứ Hai đến Chủ nhật, kể cả những ngày cuối tuần thông thường.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Đội ngũ nhân viên được truyền cảm hứng để mang đến trải nghiệm tuyệt vời cho quan khách. Công việc yêu cầu sự cộng tác và tinh thần cộng đồng.

    "Và nó giúp hàng triệu người được chiêm ngưỡng các tòa nhà tráng lệ và nghệ thuật tuyệt đẹp. Do đó được làm việc với Royal Collection Trust là một trải nghiệm khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 22/1.

    Trưởng nhóm bán lẻ mùa hè

    Loại hợp đồng: Vị trí mùa hè (tháng 6 đến tháng 9).

    Mức lương khởi điểm: £11,56/giờ.

    Được ăn trưa và đào tạo.

    Giờ làm việc: Tối thiểu 300 giờ trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng. Thông thường bạn sẽ được sắp xếp để làm việc hơn năm ngày mỗi tuần, từ thứ Hai đến Chủ nhật, kể cả những ngày cuối tuần thông thường.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Đội ngũ nhân viên được truyền cảm hứng để mang đến trải nghiệm tuyệt vời cho quan khách. Công việc yêu cầu sự cộng tác và tinh thần cộng đồng.

    "Và nó giúp hàng triệu người được thưởng thức các tòa nhà tráng lệ và nghệ thuật tuyệt đẹp. Do đó được làm việc với Royal Collection Trust là một trải nghiệm khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 22/1.

    Nộp đơn tại đây: https://theroyalhousehold.tal.net/vx/lang-en-GB/mobile-0/appcentre-1/brand-3/candidate/jobboard/vacancy/4/adv/

    Trưởng nhóm bán vé và bán hàng mùa hè

    Loại hợp đồng: Vị trí mùa hè (tháng 6 đến tháng 9).

    Mức lương khởi điểm: £11,56/giờ.

    Được ăn trưa và đào tạo.

    Giờ làm việc: Tối thiểu 300 giờ trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng. Thông thường bạn sẽ được sắp xếp để làm việc hơn năm ngày mỗi tuần, từ thứ Hai đến Chủ nhật, kể cả những ngày cuối tuần thông thường.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Đội ngũ nhân viên được truyền cảm hứng để mang đến trải nghiệm tuyệt vời cho quan khách. Công việc yêu cầu sự cộng tác và tinh thần cộng đồng.

    "Và nó giúp hàng triệu người được thưởng thức các tòa nhà tráng lệ và nghệ thuật tuyệt đẹp. Do đó được làm việc với Royal Collection Trust là một trải nghiệm khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 22/1.

    Trợ lý dịch vụ du khách mùa hè

    Loại hợp đồng: Vị trí mùa hè (tháng 6 đến tháng 9).

    Mức lương khởi điểm: £10,75/giờ.

    Được ăn trưa và đào tạo.

    Giờ làm việc: Tối thiểu 300 giờ trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng. Thông thường bạn sẽ được sắp xếp để làm việc hơn năm ngày mỗi tuần, từ thứ Hai đến Chủ nhật, kể cả những ngày cuối tuần thông thường.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Bạn sẽ được trò chuyện hàng ngày với du khách trong khung cảnh tuyệt vời''.

    "Nó đòi hỏi sự hợp tác và tinh thần cộng đồng. Và nó giúp hàng triệu người được thưởng thức các tòa nhà tráng lệ và nghệ thuật tuyệt đẹp. Do đó được làm việc với Royal Collection Trust là một trải nghiệm khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 26/1.

    Trợ lý thông tin và bán vé mùa hè

    Loại hợp đồng: Vị trí mùa hè (tháng 6 đến tháng 9).

    Mức lương khởi điểm: £10,75/giờ.

    Được ăn trưa và đào tạo.

    Giờ làm việc: Tối thiểu 300 giờ trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng. Thông thường bạn sẽ được sắp xếp để làm việc hơn năm ngày mỗi tuần, từ thứ Hai đến Chủ nhật, kể cả những ngày cuối tuần thông thường.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Công việc của bạn là bán vé cho du khách. Nó yêu cầu tính hợp tác và tinh thần cộng đồng.

    "Và nó giúp hàng triệu người được thưởng thức các tòa nhà tráng lệ và nghệ thuật tuyệt đẹp. Do đó được làm việc với Royal Collection Trust là một trải nghiệm khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 26/1.

    Trợ lý bán lẻ mùa hè

    Loại hợp đồng: Vị trí mùa hè (tháng 6 đến tháng 9).

    Mức lương khởi điểm: £10,75/giờ.

    Được ăn trưa và đào tạo.

    Giờ làm việc: Tối thiểu 300 giờ trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng. Thông thường bạn sẽ được sắp xếp để làm việc hơn năm ngày mỗi tuần, từ thứ Hai đến Chủ nhật, kể cả những ngày cuối tuần thông thường.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có đoạn: "Công việc yêu cầu bạn kích thích tăng trưởng hoạt động bán hàng. Đó là sự hợp tác và tinh thần cộng đồng.

    "Và nó giúp hàng triệu người được thưởng thức các tòa nhà tráng lệ và nghệ thuật tuyệt đẹp. Do đó được làm việc với Royal Collection Trust là một trải nghiệm khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 26/1.

    Trợ lý phục vụ ăn uống (dọn dẹp)

    Loại hợp đồng: Dài hạn.

    Mức lương khởi điểm: £18.109,07/năm.

    Cộng thêm 15% vào lương hưu và phúc lợi.

    Đây là một vị trí yêu cầu sống tại nơi làm việc (vì vậy sẽ có điều chỉnh lương) với các bữa ăn được cung cấp.

    Giờ làm việc: Toàn thời gian, năm trên bảy ngày, Thứ Hai đến Chủ Nhật.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Đây là nơi hoàn hảo để bắt đầu sự nghiệp trong lĩnh vực dịch vụ và khách sạn.

    "Công việc yêu cầu tinh thần cộng đồng. Bạn phải làm việc với một mục tiêu chung và duy nhất. Đây là điều làm cho công việc với gia đình Hoàng gia trở nên khác biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 27/1.

    Người làm vườn

    Loại hợp đồng: Dài hạn.

    Mức lương khởi điểm: Từ £18.100/năm (phụ thuộc vào kinh nghiệm).

    Cộng thêm 15% vào lương hưu và phúc lợi.

    Đây là một vị trí yêu cầu sống tại nơi làm việc (vì vậy sẽ có điều chỉnh lương) với các bữa ăn được cung cấp.

    Giờ làm việc: Toàn thời gian, năm ngày một tuần.

    Một đoạn trích từ quảng cáo có nội dung: "Công việc của bạn là chăm sóc những khu vườn mà hàng ngàn người sẽ chiêm ngưỡng.

    "Hãy tận dụng mọi cơ hội để ghi dấu ấn của mình. Và thật tự hào khi được gia nhập đội ngũ ở trung tâm của một tổ chức nổi tiếng thế giới. Đây là điều biến công việc với Gia đình Hoàng gia trở nên đặc biệt."

    Ngày kết thúc tuyển dụng: 11:55 tối ngày 28/1.

    Nộp đơn tại đây: https://theroyalhousehold.tal.net/vx/lang-en-GB/mobile-0/appcentre-1/brand-3/candidate/jobboard/vacancy/4/adv/

    VietHome (Theo My London)

  • Với những trẻ em tị nạn ở châu Âu, Giáng sinh vẫn xa vời khi các em phải lo toan cuộc sống đơn độc ở một đất nước xa lạ.

    Mùa đông năm ngoái, các em nhỏ trong trung tâm chăm sóc trẻ tị nạn ở Rome cùng nhau trang trí cây thông Noel với những mảnh giấy ghi điều ước. Ký ức kinh hoàng về hành trình di cư là tất cả những gì các em có.

    "Cháu muốn gặp lại bố mẹ", một cậu bé viết nguệch ngoạc lên mẩu giấy màu tím, ghim nó lại bằng móc quần áo rồi treo lên cây thông ở trung tâm chăm sóc tại Rome.

    Với những bữa ăn nóng sốt cùng sự thân thiện của đội ngũ nhân viên, trung tâm này mở cửa vào ban ngày để các trẻ em tị nạn có thể tới tắm rửa, vui chơi và kết bạn. Đây là môi trường hòa nhập tốt nhất các em có thể tìm thấy.

    Một cậu bé khác trong trung tâm viết ra thông điệp dài hơn, như thể đại diện cho ước muốn của tất cả em nhỏ tị nạn. "Cháu ước mình được chấp nhận trong xã hội mới này và cháu có thể gặp lại gia đình của mình", cậu bé viết.

    Một năm sau, có thêm rất nhiều em nhỏ có cùng ước mơ như vậy. Khi cuộc khủng hoảng di cư trở nên tồi tệ hơn vào năm nay, đã có hơn 10.000 trẻ em tự tìm đường đến châu Âu. Các em thuộc nhiều tôn giáo, di cư để chạy trốn đàn áp cũng như chiến tranh và đôi khi hành trình vượt biển đầy nguy hiểm lại là điều ít thử thách nhất đối với các em.

    Gerges và Awet, hai trong số hàng chục nghìn trẻ em tự tìm đến châu Âu, đã chia sẻ về nỗi nhớ nhà, về cuộc sống đơn độc ở Italy và nói rằng ước nguyện Giáng sinh của các em vẫn chưa thành hiện thực.

    Cậu bé Gerges từng sống trong một gia đình nông dân nghèo nhưng luôn hạnh phúc với bố mẹ và 4 em gái trong một ngôi nhà trên sa mạc Ai Cập. Như bao đứa trẻ khác, buổi sáng Gerges đi học và buổi chiều về phụ giúp bố mẹ.

    Gia đình cậu bé tổ chức Giáng sinh một cách lặng lẽ, thận trọng, để tránh những căng thẳng tôn giáo. Cậu sẽ cùng các thành viên trong gia đình chơi trò chơi trong lúc đợi mẹ làm gà tây và bánh mừng Giáng sinh.

    Gia đình cậu không có tiền mua quà và cậu cùng các em cũng chưa từng yêu cầu bố mẹ làm điều đó, Gerges nói.

    Tuy nhiên sau sinh nhật 16 tuổi, cuộc sống của Gerges ngày càng khó khăn. Xung đột trong làng nổ ra và Gerges bị chỉ trích, đánh đập vì tôn giáo của cậu. Là đứa con lớn nhất và cũng là mục tiêu của các cuộc tấn công, Gerges được cha mẹ khuyên bỏ trốn.

    "Cháu buộc phải rời đi. Cháu không còn lựa chọn nào khác", Gerges nói.  

    Trên chiếc thuyền gỗ nhỏ, chật chội, Gerges gặp hàng chục người khác đang tuyệt vọng tìm đường di cư. Họ không có gì để ăn và phải uống nước biển. Bất cứ ai làm ồn đều bị dọa ném xuống biển.

    Khi đến Italy, Gerges có chút nhẹ nhõm trước khi nghĩ cách đương đầu với một cuộc sống đơn độc ở đất nước xa lạ. Cậu bé còn phải trả 5.000 euro tiền "nhập cư lậu" cho anh họ của mình.

    Năm nay Gerges sẽ đón Giáng sinh trên đường phố như mọi ngày khác trong năm. Sau khi tròn 18 tuổi, cậu không còn đủ điều kiện ở trong trung tâm chăm sóc trẻ tị nạn, nơi cậu từng sinh sống.

    Gerges đã không gọi điện cho cha mẹ suốt hai tháng do cước phí quá đắt. Cậu hy vọng có thể kiếm đủ tiền cho một cuộc gọi ngắn trong ngày. Dù rất lạnh lẽo và cô đơn, Gerges vẫn nâng niu ngày lễ Giáng sinh có ý nghĩa tâm linh đặc biệt.

    Sau hành trình từ Ai Cập, cậu không còn giữ được vật dụng cá nhân nào. Điều duy nhất có thể khơi gợi kỷ niệm thời thơ ấu trong Gerges là hai hình xăm: một là hình xăm cây thánh giá ở cổ tay, hai là hình Đức Mẹ Maria trên cánh tay.

    "Cháu sẽ nghĩ về những kỷ niệm đẹp, tôn vinh tôn giáo của cháu. Cháu đã nghe nói Giáng sinh sẽ khiến Rome đẹp hơn rất nhiều", Gerges chia sẻ.

    Năm ngoái, khi còn sống trong trung tâm chăm sóc trẻ tị nạn, vào ngày Giáng sinh, Gerges vẫn có thể chọn một món quà ngay khi thức dậy. Cậu biết chính xác hộp quà của mình có kích thước như nào vì trung tâm đã cho cậu chọn một vài món trước đó.

    Gerges đã lựa những món quà thiết thực nhất, gồm quần tây, áo sơ mi, một đôi giày thể thao Nike màu xanh. Sau khi nhận quà, cậu được phép gọi cho bố mẹ trong một giờ và được tới nhà hàng dùng bữa. Dù rất biết ơn về bữa ăn, Gerges vẫn không thể ngừng so sánh nó với những món mẹ nấu.

    "Chúng chẳng giống nhau chút nào", cậu nhớ lại.

    Tương lai với Gerges là điều quá khó nắm bắt. Những gì cậu chắc chắn hiện tại là phải tìm được một công việc, học ngoại ngữ và được cấp giấy phép làm việc. Sau đó cậu sẽ tích góp để trả khoản nợ 5.000 euro cho anh họ.

    Gerges chưa thể tưởng tượng ra một Giáng sinh trong tương lai sẽ như thế nào nhưng cho biết cậu muốn có gia đình và một cuộc sống bình thường.

    Hai em nhỏ trong trung tâm chăm sóc người tị nạn ở Italy. Ảnh: AFP

    Awet, 15 tuổi, đến từ Eritrea, cũng là một đứa trẻ đã tự tìm đường đến châu Âu. "Món quà tốt nhất mọi người có thể nhận được vào Giáng sinh là quây quần bên cả gia đình", Awet nói.

    Tuy nhiên, mong ước giản dị của cậu bé đã không thể thực hiện được trong hai năm nay, khi cậu tìm đường vào châu Âu. Sau khi đi bộ từ Ethiopia đến Sudan, Awet bị những kẻ buôn lậu nhồi nhét vào một chiếc xe tải nhỏ đến Libya cùng 30 người khác.

    Sau đó, cậu tiếp tục lênh đênh trên con thuyền di cư và được lực lượng cảnh sát biển Sicilia, Italy, cứu thoát. Awet được đưa đến trung tâm chăm sóc Civilico Zero, nơi cậu thốt lên rằng "tuyệt đẹp".

    Chuỗi hạt tràng trên cổ bây giờ là món quà Giáng sinh đầu tiên trong đời của Awet, bởi trước đây cậu chưa biết quà tặng là gì và cũng chưa bao giờ được nhận quà.

    Trong vô số những uất ức phải trải qua ở Libya, Awet đã bị những kẻ bắt cóc giật chuỗi tràng hạt trên cổ. Một ngày nọ, một nữ tu đến thăm trung tâm chăm sóc của Awet đã rất ngạc nhiên khi thấy cậu bé đeo bất cứ thứ gì quanh cổ.

    Khi được cậu bé kể lại câu chuyện, nữ tu đã tặng cậu chuỗi hạt tràng màu hồng và cậu đeo nó mọi lúc. "Nó làm cháu rất hạnh phúc", Awet nói.

    Giáng sinh hạnh phúc trong tưởng tượng của Awet là khi cậu có thể đến nơi mà cậu mong muốn. "Miền đất mơ ước" của Awet là Anh, nơi cậu được những người tị nạn khác rỉ tai rằng có hệ thống giáo dục tuyệt vời.

    "Cháu muốn tiếp tục việc học của mình. Tất cả mọi người đều nói rằng trường học và đại học ở Anh là tốt nhất", Awet nói.

    Cậu bé đã nói được một ít tiếng Anh khi học ở Eritrea và đặt mục tiêu học công nghệ thông tin sau khi được những người di cư khác dạy sử dụng máy tính trong một trại tị nạn ở Ethiopia. Một lý do nữa khiến Awet mong ước đến Anh là cậu đã xem rất nhiều trận đấu của giải bóng đá Ngoại hạng Anh trong trại tị nạn.

    "Nếu cháu được giúp đỡ, cháu có thể đến đó an toàn", Awet nhìn vào ánh mắt người đối diện và tha thiết nói.

    Theo VnExpress

  • Fatmata, cô gái 28 tuổi đến từ Sierra Leone, bật khóc khi nhớ lại 6 tháng làm "nô lệ tình dục" cho gã du mục ở Sahara.

    "Họ gọi ông ta là Ahmed. Ông ta rất to lớn và độc ác", Fatmata, cô gái 28 tuổi sống ở thủ đô Freetown của Sierra Leone, kể lại. "Ông ta nói 'Cô là nô lệ, cô là người da đen, những người như cô chỉ đến từ địa ngục'".

    Ahmed, một gã du mục ở sa mạc Sahara, đã bắt Fatmata làm nô lệ dưới danh nghĩa "vợ". Gã nói với Fatmata rằng gã có quyền làm bất cứ điều gì với một nô lệ như cô, thậm chí còn mời bạn bè tới nhà "thưởng thức" cô. "Chúng tra tấn tôi mỗi ngày", Fatmata nói.

    Fatmata đến từ thủ đô Freetown của Sierra Leone. Ảnh: BBC.

    Đó là những gì cô gái 28 tuổi phải trải qua khi tìm cách vượt biên khỏi Tây Phi để đến Địa Trung Hải. Cuối cùng, cô cũng trốn thoát khỏi Ahmed, nhưng lại lọt vào tay của những kẻ buôn người, chúng giam cô trong một "nhà tù" ở Algeria.

    Sau khi thoát khỏi khu nhà giam đó, Fatmata từ bỏ hoàn toàn giấc mơ đến châu Âu. Cô đã nộp đơn lên Tổ chức Di cư Quốc tế (IOM), nơi giúp đỡ những người di cư muốn trở về nhà.

    Tháng 12 năm ngoái, Fatmata trở lại Freetown bằng xe buýt từ Mali. Nhưng chào đón cô không phải là một cuộc đoàn tụ tình cảm, không một lời chào hỏi, cũng không có những cái ôm. Gần một năm trôi qua, Fatmata không được gặp mẹ đẻ hay con gái 8 tuổi của mình.

    "Tôi đã rất vui khi trở lại. Nhưng giờ tôi ước gì đã không làm vậy", Fatmata nói. Khi quay lại quê hương, Fatmata đã gọi cho anh trai, nhưng phản ứng của anh làm cô thất vọng.

    "Anh ấy nói với tôi, mày đừng nên quay về nhà nữa. Mày nên chết ở nơi mày đã đến ấy, bởi vì mày không đem bất cứ thứ gì về". Trái tim người phụ nữ 28 tuổi bỗng dưng tan nát, cô không còn đủ dũng khí để đi gặp mẹ.

    Nhưng không phải ngẫu nhiên mà gia đình Fatmata không chào đón cô. Cô đã ăn cắp 25 triệu leones (2.600 USD) của người dì để làm vốn liếng vượt biên sang châu Âu. Đây là số tiền mà dì, vốn tin tưởng Fatmata hết mực, giao cho cô để đi mua quần áo về bán lại.

    "Lúc ấy tôi chỉ nghĩ làm thế nào để lấy được tiền và đi", Fatmata nói, giải thích rằng cô không phải là một kẻ ích kỷ. "Nếu đến được châu Âu, tôi có thể kiếm lại được gấp ba số tiền đó, tôi sẽ chăm sóc tốt cho dì và mẹ tôi".

    Nhưng Fatmata không đến được châu Âu, còn việc kinh doanh của người dì đổ vỡ kể từ khi cô lấy số tiền vốn đó, chưa kể mối quan hệ giữa dì và mẹ cô cũng sứt mẻ. "Tôi đau lòng, rất đau", mẹ của Fatmata nói. "Ngày gặp lại nó, tôi sẽ đưa nó tới đồn cảnh sát, còn tôi sẽ chết".

    Đó không chỉ là câu chuyện của riêng nhà Fatmata, mà của nhiều gia đình trong số hơn 3.000 người Sierra Leone hơn hai năm qua, những người đã trở lại quê hương sau khi "giấc mơ châu Âu" tan vỡ.

    Người thân của họ từng góp tiền để giúp họ thực hiện giấc mơ đổi đời ở trời Âu, nhưng giờ họ không sẵn sàng làm điều đó nữa, khi những câu chuyện về tù đày hay cái chết dọc tuyến đường di cư tăng lên. Bây giờ, những người có ý định di cư sang châu Âu sẽ phải âm thầm thực hiện kế hoạch, thậm chí "giật gấu vá vai" bất cứ khoản tiền nào họ có thể, kể cả cầm cố sổ đỏ.

    Tại trụ sở của Mạng lưới vận động chống di cư bất thường, một nhóm tình nguyện viên giúp đỡ những người di cư trở về xây dựng lại cuộc sống của họ. Tất cả những người tới đây đều là "con nợ" của người thân trong gia đình.

    Jamilatu, một trong những người trở về Sierra Leone sau khi di cư sang châu Âu không thành công. Ảnh: BBC.

    Jamilatu, 21 tuổi, trốn thoát cùng với Fatmata khỏi nhà giam của những kẻ buôn người ở Algeria, đã cầm 3.500 USD của mẹ trước khi rời nhà, những mong hiện thực hóa giấc mơ châu Âu.

    Đây không phải là tiền của mẹ cô, mà là tiền "đóng họ" của hàng xóm. Sau khi Jamilatu ra đi, các chủ nợ giận dữ bao vây nhà mẹ cô, đe dọa sẽ giết bà nếu không trả lại tiền. Mẹ của Jamilatu phải trốn đến Bo, cách nhà khoảng 3 giờ ở miền nam, bỏ lại chồng và 3 đứa con.

    "Mẹ không muốn nói chuyện với tôi, vì tiền", Jamilatu nói. "Bởi vậy khi trở về, tôi không gặp bà ấy suốt hơn hai năm nay, dù rất muốn gặp mẹ".

    Nhưng Maryatu, mẹ của Jamilatu, cho hay bà rất muốn gặp lại con gái, bất chấp những đau khổ mà cô đã gây ra. Cuộc hội ngộ ngắn ngủi của hai mẹ con diễn ra trong im lặng. Jamilatu quỳ trước mặt mẹ, cầu xin tha thứ, rồi cô trở về Freetown.

    Cô gái 21 tuổi nói rằng cô là người hạnh phúc nhất trên Trái đất hôm ấy vì đã được nhìn thấy mẹ, nhưng mẹ trông không vui. Mẹ cô nói rằng họ không thể sống cùng nhau cho đến khi Jamilatu góp đủ số tiền để trả cho các chủ nợ.

    Nhưng trả nợ không đơn giản, bởi Jamilatu và Fatmata đều không có việc làm. Cả hai hiện phụ thuộc vào sự giúp đỡ của Mạng lưới vận động chống di cư bất thường, được sáng lập bởi Sheku Bangura, bản thân cũng là một người di cư trở về nước.

    Tổ chức này hiện nhận được rất ít sự hỗ trợ từ chính quyền, chủ yếu tìm chỗ ở cho những người vô gia cư và nhờ cảnh sát can thiệp khi có rắc rối về pháp lý, đồng thời tư vấn tâm lý cơ bản cho những người di cư thất bại.

    "Tôi đã gặp rất nhiều người di cư có vấn đề về tâm lý. Những người trẻ sống trên đường phố, họ không có chỗ để ngủ, chẳng dễ dàng gì", Bangura nói.

    Alimamy, 31 tuổi hiện là thành viên của Mạng lưới vận động chống di cư bất thường. Thanh niên này từng ăn cắp một chiếc máy chiết rót tự động của chú mình rồi lang thang khắp Sahara ba năm trước để tìm đường sang châu Âu.

    Một trong hai người bạn đồng hành của Alimamy đã chết đói trên sa mạc, người thứ hai chết đuối khi cố vượt Địa Trung Hải bằng xuồng nhỏ. Alimamy bị tống giam ở Libya và được giải cứu vào tháng 11/2017, khi IOM tổ chức các chuyến hồi hương từ Tripoli đến Tây Phi cho những người di cư muốn trở về.

    Vì quá kiệt sức, Alimamy chấp nhận trở về, nhưng anh lo sợ không được chào đón. "Tôi đã nghĩ rằng tôi không nên quay lại Sierra Leone vì chú tôi rất nghiêm khắc", Alimamy nói. Từ khi về nước, Alimamy sống cùng những người bạn. Anh trai của Alimamy, Sheik Umar, một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, cho hay gia đình đã biết tin em trai đang ở Freetown, nhưng không dám đối diện với người thân.

    Umar còn nói anh từng thân thiết với em trai, nhưng nếu cậu xuất hiện bây giờ, anh ta đảm bảo em mình sẽ "bị bắt, bị truy tố và kết án". "Nếu nó chết trong tù, tôi sẽ không hối tiếc. Tôi chắc chắn không ai trong nhà tôi sẽ hối tiếc vì nỗi hổ thẹn mà nó đã gây ra cho tất cả chúng tôi".

    Umar, anh trai của Alimamy. Ảnh: BBC.

    Umar cho hay việc kinh doanh mà người chú đã giao cho Alimamy có thể nuôi sống cả nhà. "Nhưng nó đã phung phí cơ hội đó và giờ tất cả chúng tôi đang ở trong mớ hỗn độn này. Bây giờ tôi đi đâu cũng bị chế giễu. Mẹ tôi bị bệnh và phải chuyển về quê. Đó là nguồn kiếm cơm của chúng tôi. Nhưng Alimamy đã phá nát mọi thứ".

    Bản thân Alimamy cũng tức giận và thất vọng. Anh nói đã trở về nhà nhưng mọi người coi anh như "kẻ vô hình". "Nơi tôi sống giống như một địa ngục vậy. Cách mọi người nhìn tôi khiến tôi không vui. Họ coi tôi như thể không phải con người."

    IOM trao cho những người di cư gốc Phi tự nguyện về nước một khoản "trợ cấp tái hòa nhập" khoảng 1.500 euro, được trích từ quỹ trị giá 349 triệu euro do Liên minh châu Âu (EU) tài trợ. Song các khoản phụ cấp này không được trả bằng tiền mặt, bởi nếu có, hầu hết những người di cư sẽ dùng để trả nợ cho người thân. Bởi vậy, IOM trả tiền cho hàng hóa hoặc dịch vụ mà người di cư cần để kiếm sống, sau khi họ chứng minh được nhu cầu.

    Alimamy có khoản trợ cấp để có thể mua một chiếc xe máy cho thuê. Nhưng chỉ sau 4 tháng, người thuê chiếc xe của anh đã "một đi không trở lại". Còn Fatmata và Jamilatu không nhận được trợ cấp, vì có nhiều người Sierra Leone khác giả danh làm người di cư trở về từ Sahara để được nhận trợ cấp. Do vậy, tất cả những người trở về từ Mali đợt đó bị cắt khoản tiền này.

    Bây giờ, cả ba người, Alimamy, Fatmata và Jamilatu đều tham gia tuyên truyền nâng cao nhận thức trong Mạng lưới vận động chống di cư bất thường. Họ xuống phố, mang theo những tấm biểu ngữ và loa phóng thanh, cảnh báo những người trẻ tuổi về những nguy cơ của di cư bất hợp pháp, kêu gọi ở lại "Sierra Leone ngọt ngào". Nhưng với riêng họ, quê hương giờ đây không còn ngọt ngào nữa.

    Theo VnExpress

  • Tại Iraq, Kamal Mahmood là một bác sĩ, còn ở Hy Lạp, ông chỉ là người xin tị nạn nghèo túng, vạ vật trong các túp lều tạm bợ.

    Sau 17 tháng cố gắng bám trụ ở Hy Lạp, Kamal Mahmood, 44 tuổi, và gia đình quyết định trở về Iraq, đất nước mà họ từng trả 12.000 USD để rời đi.

    "Đừng làm mất nhé", một nhân viên di trú Liên Hợp Quốc nói khi trao cho Mahmood tập tài liệu tại sân bay Athens. "Đây là những tấm vé để trở về Iraq".

    "Đã rõ", Mahmood đáp khi cầm vé cùng một hộ chiếu tạm thời có liệt kê tên vợ và 4 người con. Trên hộ chiếu có chữ "một chiều".

    Gia đình Kamal Mahmood đến sân bay Athens để về Iraq. Ảnh: Washington Post.

    Ông và gia đình hồi hương theo chương trình được Hy Lạp và Liên minh châu Âu tài trợ. Nhờ chương trình này, khoảng 16.900 người đã thực hiện chuyến đi trở về châu Phi, châu Á hoặc Trung Đông trong ba năm qua, trong bối cảnh các quốc gia EU thắt chặt biên giới và áp đặt yêu cầu khắt khe hơn về tình trạng pháp lý với người nhập cư.

    Nhiều người di cư cảm thấy việc bỏ xứ đến châu Âu là một sai lầm, nhưng họ không có tiền để tự về nhà. Ngay cả những người di cư bị từ chối tị nạn cũng hiếm khi bị buộc trục xuất.

    Hy Lạp đang cố gắng cho họ lối thoát: hệ thống trục xuất trên cơ sở tự nguyện. Một số di dân lựa chọn về nhà vì bị từ chối tị nạn. Một số phải lén lút làm thuê với mức lương thấp. Những người khác chỉ đơn giản là chán ngấy với việc bị mắc kẹt trong các khu trại tạm bợ ở Hy Lạp, nơi các tổ chức nhân quyền chỉ trích là quá tải và thiếu vệ sinh.

    Những người quyết định hồi hương "cảm thấy họ đã chịu đựng quá đủ rồi", Gianluca Rocco, lãnh đạo Tổ chức Di cư Quốc tế (IOM) ở Hy Lạp, bên điều hành chương trình, cho biết.

    IOM cung cấp cho di dân muốn hồi hương giấy tờ đi lại, vé máy bay và vài trăm EUR tiền mặt. Một số người có thể được cho 1.500 EUR để tìm việc hay khởi nghiệp ở quê.

    Trại cho người xin tị nạn ở phía bắc Athens. Ảnh: Washington Post.

    Nhưng việc di dân quyết định hồi hương cũng cho thấy châu Âu đã thất bại trong việc giúp đỡ những người muốn tị nạn hay tìm kiếm cơ hội cuộc sống mới. Nhà Mahmood đã lựa chọn quay trở lại khu tự trị người Kurd của Iraq trước cả khi chính quyền Hy Lạp ra kết luận về đơn xin tị nạn của họ.

    Đêm cuối cùng ở châu Âu, Kamal Mahmood chỉ ngủ hai tiếng, miên man nghĩ về lý do cả gia đình dắt díu nhau đến Hy Lạp. Con trai cả của họ qua đời vì bệnh máu trắng và Mahmood đổ lỗi cho hệ thống y tế của Iraq. Vợ Mahmood đau khổ vì mất con nên hiếm khi rời khỏi nhà. Cùng thời gian đó, Mahmood bị giáng chức tại bệnh viện do có mối quan hệ căng thẳng với đảng người Kurd quản lý khu tự trị.

    Gia đình cho rằng châu Âu sẽ là một khởi đầu mới. "Đó là cách để quên đi nỗi đau", Mahmood nói.

    Họ không lường được rằng "nhà mới" ở Hy Lạp sẽ là một khu trại ở nơi xa xôi hẻo lánh, nơi những cuộc gây gổ, đụng độ giữa các nhóm đôi khi nổ ra vào ban đêm. Gia đình có lúc phải dời lều ra ngoài cổng để đảm bảo an toàn. Những đứa trẻ được đến trường nhưng chỉ vào buổi chiều, sau khi học sinh bản địa rời đi. Những lớp học này cũng không thể đảm bảo chất lượng vì trộn lẫn trẻ ở nhiều lứa tuổi và từ nhiều nước.

    Nhiều di dân đã quyết định hồi hương, trong đó có Sheharyar Sultan, 24 tuổi, một dược sĩ ở Pakistan đang phải làm nghề hái cam tại Hy Lạp với giá 20 EUR mỗi ngày. Mamdouh Awad, 24 tuổi, người Morocco, dành phần lớn thời gian ở Hy Lạp tại một trại di cư trên đảo Lesbos, nơi mọi người uống rượu trong những đêm đông chỉ để giữ ấm.

    Gia đình Mahour từ Iran hai lần cố gắng di chuyển xa hơn về phía bắc châu Âu bằng hộ chiếu giả. Cả hai lần họ bị chặn và sau đó bị từ chối tị nạn ở Hy Lạp. Con gái 17 tuổi của họ, người đã trở thành một nghệ sĩ sân khấu ở Athens, có hình xăm và đeo khuyên. Con trai một tuổi được sinh ra ở Hy Lạp có cái tên rất Tây là Nelson. Giờ đây họ quyết định trở về Iran.

    "Khi về Iran, không biết tôi sẽ bị sa thải hay bỏ tù", Habib Mahour, công nhân xây dựng 42 tuổi, nói. Nhưng tôi biết rằng tôi không thể xin được giấy tờ ở đây. Tôi chấp nhận đối mặt với bất cứ điều gì ở phía trước. Chúng tôi đã quá mệt mỏi ở Hy Lạp rồi".

    Muhammad Zubair, 28 tuổi, đến sân bay Athens để chuẩn bị hồi hương. Ảnh: Washington Post.

    Hy Lạp là cửa ngõ vào châu Âu của những di dân vượt biên qua Thổ Nhĩ Kỳ. Tuy nhiên, ít người thực sự muốn ở lại Hy Lạp. Khi làn sóng di dân đến châu Âu lên đỉnh điểm năm 2015, di dân sau khi đến Hy Lạp đã nhanh chóng di chuyển về phía bắc, qua các quốc gia Balkan để tới những nước giàu có như Đức và Thụy Điển.

    Tuy nhiên, các nước láng giềng Hy Lạp sau đó thắt chặt chính sách, đóng các tuyến đường để ngăn di dân rời khỏi nước này. Hơn một triệu người di cư đã đến Hy Lạp kể từ năm 2015, trong đó có khoảng 240.000 người xin tị nạn.

    Một lựa chọn cho Hy Lạp là trả lại di dân cho Thổ Nhĩ Kỳ và họ đã hy vọng làm được điều này bằng thỏa thuận trị giá 6 tỷ EUR vào năm 2016 giữa EU và Thổ Nhĩ Kỳ. Tuy nhiên, thỏa thuận không có hiệu quả. Di dân vẫn có quyền xin tị nạn ở Hy Lạp, nghĩa là họ có thể ở lại trong vài năm trong khi chờ đợi hồ sơ được xem xét. Kể từ khi Thổ Nhĩ Kỳ và EU đạt thỏa thuận, hơn 100.000 di dân đã đi từ Thổ Nhĩ Kỳ đến Hy Lạp. Chưa đến 2.000 người bị trả lại.

    Chính phủ Hy Lạp nói rằng họ dự định tăng áp lực với Thổ Nhĩ Kỳ. Thủ tướng Kyriakos Mitsotakis cho biết hầu hết người đến Hy Lạp trong thời gian gần đây đi theo diện di cư kinh tế chứ không phải tị nạn.

    Bất kể tình trạng của họ là gì, di dân cũng phải sống trong điều kiện tồi tệ. Họ ở trong các túp lều và container, xung quanh là rác và nước thải. Các nhà hoạt động nói rằng Hy Lạp có nhiều thời gian để cải thiện điều kiện của các khu trại nhưng cố tình không làm vậy, như một biện pháp để ngăn chặn di dân kéo tới nước này.

    Tuy nhiên, biện pháp ngăn cản đó không có tác dụng. Lượng di dân đến Hy Lạp đang tăng trở lại, 31.000 người di cư đang bị nhồi nhét vào các cơ sở tạm trú được thiết kế cho 6.000 người. Hồi tháng 9, tại trại Moria, một doanh trại quân đội cũ được Hy Lạp chuyển đổi thành trại tạm trú, một phụ nữ Afghanistan qua đời vì hỏa hoạn, dẫn đến bạo loạn và biểu tình. Di dân giơ bảng có dòng chữ "Moria là địa ngục".

    Tại trại này và cả những trại có điều kiện tốt hơn, IOM đang cố gắng khuyên di dân hồi hương. Theo chỉ dẫn của Liên Hợp Quốc, di dân không được trở về Syria, Palestine, Yemen hoặc các khu vực khác được coi là quá nguy hiểm, nên những người đến từ các nước này không thể tham gia chương trình. Trong khi đó, những người từ Afghanistan, Iraq và Pakistan có thể hồi hương và họ xếp hàng mỗi sáng bên ngoài trụ sở IOM ở Athens để nộp đơn.

    Trong khi chờ đợi được cấp giấy thông hành, những người không có tiền được phép nghỉ tại một nơi ở tạm ở trung tâm Athens do IOM điều hành, được tận dụng từ một tòa nhà văn phòng bỏ hoang. Mahours từ Iran ở phòng 108 còn Mahmoods từ Iraq ở phòng 106.

    "Sẽ là một ngày dài", Kamal Mahmood nói với các con vào buổi sáng cuối cùng ở châu Âu. Họ đến sân bay Athens với 4 chiếc túi du lịch, hai chiếc vali đã sờn và xe đẩy.

    Khi chờ check in, Chrakhan Mahmood, 19 tuổi, lướt Facebook, xem những bức ảnh về tình hình giao tranh tại khu vực người Kurd kiểm soát ở Syria. "Nhìn này", cô nói khi giơ bức ảnh một người thiệt mạng lên.

    Mahmood không cho rằng giao tranh sẽ lan đến Iraq. Nhưng những người tị nạn Syria có thể sẽ đến và đó là một trong những yếu tố có thể tạo ra sự thay đổi. Con ông sẽ thích ứng thế nào? Ông có được tiếp tục làm bác sĩ hay không?

    "Nếu tôi có thể tìm thấy thứ gì đó tốt đẹp cho các con tôi ở đây, tôi sẽ ở lại", ông nói. "Nhưng tôi không thể. Vì vậy, có lẽ quay lại là lựa chọn tốt hơn".

    Chẳng mấy chốc gia đình ông đã ra cổng lên máy bay và về đến quê nhà vào rạng sáng để bắt đầu lại cuộc sống tại khu tự trị của người Kurd ở Iraq, nơi giờ đây có vẻ đỡ tệ hơn Hy Lạp.

    Theo VnExpress

  • Thời điểm bị phát hiện, thùng container trong trạng thái bình thường, chưa bật máy đông lạnh. Những người di cư trong container đều trong tình trạng sức khỏe tốt.

    Cảnh sát Hi Lạp phát hiện hàng chục người nhập cư trong thùng xe đông lạnh - Ảnh: REUTERS

    Sự việc xảy ra ngày 4-11 trên xa lộ Egnatia nối thành phố Xanthi và Komotini. Cảnh sát đã chặn chiếc xe khả nghi trên tuyến đường gần thành phố Xanthi để kiểm tra ngẫu nhiên.

    Khi mở thùng xe, họ phát hiện những người nhập cư đang đứng lố nhố bên trong nên đã bắt giữ lái xe và đưa đối tượng này cùng với những người di cư trong container tới một đồn cảnh sát gần đó để xác minh danh tính.

    Cảnh sát Hi Lạp cho biết thời điểm bị phát hiện hệ thống làm lạnh của container vẫn chưa được bật. Tất cả đàn ông và trẻ nhỏ trong thùng xe đều khỏe mạnh nhưng một số người nói khó thở nên phải tiến hành sơ cứu.

    Theo Hãng thông tấn AFP, trong xe có tổng cộng 41 người được xác định đến từ Afghanistan. Một người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ đang bị truy nã vì liên quan đến vụ việc.

    Sau thảm kịch 39 người chết trong container ở Anh ngày 23-10, chính quyền các nước châu Âu dường như đang siết chặt biên giới và tăng cường kiểm tra, ngăn chặn nạn vượt biên trái phép. 

    Ngày 2-11, các công tố viên Pháp cho biết đã phát hiện 31 người di cư Pakistan trong một xe tải tại miền Nam nước này. Trước đó, ngày 30-10, cảnh sát Bỉ phát hiện 12 người di cư trong một xe tải đông lạnh tại một bãi đậu xe ở miền Bắc nước này sau khi nhận được cuộc gọi thông báo của tài xế.

    Hôm 28-10, Bộ trưởng Nội vụ Anh Priti Patel xác nhận đã triển khai thêm lực lượng biên phòng và nhân viên thực thi luật di trú tới cảng Purfleet của Anh, nơi container chứa 39 người cập cảng.

    Bà Patel cũng cho biết Bỉ đã đồng ý để Anh đưa người tới đảm bảo an ninh tại khu cảng Zeebrugge sau thảm kịch 39 người chết trong container.

    Theo Tuổi Trẻ

  • Hoàng gia Anh luôn thu hút sự chú ý của cả thế giới, nhưng nếu xét về độ giàu có thì Nữ hoàng Elizabeth II không thể so sánh được với Vua Thái Lan Maha Vajiralongkorn.

     

    Vua Maha Vajirusongkorn (Thái Lan) là đế vương giàu nhất thế giới với khối tài sản khoảng 30-43 tỷ USD, theo ước tính của Forbes và một số tổ chức khác. Phần lớn tài sản của nhà vua được kiểm soát bởi Cơ quan Bất động sản Hoàng gia Thái Lan. Ảnh: ABC. 

     

    Quốc vương Brunei Hassanal Bolkiah đứng thứ hai trong danh sách đế vương giàu có nhất thế giới với khối tài sản 28 tỷ USD. Phần lớn tài sản của hoàng tộc Brunei đến từ ngành công nghiệp dầu khí nước này. Quốc vương Hassanal Bolkiah sống trong cung điện lớn nhất thế giới, trí giá hơn 350 triệu USD. Nhiều nguồn tin khẳng định ông sở hữu hơn 600 chiếc Rolls-Royces. Ảnh: CBS.

     

    Vua Saudi Arabia Salman bin Abdul Aziz al-Saud trị vì quốc gia Trung Đông từ tháng 1/2015, sở hữu tài sản khoảng 17 tỷ USD. Saudi Arabia là quốc gia sản xuất dầu mỏ lớn nhất thế giới. Nhờ sở hữu khối tài nguyên khổng lồ này, Hoàng tộc Saudi là hoàng tộc giàu nhất thế giới với tổng tài sản 1.400 tỷ USD. Ảnh: The Atlantic. 

     

    Tiểu vương Abu Dhabi Sheikh Khalifa bin Zayed al-Nahyan hiện giữ chức tổng thống UAE. Ông điều hành Abu Dhabi Investment Authority, quỹ quản lý tài sản lớn thứ hai thế giới, đang quản lý khoảng 773 tỷ USD. Tài sản cá nhân của ông vào khoảng 15 tỷ USD. Ảnh: Pinterest.

     

    Tiểu vương Dubai Mohammed bin Rashid Al Maktoum giữ chức phó tổng thống và thủ tướng UAE. Ông sở hữu khối tài sản khoảng 4 tỷ USD. Ảnh:Construction Week Online.

     

    Đại công tước Henri của Luxembourg trị vì từ ngày 10/7/2000. Gia đình Đại công tước Luxembourg không nhận lương nhà nước, nhưng vẫn được cấp 324.815 USD mỗi năm kể từ năm 1948. Tài sản riêng của Đại công tước vào khoảng 4 tỷ USD. Ảnh: People. 

     

    Hoàng tử Hans-Adam II của Liechtenstein sở hữu khối tài sản 3,5 tỷ USD, theo Bloomberg Billionaires Index. Tài sản của ông bắt nguồn từ Tập đoàn LGT, một ngân hàng tư nhân phục vụ cho giới siêu giàu, Ông cũng đầu tư thông qua Quỹ Hoàng tử Liechtenstein. Ảnh: Brintannica.

     

    Quốc vương Morocco Mohammed VI sở hữu 2,1 tỷ USD. Gia đình ông sở hữu Công ty Đầu tư Quốc gia Morocco. Năm 2005, báo chí đưa tin Hoàng tộc Morocco tiêu tốn tới 144,6 triệu bảng tiền thuế của dân mỗi năm. Ảnh: Wall Street International Magazine.

     

    Tiểu vương Qatar Sheikh Tamim bin Hamad Al Thani lên nắm quyền năm 2013. Ông hiện sở hữu khối tài sản 1,2 tỷ USD. Ảnh: The Independent.

     

    Hoàng tử Albert II của Monaco sở hữu 1 tỷ USD. Ông nắm trong tay nhiều đất đai ở Pháp và Monaco. Ngoài ra, ông cũng đầu tư vào nhiều doanh nghiệp và sòng bạc. Ảnh: BBC.

     

    Hoàng gia Anh đã gây bất ngờ khi tài sản của họ thực sự rất ít so với nhiều hoàng gia khác trên thế giới. Nữ hoàng Elizabeth II- Vương quốc Anh có tài sản khoảng 520 triệu USD. Tài sản Thái tử Charles vào khoảng 400 triệu USD. Trong khi đó, tài sản hai con trai ông - hoàng tử William và hoàng tử Harry - đều có giá trị khoảng 40 triệu USD. Tài sản của nữ Công tước xứ Cambridge, Kate Middleton (vợ hoàng tử William) ước tính ở mức 10 triệu USD.

     

    Như vậy, Vua Thái Lan giàu hơn Nữ hoàng Anh khoảng 82 lần. Theo luật pháp Anh, bà không phải đóng thuế tài sản. Tuy nhiên nữ hoàng đã đóng thuế từ năm 1992. Ảnh: Newsweek. 

    Theo Zing

  • 20 người di cư được tìm thấy trong tình trạng sức khỏe tốt bên trong 2 xe tải ở Bỉ hôm 26/10 tiếp tục gióng lên hồi chuông về tình trạng nhập cư trái phép vào châu Âu.

    11 người gồm đàn ông, phụ nữ và trẻ em châu Phi, chủ yếu từ Eritrea (một quốc gia châu Phi) đã được phát hiện trong một chiếc xe tải ở thành phố Saint-Trond, cách Brussels 65 km về phía đông, công tố viên tỉnh Limbourg, Bỉ cho biết, theo AFP

    Chiếc xe tải đang trên đường đến Anh đã dừng lại để sửa chữa vì sự cố động cơ tại garage, khi những người di cư được tìm thấy.

    Trong khi đó, cảnh sát cũng phát hiện 9 người đàn ông giấu trong một chiếc xe tải ở Bruges, phía đông bắc Bỉ, trên đường đến cảng Zeebrugge, nơi container chứa 39 thi thể được phát hiện.

    Những người đàn ông trong xe tải thứ 2 cho biết họ là người Iraq, trong tình trạng sức khỏe tốt, theo công tố viên của West Flanders được trích dẫn bởi hãng tin Belga. Do địa lý gần với Anh, Bỉ là tuyến đường lý tưởng cho người di cư và buôn người bất hợp pháp tìm đến Anh.

    5 người đã bị bắt liên quan đến vụ việc trên. Hôm 26/10, cảnh sát Bỉ đã bắt giữ 3 người đàn ông Iraq nghi buôn bán 16 người trong một chiếc xe tải khác ở thành phố Ghent, tỉnh Oost-Vlaanderen.

    50 người di cư bị bắt ở Belfast

    Cảnh sát hiện đang điều tra vụ nhiều nhóm trẻ em được đưa đến Belfast (Anh) thông qua các thùng hàng container.

    Lên tới 50 người đã đến Belfast bằng thùng container cùng với bọn trẻ. Những người di cư này cũng được cho là người Eritrea, bị phát hiện ở nhiều địa điểm khác nhau trong thành phố Belfast kể từ ngày 2/8 tới nay.

    Được biết, 6 người đã bị phát hiện ở khu vực bến cảng vào tuần thứ 2 của tháng 10, trong khi 3 người khác tự trình diện chính quyền trong tuần tiếp theo. 

    Một số trẻ em không có người thân đi kèm, nhưng nói rằng các em đến thành phố bằng một thùng container chứa gần 50 người.

    Cảnh sát đang xác minh những lời khai này và chưa có bằng chứng xác thực. Các trẻ em đang được cơ quan xã hội chăm sóc, một số đã được đưa tới nhà Tây.

    Theo Telegraph/Zing

  • Cảnh sát đã công bố ảnh chân dung được dựng lại bằng phần mềm máy tính của người đàn ông được tìm thấy ở phía nam London sau khi rơi xuống từ máy bay.

    Hình ảnh của nạn nhân đã được công bố cùng với những bức ảnh về chiếc túi xách được phát hiện trong khoang hạ cánh của máy bay.

    Máy bay đã hạ cánh tại sân bay Heathrow vào ngày 30 tháng Sáu. Trên dây đeo của chiếc túi có thêu các chữ cái “MCA” và trong túi có một ít tiền Kenya. Hình ảnh được tung ra cũng bao gồm logo trên chiếc áo mà người đàn ông đã mặc.

    Cảnh sát London vẫn đang cố gắng xác định danh tính của người đàn ông xấu số. Họ tin rằng anh ta là người Kenya nhưng vẫn đang để ngỏ những khả năng khác.

    Khu vườn nơi người đàn ông ngã xuống.

    Khoảng sân đã bị lõm sâu.

     

    Vào lúc 3:39 chiều Chủ nhật ngày 30 tháng 6, cảnh sát đã được gọi tới một ngôi nhà ở đường Offerton, Clapham, sau khi một thi thể ''đông đá'' được phát hiện trong vườn.

    Cảnh sát có mặt cùng với Dịch vụ xe cứu thương London. Thi thể của một người đàn ông, được cho là ở độ tuổi 30, đã được tìm thấy.

    Cuộc khám nghiệm tử thi được tổ chức vào ngày 3 tháng 7 đã xác định nguyên nhân cái chết là do đa chấn thương. Người đàn ông được cho là đã rơi từ khoang hạ cánh khi máy bay tới gần Heathrow. Đây là chuyến bay của hãng hàng không Kenyan cất cánh từ Nairobi.

    Cái chết của người đàn ông không được coi là đáng ngờ và cảnh sát cho biết họ đang liên lạc với bên tòa án xét xử các vụ tử vong bất thường. Thi thể hiện đang được bảo quản tại một nhà xác.

    Sau khi việc điều tra hoàn tất, hồ sơ sẽ được chuyển cho bên tòa án và một phiên xét xử có thể diễn ra.

    Chân dung người đàn ông xấu số.

    Trung sĩ Paul Graves, thuộc Đơn vị Chỉ huy Trung tâm phía nam, nói: "Chúng tôi đã theo đuổi một số manh mối trong vụ việc đáng buồn này. Người đàn ông này có gia đình ở đâu đó và họ cần biết chuyện gì đã xảy ra với người thân của họ.

    "Trong quá trình điều tra, chúng tôi đã liên lạc với chính quyền ở Kenya, nơi chuyến bay cất cánh, nhưng cho đến nay những nỗ lực xác định danh tính nạn nhân vẫn chưa có kết quả.

    "Tôi hy vọng bằng cách công bố những hình ảnh nhận dạng này, những ai quen biết người quá cố sẽ nhận ra anh ấy và liên lạc với chúng tôi."

    :: Bất cứ ai có thể hỗ trợ điều tra hãy nhanh chóng gọi cảnh sát theo số 101, trích dẫn mã số vụ việc CAD 5395/30 June.

    Chủ ngôi nhà nơi người đàn ông ngã xuống vẫn còn bị ám ảnh, nên đã quyết định rời khỏi đây để chuyển đến sống cùng gia đình.

    Người đàn ông bị rơi xuống Clapham khi máy bay gần hạ cánh ở Heathrow.

    Xem chi tiết vụ người đàn ông rơi khỏi máy bay: Hành khách đi lậu thiệt mạng vì ngã khỏi máy bay

    Hành khách đi lậu máy bay Kenya Airlines đã đóng băng trước khi tới được Heathrow

    VietHome (Theo Sky News)

  • Nhiều người di cư đã trốn thoát tới vùng nông thôn nước Anh sau khi 29 người khác bị bắt khi vượt eo biển Anh trên những chiếc thuyền nhỏ trong ngày hôm qua (3/10).

    Tổng cộng có ba chiếc thuyền nhỏ và một chiếc thuyền kayak bơm hơi đã được sử dụng để vượt biển, trong đó một chiếc thuyền suýt chút nữa đã cặp bờ thành công tại Winchnes, phía đông Sussex. Mười một người đã bị tạm giữ trong khi những người khác có thể đã trốn vào khu vực lân cận.

    Sau đó, chín người di cư khác cũng bị bắt giữ sau khi một chiếc thuyền cập bến Leas ở Folkestone, Kent.

    Sáu người khác bị bắt ở cảng Hastings sau khi một chiếc thuyền bị phát hiện trên khu vực eo biển, trong đó hai người phải vào bệnh viện.

    Ba người đàn ông cố vượt qua eo biển bằng chiếc thuyền kayak trị giá 189 bảng cũng bị Lực lượng Biên phòng Anh chặn lại. Ba người này đã được các nhân viên cơ quan di trú đưa vào Cảng Dover.

    Một phát ngôn viên của Bộ Nội vụ cho biết tám trong số những người bị giam giữ là trẻ em.

    Thanh tra Jon Gillings, thuộc Sở cảnh sát Hastings, kêu gọi bất cứ ai nhìn thấy những người di cư bỏ trốn hãy nhanh chóng thông báo cho cảnh sát.

    Ông nói: “Chúng tôi kêu gọi bất cứ ai nhìn thấy người lạ trong khu vực có dấu hiệu bị lạnh, ướt, đói, mất phương hướng hoặc cần hỗ trợ y tế, hãy báo cáo bằng cách gọi cho chúng tôi ngay lập tức.”

    Đây là những người mới nhất tham gia vào làn sóng người di cư trong năm nay, trong đó khoảng 1.300 người đã cố gắng tìm đến Vương quốc Anh.

    Con số này lấn át hoàn toàn số lượng người xin tị nạn từ Pháp vượt eo biển Anh vào năm ngoái và là một con số cao kỷ lục.

    Phát ngôn viên của Bộ Nội vụ nói: “Băng qua eo biển trong một chiếc thuyền nhỏ mang đến rủi ro rất lớn. Các băng đảng tội phạm thực hiện việc này là những kẻ tàn nhẫn và không quan tâm đến tính mạng của người khác.

    “Chúng tôi đang hợp tác chặt chẽ ở tất cả các cấp với chính quyền Pháp để đối phó với hoạt động nguy hiểm và bất hợp pháp này. Ngoài ra, tàu tuần tra của Lực lượng Biên phòng đang liên tục đi tuần quanh khu vực eo biển và chúng tôi đã triển khai nhiều thiết bị giúp phát hiện hoạt động của người di cư.

    “Vào tháng 8, Bộ trưởng Nội vụ và người đồng cấp Pháp đã đồng ý tăng cường hành động chung để giải quyết các vụ vượt eo biển bằng thuyền nhỏ. Thỏa thuận bao gồm xây dựng một kế hoạch hành động nâng cao để triển khai nhiều nguồn lực dọc theo bờ biển Pháp với mục đích bắt giữ và ngăn chặn hành vi vượt biển.”

    Cuộc khủng hoảng người di cư đã nổ ra bất chấp việc hàng triệu nhân viên đã được Bộ Nội vụ cắt cử phục vụ công tác an ninh nhằm phát hiện người di cư. Bên cạnh đó, cả máy bay không người lái và tàu tuần tra của Lực lượng Biên phòng cũng được sử dụng.

    Tháng 8 đã chứng kiến ​​số lượng người vượt biển cao kỷ lục, hai người đã chết khi cố gắng đến Anh - trong đó có một người đàn ông Iraq đã cố gắng bơi qua biển với chân nhái và chai nhựa buộc vào người để làm phao.

    VietHome (Theo Daily Mail)

  • Các quan chức nhập cư Anh đã cảnh báo người di cư ở miền bắc nước Pháp rằng họ đang bị những kẻ buôn người lừa dối bằng lời hứa hẹn sẽ cho họ một cuộc sống tốt hơn ở Anh.

    Lời cảnh báo này được đưa ra vào thời điểm số lượng người di cư vượt biển tới Anh ngày càng tăng, một phần là do các trại tị nạn bị xóa sổ ở phía Pháp.

    Người di cư tại một trại tị nạn ở Dunkirk.

    Vào ngày thứ Ba 17/9, một cơ sở khác lại bị xóa sổ khi gần một ngàn người di cư bị đưa ra khỏi một phòng tập thể dục ở vùng ngoại ô Dunkirk.

    Một số quan chức nhập cư Anh được chính quyền Pháp mời tới nước này để làm các công việc "chống lại thông tin sai lệch đang được lan truyền từ nhiều nguồn, bao gồm từ các nhóm tội phạm có tổ chức", Bộ Nội vụ cho biết.

    Những người di cư đang được cảnh báo rằng những kẻ buôn người không nói sự thật về bản chất của cuộc hành trình vượt biên, hay về những gì đang chờ đợi nếu họ đến Anh.

    Bộ Nội vụ cho biết họ đã quyết tâm ngăn chặn "hoạt động nguy hiểm và bất hợp pháp này bằng cách ngăn tàu thuyền rời khỏi bờ biển Pháp".

    Những người bị đưa khỏi phòng tập thể dục ở vùng ngoại ô Dunkirk của Grande Synthe bao gồm cả một số gia đình có trẻ nhỏ, tổ chức từ thiện Care4Calais cho hay.

    Một tổ chức từ thiện khác, Help Refugees, cho biết có khoảng 250 trẻ em có mặt ở đó, 150 trong số đó không có người đi cùng.

    "Những vụ xóa sổ này mang mục đích chính trị nhiều hơn là vì những mối quan tâm nhân đạo", Maddy Allen, người quản lý khu vực của tổ chức từ thiện nói.

    Hơn 200 sĩ quan cảnh sát đã hộ tống các nhân viên cứu trợ rời khỏi địa điểm này vào đầu ngày thứ Ba, trước khi các hướng dẫn viên xuất hiện và người di cư được trao cho họ quản lý.

    Những người bị đưa khỏi trại đang được đưa đến nơi tạm trú và sẽ được phép nộp đơn xin tị nạn.

    Theo cảnh sát Pháp, việc xóa sổ các trại tị nạn xuất phát từ các lo ngại về an ninh và vệ sinh.

    Nhưng Care4Calais nói rằng hành động này hoàn toàn vô nghĩa vì nhiều người sẽ sớm bị đuổi trở lại Dunkirk và Calais trong hành trình đến Vương quốc Anh.

    Người sáng lập Clare Moseley nói: "Những cuộc giải tán này không hề ảnh hưởng đến các vấn đề tiềm ẩn đằng sau tình trạng mọi người phải mạo hiểm mạng sống của họ vượt eo biển Anh".

    "Những người đàn ông, phụ nữ và trẻ em mà chúng tôi trò chuyện hàng ngày đều không muốn liều mạng, tất cả những gì họ muốn là yêu cầu tị nạn của họ được lắng nghe."

    Bộ trưởng Di trú Seema Kennedy nói: "Những người có ý định thực hiện hành trình vượt eo biển trên thuyền nhỏ đang đẩy mạng sống của họ và con cái họ vào hiểm nguy."

    Trong khi đó, 29 vụ bắt giữ đã được thực hiện trong khuôn khổ cuộc điều tra một mạng lưới buôn người lớn, Europol nói.

    Tuần trước, Cơ quan tội phạm quốc gia đã bắt giữ sáu người đàn ông Anh tình nghi buôn lậu người di cư.

    Ở những nơi khác, tàu viện trợ Ocean Viking đã đón 61 người từ một chiếc thuyền cao su ngoài khơi Libya.

    Ít nhất hai người đã chết và 14 người mất tích sau khi một chiếc thuyền chở đầy người di cư đến châu Âu bị lật úp ngoài khơi Tunisia.

    Và Malta đã từ chối tiếp nhận 90 người di cư được cứu bởi một tàu Cảnh sát biển của Ý.

    VietHome (Theo Sky News)

  • 15 người di cư đã nhảy xuống khỏi một con tàu từ thiện và cố gắng bơi vào bờ sau gần ba tuần bị mắc kẹt trên tàu. Các điều kiện trên tàu cứu hộ ngày càng xấu đi sau khi nó bị chính quyền cánh hữu cấm vào Ý.

    Vào sáng thứ Ba (20/8), một người di cư quốc tịch Syria đã nhảy khỏi tàu và cố gắng bơi đến hòn đảo Lampedusa của Ý. Sau đó, 14 người khác cũng lao mình xuống biển Địa Trung Hải với áo phao màu cam trên người.

    Lực lượng bảo vệ bờ biển Ý đã giải cứu tất cả nhưng không rõ liệu họ sẽ được đưa lên đất liền hay quay trở lại tàu cứu hộ.

    Tổ chức phi chính phủ Proactiva của Tây Ban Nha đã cảnh báo tình hình trên con tàu này đang ở “ngoài tầm kiểm soát” và hoàn toàn “tuyệt vọng.”

    Hiện tại, nó đã bị mắc kẹt đến ngày thứ 19 ngày sau khi Ý từ chối cho phép người di cư cập bến.

    Một phóng viên đã đến thăm con tàu đang lênh đênh trên biển và cho biết một vài trong số 98 người trên tàu đã gần như  “phát điên”.

    Tây Ban Nha đã ngỏ lời mời con tàu cập bến vào cảng ở phía nam Algeciras, nhưng Proactiva nói rằng việc đến đó là "bất khả thi" do khoảng cách và tình hình căng thẳng trên tàu.

    Chính phủ Tây Ban Nha sau đó tiếp tục đề xuất Mallorca thuộc quần đảo Balearic, gần hơn nhưng nơi này vẫn cách Lampedusa khoảng 600 dặm.

    Tổ chức từ thiện mô tả những đề nghị này là ’hoàn toàn không thể hiểu được” và tiếp tục yêu cầu cho phép con tàu cập cảng ở Lampedusa.

    Người phát ngôn của NGO, bà Laura Lanuza, nói rằng bà đã nghe từ các thành viên thủy thủ đoàn của Open Arms rằng những người còn lại ở trên tàu đang đe dọa sẽ bắt chước những người đi trước nhảy xuống biển.

    Thuyền trưởng của Open Arms trước đó đã cảnh báo các nhà chức trách Ý rằng thủy thủ đoàn 17 người không còn có thể kiểm soát tình hình trên tàu, vì những người di cư tuyệt vọng đã phải chọn cách chiến đấu.

    Bộ trưởng Nội vụ Ý theo trường phái cứng rắn, Matteo Salvini, từ chối cho con tàu tiếp cận cảng, mặc dù sáu nước châu Âu khác - Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Đức, Pháp, Romania và Luxembourg – đều đồng ý nhận những hành khách trên tàu.

    Ý phàn nàn rằng những lời đề nghị đó đồng nghĩa với việc người di cư trước hết cần cập cảng Lampedusa - cảng gần nhất và an toàn nhất.

    Độ tín nhiệm của ông Salvani tăng vọt sau khi ông thể hiện lập trường cứng rắn, và những chuyến tàu đã liên tục bị từ chối nhập cảnh.

    Chính quyền Ý đã bắt giữ thuyền trưởng của những con tàu cứu hộ ra tay giúp đỡ những chiếc thuyền di cư gặp nạn trên vùng biển quốc tế.

    VietHome (Theo Metro)

  • Bộ Nội vụ cho biết chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ đã đưa được 30 người di cư gần bờ biển Kent vào bờ an toàn.

    Một phát ngôn viên cho biết Lực lượng Biên phòng đã xử lý bốn sự cố liên quan đến những chiếc thuyền nhỏ - lần đầu tiên vào khoảng 4 giờ sáng và lần cuối cùng lúc 7 giờ sáng ngày 9/8.

    Một nhân chứng kể lại những người di cư đã được đưa lên bờ tại Dover's Western Docks. Thông tin này chưa được chính quyền xác nhận.

    Lực lượng HM Coastguard trước đó cho biết họ đã có hành động liên quan đến "một số sự cố ngoài khơi Kent".

    Một tàu tuần tra của Lực lượng Biên phòng và một tàu tuần tra ven biển đã chặn những chiếc thuyền và 30 người - bao gồm 27 đàn ông, một phụ nữ và hai trẻ vị thành niên - đã được đưa đến Dover.

    Tất cả đều khai nhận họ là người Iran hoặc người Afghanistan và đều trong tình trạng sức khỏe ổn định.

    Trong một tuyên bố chính thức, Bộ Nội vụ cho biết: "Bất kỳ ai vượt eo biển Anh trên thuyền nhỏ đều gặp rủi ro nguy hiểm tính mạng của bản thân cũng như con cái họ.

    "Kể từ tháng 12, hai tàu tuần tra đã được điều từ nước ngoài trở lại vùng biển của Anh, chúng tôi đã tán thành một kế hoạch hành động chung với Pháp và tách nhiều hoạt động ra khỏi Trung tâm điều phối và thông tin chung ở Calais.

    "Nguyên tắc quan trọng là những người cần được bảo vệ nên xin tị nạn ở quốc gia an toàn đầu tiên mà họ đến và kể từ tháng 1, hơn 60 người đến Anh bất hợp pháp trên những chiếc thuyền nhỏ đã được đưa trở lại châu Âu."

    Người phát ngôn của lực lượng bảo vệ bờ biển cho biết cơ quan này "chỉ quan tâm đến việc giữ gìn mạng sống, giải cứu những người gặp rắc rối và đưa họ trở lại bờ an toàn, nơi họ sẽ được bàn giao cho các dịch vụ khẩn cấp hoặc đối tác liên quan".

    Một chiếc thuyền khác chở 11 người di cư, trong đó có hai thiếu niên, đã được chính quyền Pháp giải cứu ngoài khơi Boulogne vào đầu giờ sáng 9/8 sau khi nó bị lật.

    Những người di cư đã tìm cách gọi điện cho chính quyền và một số người được tìm thấy khi đang cố bám vào thân thuyền, trong khi những người khác vật lộn dưới nước.

    Hai người bị hạ thân nhiệt nhẹ và một người khác bị chấn thương đầu gối, nhưng không cần phải đến bệnh viện.

    Cùng ngày, một con tàu do nhóm nhân đạo Pháp – Bác sĩ Không Biên giới -  đã giải cứu 80 người di cư khỏi một chiếc xuồng cao su ngoài khơi bờ biển Libya.

    Các nhà hoạt động cho biết họ đã được cảnh báo về chiếc thuyền gặp nạn và tìm được cách đưa người di cư đến tàu cứu hộ Ocean Viking của Na Uy.

    Trong khi đó, con tàu nhân đạo Tây Ban Nha Open Arms - đang chở 121 người di cư - bị mắc kẹt ở biển Địa Trung Hải ngoài khơi Ý đã được tám ngày.

    Không có chính phủ châu Âu nào chịu cung cấp nơi trú ẩn an toàn cho những người trên tàu và con tàu sẽ phải đối mặt với khoản tiền phạt lên tới 1 triệu euro (£928,543) nếu đi vào vùng biển Ý.

    Ngôi sao Hollywood Richard Gere đã đến thăm những người di cư trên tàu, giao thức ăn và đồ tiếp tế và kêu gọi những người khác ủng hộ công việc này.

    Trước đó gần 40 người di cư vượt qua eo biển Anh vào cuối tuần trước đã bị tạm giữ. Những người di cư cho biết họ là người Iran và Iraq và đã được các quan chức nhập cư phỏng vấn.

    Báo cáo tháng 6 năm 2019 của Liên Hợp Quốc cho biết con số kỷ lục 71 triệu người trên khắp thế giới đang phải xa quê hương vì tình trạng chiến tranh, đàn áp và bạo lực.

    VietHome (Theo Sky News)

  • Meghan Markle tiếp tục trở thành đề tài bàn tán của người dùng mạng khi mới đây cô bị tố là có thái độ chảnh chọe với người hâm mộ.

    Vào tuần trước, Meghan Markle đã bất ngờ xuất hiện cùng 2 người bạn thân đến xem trận đấu quần vợt thuộc mùa giải Wimbledon 2019.

    Nữ công tước xuất hiện với vẻ ngoài rạng rỡ và sành điệu, liên tục được nhìn thấy trò chuyện vui vẻ với những người bạn. Tuy nhiên, đó chỉ là một phần bề nổi. Mới đây, một người phụ nữ tên Sally Jones, 64 tuổi, đã tố nàng dâu hoàng gia có thái độ chảnh choẹ và thích kiểm soát người khác.

    Bà Jones nói với Mail Online rằng bà đã bị vệ sĩ của Meghan Markle cảnh báo không được chụp hình nàng dâu hoàng gia trong khi thực chất bà đang cố gắng chụp ảnh "nữ hoàng quần vợt" Serena đang tham gia thi đấu.

    Bà Sally Jones định chụp Serena nhưng bị hiểu nhầm là cố tình chụp Meghan Markle.

    "Rõ ràng Meghan đang nhìn ngắm xung quanh để xem có ai đang nhìn cô ấy không. Cô ấy xem mình là ngôi sao nổi tiếng hạng A hơn là một thành viên hoàng gia thực hiện nhiệm vụ. Đó là sự kiểm soát kỳ quái.

    Có khoảng 200 phóng viên ảnh đứng đó để chụp cô ấy nhưng vệ sĩ chỉ cảnh báo những khán giả như tôi. Điều này khiến họ trông thật ngớ ngẩn. Meghan Markle thật là chảnh chọe và biến chúng ta thành những kẻ ngốc", người phụ nữ 64 tuổi cho biết.

    Trang Daily Mail cũng chia sẻ bức hình một người đàn ông đến gần Meghan Markle và giơ điện thoại lên chụp ảnh nhưng đã bị một vệ sĩ của cô ngăn lại, trong khi nàng dâu hoàng gia không có phản hồi nào, vẫn tạo dáng ngồi hoàn hảo.

    Một người đàn ông cố chụp Meghan Markle nhưng bị vệ sĩ của nàng dâu hoàng gia ngăn lại. Tuy nhiên, nếu zoom vào màn hình điện thoại của người này thì hóa ra anh chỉ đang chụp ảnh selfie.

    Cung điện Kensington từ chối bình luận về vụ việc này. Tuy nhiên, một nguồn tin thân cận hoàng gia giải thích rằng đó là vấn đề bình thường khi bất cứ thành viên hoàng gia nào xuất hiện nơi công cộng đều được các vệ sĩ bảo vệ, cấm chụp hình vì họ muốn là một người bình thường như những người khác, không có sự cách biệt thay vì liên tục bị chụp trộm bằng máy điện thoại.

    Tuy nhiên, lời giải thích này đã bị chỉ trích mạnh mẽ. Nhiều người dùng mạng cho rằng Meghan Markle cố tình lựa chọn chỗ ngồi tách biệt với mọi người xung quanh, cô được bao bọc bởi hai người bạn, vệ sĩ và một nữ trợ lý không hề có ý định thân thiện, hòa cùng dòng người xem trận đấu.

    Nàng dâu hoàng gia bị đánh giá là có hành động lố bịch, chỉ tạo dáng để giới truyền thông chụp ảnh trong khi có thái độ ngôi sao với những người xem bình thường. Hiện Meghan Markle đang khiến dư luận cực kỳ phẫn nộ trước vụ lùm xùm mới nhất này.

    Meghan Markle cố tình ngồi cách biệt với khán giả xung quanh.
    Nàng dâu hoàng gia luôn giữ dáng ngồi hoàn hảo.

    Viethome (theo Helino)

  • Canada nhận nhiều người tị nạn hơn bất cứ nước nào khác trên thế giới trong năm 2018, theo một báo cáo của Liên Hợp Quốc, chiếm vị trí dẫn đầu của Mỹ về tái định cư những người chạy trốn chiến tranh, đàn áp và xung đột.

    Canada tái định cư 28,100 người tị nạn trong năm 2018, qua mặt Mỹ lần đầu tiên kể từ khi có Đạo luật Tị nạn 1980, theo báo cáo của Cao ủy Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR) hôm 19/6/2019.

    Trong khi đó, Mỹ – với dân số gấp gần 10 lần Canada – nhận 23,000 người tị nạn – giảm đáng kể từ mức cao gần đây là 97,000 người vào năm 2016. “Sự giảm mạnh về số lượng người tị nạn tái định cư ở Mỹ một phần là do quyết định của chính quyền ấn định mức trần về số người tị nạn được nhận vào Mỹ thấp hơn đáng kể so với những năm trước,” theo một báo cáo của Trung tâm Nghiên cứu Pew về sự sút giảm này. Báo cáo này cũng cho cho biết tổng thống Mỹ quyết định mức trần về số người tị nạn.

    Canada cũng dẫn đầu về tỷ lệ bình quân đầu người, nhận 765 người tị nạn trên 1 triệu dân. Các nước khác có tỷ lệ nhận người tị nạn tương đối cao gồm Úc (510), Thụy Điển (493) và Na Uy (465). Mỹ nhận 70 người tị nạn trên 1 triệu dân.

    Thủ tướng Justin Trudeau đã xác định việc tái định cư người tị nạn Syria là ưu tiên của Canada. Ông đã công khai ra phi trường đón các gia đình tị nạn vào năm 2016. Năm ngoái, hơn 18,000 người tị nạn trở thành công dân Canada. Tuy dẫn dầu thế giới, Canada cũng đã giảm tỷ lệ tái định cư người tị nạn so với mức cao kỷ lục vào năm 2016 (nhận 47,000 người tị nạn).

    Số lượng người tị nạn tái định cư trên toàn cầu trong năm 2018 đã giảm xuống còn 92,000 người, giảm từ mức 103,000 người vào năm 2017 và còn giảm nhiều hơn nếu so với mức 189,000 người vào năm 2016.

    Báo cáo UNHCR hôm 19/6 cho biết rằng hơn 70 triệu người đã chạy trốn xung đột và đàn áp: cao nhất kể từ sau Đệ nhị Thế chiến. Phần lớn những người bỏ xứ ra đi là từ Trung Đông và là nạn nhân của cuộc nội chiến Syria.

    Đại diện của UNHCR ở Canada ca ngợi nỗ lực của Canada cho tới nay, nhưng kêu gọi có nhiều hành động hơn. “Đã tới lúc chúng ta công nhận những điều mà những người tị nạn này mang lại cho Canada, về văn hóa và về kinh tế: họ khiến chúng ta trở thành một xã hội vững mạnh hơn và thịnh vượng hơn,” Jean-Nicolas Beuze nói trong một tuyên bố.

    “Kinh nghiệm Canada cho thấy rằng tiếp nhận người tị nạn có lợi cho mọi bên.”

    Viethome (theo BBC)

  • Để thực hiện ước mơ mua ngôi nhà nhỏ dọn ra ở riêng tại El Salvador, Ramirez quyết định đưa cả gia đình vượt biên sang Mỹ.

    Julia Perez kiếm sống bằng nghề bán pupusa, một loại bánh truyền thống của El Salvador, tại khu dân cư Altavista. Cô thường thức dậy khi mặt trời chưa mọc để chuẩn bị mọi thứ rồi bắt xe buýt tới nơi bán hàng ở thủ đô, cách nhà khoảng 20 km.

    Một trong những khách hàng quen của Perez là Oscar Alberto Martinez Ramirez, người đàn ông thường đèo theo con gái, Valeria, tới mua hàng rất nhanh chóng.

    Chiếc xe buýt đi qua một con phố hẹp ở Altavista ngày 27/6. Ảnh: AP.

    Nhưng đó là chuyện của trước kia. Tuần qua, Ramirez và con gái đã chết đuối khi cố vượt biên từ Mexico vào Mỹ bằng cách bơi qua con sông Rio Grande. Bức ảnh chụp hai cha con nằm úp mặt xuống nước bên bờ sông, bé gái được quấn bên trong áo cha, tay phải vòng quanh cổ cha, đã khiến không ít người phải rơi nước mắt vì quá đau lòng.

    "Tôi bị sốc. Tôi bật khóc nức nở khi hay tin", Perez nói. "Tôi nhìn thấy bức ảnh nhưng không biết đó là họ. Về sau, tôi mới biết đấy chính là Oscar và Valeria. Thật thương tâm!".

    Khu dân cư mà gia đình Martinez từng sống nằm bên rìa thủ đô San Salvador. Nơi đây bị một băng đảng mang tên 18th Street cai quản, song người dân cho biết tình trạng bạo lực và tống tiền đã giảm bớt.

    Tuy nhiên, họ vẫn phải đối mặt với tình trạng đói nghèo và thiếu việc làm. Một linh mục ở địa phương ước tính 1/3 giáo dân của ông đã rời bỏ đất nước từ năm 2015, mạo hiểm rong ruổi về phía bắc, tìm tới nước Mỹ với hy vọng đổi đời.

    "Làn sóng di cư này không phải điều gì quá xa lạ với người dân ở Altavista", linh mục Manuel Lozano chia sẻ. "Rất nhiều người đã ra đi... Chúng tôi không muốn họ tự đặt mình vào nguy hiểm, nhưng mọi người vẫn tiếp tục đến và nói với tôi rằng họ phải ra đi, nhất định phải đi".

    Altavista có khoảng 130.000 dân, hầu hết sống trong những ngôi nhà thấp tầng, hai phòng ngủ, phòng khách và bếp kết hợp, có giá 10.000-15.000 USD.

    Thoạt nhìn, Altavista trông khá yên bình với những bóng người hối hả bước nhanh trên đường phố để không muộn giờ làm. Vài người dắt tay những đứa trẻ, đưa chúng tới trường.

    "Ở Altavista cũng như bất kỳ nơi nào khác ở El Salvador, dân cư đều là những người làm việc chăm chỉ, những người có ước mơ, những người chủ yếu là công nhân... Những người như bao người Salvador khác, có một chút hoang tưởng, lo âu, bất an", Lozano nói.

    El Salvador là một trong những quốc gia có tỷ lệ giết người cao nhất thế giới. Dù số các vụ giết người đã giảm một nửa xuống còn 50 vụ trên 100.000 dân vào năm ngoái, đây vẫn là mức đáng báo động. Con số trên đồng nghĩa một ngày ở đất nước 6 triệu dân này có tới 9 người bị sát hại.

    Một góc khu dân cư Altavista nhìn từ trên cao. Ảnh: AP

    Nhưng ở Altavista, mọi thứ tương đối yên bình. Nhiều người xác nhận rằng các thành viên băng đảng vẫn lởn vởn quanh khu dân cư, nhưng đa phần người dân đều không cảm thấy tính mạng bị đe dọa hay công việc làm ăn gặp vấn đề.

    José Ovidio Lara, 23 tuổi, mỗi ngày đều đỗ chiếc xe đạp của mình bên một góc đường để bán bánh mỳ. Anh cho biết chưa bao giờ bị các băng đảng đòi "phí bảo kê" như những chủ cơ sở kinh doanh khác. "Không, họ chưa bao giờ đòi tôi", Ovidio nói. "Và tôi cũng chẳng có tiền mà trả họ".

    "Nơi này trước đây vô cùng tồi tệ nhưng nay đã yên bình hơn", Perez nói. "Tôi không nói dối đâu nhưng thực sự các băng đảng không kiếm chuyện với tôi. Họ không đòi tôi bất kỳ khoản tiền nào".

    Dù cuộc sống yên ả, Martinez, 25 tuổi, và vợ Tania Vanessa Avalos, 21 tuổi, dường như cảm thấy với mức thu nhập nhờ công việc làm thuê tại cửa hàng pizza và thu ngân nhà hàng, họ sẽ không bao giờ có khả năng mua được một căn nhà cho riêng mình.

    Ước mơ của họ là kiếm đủ tiền để mua nhà và đây chính là động lực thôi thúc họ lên đường tới Mỹ vào ngày 3/4, theo lời bà Rosa Ramirez, mẹ Martinez. Gia đình trẻ tới thành phố biên giới Matamoros của Mexico vào cuối tuần trước và hăm hở hướng tới cây cầu dẫn vào thành phố Brownsville, bang Texas, Mỹ.

    Tại đây, Xiomara Mejia, một người di cư đến từ Honduras, giải thích với họ rằng những người mới đến sẽ khó có cơ hội điền tên vào một danh sách dài dằng dặc gồm các gia đình đang muốn xin tị nạn tại Mỹ.

    "Tôi thấy họ vô cùng hoang mang, sợ hãi. Sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt họ", Mejia nói về ấn tượng của cô khi gặp gia đình Martinez. Mejia cùng chồng và ba con đã tới Matamoros từ hôm 8/5 và đến nay vẫn chờ để nộp đơn xin tị nạn lên chính phủ Mỹ.

    "Họ hỏi tôi 'cô đã thử bơi qua sông chưa?'", Mejia nhớ lại. "Chúng tôi trả lời rằng chúng tôi không muốn làm vậy bởi tính mạng lũ trẻ là điều quan trọng hơn cả. Bọn trẻ biết bơi còn tôi thì không nhưng dù sao chúng tôi cũng không muốn mạo hiểm".

    Sau khi nói chuyện, Martinez và Avalos nói họ sẽ quay lại vào ngày 24/6. "Tôi không nghĩ họ lại chọn cách bơi qua sông", Mejia cho hay.

    Nhưng ngay khi rời khỏi nơi đăng ký tị nạn, Martinez quyết định cả gia đình sẽ vượt sông để đặt chân sang đất Mỹ. Con sông không quá rộng, chỉ khoảng 18 đến 27 mét, nhưng dòng nước chảy xiết.

    Martinez ôm con bơi qua sông trước rồi để con trên bờ, sau đó quay lại bên kia đón vợ. Nhưng bé gái vì thấy cha bỏ đi nên sợ hãi đuổi theo, chới với và ngã xuống sông. Trong lúc Martinez cố cứu con gái, cả hai bị dòng nước cuốn trôi. Thi thể họ được tìm thấy vào rạng sáng hôm sau.

    Ramirez và con gái khi ở quê nhà. Ảnh: Metro

    Nhiều chuyên gia lo ngại các chính sách hạn chế nhập cư của chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đẩy người di cư vào con đường phải lựa chọn những biện pháp cực đoan, rủi ro để có thể thực hiện "giấc mơ Mỹ".

    Mexico gần đây cũng tăng cường các biện pháp hạn chế nhập cư dưới sức ép từ Mỹ. Tổng thống Andres Manuel Lopez Obrador hôm 27/6 thông báo Mexico có thời hạn ba tháng để kiểm soát dòng người di cư và quá trình này đang tiến triển tốt.

    "Chúng tôi tin chúng tôi có thể kiểm soát hiện tượng di cư. Chúng ta phải làm được", ông nói. "Chúng ta có một thời hạn là ba tháng, kết thúc vào ngày 10/9, nhưng chúng ta đang làm rất tốt".

    Bài liên quan: Tìm cách vượt biên, bố và con gái 2 tuổi chết đuối giữa dòng

    Số phận thi thể hai cha con chết đuối khi vượt biên và lời tâm sự của bà nội

    Mỹ tranh cãi nảy lửa vì hình ảnh hai cha con tử nạn ở biên giới

    Viethome (theo VnExpress)

  • Việc hàng nghìn người thiệt mạng mỗi năm ở Địa Trung Hải khi đi thuyền từ Bắc Phi tìm tới “miền đất hứa” châu Âu đã biến những chuyến vượt biển đầy nguy hiểm này chẳng khác nào một “hành trình chết chóc”. 

    Văn phòng Cao ủy Liên hợp quốc về người tị nạn (UNHCR) ngày 9-6 đã lên tiếng cảnh báo, Địa Trung Hải có thể sớm trở thành “biển máu” nếu cộng đồng quốc tế không hỗ trợ triển khai đủ tàu cứu hộ để giúp đỡ hàng nghìn người tị nạn đang lênh đênh trong tuyệt vọng trên vùng biển đầy nguy hiểm này. 

    Người phát ngôn viên của UNHCR đã chỉ rõ một thực trạng đáng quan ngại là “đang có một sự gia tăng mạnh mẽ” về số lượng người chạy tị nạn khỏi các nước Bắc Phi, đặc biệt là từ nước bị ảnh hưởng nặng nề bởi xung đột như Libya.

    Hàng trăm người tị nạn châu Phi đánh cược sinh mạng chen chúc trên con thuyền cũ để vượt Địa Trung Hải tới châu Âu.

    Cơ quan phụ trách người tị nạn của Liên hợp quốc mới đây cho biết, hiện đang có khoảng 60.000 người dân Libya đang tìm kiếm cơ hội tị nạn sang các nước châu Âu. Bởi trong vòng 2 tháng qua, tình hình bất ổn và bạo lực kéo dài tại Thủ đô Tripoli và các khu vực lân cận đã khiến hơn 90.000 người dân Libya phải rời bỏ nhà cửa đi lánh nạn.

    Trong khi đó, số liệu từ các tổ chức cứu trợ cũng cho biết, trong những ngày gần đây, có khoảng gần 700 người đã chấp nhận phiêu lưu mạo hiểm để lên thuyền vượt Địa Trung Hải để đến với “miền đất hứa” châu Âu. Trong số này, có khoảng 5% trong số này bị lực lượng Libya chặn lại để đưa về các trung tâm giam giữ, 40% đến được Malta và 11% người cập cảng Italy; số còn lại thế nào vẫn là một ẩn số.

    Kết quả một công trình nghiên cứu của Viện nghiên cứu chính trị quốc tế (ISPI) có trụ sở tại Italy, dựa trên số liệu do Bộ Nội vụ Italy cung cấp cho thấy, tính trong giai đoạn từ tháng 1 đến tháng 4-2019, cứ 8 người chạy tị nạn khỏi Libya để tới những khu vực ven biển châu Âu thì có 1 người phải bỏ mạng khi chưa tới đích.

    Tại số liệu công bố đầu năm nay, UNHCR cho biết có tới 2.275 người di cư thiệt mạng do bị chết đuối hay mất tích trên biển Địa Trung Hải trên hành trình đến châu Âu năm 2018, tính trung bình mỗi ngày có tới 6 người thiệt mạng trên biển, khiến năm ngoái trở thành “năm chết chóc nhất” với người tị nạn trên vùng biển này. 

    Chính vì thế, UNHCR trong cảnh báo ngày 9-6 cũng nhấn mạnh, nguy cơ người di cư và người tị nạn trở thành nạn nhân trong các vụ đắm tàu trên Địa Trung Hải và bị chết ngoài biển đang “ở mức cao nhất từ trước tới nay”. Nguyên nhân chính là do không đủ các số lượng tàu cứu hộ của các quốc gia cũng như các tổ chức phi chính phủ (NGO) để cứu giúp người tị nạn gặp nạn trên Địa Trung Hải.

    Bên cạnh lực lượng hải quân các nước châu Âu ven Địa Trung Hải tham gia các hoạt động cứu trợ nhân đạo khi phát hiện người tị nạn đến từ Bắc Phi, Chiến dịch Sofia của Lực lượng Hải quân Liên minh châu Âu (EU) trên Địa Trung Hải (EUNAVFOR MED) từ năm 2015 đã góp phần đáng kể phát hiện, cứu giúp người tị nạn trên biển.

    Tuy nhiên, EUNAVFOR MED có thể sẽ chấm dứt vào ngày 1-10 tới bởi lẽ ra chiến dịch này đã được gia hạn thêm 3 tháng khi hết hạn vào 31-12-2018 và tiếp tục được EU gia hạn thêm 6 tháng nữa kể từ ngày 31-3 vừa qua vì lý do nhân đạo tìm kiếm, cứu nạn những người di cư từ châu Phi, vượt Địa Trung Hải đến châu Âu trên các con thuyền chật chội, cũ kỹ của những kẻ buôn người.

    Khi mà những giải pháp căn cơ ngăn chặn người tị nạn châu Phi từ gốc hoàn toàn chưa khả thi do xung đột và nghèo đói ở Lục địa đen, việc chung tay góp sức của các tổ chức NGO và đặc biệt các quốc gia châu Âu ven Địa Trung Hải cũng như EU nói chung có vai trò quan trọng ngăn vùng biển này biến thành “biển máu” như cảnh báo của UNHCR.

    Viethome (theo An Ninh Thủ Đô)

  • Con thuyền chở 20 người di cư, trong đó có một trẻ em 12 tuổi, đã được tìm thấy ngoài khơi bờ biển Kent.

    Các quan chức của Lực lượng Biên phòng đã được gọi đến giải quyết hai sự cố tại eo biển Anh vào Thứ Bảy (18/5), Bộ Nội vụ cho biết.

    Một tàu tuần tra đã chặn một chiếc thuyền chở 11 người, tự nhận là người Iran, lúc 5 giờ 50 phút sáng. Những người có mặt trên thuyền đã được bàn giao cho các quan chức nhập cư.

    Vào khoảng 7 giờ 50 phút, tàu tuần tra được gọi đến xử lý một chiếc thuyền khác trong khu vực eo biển và một nhóm chín người di cư - sáu đàn ông, hai phụ nữ và một trẻ em 12 tuổi - đã được tìm thấy trên thuyền.

    Nhóm này, tự trình báo là người Iraq và Iran, đã được đưa đến Dover và cũng được trao lại cho các quan chức nhập cư.

    Một phát ngôn viên của Bộ Nội vụ cho biết: "Bất kỳ ai cố vượt eo biển Anh trên thuyền nhỏ đều gặp rủi ro rất lớn đối với tính mạng của chính mình và của con cái.

    "Nguyên tắc đã được thiết lập rằng những người cần được bảo vệ nên xin tị nạn ở quốc gia an toàn đầu tiên mà họ đến, và kể từ tháng Một, hơn 25 người đến Anh bất hợp pháp trên những chiếc thuyền nhỏ đã được đưa trở lại châu Âu."

    Mới đây, vào ngày 29/5, cảnh sát Thổ Nhĩ Kỳ thông báo đã bắt giữ những đối tượng cầm đầu đường dây buôn người được cho là có quy mô lớn nhất châu Âu.

    20 đối tượng đã bị bắt giữ trong các chiến dịch đặc biệt tại một số tỉnh của Thổ Nhĩ Kỳ. Nhà chức trách sở tại phát hiện, mạng lưới buôn người này đã giúp hàng nghìn công dân Afghanistan, Iraq và Syria đến các nước thành viên Liên minh châu Âu (EU) qua Thổ Nhĩ Kỳ bằng đường bộ và đường biển. 

    Đường dây do những đối tượng chủ yếu đến từ miền Bắc Iraq cầm đầu, kiếm được trung bình 2 triệu Euro/năm.

    Trước đó, cảnh sát Bulgaria đã bắt giữ 4 người trong một đường dây buôn người dưới hình thức môi giới kết hôn giả để đưa người nhập cư vào EU. Đường dây này chuyên lôi kéo phụ nữ quốc tịch Bulgaria cưới chồng là các công dân Ấn Độ và Pakistan nhằm kiếm lợi. Các công dân nước ngoài này sau đó có thể nộp đơn xin cư trú dài hạn tại các nước Tây Âu thuộc EU. 

    Cảnh sát không tiết lộ số tiền trục lợi từ mỗi phi vụ trót lọt nhưng ước tính, con số có thể lên tới hàng nghìn Euro.

    VietHome (Theo Evening Standard)