• tho tay chan nuoc 2

    Câu chuyện do bạn A. N chia sẻ trên nhóm Người Việt Florida - USA để cảnh báo về một tiệm nail tại thành phố Naples. Cặp vợ chồng chủ tiệm nail đã có thái độ rất ''vô học'' khi bạn A. N xin nghỉ việc:

    ''Chuyện là em từng làm thợ nail chân tay nước cho một tiệm nail ở Missions Hills, Naples, Florida. Em làm cho họ từ tháng 5 năm 2021 cho đến đầu tháng 2 năm nay.

    Trong thời gian làm việc tại đây lúc đầu thì họ cũng ra vẻ tử tế vì thấy em làm việc chịu khó và nhiệt tình. Thậm chí vợ chồng chủ tiệm năn nỉ đi làm chủ nhật vì chủ nhật rất đông khách mà không có thợ làm, em cũng đồng ý đi làm. Vậy nên em làm 7 ngày một tuần luôn và chỉ về khi tiệm hết khách. Có những hôm em phải làm đến hơn 9h đêm luôn.

    Nhưng sau một thời gian khi em bắt đầu build được khách hẹn cho mình thì họ bắt đầu trở mặt. Em thiết nghĩ nếu là một người chủ tốt và có tài kinh doanh họ phải nên cảm thấy vui vì điều đó. Vì khi thợ của mình có khách hẹn nhiều thì đồng nghĩa với việc người thợ đó làm rất tốt. Nếu vậy thì lý do gì mà lại không cảm thấy vui vẻ về điều đó. Em phải nói thêm đây là một tiệm nhỏ chỉ có 8 bàn và 8 ghế.

    Thế nên tháng 10 năm ngoái em đã xin nghỉ vì em thấy thái độ của họ rất khó chịu với em. Lúc đó vợ chủ tiệm lại năn nỉ khóc lóc với em là cố gắng ở lại để giúp họ và hứa sẽ thay đổi. Nhưng chứng nào vẫn tật đó sau 1 tháng lại đâu vẫn hoàn đó. Em buồn lắm nhưng nghĩ mình đã build được số lượng khách hẹn kha khá bây giờ bỏ thì thấy tiếc nên ráng nhịn. Nhưng đó là sai lầm của em khi để cho họ có cơ hội chà đạp mình các anh chị ạ.

    Đỉnh điểm là khách hẹn của em gọi vào đặt lịch hẹn với em họ không nói năng gì mà lẳng lặng đưa cho người thợ họ nhận bao lương làm. Nhiều lần em thấy như vậy nhưng em nghĩ chắc là khi khách gọi vào đặt lịch hẹn không nói rõ là đặt lịch hẹn với ai nên thôi kệ. Nhưng lần đó bà khách hẹn của em làm chân tay gel đặt lịch hẹn với em nhưng họ quen thói cũ lại tiếp tục đưa cho thợ bao lương của họ làm. Thế là bà đó vẫy em lại hỏi:" Ủa tao đặt hẹn với mày sao con nhỏ này lại làm cho tao?. Em ngạc nhiên lắm nên hỏi lại " Có đúng vậy không hay bà quên không nói là đặt lịch hẹn với tôi? ". Bà đó khẳng định là bà đã nói rõ khi làm lịch hẹn rồi. Khi đó em hỏi chủ tiệm sao lại như vậy thì chủ tiệm nói với em "Ồ vậy à? Thế thì hẹn you thì You làm đi" .

    Và còn nhiều vấn đề khác nữa...Em chán chả buồn nói nên tự nhủ sẽ xin nghỉ để đi làm chỗ khác nhưng chưa kịp xin nghỉ thì họ lại tiếp tục trong 3 ngày liên tiếp mặc dù tiệm vắng khách nhưng lượt ai người đó làm thế nhưng cứ đến lượt em mà có khách làm chân tay là chủ tiệm bắt em phải chia cho người khác làm tay còn em làm chân. Em thắc mắc thì vợ chủ tiệm quay qua nạt nộ em rằng làm thợ thì phải nghe theo sắp xếp của chủ chứ không được thắc mắc. Em ức quá dọn đồ báo nghỉ luôn thế là hai vợ chồng lại giở bài năn nỉ hứa hẹn nhưng em chán quá rồi nên chẳng thèm ở lại nữa.

    Và câu chuyện gay cấn từ khi em có nghe mấy người trong tiệm gọi cho em và nói với em rằng hai vợ chồng họ bàn với nhau sẽ giữ lương của em để em phải đi lại nhiều lần cho bõ ghét. Em biết vậy nhưng vẫn muốn thử coi họ sẽ bày trò gì?

    Thế là em nhắn tin cho vợ chủ tiệm nói là chủ nhật em sẽ đến lấy lương (sau hơn một tuần em đã nghỉ). Họ không thèm trả lời tin nhắn của em luôn. Ok em vẫn đến mặc dù biết họ sẽ không trả nhưng khi em hỏi rất tử tế là cho em lấy tiền lương của em đi. Thì chủ tiệm nói chưa có thời gian làm vậy là em nói ok vậy chủ nhật tới em lại đến.

    Thế là sáng chủ nhật hôm qua em gọi điện cho vợ chồng chủ tiệm nhưng họ không thèm bắt máy, em nhắn tin cũng không thèm trả lời. Em vẫn đến như đã hẹn và khi em hỏi thì chủ tiệm trả lời rất thản nhiên quên rồi không đem phong bì lương của em. Em vẫn bình tĩnh, em nói: ''Vậy thì cuống phiếu của em đây, anh làm luôn cho em cái chứ em đâu có thời gian đi lại nhiều lần''.

    Vậy là bây giờ cho em gọi là "thằng" nha các anh chị . Thằng đó quạo với em luôn nó nói "đã bảo quên rồi lần sau đến lấy đi " . Em lúc này chỉ nhẹ nhàng nói "em không có thời gian đi lại nhiều (nhà em cách tiệm 40 phút lái xe) nên nếu anh không trả em hôm nay em sẽ gọi cảnh sát đến để họ giúp em".

    Ui là trời nó chỉ tay thẳng vào mặt của em mà chửi: ''Đ.M mày con chó này tao thách mày gọi cảnh sát đó. Đ.M mày cút ra khỏi tiệm của tao ngay''.

    Em vẫn bình tĩnh nha em nói: ''Anh này anh bỏ tay xuống đi đừng có chỉ vào mặt em như vậy. Em đến để lấy tiền lương của em chứ em không xin của anh đâu ạ''.

    Thằng đó gào mồm lên chửi em mày là đồ con nọ con kia và nó còn đưa ngón tay giữa của nó lên trước mặt em và nói: ''Tao không chỉ có chỉ vào mặt mày mà tao còn làm như vậy nè''. Nói thêm là lúc đó nó đang làm tay cho bà khách người Mỹ luôn

    Thế là em ra bên ngoài gọi cho cảnh sát đến. Khi cảnh sát đến em cũng trình bày rõ ràng. Cảnh sát vào nói chuyện với chúng nó vậy là nó nói nó quên nên ngày mai sẽ trả. Em nói với cảnh sát vậy ngày mai tôi đến lấy nếu chúng nó không trả thì sao? Cảnh sát nói họ sẽ đến lập biên bản và giúp em kiện chúng nó.

    Vậy là em về nhưng các anh chị ạ. Thế nhưng khi em còn đứng ngoài cửa tiệm chờ cảnh sát đến thì con đó ở trong vỗ phành phạch nói: "Đ.M nó cho nó gọi đi để coi thằng nào con nào đến tao bẻ l...

    Em cũng định bỏ qua nếu như hôm nay theo đúng hẹn em đến lấy tiền nó đưa đàng hoàng cho em nhưng không . Em vừa mở cửa bước vào chào hello mọi người, con đó xông ra quát vào mặt em " GET OUT, GET OUT " và sau đó nó cầm phong bì tiền ném vào mặt em luôn mới sợ chứ''.

    Trên đây là một câu chuyện không lấy gì làm hay về cách đối xử phân biệt giữa các thợ trong tiệm. Hy vọng đây chỉ là trường hợp thiểu số và các chủ lẫn thợ sẽ luôn có cách hành xử thông minh khi nói lời chia tay, cũng như chủ luôn đối xử công bằng với những người thợ đã dày công build khách cho tiệm.

    Viethome (theo FB A. N, nhóm Người Việt Florida - USA)

  • Dưới đây là bài viết rơi nước mắt của bạn Ngan Minh Ngo đăng trên nhóm All About "Nghề" Nails : Bán tiệm - Cần thợ - License - Tax - Training, xin được lưu lại và chia sẻ cùng bạn đọc.

    ''Ngân có gặp một người bạn cùng làm chủ tiệm nail. She tâm sự với Ngân She có hai đứa con gái học rất giỏi từng được Tổng Thống Bush tới trường học tặng giấy khen. Nhưng lúc đó She vì mê tiệm nail nên để đứa lớn giữ đứa nhỏ. She nói đứa lớn 12 tuổi giữ đứa nhỏ 7 tuổi. Hai chị em lớn lên với nhau. Lúc nhỏ chỉ có hai chị em ở nhà, suốt 18 năm She làm 1 tuần 7 ngày.

    She là mẹ đơn thân, chồng thì có người khác lúc She mới qua Mỹ. She phải đi qua thành phố khác để làm nail và giúp việc nhà kiếm tiền. Có lần She buồn quá tự tử nhưng cứu kịp!

    Sau này do mê kiếm tiền từ tiệm nail nên She bắt hai đứa nhỏ nghỉ học ra làm nail. Đứa nhỏ vì không muốn làm nail nữa nên đã uống thuốc tự tử (không chết). 

    Cô chị lớn thì cũng không được bình thường, cũng đã từng tự tử vì bị trầm cảm. Giờ hai chị em không đi làm gì cả mà người mẹ đó nuôi cả hai đứa. Vì cả hai đều có vấn đề về tâm lý không đi làm được. Một đứa ở chung một đứa ở riêng nhưng vẫn xài tiền mẹ cho. Giờ cô chị 30 tuổi, người em 25.

    Ngân hỏi vậy lúc con còn nhỏ, chị đi làm nhiều tiền để làm gì? She nói để gửi tiền về cho gia đình ở Việt Nam! Bây giờ She muốn bù đắp cho con, She cho con tiền đi chơi khắp nơi, nuôi con rể học đại học! Nhưng rồi con gái She cũng ly dị với anh đó.

    Vô tình người con gái lớn lại là khách hàng nối mi của Ngân. Cô con gái tâm sự mẹ em lúc nào cũng nói làm để dành tiền cho tụi em, nhưng không lúc nào quan tâm tới tụi em. Mẹ nói làm để dành tiền cho tụi em nhưng mẹ đâu có nghĩ mẹ cứ để dành nhưng nhiều khi tụi em chết trước khi mẹ cho tụi em tiền.

    con cai chiu nhieu bat hanh

    Người mẹ cũng kể với Ngân hai cô con gái từng trách She. "Nếu con không thương mẹ con đã kêu cảnh sát bắt mẹ vì mẹ đánh con bắt con làm nail. Nếu mẹ không bắt con làm nail cho con ăn học thì bây giờ con đã thành tài chắc con đã là bác sĩ rồi. Ngân thấy tội nghiệp cả mẹ lẫn con nghe mà nhói lòng.

    Người mẹ hiểu ra chuyện thì hai đứa con đã bị tổn thương về tâm lý, cũng không biết sau này sẽ ra sao? Ngân cũng buồn vì không giúp được gì, chỉ biết nói với cô con gái người mẹ nào cũng thương con, em nói chuyện nhiều với mẹ sẽ hiểu nhau hơn. Cô con gái nói không muốn nói chuyện với mẹ mình nữa vì lúc nào nói chuyện mẹ cũng la em. Người mẹ thì than she gọi điện không đứa nào trả lời điện thoại. 

    Lâu rồi cô khách hàng đó cũng không tới Ngân nối mi, người mẹ đó mình cũng không có liên lạc nữa. Ngân cầu mong hạnh phúc sẽ đến với họ dù muộn màng, và cũng rút ra bài học cho chính mình.

    Có những người cha mẹ vì bận bịu công việc làm nail một tuần 6-7 ngày và chúng ta phải gửi con cho hàng xóm hay babysis giữ con mỗi ngày hơn 10 tiếng. Khi mình về nhà là chỉ kịp cho con ăn uống rồi ngủ, không có nhiều thời gian để nói chuyện với con, chơi với con đặc biệt là lúc con mình còn nhỏ.

    Chưa kể là mình phải đi làm cuối tuần hay những ngày lễ. Lúc con mình ở nhà thì mình đi làm, lúc con mình đi học thì mình mới có ngày off.

    Con gái Ngân từng nói với bà: ''Ngoại ơi, mẹ thương tiền hơn thương con. Sao mẹ đi làm hoài không ờ nhà chơi với con?'' Lúc nó còn nhỏ dù mỗi Chủ nhật Ngân đều dành thời gian cho con, nhưng bây giờ nó lớn hơn một chút mình có ở nhà nó cũng không dành thời gian cho mình mà thích nói chuyện với bạn.

    Khoảng 10 năm trước, Lúc Ngân mới có hai nhóc đứa đầu hơn một tuổi đứa thứ hai được ba tháng là Ngân đem con gửi để đi làm nail. Buổi tối đi làm về mình nấu đồ ăn, sáng dậy sớm tất bật chuẩn bị áo quần tả sữa thức ăn rồi đem con đi gửi. Chỗ gửi cách nhà nửa tiếng nên mình phải đi sớm một tiếng để quay lại tiệm nail làm. Chồng mình là lính nên đi deploy thường xuyên, Ngân không khác gì single mom.

    Lúc đó Ngân chưa có quốc tịch nên mẹ Ngân chỉ qua du lịch sáu tháng đi sáu tháng về. Mình cũng chưa rành cách xài Facebook nên cũng không biết vào những nhóm có người Việt để hỏi thăm, nên gia đình cũng rất đơn chiếc, cũng không có bạn nhiều chỉ biết những người làm chung trong tiệm nail.

    Mỗi lần chạy tới đèn xanh đèn đỏ gần nhà cô giữ trẻ là con gái khóc và đòi về nhà. Rồi có lần con mình chui vô cái ghế chơi bị mắc kẹt, cô giữ trẻ thay vì bế đứa trẻ dọc theo cái ghế thì lại kéo cái ghế lên đầu và kéo mãi không ra được. Cuối cùng chị hàng xóm chạy qua bồng ra. Cái đầu của con mình sưng chù vù phía sau gáy. Nhưng lúc đó mình đến đón con trời tối nền không biết, cũng không nhìn thấy vì con không còn khóc nữa.

    Về nhà con gái lớn hơn 2 tuổi chưa biết nói đủ nhưng về méc mẹ. Mình kiểm tra chở con đi ER. Cũng may là con mình không sao nhưng từ đó mình quyết định ở nhà chờ mẹ mình qua giữ con mình mới đi làm! Và hứa với lòng không gửi con nữa.

    Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh nếu chọn lựa giữa tài chính, thời gian dành cho gia đình và con cái những người mình yêu thương Ngân vẫn chọn cả hai nhưng cần phải biết chắc chắn cân bằng mọi thứ là một điều tuyệt vời !

    Ngân đọc được câu nói bạn chính là điểm xuất phát của con bạn! Gia tài để lại cho con không phải là tài sản mà là cách sống !!!. Chúc anh chị làm nail luôn hạnh phúc, nuôi dạy những người con thành danh là niềm tự hào của mình.

    Nguồn: Fb Ngan Minh Ngo / Group All About "Nghề" Nails : Bán tiệm - Cần thợ - License - Tax - Training

  • Bài viết dựa trên quan điểm của anh Le Hai -  một chủ shop lâu năm tại Anh chia sẻ:

    Cuối năm là mùa ăn nên làm ra của các tiệm nail, tuy nhiên để chờ đến ngày này, các chủ tiệm đã phải méo mặt gồng gánh nguyên cả năm xập xình. Tuy cả năm ế là thế, nhưng chỉ cần vài ngày lễ lạc cuối năm khách ra vào nườm nượp, thay vì ráng giúp chủ hốt khách để chia sẻ gánh nặng thì các thợ nail bắt đầu tính toán thiệt hơn.

    Mới đây, một thợ nail đã chia sẻ rằng: ''Chả là tuần rồi thiếu thợ, chủ shop mở cửa thêm 1h/ ngày và bảo các thợ đi làm sớm hơn và về muộn hơn để vợt hết khách vào. Với lương của mình tính ra cũng £15/ giờ, tuần rồi làm muộn thêm ít nhất 6 tiếng mà còn không được nghỉ ngơi ăn uống vì khách vào dồn dập.

    Hôm qua nhận lương cuối tuần mà suýt khóc - chủ bảo thưởng thêm cho em … £40. Em tính nhanh trong đầu £15 x 6h mở thêm = £90. Tức nếu trả lương đúng, không thưởng thì phải là thêm £90. Đằng này lại còn dõng dạc tuyên bố thưởng nữa chứ.

    Em muốn hỏi mọi người xem có nên nói chuyện lại với chủ hay nghỉ luôn - chứ càng làm càng thiệt thì đi làm làm gì?"

    Câu chuyện đã nhận được khá nhiều sự quan tâm của các thợ nail và chủ. Đây là vấn đề dài tập giống như mẹ chồng nàng dâu, khá nhiều thợ mắng chủ keo kiệt, ăn chặn mồ hôi công sức của thợ và cho rằng ''Tiệm vắng quá thì thuê thợ làm gì? 1 năm 12 tháng chắc vắng hết hả? Tiệm vắng quá không đủ trả thợ sao không bán đi?''

    Còn đa phần các chủ tiệm thì phản biện: ''Lúc vắng ngồi chơi từ sáng đến tối thì thợ vẫn nhận đủ lương đấy thôi''. 

    tiem nail lam depẢnh minh họa ( photo by Giorgio Trovato ) 

    Dưới đây là câu trả lời của bạn Tara Nguyen mà tôi hy vọng có thể giúp chủ và thợ bớt gay gắt với nhau trong 2 tuần đông khách này:  

    Trên group TÌM VIỆC NAILS UK💅🏻MUA BÁN SHOP🇬🇧THUÊ NHÀ🏴󠁧󠁢󠁥󠁮󠁧󠁿RAO VẶT🇻🇳TIN TỨC ANH QUỐC, bạn Tara Nguyen nhắn nhủ các thợ nail:

    "Mình xin được nhắn nhủ với các bạn thợ đang đứng ngồi không yên vì lương thưởng. Trước mình đi làm thợ cũng chỉ hay nghĩ đến số tiền mình làm ra được nhưng mình mua shop rồi bây giờ quá nhiều thứ phải lo.

    Năm nay có nhiều bài đăng tìm thợ tìm việc lương cao ngất. Có số ít là thật, còn số nhiều toàn nick ảo diệu đăng lên nhiễu loạn. Vào inbox gọi số điện thoại lại toàn không hồi âm hoặc không đúng số điện thoại. Từ khi dịch và sau dịch, đói kém đến khi Noel được mấy ngày đến mà có những người thợ đã biến đổi bản chất một cách chóng mặt. Vì hơn được mấy chục bạc trong mấy ngày mà mất đi đạo đức lương tâm chạy theo chỗ trả cao hơn. Nhưng mà nói thật kể cả chỗ trả cao hơn thì ăn được tiền của người ta cũng trầy da tróc vẩy. Yêu cầu cũng cao. Người ta đăng trả Noel cao nhưng về làm không đủ chỉ tiêu, tay nghề không được như các bạn nói thì họ cũng không trả được như thế.

    Làm chủ shop bây giờ chi trả gì cũng nhiều cũng cao hơn, các supply nails đồ gì cũng lên giá cũng đắt, đủ thứ tiền thuê mặt bằng, rate, thuế, kế toán, quảng cáo, bảo hiểm, đồ nails, điện, nước, internet, lisence, rác recycle… trăm thứ loằng ngoằng. Còn các bạn mà đi làm cứ chỉ nghĩ mình làm được ngần ấy chứ có nghĩ được người ta phải chi trả bao nhiêu không?

    Mấy cái bài đăng tìm thợ trả cao ngất ngưởng rồi tìm việc trả mấy nghìn tuần ấy làm mấy người thợ đang yên ổn cũng đứng ngồi không yên xong thái độ ra mặt với chủ. Thưởng bao nhiêu hay trả thêm bao nhiêu cũng phụ thuộc lượng khách, income, độ gắn bó. Chạy theo đồng tiền thì sẽ nhảy shop miết thôi. Nghề này mùa đông khách nuôi mùa vắng khách mà. Có lúc chủ cần thợ và có lúc thợ cần chủ. Đừng vì mấy ngày đông tí mà mất giá trị con người".

    Thật ra đa phần các thợ cũng không nhất thiết phải quan tâm đến các chi phí mà chủ phải gánh, bởi vì đó là chuyện của chủ. Ở các doanh nghiệp phương Tây cũng vậy, người nhân viên chẳng bao giờ quan tâm các chi phí mà chỉ quan tâm lương và quyền lợi của mình. 

    Tuy nhiên trọng tâm vấn đề như bạn Tara Nguyen đã nói, các thợ đừng vì các thông tin nhiễu loạn, thông tin ảo của các shop ảo nói rằng sẽ trả lương cao, mà từ đó quay ra cắn đắng chủ. Bởi tiệm nail mà bạn đang làm, chắc hẳn có sự thuận tiện lớn đối với bạn. Chẳng hạn tiệm nail gần nhà, gần trường con học...chỉ 2 yếu tố đó thôi cũng đủ khuyên thợ không nên vì mấy đồng tiền thưởng mà suy nghĩ chuyện nhảy shop. Huống chi hầu hết các doanh nghiệp trên toàn thế giới này sẽ không phát tiền thưởng cho nhân viên vào cuối năm nay, nói chi tiệm nail.

    Noel là mùa chủ cần thợ, kể cả thợ không giấy tờ. Nhưng qua Noel rồi sẽ đến lúc thợ cần chủ, và rất nhiều thợ không giấy tờ còn phải xin chủ cho mình được tiếp tục làm việc, chẳng hạn tâm sự của bạn Nguyen Ngọc như sau:

    ''Em biết là hiện tại bây giờ tất cả shop nail trên đất UK đều cần thợ cgt và kể cả kgt vì em biết trong thời gian này là thời điểm làm ăn của ngành nail chúng ta. Cho nên anh chị có thể bất chấp nhận thợ kgt, tay nghề khá, yếu hoặc kém như tụi em. Vì 1 năm chỉ thu hoạch được vào thời điểm này. NHƯNG một khi anh chị đã chấp nhận thợ như tui em rồi thì nếu mà có ý định cho tụi em nghỉ thì ra hè rồi cho nghỉ cũng được. Vì xong Noel mà anh chị cho nghỉ thì bọn em không biết đi về đâu ạ''.

    Tóm lại, như bạn Viet Anh Luu bình luận: ''Chủ đã cố gắng nuôi thợ đến ngày Noel, có chủ chịu thiệt một tí để thợ có lương, shop nào mà ăn chia vắng quá chủ cũng không dám làm để nhường thợ cố nuôi tới Noel hi vọng có khách để bù vào những lúc như vậy. Rồi dịch như này sau Noel lại ngồi há mồm cả lũ với nhau lúc đó chủ không có mấy ngày Noel đỡ thì xin lỗi các bạn nhé, các bạn cũng xách vali và đi thôi. Muốn chủ biết điều thì thợ cũng phải biết ý nâng cao tay nghề để tốt cho cả mình và cả shop chứ đừng cứ vác cái giấy tờ ra để nạt nhau''.

    Bạn Moon Story cho rằng ''Nail là nghề nuôi sống các bạn có đủ chi phí trang trải và chờ đợi thanh toán để được giấy tờ khi ngay từ đầu chân ướt chân ráo tiếng Anh không có''. Bạn Kevin Vu cũng đồng tình: ''Người không giấy tờ nếu rủi ro thì chủ shop è cổ ra mà trả tiền cho Bộ Nội Vụ, lúc đấy thì ai mang ơn ai hãy nhìn lại đi mấy bạn thợ ơi''.

    Nếu mùa vắng khách, chủ không cắt ngày làm nào của bạn. Thì mùa Noel, thợ cũng nên bớt tính toán thiệt hơn vài chục - vài trăm đồng tiền thưởng hay tiền làm thêm giờ. Bởi vì chúng ta còn phải nghĩ cho sau này, khi mùa đông khách đi qua. Còn nếu thợ tự tin với tay nghề của mình, với vốn tiếng Anh và khả năng tiếp khách tốt, không bị ràng buộc chuyện giao thông nhà cửa trường học con cái...thì cứ vui vẻ tìm kiếm một người chủ có cùng tiếng nói và sẵn sàng chi lương thưởng hợp lý cho bạn. Chủ và thợ nên có sự trao đổi tôn trọng nhưng đủ thẳng thắn với nhau, dù trong hoàn cảnh nào, hãy tạo một chút không gian để cả hai thương lượng trước khi quyết định ra đi hay ở lại. 

    Bài viết dựa trên quan điểm của anh Le Hai -  một chủ shop lâu năm tại Anh chia sẻ.

    Viethome

  • Một phụ nữ đã bị bỏ tù hôm thứ Ba ngày 14/12/2021 sau khi các nhân chứng nói rằng cô này có hành vi phân biệt chủng tộc và rút dao tại một tiệm làm móng.

    Chuyện xảy ra tại một tiệm nail ở North College Hill, Ohio (Mỹ) nơi Jessica Franco, 40 tuổi, có một cuộc hẹn làm móng vào khoảng 2 giờ chiều. Theo báo cáo của cảnh sát, tại cuộc hẹn, Franco đã nổi cơn thịnh nộ trước một thợ làm móng mà cô tin rằng đang nói về cô bằng tiếng Việt.

    “Cô ấy phát điên lên vì họ đang nói bằng ngôn ngữ của họ, và cô ấy dường như biết họ đang nói gì, và cô ấy bắt đầu bỏ đi,” một phụ nữ đang làm móng chân vào thời điểm đó cho biết. 

    tho nail noi tieng viet
    Vị khách hàng có máu côn đồ.

    Không rõ Franco có hiểu tiếng Việt không, nhưng nhân chứng nói rằng Franco bắt đầu la hét và đưa ra những lời phân biệt chủng tộc.

    “Cô ta tiếp tục la hét và nói với nhân viên làm nail hãy quay về nước của tụi mày” vị khách hàng kể lại. Mọi việc trở nên nghiêm trọng khi Franco được cho là đã rút dao chỉa vào người thợ nail.

    “Cô ta nói rằng cô ta sẽ đâm vào mắt tôi”, vị thợ nail cho biết. Franco đã lao vào cô hai lần và suýt đâm cô. “Tôi đã ngừng tranh cãi với cô ta vì một thực tế đơn giản là cô ta đã rút dao.”

    Một thợ nail đã gọi 911 và cho rằng Franco đang “cố gắng đâm mọi người” trong tiệm. “Tôi rất sợ nhưng phải cố gắng bình tĩnh và báo cảnh sát,” người thợ nail nhớ lại. Chủ tiệm nail không muốn bình luận về vụ việc.

    Franco bị buộc tội tấn công trọng tội. Cô đã được thả khỏi nhà tù Hamilton County sau khi đóng tiền bảo lãnh 10,000 USD. Cô này sẽ trở lại tòa án vào ngày 27 tháng 12.

    Bài liên quan: Khách hàng tát thợ nail vì nói chuyện tiếng Việt

    Cảnh sát thành phố Oklahoma đã bắt giữ Candace Nicole Muzny, 43 tuổi, vì hành hung và dùng dao đe dọa hai thợ nail chỉ vì họ nói tiếng Việt. 

    Muzny bị bắt tối 12/1/2020 với cáo buộc tấn công bằng hung khí trong sự việc xảy ra vào tại tiệm Creative Nail, thành phố Oklahoma, bang Oklahoma (Hoa Kỳ).

    Nghi phạm Candace Nicole Muzny. Ảnh: Oklahoma City Police

    Theo báo cáo của cảnh sát, Muzny đang làm móng tay tại cửa tiệm thì một nhân viên quay sang nói chuyện bằng tiếng Việt với đồng nghiệp. Người phụ nữ trở nên tức giận, quát tháo họ rồi tát vào mặt của một nhân viên. Khi một người khác định gọi cảnh sát, Muzny rút dao bấm từ trong túi ra và chĩa vào mặt anh ta đe dọa. 

    Khi một cảnh sát có mặt ở tiệm nail để bắt Muzny, con chó của người phụ nữ này cắn vào chân anh. Muzny còn lia dao tấn công cảnh sát, khiến người này bị một vết cắt nhỏ sau tai.

    Khu vực nơi có tiệm làm móng xảy ra sự việc. Ảnh chụp màn hình LoopNet

    Nghi phạm đã được thả vào hôm 13/1 với số tiền bảo lãnh 20.000 USD. Người phụ nữ này chưa bị truy tố chính thức và hồ sơ tòa án cho thấy bà ta cũng không có luật sư. 

    Từ trước tới nay, không hiếm những trường hợp thợ nail nhận gạch đá vì nói xấu khách bằng tiếng Việt.

    Vào năm 2019, một khánh hàng nói tiếng Anh đến từ Sydney (Úc), đã đưa người bạn trai biết tiếng Việt của mình đến cửa hàng để tìm hiểu xem các nhân viên đang bí mật nói với nhau những gì. Và những gì cô nghe được khiến cô rất sốc.

    “Tôi luôn cảm giác rằng họ đang nói xấu về khách hàng nhưng không có bằng chứng nên tôi đã thuyết phục bạn trai mình đi cùng”, cô viết trên Facebook.

    Người phụ nữ kể rằng cô nhân viên đã bỏ qua bước sơn lót. Khi cô lịch sự nhắc nhở, nhân viên đã quay sang đồng nghiệp của mình và bắt đầu nói điều gì đó bằng tiếng Việt.

    “Bạn trai của tôi phiên dịch rằng cô nhân viên không muốn làm móng cho tôi và gọi tôi là “bitch”. Tôi cảm thấy bị xúc phạm, trong khi tôi đã tỏ ra rất lịch sự. Bạn trai tôi sau đó hỏi nhân viên kia rằng có vấn đề gì không bằng tiếng Việt”. Và người nhân viên trông có vẻ hoảng loạn khi cô nhận ra người bạn trai có thể hiểu mọi lời họ nói.

    "Không ai đáng bị đối xử theo cách đó dù họ có hiểu tiếng hay không", cô nói. Người phụ nữ cũng cho biết không phải tất cả các tiệm làm móng nào cũng như vậy. Cô đã nhận được sự đón tiếp thân thiện và chuyên nghiệp tại các cửa hàng khác.

    Sau khi câu chuyện được chia sẻ trên mạng xã hội nhiều người đã nhanh chóng chia sẻ câu chuyện tương tự về việc bị nhân viên nói xấu bằng tiếng nước ngoài.

    Baocalitoday (theo Fox19)

  • “Người Việt thường khéo tay, chịu khó nhưng giao tiếp kém nên không được chủ Mỹ nhận làm. Ở nội đô New York, thợ Hàn Quốc, Trung Quốc thường được coi trọng hơn, còn thợ Việt Nam, Lào, Campuchia hay người Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Mexico luôn ở tầng đáy. Họ phải làm việc nhiều giờ hơn với mức thu nhập tính ra chỉ bằng một nửa”, Phạm Thảo Ly, người đã có 15 năm làm nail trên đất Mỹ đúc kết.

    Thị trấn Greece, quận Monroe thuộc xứ lạnh của nước Mỹ, thời tiết chia làm hai mùa rõ rệt. Tháng 5 đến tháng 9, trời ấm áp nên các tiệm nail khá đông khách. Thời gian còn lại là mùa đông lạnh giá, có khi cả ngày không có khách, những người thợ buồn chán chỉ ngồi chơi không, thu nhập giảm đáng kể. Họ mong chờ được bận rộn vào mấy tuần lễ Giáng sinh – mùa người dân đi làm đẹp, rồi lại ngồi chơi đến mùa hè. Rất nhiều thợ nail người Việt không chịu được nên bỏ về xứ nóng để kiếm tiền quanh năm.

    Có một thời điểm quá buồn chán, Ly chuyển xuống Dallas (Texas). Ở đây tiệm nail còn nhiều hơn quán cà phê Starbucks. Đi vài bước lại gặp ông chủ và thợ người Việt. Thời tiết ấm áp nên kinh doanh nail ở vùng này đông khách hơn hẳn, song giá dịch vụ cũng rất rẻ nên muốn kiếm nhiều thì phải làm nhiều hơn.

    Thợ ở đây thường làm cật lực 10-12 tiếng mỗi ngày, thời gian nghỉ ngơi rất hiếm hoi, họ thường phải tranh thủ nhắm mắt, ngả lưng ngay trên ghế ngồi của khách hoặc gục xuống bàn làm móng. Sự cạnh tranh giữa các cửa tiệm vô cùng gay gắt. Làm hơn 2 năm trong một spa rất lớn có gần 30 thợ, vì không chịu được cuộc sống quá bon chen, Ly quay về Greece, tự mở một tiệm riêng.

    noi kho nguoi viet la kho tam
    “Không hiểu sao cùng là người Việt mà trên đất khách không có tình với nhau?”

    Làm nail giá rẻ là đặc điểm của tiệm nail người Việt. Nếu bạn thấy bảng giá 60-80 đô la cho mỗi bộ móng thì chắc chắn đó là tiệm của người Mỹ hoặc Hàn Quốc trong khu phố lớn, nếu giá chỉ bằng một nửa, biết ngay chủ tiệm là người Việt Nam.

    Đó là cách người ngoài nhìn vào, còn Ly thường nhận ra đồng nghiệp của mình qua đôi bàn tay, cái bụng, tấm lưng và da mặt. Nếu bạn nghĩ người làm nail phải sơn móng cầu kỳ, tay chân nõn nà để lấy được lòng tin của khách hàng thì đã nhầm. Những người làm nail thường có đôi bàn tay thô ráp, bong tróc, ngón cái bị chai và sưng to. Nhìn vào cơ thể mình, Ly còn chắc chắn người làm nail đa phần béo bụng, lưng gù vì cả ngày ngồi cắm mặt vào tay, vào chân của khách.

    15 năm trên đất Mỹ gắn liền với kìm, giũa và đủ loại hóa chất, Ly đã gặp nhiều người đồng nghiệp có vùng trán và cằm nổi đầy mụn, bôi đủ loại thuốc cũng không khỏi. Tất cả bọn họ đều bị dị dứng với hóa chất từ sơn móng, nước tẩy. Vùng da nào khẩu trang không che được, vùng da đó sẽ mọc mụn.

    Cơ địa da của Ly may mắn tốt hơn nhưng cô rất sợ mùi hóa chất, đeo ba bốn lớp khẩu trang vẫn thấy váng vất đau đầu. Mùa hè năm 2004, ngày đầu tiên bước chân vào cửa tiệm nail của dì và chú ruột ở Greece, Ly ngay lập tức bị mùi sơn móng và nước tẩy nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến đầu óc quay cuồng như say bia, mắt cay xè. Dì của Ly bảo cô ngồi xuống massage chân cho khách, cô lập cập làm theo, khách nói gì cũng chỉ hiểu bập bõm, không dám ngẩng mặt lên nhìn họ.

    Nhưng khó khăn chỉ thực sự đến khi Ly phải đi làm thuê trong một tiệm nail xa lạ vì người dì chuyển qua tiểu bang khác. Cửa tiệm đó có chủ và 15 thợ đều là người Việt Nam. Ly được chủ quý vì giỏi tiếng Anh nhất lại có khả năng vẽ móng. Có hôm thợ cứng nghỉ, Ly được làm thế chỗ. Thấy cô làm nhanh, cười nói với khách vui vẻ, những người thợ còn lại nói máy nói móc sau lưng cô bằng tiếng Việt. Đó là ngày đầu tiên Ly ôm gối khóc vì uất ức, không hiểu sao cùng là người Việt mà trên đất khách không có tình với nhau.

    15 năm trước Ly 19 tuổi, một mình bay qua Mỹ tìm việc. Cô mang theo 300 đô la, tiếng Anh đủ để giao tiếp cơ bản và ước mơ có nhiều tiền đón em qua du học.

    Giờ thì Ly đã là chủ một tiệm nail, có nhà riêng và xe hơi. Ước mơ đón mẹ và em qua Mỹ cô đã thực hiện được. Song con đường hơn một thập kỉ sống và làm giàu nhờ nghề nail trên đất Mỹ vẫn chưa khi nào dễ dàng. Với Ly, nỗi khổ lớn nhất của người Việt khi đi làm nail là khổ tâm. Vừa phải làm thợ ở bên này, vừa phải lo cho gia đình ở Việt Nam, chịu áp lực từ cả chủ, đồng nghiệp và khách hàng. Những ích kỉ, tranh giành có lẽ cũng đến từ gánh nặng cơm áo và cả gia đình mà mỗi người Việt xa xứ đều phải gánh vác trên lưng.

    Theo Đẹp

  • Ngày đầu làm nail tại Mỹ, Bảo Anh có mặt ở cửa hàng lúc 8 giờ sáng, mang theo hộp cơm trưa mẹ nấu và bộ dụng cụ chuyên dùng của thợ làm móng. Chàng trai 19 tuổi mất hai tiếng để làm xong bộ móng đầu tiên, lâu gấp đôi người thợ ngồi bên cạnh. Vì chưa quen cầm kìm bấm móng nên tay cậu run bần bật, chỉ sợ làm khách chảy máu. Ngồi cả ngày dài, lưng cậu mỏi nhừ, đêm trằn trọc không ngủ được, chỉ mong sáng mai thức dậy được quay về Việt Nam…

    Sống ở Mỹ còn khổ hơn ở nhà

    Bảo Anh sinh ra tại thành phố Vinh. Năm 2007, mẹ cậu sang Mỹ làm ăn với mong muốn gia đình có cuộc sống khấm khá hơn. Nhưng từ sau năm 2008, khủng hoảng kinh tế lan rộng ở Mỹ, người dân cắt giảm chi phí làm đẹp. Các chủ tiệm người Việt sẵn sàng đẩy giá xuống cực thấp để hút khách, thợ làm nail như mẹ của Bảo Anh vì vậy cũng không có thu nhập tốt. Suốt 7 năm liền không thấy mẹ về thăm, Bảo Anh cũng không biết mẹ khó khăn thế nào vì: “Mẹ tôi không dám kêu ca nhiều, sợ người nhà ở Việt Nam lo lắng”.

    Khi Bảo Anh đang là sinh viên năm nhất ngành Quản trị Kinh doanh Đại học Ngoại Thương Hà Nội, mẹ cậu gợi ý con trai qua Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình để tiếp tục học đại học và lập nghiệp. “Tôi đi ngay, không nghĩ ngợi nhiều vì nghĩ qua Mỹ sẽ rất sướng. Xem qua TV, sách báo thấy Mỹ toàn nhà cao tầng, đường phố sạch đẹp, đời sống dân trí cao nên tò mò muốn khám phá”, cậu nhớ lại.

    Trong mắt chàng trai 19 tuổi lúc đó, nước Mỹ là nơi dễ kiếm tiền: “Thợ nail như mẹ tôi mỗi ngày thu nhập lên tới 130-150 đô (khoảng hơn 3 triệu đồng tiền Việt), ở nhà làm gì để ra ngần đó?”. Vậy là bỏ dở đại học, Bảo Anh qua Mỹ.

    Đặt chân đến vùng đất mơ ước nhưng xa lạ, chuỗi ngày vỡ mộng mới bắt đầu. Bảo Anh cùng mẹ và cậu ruột thuê một căn hộ chung cư hai phòng ngủ, giá 1.500 đô mỗi tháng để sinh sống. Hai mẹ con ở chung phòng, buổi tối Bảo Anh trải một tấm chăn mỏng xuống đất để ngủ. Mẹ và cậu của cậu đi làm từ 7 giờ sáng đến tối muộn mới về.

    “Cuộc sống quá vất vả! Điều kiện ăn ở còn khổ hơn ở quê mình. Tôi muốn tự lập nên xin đi học nghề nail trong lúc chờ nhập học đại học. Mẹ tôi cũng ủng hộ vì nghề này vất vả nhưng dễ kiếm tiền”.

    Bảo Anh qua trường dạy nghề, đăng ký khóa 4 tháng, học phí 1.200 đô la nhưng không lên lớp vì bài thực hành ở trường khác hoàn toàn so với thực tế đi làm. “Tôi học tài liệu trường đưa, học một vài bài ‘tủ’ để thi đỗ lấy chứng chỉ. Sau này tôi mới biết nhiều người Việt Nam qua đây cũng không học nghề ở trường mà chỉ thi lấy chứng chỉ hợp pháp. Họ học từ lúc ở Việt Nam hoặc được thợ chính của các tiệm bên này dạy cho, như vậy nhanh và dễ làm hơn”. Có chứng chỉ nghề trong tay, Bảo Anh cũng không thể ngờ con đường làm nghề của mình vẫn gian nan đến thế.

    nguoi viet kho song voi nhau

    “Muốn làm ăn tử tế thì vào khu ít người Việt thôi!”

    Bảo Anh tổng kết sau hơn 5 năm làm nghề: “Nếu ai hỏi sang Mỹ làm gì nhanh ra tiền nhất, sẽ có 9/10 người nói làm nail. Nhưng với tôi, nghề này cực khổ và phức tạp dù có thể thu nhập lên tới cả ngàn đô mỗi tuần”.

    Làm thợ tại một cửa tiệm của người Việt, Bảo Anh mới được chứng kiến cảnh bà con tranh giành khách, bất đồng, thù ghét nhau. “Tôi được khách thuê làm dịch vụ móng bột với giá 40 đô, bạn chỉ làm sơn nước 20 đô là nảy sinh ganh tị. Chủ xếp khách cho người này nhiều hơn, người kia ít hơn cũng dẫn đến ẩu đả. Tiệm tôi làm có vài lần thợ đánh nhau vì giành khách. Không ít người còn bảo tôi: muốn làm ăn tử tế thì vào khu ít người Việt thôi”.

    Ban đầu Bảo Anh bất ngờ vì người Việt ích kỉ, coi nhau như kẻ thù trên đất khách. Nhưng sau này cậu hiểu, thợ làm nail ở đây đa phần là phụ nữ, họ phải chấp nhận xa quê, xa gia đình, đối mặt với muôn vàn nguy cơ nơi xứ người, họ chẳng còn cách nào khác ngoài việc cố gắng kiếm tiền, kể cả phải đạp lên bát cơm của người khác. Ai cũng làm 12 tiếng liên tục mỗi ngày, khi khách đông, chỉ dám ăn vội ăn vàng ngày một bữa để tranh thủ thời gian kiếm thêm. “Tôi cũng như mọi người, nhìn mỗi bộ móng làm ra được vài chục đô là nhân lên gần triệu tiền Việt, bỏ hoặc bị mất lượt thấy tiếc rẻ”.

    Làm chủ có dễ hơn làm thợ?

    Làm thợ hai năm, Bảo Anh quen với việc còng lưng ngồi giũa móng cả ngày cho khách nhưng không chịu được môi trường tranh giành khách quá phức tạp, cậu bỏ hết vốn liếng để mua lại một cửa tiệm nhỏ giá 40.000 đô. Nhưng làm chủ cũng đâu có sướng hơn: “Tiệm mới mở, chưa quen khách nên thợ không có thu nhập, bỏ đi gần hết. Gặp phải nhiều khách trái tính, họ làm móng rồi vài ngày sau ra bắt đền. Được 2 năm thì tôi nhượng lại tiệm, ôm về một đống nợ nhưng cũng có kha khá kinh nghiệm quản lý”.

    Bảo Anh một lần nữa mua lại tiệm lớn hơn, chung vốn cùng mẹ và hai người bạn. Lần này cậu chọn mặt bằng ở khu mua sắm đông người qua lại và quản lý thợ chặt chẽ hơn. “Tôi và mẹ ít vốn nên không dám thuê nhiều người làm. Sáng sáng, hai mẹ con phải đến sớm quét dọn, chuẩn bị ghế, đồ nghề và chờ thợ đến”. Bảo Anh lo từ việc sắp xếp khách sao cho thợ không tị nạnh nhau đến chào mời, chăm sóc khách hàng.

    Những năm gần đây, nghề nail dần thịnh trở lại ở California. Các tiệm mới mọc đầy đường, trong các khu mua sắm lẫn trung tâm thương mại. Dễ hơn mà cũng khó hơn. Dễ vì khách nhiều; khó vì thợ kiêu, lúc nào cũng có nơi chào đón, các chủ tiệm thì chơi xấu lẫn nhau. “Có ngày ngủ dậy tôi giật mình vì trang Facebook của tiệm có vài trăm bình luận chê bai, đánh giá tiêu cực. Tìm hiểu ra thì toàn tài khoản ảo do chủ tiệm khác lập để giành khách”.

    Không người Mỹ nào chịu làm nail với giá “bèo” như người Việt vì phải chiều chuộng bao lượt khách lạ lẫn quen, ngày ngày hít hóa chất độc hại hay cắn răng chịu đựng sự chèn ép của đồng nghiệp, chưa kể những khi khách đông, chủ cũng phải lao vào làm như thợ, bữa trưa ăn lúc 6 giờ tối là chuyện bình thường.

    Bảo Anh cho rằng người Việt chấp nhận làm nghề này vì: “Mình hay nhân tiền đô ra tiền Việt nên thấy kiếm khá chứ thực ra là bán sức lao động giá rẻ. Ngồi cả ngày làm gãy lưng mới kiếm được tiền. Môi trường nhiều hóa chất độc hại, ai cũng biết nhưng đều tự lừa mình: có chết ngay đâu mà lo”.

    Theo Đẹp

  • Hai vợ chồng cùng "song kiếm hợp bích", hỗ trợ nhau trong các công ty gia đình là kịch bản không hề mới ở Việt Nam. Với nhiều trường hợp, việc này không gây ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình, thậm chí còn thúc đẩy hoạt động kinh doanh của công ty diễn ra trơn tru, thuận lợi hơn. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có nhiều câu chuyện ngoại lệ. Chẳng hạn câu chuyện của một vị đại gia ngành kềm nổi danh một thời, ông Trần Vĩnh Bảo. 

    Ông Bảo quê gốc ở Cần Thơ, sau đó ông lên Sài Gòn làm thợ sản xuất kềm. Nhờ đam mê với ngành, cộng thêm khả năng nắm bắt cơ hội và học hỏi nhanh, năm 2000, ông Bảo thành lập Kềm ViBa, viết tắt của Vĩnh Bảo.

    Đến 2006, Kềm ViBa bước vào giai đoạn huy hoàng khi xây dựng hệ thống với khoảng 400 nhân sự. Cùng với một hãng kềm khổng lồ đang rất thành công hiện nay, ViBa trở thành thương hiệu sản xuất kềm nổi tiếng nhất nhì Việt Nam.

    Lúc này, ông Bảo nghĩ đến chuyện gọi vốn đầu tư. Ông bán 30% cổ phần cho một nhà đầu tư Singapore, còn mình giữ lại 70%. Chỉ có điều về sau ông chia thêm 35% cổ phần cho vợ và đây cũng chính là lúc bị kịch bắt đầu.

    "Nhà đầu tư đó là người Hoa nói tiếng Anh, tôi không biết tiếng nên nhờ bà xã tôi làm việc. Đâu ngờ hai người đó phát sinh tình cảm. Ông đầu tư muốn chiếm đoạt luôn công ty, nên tôi phải ra đi…", ông Bảo chia sẻ.

    "Ông gài tôi phải bán công ty, kèm cam kết không làm kềm trong vòng 5 năm kể từ ngày bán công ty. Lúc đó danh dự tôi lớn lắm, tôi chỉ nghĩ đến cái chết thôi. Nhưng tôi nghĩ mình phải quyết tâm đứng lên làm lại, lấy lại danh dự đó".

    Giữ đúng cam kết, trong 5 năm, ông Bảo không bước chân trở lại ngành kềm. Nhưng ông đã tận dụng 5 năm đó để nghiên cứu thị trường kềm trên toàn thế giới, tìm cách lấy lại danh dự ngày nào.

    teknail 1
    Ông Trần Vĩnh Bảo

    Ông nhận thấy cách sử dụng cây kềm ở nước ngoài và Việt Nam không giống nhau. Nhân viên làm móng (nail) ở Mỹ phải kỳ công giữ vệ sinh cây kềm sau một lần sử dụng, bị phạt 500 - 1000 USD nếu quên bảo quản kềm. Để giải quyết bất cập cho họ, ông Bảo nghĩ đến một mô hình sản xuất kềm sạch, đồng thời tự mày mò, chế tạo máy móc cho riêng mình.

    Năm 2015, ông chủ ViBa ngày nào tiếp tục tái khởi nghiệp, sản xuất kềm ở tuổi gần 60 với thương hiệu kềm sạch TekNails. Đồng thời, ông vẫn cho ra đời những cây kềm truyền thống nhằm đáp ứng nhu cầu của một số khách hàng trong và ngoài nước.

    Ông cũng tâm sự: Ngành kềm có đặc thù là không có thiết bị máy móc dành riêng cho nó, mà khuôn mẫu phải tự chế tạo, muốn chế tạo phải am hiểu.

    "Đã có nhiều người mon men làm việc với tôi nhưng họ không thành tâm khi cộng tác, làm được dăm ba tháng thấy ngành kềm béo bở quá, họ tìm cách hạ tỷ lệ góp vốn xuống. Quỹ thời gian của tôi chỉ còn 5 năm nữa, nên tôi đi tìm những bạn trẻ. Tôi ước mơ 5 năm nữa, sẽ chuyển giao toàn bộ bí mật ngành kềm cho lớp trẻ", ông Bảo tâm sự.

    Ông đã từng mang mô hình kềm TekNails lên gọi vốn trong Shark Tank Việt Nam mùa đầu tiên và nhận được sự quan tâm đặc biệt của Shark Trần Anh Vương. Tuy nhiên vì số vốn ban đầu đặt ra quá cao nên startup của ông phải ra về tay trắng.

    Ở thời điểm cuộc phỏng vấn của chúng tôi diễn ra (2019), nghĩa là ngay sau khi TekNails lên sóng truyền hình, CEO Trần Vĩnh Bảo cho biết ông đang nỗ lực mở rộng, hoàn thiện quy trình sản xuất bằng công nghệ. Ông đặt mục tiêu cho ra đời 9 triệu sản phẩm/tháng.

    35 năm sản xuất kềm làm móng của doanh nghiệp Việt

    Sinh ra trong gia đình có 9 anh em, lại là con trưởng, tại Thành phố Cần Thơ, anh Trần Vĩnh Bảo tự tạo hướng đi cho gia đình - sơn sửa xe đạp và xe máy. Vì không hứng thú với nghề này, chàng trai trẻ lên Sài Gòn lập nghiệp vào năm 1980 với mong muốn tìm công việc có ý nghĩa hơn và kiếm thật nhiều tiền.

    Cơ duyên đến với nghề sản xuất kềm làm móng khá tình cờ khi anh làm lao công cho một lò kềm tại Phú Nhuận - nghề gia truyền của dòng họ Võ. Sau nhiều tháng được ông chủ hướng dẫn phục hồi cây kềm bằng cách cắt miếng thép tháp lại 2 mũi kềm đã mòn, chàng trai trẻ say mê mày mò cách làm công cụ này. Sau 6 năm học nghề từ Sài Gòn xuống tận Bến Tre cùng số tiền dành dụm, anh mở một xưởng nhỏ sản xuất kềm và dạy nghề cho các anh em trong nhà.

    Quy trình sản xuất từ một cây sắt thô để thành chiếc kềm hoàn thiện trải qua nhiều công đoạn với 78 chi tiết quan trọng như: dập đầu, dập cán, chặt rìa, mài bụng, mài lưng, ngấn rãnh, mài mang, khoan lớn, khoan nhỏ... Riêng phần con ốc để kết nối hai thân kềm được xem là linh hồn của sản phẩm. Tất cả đều làm bằng thủ công. Các em của ông mỗi người đảm nhiệm một khâu - từ chế tạo máy, chế tạo khuôn, mài bén, đánh bóng và ráp các chi tiết lại với nhau...

    "Những thành phẩm đầu tiên ra đời được đem phân phối cho thị trường, mang theo hy vọng và ước mơ của cả tập thể", ông nói.

    Năm 2000, ông quyết định thành lập công ty ViBa (viết tắt từ tên "Vĩnh Bảo"), do không đủ tài chính để thuê người thiết kế logo, anh em của ông tự sáng tạo. Sau đó, ông hợp tác cùng một người bạn để tuyển nhân công, mở rộng dây chuyền sản xuất.

    Giai đoạn 2001-2006 là thời điểm thịnh vượng nhất của ViBa - với hàng trăm nhân công và sản xuất 5.000 chiếc kềm mỗi ngày. Các doanh nghiệp từ Trung Quốc, Singapore, Philippines và Colombia... cũng gọi điện đặt hàng. Cung không đủ cầu, công nhân phải tăng ca bất kể đêm ngày.

    Ông chia sẻ: "Trước đó, tôi ao ước có thể sản xuất được 50 cây mỗi ngày, tôi nói với các em mình khi nào mỗi ngày làm ra được 500 cây thì chúng ta sẽ giàu. Thế nhưng khi làm 500 cây, 1.000 rồi đến 5.000 cây cũng không thấy giàu. Các em tôi đều nản, muốn từ bỏ nhưng vì thương anh, chúng lại tiếp tục".

    Do thiếu kinh nghiệm về pháp lý, về phương pháp quản lý nhân sự, tài chính chưa đúng cách, ông liên tiếp 5 lần gặp thất bại. Mỗi lần vấp ngã, ông quyết đứng dậy để làm lại từ đầu với nghề này, tuy nhiên, sai lầm lớn trong quản lý khiến ông đánh mất thương hiệu ViBa, các mối quan hệ có được sau mấy chục năm đều tan biến.

    Trải qua nhiều biến cố, ông nhận ra khâu yếu kém nhất là quy trình vận hành bộ máy nhân sự, marketing bán hàng và chăm sóc khách hàng. Ông tâm sự: "Khi ấy tôi chỉ chăm chăm hoàn thiện sản phẩm và kỹ thuật mà không biết gì về Internet, bán hàng online hay quảng bá sản phẩm, khiến thương hiệu bị bó hẹp, không phát triển được".

    teknail 1
    Ông Bảo giám sát từng quy trình sản xuất để đảm bảo chất lượng sản phẩm tốt nhất.

    Ông vừa thành lập công ty Teknails và định hướng cho doanh nghiệp mình công nghệ hóa quy trình sản xuất cũng như kỹ thuật bán tự động thay thế thủ công, tạo nên sản phẩm đồng đều và giảm thiểu khấu hao lớn và chỉ còn phụ thuộc một ít tay nghề thợ lâu năm. Ông mong muốn kết nối cộng đồng nails trên toàn thế giới để trao đổi kỹ năng nghề nghiệp, văn hóa và học tập lẫn nhau.

    Theo ông Trần Vĩnh Bảo, marketing truyền thống không còn phù hợp trong thời kỳ cách mạng 4.0. Vì vậy ông đã trang bị thêm trang thiết bị sản xuất và hệ thống "điện tử hóa" từ Website, App, Erp, Crm... để quản trị doanh nghiệp, chăm sóc khách hàng, mở rộng kênh bán hàng tiếp thị liên kết, xây dựng cộng đồng nail bền vững. Điểm nổi bật là hệ thống này trang bị cho tất cả thành viên tham gia từ thợ nail, chủ tiệm nail một website thông minh, cùng nhau liên kết chia sẻ giá trị.

    Theo Cafef

  • Một hệ thống tiệm nail của người Việt ở Nam California đã kiện chính quyền địa phương và tiểu bang $5 triệu vì tiếp tục bị cấm mở cửa lại, theo Yahoo.

    Hôm thứ Tư ngày 23/9/2020, Images Luxury Nail Lounge nộp đơn kiện chính quyền 3 thành phố nơi họ mở tiệm là Irvine, Newport Beach và Long Beach, cũng như 2 quận hạt Orange và Los Angeles, cùng tiểu bang California.

    Images Luxury Nail Lounge
    Một tiệm nail của Images Luxury Nail Lounge ở Irvine, Nam California. Ảnh: Yelp

    Hệ thống tiệm nail này cáo buộc chính quyền vi phạm quyền hiến định của họ như trong Hiến pháp Liên bang và California, qua việc thực thi lệnh hành pháp mà Thống đốc Gavin Newsom ban hành hôm 19/3/2020. Trong khi đến nay, nhiều doanh nghiệp tương tự được phép mở lại, tiệm nail vẫn phải đóng cửa.

    Ông Tony Nguyễn, tổng giám đốc Images Luxury Nail Lounge, lưu ý ''cộng đồng người Việt bị phân biệt đối xử trong lệnh hành pháp bất công và tùy tiện này''.

    Trong số 11,000 tiệm nail ở California, 80% là của người Việt. Ông Tony chỉ ra rằng ''vì tiểu bang, quận hạt và thành phố đã cho phép tiệm tóc mở lại bình thường, rõ ràng chính quyền thực thi các quy định theo kiểu phân biệt sắc tộc. Chẳng hạn, với tiệm tóc, người thợ đứng rất gần mặt khách. Còn với tiệm nail, người thợ có thể ngồi cách cả cánh tay. Tuy nhiên, tiệm tóc đã được phép mở lại bình thường, còn tiệm nail của người Việt thì chưa''.

    Mặc dù tiệm nail này đã được phép làm bên ngoài, nhưng ông Tony nhấn mạnh: ''Chúng tôi không thể làm bên ngoài. Hầu hết khu mua sắm mà chúng tôi mở tiệm không cho phép làm bên ngoài, rồi ghế và thiết bị của chúng tôi phải gắn xuống đất nữa''.

    Đơn kiện của Images Luxury Nail Lounge nêu rõ, 6 tháng qua, tiệm nail không làm ra đồng nào dù vẫn phải trả những chi phí cố định như thuê mặt bằng, lệ phí bằng hành nghề và thuế...

    Hơn nữa, tiệm nail cũng thực hiện đầy đủ biện pháp phòng ngừa Covid-19 để bảo đảm an toàn cho khách như đeo khẩu trang, giữ khoảng cách, giảm số lượng khách vô bên trong, làm thủ tục check-in và check-out không cần chạm tay, cứ 2 ghế mới sử dụng 1 ghế... Những biện pháp đó giúp tiệm nail an toàn bằng hoặc hơn những doanh nghiệp khác.

    Ông Tony cho hay ''Images Luxury Nail Lounge chỉ muốn được trả lại số tiền mà chính quyền lấy của họ qua việc thực thi các quy định tùy tiện theo kiểu phân biệt sắc tộc''.

    Theo Người Việt

     

     

  • Gắn bó với cộng đồng nghề nail ở California 15 năm, bà Đoàn Phương An nói dịch Covid-19 là cuộc khủng hoảng nghiêm trọng với ngành này trong nhiều thập niên.

    nganh nail tieu dieu 1

    Làm móng (nail) là ngành kinh doanh tỷ đô tại Mỹ. Một báo cáo của Trung tâm Lao động thuộc Đại học California tại Los Angeles (UCLA) phối hợp cùng Liên hiệp ngành móng lành mạnh California (CHNSC) công bố cuối tháng 11/2018 cho biết doanh thu ngành nail tăng dần từ năm 2008, từ dưới 2 tỷ USD để đạt khoảng 4,5 tỷ USD vào năm 2015, và dự kiến đạt gần 6 tỷ USD trong năm 2020.

    Tuy nhiên, viễn cảnh tăng trưởng của ngành nail bị đảo lộn hoàn toàn bởi dịch Covid-19. Tại California, chính quyền bang áp dụng giới nghiêm và yêu cầu đóng cửa những dịch vụ phi thiết yếu và những ngành có khả năng truyền nhiễm cao kể từ ngày 15/3.

    Bà Đoàn Phương An, chuyên viên quan hệ cộng đồng của CHNSC và cũng là một trong những người đầu tiên cùng sáng lập hội này, nói rằng Covid-19 là thiệt hại nặng nề đầu tiên với ngành nail mà bà từng chứng kiến.

    “Thấy nhiều chủ tiệm phải đóng cửa thì tôi buồn lắm... Ngành nail bây giờ rất là tiêu điều. Tội nghiệp lắm”, bà nói.

    nganh nail tieu dieu 1
    Bà Đoàn Phương An hướng dẫn các thành viên về thực hành làm móng an toàn. Ảnh: CHNSC.

    Nỗ lực cầm cự

    Chị Cát Mỹ, chủ tiệm nail đã hoạt động hơn 3 năm ở Los Angeles, nói: “Tôi nghĩ với những lứa 7X, 8X, 9X hoặc thậm chí những thế hệ trước như 4X, 5X thì chắc lần đầu tiên họ đối mặt với khủng hoảng như thế này”.

    Khảo sát 90 chủ tiệm nail ở California do Trung tâm Lao động thuộc UCLA và CHNSC cùng công bố đầu tháng 6 cho biết hơn một nửa chủ tiệm khó có thể thanh toán tiền mặt bằng trong hai tháng tới nếu tiếp tục ngưng hoạt động.

    Trong thời gian đóng cửa, chị Mỹ phải dùng tiền tiết kiệm để trả tiền thuê mặt bằng trong tháng 4 và 5. “Tiền tháng 6 thì tôi tạm ngưng đóng để theo dõi tình hình. Chủ đất có thể cho lùi, nhưng đến cuối năm thì mình vẫn phải trả dồn”.

    Tương tự, tiệm của chị Amy Nguyễn ở Hungtington Beach cũng phải đóng suốt 3 tháng qua, dù tiệm chỉ mới thành lập được hơn một năm. “Chi phí thuê mặt bằng của tiệm tôi khoảng 3.000 USD/tháng nên tôi cũng còn cầm cự được bằng tiền túi”.

    Trong khi đó, toàn bộ 14 nhân viên tại tiệm chị Cát Mỹ và 3 người thợ ở tiệm chị Amy buộc phải nghỉ không lương. Hơn 90% chủ tiệm ở California, trong khảo sát của UCLA và CHNSC, buộc phải ra quyết định tương tự.

    “Làm việc cộng đồng 15 năm nay, tôi rất thương những người thợ nail. Làm cái việc phải nâng tay, nâng chân người khác. Người Mỹ họ cũng to con hơn mình”, bà Phương An nói.

    Hơn nữa, thợ thỉnh thoảng phải đấm bóp cho khách chứ không chỉ là làm móng. Đó là những dịch vụ cộng thêm mà các tiệm tung ra để giữ khách hàng. “Khi đông khách thì chủ cũng phải lao ra làm chung với thợ chứ đâu phải ngồi không. Nên đồng tiền từ ngành nail là những đồng tiền mồ hôi nước mắt”.

    Cục Thống kê Lao động Mỹ (BLS) cho biết mức lương trung bình của thợ nail năm 2018 vào khoảng 25.000 USD/năm. Sau khi phải tạm ngưng việc do dịch, tất cả thợ tại tiệm của chị Cát Mỹ và chị Amy Nguyễn, cùng khoảng 30 triệu người Mỹ (số liệu đến đầu tháng 5, theo CNN) đã làm hồ sơ để nhận trợ cấp thất nghiệp.

    “Mỗi người thợ được nhận 150 USD của tiểu bang và 600 USD từ liên bang, là thành 750 USD mỗi tuần. Như vậy cũng đủ trang trải, nhiều khi còn dư. Nhưng hình như trợ cấp chỉ đến khoảng cuối tháng 7 là hết”, chị Cát Mỹ nói.

    Bên cạnh hỗ trợ tài chính cho người thợ, chủ tiệm nail cũng là đối tượng nằm trong các khoản cho vay ưu đãi của chính phủ liên bang để ứng phó với đại dịch, gọi là Đạo luật CARES. Khảo sát của UCLA và CHNSC cho biết hơn 60 chủ tiệm đã nộp đơn cho các chương trình này, nhưng một số người không đạt tiêu chuẩn để xem xét.

    Hai chương trình chính được nhiều người quan tâm, theo chị Cát Mỹ và Amy Nguyễn, là Chương trình vay vốn phục hồi thiệt hại kinh tế do thiên tai (EIDL) và Chương trình bảo vệ tiền lương (PPP), do Cục quản lý doanh nghiệp nhỏ (SBA) quản lý.

    EIDL cho vay có thể lên đến 2 triệu USD dùng để trang trải chi phí thiệt hại do đại dịch, với lãi suất hàng năm cho doanh nghiệp là 3,75% và thời hạn trả nợ tới 30 năm.

    Trong khi đó, chương trình PPP vốn là để cho doanh nghiệp vay trả lương cho nhân viên trong mùa dịch, trả lãi thế chấp hoặc trả tiền thuê cơ sở… Lãi suất cho vay của chương trình PPP chỉ 1%/năm, nhưng điểm đặc biệt là doanh nghiệp có thể được xoá nợ nếu chứng minh được 75% số tiền vay là dùng để trả lương.

    Chị Cát Mỹ đã nắm đến thông tin nhưng quyết định không nộp hồ sơ. “Bây giờ nhà nước giúp đỡ, cho mình mượn vài chục nghìn. Nhưng đó là cái nợ chứ không phải là cho không. Rồi cũng phải trả”. Do vậy, chị quyết định tiếp tục cầm cự bằng tiền cá nhân và đợi ngày mở cửa tiệm trở lại. “Họ cũng không có lý do gì để mà neo mình hoài. Tôi nghĩ việc mở cửa lại không thể muộn hơn tuần đầu tháng 7”.

    Lời nói hớ của thống đốc

    Năm 2018, toàn nước Mỹ có hơn 54.000 tiệm nail (làm móng chân, tay) với hơn 395.000 kỹ thuật viên có chứng chỉ hành nghề, theo Nails Magazine. Trong số này, hơn 70% là người Việt Nam và gốc Việt.

    Họ cũng là lực lượng chính, và áp đảo những sắc dân còn lại tại những bang chủ lực như California, Texas, Florida hoặc Georga. Riêng ở bang New York thì cộng đồng nail người Việt vẫn chiếm đa số nhưng ở tỷ lệ khiêm tốn hơn do sự cạnh tranh gay gắt của nhóm người Hoa và người Hàn.

    nganh nail tieu dieu 1

    Tuy nhiên, so với những tiểu bang khác, sự bức xúc của cộng đồng nail tại bang California với chính quyền gay gắt hơn, xuất phát từ một tuyên bố của thống đốc bang Gavin Newsom.

    Trong kế hoạch mở cửa của bang California, tiệm cắt tóc, làm tóc và tiệm làm móng nằm trong giai đoạn 3 của lộ trình. Dẫu vậy, từ ngày 26/5, các tiệm cắt tóc tại 47 trên tổng số 58 hạt ở California đã được cho phép đón khách trở lại.

    Nhìn nhận từ góc độ y tế, anh Wynn Huỳnh Trần, một bác sĩ hành nghề ở Los Angeles, cho rằng nếu so sánh giữa hai công việc thì làm móng có yếu tố rủi ro cao về truyền nhiễm hơn là làm tóc.

    Tuy nhiên, ngày 7/5, ông Newsom khẳng định trước giới truyền thông rằng “Sự lây nhiễm trong cộng đồng đầu tiên là xuất phát từ một tiệm làm móng”.

    Trong các diễn đàn trên Facebook của những nhóm cộng đồng người Việt ở California, nhiều ý kiến tỏ ra bức xúc vì phát biểu này của ông thống đốc.

    “Tôi nghĩ là ổng nói dóc. Ổng nói như vậy nhưng khi người ta hỏi là tiệm nào, vùng nào, hoặc xảy ra khi nào thì ổng không chỉ ra được. Ổng nói chuyện nhưng mà không có bằng chứng cụ thể để củng cố lời nói của ổng thì làm sao người ta tin, nói như mấy đứa con nít nói chuyện chơi thôi”, chị Amy Nguyễn bày tỏ bức xúc với Zing.

    Từ góc nhìn người chuyên gắn kết với cộng đồng nail, bà Phương An cho rằng ông thống đốc đã “nói hớ”.

    Bà không nghĩ ca bệnh đầu tiên thực sự xuất phát từ ngành nail, bởi vì phần lớn chủ-khách trong ngành này đều quen nhau. “Khách đi làm nail luôn là đi trong khu phố của họ, đi tiệm quen thôi. Làm nail thì mình không thể đi tiệm lạ được. Bởi vì đi tiệm lạ thì có thể gặp những vấn đề như tiền thì lấy đắt hơn, thợ có thể làm ẩu hơn hoặc không đúng ý mình.”

    Bác sĩ Wynn Trần cũng cho rằng Thống đốc Newsom đã không cung cấp được lý do thuyết phục cho phát biểu của mình.

    “Tôi nghĩ (phát biểu của thống đốc) là không nên. Nếu (phát biểu) không thay đổi được cách nhận thức, không thay đổi được kiểm soát dịch bệnh, cũng không thay đổi được cách chữa trị, thì không nhất thiết phải nói ra là từ đâu. Vì nếu như ông thống đốc nói là xuất phát từ đâu chăng nữa thì sẽ ảnh hưởng đến ngành đó”, anh nói với Zing.

    Khi không tìm được cơ sở để tin vào phát biểu của thống đốc bang, chị Cát Mỹ nói đây có thể là một chiêu để hạ uy tín ngành nail, vốn có lực lượng lao động là người Việt chiếm áp đảo. “Tiểu bang này theo phe Dân chủ, mà người Việt thì ủng hộ đảng Cộng hoà, ủng hộ Trump, nên ổng ghét”, chị nói.

    Khảo sát cử tri người Mỹ gốc Á năm 2018, một điều tra do nhóm nghiên cứu tại Đại học California-Riverside (UCR) thực hiện và được nhiều hãng thông tấn lớn của Mỹ dẫn lại, cho thấy tỉ lệ ủng hộ ông Trump trong cộng đồng người gốc Việt đến 64%.

    Con số này cao hơn hẳn những nhóm dân khác như gốc Philippines (48%), gốc Hàn (32%), gốc Ấn (28%) hay gốc Hoa (24%). Người gốc Việt cũng có xu hướng bầu cho các ứng viên đảng Cộng hoà trong cuộc đua vào Hạ viện liên bang.

    nganh nail tieu dieu 1

    Cuộc bầu cử tháng 11/2018 tại Quận Cam, nơi tập trung đông người gốc Việt sinh sống nhất ở Mỹ, ghi nhận 24 ứng viên là người gốc Việt ứng cử vào các cơ quan công quyền khác nhau. Báo Los Angeles Times cho biết gần như hầu hết người thắng cử là đảng viên đảng Cộng hoà.

    Tuy nhiên, phân tích dữ liệu cử tri của báo CalMatters (trụ sở ở Sacramento, California) năm 2016 dự báo xu hướng lòng trung thành với đảng Cộng hoà trong nhóm cử tri gốc Việt đang dịch chuyển theo độ tuổi. Cụ thể, tỷ lệ ủng hộ đảng này giảm dần từ mức 37% ở nhóm tuổi trên 55 còn 27% ở nhóm tuổi 35-44, và chỉ còn 12% ở nhóm tuổi 18-34.

    Trong khi đó, để cố gắng làm giảm tác hại từ lời “nói hớ” của thống đốc, bà Phương An và các cộng sự “phải trấn an các chị em ngành nail là khách sẽ không nghe theo đâu”.

    Một tháng sau, Sở Y tế cộng đồng California (CDPH) gửi đến đài NBC lời giải thích cụ thể hơn: “Ca lây nhiễm Covid-19 trong cộng đồng đầu tiên là từ một tiệm nail. Tuy nhiên, khi các hạt đang xem xét lại, chúng tôi nhận thấy lây nhiễm trong cộng đồng có thể diễn ra từ sớm hơn so với các mốc đã biết, và trước cả khi CDC thiết lập bộ quy tắc và năng lực xét nghiệm”.

    Tuy nhiên, những nỗ lực giải thích của chính quyền tiểu bang không xoa dịu được cơn bức xúc của cộng đồng ngành nail.

    Cuối tuần đầu tháng 6, nhiều nhóm người Việt tổ chức biểu tình đòi được mở cửa hoạt động lại. Hiệp hội ngành nail Pro Nails Association (trụ sở ở Irvine) thậm chí tuyên bố sẽ đâm đơn kiện Thống đốc Newsom vào tuần này. “Rất nhiều người đã sợ đến nỗi không dám bước vào tiệm nail. Phát biểu của ông thống đốc hoàn toàn vô căn cứ”, NBC ngày 8/6 dẫn lời ông Mike Võ, luật sư đại diện của hội.

    Mở cửa trong phập phù

    Vài ngày sau các cuộc biểu tình ở thành phố Westminster, đến ngày 12/6, Cơ quan y tế bang California cho biết hàng nghìn tiệm nail, tiệm xăm và massage sẽ được mở cửa trở lại trên phần lớn bang này kể từ ngày 19/6.

    Những chính sách phòng ngừa cũng tương tự như các cơ sở kinh doanh khác, đó là chủ tiệm và khách đều phải đeo khẩu trang, nâng cao tiêu chuẩn vệ sinh, và giới hạn số lượng khách được vào tiệm.

    Khi Zing liên lạc lại với chị Amy Nguyễn sau khi có thông tin này, chị cho biết đã báo cho khách hàng về việc mở cửa lại và đang “xếp lịch mỏi tay luôn”.

    Cửa tiệm của chị Amy từ khi mở cửa đến nay đều tuân thủ những tiêu chuẩn an toàn, như khi chủ hay thợ khi làm cho khách đều mang bao tay và đeo khẩu trang. Khi chuẩn bị mở cửa lại vào thứ 6 tới, chị cho biết áp dụng triệt để hơn, đồng thời yêu cầu khách phải đeo khẩu trang hay khi khách vào tiệm sẽ được đo thân nhiệt.

    Đặc biệt, khách cũng sẽ được yêu cầu ký tờ khai đồng thuận (consent form). “Chẳng hạn họ sẽ xác nhận là việc đến tiệm là hoàn toàn tự nguyện, hoặc điều kiện sức khoẻ đến nay là bình thường, họ cũng không lại gần hay tiếp xúc những người nhiễm Covid-19, chưa từng ra khỏi nước Mỹ trong 14 ngày qua".

    Biện pháp này nhằm bảo vệ cửa tiệm không phải chịu trách nhiệm nếu lời khai của khách không đúng sự thật.

    Chị Cát Mỹ cũng quyết định mở cửa tiệm dù tâm trạng phức tạp hơn. “Lúc chưa cho mở thì mình nôn nóng, mà bây giờ sắp được mở lại thì cũng sợ. Mình không chỉ giữ cho khách mà phải giữ cho cả thợ nữa. Chuyện gì xảy ra trong tiệm thì mình đều phải chịu trách nhiệm, khi đó còn rắc rối hơn”.

    nganh nail tieu dieu 1

    Để bảo đảm tuân thủ chỉ dẫn an toàn của chính quyền, chị Cát Mỹ cho biết sẽ giới hạn số lượng khách trong thời gian tới, và chỉ nhận những khách quen thân trước, rồi mới nhận những khách khác. “Hồi xưa mình còn nhận thêm khách vãng lai. Nhưng mà bây giờ sẽ giới hạn lại”.

    Bà chủ tiệm nail ở Los Angeles dự đoán lượt khách trong khoảng hai tuần đầu sau khi mở cửa lại sẽ rất nhiều, “vì quá lâu rồi họ không được đi làm móng, nhưng rồi sẽ giảm dần thôi vì họ vẫn còn lo ngại dịch”.

    Khi liên lạc lại với khoảng 15 chủ tiệm nail thân thuộc, bà Phương An cho biết nhiều người vẫn chưa định mở cửa lại ngay mà sẽ đợi thêm một thời gian nữa để theo dõi diễn biến của dịch.

    “Tôi nghĩ tình hình vẫn còn bấp bênh. Nếu mình sợ quá thì mình không nên làm. Chứ nếu đi làm mà sợ thì có hại cho tinh thần lắm”, bà Phương An nói.

    Những cảnh báo về làn sóng thứ 2, khi các ca nhiễm bệnh có thể tăng nhanh trở lại trong thời gian tới, là nguyên nhân chính khiến các chủ tiệm lo lắng.

    nganh nail tieu dieu 1

    Ở góc nhìn lạc quan hơn, bác sĩ Wynn Trần (ảnh bên) nói mở cửa lại cũng là cơ hội để người Việt cải tổ việc kinh doanh, và quan trọng hơn là để giữ vững thị phần nghề nail.

    “Bởi vì nếu gấp gáp hoạt động lại nhưng không đạt các tiêu chuẩn an toàn thì cũng sẽ bị buộc đóng cửa thôi. Sẽ có một số tiệm vượt qua kiểm định an toàn, nhưng một số tiệm có thể bị rớt. Mà nếu rớt đợt này thì sẽ rất khó để được cấp phép lại”, anh nói với Zing.

    Trong thời gian tới, vị bác sĩ cũng bày tỏ “sẽ không ngạc nhiên” nếu Bộ Y tế bang (CDPH) sẽ cùng với Bộ Bảo vệ người tiêu dùng (DCA) kiểm tra chéo các tiệm nail.

    Trước đây, việc đăng ký, kiểm định chất lượng và cấp phép hoạt động cho tiệm nail là trách nhiệm của Cơ quan nghề tóc và thẩm mỹ (CBBC) thuộc DCA. Tuy nhiên, “khi thống đốc đã cho rằng tiệm nail là nơi khởi nguồn của lây nhiễm Covid-19 trong cộng đồng thì các cơ quan y tế sẽ có trách nhiệm theo dõi tiếp, để chắc chắn rằng sẽ không còn rủi ro lây nhiễm nữa”, theo bác sĩ Wynn Trần.

    Theo Zing

  • Ông Ken Nguyễn đang nói chuyện với đài truyền hình WMGT / 41NBC.

    BYRON - Nhân dịp nói chuyện với một đài truyền hình địa phương, chủ nhân của một tiệm nail tại thị xã Byron, tiểu bang Georgia đã lên tiếng xin lỗi về việc từng treo bảng không nhận phục vụ làm móng chân cho những khách hàng nặng trên 200 pound (90.7 kg).

    Trong lần tiếp xúc đầu tiên với giới truyền thông về việc treo bảng này, ông Ken Nguyễn chủ tiệm Byron Nails nói rằng ông muốn xin lỗi đối với những ai đã cảm thấy bị xúc phạm hay bị phản cảm bởi tấm bảng.

    Có người từng báo tin cho đài truyền hình số 41 NBC - WMGT biết về tấm bảng không nhận khách hàng trên 200 pound. Một người nói rằng bà bị từ chối vì “tôi quá to con, họ nói vậy.”

    Sau khi tin này được loan trên đài, ông Ken Nguyễn cho biết tiệm của ông đã bị ảnh hưởng và bị giảm khách hàng.

    Vì vậy ông đã tháo bỏ tấm bảng mang tính chất kỳ thị người nặng cân nói trên.

    Ken Nguyễn nói với WMGT hôm thứ Tư, 29 tháng 1, rằng sau khi bị chỉ trích thì ông mới biết nội dung của tấm bảng đã phản cảm như thế nào, và ông rất hối tiếc về việc này.

    “Tôi muốn xin lỗi cho mọi sự hiểu lầm có thể đã xảy ra đối với bất cứ khách hàng nào,” Ken Nguyễn cho biết. “Đối với những ai cảm thấy đau lòng vì bị xúc phạm, tôi thành thật xin lỗi họ.”

    Ông cho biết là ghế làm móng chân cho khách hàng có mức giới hạn về sức chịu đựng cân nặng, nhưng ông không nhớ rõ mức đó là bao nhiêu. Vì lý do ấy mà ông đã đặt giới hạn là người ngồi không quá 200 pound.

    Ken Nguyễn giải thích, “Tôi đã quan tâm đến sự an toàn cho khách hàng. Mà khách hàng đã hiểu lầm, tôi chỉ không muốn bị trách nhiệm.” Rồi ông lập lại, “Tôi đã thật sự quan tâm đến sự an toàn cho khách hàng hơn những chuyện khác.”

    Điều ông Ken chưa dám nói hết, là lỡ khách hàng bị trục trặc gì đó do sự nặng cân gây ra khi ngồi trên ghế, thì ông và tiệm có thể bị lôi thôi, kiện cáo này nọ, vì trách nhiệm thuộc về ông.

    Một trong những người bênh vực ông Ken Nguyễn và tiệm của ông là bà LaQuita Smith. Bà này là thân chủ trong hơn mười năm. Bà nói ông Ken viết tấm bảng đó không với ý xấu.

    Bà Smith cho biết, “Văn hóa của chúng ta hoàn toàn khác với văn hóa của ông ấy. Cách ông ta giải thích về một cái gì đó thì lại hoàn toàn khác với cách tôi làm. Thành thử khi nghe ông ấy trình bày cho tôi biết (về tấm bảng ấy), tôi liền nói, không, ông ơi, ông không làm như vậy, vì phụ nữ chúng tôi rất nhạy cảm về cân nặng. Sau khi nghe tôi nói như thế, ông ấy hiểu ra. Và điều mà tôi thích nhất là ông đã thật sự biết lỗi và xin lỗi. Điều đó quan trọng hơn mọi thứ.”

    Ông Ken Nguyễn nói rằng sự việc vừa qua là sự hiểu lầm, và tiệm Byron Nails sẽ mở rộng cửa đón nhận bất cứ khách hàng nào kể từ nay.

    Nhằm cho thấy sự xin lỗi rất thành khẩn, Ken Nguyễn cho biết mọi dịch vụ trong tiệm của ông sẽ được giảm giá 10 phần trăm trong suốt ba tháng tới, bắt đầu từ đầu tháng Hai.

    Theo Viễn Đông Daily

  • Một sinh viên ở High Point, North Carolina, Mỹ, chứng kiến được cảnh thợ của một tiệm nail xẻ thịt nai ngay trong tiệm và chụp hình đăng lên Facebook.

    Theo đài Fox 5, quản lý của tiệm Diamond Nails trên đường Centennial cho biết một người khách mang con nai vào tiệm lúc 8 giờ 30 phút tối và lúc đó tiệm đã đóng cửa.

    Thợ nail xẻ thịt nai trong tiệm Diamond Nails ở High Point, North Carolina. (Hình: Morgan Taylor, Facebook)

     Một thợ nail liền trải thảm lên sàn và xẻ thịt nai ngay trong tiệm. Một số nguồn tin nói trong tiệm lúc đó có hai người khách bên trong.

    Quản lý của tiệm nói thịt nai thường được giao đến và để trong bọc, nhưng lần này nhiều thịt quá nên nhân viên phải cắt nhỏ ra để bỏ vừa thùng giữ lạnh.

    Sở Y Tế địa phương cho biết họ có nghe tin về sự việc này, nhưng không giải quyết các tình huống như vậy. Cơ quan này còn nói Hội Đồng Trang Điểm của North Carolina đang cho người điều tra.

    Trên trang Facebook, cô Morgan Taylor, người chụp tấm hình xẻ thịt trong tiệm nail, ghi: “Quý vị đang tìm một tiệm nail mới ở High Point, North Carolina phải không? Người của tiệm này biết làm đủ thứ, từ làm móng tay đến móng chân và còn biết xẻ thịt nai.”

    Hình ảnh này có đến hơn 2,600 người bình luận và được hơn 5,100 người “share” cho người khác xem.

    Rất nhiều người bình luận không hài lòng khi thấy thợ nail xẻ trong tiệm. Một vài người nói đùa, cho rằng thợ nail đã làm móng cho con nai trước khi xẻ thịt. Có người thì nói họ chưa bao giờ đến tiệm này và sẽ không bao giờ đến sau khi thấy hình ảnh này.

    Ngoài ra, đài Fox 5 cho biết tiệm Diamond Nails có đánh giá vệ sinh 96/100. 

    Theo Người Việt

  • Những người hâm mộ móng tay giả trên mạng đã bày tỏ cảm giác ghê tởm sau khi một người phụ nữ đăng bức ảnh chụp bộ móng tay của cô lên Facebook.

    Bức ảnh của người phụ nữ giấu tên cho thấy những chiếc móng giả acrylic màu tím được trang trí bằng ngôi sao bạc lấp lánh đã được nuôi dài đến độ khó coi.

    Cô đã chia sẻ bức ảnh này với các thành viên của nhóm Facebook mang tên That’s It, I’m Nail Shaming, và thu hút được hàng trăm người bình luận.

    Một số người dùng đã bị một phen thất kinh bởi hình ảnh này, nhưng những người khác chỉ đơn giản bình luận rằng bộ móng tay giả đã tồn tại quá lâu.

    "Chết tiệt, acrylic còn bền vững hơn rất nhiều mối quan hệ", một thành viên bày tỏ.

    Một người khác nói: "Cô ấy thật may mắn vì đã không bị rút móng tay theo cách đó!"

    Một người thứ ba chia sẻ không biết bản thân nên cảm thấy ra sao. Người này bình luận: "Tôi vừa thấy ghê tởm lại vừa thấy ấn tượng."

    Một số người khác viết rằng họ "hoàn toàn kinh hãi" khi thấy bức ảnh. "Tôi muốn hét lên khi nhìn thấy nó," một người dùng viết.

    Những bộ móng tay giả cũng thu hút được rất nhiều sự chú ý gần đây, sau vụ việc một người phụ nữ lên tiếng đáp trả khi mọi người bình luận bộ móng acrylic khiến cô trở nên vô dụng.

    Nicki Naomi đã lên Facebook để chia sẻ một danh sách hài hước về tất cả những điều cô có thể làm với móng tay giả của mình.

    Cô viết: "Gửi tới những người cảm thấy khó ở với những phụ nữ có móng tay dài, đây là những điều chúng tôi vẫn có thể làm dù gắn móng dài:

    "Chúng tôi có thể lau sạch mông của mình.

    "Chúng tôi vẫn đi làm ở công ty (không phải tất cả chúng tôi đều là những kẻ lừa đảo).

    "Chúng ta có thể gõ bàn phím (hơi ồn ào một chút nhưng vẫn có thể)."

    Nicki tiếp tục nói thêm rằng phụ nữ có móng tay giả cũng có thể tết tóc, thay tã, đánh nhau và thay tampon.

    VietHome (Theo Mirror)

  • Cộng đồng nails Việt trong ngày hôm nay bắt đầu rộ lên vụ việc 1 thợ nails Nam muốn chuyển việc nhưng đưa ra 1 mức lương có vẻ như cao hơn so với những gì mọi người tưởng tượng. Và theo như thường lệ, chưa cần biết giá trị của người thợ kia  ra sao, bài viết đã nhận được các chỉ trích nặng nề từ chủ và thợ nails Việt ở Anh vì theo như mọi người, người thợ này có vẻ hơi kiểu kì và đòi hỏi quá cao, đặc biệt là khi không muốn làm thêm Pedicure . 


    Là một người đã đi làm thợ và chủ hơn 15 năm nay, tôi thấy mức lương đó có thể là cao với 1 vài người nhưng thực tế đang rất phổ biến ở Anh Quốc.

    Một điều mà người đọc không quan tâm tới đó là tổng giá trị mà người thợ cũng như người chủ hiện tại nhận được, bởi lẽ từ trước tới nay, những người làm nails ở Anh luôn chỉ chú trọng tới con số, mà hoàn toàn bỏ qua các yếu tố khác. 

    Bài đăng tìm việc của thợ nails nam

    Trên trang rao vặt tìm thợ nails của chúng tôi có rất nhiều shop tuyển thợ lương £130, trên £150 và làm thời gian ít, nhẹ nhàng hơn. Bản thân chúng tôi luôn đi tìm những shop như này để mang tới cho thợ nails Việt, giúp họ tăng giá trị bản thân hơn ( Cùng ngồi làm 1 ngày, tại sao chúng ta không chọn việc nhẹ lương cao, mà cứ bắt mình làm mệt làm gì ? ) 

    Các bạn có thể tham khảo các bài quảng cáo này : Shop ko cần làm chân tay nước, trả cả tiền tàu,  Tìm thợ shop chỉ làm tới 5h, Shop London tìm thợ & Có Thưởng Thêm và nhiều shop khác tôi không tiện viết ra đây. 

    Theo cá nhân của tôi,  ngành nails của người Việt hiện tại khác xa so với 10 năm trước rồi, khái niệm tay nghề phải thật giỏi, làm thật đẹp mới được lương cao nó đã quá cũ trong thời đại phát triển như hiện nay.

    Dưới đây là những yếu tố giúp lương của thợ nails cao hơn mức bình thường mà tôi ( một thợ Nam - làm nails không đẹp )  đã trải qua trong 15 năm qua, xin được chia sẻ lại cho các bạn trong nghề. Thông điệp tôi muốn nói ra là :  Chúng ta nên Làm Việc Thông Minh Hơn, thay vì Làm Việc Chăm Chỉ Hơn ( Work Smarter, not Harder) ,hãy tìm tới những người coi trọng giá trị của chúng ta 

    1. Giá trị không chỉ ở tay nghề & không được tự giới hạn giá trị của bản thân mình

    Tôi viết điều này ra trước, vì nó mang tính quyết định tới những gì tôi sắp viết dưới đây. 

    Hầu như các tiệm nails tìm thợ đều dựa vào tay nghề để trả giá. Tuy nhiên, đó chỉ là câu chuyện 10 năm trước, trong ngành dịch vụ nails này còn nhiều thứ khác ngoài tay nghề mà nếu bạn có được, lương của bạn đảm bảo hơn người khác. 

    Thường thì chúng ta hay có giá theo thị trường và cứ theo dựa vào đó để đi tìm việc. Người A lương như vậy thì mình cũng như vậy. Theo tôi thì đây chỉ là con số tham khảo, bạn nên dựa vào từng shop và từng hoàn cảnh công việc mà có cách tăng lương cao hơn. 

    Điều quan trọng là chúng ta tìm được những shop và người chủ tận dụng được các giá trị mình mang lại, trong đó có : 

    2. Tiếng Anh tốt và chăm sóc khách tốt

    Tôi đã từng làm ở tiệm chủ và thợ không hề biết tiếng, bản thân tôi vừa phải làm nails tốt mà lại còn phải nghe phone và giải quyết các phàn nàn của khách. Với những tiệm như vậy, rõ ràng giá trị của tôi hơn hẳn so với những người khác. Chủ của tôi hiểu rõ những điều đó và họ rất hài lòng để cho tôi có 1 mức lương cao hơn bất cứ các shop khác thời bấy giờ. Quan trọng là tôi không phải làm chân & các chị con gái khác làm. 

    3. Lấy thêm trách nhiệm vào mình

    Tôi đã làm 1 shop ở London mà tuần nào cũng được chủ cho thêm tiền. Chỉ đơn giản là tôi là người tới sớm và về muộn hơn mọi người 5 phút.

    Khi tôi làm ở shop đó 1 vài tháng, tôi nhận ra là chủ của tôi là những người Việt rất quan tâm con cái, họ muốn có thời gian nhiều hơn với con nên tôi đề xuất để mình giữ chìa khoá tiệm, chịu trách nhiệm mở và đóng shop hàng ngày. và tất nhiên tôi yêu cầu tăng thêm lương ( lúc đó cao nhất shop mặc dù tay nghề mới 1 năm ). sau này anh chị chủ còn đi du lịch cả tháng và hoàn toàn tin tưởng để tôi giữ shop cho. Anh chị chủ shop còn dặn mọi người không để tôi làm chân, đơn giản vì tôi còn phải đứng nghe phone, nhận khách, phân chia khách cho thợ . 

    Việc ôm thêm trách nhiệm vào bản thân là một cách rất hiệu quả để tăng lương. Giá trị bạn mang lại thì vô biên vì nó phụ thuộc vào hoàn cảnh người chủ. 
    Nếu bạn gặp phải người chủ đang khó khăn, họ cần tiết kiệm từng đồng một thì họ sẽ không thấy được cái giá trị đó của bạn.  

    4. Lấy thêm khách về cho tiệm

    Tôi có một tài lẻ, đó là khả năng mời khách giới thiệu bạn bè, đi quảng cáo tới khách mới, hoặc gạ khách chuyển từ dịch vụ ít tiền sang nhiều tiền. Những shop tôi làm cho đều cực kì thích tôi ở điểm này vì mọi người muốn có nhiều tiền lên, thì phải có đông khách lên. Thường thì chúng ta cứ nghĩ làm tốt, đẹp bền là sẽ đông khách, nhưng cái đó chưa đủ. Còn rất nhiều cách khác để lấy khách mà không cần dùng tới tay nghề.

    5. Giúp chủ giữ tiệm 

    Tôi đã từng làm ở shop ngoài tỉnh, trong đó chủ là 1 người đầu tư, không biết gì về nails. Họ ở đó trông shop nhưng không làm. Tôi tới đó ngoài làm nails ra, còn giúp họ tuyển thợ, huấn luyện thợ , tư vấn cho họ cách phát triển shop. Tại thời điểm đó, họ chỉ mong có 1 phần lãi mang về để trả tiền thuê nhà, và tôi đã làm được điều đó nên hoàn toàn có giá trị với họ để họ tăng lương cao hơn hẳn so với thị trường. 

    Bạn nghĩ còn kĩ năng nào giúp thợ nails Việt ở Anh tăng giá trị, lương cao hơn, được đối xử tốt hơn không ? Hãy comment và gửi góp ý cho tôi nhé.   

    Tony Nguyễn - cộng tác viên VietHome, Thợ Nails Lâu Năm ở Anh

  • Những trường hợp hoại tử khi đi làm nail là khá hiếm, nhưng gần đây lại xuất hiện thường xuyên. Mới đây một phụ nữ đã khiếu nại một tiệm nail vì khiến ngón tay của bà bị hoại tử, phải mất vài tháng mới hồi phục. 

    Người phụ nữ này tên Jayne Sharp ở Knoxville, Tennessee, Hoa Kỳ. Bà vẫn đang cố gắng lấy lại cảm giác ở bàn tay sau khi trải qua nhiều cuộc phẫu thuật để loại bỏ vi khuẩn ăn thịt người. 

    Jayne cho rằng bà bị nhiễm khuẩn do bị cắt trúng ngón tay tại tiệm nail địa phương. Bà là một người mẹ, người bà và một nhân viên vệ sinh nha khoa đã về hưu. 

    ''Tôi rất thích đi giải trí, tôi thường chơi đánh bài. Nhưng giờ thì mọi thứ có khó hơn một chút. Tôi không thể xào bài được nữa'', bà Jayne. nói.  

    Trong suốt vài tháng, bà Jayne chỉ có thể sử dụng tay phải. ''Tôi còn không thể xỉa răng bằng chỉ nha khoa'', bà nói. Jayne còn không tin bà vẫn còn sống để kể lại câu chuyện hãi hùng, khi một vết cắt nhỏ lại có sức tàn phá kinh khủng như vậy.   


    Bà Jayne Sharp

    Mọi chuyện bắt đầu khi bà đi làm manicure tại tiệm Jazzy Nail Bar ở Turkey Creek. 

    ''Khi đang làm nail, tôi đột nhiên cảm thấy buốt ở ngón cái và la lên một tiếng ''á'', nhưng rồi tôi lại chẳng thấy có gì nghiêm trọng và tiếp tục nhìn vào điện thoại'', bà Jayne nói.  

    Theo Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh (CDC), vi khuẩn ăn thịt người có thể tồn tại bất cứ đâu và thường xâm nhập vào các vết thương hở. Đó có thể là những vết cắt, vết cào, phỏng hoặc vết côn trùng cắn. 

    Dù không thể nói chính xác vi khuẩn đã xâm nhập vào lúc nào, nhưng bà Jayne bắt đầu cảm thấy các triệu chứng bất thường sau khi bị phạm phải ngón tay ở tiệm nail kể trên. 

    Vào tối hôm đó, ngón cái của bà trở nên rất đau đớn khiến bà mất ngủ. Jayne tưởng mình bị cúm, nhưng con gái bà cũng là một y tá đã bảo mẹ hãy đi đến bệnh viện. 

    Ngày hôm sau, bà đi gặp một y sĩ tên Nikki Brown tại phòng khám Summit Medical Group. Kết quả khám bệnh cho thấy bà không bị cúm, và y sĩ cho rằng các triệu chứng đau đớn mệt mỏi có thể xuất phát từ ngón tay của bà. 

    Y sĩ Nikki Brown đánh dấu một vòng quanh ngón cái đang sưng của bà và yêu cầu bà về nhà theo dõi. 

    Bà Jayne đã quá mệt mỏi sau một đêm thức trắng nên đã thiếp đi khi về nhà. Khi y sĩ Brown gọi điện để kiểm tra tình hình, bà mới tỉnh giấc và giật mình nhận ra chỗ sưng đã lan lên cả cánh tay. Brown yêu cầu bà nhập viện cấp cứu ngay lập tức. 


    Ngón tay thâm đen của bà Jayne.

    Tại đây, bác sĩ cho biết bà có thể mất mạng và nhẹ nhất thì bà sẽ mất một cánh tay. Đây là hậu quả của việc bị vi khuẩn ăn thịt người tấn công. 

    Bác sĩ Udit Chaudhuri tại Summit Medical Group cho biết: ''Thông qua vết thương hở trên da, vi khuẩn sẽ xâm nhập và tấn công các mô mềm, sau đó đi vào đường máu. Bà ấy có thể mất ngón tay hoặc cả cánh tay nếu không được chẩn đoán chính xác''.  


    Bàn tay nhiễm khuẩn của bà Jayne.


    Ngón cái nhiễm khuẩn nặng nề.

    Cuộc đời của bà Jayne đã được cứu vớt nhờ phán đoán nhanh nhạy của y sĩ Brown và bác sĩ Chaudhuri. Bác sĩ cho biết ông rất hiếm thấy trường hợp này trong suốt sự nghiệp của mình, nhưng những người có hệ miễn dịch kém thường dễ mắc hơn. Bà Jayne quả đúng là bị tiểu đường. 

    Bà Jayne đang cố lấy lại cảm giác ở bàn tay. Một mảng thịt ở ngón cái đã bị lọc bỏ, nhưng ít ra bà không mất nguyên bàn tay. Tuy nhiên, chặng đường hồi phục phía trước của bà vẫn còn dài. ''Cuộc đời của tôi thay đổi 180 độ sau sự cố này'', bà nói.  


    Ngón cái của bà Jayne hậu phẫu thuật.


    Ngón cái nhiễm khuẩn và ngón cái nguyên vẹn của bà Jayne.

    Quản lý ở Jazzy Nail Bar cho biết tiệm đã bị State Board kiểm tra sau khi bà Jayne khiếu nại trường hợp của mình. Tuy nhiên, kết quả thanh tra cho thấy tiệm không làm sai vấn đề gì. 

    Người này cho biết tiệm đã khử trùng dụng cụ theo đúng quy chuẩn của State Board. 

    Phòng Bảo hiểm và Thương Mai Tennessee (TDCI) thường kiểm tra các salon định kỳ hàng năm, và họ cũng đi thanh tra mỗi khi nhận được khiếu nại. Đại diện của TDCI, ông Kevin Walters phát biểu rằng tiệm Jazzy Nail Bar hoàn toàn tuân thủ các quy định vệ sinh an toàn theo đúng yêu cầu.

    Bài liên quan: Tiệm nail bị phạt $4,000 vì làm nail cho khách bị tiểu đường - khách tử vong

    Viethome (theo wbir)

  • Nghề nail đem lại thu nhập ổn định, chắp cánh cho nhiều người đến gần hơn với giấc mơ Mỹ nhưng song hành với đó cũng là nguy cơ ung thư và nhiều hiểm họa sức khỏe khác.

    Kể từ khi Mai bắt đầu làm việc tại tiệm nail của mẹ tôi 5 năm trước, tôi luôn bắt gặp hình ảnh cô ngồi khom lưng chăm chút cho một bàn chân nào đó. Khi tôi đến tiệm vào buổi sáng, cô đắp chiếc 2 chiếc khăn nóng quanh chân một nam khách hàng. Cô xoay sở để cân bằng cơ thể mình một cách hoàn hảo trên chiếc ghế nhỏ xíu, đùi hơi gập quanh chân ghế spa. Khi đến phần massage, cô dồn lực, xoa bóp bắp chân theo những đường tròn nhỏ. Cô nổi tiếng là người massage giỏi nhất ở đây.

    Cô Mai làm "thợ nước" trong một tiệm nail ở Snellville, bang Georgia, Mỹ.

    Mai đánh son màu hồng, áo sơ mi của cô mới ủi. Đến cuối ngày, quần áo của cô có thể sẽ bị vấy sơn móng tay, dầu dưỡng móng tay, kem tẩy da chết chiết xuất lô hội hoặc hỗn hợp của những thứ đó.

    Mai là một "thợ nước". Điều đó có nghĩa là cô ấy chỉ có thể làm móng tay và móng chân, không cần thêm kỹ năng làm móng tay giả. Vì vậy, Mai không có bàn làm việc riêng. Khi hoàn thành một công việc, cô thư giãn trên ghế spa, đi tới phòng phía sau để ăn, hoặc lướt điện thoại ở phòng chờ phía trước.

    Ngồi cách Mai vài ghế spa là Phụng. Phụng có thể làm móng bột acrylics, vì vậy cô được gọi là "thợ bột". Phụng được khách hàng biết đến với cái tên Ivy, cô đang ngồi trên ghế đẩu, sửa lại móng cũ cho khách.

    Phụng được khách hàng biết đến với tên Ivy, là một trong những thợ nail lành nghề nhất tiệm.

    Cuối tuần, tôi thường đến cửa hàng giúp mẹ quét dọn, và thường thấy một đống bụi màu hồng, điểm xuyết những mẩu móng tay ở chân bàn của Phụng. Nhìn thấy tôi đến hôm nay, cô gật đầu chào rồi tiếp tục công việc với bộ móng. Chiếc áo ba lỗ màu hồng đào để lộ làn da mượt mà của cô, mái tóc cô được sấy vào nếp hoàn hảo.

    Phụng làm việc thuần thục như thể nó đã trở thành một loại phản xạ có điều kiện. Là một trong những nhân viên lành nghề nhất tiệm, cô hầu như đã bỏ lại các thợ nước phía sau. Biết đắp bột là một lợi thế, nhưng cũng là một mối độc hại.

    Phụng đeo một chiếc khẩu trang lớn màu trắng và lót 6 lớp khăn giấy bên trong để không bị ung thư. Dù ngồi ghế nhưng lưng cô vẫn đau vì phải khom xuống cả ngày. Cô cũng không được từ chối bất cứ yêu cầu của khách. "Khách hàng luôn nghĩ vì họ đang trả tiền nên họ có thể có mọi thứ họ muốn", Phụng nói.

    Sự bùng nổ của các thợ làm móng người Việt tại Georgia là kết quả của sự va chạm giữa hai phong trào. Phong trào đầu tiên bắt đầu ở California vào những năm 1970, khi những người tị nạn tìm đến California. Tippi Hedren - một diễn viên Hollywood, muốn giúp đỡ phụ nữ tại một trại tị nạn gần Sacramento nên đã thuê thợ làm móng riêng của mình tới dạy 20 phụ nữ cách làm móng. Lớp học đầu tiên đó tiếp tục dạy nghề cho nhiều sinh viên, đỉnh cao là một thế hệ hiện đang nắm thế độc tôn trong ngành nail.

    Phong trào thứ hai là cuộc di cư hàng loạt của người Việt Nam đến Atlanta – nơi có thời tiết dễ chịu, trong đó có Phụng. Cô đến Boston lần đầu vào tháng 11 năm 2005. Sau một tháng mùa đông sống ở Boston, cô chuyển đến Arizona nhưng nơi này lại quá nóng. "Tôi không muốn các con tôi phải khổ thêm nữa", Phụng nói.

    Suốt một năm sau đó, cô và chồng mỗi tối đều xem kênh dự báo thời tiết, lọc ra những thành phố có khí hậu tốt nhất. Chồng cô chọn Atlanta – nơi nhiều nắng và khí hậu ôn hòa, không có các hình thái thời tiết bất ổn, lại có rất nhiều người Việt sống ở đó. Họ chuyển tới Atlanta vào năm 2007. Năm 2009, Phụng mở một tiệm làm nail của riêng mình.

    Năm 2013, chồng Phụng qua đời vì đau tim. 10 tháng sau, cô bán cửa tiệm của mình và bắt đầu làm việc cho mẹ tôi.

    Các thợ nail chăm sóc khách hàng.

    Giờ đây, các tiệm làm móng đã trở thành hình thức kinh doanh chủ lực ở vùng ngoại ô miền nam nước Mỹ. Mọi trung tâm mua sắm đều có tiệm nail, nào là Diamond Nails (Móng kim cương), Classy Nails (Móng đẳng cấp), Fancy Nails (Móng độc lạ) hay Luxury Nails (Móng sang trọng). Thậm chí trong vài siêu thị Walmarts cũng có tiệm nail, tuy nhiên những địa điểm như vậy thường ít doanh thu hơn do khách hàng cho ít tiền tip hơn.

    Bên cạnh việc mở các tiệm làm móng, người Mỹ gốc Việt cũng cho ra mắt dây chuyền sản xuất của riêng mình, chủ yếu là ở Atlanta. Người Việt từ Tennessee, Alabama, South Carolina và Florida sẽ lái xe đến đó để lấy acetone, cotton và sơn móng tay.

    Những người thợ nail làm không phải vì đam mê, mà để kiếm sống thì đúng hơn. Với Mai, cô không có lựa chọn nào khác. Mẹ Mai bỏ đi ngay sau khi sinh con và bỏ cô lại trên giường bệnh viện. Các y tá lặng lẽ chuyển cô đến một trại trẻ mồ côi địa phương, nơi hàng trăm đứa trẻ cũng bị bỏ rơi như Mai. Mai không được đến trường. Cô học đọc và viết tại một ngôi chùa ở địa phương. Không được nhận nền giáo dục cơ bản, cô dường như lúc nào cũng phải vật lộn để sinh tồn - và điều đầu tiên cô làm là chạy trốn.

    Khi Mai 16 tuổi, cha nuôi của cô muốn gả cô cho một người đàn ông cô chưa từng gặp. Mai trốn khỏi trang trại của họ và trở về Biên Hòa, thành phố nơi cô sinh ra. Hai năm tiếp theo, cô làm việc trong một chợ cá. Mỗi buổi sáng, cô cạo vảy cá, cắt khúc rồi bán cá ở khu chợ mở cửa vào lúc bình minh. Chiều và tối, cô nhặt vỏ lon, túi nilon và chai nhựa để bán lấy tiền. Đêm đến, cô mắc võng ngủ ngay tại sạp hàng cá của mình.

    Vị cứu tinh đầu tiên của Mai chính là chồng cô. Chú ấy lái xe ba gác đi làm và tạt ngang qua hàng cá của cô vào một buổi sáng nọ. "Chắc chú ấy phải dễ thương lắm", tôi nói. Mai cười. Cô nói với tôi rằng bạn bè cô đã thuyết phục cô kết hôn với người đàn ông đó vì người đó có một ngôi nhà. "Họ nói cô cũng sẽ có nhà nếu hai cô chú thích nhau. Như thế sẽ an toàn hơn là ngủ màn trời chiếu đất", Mai kể lại.

    Ân nhân thứ hai của Mai cũng gặp cô trên đường phố. Người đàn ông này cô gọi là Ông 8, hay Chú 8, bắt gặp cô đi cùng chồng trên chiếc ba gác. Ông nhận ra cô là con lai và cảm nhận được cuộc sống của cô khó khăn nhường nào. Ông muốn giúp cô tới Mỹ, nơi cô có thể tìm cho mình một cuộc sống tốt hơn. Ông giúp Mai làm giấy khai sinh và giấy đăng ký kết hôn, rồi cho vợ chồng cô vay 1.000 USD để trang trải chi phí đi lại ở Sài Gòn.

    Khi mới đến Mỹ, cô sống ở Clarkston, một khu phố của Atlanta. Hàng xóm của Mai giới thiệu cô tới làm tại Tomopack, một nhà máy chế biến và cung cấp thực phẩm cho quân đội. Trong vòng vài tuần, Mai và chồng đã làm việc toàn thời gian. Cô đếm đồ ăn còn chồng cô xếp chúng lên các tấm kê hàng.

    "Cô không bao giờ nhận dù chỉ một đồng phúc lợi", Mai nói đầy kiêu hãnh và tự tin. Sau 10 năm gắn bó với Tomopack, hai vợ chồng Mai đều bị thôi việc. Một người bạn của Mai đang làm việc tại salon của cha tôi, bảo cô gọi cho mẹ tôi. Mai không có kinh nghiệm làm móng, nhưng mẹ tôi vẫn nhận cô.

    Thỉnh thoảng, Mai giúp mẹ tôi quét dọn và lau sàn sau giờ làm việc, mẹ tôi thường đưa thêm cho cô 5 hoặc 10USD. Số tiền đó không nhiều, nhưng chắc chắn vẫn hơn mức lương 3,75 USD/giờ tại Tomopack.

    Ngay từ khi mới đi làm, Mai đã gửi tiền về Việt Nam cho gia đình chồng. Tuy cuộc sống ở Mỹ của cô còn nghèo khó, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với ngôi nhà tranh của họ ở Việt Nam, ngôi nhà không có tường, chỉ có cột gỗ ở 4 góc. Tiền Mai gửi về được dùng để mua thực phẩm, thuốc thang và lo việc hiếu hỷ.

    Mai và Phụng vui vẻ nói chuyện với nhau.

    Sau nhiều năm sống ở Mỹ, Phụng cũng đủ khả năng đưa bố mẹ và một số anh chị em của mình qua đây, mặc dù một nửa trong số họ vẫn ở Việt Nam.

    Nhớ lại những khó khăn từng trải qua, Phụng nói: "Đôi khi cô cảm thấy muốn khóc, nhưng cô không khóc vì cô muốn các con nhìn thấy mẹ chúng cười. Cô sống vì chúng nó mà".

    Mai nói với tôi rằng cô ấy rất hạnh phúc. "Ông trời đã cho cô một công việc, và cuộc sống thật yên bình".

    "Cô có bao giờ nghĩ tới việc chuyển đi chỗ khác không?", tôi hỏi. "Không, cô sống ở Stone Mountain 16 năm rồi. Cô quen ở đây rồi".

    Mai ngồi, tay vòng qua lưng ghế, hai chân bắt chéo. Son môi của cô hơi phai đi sau khi chăm sóc chân cho 2 khách hàng, nhưng lưng cô vẫn ưỡn thẳng. Đôi mắt Mai có ánh nhìn xa xăm giống Phụng, nhưng khi cô nhắm mắt lại với khuôn miệng mỉm cười, trông cô thực sự rất ung dung tự tại.

    * Bài viết của My Ngoc To - con gái một chủ tiệm nail gốc Việt tại Snellville (bang Georgia, Mỹ) đăng trên The Guardians.

    Viethome (theo Helino)

  • Không biết từ bao giờ tỉ lệ 6 – 4 đã tồn tại thành quy tắc ngầm bất di, bất dịch trong ngành nail. Với tỉ lệ này người lao động được hưởng tới 60% income do mình làm ra. Còn chủ tiệm nail, người quản lý, điều hành được hưởng 4 phần để lo cho tất cả các vấn đề như: nail supply, rent, tax, electric, cable bill, license, insurance và hàng trăm thứ tiền khác….

    Tuy nhiên, như một chuyện thường tình của cuộc sống. You can be right, or you can be rich? Trước tình trạng tiền supply, tiền rent, mức sinh hoạt đang dần leo thang. Tỉ lệ 6-4 đang dần lộ những yếu điểm của nó, đọng thành 1 nút thắt cổ chai, kìm hãm hay thậm chí kết liễu luôn sự phát triển của ngành nail.

    Cơ sở vật chất xuống cấp

    Rõ ràng là nothing lasts forever. Tiệm nail cũng vậy, trung bình cứ 5 năm là phải đại tu 1 lần. Tiệm nào khá lắm thì 7-10 năm nhưng chắc chắn thời gian để càng lâu thì chi phí remodel sẽ càng lớn hơn bởi sẽ có thêm nhiều thứ cũ, lỗi mốt cần phải thay thế. Những bộ sofa bền nhất cũng không thể trụ đến 10 năm.

    Chi phí trung bình để remodel lại tiệm nail nhẹ thì 20-30 ngàn, lớn thì có thể lên tới 80 đến 100 ngàn Mỹ kim. Nghĩa là sau 5-10 năm, nếu chủ tiệm nail không có dư từ vài % lãi ít ỏi kia để lo khoản tiền trên thì nguy cơ đóng cửa hay sang nhượng lại tiệm là điều hiển nhiên.

    Miếng bánh thị phần bị xé lẻ

    Nail rõ ràng là 1 ngành công nghiệp làm đẹp hái ra tiền. Với bằng chứng là chuỗi tiệm Regal Nails cũng có doanh thu hàng năm xấp xỉ tới nửa tỉ đô. Mà nghề này lại chỉ có người Việt Nam là làm được, không yêu cầu bằng cấp. Miếng bánh này không những to, mà lại còn ngon nữa.

    Nhưng của không ngon (đây còn là của ngon), đông con cũng hết. Với việc có tới hơn 100 tiệm nail mở ra mỗi ngày, miếng bánh đang càng ngày bị xé ra thành từng mẩu vụn tí hon.

    Điều này khiến việc có 1 chỗ đứng trong lòng khách hàng đã khó. Chứ đừng nói đến việc có thể đầu tư, sinh lời, rồi cạnh tranh với các ông lớn khác. Đôi khi chỉ để nắm thị phần ở uptown nho nhỏ thôi cũng khiến chủ tiệm nail chi bộn tiền marketing. Tóm lại thì việc làm chủ tiệm nail bây giờ cũng chỉ là 1 kế sinh nhai. Chứ không còn là "rất gì và này nọ" như thập kỷ trước.

    Không có ngân quỹ khuyến mại, giảm giá, điều phối khách hàng

    Tỉ lệ lãi quá sát khiến chủ tiệm nail không thể có các chương trình giảm giá, khuyến mại như summer sale, loyalty discount hay happy hours… Và nếu không có các chương trình ưu đãi như vậy, làm sao bạn có thể điều phối khách hàng để tối ưu hóa lợi nhuận?

    Ví dụ như chương trình happy hour discount thường được dùng để lôi kéo khách hàng vào những giờ thấp điểm của ngày thấp điểm. Thường là 9am-2pm, from Mon to Thur. Nếu không có chương trình này, làm sao bạn có thể điều phối được lượng khách hàng hợp lý, tránh tình trạng khách đổ dồn vào những ngày cao điểm, khiến tiệm bạn không phục vụ được. Từ đó dẫn đến việc doanh thu sẽ bị rơi rớt, mất khách.

    Có nguy cơ vướng vào các vấn đề pháp lý

    Hiện nay rất nhiều chủ tiệm nail đang bất chấp các rủi ro về pháp lý khi trả lương cho thợ (cái này ai làm nghề cũng hiểu). Bởi thợ bây giờ quá thiếu, khiến nhiều chủ tiệm bất chấp là check hay cash. Chỉ cần có thợ là được rồi.

    Nhưng những hành động kiểu như trên dĩ nhiên sẽ khiến việc thuế khóa của nail salon không thể ngay ngắn. Chỉ vì vài % "lách" cho thợ mà nhiều chủ tiệm nail lúc nào cũng có nguy cơ bị phạt bởi sở thuế.

    Không thể nâng cấp trang thiết bị

    Vấn đề thứ nhất là nail supply. Giá nail supply đang tỉ lệ thuận với độ nóng của cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Vậy nên, nếu vẫn giữ giá dịch vụ cũ, nhiều khả năng các chủ tiệm nail sẽ phải tìm mua các loại nail supply ở phân khúc thấp hơn. Bởi lãi đã là quá sát, các chủ tiệm nail khó có thể gồng gánh thêm nữa.

    Hai là không có tiền thì không thể trang bị các tiện ích như găng tay tiệt trùng, hay đảm bảo các vấn đề vệ sinh. Thậm chí cả hệ thống Ventilation cũng khó có thể đầu tư/nâng cấp theo đúng quy định. Mà kể cả có Ventilation, nhiều tiệm nail cũng có chỉ để đối phó. Bởi khi dùng sẽ hút luôn không khí lạnh ra ngoài, gây tốn điện.

    Chủ còn phải làm nhiều hơn thợ

    Chính bởi tất cả những điều trên đã khiến rất nhiều chủ tiệm phải xắn tay áo vào làm nail. Vừa làm nail, vừa quản lý tiệm khiến người chủ rất dễ bị căng thẳng cục bộ, stress. Rất nhiều người tự hỏi tại sao lắm lúc chủ "go crazy". La rầy từ nhân viên tới khách hàng. Âu cũng là do họ không hiểu những áp lực mà chủ tiệm đang trải qua.

    Kết luận

    Tỉ lệ 6-4 hiện vẫn đang là điểm nhức nhối trong sự phát triển của ngành nail. Thậm chí nhiều chủ tiệm nail, vì cơn túng quẫn khi thiếu thợ đã sẵn sàng trả tỉ lệ tới 7-3. Mà theo kinh nghiệm của tác giả, việc này không khác gì tự giết chết đứa con tinh thần của mình.

    Rất nhiều thợ nail không hiểu rằng, sau khi trừ chi phí, chủ tiệm thu ít hơn thợ. Mà áp lực công việc và trách nhiệm lại lớn hơn rất nhiều. Thị trường thì có hạn, trong khi các tiệm nail đua nhau mở ra. Vậy nên để cứu lấy ngành nail, các thợ nail nên hiểu và thông cảm cho chủ.

    Các chủ tiệm nail cũng cần phải tự nhìn lại mình. Đừng dùng đồng tiền để lôi kéo con người, đừng chiều hư thợ nữa. Thay vào đó hãy improve yourself, improve tiệm nail của bạn. Hãy sử dụng tốt các nguồn lực trong tay để thu hút khách. Và giữ chân thợ bằng cái tâm, cái tầm của mình. Đừng lấy con dao 2 lưỡi mang tên "tỉ lệ cao" để mê hoặc thợ. Vì không sớm thì muộn, lưỡi của nó cũng kề sát cổ bạn giống như bao tiệm nail đang im lặng đóng cửa hay sống lay lắt qua ngày xứ cờ hoa này.

    Viethome (theo Báo Nail Việt)

  • Mới đây trên Facebook của bạn Milan Nie đã đăng 1 clip cho thấy hình ảnh những người khách da đen quát tháo trong 1 tiệm nail. Sở dĩ tiệm bị khách ''bá dơ'' hành là vì tiệm lấy giá quá rẻ. Và cái việc lấy giá rẻ có những nguyên nhân và hậu quả nhãn tiền như những gì chị Milan Nie chia sẻ dưới đây:

    ''Mấy anh chị cứ than phiền tiệm lớn trừ supply là ăn cướp mồ hôi nước mắt đi, vậy thì chui vào làm mấy tiệm $10/ cái fill như vầy mà làm nè. Để mà bị tụi bá dơ nó hành cho tím mặt, ăn quỵt không trả tiền.

    Cái gì cũng có giá của nó, tiệm lớn người ta nâng giá cao trừ supply là lấy thêm từ khách chứ có phải anh chị bỏ tiền túi đâu mà chửi trên đầu chủ chửi xuống. Rồi khi mấy chuyện như vậy xảy ra, hoặc là khi anh chị làm bị mắng vốn, phải bớt tiền khách, phải sửa lại free thì ai là người đưa đầu ra chịu trận? Và còn cái supply làm thấy gớm phải tháo ra làm lại thì supply đó lượm lại dùng được à?

    Tiệm lớn bao nhiêu thứ phải lo, tiền trả Receptionists để tụi nó chịu trận bị chửi dùm khi anh chị làm ẩu cho khách thì tụi nó và chủ với Managers như tụi tui phải hứng hết. Tiền trả POS máy móc để nhớ dùm đặc điểm khách hàng khó chịu, mất dạy ra sao để anh chị đỡ bị nó đì. Tiền reward cho khách để nó trở lại tiệm mà chủ phải bỏ tiền túi ra chịu trong khi anh chị vẫn ghi đủ tiền.

    Tiền chi phí quảng cáo, tiền điện cho máy hút lọc không khí giữ cho sức khỏe anh chị không hít bụi, hít liquid. Tiền supply (bao tay, dũa, buff, paraffin, v.v... ) xài 1 lần vứt mua 1 lần phải cả pallet cho anh chị tha hồ xài sang (tâm lý anh chị thợ nghĩ chủ trừ supply nên xài phí cho bỏ ghét ). Acetone vừa xài vừa đỗ, bột thì đắp 1 bộ tay là hết gần nửa hủ, khô quá - BỎ, chảy quá - BỎ, đang đắp mà ngứa quá - BỎ để gãi, trai đẹp xuất hiện - BỎ để ngắm cái rồi đắp tiếp, ôi thôi bao nhiêu thứ.

    Tiệm nail mệt mỏi, bất an vì gặp khách bựa.

    Trong khi tiệm xung quanh khác họ lấy giá rẻ hơn, paraffin bắt anh chị lột ra nấu lại xài tới khi chua lòm, mấy con chân ghẻ lén vứt đi cũng bị chủ canh bắt moi thùng rác ra lượm lại. Acetone ngâm tay cũ đục ngầu vẫn bắt lọc lại xài. Bao tay họ lo mà bắt anh chị xài xong mà chưa rách thì để dành xài tiếp cho cái chân sau.

    Tui nói thiệt đây là nói có sách mách có chứng của kinh nghiệm làm thợ 11 năm nhiều tiệm của tui. Nói điêu làm dog. So sánh đi giữa bị trừ supply $1-2 mà khách sang, hay muốn chui vô tiệm kế bên không trừ supply mà giá bèo nhèo rồi đương đầu với bao cái “nhức óc“ ?

    Xem clip này mà coi người VN bị ăn hiếp thế nào nè. Mấy anh chị thợ “giỏi“ làm ơn bớt chảnh động chút nghỉ ra ngoài mở tiệm, rồi ế ế cái phá giá, lấy rẻ bèo để kéo tạp nhạp vô bị nó ăn hiếp xong rồi lên mạng than vãn. Mấy anh chị hiểu hôn ??''

    Viethome (theo Facebook Milan Nie)

  • 1 khách Tây đã cảm thấy bị xúc phạm nặng nề khi lần đầu tiên hiểu được thợ nail Việt đang mắng nhiếc mình, còn gọi mình là ''bitch''.

    Khánh hàng nói tiếng Anh, đến từ Sydney, cho biết cô đã đưa người bạn trai biết tiếng Việt của mình đến cửa hàng để tìm hiểu xem các nhân viên đang bí mật nói với nhau những gì. Và những gì cô nghe được khiến cô rất sốc.

    “Tôi luôn cảm giác rằng họ đang nói xấu về khách hàng nhưng không có bằng chứng nên tôi đã thuyết phục bạn trai mình đi cùng”, cô viết trên Facebook.

    (Ảnh minh họa)

    Người phụ nữ kể rằng cô nhân viên đã bỏ qua bước sơn lót. Khi cô lịch sự nhắc nhở, nhân viên đã quay sang đồng nghiệp của mình và bắt đầu nói điều gì đó bằng tiếng Việt.

    “Bạn trai của tôi phiên dịch rằng cô nhân viên không muốn làm móng cho tôi và gọi tôi là “bitch”. Tôi cảm thấy bị xúc phạm, trong khi tôi đã tỏ ra rất lịch sự. Bạn trai tôi sau đó hỏi nhân viên kia rằng có vấn đề gì không bằng tiếng Việt”. Và người nhân viên trông có vẻ hoảng loạn khi cô nhận ra người bạn trai có thể hiểu mọi lời họ nói.

    "Không ai đáng bị đối xử theo cách đó dù họ có hiểu tiếng hay không", cô nói. Người phụ nữ cũng cho biết không phải tất cả các tiệm làm móng nào cũng như vậy. Cô đã nhận được sự đón tiếp thân thiện và chuyên nghiệp tại các cửa hàng khác.

    Sau khi câu chuyện được chia sẻ trên mạng xã hội nhiều người đã nhanh chóng chia sẻ câu chuyện tương tự về việc bị nhân viên nói xấu bằng tiếng nước ngoài.

    Viethome (theo tintucuc)

  • Một người mẹ gần như cần phải cắt bỏ cả ngón tay của mình sau khi vết cắt từ máy bào của thợ nail nhiễm trùng và sưng đen.

    Cô Brittany Guyatt, 20 tuổi, đến từ Swindon, Wiltshire, cho rằng thiết bị đã bị nhiễm bẩn khi cô đi làm móng vào ngày 15 tháng 3.

    Trong vài ngày tiếp theo, một vết bầm tím đã phát triển thành mụn nước đỏ nhưng ngày càng 'phình to'.

    Một khối u nhỏ kích thước một centimet bị nhiễm trùng, chứa đầy mủ có mùi khó chịu và khiến cô đau đớn không chịu nổi.

    Cô Guyatt được yêu cầu phải phẫu thuật vào ngày 29 tháng 5 để loại bỏ thứ được bác sĩ chẩn đoán là u hạt, nếu không cô sẽ mất một phần ngón tay.

    Cô thề sẽ không bao giờ làm móng acrylic nữa và cảnh báo những người khác cần đảm bảo các thiết bị được khử trùng đúng cách.

    Sau khi chia sẻ rắc rối của mình trên phương tiện truyền thông xã hội, cảnh báo của cô đã nhận được hơn 21.000 lượt thích, bình luận và chia sẻ từ những người dùng Facebook.

    Cô Guyatt nói: 'Bạn thấy những điều này và không bao giờ nghĩ rằng nó sẽ xảy ra với bạn. Tôi sẽ không bao giờ làm móng nữa - nó không đáng. Tôi thà mua móng đính sẵn còn hơn.

    'Bác sĩ nói rằng nguyên nhân có thể là do những dụng cụ mà salon đã sử dụng. Chúng có thể đã bị nhiễm khuẩn.

    'Tôi chỉ muốn những phụ nữ khác đảm bảo rằng họ nhìn thấy các thợ nail khử trùng thiết bị trước khi sử dụng. Trước giờ tôi chưa bao giờ thấy họ lau chúng. Hãy chắc chắn rằng bạn ghé tiệm mà bạn tin tưởng.’

    Cô Guyatt và chị gái đã quyết định làm móng tại một tiệm nail địa phương mà họ từng đến trước đây. Tên của cửa tiệm không được tiết lộ.


    Bộ móng của 2 chị em rất đẹp khi mới làm xong.

    Cô Guyatt, người đã sinh con gái Harper một tháng sau khi bị thương, nói: 'Khi người thợ nam đang bào đầu móng giả, tôi cảm thấy chiếc máy bào cắt vào đầu ngón tay tôi.

    'Anh ta khá mạnh tay và khi anh ta tóm lấy ngón tay tôi, nó bắt đầu ngứa ran và nóng rát. Tuy nhiên không có gì xảy ra trong vài tiếng sau đó.

    Khi vết thương trở nên tồi tệ hơn và cục u nhỏ xuất hiện, cô Guyatt buộc phải đi khám bác sĩ. Các loại thuốc cô cần dùng khiến cô phải ngừng cho con bú.

    'Tôi thực sự chán nản vì điều đó vì tôi thực sự thích nuôi con bằng sữa mẹ và cảm thấy chúng tôi có một kết nối tuyệt vời,' cô bày tỏ.

    Trong lần khám thứ hai tại Bệnh viện Great Western, Swindon, cô Guyatt đã được xét nghiệm máu và chụp X-quang để đảm bảo khối u hạt không ăn vào xương của cô.

    Cô cho biết, 'Họ lo lắng về việc nó sẽ ăn sâu vào ngón tay của tôi. Họ đã xem xét, lấy sinh thiết và phẫu thuật cắt khối u ra.'

    Cô Guyatt hy vọng bằng cách chia sẻ câu chuyện của mình, cô sẽ khuyến khích nhiều người cẩn trọng hơn khi chọn tiệm làm móng.


    Cô đã không thể cho con mới sinh bú sữa mẹ vì phải dùng thuốc, có thể gây hại cho bé.


    Không thể cho con bú sữa mẹ là điều đáng tiếc nhất đối với Guyatt.

    VietHome (Theo Daily Mail)

  • Dù đứng ra kể xấu tiệm nhưng người khách trong câu chuyện này vấp phải nhiều ý kiến trái chiều.

    Như canh bạc cuộc đời, chuyện làm đẹp của chị em lúc nào cũng lắm gian nan và truân chuyên. Mua hàng online thì suốt ngày phải lo lắng vì không biết đồ nhận được có giống ảnh minh hoạ không. Còn làm tóc thì nếu không "được lòng" thợ, rủi ro tăng lên gấp bội. Chưa kể đến mới đây xuất hiện trend làm móng đắp gel thì bị hét giá trên trời nếu lơ mơ, thiếu kinh nghiệm!

    Mới đây, một cô nàng ngậm ngùi chia sẻ câu chuyện làm nail với giá gần 2 triệu đồng trên một hội nhóm. 

    Với giọng điệu cay đắng, cư dân mạng có nickname Suky Trần kể lại: "Mình xin ý kiến của các bạn trong ngành nail. Đây là bộ móng của chị mình, các bạn cho mình hỏi với nail art 10 móng tay và 2 móng chân thế này có giá là 600k (600k là tiền công vẽ) thì có phải là hơi quá đáng không?

    Vì mình là người rủ chị ấy đi thử, nhưng sau đó chị mình lại khá bất ngờ vì số tiền phải trả cho 1 mẫu vẽ vô cùng bình thường như thế này, làm mình thấy rất ái ngại."

    Hết tay đến chân đều được trang trí đơn giản, không có gì ấn tượng.
    Nhưng tổng giá tiền mà chủ tiệm ra bill lại rất "ấn tượng".

    Vậy là dân mạng "nổ" ra 2 chiều trang luận. Có người chê bộ nail vừa xấu vừa đắt, có người về phe chủ tiệm cho rằng giá 2 triệu cho bộ móng tay và móng chân được sơn gel là hoàn toàn hợp lý.

    Vân Mầuu: Nhiều người rất gì gì và này nọ nha. Muốn rẻ ra chợ mua sơn về tự sơn sao cứ di tiệm sang chảnh làm gì rồi đắt đỏ, xấu xí lại kêu ca. Biết đâu họ phải thuê mặt bằng để làm mất vài chục củ một tháng thì làm sao.

    Hồng Linh: Giá vậy đáng thôi, làm ở nơi sang chảnh giá vậy là bình thường. Nhiều chỗ còn hơn thế, chị nào muốn ngon bổ rẻ thì sang em.

    Nhu Quynh: Lúc vào làm sao không hỏi giá, đồng ý giá thì hẳn làm, không được thì thôi đâu ai ép nhỉ...

    Thái An: Bình thường giá hiện tại mình đi khoảng 200-300/ bộ. Cả tay và chân hết 600k là bao trọn gói. Thôi tiệm nào đắt thế thì tránh xa ra kẻo viêm màng túi dài dài.

    Nguyễn Thu Phương: Thế này chẳng mấy giàu lắm đây. Coi bộ sắp tới ngành nail quá tải người làm rồi!

    Liên hệ với tiệm nail được nhắc đến ở trên, đại diện cho biết chị khách đến cùng bạn và sử dụng gần hết dịch vụ. Sau khi thợ hoàn thành đã rất hài lòng, thậm chí còn khoe với bạn chị đó đi cùng tới cửa hàng nữa. Trước khi sử dụng dịch vụ chị khách cũng có coi qua menu có để rõ giá tiền từng dịch vụ. Người này rất bất ngờ khi thấy khách ở tiệm thì khen rồi về nhà lại chụp hình sản phẩm theo một cách tiêu cực.

    Viethome (theo Kenh 14)