câu chuyện nghề nail

  • Một tiệm nail ở Inglewood, thuộc Los Angeles, không những bị nhóm khách da đen “quỵt” tiền mà chủ tiệm còn bị nhóm người này kéo lê và đánh đập trên xe vào chiều Thứ Ba, 26 Tháng Hai.

    Nói chuyện với phóng viên Người Việt vào trưa Thứ Tư, chị Candy Hoàng Nguyễn, chủ nhân tiệm nail Candy’s, cho biết, “Đến bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy rất sợ, rất run, nhưng tôi muốn lên tiếng về chuyện này để các tiệm nail khác đề phòng, vì chưa bao giờ tôi thấy họ lộng hành đến như vậy.”

    Theo lời kể của chị Candy, chiều Thứ Ba, vào khoảng hơn 4 giờ chiều, có nhóm khách da đen 5 người vào tiệm của chị để làm móng. “Mấy cô này chỉ trong độ tuổi từ 15 đến 18 thôi. Tôi không nhớ chính xác là họ có từng vào tiệm tôi trước đây chưa, nhưng nếu có thì chắc là đi riêng, còn lần này thì cả 5 người vào cùng lúc,” chị nói. 

    Những cô gái trẻ này vào đòi làm những dịch vụ mắc tiền, như làm “full set,” làm “ombre”, rồi “design”… Tổng cộng hơn $200. Chị Candy kể tiếp, “Khi thấy 3 người làm xong đi ra khỏi tiệm, còn lại 2 người thì tôi đề nghị họ trả tiền. Lúc đó họ bắt đầu chỉ người này người kia, rồi chê thế này thế nọ. Thấy bất thường nên em gái tôi kêu đóng cửa lại, và gọi cảnh sát.”

    Nhóm 5 khách Mỹ đen trong độ tuổi từ 15-18 vào tiệm Candy’s Nail hôm chiều Thứ Ba, 26 Tháng Hai. (Hình: Chủ tiệm cung cấp)

    “Khi đó chiếc xe chở mấy người kia tới đậu ngay sát cửa tiệm. Một cô đứng ở ngoài cầm tiền quơ quơ ý như cổ là người trả tiền. Tôi mở cửa đi ra, thì hai cô khách kia cũng chạy ra. Tôi mở cửa xe phía hành khách kêu họ trả tiền, thì nghe tiếng la lên ‘1, 2, 3, chạy!’ và họ lao xe đi,” chị kể.

    Chị tiếp, “Khi đó tôi ngã vào trong xe, người nửa trong nửa ngoài, theo phản xạ tự nhiên thì tôi cứ cố bám, cố chụp vào cái gì đó để không bị rớt ra khỏi xe, cố đóng cửa lại để không bị văng xuống đường. Ngoài tôi thì trên xe chỉ có 3 người, chứ không phải 5, 1 người lái và 2 người ngồi ghế sau. Hai đứa ngồi sau chồm lên nắm tóc, đánh vào đầu, vào mặt tôi, có người đạp tôi ra khỏi xe. Tôi nhớ họ chạy một chút thì dừng lại, tôi chưa kịp định thần để tìm cách nhảy xuống thì họ lại lao xe chạy tiếp thêm một đoạn nữa rồi mời dừng hẳn. Tôi mở cửa nhảy ra khỏi xe thì họ lái đi mất.”

    >Một trong hai khách ra sau bắt đầu kiếm chuyện với tiệm để không trả tiền. (Hình: Chủ tiệm cung cấp)

    “Trên đường tôi lảo đảo đi về tiệm thì tôi nhìn thấy 1 người trong nhóm họ đi bộ ngược lại phía tôi. Tôi nói ‘Đừng bao giờ đến tiệm tôi nữa!’ thì cô ta giơ ngón tay giữa lên chửi. Về được đến tiệm thì tôi quỵ xuống luôn, cả người cứ run rẩy, điếng hồn,” chị nhớ lại.

    Theo lời chị Candy, một chốc sau khi chị về đến tiệm thì cảnh sát và xe cứu thương đến làm việc, lấy lời khai, “Có khoảng 4, 5 người khách còn lại trong tiệm lúc đó chịu làm nhân chứng. Có người đã chụp hình cũng như bảng số xe của đám người kia đưa cho cảnh sát.”

    Chị Candy cho biết chị đã làm ở tiệm này hơn 10 năm trước khi làm chủ khoảng 8 tháng nay, nhưng đây là lần đầu tiên chị chứng kiến cảnh khách giựt tiền hành xử hung tợn như thế.

    Cô gái ngồi bìa phải là một trong hai người đánh chủ tiệm nail trong xe. Hình: Chủ tiệm cung cấp)

    “Đây là khu mua sắm lớn, có rất nhiều cửa tiệm lớn chứ không phải là nơi vắng vẻ mà họ còn lộng hành như vậy đó,” chị nhận xét.

    Người chủ tiệm nói một cách xúc động, “Ai đi làm nail rồi cũng biết, kiếm được đồng tiền cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt, có những lúc mình ngồi làm chân mà khách kiếm chuyện dậm chân xuống bồn là nước văng lên mặt mình… Thế nên khi khách làm mà kiếm chuyện không trả tiền thì ai cũng theo phản xạ tự nhiên mà lên tiếng đòi thôi, chứ không phải lúc đó mình bình tĩnh để tính toán chuyện vài trăm đồng với mạng sống của mình.”

    “Khi rơi vào hoàn cảnh này rồi, thì tôi muốn nhắc các tiệm nên cảnh giác, khi thấy khách có cử chỉ bất thường, kiếm chuyện thì gọi cảnh sát. Khi khách gây sự thì chủ hay thợ trong tiệm nên can ngăn nhau. Đặc biệt khi chủ hay thợ nào chạy theo khách đòi tiền thì những người khác nên giữ họ lại, vì thực ra khi đó họ chỉ làm theo phản xạ tự nhiên, chứ không nghĩ tới nguy hiểm. Đừng kiểu sống chết mặc bay,” chị đưa tay chùi nước mắt.

    Viethome (theo Người Việt)

  • Bài viết của đọc giả Jayden Nguyen gửi về cho Viethome, xin chia sẻ cùng bạn đọc:

    Sau khi có bài về tìm ý tưởng để nâng cao chất lượng cuộc sống cộng đồng người Việt tại UK, tôi nhận ra rằng có mâu thuẫn không nhỏ trong suy nghĩ của cộng đồng chúng ta về việc ai là người hưởng lợi hơn trong shop nail. Tôi xin phép được nêu quan điểm của mình về vấn đề này và mong mọi người cùng đóng góp ý kiến. 

    Cá nhân tôi không thể nhìn thấy hết mọi vấn đề nên quan điểm có thể đúng hoặc sai, rất mong nhận được ý kiến đóng góp chia sẻ. Chân thành cảm ơn anh chị và các bạn. Theo thiển kiến của tôi, ở UK không có chủ shop thực sự. Hầu hết chủ shop cũng kiêm nhiệm là thợ và là người thợ tích cực nhất. 

    Chủ shop thường được thu nhập cao hơn thợ 1 vài lần nhưng lương đó cũng bao gồm tiền công của một người thợ, tiền lãi của nhà đầu tư (chủ shop phải dựng shop và xây dựng khách hàng), tiền công người quản lý, tiền công của người dọn dẹp vệ sinh, tiền công của người đi chợ nấu cơm cho thợ, tiền cho thuê nhà ở và quản lý nhà.Vào mùa đông vắng khách, thợ ung dung còn chủ thì ung thủ. 

    Nếu tính gộp lại mọi khoản lương mà chủ shop đã làm chưa chắc gì chủ shop đã có tiền lương xứng đáng. Ngoài ra chủ shop còn có thể gọi là nô lệ cho chính shop của mình vì ngay cả một ngày nghỉ cũng không dễ gì có được vì khi vắng chủ ai sẽ làm thay họ. Ngày nay, về cơ bản thợ làm nail đã nhận được tiền lương tương xứng với những gì họ bỏ ra. Làm cho chủ 10 họ được trả lương 6,7. 

    Tất nhiên, không chủ shop nào thuê thợ làm ra ít hơn số tiền mà họ phải trả lương cho thợ nhưng cũng không còn thợ nail nào chấp nhận làm 10 mà chỉ nhận 3,4 cả. Đôi khi gặp chủ không tốt, thợ cũng thấy không hài lòng nhưng họ hoàn toàn có quyền lựa chọn để đổi chỗ làm ngay lập tức. Thị trường việc làm trao cho họ quyền được lựa chọn đó.

    Điều thiệt thòi cho thợ là ở chỗ: Thường thì họ không có nhà cửa ổn định, cuộc sống nay đây mai đó sẽ làm họ mệt mỏi theo thời gian. Thợ không được hoặc không muốn báo thuế sẽ không được bảo đảm quyền lợi về lương hưu và khó khăn trong việc vay ngân hàng mua nhà, bảo lãnh người thân hoặc những việc cần có độ tín nhiệm cao trong xã hội. Khi thợ nhiều tuổi sẽ khó khăn tìm việc và cuộc sống sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Theo phân tích trên, cả chủ shop và thợ nail đều có thuận lợi và khó khăn của họ. 

    Nhưng cả hai có thật sự thành công, ai là người thắng cuộc ? Theo tôi thì chúng ta chưa thành công, chỉ có khách hàng là bên thắng cuộc. Thắng cuộc bởi họ nhận được sản phẩm tốt hơn nhưng giá thành lại luôn rẻ hơn. Người Việt chúng ta tham gia vào cuộc đua mà kiểu gì cũng thua, quân ta đánh quân mình thì làm sao không thua. Chủ shop có thể có thu nhập cao hơn chút ít nhưng công sức bỏ ra thì thêm rất nhiều. Còn thợ thì lương có cao, có được thoải mái hơn nhưng làm gì có chuyện lương cao mà năng suất thấp trên đất nước này. Là thợ, chúng ta luôn tạo ra giá trị thặng dư, tiền công nhận lại luôn nhỏ hơn công sức bỏ ra. 

    Vì thê nếu giá trên mỗi sản phẩm chúng ta làm ra ngày càng thấp thì chắc chắn là lương của chúng ta cũng ngày càng thấp. Chúng ta, những người Việt Nam thua cuộc, thua ở đâu? Theo tôi thua bằng sức lực bỏ ra quá nhiều, mầm mống bệnh tật trong cơ thể chưa biết ngày nào bùng phát, sức khỏe, sức lao động xuống nhanh hơn tuổi tác. Trên các chuyến bay của Vietnam airlines UK – VN, người Việt trông thật ốm yếu trong những trang phục đắt tiền, điện thoại mới nhất, túi, ví hàng hiệu.

    Nếu đánh giá về mức độ hạnh phúc, tôi không dám chắc chúng ta hạnh phúc hơn người Việt trong nước. Tôi nghĩ chúng ta cùng nhau tìm hiểu nguyên nhân thất bại này. Nghề nail đã mang đến sự đổi đời cho người Việt ở nước ngoài khắp năm châu, bản thân nó không phải không tốt. Lỗi là ở chúng ta những người đang là chủ của nó. Theo tôi, phần lỗi lớn là ở chính những người chủ shop. Họ cạnh tranh không cần biết thắng thua , không cần biết mình đang cạnh tranh với ai và được gì. 

    Tại UK, sau khi đảng bảo thủ lên cầm quyền năm 2007, một số lớn người Việt được cấp giấy tờ cư trú và được quyền mở shop. Shop nail mọc lên như nấm sau mưa. Để cạnh tranh với nhau, vũ khí duy nhất chúng ta có là giá, shop mở sau giảm giá thấp hơn shop mở trước và shop mở trước lại chống lại bằng cách giảm giá bằng hoặc thấp hơn. Cứ như thế chúng ta cùng nhau phá giá đến đáy. 

    Người Việt chiến đấu người Việt. Làm sao để bảo vệ và tăng giá? Câu hỏi này đang mong chờ câu trả lời từ ý kiến của các bạn !!! Tôi mong rằng chúng ta, những người Việt ở UK sẽ cùng nhau đoàn kết, xây dựng lại nghề nail, thương hiệu Nail Việt sẽ chiếm lĩnh thị trường, chúng ta cùng nhau nâng cao chất lượng cuộc sống và tầm vóc người Việt . 

    Tôi xin chắp bút ghi nhận mọi ý kiến và góp ý của các bạn. Xin cảm ơn đã đọc bài.

    Viethome

  • Nghề nail đem lại thu nhập ổn định, chắp cánh cho nhiều người đến gần hơn với giấc mơ Mỹ nhưng song hành với đó cũng là nguy cơ ung thư và nhiều hiểm họa sức khỏe khác.

    Kể từ khi Mai bắt đầu làm việc tại tiệm nail của mẹ tôi 5 năm trước, tôi luôn bắt gặp hình ảnh cô ngồi khom lưng chăm chút cho một bàn chân nào đó. Khi tôi đến tiệm vào buổi sáng, cô đắp chiếc 2 chiếc khăn nóng quanh chân một nam khách hàng. Cô xoay sở để cân bằng cơ thể mình một cách hoàn hảo trên chiếc ghế nhỏ xíu, đùi hơi gập quanh chân ghế spa. Khi đến phần massage, cô dồn lực, xoa bóp bắp chân theo những đường tròn nhỏ. Cô nổi tiếng là người massage giỏi nhất ở đây.

    Cô Mai làm "thợ nước" trong một tiệm nail ở Snellville, bang Georgia, Mỹ.

    Mai đánh son màu hồng, áo sơ mi của cô mới ủi. Đến cuối ngày, quần áo của cô có thể sẽ bị vấy sơn móng tay, dầu dưỡng móng tay, kem tẩy da chết chiết xuất lô hội hoặc hỗn hợp của những thứ đó.

    Mai là một "thợ nước". Điều đó có nghĩa là cô ấy chỉ có thể làm móng tay và móng chân, không cần thêm kỹ năng làm móng tay giả. Vì vậy, Mai không có bàn làm việc riêng. Khi hoàn thành một công việc, cô thư giãn trên ghế spa, đi tới phòng phía sau để ăn, hoặc lướt điện thoại ở phòng chờ phía trước.

    Ngồi cách Mai vài ghế spa là Phụng. Phụng có thể làm móng bột acrylics, vì vậy cô được gọi là "thợ bột". Phụng được khách hàng biết đến với cái tên Ivy, cô đang ngồi trên ghế đẩu, sửa lại móng cũ cho khách.

    Phụng được khách hàng biết đến với tên Ivy, là một trong những thợ nail lành nghề nhất tiệm.

    Cuối tuần, tôi thường đến cửa hàng giúp mẹ quét dọn, và thường thấy một đống bụi màu hồng, điểm xuyết những mẩu móng tay ở chân bàn của Phụng. Nhìn thấy tôi đến hôm nay, cô gật đầu chào rồi tiếp tục công việc với bộ móng. Chiếc áo ba lỗ màu hồng đào để lộ làn da mượt mà của cô, mái tóc cô được sấy vào nếp hoàn hảo.

    Phụng làm việc thuần thục như thể nó đã trở thành một loại phản xạ có điều kiện. Là một trong những nhân viên lành nghề nhất tiệm, cô hầu như đã bỏ lại các thợ nước phía sau. Biết đắp bột là một lợi thế, nhưng cũng là một mối độc hại.

    Phụng đeo một chiếc khẩu trang lớn màu trắng và lót 6 lớp khăn giấy bên trong để không bị ung thư. Dù ngồi ghế nhưng lưng cô vẫn đau vì phải khom xuống cả ngày. Cô cũng không được từ chối bất cứ yêu cầu của khách. "Khách hàng luôn nghĩ vì họ đang trả tiền nên họ có thể có mọi thứ họ muốn", Phụng nói.

    Sự bùng nổ của các thợ làm móng người Việt tại Georgia là kết quả của sự va chạm giữa hai phong trào. Phong trào đầu tiên bắt đầu ở California vào những năm 1970, khi những người tị nạn tìm đến California. Tippi Hedren - một diễn viên Hollywood, muốn giúp đỡ phụ nữ tại một trại tị nạn gần Sacramento nên đã thuê thợ làm móng riêng của mình tới dạy 20 phụ nữ cách làm móng. Lớp học đầu tiên đó tiếp tục dạy nghề cho nhiều sinh viên, đỉnh cao là một thế hệ hiện đang nắm thế độc tôn trong ngành nail.

    Phong trào thứ hai là cuộc di cư hàng loạt của người Việt Nam đến Atlanta – nơi có thời tiết dễ chịu, trong đó có Phụng. Cô đến Boston lần đầu vào tháng 11 năm 2005. Sau một tháng mùa đông sống ở Boston, cô chuyển đến Arizona nhưng nơi này lại quá nóng. "Tôi không muốn các con tôi phải khổ thêm nữa", Phụng nói.

    Suốt một năm sau đó, cô và chồng mỗi tối đều xem kênh dự báo thời tiết, lọc ra những thành phố có khí hậu tốt nhất. Chồng cô chọn Atlanta – nơi nhiều nắng và khí hậu ôn hòa, không có các hình thái thời tiết bất ổn, lại có rất nhiều người Việt sống ở đó. Họ chuyển tới Atlanta vào năm 2007. Năm 2009, Phụng mở một tiệm làm nail của riêng mình.

    Năm 2013, chồng Phụng qua đời vì đau tim. 10 tháng sau, cô bán cửa tiệm của mình và bắt đầu làm việc cho mẹ tôi.

    Các thợ nail chăm sóc khách hàng.

    Giờ đây, các tiệm làm móng đã trở thành hình thức kinh doanh chủ lực ở vùng ngoại ô miền nam nước Mỹ. Mọi trung tâm mua sắm đều có tiệm nail, nào là Diamond Nails (Móng kim cương), Classy Nails (Móng đẳng cấp), Fancy Nails (Móng độc lạ) hay Luxury Nails (Móng sang trọng). Thậm chí trong vài siêu thị Walmarts cũng có tiệm nail, tuy nhiên những địa điểm như vậy thường ít doanh thu hơn do khách hàng cho ít tiền tip hơn.

    Bên cạnh việc mở các tiệm làm móng, người Mỹ gốc Việt cũng cho ra mắt dây chuyền sản xuất của riêng mình, chủ yếu là ở Atlanta. Người Việt từ Tennessee, Alabama, South Carolina và Florida sẽ lái xe đến đó để lấy acetone, cotton và sơn móng tay.

    Những người thợ nail làm không phải vì đam mê, mà để kiếm sống thì đúng hơn. Với Mai, cô không có lựa chọn nào khác. Mẹ Mai bỏ đi ngay sau khi sinh con và bỏ cô lại trên giường bệnh viện. Các y tá lặng lẽ chuyển cô đến một trại trẻ mồ côi địa phương, nơi hàng trăm đứa trẻ cũng bị bỏ rơi như Mai. Mai không được đến trường. Cô học đọc và viết tại một ngôi chùa ở địa phương. Không được nhận nền giáo dục cơ bản, cô dường như lúc nào cũng phải vật lộn để sinh tồn - và điều đầu tiên cô làm là chạy trốn.

    Khi Mai 16 tuổi, cha nuôi của cô muốn gả cô cho một người đàn ông cô chưa từng gặp. Mai trốn khỏi trang trại của họ và trở về Biên Hòa, thành phố nơi cô sinh ra. Hai năm tiếp theo, cô làm việc trong một chợ cá. Mỗi buổi sáng, cô cạo vảy cá, cắt khúc rồi bán cá ở khu chợ mở cửa vào lúc bình minh. Chiều và tối, cô nhặt vỏ lon, túi nilon và chai nhựa để bán lấy tiền. Đêm đến, cô mắc võng ngủ ngay tại sạp hàng cá của mình.

    Vị cứu tinh đầu tiên của Mai chính là chồng cô. Chú ấy lái xe ba gác đi làm và tạt ngang qua hàng cá của cô vào một buổi sáng nọ. "Chắc chú ấy phải dễ thương lắm", tôi nói. Mai cười. Cô nói với tôi rằng bạn bè cô đã thuyết phục cô kết hôn với người đàn ông đó vì người đó có một ngôi nhà. "Họ nói cô cũng sẽ có nhà nếu hai cô chú thích nhau. Như thế sẽ an toàn hơn là ngủ màn trời chiếu đất", Mai kể lại.

    Ân nhân thứ hai của Mai cũng gặp cô trên đường phố. Người đàn ông này cô gọi là Ông 8, hay Chú 8, bắt gặp cô đi cùng chồng trên chiếc ba gác. Ông nhận ra cô là con lai và cảm nhận được cuộc sống của cô khó khăn nhường nào. Ông muốn giúp cô tới Mỹ, nơi cô có thể tìm cho mình một cuộc sống tốt hơn. Ông giúp Mai làm giấy khai sinh và giấy đăng ký kết hôn, rồi cho vợ chồng cô vay 1.000 USD để trang trải chi phí đi lại ở Sài Gòn.

    Khi mới đến Mỹ, cô sống ở Clarkston, một khu phố của Atlanta. Hàng xóm của Mai giới thiệu cô tới làm tại Tomopack, một nhà máy chế biến và cung cấp thực phẩm cho quân đội. Trong vòng vài tuần, Mai và chồng đã làm việc toàn thời gian. Cô đếm đồ ăn còn chồng cô xếp chúng lên các tấm kê hàng.

    "Cô không bao giờ nhận dù chỉ một đồng phúc lợi", Mai nói đầy kiêu hãnh và tự tin. Sau 10 năm gắn bó với Tomopack, hai vợ chồng Mai đều bị thôi việc. Một người bạn của Mai đang làm việc tại salon của cha tôi, bảo cô gọi cho mẹ tôi. Mai không có kinh nghiệm làm móng, nhưng mẹ tôi vẫn nhận cô.

    Thỉnh thoảng, Mai giúp mẹ tôi quét dọn và lau sàn sau giờ làm việc, mẹ tôi thường đưa thêm cho cô 5 hoặc 10USD. Số tiền đó không nhiều, nhưng chắc chắn vẫn hơn mức lương 3,75 USD/giờ tại Tomopack.

    Ngay từ khi mới đi làm, Mai đã gửi tiền về Việt Nam cho gia đình chồng. Tuy cuộc sống ở Mỹ của cô còn nghèo khó, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với ngôi nhà tranh của họ ở Việt Nam, ngôi nhà không có tường, chỉ có cột gỗ ở 4 góc. Tiền Mai gửi về được dùng để mua thực phẩm, thuốc thang và lo việc hiếu hỷ.

    Mai và Phụng vui vẻ nói chuyện với nhau.

    Sau nhiều năm sống ở Mỹ, Phụng cũng đủ khả năng đưa bố mẹ và một số anh chị em của mình qua đây, mặc dù một nửa trong số họ vẫn ở Việt Nam.

    Nhớ lại những khó khăn từng trải qua, Phụng nói: "Đôi khi cô cảm thấy muốn khóc, nhưng cô không khóc vì cô muốn các con nhìn thấy mẹ chúng cười. Cô sống vì chúng nó mà".

    Mai nói với tôi rằng cô ấy rất hạnh phúc. "Ông trời đã cho cô một công việc, và cuộc sống thật yên bình".

    "Cô có bao giờ nghĩ tới việc chuyển đi chỗ khác không?", tôi hỏi. "Không, cô sống ở Stone Mountain 16 năm rồi. Cô quen ở đây rồi".

    Mai ngồi, tay vòng qua lưng ghế, hai chân bắt chéo. Son môi của cô hơi phai đi sau khi chăm sóc chân cho 2 khách hàng, nhưng lưng cô vẫn ưỡn thẳng. Đôi mắt Mai có ánh nhìn xa xăm giống Phụng, nhưng khi cô nhắm mắt lại với khuôn miệng mỉm cười, trông cô thực sự rất ung dung tự tại.

    * Bài viết của My Ngoc To - con gái một chủ tiệm nail gốc Việt tại Snellville (bang Georgia, Mỹ) đăng trên The Guardians.

    Viethome (theo Helino)

  • Làm trong tiệm nail đôi khi rất phức tạp bởi tiền 'tươi' trước mắt, bà con tranh giành khách lẫn nhau, dẫn tới việc bất đồng, thù ghét. Nhiều tiệm nằm trong các khu tội phạm, sự an toàn cho thợ lẫn khách cứ... lơ lửng trên đầu.

    Phần lớn thợ nail thường được chủ trả bằng tiền mặt (hoặc nửa tiền mặt, nửa ngân phiếu) nên họ (và chủ tiệm) không đóng hay đóng rất ít thuế thu nhập cá nhân và phúc lợi xã hội. Bảo hiểm với họ là một điều xa lạ. Tất nhiên sau này, họ sẽ không được lãnh (hoặc lãnh rất thấp) social security (tiền hưu trí). Bị tai nạn hay bệnh tật (nhất là dị ứng với các loại hóa chất), sẽ không có bảo hiểm chữa trị và thất nghiệp sẽ không được lãnh trợ cấp.

    Tiệm nào cũng thế, luôn có ba “thế lực” đối đầu chan chát nhau: chủ, thợ và khách. Hiếm khi ba thành phần này hòa hợp với nhau. Có tiệm chủ hiền thì gặp thợ trời ơi. Thợ lành thì chủ keo kiệt, tính toán từng tờ giấy lau tay. Còn không thì có khách trên trời dưới đất, ngồi làm cho đã bị chê xấu rồi xù tiền.

    Nhiều người làm cho đã xong vài bữa sau tới mắng vốn, đòi… dặm lại. Lỡ cắt phạm phải da, họ làm rùm beng lên, đòi đi kiện tụng. Cách tốt nhất là thôi để họ đi. Chủ chẳng muốn mất lòng khách, làm ồn ào xấu mặt chứ chẳng được gì. Không khéo họ lên internet viết review bậy bạ, chê đủ điều, mất khách như chơi. Coi như hôm đó thợ bị xui, làm cả tiếng không công, đã vậy còn bị chủ lườm liếc.

    Mệt mỏi nhất có lẽ là quan hệ giữa các chàng, các nàng thợ với nhau. Làm chung trong một không gian nhỏ hẹp, nhìn mặt nhau mỗi ngày. Kèn cựa vài bữa, không sớm thì muộn cũng này nọ, khách của chị khách của tôi rồi nói ra nói vô, mất lòng. Hai tiệm gần bên, cạnh tranh hạ giá, giành khách một hồi, sinh ra lắm chuyện. Cũng đúng, khi đồng tiền trước mắt và nỗi lo cơm áo gạo tiền ở phía sau, tự nhiên làm con người đâm ra xấu tính đi. Tình cảm, tình thương lúc này hoàn toàn vô nghĩa.  

    Phần lớn người Mỹ chẳng quan tâm bạn làm nghề gì (hay có để ý khinh khi cũng thầm trong bụng chứ chẳng dám nói ra ngoài bởi sợ kiện cho hết gia tài). Nên dễ dàng thấy các cô cậu Mỹ trắng trẻ tuổi, đẹp gái đẹp trai, hay những người trưởng thành đạo mạo đi làm lao công, giúp việc, bảo vệ, bồi bàn… miễn kiếm tiền để trả tiền nhà, tiền xe, quần áo, thức ăn, không thất nghiệp bị đuổi ra đường lết lết ăn xin hay tới các trung tâm cứu trợ xin tem phiếu là được.

    Với người châu Á, đặc biệt là Việt Nam, ý thức muốn làm chủ hay làm thầy ăn sâu vào trong máu. Ở đất Mỹ này phải làm bác sĩ, kỹ sư, giám đốc, quản lý công ty, chứ không thì... ê mặt. Chính vì vậy mà nhiều bậc cha mẹ, cố làm sống chết, vắt cạn hết sức để hy sinh kiếm tiền nuôi con ăn học thành ông nọ bà kia, nở mặt nở mày mà chẳng cần biết con cái mình thích hay giỏi ở lĩnh vực nào. Họ chỉ mong mai sau ra đời không phải làm việc chân tay như ba má chúng.

    Dù kiếm được nhiều tiền và vô cùng chân chính, nhưng không nghề nào bị nhiều người Việt nhìn bằng ánh mắt khó chịu, đôi khi có phần dè bỉu, rẻ khinh như nghề nail hết. Họ trực tiếp lẫn gián tiếp gọi bằng đủ thứ tên. Hết đi dũa, làm nai (đọc chệch từ nail), tới ôm chân Mỹ...

    Bỏ việc vì thành phố quá buồn

    Sau hơn bốn mươi năm phát triển ở Mỹ, hễ nhắc tới nghề nail là người ta nghĩ tới người Việt Nam. Ngoài những tiệm nhỏ, lẻ ra, thì nail đã thành một “đế chế” với những hệ thống franchise rải khắp đất nước rộng ba múi giờ này, tới tận vùng Alaska buốt giá hay hòn đảo nhỏ to của Hawaii của tỉ phú Charlie Tôn Quý, ông chủ hệ thống Regal Nails với hơn 1.100 tiệm trên khắp nước Mỹ, trong lòng các siêu thị của gã khổng lồ Walmart. Doanh thu mỗi năm lên tới 450 triệu USD, trong tổng số 8.5 tỉ USD của ngành nail.

    Có điều, phần lớn người đến Mỹ năm xưa giờ đã lớn tuổi, nghỉ hưu cả rồi. Con cháu họ học thành tài, làm bác sĩ, luật sư, cũng chẳng theo nghề nail nữa. Những người mới đến sau này cũng không nhiều. Các tiểu bang đã bắt đầu siết chặt, đi kiểm tra thường xuyên nên chủ tiệm cũng không đám thuê du học sinh hay người không có bằng cấp bởi lỡ bữa nào bị kiểm tra, phạt cho một đống tiền, thậm chí thu bằng, đóng cửa, lúc đó đói.

    Chính vì thế những người làm chủ bây giờ, nhất là các tiểu bang xa xôi, o bế thợ dữ lắm.

    Có lần, cô bạn từ Los Angeles, theo lời mời của một chủ tiệm tại thành phố Wausau (Wisconsin) sang làm giúp. Tiệm mới mở nhưng khách khá đông, có bữa làm không ngơi tay, chỉ kịp lua tô mì giữa trưa, rồi bắt tay làm tiếp. Cuối tháng, cô ấy khoe lương lên tới 9 ngàn đô la. Nhưng chỉ được hai tháng là phải bỏ về dù chị chủ năn nỉ hết lời, vì thành phố gì mà buồn quá. Ngày đi làm, tối về ở dưới tầng hầm, hết xem phim tới nghe cải lương, chuyển qua đánh bài tiến lên giữa mùa đông buốt giá. Mà cổ trụ hai tháng còn đỡ, vài người khác từ California nắng ấm bay qua, ở được ba ngày là lật đật kéo vali về liền, không thể ở thêm ngày nào nữa hết.

    Tôi có cô bạn mới mở tiệm khá đẹp, nằm trong khu shopping sang trọng gần Columbus (Ohio). Cô bé khá trẻ, sang Mỹ từ nhỏ, nhưng nhờ kinh nghiệm cày ải bao năm và sống trong môi trường toàn người Việt không nên cũng dữ dằn lắm. Em bảo do gần thủ phủ bang nên bị kiểm tra hoài, không thể thuê mướn người lậu được.

    Thợ ở đây phải có bằng. Mà ở cái chốn khỉ ho cò gáy, mùa đông lạnh kinh hồn này, tìm một người thợ lành nghề vô cùng khó. Thế là phải chiều chuộng, ưu đãi đủ người. Trả lương cao, mỗi tháng lên tới bảy, tám ngàn đô, lo chỗ ở chỗ ăn, lễ lộc cho nghỉ đầy đủ chứ họ buồn, giận, họ bỏ đi, hai mẹ con em ngồi dũa chắc gãy sống lưng. Nhưng đâu có yên. Hết người này õng ẹo, tới người khác đi sớm về trễ, rồi hạnh họe khách như chỗ không người. Tới lúc nhịn không nổi nữa thì em cho họ lên đường thôi. Con người chứ đâu phải gỗ đá mà hổng biết buồn biết giận.

    Mỗi lần tới hè, mở báo địa phương ra hay lên Facebook, thấy đầy những lời rao, bán tiệm thì ít, mà tìm thêm thợ thì nhiều. Nào là bao lương 1.200 đến 1.500 đô/tuần; đảm bảo lương mỗi tháng 6.000 đô. Các tiệm ở bang xa thậm chí bao ở với ăn. Nhưng hầu như năm nào cũng thiếu thợ.

    Nhà văn Nguyễn Hữu Tài

    Viethome (theo Thanh Niên)

  • Nữ diễn viên người Mỹ Jasmin Brown bị chỉ trích dữ dội vì nhại lại giọng của người Việt để mô tả công việc làm móng của họ trên đất khách.

    {show usergrouplevel="registered"}

    Diễn viên hài Mỹ Jasmin Brown vừa tung lên mạng một video, trong đó cô hóa thân vào vai một nhân viên làm móng và nhại lại giọng của người Việt trong lúc thuyết phục khách hàng sử dụng dịch vụ của tiệm. Cô này đăng video ghi lại cảnh này và chú thích: "Thật khó chịu khi đi làm móng".

    Jasmin Brown dùng giọng điệu bỡn cợt để nói về công việc làm móng của người Việt Nam. 

    Đoạn video dài gần 1 phút này đã nhận được 500.000 lượt xem. Dưới phần bình luận, rất nhiều tài khoản thể hiện sự phẫn nộ. Họ cho rằng ngôi sao 25 tuổi đang coi thường, có ý xúc phạm đến người Việt nói riêng, người châu Á nói chung. 

    Một thành viên bức xúc: "Tôi chẳng thấy buồn cười gì cả. Đó là sự thô lỗ, ngu dốt của một kẻ phân biệt chủng tộc". Người khác đồng tình với ý kiến này, bình luận thêm: "Người châu Á chúng tôi rất khó chịu về hành động của cô. Hãy xóa video ngay đi".

    Jasmin Brown, một nữ diễn viên hài người Mỹ, đã bị dân mạng chỉ trích dữ dội vì dùng giọng điệu bỡn cợt để mô tả lại công việc làm móng của người Việt Nam trên đất khách.

    Chưa hết, khi bị một người gọi đây là trò đùa vô vị, nữ diễn viên lập tức đáp trả: "Bạn có muốn được massage thêm 5 phút?".

    Mặc dù hứng vô số "gạch đá" nhưng Jasmin Brown vẫn nhất quyết không xóa video. Cô còn chia sẻ thêm một số hình ảnh vui vẻ bên bạn bè trong hộp đêm như chưa có gì xảy ra.

    Jasmin Savoy Brown là diễn viên hài khá nổi tiếng ở Mỹ. 

    Trước Brown, một nghệ sĩ khác là Anjelah Johnson cũng bị chỉ trích vì nhại lại công việc làm móng của người Việt trên đất Mỹ. 

    Jasmin Savoy Brown sinh năm 1994 tại Mỹ. Năm lên 4 tuổi, cô có vai diễn đầu tiên trong một vở nhạc kịch nhà thờ.

    Lớn lên, cô này tham gia vào nhiều vở nhạc kịch và là thành viên của nhiều câu lạc bộ, dàn hợp xướng và nhóm nhạc khác nhau.

    Vai diễn đưa Brown đến gần hơn với khán giả là Evie trong bộ phim truyền hình The Leftovers của kênh HBO. Brown được đánh giá là một nghệ sĩ hài trẻ đang lên. 

    {/show}

    Viethome (theo Zing)

  • Bài viết do bạn Jayden Nguyen gửi đến Viethome, xin chia sẻ cùng bạn đọc:

    Sau khi lắng nghe ý kiến từ rất nhiều bạn đọc , tôi đồng tình với nhiều bạn rằng chúng ta cần có một hội nghề nail của người Viêt tai UK. Để hội nghề nails của chúng ta ra đời, điều khó khăn nhất, theo tôi, chính là ở quan điểm thờ ơ, thiếu niềm tin và một số, vô cùng ít, người phá đám.

    Chúng ta phải tập trung vào việc chúng ta làm. Mỗi người giơ cánh tay ủng hộ sẽ là tăng nguồn sức mạnh cho cộng đồng. Chỉ bằng việc làm nhỏ là kêu gọi mọi người tham gia, chia sẻ ý tưởng hay hoặc khuyến khích những người lần đầu trình bày ý tưởng của họ là chúng ta đã đóng góp cho cộng đồng người Việt rất nhiều. Tôi tin rằng, không có ai là người giỏi nhất, sức mạnh vô địch là ở sự đoàn kết. 

    Câu chuyện về hội nghề người Việt không phải tôi là người đầu tiên nêu ra, rất nhiều lần, nhiều người đã nêu ra nhưng cộng đồng chúng ta chưa chú ý, ủng hộ nhiệt tình và nó lại chìm vào quên lãng. Nhưng nếu không là chúng ta, không phải lúc này thì ai và khi nào chúng ta mới có hội nghề nail Việt, những người đang dành hết cuộc đời cho nó. Mỗi người bằng tài năng riêng hay tiếng nói của mình (nhiều khi không phải là tiền) có thể ủng hộ cộng đồng để tạo ra sức mạnh tổng hợp mang lại thay đổi cho chúng ta và cả tương lai thế hệ con cháu chúng ta sau này. Hội nghề nail Việt UK của chúng ta sẽ là nơi của những người có Tâm, có Uy Tín. 

    Shop nail của mỗi hội viên sẽ có những đặc trưng để khách hàng có thể dễ dàng tìm kiếm, nhận biết, tin tưởng và lựa chọn. Gia nhập hội là một vinh dự, lợi ích mà hội mang lại trở thành động lực để những ai chưa hành động vì cộng đồng (ví dụ phá giá, lừa gạt công đồng) tự nguyện tham gia hội, tự nguyện hành động theo điều lệ của hội. Trong hiểu biết hạn chế, tôi xin trình bày ý tưởng của mình. 

    Kính mong nhận được đóng góp ý kiến của mọi người. Tôi xin chân thành cảm ơn!

    1. Lợi ích của việc có hội nghề nails Việt

    Bất kỳ nhóm người nào có đặc điểm chung nhất định đều cần một tổ chức có cơ cấu cụ thể đại diện cho họ để cùng nhau đạt được mục tiêu chung, giống như lái một con thuyền vậy. Một đất nước cần có chính phủ, một doanh nghiệp cần ban giám đốc, một lớp học cần ban cán sự, một nhóm làm việc từ 2 người trở lên đã cần có tổ chức, ví dụ phi công trên máy bay, dù chỉ 2 người cũng có cơ trưởng và cơ phó. 

    Nếu bạn vỗ tay mà không có người dẫn nhịp cũng không thể thành bài. Tại sao người Việt chúng ta sống tại UK đã lâu mà chưa có một tổ chức đại diện cho chúng ta. Chúng ta có rất nhiều đặc điểm chung và điểm chung quan trọng nhất là cùng là người Việt sống ở UK. Chúng ta cùng làm một ngành nghề là nails vì thế chúng ta cần phải hợp tác với nhau để cùng nhau thành công. Đó là một điều tất yếu của cuộc sống. Trong phạm vi bài được viết vội tôi không thể nghĩ ra hết ích lợi của việc có một hội nghề cho người Việt nhưng tôi có thể lấy một vài ví dụ. Một lợi ích mà chúng ta đang bàn đến là làm thế nào để giữ giá rồi tăng giá làm nails. 

    Đó là điều ngay trước mắt có thể chúng ta làm được nếu chúng ta hợp tác, chỉ cần tăng £1/khách hàng chúng ta tăng khoảng 5% thu nhập hàng năm và số đó tương đương 2,5 tuần/năm, chúng ta đi du lịch mà vẫn có lương (cả chủ và thợ). Nếu tăng giá thì lương thợ cũng sẽ được tăng vì trả lương hình thức nào cũng gần như là chúng ta ăn chia. Thợ làm nhiều tiền cho chủ mà chủ trả ít thì chẳng ai làm cả, ngược lại nếu giá nail thấp thì chủ lấy đâu tiền để tăng lương nếu không yêu cầu thợ làm nhanh hơn, nhiều hơn.

    Vì thế hội chúng ta phải đoàn kết cả chủ và thợ vì đoàn kết mang lại lợi ích cho tất cả. Chúng ta là chủ shop, hàng năm đều phải đi mua bảo hiểm shop. Nếu tất cả chúng ta cùng nhau mua bảo hiểm của cùng một công ty, tôi tin rằng chúng ta có thể đàm phán với công ty bảo hiểm để giảm giá cho chúng ta, đó là sức mạnh nhóm mua. Một ví dụ khác, nếu không may shop chúng ta bị khách hàng bắt đền và phải ra toà, có thể chúng ta không có lỗi hoặc lỗi ít mà bị làm to chuyện. Tiếng nói của hội và chữ ký của hàng trăm người bênh vực sẽ được quan tâm hơn, công ty bảo hiểm cũng phải có trách nhiệm với chúng ta hơn. 

    Là người thợ làm nail, bạn cũng có thể tham gia hội nghề vì nếu bạn có vấn đề cần tư vấn, nhiều người cùng lắng nghe và giúp đỡ sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn, nếu bạn cần phải hỗ trợ giúp đỡ thì các thành viên trong hội sẽ lên tiếng hoặc ít nhất vấn đề của bạn sẽ được chia sẻ trong hội và biết đâu đó có ai sẽ giúp được bạn. Bạn cũng có thể chia sẻ kinh nghiệm của mình cho người khác và một khi kinh nghiệm đó là thật và được kiểm chứng nó sẽ trở thành kinh nghiệm cho cả cộng đồng. Trước những vấn đề liên quan đến cả cộng đồng chúng ta có thể chung sức để tìm đến những luật sư giỏi( thường là khó tìm) để bảo vệ quyền lợi chúng ta. 

    Con nai đi một mình thì hay bị bắt phải không bạn? Rất nhiều, nhiều lợi ích nữa mà chỉ một nhóm người hợp sức lại mới có thể chiến thắng. Nước Anh , Mỹ, Đức hay Nhật mạnh vì họ đoàn kết. Một cây đũa thì rất dễ bị bẻ gãy phải không ạ. Tôi tin rằng chúng ta có thể đoàn kết lại và thành công. 

    2. Tầm nhìn và giá trị cốt lõi của hội.

    - Tầm nhìn: Vì cuộc sống hạnh phúc hơn cho người Việt ở UK (có thể cả người Việt nói chung). 

    -Giá trị cốt lõi: Hội sẽ lấy chữ Tâm - Tín (hoặc cái gì đó chúng ta cùng thống nhất) làm giá trị chung cho tất cả hội viên hướng tới và làm theo. 

    3. Phí hội viên, điều lệ hội và tài chính. 

    - Phí hội viên có thể qui định cho cá nhân và tổ chức. Thợ nail : £10/năm và chủ shop : £50/năm. Con số này được bàn bạc và thống nhất khi đại hội.

    - Điều lệ hội : Được soạn thảo và thông qua đại hội bằng phiếu bầu. Các thành viên tham gia là tự nguyện nên mọi điều khoản không ràng buộc pháp lý. 

    - Về tài chính: Hội có tài khoản riêng được mở tại ngân hàng. Hội viên đóng hội phí bằng chuyển khoản trực tiếp vào số tài khoản hội. Thu chi được công khai và trưởng hội được giao quản lý, Ban kiểm soát giám sát. 

    4. Thường trực hội: Hội trưởng, ban thường trực và ban kiểm soát (số thành viên: Do đại hội thống nhất) . 

    - Hội trưởng: do ứng cử, giới thiệu, tranh cử và trúng cử qua bỏ phiếu bầu bởi hội viên.
    - Ban thường trực : số lượng và nhân sự được phân theo vùng để dễ liên hệ và thuận lợi trong hoạt động của hội. Các thành viên ban thường trực là tự nguyện hoạt động vì lợi ích cộng đồng. 

    5. Hội trưởng sẽ là người nêu lên được tiêu chí, phương hướng hành động và mục tiêu đề ra cho nhiệm kỳ của mình. Kể cả kế hoạch chi tiêu khoản đóng góp của hội viên cũng phải giải trình trước và sau nhiệm kỳ.

    Nhiệm kỳ 2 hoặc 3 năm. Hội trưởng được bầu công khai bằng phiếu bầu. Cương lĩnh tranh cử được tuyên truyền tới các hội viên và các hội viên sẽ bầu trực tiếp hội trưởng. Người được bầu nhiều nhất sẽ trở thành hội trưởng. Nếu có quá nhiều người đăng ký tranh cử sẽ bầu 2 lần, sơ bộ và chính thức . 

    Bầu sơ bộ sẽ chọn ra tối đa 5 ứng cử viên theo số phiếu bầu từ cao đến thấp. Hội trưởng có thể hưởng lương hoặc không (nêu rõ trong cương lĩnh tranh cử). Trong nhiệm kỳ , nếu có quá bán số hội viên không tín nhiệm sẽ tổ chức bầu lại hội trưởng. Hội viên không tín nhiệm sẽ gửi thư cho ban kiểm soát. Đến khi nhận đủ 30% hoặc 50% số phiếu bất tín nhiệm sẽ tiến hành bầu lại hội trưởng. 

    6. Đại hội

    Đại hội được tổ chức hàng năm hoặc hàng nửa năm theo mong muốn của hội viên khi thành lập hội. 

    Với công nghê hiện nay, chúng ta có thể tổ chức đại hội trực tuyến nên không tốn kém và sẽ giúp đông đảo hội viên tham gia. Mọi ý kiến đều được ghi nhận qua ghi hình, ghi âm hoặc được gửi đến trước ban thường trực qua email, tin nhắn . 

    Lời kết : 

    Chắc chắn rằng những gì tôi mới nghĩ ra đây chỉ là những phần dễ dàng nhất mà chúng ta có thể làm. Để đi đến thành lập được hội, tôi tin rằng còn nhiều khó khăn. Để hội hoạt động hiệu quả và đạt kỳ vọng của mọi người lại càng là điều khó khăn hơn. Tuy nhiên, nếu chúng ta quyết tâm, mỗi người nhiệt tình một chút nhất định chúng ta sẽ làm được. 

    Tôi chân thành cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài viết này. 

    Viethome (từ bạn Jayden Nguyen)

  • Ngày 14/11/2018, cảnh sát và thuế quan Đức đã tiến hành một cuộc kiểm tra, lục soát lớn ở Bonn và huyện Rhein-Sieg để tìm kiếm những người làm chui.

    35 nhân viên, được chia làm nhiều đội đã tiến hành kiểm tra đồng thời ở nhiều tiệm Nails khu vực này và ngay lập tức đã phát hiện những người làm chui ở hai tiệm Nails đầu tiên. Họ phát hiện ba người phụ nữ Việt Nam không có giấy tờ tùy thân hoặc không có giấy phép lưu trú nên đưa về đồn vì tình nghi làm việc chui.

    Hải quan Đức tăng cường kiểm tra, bắt giữ nhiều người Việt Nam làm lậu tại các tiệm Nails.

    Tại một tiệm Nails ở quận Bad Godesberg, khi các nhà điều tra bước vào tiệm lúc 13 giờ 45 thì không nhìn thấy ai nên họ phải đi tìm và phát hiện một phụ  nữ Việt Nam ở dưới hầm nhà, mang hộ chiếu Slovakia. Người phụ nữ này lấy chồng người Slovakia nên có giấy tờ hợp pháp, cho dù các nhà điều tra thắc mắc trong lòng, vì sao người phụ nữ này lại bỏ chồng ở nhà sang Đức làm việc.

    Trong một tiệm Nails ở Sankt Augustin, các nhân viên thuế quan đã phát hiện hai người phụ nữ Việt Nam có lẽ làm chui và phát hiện được hai người phụ nữ Việt Nam khác trong một tiệm Nails ở Troisdorf, một người sinh sống bất hợp pháp ở Đức và người kia không có giấy phép lao động. Cả bốn người này được đưa về đồn để lấy lời khai.

    Trong đợt lục soát lớn này, các nhân viên cảnh sát và thuế quan muốn kiểm tra xem các nhân viên có kê khai đầy đủ giờ làm việc như yêu cầu không, cũng như hồ sơ, giấy tờ kinh doanh của tiệm. Tham gia đợt kiểm tra này có những nhân viên được đào tạo đặc biệt để có thể kiểm tra tại chỗ xem hộ chiếu thật hay giả. Trước khi các nhân viên mặc đồng phục tiến hành kiểm tra, họ cho nhân viên mặc thường phục vào trước để xem ai thực sự đang làm việc. Sau này cảnh sát ập vào thì các thợ làm chui không thể cãi bừa mình chỉ là khách tới làm Nails.

    Phát ngôn viên thuế quan Ahland cho biết, tiếp theo đó họ sẽ tiến hành thủ tục để đưa những người chủ thuê nhân viên làm lậu ra tòa. Theo luật pháp của Đức, một nhân viên làm chui có thể bị phạt tới 50.000 Euro, trong khi một người chủ thuê nhân viên làm chui có thể bị phạt tới nửa triệu Euro.

    Báo Express của Đức đăng tải hôm 14.11.2018 về các cuộc khám xét, kiểm tra của Hải quan, thuế vụ đối với hàng loạt cửa hàng Nails của người Việt tại Bonn và huyện Rhein-Sieg, CHLB Đức.( Ảnh chụp màn hình báo Express).

    Viethome (theo thoibao.de)

  • Dù đứng ra kể xấu tiệm nhưng người khách trong câu chuyện này vấp phải nhiều ý kiến trái chiều.

    Như canh bạc cuộc đời, chuyện làm đẹp của chị em lúc nào cũng lắm gian nan và truân chuyên. Mua hàng online thì suốt ngày phải lo lắng vì không biết đồ nhận được có giống ảnh minh hoạ không. Còn làm tóc thì nếu không "được lòng" thợ, rủi ro tăng lên gấp bội. Chưa kể đến mới đây xuất hiện trend làm móng đắp gel thì bị hét giá trên trời nếu lơ mơ, thiếu kinh nghiệm!

    Mới đây, một cô nàng ngậm ngùi chia sẻ câu chuyện làm nail với giá gần 2 triệu đồng trên một hội nhóm. 

    Với giọng điệu cay đắng, cư dân mạng có nickname Suky Trần kể lại: "Mình xin ý kiến của các bạn trong ngành nail. Đây là bộ móng của chị mình, các bạn cho mình hỏi với nail art 10 móng tay và 2 móng chân thế này có giá là 600k (600k là tiền công vẽ) thì có phải là hơi quá đáng không?

    Vì mình là người rủ chị ấy đi thử, nhưng sau đó chị mình lại khá bất ngờ vì số tiền phải trả cho 1 mẫu vẽ vô cùng bình thường như thế này, làm mình thấy rất ái ngại."

    Hết tay đến chân đều được trang trí đơn giản, không có gì ấn tượng.
    Nhưng tổng giá tiền mà chủ tiệm ra bill lại rất "ấn tượng".

    Vậy là dân mạng "nổ" ra 2 chiều trang luận. Có người chê bộ nail vừa xấu vừa đắt, có người về phe chủ tiệm cho rằng giá 2 triệu cho bộ móng tay và móng chân được sơn gel là hoàn toàn hợp lý.

    Vân Mầuu: Nhiều người rất gì gì và này nọ nha. Muốn rẻ ra chợ mua sơn về tự sơn sao cứ di tiệm sang chảnh làm gì rồi đắt đỏ, xấu xí lại kêu ca. Biết đâu họ phải thuê mặt bằng để làm mất vài chục củ một tháng thì làm sao.

    Hồng Linh: Giá vậy đáng thôi, làm ở nơi sang chảnh giá vậy là bình thường. Nhiều chỗ còn hơn thế, chị nào muốn ngon bổ rẻ thì sang em.

    Nhu Quynh: Lúc vào làm sao không hỏi giá, đồng ý giá thì hẳn làm, không được thì thôi đâu ai ép nhỉ...

    Thái An: Bình thường giá hiện tại mình đi khoảng 200-300/ bộ. Cả tay và chân hết 600k là bao trọn gói. Thôi tiệm nào đắt thế thì tránh xa ra kẻo viêm màng túi dài dài.

    Nguyễn Thu Phương: Thế này chẳng mấy giàu lắm đây. Coi bộ sắp tới ngành nail quá tải người làm rồi!

    Liên hệ với tiệm nail được nhắc đến ở trên, đại diện cho biết chị khách đến cùng bạn và sử dụng gần hết dịch vụ. Sau khi thợ hoàn thành đã rất hài lòng, thậm chí còn khoe với bạn chị đó đi cùng tới cửa hàng nữa. Trước khi sử dụng dịch vụ chị khách cũng có coi qua menu có để rõ giá tiền từng dịch vụ. Người này rất bất ngờ khi thấy khách ở tiệm thì khen rồi về nhà lại chụp hình sản phẩm theo một cách tiêu cực.

    Viethome (theo Kenh 14)

  • Tổng kết một năm làm nail, kiếm được cũng chút đỉnh chứ không dư nhiều như mấy anh chị khác . Nhiều khi cũng có mộng làm kiếm thật nhiều tiền, nhưng rồi nghĩ lại nhiều tiền quá để làm gì ??? 

    Nhiều tiền mà: 
    - Cày không nghỉ ngơi, làm 7 ngày/tuần, 10-12h/ngày...
    - Không du lịch 
    - Không giao tiếp, sáng đi làm, tối về ngủ, có khi quên luôn chuyện ấy ấy.
    - Không có thời gian ăn uống... 
    - Không có thời gian cho bản thân, con cái, cha mẹ...

    Thoắt một cái 50-60 tuổi (tuổi xế chiều):
    - Đủ thứ bệnh trên đời, ôm một đống tiền đi gặp bác sĩ
    - Không có sức đi du lịch 
    - Bị kiêng ăn đủ thứ vì cao máu, mỡ trong máu, răng yếu không nhai được thịt bò  
    - Não thiếu máu (do tuổi trẻ cứ sống trong lo sợ tiền nhiều quá không biết cất giấu ở đâu, lâu ngày làm khô máu trong não
    - Phụ nữ thì bị chứng khô âm đạo, phụ nam thì trên bảo dưới không còn nghe lời. Còn sức thở nhưng chưa chắc còn sức “múa kiếm, vật lộn” trên giường ! 
    - Con cái lớn lên sẽ không còn gần mình, lo cuộc sống riêng tư... 
    - Ôm một đống tiền sống trong cô độc .. 
    - Nhắm mắt xui tay không mang theo được đồng xu nào... 

    Nên thôi, chúng ta cũng đi làm nhưng làm vừa sức thôi các bạn. Mỗi năm biết mình dư được vài chục ngàn, sắm được vài món mình yêu thích chẳng hạn như hột xoàn, có thêm cái bảo hiểm nhân thọ vài trăm ngàn $ cho con là yên tâm rồi.

    Vậy đi, đừng làm nhiều quá dễ bị kiệt sức mấy bạn ơi! Mình chỉ làm 5 ngày/ tuần, 2 ngày cho con, nấu ăn và làm những việc mình thích, cơ thể cũng được nghỉ ngơi... (không cờ bạc, không đua đòi hàng hiệu đầy tủ, sống khỏe ru, cuối năm dư được chút chút ).

    Chúc anh chị em làm nail một năm mới nhiều sức khỏe, tiền rủng rỉnh trong ngân hàng. Hãy tận hưởng cuộc sống khi chúng ta vẫn còn cơ hội thở !

    20/1/2019

    Viethome (Từ Facebook bạn Crystal Nguyen)

  • Chàng trai 18 tuổi đã vô cùng choáng váng khi bỗng nhiên tìm thấy 8.9 triệu bảng Anh trong tài khoản ngân hàng của mình nhưng hóa ra mọi chuyện chỉ là do nhầm lẫn.

    Dane Gillespie, 18 tuổi, đã trở thành tỷ phú chỉ sau 1 đêm vì nhận được tờ séc do bà mình gửi qua ngân hàng. Tuy nhiên, sự thật là bà anh chỉ gửi cho cháu tờ séc trị giá 8,900 bảng Anh chứ không phải 8,900,000 bảng Anh như ngân hàng hiển thị trong tài khoản.

    Ngân hàng nhầm lẫn tai hại khiến thanh niên 18 tuổi được dịp lên tiên.

    Cụ thể, bà Dane đã gửi cho cháu 8,900 bảng Anh thông qua ngân hàng Nationwide vào thứ Năm tuần trước và anh cũng nhanh chóng nhận được tiền thông qua chi nhánh Belfast. Nhưng đến sáng hôm sau, Dane hoàn toàn choáng váng khi phát hiện số dư trong tài khoản của mình đã có thêm rất nhiều số 0, biến anh trở thành tỷ phú chỉ sau một đêm.

    "Chúng tôi không thể tin nổi. Con trai tôi nghĩ rằng thằng bé đã trở thành tỷ phú chỉ sau vài giờ. Có 8.9 triệu bảng Anh trong tài khoản của thằng bé vào sáng hôm đó. Thật may con trai đã kể với chúng tôi chứ không tiêu xài ngay tất cả trong tích tắc. Thằng bé mới chỉ 18 tuổi", bà mẹ Caroline chia sẻ với phóng viên tạp chí Belfast Live.

    Caroline cũng nói rằng sau khi khám phá ra điều thần kỳ, Dane đã nói: "Con sẽ đặt hàng một chiếc xe ô tô Porsche".

    Nghe vậy, người mẹ vội vàng ngăn cản: "Hãy bình tĩnh, đó không phải là tiền của chúng ta, chúng ta cần phải sắp xếp lại mọi thứ".

    Mô tả về phản ứng của con trai, Caroline kể:

    "Thằng bé cứ điên cuồng trong vài giờ đồng hồ. Đối với một người 18 tuổi, trở thành triệu phú trong một ngày quả là điều không thể tin nổi.

    Thằng bé chỉ muốn ra ngoài và chi tiêu nhưng nếu làm thế thì cuối cùng bạn vẫn phải tìm cách trả lại. Nó nghĩ rằng tất cả quà sinh nhật của mình đã đến trong một buổi sáng. Điều đó thật điên rồ".

    "Khách hàng đã thanh toán séc tại chi nhánh và không may số tiền bị sai. Mặc dù số tiền được hiển thị trong tài khoản như vậy nhưng rõ ràng phần dư khổng lồ đó không tồn tại", phát ngôn viên của ngân hàng trả lời phỏng vấn của Belfast Live.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • Cộng đồng người Việt đã và đang chiếm giữ thị phần lớn nhất trong nghề nail tại châu Âu với mức thu nhập thậm chí còn cao hơn so với thu nhập bình quân của người bản địa.

    Theo số liệu trong thời gian gần đây của Cục Thống kê Czech (Cộng hòa Séc), thu nhập bình quân của người Séc đạt xấp xỉ 345.000 Koruna tương đương gần 9.182 USD/năm (chưa trừ thuế thu nhập và trừ bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội). Trong khi đó, thu nhập bình quân của người Việt làm nghề nail tại đây dao động 2.500-3.500 USD/tháng, gấp gần 4 lần.

    Số liệu trên cho thấy, nghề làm nail của cộng đồng người Việt tại nước ngoài không chỉ phát triển và có tiềm năng ở Mỹ, Australia mà còn nhiều quốc gia khác trên thế giới.

    Ông chủ Việt sở hữu 20 tiệm nail ở Cộng hòa Séc

    Câu chuyện về ông tổ nghề nail – Đỗ Thuyên, người học và truyền nghề cho hàng nghìn lao động Việt đã từng được cộng đồng người Việt ở nước ngoài truyền tai nhau.

    Quê hương ở Vĩnh Phúc, năm 1984, ông Thuyên quyết định đặt chân đến mảnh đất xa lạ Đông Âu với công việc tại một nhà máy sản xuất ô tô. Năm 1993, khi nơi này chia tách, ông quyết định ở lại Czech (Cộng hòa Séc) và chuyển sang kinh doanh vải may mặc.

    Tuy nhiên, với kinh tế khó khăn, thị trường thay đổi chóng mặt, lượng tiêu dùng của người dân giảm kéo theo công việc kinh doanh của gia đình không được thuận lợi. Ông bắt đầu tham khảo các nghề của cộng đồng người Việt ở nước ngoài, trong đó, chú ý nhất đến nghề nail khi đang rất phát triển ở Mỹ, Canada, Anh, Australia…

    Dù rất tâm huyết với nghề này, nhưng phải đến năm 2005, khi London cho phép người Việt có quốc tịch Châu Âu tự do đi lại, ông Thuyên mới có cơ hội sang Anh học nghề.

    Sau một tháng ở London, ông Thuyên lại tiếp tục sang Đức nâng cao trình độ. Khi có chứng chỉ học nghề, tin mình sẽ làm được, doanh nhân người Việt đã trở về Cộng hòa Séc với mong muốn phát triển nghề cho cộng đồng người Việt đang khó khăn ở đây.

    Khi ấy, nghề nail chưa được biết nhiều, tìm người theo học rất khó. Do vậy, ông quyết định về Việt Nam tuyển thợ. Dù nhiều người còn nghi hoặc, song ông thuyết phục bằng được người nhà, con cháu, hàng xóm… theo học. Cuối cùng, ông cũng tuyển được 60 người sang Séc làm việc.

    Khi hoạt động kinh doanh bắt đầu tiến triển, ông Thuyên thành lập Công ty Euro Nail với chiến lược mở rộng địa bàn. Chỉ sau một năm, Euro Nail đã xuất hiện trong các trung tâm thương mại ở 4 quốc gia Slovakia, Czech, Đức, Thụy Điển.

    Sau hơn 10 năm miệt mài phát triển, ông Thuyên đã sở hữu tới 20 tiệm nail (đã cổ phần và nhượng quyền hơn 20 tiệm) với trên 250 thợ, cho mức thu nhập trung bình khoảng 2.500-3.500 USD/tháng/người – cao hơn nhiều so với thu nhập bình quân người bản địa. Ông cho biết, đã rất nhiều người Việt tại Séc đã đi lên từ nghề này.

    Cạnh tranh khốc liệt nhưng nail vẫn là nghề hái ra tiền

    Nghề làm nail của cộng đồng người Việt đã phát triển ở Mỹ 40 năm, Anh hơn 30 năm, ở Cộng hòa Séc chỉ mới khoảng 10 năm, tuy nhiên, tiềm năng tại đây còn rất nhiều.

    Ông Thuyên cho biết, ước tính, Châu Âu cần khoảng ít nhất 5.000-7.000 thợ làm móng nữa vẫn đáp ứng được công ăn việc làm tốt cho người lao động. Khi thị trường càng cạnh tranh thì nghề này càng phát triển.

    Hiện chỉ tính riêng Cộng hòa Séc, khoảng 300 tiệm nail khác nhau đã mọc lên với hàng nghìn thợ. Cũng chính vì sự nở rộ của nghề này nên việc cạnh tranh là không tránh khỏi, kéo theo giá làm mail giảm hơn một nửa, từ 50 Euro (hơn 55 USD)/bộ xuống khoảng 20-30 Euro. 

    Tuy nhiên, theo ông Thuyên, giá rẻ, chất lượng nghề đi lên, nhu cầu người dân ngày càng nhiều nên doanh thu của các tiệm vẫn tăng cao.

    Có thể đánh giá một cách khách quan, hiện cộng đồng người Việt đã và đang chiếm giữ thị phần lớn nhất trong nghề nail tại châu Âu. Nghề này cũng đang đứng đầu danh sách những nguồn việc làm lớn nhất cho cộng đồng người Việt tại nước ngoài.

    Tuy nhiên, để có mức thu nhập như hiện tại, thợ làm nail cũng vô cùng vất vả và chắc hẳn người bản địa khó mà làm được. Trung bình giờ làm việc của một thợ nail kéo dài từ 9h sáng đến 9h tối cùng với đó là ảnh hưởng về sức khỏe khi tiếp xúc thường xuyên với hóa chất độc hại.

    Song có thể khẳng định, nail là nghề đã tạo nên thương hiệu của người Việt nơi xứ người. Và với mức thu nhập như hiện tại, cuộc sống của cộng đồng người Việt tại các quốc gia trên thế giới sẽ sung túc hơn rất nhiều.

    Viethome (theo Trí Thức Trẻ)

  • Đây không phải là một bài viết học thuật. Đây không phải tâm sự cá nhân người viết; nhưng đây là góc nhìn chân thực về một ngành nghề mà ngày ngày nhiều người Việt ở Anh vẫn đang kiếm sống và những trăn trở về một giấc mơ chung và có lẽ còn ở xa.

    Xin gửi đến VietHome.co.uk và mong VietHome có thể truyền tải suy nghĩ này của tôi đến bạn đọc!

    Từ câu chuyện gần…….

    Hơn một thập kỷ không phải là một khoảng thời gian quá dài trong quá trình hình thành và phát triển của một cộng đồng, nhưng trong hơn 10 năm qua, cộng đồng người Việt ở Anh đã trải qua một sự chuyển mình mạnh mẽ và vươn lên khởi sắc với đóng góp không nhỏ từ sự du nhập của nghề nail vào Anh Quốc.

    Dù muốn hay không chúng ta đều phải thừa nhận rằng, nghề nail đến với Anh Quốc là một giải pháp kinh tế phù hợp cho cuộc sống của một bộ phận đông đảo người Việt đã và đang sống tại đất nước này. Rào cản về khác biệt ngôn ngữ và văn hóa, những đòi hỏi khắt khe về trình độ chuyên môn, kỹ thuật cao và những yếu tố khác tạo ra những khó khăn lớn cho phần đông người Việt ở nước ngoài nói chung và ở Anh Quốc nói riêng trong việc hòa nhập vào cuộc sống bản địa, và đặc biệt là tìm kiếm sinh kế để tồn tại và phát triển. Nghề nail đã đến góp phần giúp người Việt giải quyết được những khó khăn đó.

    Đánh giá một cách khách quan nhất cho thấy rằng hiện nay cộng đồng người Việt đã và đang chiếm giữ thị phần lớn nhất trong ngành nail tại Anh Quốc, và sự hiện diện rộng khắp của các shop nail người Việt trên mọi vùng miền đã cho thấy một sự lớn mạnh không ngừng. Ngành nail cũng đứng đầu trong danh sách những nguồn việc làm lớn nhất (job-generating industry) cho cộng đồng. Và nhìn chung, sự hiện diện của những shop nail cũng đồng nghĩa với sự hiện diện cho một cuộc sống ngày càng sung túc và đầy đủ hơn cho người Việt, không những thế còn đóng góp cho sự phát triển của quê hương Việt Nam.

    Tuy nhiên, khi một ngành nghề càng phát triển tốt thì đồng nghĩa là áp lực cạnh tranh ngày một lớn hơn. Và ngành nail của người Việt ở Anh cũng không là ngoại lệ. Đông đảo ý kiến của những người trong ngành cho rằng nghề nail của người Việt đang đi vào giai đoạn thoái trào.Tuy nhiên, cũng chưa ai cố công tìm hiểu nguyên nhân vì sao mà chỉ dừng lại ở một quan điểm chung “Ngày càng có nhiều shop mới mở ra, cạnh tranh dữ dội hơn.” Trong khuôn khổ bài này, người viết chỉ xin mạn phép thực hiện một phân tích sơ lược nhỏ để mọi người cùng thấy được hiện trạng cạnh tranh của ngành nail hiện nay dưới góc nhìn của khoa học quản lý và cùng suy ngẫm.

    Theo mô hình đánh giá mức độ cạnh tranh ngành của GS Micheal.E.Porter (1979) Đại học Havard (Hoa Kỳ), sự cạnh tranh của hầu hết các ngành kinh tế đều được cấu thành bởi năm yếu tố tác động.

    - Quyền mặc cả của nhà cung cấp (Bargaining Power of Suppliers): Hiện nay mạng lưới các nhà cung cấp nguyên liệu và thiết bị cho ngành nail ở Anh Quốc ngày càng phát triển hơn. Những loại nguyên liệu đầu vào hoàn toàn không khan hiếm và dễ tiếp cận với mức độ chênh lệch về giá là không quá lớn; do đó phạm vi lựa chọn nhà cung cấp nguyên liệu là rất rộng và có thể dễ dàng chuyển đổi mà không tổn thất. Một tác nhân khác là giới chủ cho thuê địa điểm (landlords) cũng ít gây ảnh hưởng đến hoạt động cạnh tranh bởi lẽ các hợp đồng cho thuê (lease) thường là dài hạn và tương đối ổn định. Nhìn chung, đây chưa phải là yếu tố tác động lớn đến ngành nail tại thời điểm hiện nay.

    - Quyền mặc cả của khách hàng (Bargaining Power of Buyers): Đối tượng khách hàng chủ yếu của ngành nail là nữ giới với độ tuổi, nghề nghiệp, và mức thu nhập vô cùng đa dạng. Tuy nhiên, phần đông khách hàng có xu hướng thường xuyên sử dụng dịch vụ tại một shop nhất định trong nhiều năm liền mà chúng ta vẫn thường quen gọi đây là lượng khách trung thành (loyal customers). Trong điều kiện chất lượng dịch vụ và chăm sóc khách hàng là tốt và nhất quán, lượng khách hàng này ít có sự biến động lớn mà còn đóng vai trò là kênh marketing hiệu quả nhất. Do đó, đây là yếu tố đáng kể tác động đến cạnh tranh giữa các shop.

    - Nguy cơ từ đối thủ tiềm năng (Threats of New Entrants): Về bản chất, ngành nail là một ngành không đòi hỏi vốn đầu tư lớn, trình độ kỹ thuật cũng không yêu cầu quá cao, nhà cung cấp và nguồn nhân lực lại sẵn có và quan trọng nhất tỷ suất lợi nhuận và khả năng thu hồi vốn cao, tỷ lệ rủi ro thấp, do vậy, hiện tượng các shop nail mới ồ ạt xuất hiện là điều dễ hiểu, đồng nghĩa là áp lực cạnh tranh tăng lên cao. Khách hàng dễ dàng chuyển sang sử dụng dịch vụ tại các shop mới. Chính vì thế, những đối thủ cạnh tranh chưa xuất hiện cũng là mối lo ngại không hề nhỏ.

    - Nguy cơ từ các nhóm sản phẩm/dịch vụ thay thế (Threats of Substitute Products/Services): Ngành nail là một bộ phận nhỏ trong nhóm ngành thỏa mãn nhu cầu chăm sóc sắc đẹp của khách hàng, cùng nhóm này, còn có thể kể ra: ngành chăm sóc tóc, sunbathing, xăm hình (tattoo), spa – massage,………Do đó, ngân sách chi dùng của một nữ khách hàng dành cho việc chăm sóc sắc đẹp sẽ được cân nhắc và phân chia cho những mục đích khác nhau như đã nêu ở trên. Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh, chăm sóc nail khẳng định được lợi thế của mình trong ngân sách chăm sóc sắc đẹp của khách hàng nữ giới Anh Quốc, khi mà chi phí để chăm sóc nail là đáng kể vì yếu tố thường xuyên, lặp đi lặp lại nhưng phần đông khách hàng vẫn theo đuổi. Vì vậy, không cần quá lo khi thấy một vị khách quen đi vào shop làm tóc bên cạnh hoặc đi sunbath, rất có thể ngay sau đó hoặc ngày hôm sau, họ sẽ vẫn đến shop của bạn.

    - Mức độ Cạnh tranh nội bộ ngành (Competitive Rivalry within an industry): Đây là yếu tố nhức nhối và nóng bỏng nhất trong bức tranh toàn cảnh về mức độ cạnh tranh nghề nail Việt ở Anh Quốc hiện nay. Giữa các shop nail của người Việt làm chủ trên cùng một địa bàn, một khu vực đang có sự cạnh tranh mạnh mẽ bất kể dưới hình thức lành mạnh hay không lành mạnh. Thực tế đó, tất cả chúng ta đều thấy rõ qua sự sụt giảm đáng kể về giá thành dịch vụ nail, dẫn đến sự sụt giảm về doanh thu của của các shop hiện nay so với những năm trước. Một số anh/chị chọn giải pháp từ bỏ các đô thị lớn để về các vùng ven, tỉnh nhỏ để mở shop mới để tận dụng lợi thế cạnh tranh của người đến trước (first-mover advantage); tuy nhiên lợi thế ấy sẽ nhanh chóng mất đi khi có những người đến sau mở shop trên cùng địa phương đó. Nạn dịch mang tên Phá Giá đang lan rộng từ thành thị tới các thị trấn, và thực tế đang tạo ra sự ảm đạm và tâm lý lo lắng chung cho tất cả những ai đang gửi nồi cơm, tấm áo của bản thân và gia đình vào ngành nail.

    Cạnh tranh là tất yếu trong thực tiễn kinh doanh của mọi ngành, nhưng có lẽ nào người Việt ở Anh đang đi nhầm đường trong việc xây dựng chiến lược cạnh tranh của toàn ngành nail. Nếu như hầu hết chiến lược kinh doanh đều tập trung ở ba nhóm giải pháp lớn nhằm: Cost-cutting (Cắt giảm chi phí), Diversification (Đa dạng hóa), và mức độ cao nhất là Differentation (Khác biệt hóa), thì phương cách cạnh tranh phổ biến mà đại đa số shop nail Việt ở Anh hiện nay áp dụng có vẻ như không thuộc bất kỳ nhóm nào trong ba nhóm chiến lược nêu trên.

    Vì quyền lợi trước mắt để thu hút khách, tăng doanh thu, phần đông các chủ shop trên cùng một vùng, thậm chí trên cùng một con phố chọn cách truyền thống nhất: Phá giá, và có vẻ như họ cũng ít có sự lựa chọn nào khác để tồn tại. Với giả thiết rằng khi các shop có chất lượng dịch vụ và chăm sóc khách hàng như nhau, giá nguyên vật liệu và nhân công ít biến động thì chính sách phá giá là một hình thức cạnh tranh thiếu lành mạnh, một bước lùi sai lầm trong kinh doanh, và ảnh hưởng tiêu cực đến toàn ngành. Một thực tế phải thừa nhận rằng có lẽ không một ai mong muốn làm điều đó, bởi lẽ chúng ta đều hiểu rằng cách làm đó không những là tự thu hẹp doanh thu hiện tại mà xa hơn còn tổn hại đến tương lai chung của cả cộng đồng nói chung.

    Hơn ai hết, tự thân những người Việt đầu tư vào ngành nail, nhóm lợi ích cốt lõi của ngành là những người muốn chấm dứt điệp khúc phá giá nhất, mọi người đều muốn thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó, nhưng có lẽ thiếu một điều kiện đủ sẽ được bàn tới trong phần sau của bài viết này. Nói một cách hình ảnh và gần gũi hơn, cách người Việt đang kinh doanh ngành nail ở Anh đang áp dụng cũng tương tự như tập quán canh tác phá rừng làm rẫy mà dân tộc thiểu số một số nơi ở Việt Nam vẫn đang làm, phá rừng trồng cấy vài vụ, đất đai hết màu mỡ rồi lại đi phá những cánh rừng khác, và cứ như thế đi mãi, đi mãi…..cho đến khi hết rừng và người thì cũng hết thóc.

    Có lẽ nào ngành nail Việt không còn con đường nào khác ngoài việc đua nhau giảm giá mãi cho tới khi không còn giảm được nữa? Chưa thể tính toán chính xác được ngày đó là khi nào, nhưng chắc chẳng ai muốn nghĩ đến những điều gì sẽ xảy ra nếu đó là sự thật. Tất nhiên khách hàng hưởng lợi, chủ và người làm công cùng nhau đến bờ vực phá sản khi tỷ suất lợi nhuận/chi phí đi đến tới hạn. Người Việt khi ấy mất nghề, không thạo ngoại ngữ, không chuyên môn và kỹ năng làm việc chuyên nghiệp, cuộc sống sẽ đi về đâu?

    Ước mơ có thực sự xa…………?

    Điều đáng tiếc nhất là chúng ta dự báo được xu hướng tiêu cực của ngành nail trong khi hiện tại người Việt là cộng đồng dẫn đầu với thị phần chi phối và trình độ tay nghề cao hơn hẳn các nhóm cộng đồng khác cùng tham gia như người Iran, Trung Quốc và các nước khác; cũng giống như tình cảnh của một đại gia giàu có biết trước sự sa sút trong tương lai mà bất lực không xoay chuyển được. Tuy nhiên, bài học kinh nghiệm thực tiễn trong các bối cảnh tương tự đã chứng minh rằng có một giải pháp có thể đưa ngành nail Việt ở Anh duy trì tốc độ tăng trưởng hiện tại mà thoát được lối mòn phá giá.

    Ít nhất sẽ có ai đó trong số các anh/chị đang đọc bài viết này đã từng thoáng nghĩ tới ý tưởng về sự ra đời của một tổ chức hội nghề chuyên nghiệp dành riêng nghề nail của người Việt tại Anh Quốc. Có thể và chỉ có thể bằng con đường đoàn kết lại với nhau, chia sẻ với nhau dưới một tổ chức làm việc hiệu quả, ngành nail Việt mới có thể tồn tại và đi lên. Người viết bài đã có dịp quan sát thực tế tính hiệu quả ý tưởng này từ một ví dụ nhỏ của Hội Chủ Cafe Internet ở một khu vực ven đô của thành phố Hải Phòng, Việt Nam. Một vài năm trước, khi cơn lốc Internet và game online lan sâu vào từng ngõ phố khắp các vùng miền ở Việt Nam, các cửa hàng Internet mọc lên như nấm sau mưa. Các chủ shop Internet ở một quận ngoại thành của thành phố Hải Phòng cũng quyết đua nhau phá giá để thu hút đối tượng khách hàng chủ yếu là học sinh sinh viên, bất chấp các chi phí đầu vào như máy móc thiết bị, cước viễn thông, giá điện…đều tăng cao; việc kinh doanh đã lộ rõ sự lợi bất cập hại sau khi phá giá và buộc mọi người phải ngồi lại với nhau và hình thành nên một hội bán chính quy như đã nêu ở trên. Họ cùng bàn tính lại một phương cách kinh doanh đáp ứng tốt hơn nhu cầu của thị trường trong khu vực, đào tạo hỗ trợ nhau về kỹ thuật và công nghệ, chia sẻ kinh nghiệm quản lý, cảnh báo về những nguy cơ, thúc giục nhau đầu tư đổi mới, nâng cấp chất lượng dịch vụ, tạo tiếng nói chung để đàm phán với các nhà cung cấp……..Chính những giải pháp đó đã tạo ra một môi trường cạnh tranh lành mạnh, ổn định để tất cả các thành viên tồn tại và phát triển cho và chỉ sau ba tháng, tình trạng hỗn loạn đã chấm dứt và mọi hoạt động kinh doanh Internet trong khu vực đó đã đi vào quỹ đạo tăng trưởng mới.

    Thiết nghĩ, ý tưởng đó có thể được áp dụng trong bối cảnh ngành nail của người Việt ở Anh hiện nay. Với chính sách đoàn kết, hỗ trợ tốt cho nhau về thông tin và kỹ thuật, chuyên nghiệp hóa hoạt động đào tạo và cung ứng nhân lực đồng nhất, tạo tiếng nói chung đối với chính quyền nước sở tại, triển vọng về lợi thế cạnh tranh tuyệt đối và bền vững của cộng đồng nghề nail Việt hoàn toàn không xa xôi; người Việt hoàn toàn có thể tồn tại lâu dài và phát triển cùng với nghề nail ở Anh Quốc.

    Lịch sử luôn minh chứng được chân lý rằng đoàn kết là sức mạnh to lớn nhất, và đối thoại bao giờ cũng ưu việt hơn đối đầu. Cha ông chúng ta đã làm rất tốt điều đó trong quá khứ. Hiện tại, chúng ta đều đang sinh sống, học tập và làm việc tại trái tim của Khối Thịnh Vượng Chung (Common Wealth), và chúng ta hoàn toàn có quyền mơ tới sự thịnh vượng chung của cộng đồng Việt Nam của mình.

    Chỉ một mình người viết không làm được gì, chỉ một Viethome cũng chưa thể làm được gì nhưng nếu tất cả các anh/chị đang đọc bài viết này, những “người trong cuộc” của ngành nail Việt tại Anh thực sự mong muốn và quyết tâm thì ước mơ xây dựng được một cộng đồng Việt Nam đoàn kết, thân ái và giàu mạnh tại Vương Quốc Anh, sẽ thực sự không còn xa.

    Hoàng Huy – Một người Việt ở Anh

    Viethome

  • Nghề làm nail trong cộng đồng người Việt ở Mỹ có một ma lực khủng khiếp. Bất kể bạn là cô gái đang thanh xuân đẹp đẽ hay người sắp 60 gối mỏi tay run, một khi đã sống được với nail rồi thì khó rút chân ra.

    Nhiều bạn bè ở Việt Nam, sắp sang Mỹ định cư hay hỏi tôi:
    - Nghề nào dễ kiếm tiền nhất ở Mỹ?
    - Làm nail.
    - Nghề nào cực nhất ở Mỹ?
    - Làm nail.
    - Nghề nào dễ nổi khùng nhất ở Mỹ?
    - Làm nail.
    - Nghề nào bạc nhất nước Mỹ? Làm nail luôn hả?
    Họ tự hỏi rồi cũng tự trả lời luôn.

    Thời điểm cực thịnh nhất của nghề nail là những năm 1980 tới trước năm 2008. Nhà nhà làm nail, người người làm nail. Một bộ full-set ngày đó tới 50 USD. Tiệm nào cũng đông nườm nượp khách.

    Nhưng từ năm 2008, khủng hoảng kinh tế lan rộng, nghề nail cũng suy thoái. Việc kiếm tiền trở nên chật vật hơn khi người Mỹ cắt giảm nhu cầu làm đẹp. Các chủ tiệm cạnh tranh không lành mạnh, đẩy giá xuống cực thấp để hút khách về mình. Bộ full-set giảm xuống còn 30 USD, có nơi chỉ 20 USD. Nhiều người làm nail thường mua nhà to, xe đẹp, đâm ra thiếu nợ lớn ở ngân hàng. Tới khủng hoảng, trả không nổi nên bị lấy nhà, lấy xe.

    Những năm gần đây, nghề nail cũng dần trở lại vị trí “huy hoàng”. Nhiều tiệm mới được “build” (xây) mọc đầy đường. Chủ kiếm được nhiều tiền hơn. Thợ dư rủng rỉnh. Nhưng có điều giá vẫn rẻ òm, cố đẩy mà lên hổng nổi. Nhiều thành phố đông dân nghèo, một bộ full-set còn có 15 USD. Ngồi cả ngày làm gãy lưng chắc mới kiếm được tiền. Mùa hè còn vậy, mùa đông ế chắc lắm.

    Tôi giờ học hành thành tài, ra trường có việc làm quản lý bất động sản lương bổng ổn định, được đi đây đó khắp nơi, cũng nhờ những đồng tiền anh chị tôi chăm chỉ lẫn đắng cay kiếm được trong các hãng xưởng, tiệm tóc với nail, những ngày chập chững sang Mỹ định cư, để tôi yên tâm đến trường tìm cho mình con chữ.

    Tôi khẳng định một điều, ở Mỹ, không có nghề nào dễ kiếm tiền như nail hết. Nếu người mới sang không biết tiếng Anh tiếng u, phải đi lặt rau, làm cá, chặt thịt trong chợ hay phụ bếp, bồi bàn, lương chẳng được là bao đã vậy còn cực khổ kinh hồn. Xin vô mấy công ty của Mỹ làm lao công, quét dọn, nhặt rác, lau nhà vất vả cũng chẳng thua ai.

    Hai nghề chân tay nhiều người Việt theo đuổi là tóc với nail cũng có “số phận” khác nhau. Nếu như thợ hớt tóc phải học cả năm trời, tốn ngàn giờ, với giá mấy ngàn đô la, trải qua kỳ thi khó khăn mới được cấp bằng hành nghề thì nghề nail lại dễ thở hơn nhiều lần.  

    Nhiều người quen tôi tiếp xúc, dù luôn miệng bảo chán làm cái nghề này lắm nhưng nail có một ma lực khủng khiếp, đã đặt chân vào rồi, khó mà rút ra được. Nghề này không được đãi ngộ, phải chiều chuộng bao lượt khách lạ lẫn quen, ngày ngày hít hóa chất độc hại bay đầy trong tiệm hay cắn răng, nhắm mắt giả lơ trước sự chèn ép của đồng nghiệp. Bất kể bạn là cô gái hay chàng trai đang thanh xuân đẹp đẽ, hay những cô chú tuổi sắp sáu mươi, gối mỏi, tay run, một khi đã sống được với nail rồi khó mà rút chân. Đơn giản, số tiền kiếm được mỗi ngày đủ đảm bảo cho họ một cuộc sống đủ đầy.

    Vẫn chưa bỏ nghề dù rất muốn

    Tôi hay nhớ cô bạn xinh đẹp thuở sinh viên luôn từ chối sự giúp đỡ của gia đình vì ba má còn nuôi mấy đứa em. Cô xin vào tiệm nail làm kiếm tiền đóng học phí. Gặp tiệm cũng dễ, rảnh lúc nào vô lúc đó để làm. Thợ nào cũng né làm chân, đẩy hết qua cho cô.

    Bạn bảo nhiều bữa về nhà, hai tay mỏi nhừ, bưng tô cơm lên mà nghĩ tới những bàn chân to đùng, da dẻ dày khui, mang giày suốt tháng quanh năm của người Mỹ mà nuốt không trôi miếng ăn đang lừng khừng ngay cuống họng.

    Phải bỏ nghề khi ra trường kiếm việc văn phòng làm thôi. Đó là ước mơ giản dị và nhỏ nhoi nhất của bạn. Nhưng ông trời vốn trêu ngươi, bạn đi xin việc khắp nơi, được nhận rồi, nhưng hễ nghe tới lương là… rút.

    Có lần cô ấy xin vô công ty tôi làm. Tôi bảo bên này thư ký chỉ nhận chưa tới 15 USD/giờ, rồi phải đóng thuế thu nhập nữa. Chịu nổi không? Tất nhiên là không. Khi đã quen với xấp tiền mặt lãnh mỗi hai tuần, quen với những đồng tiền "tip" tuy lẻ tẻ nhưng dồn lại cũng lên cả ngàn USD mỗi tháng, thì việc lãnh cái check ra bị trừ một nùi thuế và phí, làm sao đủ để trả tiền xe, tiền nợ học phí và giúp đỡ ba má trả bớt tiền nhà và nuôi mấy đứa em.

    Hai đứa ra trường đã gần 15 năm. Bạn giờ có chồng, đẻ cái, sinh con. Thỉnh thoảng gặp nhau, những vết dị ứng hóa chất vẫn hằn trên đôi tay. Tôi vẫn một chỗ làm hoài. Bạn vẫn chưa bỏ nghề dù rất muốn. Hai vợ chồng mới mua cái nhà. Ráng cày thêm một hai năm nữa, rồi kiếm cái tiệm nào nho nhỏ cho bớt cực, có thời gian rảnh cho con.   

    Nhà văn Nguyễn Hữu Tài

    Viethome (theo Thanh Niên)

  • Một người mẹ gần như cần phải cắt bỏ cả ngón tay của mình sau khi vết cắt từ máy bào của thợ nail nhiễm trùng và sưng đen.

    Cô Brittany Guyatt, 20 tuổi, đến từ Swindon, Wiltshire, cho rằng thiết bị đã bị nhiễm bẩn khi cô đi làm móng vào ngày 15 tháng 3.

    Trong vài ngày tiếp theo, một vết bầm tím đã phát triển thành mụn nước đỏ nhưng ngày càng 'phình to'.

    Một khối u nhỏ kích thước một centimet bị nhiễm trùng, chứa đầy mủ có mùi khó chịu và khiến cô đau đớn không chịu nổi.

    Cô Guyatt được yêu cầu phải phẫu thuật vào ngày 29 tháng 5 để loại bỏ thứ được bác sĩ chẩn đoán là u hạt, nếu không cô sẽ mất một phần ngón tay.

    Cô thề sẽ không bao giờ làm móng acrylic nữa và cảnh báo những người khác cần đảm bảo các thiết bị được khử trùng đúng cách.

    Sau khi chia sẻ rắc rối của mình trên phương tiện truyền thông xã hội, cảnh báo của cô đã nhận được hơn 21.000 lượt thích, bình luận và chia sẻ từ những người dùng Facebook.

    Cô Guyatt nói: 'Bạn thấy những điều này và không bao giờ nghĩ rằng nó sẽ xảy ra với bạn. Tôi sẽ không bao giờ làm móng nữa - nó không đáng. Tôi thà mua móng đính sẵn còn hơn.

    'Bác sĩ nói rằng nguyên nhân có thể là do những dụng cụ mà salon đã sử dụng. Chúng có thể đã bị nhiễm khuẩn.

    'Tôi chỉ muốn những phụ nữ khác đảm bảo rằng họ nhìn thấy các thợ nail khử trùng thiết bị trước khi sử dụng. Trước giờ tôi chưa bao giờ thấy họ lau chúng. Hãy chắc chắn rằng bạn ghé tiệm mà bạn tin tưởng.’

    Cô Guyatt và chị gái đã quyết định làm móng tại một tiệm nail địa phương mà họ từng đến trước đây. Tên của cửa tiệm không được tiết lộ.


    Bộ móng của 2 chị em rất đẹp khi mới làm xong.

    Cô Guyatt, người đã sinh con gái Harper một tháng sau khi bị thương, nói: 'Khi người thợ nam đang bào đầu móng giả, tôi cảm thấy chiếc máy bào cắt vào đầu ngón tay tôi.

    'Anh ta khá mạnh tay và khi anh ta tóm lấy ngón tay tôi, nó bắt đầu ngứa ran và nóng rát. Tuy nhiên không có gì xảy ra trong vài tiếng sau đó.

    Khi vết thương trở nên tồi tệ hơn và cục u nhỏ xuất hiện, cô Guyatt buộc phải đi khám bác sĩ. Các loại thuốc cô cần dùng khiến cô phải ngừng cho con bú.

    'Tôi thực sự chán nản vì điều đó vì tôi thực sự thích nuôi con bằng sữa mẹ và cảm thấy chúng tôi có một kết nối tuyệt vời,' cô bày tỏ.

    Trong lần khám thứ hai tại Bệnh viện Great Western, Swindon, cô Guyatt đã được xét nghiệm máu và chụp X-quang để đảm bảo khối u hạt không ăn vào xương của cô.

    Cô cho biết, 'Họ lo lắng về việc nó sẽ ăn sâu vào ngón tay của tôi. Họ đã xem xét, lấy sinh thiết và phẫu thuật cắt khối u ra.'

    Cô Guyatt hy vọng bằng cách chia sẻ câu chuyện của mình, cô sẽ khuyến khích nhiều người cẩn trọng hơn khi chọn tiệm làm móng.


    Cô đã không thể cho con mới sinh bú sữa mẹ vì phải dùng thuốc, có thể gây hại cho bé.


    Không thể cho con bú sữa mẹ là điều đáng tiếc nhất đối với Guyatt.

    VietHome (Theo Daily Mail)

  • Bạn có biết ở thuở sơ khai, các chiến binh Babylon đã bỏ hàng giờ để uốn tóc và sơn móng trước khi ra trận, còn móng giả thì lại được sáng chế bởi một vị nha sĩ?

    Trước khi có sơn móng chống tia UV, gel chống trôi, chúng ta có sơn móng tay làm từ henna, phấn kohl, và sơn móng biểu thị tầng lớp xã hội. Dù sao thì bộ móng được cắt tỉa và tô vẽ cũng là một phần quan trọng trong lịch sử làm đẹp của nhân loại suốt nhiều thế kỷ, và chúng ta đã trải qua một hành trình dài từ việc nhúng mười đầu ngón tay vào màu sơn cho đến những salon làm móng sang chảnh với giá cả không hề rẻ chút nào.

    Năm 3200 TCN: Ngạc nhiên chưa, khi đàn ông mới là những người đi tiên phong trong con đường sơn móng. Các chiến binh Babylon bỏ hàng giờ chỉ để… uốn tóc và sơn móng trước khi sẵn sàng ra trận. Đôi lúc họ dùng cả son môi để phù hợp với màu móng của mình.

    Năm 3000 TCN: Người Trung Quốc coi màu móng là một cách biểu thị tầng lớp, triều đại, và không phải ai cũng có quyền tô vẽ móng. Tầng lớp quyền thế sử dụng những màu sắc đậm như đỏ nhằm thể hiện quyền lực, các tầng lớp thấp hơn sử dụng màu nhạt, và có những người không được phép sơn móng. Một thường dân bị phát hiện dùng màu sơn của hoàng tộc có thể phải đối mặt với án tử.

    Năm 60 TCN: Nữ hoàng Cleopatra là một trong những người đầu tiên sử dụng henna để nhuộm màu cho móng, thay vì vẽ lên toàn bộ bàn tay. Tương truyền, màu sắc yêu thích của nữ hoàng là màu đỏ máu.

    1878: Được học nghệ thuật làm móng ở Pháp, Mary Cobb tái lập lại toàn bộ “giáo trình” và sau đó mở cửa hiệu làm móng đầu tiên của nước Mỹ - Mrs. Pray's Manicure - tại Manhattan. Bà còn cho ra mắt dòng sản phẩm riêng dành cho móng, cũng như hướng dẫn làm móng tại nhà. Giũa móng tay là đóng góp to lớn nhất của Mary Cobb cho nền công nghiệp này.

    1914: Cutex, một nhãn hiệu khởi đầu với sản phẩm chăm sóc biểu bì da, đã cho ra mắt các loại sơn móng ở dạng bánh, bột, phấn và que. Trong số đó, dạng bánh và phấn là phổ biến nhất, cho đến khi sơn móng dạng lỏng ra đời. Đến năm 1925, nước sơn móng đã gần như độc chiếm thị trường.

    Những năm 1920-1930: Chuyên viên trang điểm Michelle Menard mong muốn tạo ra một loại sơn móng có kết thúc bóng như lớp sơn trên những chiếc xe hơi. Khi công thức của Menard dần được hoàn thiện, nó trở nên phổ biến trong trào lưu Flapper những năm 20, và nhãn hiệu mỹ phẩm Revlon cũng ra đời từ đó.


    Một lọ sơn móng của hãng Revlon

    Suốt vài năm sau đó, Revlon bày bán sơn móng tay với nhiều màu sắc khác nhau ở các nhà thuốc và trung tâm thương mại, trước khi lấn sân sang thị trường son môi và đồ trang điểm.

    Những năm 1960: Lần nọ, nha sĩ Frederick Slack bị gãy móng. Ông dùng giấy bạc và acrylic nha khoa ngay tại phòng khám của mình để “sửa” lại chiếc móng gãy. Chiếc móng giả trông giống thật đến bất ngờ, và thế là vị nha sĩ cùng em trai tạo ra móng acrylic giả. Sản phẩm của nhà Slack sau đó đã được cấp bằng sáng chế.

    1976: Jeff Pink – chuyên viên trang điểm người Mỹ, người sáng lập hãng Orly – cần một mẫu móng phù hợp với hầu hết mọi trang phục. Sáng tạo của Jeff Pink, mẫu sơn móng tay kiểu Pháp, lần đầu ra mắt trên sàn diễn thời trang Paris và nhanh chóng trở thành một cơn sốt toàn cầu.


    Móng tay kiểu Pháp thường mang màu nude, hồng nhạt hoặc màu be cùng một dải sơn trắng ở đầu móng.

    Những năm 1980: Essie Weingarten phát triển dòng sơn móng của riêng bà vào những năm đầu thập niên 80, và đến năm 1983, Essie được ghi nhận là một trong những nhãn hiệu sơn móng tay đầu tiên được chứng nhận bởi người của công chúng. Trong một lần phát sóng, diễn viên hài nổi tiếng Joan Rivers nhắc đến màu sơn móng yêu thích của bà – Jelly Apple – và từ đó, Essie trở thành nhãn hiệu nổi tiếng mà ai ai cũng biết đến.


    Màu Jelly Apple của hãng Essie.

    1994: Trong phim Pulp Fiction, nữ diễn viên Uma Thurman sử dụng loại sơn móng của Chanel có tên Rouge Noir (hay còn gọi là Vamp), mang màu sắc của máu khô. Giống như bộ phim Pulp Fiction, Rouge Noir sau đó cũng trở thành một biểu tượng huyền thoại khi mà những lọ sơn móng cứ liên tục cháy hàng kể cả khi vừa được bày lên kệ. Ở thời điểm hiện tại, Rouge Noir vẫn luôn là sản phẩm được yêu cầu nhiều nhất của hãng Chanel.


    Màu Rouge Noir huyền thoại thuộc dòng sơn móng Le Vernis Longwear Nail Colour của hãng Chanel.

    Ngày nay: Sự phát triển của truyền thông và mạng xã hội càng thêm thúc đẩy ngành công nghiệp hái ra tiền – chăm sóc và tô vẽ móng. Ước tính khoảng 92% nghệ sĩ móng “đóng đô” trên Pinterest, và một số thì chủ yếu hoạt động trên Snapchat.

    Viethome (theo lostbird)

  • “Cần thợ nail xuyên bang nữ, kinh nghiệm, tip cao, lương cao, chỗ ở thoải mái, mùa Đông lương $900/tuần, mùa Hè $1,300/tuần trở lên. Bao lương nếu thực sự có kinh nghiệm.”

    “Cần thợ nam nữ xuyên bang kinh nghiệm về pink & white, tay chân nước, gel và wax. Bao lương $3,500-$4,000/tháng quanh năm. Có chỗ ăn ở đàng hoàng.”

    Trên đây là một vài mẫu rao vặt tìm thợ nail đi làm ở những tiểu bang xa mà ai cũng có thể đọc được trên tờ quảng cáo của nhật báo Người Việt.

    Trong khi đó, cùng là thợ nail, nhưng mức lương của các tiệm quanh vùng Santa Monica, Los Angeles, Lake Forest,… ở miền Nam California (Mỹ) đưa ra chỉ ở khoảng $500-$600/tuần cho thợ có kinh nghiệm.

    Chính mức thù lao hấp dẫn mang lại từ việc làm nail ở tiểu bang xa như thế mà nhiều thợ nail California đã khăn gói lên đường đi gầy dựng sự nghiệp, trong đó có anh Kyle Trần, 31 tuổi đang làm nail ở Florida, vợ chồng anh Huy Trần, 40 tuổi, làm nail ở Dallas, Texas, và chị Loan Nguyễn, 54 tuổi, làm nail tại Laredo, một thị trấn gần biên giới Texas và Mexico.

    Tuy nhiên, câu chuyện xoay quanh đời thợ nail xuyên bang, qua tâm sự của những người thợ này, không đơn giản chỉ là đồng tiền.

    Lý do đi xuyên bang

    Sau khi có bằng nail chừng hai tháng ở California, vợ chồng anh Huy Trần quyết định khăn gói làm hành trình xuyên bang từ năm 1992.

    “Khi đó giá ở California thấp hơn, mà khách lại khó, đòi hỏi nhiều. Trong khi đi các tiểu bang lạnh thì cùng ‘service’ nhưng giá lại gần gấp đôi nên hai vợ chồng tôi quyết định đi xuyên bang,” anh Huy cho biết.

    Nơi đầu tiên vợ chồng anh chọn là Alabama, sau đó anh lần lượt đi qua các tiểu bang khác như Indiana, Michigan, Illinois, và hiện nay đang ổn định tại Dalas, Texas.

    Lý do giá làm nail ở các tiểu bang xa cao hơn nhiều so với California là lý do đầu tiên để những người thợ nail ra đi. Bên cạnh đó, “đi làm nail xuyên bang mới có điều kiện luyện tay nghề” cũng là mục đích mà những người thợ mới ra nghề nhắm tới.

    Anh Huy Trần, 40 tuổi, giờ đang là chủ một tiệm nail ở Dalas, nói, “Người mới ra trường bên California rất khó tìm việc, nhất là thợ nam. Trong khi thợ lâu năm cứ có khách làm liên tục thì mình phải ngồi chơi, lâu lâu mới được chủ giao cho một khách, thường là làm chân tay nước, cho nên để học nghề rất là khó.”

    Chị Loan Nguyễn, 54 tuổi, đi làm nail xuyên bang từ năm 1994, kể, “Trong nửa năm đầu làm nail cho một tiệm người quen ở Los Angeles, tôi chỉ được làm chân tay nước thôi.”

    Sau đó, do người chủ bán tiệm, thêm lý do “muốn mau có thẻ xanh và kiếm được tiền nhiều để bảo lãnh người yêu từ Việt Nam sang” nên chị Loan theo lời rủ rê của người bạn học nail chung, sang Texas làm cho một tiệm mới mở ở Laredo, thị trấn gần biên giới Mexico và Texas.

    “Đó là tiệm đầu tiên ở Laredo cho nên khách đông xếp hàng dài mỗi ngày trước tiệm. Mình làm sao họ cũng chịu hết, nên rất dễ cho những người mới ra trường như tôi,” chị Loan nhớ lại.

    Ngoài ra, đi làm nail xuyên bang còn là để “trốn tránh những cám dỗ ở California” hay “muốn xóa sạch những dấu tích không đẹp của một thời đã qua” cũng là lý do của không ít người, trong đó có Kyle Trần, 31 tuổi, đi xuyên bang từ năm 2006, đang làm thợ tại Florida.

    Sau 3, 4 năm làm nail cho một trong những tiệm lớn nhất ở Los Angeles, nơi có đến cả 30 thợ, Kyle kiếm tiền được khá nhiều. Nhiều tiền, độc thân, dẫn đến việc ăn xài “vung tay quá trán,” đến mức rơi vào cảnh nợ nần.

    Đến lúc nhận ra rằng “khi trong người mình không có tiền, người ta không coi mình ra gì hết,” Kyle quyết định làm lại cuộc đời, “bỏ California, cắt đứt hết mọi liên lạc với bạn bè” bắt đầu “sống như tu.”

     

    Dĩ nhiên, lý do chính yếu để Kyle chọn đi các tiểu bang miền Đông, từ South Dakota qua North Dakota, rồi Oregon, Tennessee, Wyoming, và Florida, cũng chính là tiền kiếm được ở đó nhiều hơn, khách làm “hai màu” (pink and white) nhiều hơn thì sẽ học nghề được nhiều hơn.

    Buồn – Mối bận tâm nhất của thợ nail xuyên bang

    “Đi xuyên bang rất là buồn,” “buồn muốn chết,” “buồn mà nước mắt ghim vào lòng” là những cung bậc mà anh Huy, chị Loan, Kyle dùng để mô tả nỗi buồn của người thợ nail xuyên bang.

    Những nơi cần thợ nail đi xuyên bang thường là những nơi hơi cách xa các thành phố lớn, ít người Việt, và có những mùa tuyết phủ trắng xóa.

    “Nhiều khi đi làm buồn mà nước mắt ghim vô lòng luôn. Đi làm nail xuyên bang nó cực và buồn ghê lắm, còn tệ hơn ở nhà quê Việt Nam nhiều lắm. 10 giờ tối là mọi thứ đều đóng cửa, ‘shut down,’ không có ai ra khỏi nhà. Cứ sáng sớm đi tối về, có khi làm 7 ngày trong tuần luôn, vì buồn quá ở nhà làm gì bây giờ!”, Kyle nói một cách ngao ngán.

    Buồn, sợ, khóc, cũng là tâm trạng của chị Loan Nguyễn trong suốt thời gian đầu, “may mà khách đông lu bu nên cũng đỡ.”

    Huy Trần mô tả, “Khi từ Cali đi xuyên bang làm nail kiếm tiềm, mình nghĩ cuộc đời mình giống như đi tu vậy đó. Rất là buồn, đi làm rồi là về nhà, không có party, không có tiệc tùng sinh nhật, không có đi đâu hết, cuộc sống khác hẳn.”

    Cũng chính từ cái buồn đó mà nhiều điều đã xảy đến cho người thợ nail xuyên bang. Ngoại trừ những người “biết bỏ chữ buồn qua một bên, buồn không có nghĩa lý gì hết, lúc nào trong đầu cũng phải nghĩ đến chuyện kiếm tiền cái đã” như Kyle xác định, thì phần nhiều thợ đi xuyên bang dễ sa vào con đường “đàn đúm, rượu chè, bài bạc, trai gái, hút xách.’”

    Theo Kyle, người đã đi xuyên qua 6 tiểu bang làm nail, chuyện “đánh bạc một trận thua cả chục ngàn trở lên là chuyện thường.”

    “Họ làm ra bao nhiêu hết bấy nhiêu, thậm chí còn mượn chủ nữa. Hồi lúc tôi làm ở South Dakota, chủ tiệm lớn hơn tôi chỉ vài tuổi, mỗi khi buồn buồn, làm xong là ảnh đi xuống sòng bài liền. Thua mười ngàn, mười mấy ngàn miết, có khi còn về mượn tiền thợ nữa,” Kyle kể.

    Anh bộc bạch, “Bản thân tôi muốn dứt bỏ tất cả, cố kiềm lòng không tham gia vào những chuyện đó nên để dành tiền được. Chứ ở những chỗ ‘đầu đen thì ít, đầu vàng thì nhiều’ buồn quá có chuyện gì làm đâu thì cứ vô sòng bài, quán bar, hút xách.”

    Không chỉ vậy, nỗi buồn, sự trống trải, cùng thời tiết khắc nghiệt của mùa Đông, đôi khi còn thách thức dục vọng của con người.

    “’Lửa gần rơm không trơn cũng trụi.’ Bên đó lạnh quá nên lúc nào cũng cần ‘body heat.’ Đó là sự thật. Nhiều người đàng hoàng, đứng đắn mà cứ bị cà khịa cà chọt hoài thì riết cũng đổ thôi,” Kyle nói bằng giọng không vui, không buồn, chỉ pha chút gì như mỉa mai, miễn cưỡng.

    Không biết có phải vì lý do này mà nhiều mẫu rao vặt tìm thợ xuyên bang với yêu cầu “nam nữ độc thân, hoặc vợ chồng trẻ” không?

    Viethome (theo Người Việt)

  • Các cửa hàng làm móng tại Mỹ thận trọng hơn sau vụ chủ tiệm gốc Việt ở Las Vegas mất mạng vì cố đuổi theo xe của khách quỵt tiền.

    Thu nhập hàng ngày của các tiệm làm móng phụ thuộc vào số lượng dịch vụ mỗi khách hàng sử dụng. Và mỗi một đồng đôla kiếm được đều là những đồng tiền "mồ hôi xương máu". Tuy nhiên, hiện tượng khách hàng quỵt tiền thanh toán sau khi làm móng không phải là hiếm ở Mỹ, theo kênh truyền hình địa phương KTNV

    Cô Kimberlee Ruggerio, chủ tiệm Paint Beautique, nhớ lại vụ Ngoc Nhu Nguyen, một phụ nữ Mỹ gốc Việt 53 tuổi, chủ tiệm làm móng Crystal Nails & Spa trên đường West Flamingo, Las Vegas, thiệt mạng hôm 29/12 vì cố đuổi theo một nữ khách hàng không thanh toán hóa đơn trị giá 35 USD

    "35 USD nghe có vẻ không đáng bao nhiêu nhưng với chúng tôi, đó là số tiền lớn", cô Ruggerio nói và kể từng bị khách hàng quỵt tiền một lần. "Nữ khách hàng đó cũng nói là sẽ ra xe ôtô lấy tiền nhưng rồi chuồn mất". 

    Trong vụ chủ tiệm làm móng gốc Việt bị sát hại, video từ camera an ninh cho thấy nữ khách hàng Krystal Whipple định thanh toán hóa đơn 35 USD bằng thẻ tín dụng nhưng chiếc thẻ bị từ chối. Cô ta sau đó nói rằng sẽ ra ôtô lấy tiền mặt nhưng rồi lên chiếc xe Chevrolet Camaro 2017 màu đen và phóng đi. Nạn nhân Ngoc Nguyen chạy theo, nhảy lên trước mũi xe và bị ngã xuống đường khi nghi phạm tăng ga. Cảnh sát kết luận cái chết của bà Nguyen là một vụ án giết người.

    Sau sự việc gây phẫn nộ này, chủ tiệm Ruggerio suy nghĩ kỹ hơn về việc thay đổi cách thức nhận khách hàng và phương thức thanh toán. "Đầu tiên là tôi sẽ yêu cầu khách phải đặt cọc. Tiếp theo, lúc nhận làm dịch vụ, tôi sẽ lấy các thông tin như tên, số điện thoại và địa chỉ nhà của khách hàng, qua đó tôi cũng hiểu hơn một chút về lối sống của con người này". 

    Tiệm làm móng Blo Las Vegas cũng cùng chung suy nghĩ. Quản lý Nancy Ayala cho biết trước khi nhân viên tiệm không bao giờ hỏi về thẻ tín dụng trước khi khách vào làm dịch vụ nhưng họ đang cân nhắc thay đổi thói quen này. 

    "Chúng tôi làm việc 110% sức lực vì khách hàng và chúng tôi cũng muốn nhận lại sự nhã nhặn và lịch sự tương tự từ phía khách. Chúng tôi cũng có gia đình, cũng phải thanh toán hóa đơn hàng tháng, chúng tôi có những mục tiêu muốn hoàn thành trong đời", cô Ruggerio nói. 

    Đều tỏ ra thận trọng hơn, các chủ tiệm yêu cầu nhân viên không đuổi theo những khách hàng quỵt tiền, thay vào đó, họ nên cố gắng nhớ rõ đặc điểm nhận dạng và ghi lại biển số xe của khách.

    Hồi đầu năm ngoái, chỉ trong vòng một tuần, Happy Nails and Spa của phụ nữ gốc Việt tên Hanna Nguyen tại thành phố Avondale bị 5 nữ khách hàng làm móng xong rồi bỏ chạy, không trả tiền. Vào tháng 12, trước vụ chủ tiệm gốc Việt bị cán chết, một nhân viên của tiệm làm móng khác cũng ở Las Vegas bị dí súng đe dọa khi cố đuổi theo khách hàng nam quỵt tiền.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Nếu không phải trong nghành thì ai cũng sẽ nghĩ nail là nghề nhẹ nhàng và nhanh ra tiền, tính ra một ngày chỉ cần từ 5 đến 7 khách sộp là bạn sẽ có trên dưới 200$ chưa kể tiền bo một cách dễ dàng.

    Nếu so sánh mức thu nhập của nghề nail với các công việc khác của người bản xứ thì rõ ràng làm nail nhẹ nhàng và có thu nhập cao hơn rất nhiều. Vậy tại sao sau mỗi ngày làm việc chúng ta đều cảm thấy mệt mỏi như vậy, lý do của sự mệt mỏi đó đến từ đâu?

    Chúng tôi xin nói thẳng ra những lý do thực sự gây nên áp lực và sự mệt mỏi của nghề nail, cái nghề đáng lẽ phải là rất nhẹ nhàng này.

    1. Làm việc dài giờ và không theo một thời khoá biểu cố định, nhiều lúc các bạn phải hy sinh cơm trưa thậm chí nhịn cả đi tiểu để làm nail.
    2. Làm việc dưới sức ép về tốc độ, lúc nào cũng lo sợ bị mất turn.
    3. Sự cạnh tranh trong tiệm và sự hiềm khích giữa thợ với thợ và giữa thợ với chủ tiệm.
    4. Áp lực từ phía khách hàng vì họ không hiểu bạn hoặc bạn không hiểu họ.
    5. Ngồi một chỗ quá lâu, cơ thể tiếp xúc với hoá chất độc hại mà không có thời gian thể dục để đào thải.

    Có bao giờ bạn nghĩ, nếu một ngày nào đó, bạn có rất nhiều khách hẹn, nhiều đến mức cả tuần bạn chỉ làm khách hẹn, khách đến theo một thời khoá biểu do chính bạn sắp xếp thì sẽ có sự thay đổi gì không?

    • Bạn sẽ không phải cạnh tranh với các thợ khác, làm việc theo tốc độ mà bạn cảm thấy thoải mái.
    • Bạn sẽ có lựa chọn để thiết kế một thời khoá biểu với giờ làm việc ổn định.
    • Bạn sẽ có thời gian ăn trưa và 2-3 ngày để tập thể dục vào sáng sớm hoặc chiều muộn.
    • Cạnh tranh trong tiệm sẽ bớt đi và tinh thần đồng nghiệp sẽ đi lên.
    • Khách hàng là những người tin tưởng bạn, họ là những khách phù hợp với khả năng và tay nghề của bạn.
    • Chủ tiệm cũng hài lòng với kết quả làm việc của bạn hơn.
    • Bạn sẽ build khách hẹn nhanh và hiệu quả hơn rất nhiều.

    Chắc chắn như vậy cuộc sống sẽ đỡ vất vả, đáng yêu và “ra tiền” hơn có phải không?

    Viethome sưu tầm

  • 1 cặp vợ chồng trẻ, chồng 27 tuổi mở một tiệm Nail lớn ở gần Miami Florida… Áp lực nhiều thứ, đặt biệt là chưa có nhiều thợ nên 2 vợ chồng làm việc cực lực….

    Sau 3 tháng làm liên tục không có ngày nghỉ thì chồng bị “Tai Biến” nhập viện, người vợ cũng nhập viện theo. Đó là câu chuyện 3 tháng trước, sau đó đã bình phục nhưng vẫn phải nghĩ ngơi và bán tiệm.

    Tối qua, cũng ở Miami… có một chị đã ra đi mãi mãi… nguyên nhân chưa thể xác định được, nhưng mình được biết tiệm ít thợ nên chị phải làm cả tuần không nghỉ, và hình như bị đột quỵ Tim.

    Ở Tampa, có cặp đôi kia mở tiệm lớn… nghe đâu phải bán nhiều thứ để có tiền bù lỗ cho tiệm.

    Còn, còn rất nhiều câu chuyện khác…

    Những người chủ tiệm Nail phải chịu áp lực rất rất nhiều thứ, họ phải đánh đổi nhiều thứ, đặt biệt là rất ít thời gian dành cho con cái… thậm chí có người đánh đổi luôn cả tính mạng. Tới đây, có người sẽ nói “do tham, do ham”… lại vớ vẫn… Tiền Rent 1-2.000 thì khác… chứ 8.000-12.000/month thì cố mà cày thôi… và không ít người phải bán nhà để trả nợ vì tiệm Nail thua lỗ… Đó là cuộc sống, là kinh doanh!

    Ấy vậy mà… dù đi bất cứ đâu, dù đi bất cứ tiệm Nail nào… mình vẫn thấy có những người thích “Gây Chuyện”.

    Tiệm Nail ở mỗi vùng sẽ có các đặc thù khác nhau, nên việc quản lý, ăn chia, trừ supply hay không trừ, nhiều hay ít… hay bất cứ cách quản lý nào… sẽ luôn khác nhau. Quan trọng hơn hết là thu nhập của Bạn có tương xứng với tay nghề hay không?! Và nếu không hài lòng với tiệm đó thì hãy đi làm tiệm khác.

    Ví dụ có tiệm 2 vợ chồng muốn làm chính, còn thợ có thì tốt, không có cũng chả sao… đó là chiến lượt của họ… bạn đâm đầu vào rồi lên facebook kể lể? thật vớ vẩn. Có tiệm chủ tốt, lo cho thợ… thì thợ ghét thợ suốt ngày đâm chọt nhau rồi cũng lên facebook khóc lóc… lại vớ vẫn.

    Tiệm nail có nhiều, thợ cũng có nhiều… hãy tìm nơi phù hợp với mình… nếu chưa tìm được thì hãy xem lại bản thân mình… vì có thể nguyên nhân là chính mình chưa đủ tốt để có nơi làm việc tốt!!!

    Cuối bài, muốn hiểu chủ tiệm thế nào thì cứ mở tiệm nail sẽ hiểu!!!

    Tác giả: Bình Nguyễn

    Viethome

  • 1 khách Tây đã cảm thấy bị xúc phạm nặng nề khi lần đầu tiên hiểu được thợ nail Việt đang mắng nhiếc mình, còn gọi mình là ''bitch''.

    Khánh hàng nói tiếng Anh, đến từ Sydney, cho biết cô đã đưa người bạn trai biết tiếng Việt của mình đến cửa hàng để tìm hiểu xem các nhân viên đang bí mật nói với nhau những gì. Và những gì cô nghe được khiến cô rất sốc.

    “Tôi luôn cảm giác rằng họ đang nói xấu về khách hàng nhưng không có bằng chứng nên tôi đã thuyết phục bạn trai mình đi cùng”, cô viết trên Facebook.

    (Ảnh minh họa)

    Người phụ nữ kể rằng cô nhân viên đã bỏ qua bước sơn lót. Khi cô lịch sự nhắc nhở, nhân viên đã quay sang đồng nghiệp của mình và bắt đầu nói điều gì đó bằng tiếng Việt.

    “Bạn trai của tôi phiên dịch rằng cô nhân viên không muốn làm móng cho tôi và gọi tôi là “bitch”. Tôi cảm thấy bị xúc phạm, trong khi tôi đã tỏ ra rất lịch sự. Bạn trai tôi sau đó hỏi nhân viên kia rằng có vấn đề gì không bằng tiếng Việt”. Và người nhân viên trông có vẻ hoảng loạn khi cô nhận ra người bạn trai có thể hiểu mọi lời họ nói.

    "Không ai đáng bị đối xử theo cách đó dù họ có hiểu tiếng hay không", cô nói. Người phụ nữ cũng cho biết không phải tất cả các tiệm làm móng nào cũng như vậy. Cô đã nhận được sự đón tiếp thân thiện và chuyên nghiệp tại các cửa hàng khác.

    Sau khi câu chuyện được chia sẻ trên mạng xã hội nhiều người đã nhanh chóng chia sẻ câu chuyện tương tự về việc bị nhân viên nói xấu bằng tiếng nước ngoài.

    Viethome (theo tintucuc)