Mẹ lo toát mồ hôi vì phải xuất ngoại sang trông cháu, chăm con

Tôi nuôi con gái từ năm cháu lên 3. Không nói thì các bạn cũng hiểu những lo toan vất vả của một người mẹ phải nuôi con một mình. Thật may vì con gái tôi ngoan ngoãn, học hành tấn tới. Cháu có học bổng du học Anh và ở lại đó làm việc, xây dựng gia đình.

Khi cháu sinh con trai đầu, tôi chấp nhận đón cháu ngoại về chăm sóc vì con gái và con rể mới đi làm, thu nhập chưa đủ nuôi con. Mặc dù đã có hành trình nuôi con một mình, nhưng nuôi cháu lại là câu chuyện khác.

Đọc Tin Nhanh & HOT trên Apps VietHome - Hoàn Toàn Miễn Phí

Đọc Tin Nhanh & HOT trên Apps VietHome - Hoàn Toàn Miễn Phí

Không chỉ vất vả mà còn vô cùng căng thẳng. Việc ăn uống của bé còn phải thực hiện theo “chỉ đạo” của các con từ xa. Thằng bé bụ bẫm, hiếu động nên cần người ở bên từ sáng sớm đến tận lúc lên giường ngủ. Sức khỏe của tôi cũng giảm sút rất nhiều.

Tôi không nói với con gái nhưng thực sự là mòn mỏi chờ mong các con về đón cháu đi. 1 năm, 2 năm, thời gian trôi qua chậm chạp đến mức tôi muốn điên.

Rồi cũng đến ngày các con báo về đón cháu. Lúc đó, thằng bé được 26 tháng. Mừng rỡ, chờ mong đón con nhưng trong tôi cũng đầy cảm xúc thiếu vắng, nhớ thương đứa cháu ngoại đã quá gắn bó với mình 2 năm qua.

Vậy mà tôi cảm thấy trời đất quay cuồng khi con gái yêu của mình ào ra ôm mình với cái bụng bầu tròn vo hơn 5 tháng. Tôi không ngờ, ngày mẹ con đoàn tụ lại là nụ cười méo xệch trên môi.

Tôi phải thu xếp theo con sang Anh để giúp cháu lớn quen việc đi học và chuẩn bị đón cháu thứ hai. Có ai hiểu tâm trạng của tôi lúc này không? Tôi sợ việc đó lắm bởi khi cháu lớn đi học về, từ 3h chiều đến đêm, tôi vẫn phải trông cháu. Chưa kể, còn biết bao thứ phải lo: Chăm sóc con gái sau sinh, chăm cháu gái nhỏ vừa rời bụng mẹ, bệnh tật ốm đau, đồ ăn thức uống lạ, cách ứng xử với con rể những lúc không ưng ý... tôi thực sự sợ lắm, làm ơn ai cho tôi lời khuyên.

Viethome (theo VnExpress)