• Sau 8 năm trúng số với số tiền lớn nhất ở Anh từ trước tới nay, vợ chồng nhà Weir đã ly dị ở tuổi gần đất xa trời.

    Năm 2011, vợ chồng ông Colin, 71 tuổi và bà Christine Weir, 62 tuổi, sống tại vùng ven biển Ayreshire, Scotland, gây chấn động dư luận khi trúng giải độc đắc 161 triệu bảng Anh (hơn 4.500 tỷ đồng) của chương trình xổ số EuroMillions.

    Cặp vợ chồng - một nhà quay phim truyền hình và một y tá - đều đã nghỉ hưu cho biết họ không sợ giàu vì sẽ có rất nhiều trò vui với số tiền này. Họ đã mua nhà và xe hơi riêng cho các con mình. Họ cũng quyên góp một triệu bảng ngay sau khi giành chiến thắng.

    Vợ chồng nhà Weir ngày mới trúng xổ số. Ảnh: PA.

    Tuy nhiên việc bất ngờ trở thành tỷ phú chỉ sau một đêm không giúp cuộc sống của cặp vợ chồng hưu trí viên mãn hơn mà lại khiến mọi thứ đi theo chiều hướng xấu. Trước đó, hôn nhân của họ không có vấn đề gì, nhưng sau khi trúng xổ số, mỗi người theo đuổi một niềm vui riêng. Ông Colin đầu tư cho các đội bóng yêu thích còn bà Christine chăm tham dự các sự kiện từ thiện.

    Tháng 8/2018, ông Weir đã ký giao biệt thự trị giá 3 triệu bảng của họ ở Troon cho vợ. Bà đã rao bán nó chỉ vài tuần sau đó, còn ông Weir chuyển đến một ngôi nhà ven sông trị giá 1,5 triệu bảng (gần 43 tỷ đồng). Tháng 5/2019, chỉ vài ngày sau khi căn biệt thự ở Troon được bán, tòa án Edinburgh cũng tuyên bố cặp vợ chồng chính thức ly hôn sau gần 4 thập kỷ chung sống, có hai con đã trưởng thành và đã lên chức ông bà.

    Một người bạn thân của gia đình chia sẻ: "Chúng tôi đã nghe về tin đồn chia tay của họ từ lâu. Thật buồn vì họ đã cùng nhau trải qua rất nhiều thứ suốt những năm qua".

    Cuộc ly hôn của ông bà Weir giống như một sự tiếp nối câu chuyện nhà Adrian Bayford - Gillian, về sự bất hạnh sau khi trúng số. Đôi vợ chồng này trúng 148 triệu bảng năm 2012 và 15 tháng sau cũng chia tay với lý do mâu thuẫn, căng thẳng về tiền bạc.

    Trong khi cả ba cuộc tình sau đó của Adrian đều không đi đến đâu (anh đều bị các cô người yêu bỏ sau khi đã đính hôn hay đã nhận quà đắt tiền) thì cô Gillian kết hôn với một anh chàng vừa bị kết án hồi tháng 8 năm ngoái và cô đang phải hầu tòa vì bị cáo buộc hành hung người tình vào năm 2017.

    Vợ chồng nhà Bayford ngày mới trúng xổ số. Ảnh: SWNS

    Sống cô đơn, anh chàng cựu nhân viên bưu điện Adrian mỗi tuần đặt người mang tới nhà 50 chiếc bánh ngọt để hồi tưởng lại thời thơ ấu. Người đàn ông 48 tuổi này đã trả tiền cho mọi người, bao gồm cả huấn luyện viên quyền anh của mình, để làm bạn và đưa anh ta đi khắp nơi.

    Khi Adrian đi ra ngoài, anh được nhiều người chỉ trỏ bàn tán về sự giàu có, và khiến anh nhiều lần nổi đóa, đánh lộn với họ. Một người bạn của Adrian nói: "Anh ấy giờ chỉ muốn sống một cuộc sống yên tĩnh".

    Cặp vợ chồng Dave và Angela Dawes sống ở Cameftgeshire, trúng số hơn 101 triệu bảng vào tháng 10/2011, tuy không ly hôn nhưng lại gặp vấn đề với con trai. Anh chàng Michael Dawes, 32 tuổi, một cựu chiến binh Afghanistan trong hai năm đã tiêu hết 1,6 triệu bảng và tiếp tục vòi vĩnh thêm cha và mẹ kế. 

    Tại tòa án, anh ta nhận xét cha "không khoan dung, rộng lượng với con". Tuy nhiên, tòa án đã phán quyết người cha triệu phú không cần phải bảo lãnh cho con trai mình.

    Theo VnExpress

  • Người chơi xổ số may mắn có thể kiếm được hơn 167 triệu bảng vào hôm nay, thứ Sáu 27/9, khi giải độc đắc EuroMillions lần thứ 19 diễn ra.

    Đây là chuỗi giải thưởng tích lũy dài nhất trong lịch sử của cuộc thi, đến mức giải độc đắc hiện đã chạm giới hạn cao nhất cho phép.

    Nếu ai đó quốc tịch Anh có được tất cả các con số, họ sẽ trở thành người trúng xổ số lớn nhất từ trước đến nay ở quốc gia này.


    Anh Ade Goodchild, người đã thắng £71 triệu giải Euromillions hồi đầu năm nay.

    Những người nắm giữ kỷ lục hiện tại của Vương quốc Anh là Colin và Chris Weir, hai người từng giành được 161 triệu bảng vào năm 2011.

    Không ai bỏ túi được toàn bộ số tiền thưởng vào hôm thứ Ba, mặc dù một người may mắn nào đó ở Anh đã giành được 3,6 triệu bảng vì trùng hầu hết các con số.

    Các số trong chuỗi trúng thưởng bao gồm 2, 33, 42, 47 và 48, với các số "ngôi sao may mắn" là 1 và 2.

    Andy Carter, cố vấn cao cấp của National Lottery, cho biết: "Khi giải độc đắc đã chạm giới hạn, trong lần quay số ngày thứ Ba, đã có ba người chơi trúng giải thưởng lớn hơn chỉ với năm số trùng và một ngôi sao may mắn."

    VietHome (Evening Standard)

  • Một người chơi may mắn đã giành được giải thưởng đặc biệt trị giá 10.000 bảng mỗi tháng trong 30 năm trong lần quay số mới nhất của National Lottery.

    Người chiến thắng phải có số trùng khớp với năm quả bóng và cả bóng Life Ball để có thể giành giải thưởng cao nhất Set For Life.

    Các con số chiến thắng cho lần quay số vào ngày thứ Hai, 29 tháng 7 là: 18, 21, 23, 34, 39 và Life Ball là 03.

    Một người chiến thắng khác đã có vé khớp năm con số và giành được £10.000 mỗi tháng trong một năm.

    Andy Carter, cố vấn cao cấp của National Lottery, nói: "Lại thêm một người chiến thắng nữa sẽ được trải nghiệm thế nào là Set For Life sau khi có được năm con số chính và cả số Life Ball trong cuộc quay số tối nay.

    "Họ sẽ được sống một cuộc sống tuyệt vời và bắt đầu thực hiện những giấc mơ trong danh sách của mình. Tất cả người chơi hãy nhanh chóng kiểm tra vé - ai đó ngoài kia là chủ nhân của Set For Life."

    Vào năm ngoái, một người đàn ông ở Úc đã trúng giải xổ số trị giá 3,5 triệu USD nhờ vào một dãy số mà ông nằm mơ thấy. 

    Theo tờ UPI, người đàn ông sống tại Úc này cho biết, việc ông trúng số 3,5 triệu USD hoàn toàn là một bất ngờ khi ông đã mơ thấy dãy số trúng giải chỉ ba tuần trước đó.

    Người đàn ông sống tại Sydney, Úc đã kể lại sự việc hy hữu đó với các quan chức của Công ty NSW Lotteries khi ông và vợ ông tới nhận giải thưởng.

    Giấc mơ đó đã để lại cho ông một cảm giác mạnh mẽ rằng ông sẽ giành chiến thắng của loại vé số Set for Life, với giải thưởng cao nhất là 14.374 USD mỗi tháng trong suốt 20 năm.

    “Ba tuần trước, tôi đã có một giấc mơ rằng tôi giành chiến thắng của xổ số Set for Life. Đến ngày hôm qua, khi vợ chồng tôi đang ngồi trên bãi biển thư giãn, tôi nhìn vợ tôi, nắm lấy tay cô ấy và nói với cô ấy rằng chúng ta sắp giành được một cái gì đó, em chỉ cần chờ đợi thôi”, ông nói.

    Đáng nói, sau giấc mơ đó, người đàn ông này chỉ có cảm giác chắc chắn rằng vợ chồng họ sẽ thắng, và hóa ra họ đã đúng.

    Chia sẻ với báo chí, hai vợ chồng này nói rằng, họ có kế hoạch sử dụng số tiền thưởng để nghỉ hưu sớm, đi du lịch, sửa nhà và làm từ thiện.

    VietHome (Theo Evening Standard)

  • Một kho báu toàn vàng và bạc cổ được phát hiện trên mảnh đất của người nông dân 75 tuổi.

    Hai người đàn ông đã phát hiện ra kho báu Anglo-Saxon trị giá 3,3 triệu Bảng Anh (hơn 96 tỉ đồng) - được đặt tên là Staffordshire Hoard - sau khi đi khám phá trong vườn.

    Terry Herbert, 64 tuổi, đã phát hiện ra một kho báu toàn vàng và bạc cổ trên mảnh đất của người nông dân 75 tuổi, Fred Johnson.

    Phát hiện của họ, vào ngày 5/7/2009, đã nhanh chóng nổi tiếng trên toàn thế giới và được bán cho các viện bảo tàng, đem lại sự giàu có cho họ.

    Nhưng sau 10 năm, hai người này vẫn đang có tranh chấp về các khoản phân chia tiền mặt, ông Herbert nói rằng ông Johnson đã lấy tất cả cho riêng mình và không cho ông một đồng nào.

    Ông Herbert thậm chí còn cho biết việc tìm thấy 3.900 cổ vật - kho báu Anglo-Saxon lớn nhất từ trước đến nay ở Anh - là một lời nguyền và nói rằng chính việc này đã hủy hoại tình bạn của ông với Johnson.

    Trong một sự kiện đánh dấu kỷ niệm 10 năm sau phát hiện, ông Johnson thừa nhận rằng ông và người bạn cũ vẫn còn tranh chấp.

    Ông nói: “Đó là kho báu tuyệt vời. Nhưng tôi không muốn nói về Herbert”

    “Tôi thà tập trung vào những điều tích cực và những người bạn mới mà tôi gặp được sau khi tôi bán kho báu này.”

    Khi được hỏi liệu ông có hối hận khi mất người bạn Herbert hay không, ông nói thêm: “Điều hối tiếc duy nhất của tôi là tôi đã không giữ một cuốn nhật ký và sổ địa chỉ” 

    “Herbert chưa bao giờ là bạn tôi, vì vậy tôi chẳng mất ai cả”.

    Ông Johnson, người lái chiếc Land Rover Defender và sở hữu máy kéo John Deere, sống một mình trong ngôi nhà gỗ mới trên vùng đất nơi tìm thấy kho báu.

    Ông ấy nói: “Tôi chưa tiêu hết tiền và tôi sẽ không đề cập cụ thể. Nhưng tôi đã có một số khoản đầu tư hợp lý.”

    Ông Johnson cho biết ông không bao giờ cố gắng tìm kiếm bất kỳ kho báu nào còn lại trên mảnh đất này và ông đang bận rộn trên trang trại trồng trọt này.

    Trong khi đó, ông Herbert đã từ chối tham dự sự kiện kỷ niệm 10 năm này, sự kiện được tổ chức bởi Hội đồng Hạt Staffordshire, Anh.

    Ông Herbert, người thất nghiệp vào thời điểm đó, đã tìm thấy kho báu bằng máy dò kim loại được mua vào năm 1995 với giá 2,5 Bảng trên chính mảnh đất trồng trọt của người bạn từng rất thân Johnson.

    Nhà khảo cổ học thuộc Hội đồng Hạt Staffordshire cho biết kho báu có tới 5kg vàng nguyên chất và 2,5kg bạc chủ yếu là trên các mũ giáp, kiếm và khiên và hầu hết có lẽ thuộc về hoàng gia hoặc quý tộc.

    Kho báu, thời điểm đó được định giá 3,285 triệu Bảng, Bảo tàng Birmingham và Phòng trưng bày nghệ thuật bảo tàng Potteries đã cùng mua nó.

    Viethome (theo Vietnamnet)

  • Ngay cả $273 triệu cũng không thể làm bà Eileen Murray trở về Alpha, New Jersey, sống với người chồng cũ.

    Bà Murray là vợ cũ của ông Mike Weirsky, một người thất nghiệp, vừa trúng số Mega Millions được $273 triệu. Ông Weirsky trúng số một cách lạ lùng, vì sau khi mua, ông làm rớt tờ vé số mà không biết.

    Ông Mike Weirsky phát biểu sau khi nhận tiền trúng số. (Hình: AP Photo/Jacqueline Larma)

    May cho ông là có người nhặt được đưa lại cho nhân viên của tiệm. Ngày hôm sau ông trở lại, nhận tờ vé số, và sau đó biết là mình trở thành triệu phú.

    Trong khi nhiều người tiếc nuối cho bà Murray, bà nói với nhật báo New York Post hôm Thứ Sáu, 8 Tháng Ba, rằng bà không có dự định trở về sống với người bà từng sống chung 15 năm, trước khi ly dị hồi Tháng Mười năm ngoái.

    “Ông ấy không hấp dẫn tôi tí nào dù ông có số tiền lớn,” bà nói với tờ báo.

    Bà nói rằng bà là người kiếm cơm chính trong gia đình – và cho tới nay, vẫn phải trả tiền cấp dưỡng cho ông. Bà làm công việc tài chính cho một công ty tiện ích, trong khi ông Weirsky vẫn còn thất nghiệp.

    Và trong khi ông chồng cũ sắp lãnh $162.5 triệu sau khi trừ thuế, bà sẽ không hỏi xin ông một đồng nào, mà bà xứng đáng được hưởng, theo nhiều người nghĩ.

    “Tôi sẽ không đòi hỏi gì cả. Tôi có tư cách của tôi. Tôi biết tôi làm gì, và đó là tất cả tôi có,” bà nói.

    Bà cũng không nghĩ là ông chồng cũ sẽ tìm đến bà để giải quyết gì cả, nhưng bà hy vọng ông sẽ “làm điều đúng.”

    “Suy nghĩ đi,” bà nói. “Tôi phải làm việc trong bao lâu? Tôi nuôi ông ấy trong bao lâu? Tôi phải đưa cho ông rất nhiều tiền trong vụ ly dị. Nói cho tôi biết đi – nên làm gì cho phải đạo?”

    Tại một cuộc họp báo, ông Weirsky nói bà Murray có gọi cho ông hôm Thứ Năm, nhưng bà nói không có chuyện đó.

    Bà nói thêm là bà không có dự tính liên lạc với ông, ít nhất là trong hai tháng tới.

    “Ông ấy sẽ tưởng là tôi đến gặp ông và chìa tay ra, và tôi không có ý định làm điều này,” bà Murray nói tiếp.

    Tuy nhiên, bà vẫn chúc may mắn ông chồng cũ.

    Bà nói: “Tôi muốn chỉ những người tốt bủa vây xung quanh ông. Tôi nghĩ không ai nên lợi dụng ông cả.”

    Viethome (theo Người - Việt)

  • Lửa chính là mối đe dọa lớn nhất với thắng cảnh nổi tiếng ở Trung Quốc do công trình này có nhiều kết cấu gỗ.

    Trong lịch sử, 9,999 phòng của Tử Cấm Thành (Bắc Kinh, Trung Quốc) luôn phải đối mặt với nguy cơ hỏa hoạn tiềm ẩn khắp nơi, từ hàng nghìn ngọn đuốc chiếu sáng trong cung cho tới khả năng sét đánh khi trời mưa. Do đó, Cố Cung cần một hệ thống phòng cháy chữa cháy đơn giản mà hiệu quả từ hàng trăm năm trước.

    Hỏa hoạn xảy ra trong Tử Cấm Thành vào năm 2016. Ảnh: Xinhua.

    Một phần của hệ thống đó là 308 vạc làm bằng sắt hoặc đồng. Một vạc lớn có thể chứa tới 3.000 lít nước. Mỗi ngày, các thái giám đều phải thay nước sạch cho vạc để đảm bảo không có mùi hôi thối, theo China Plus.

    Sử sách dưới thời Hoàng đế Càn Long ghi rằng những chiếc vạc đồng mạ vàng có đường kính 1,66 m, nặng gần 1,7 tấn. Chi phí đúc chúng tốn hơn 500 lượng bạc (một lượng bằng khoảng 50 gr), dát thêm 3 kg vàng quanh thân một số chiếc. Tới nay vẫn còn 18 chiếc vạc dát vàng đặt trong Điện Thái Hòa, Điện Bảo Hòa và Càn Thanh Môn, theo South Morning China Post.

    Những chiếc vạc có nhiều kích cỡ và kiểu dáng. Sản phẩm dưới thời nhà Minh có hình dáng tự nhiên, vòng khoen đơn giản gắn bên ngoài. Trong khi đó, thiết kế dưới triều Thanh lại có dáng bầu tròn với miệng nhỏ, đầu sư tử ngậm khoen điêu khắc tinh xảo. 

    Nhiều du khách tới Tử Cấm Thành hay chạm tay vào vạc đồng để lấy may. Ảnh: Tall Tales.

    Vào mùa đông, những hào nước trong Cố Cung đều đóng băng, quan lại phải tìm cách để những vạc nước không chịu chung số phận. Mọi vạc đồng đều được đặt trên đá tảng có lỗ tròn chính giữa, thái giám đốt than cháy bên trong để đun nước.

    Ngoài ra, người xưa cũng có công cụ để phun nước vào đúng chỗ. Ngày nay, lính cứu hỏa dùng vòi rồng để phun nước, nhưng người Trung Quốc trước đây đã dập tắt đám cháy ở những nơi cao hay xa bằng "jitong". Thiết bị này có hai đầu. Khi chữa cháy, người ta đặt xô nước vào một đầu "jitong" và đẩy đầu còn lại, nước sẽ bắn lên.

    Theo lệnh của Hoàng đế Khang Hy, một đội quân mang tên "Jitong" thành lập với trách nhiệm phòng cháy chữa cháy. Năm 1905, biệt đội "Jitong" được đổi tên thành đội cứu hỏa với quy mô từ 100 đến 200 người, theo CGTN.

    Dưới thời nhà Minh và nhà Thanh, hơn 20 vụ cháy lớn đã xảy ra ở khu vực này. Tất cả đều có một đặc điểm chung. Thiên An Môn giống như một ranh giới, lửa chỉ cháy ở nội cung hoặc ở bên ngoài. Nguyên nhân là Thiên An Môn nhìn ra một con đường rộng 30 m, phân cách hai khu vực trên, ngăn lửa lan qua cổng thành.

    Ngọ Môn là cổng lớn nhất trong Tử Cấm Thành, nằm ở phía nam cung điện. Ảnh: ZBKC.

    Hai bức tường ở phía Đông Hoa Môn và Tây Hoa Môn của Cố Cung cũng đóng vai trò làm rào cản. Các bức tường sừng sững gợi nhớ tới kết cấu nhà gỗ với kèo, cột nhưng thực tế được xây bằng đá.

    Những họa tiết trên các vật dụng bằng gỗ không đơn thuần chỉ nhằm trang trí - chúng giúp niêm phong và bảo vệ đồ đạc trong cung. Từng lớp sơn được tô vẽ có chủ đích theo nhiều lớp, trong khi đó những mảnh giấy có hoa văn được dùng để bảo vệ bề mặt từng vật dụng.

    Tử Cấm Thành được xây dựng từ 600 năm trước, ngày nay người Trung Quốc vẫn gặp khó khăn khi di chuyển giữa các điện nếu hỏa hoạn xảy ra, và không thể lắp đặt vòi chữa cháy trong công trình lịch sử này. Dù có các thiết bị chữa cháy tiên tiến như xe cứu hỏa, robot, các phương pháp chống cháy cổ xưa hiện vẫn được sử dụng.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Ngày càng có nhiều những người đàn ông Trung Quốc khá giả tìm kiếm một cô vợ người Đông Âu, kéo theo sự bùng nổ của dịch vụ môi giới hôn nhân.

    Inkstone News cho biết vào một buổi chiều cuối tuần tháng 1, những cặp đôi nam nữ gặp nhau bí mật tại thành phố Chu Hải, miền Nam Trung Quốc. Những người phụ nữ là công dân Nga hoặc Ukraine, trong khi tất cả nam giới là đàn ông Trung Quốc. Mục tiêu của họ rất đơn giản: tìm kiếm nửa còn lại cho cuộc đời mình.

    Hẹn hò xuyên biên giới

    Đàn ông ngồi bên trái, phụ nữ phía bên phải. Ở giữa họ, một người môi giới trong trang phục lịch thiệp ngỏ lời để người đàn ông bắt đầu cuộc trò chuyện.

    Cứ như vậy, câu chuyện tình yêu bắt đầu mở ra, với sự giúp đỡ của một phiên dịch viên.

    Nếu như không có người phiên dịch, chẳng ai trong số những cặp đôi người phương Đông, kẻ phương Tây kia có thể hiểu được đối phương. Thế nhưng, rào cản ngôn ngữ lại không phải là vấn đề lớn.

    Để gặp được người bạn đời, người ta cần sự giúp sức của "định mệnh" vốn thất thường và khó đoán định. Còn với những người đàn ông Trung Quốc có mặt tại thành phố Chu Hải, họ chỉ cần một người môi giới và trả khoản phí 880 USD.

    Buổi hẹn hò tại thành phố Chu Hải. Ảnh: Inkstone

    Khi người dân Trung Quốc đang ngày càng sung túc và có cái nhìn cởi mở hơn, số lượng nam giới chuyển hướng mục tiêu tìm kiếm bạn đời ra khỏi làng xã, thành phố, hay thậm chí ra nước ngoài đang ngày một tăng cao.

    Một sự kiện mai mối tổ chức vào tháng 1 vừa qua cho thấy người Trung Quốc đã vượt qua những định kiến về văn hóa, xã hội và kinh tế, họ ngày càng tham gia nhiều hơn vào trào lưu hôn nhân đa chủng tộc mới.

    Trong mắt đàn ông Trung Quốc, phụ nữ Nga và Ukraine được coi là xinh đẹp, bí ẩn và dễ gần, hình mẫu phụ nữ được yêu thích và được quảng cáo rầm rộ bởi những người mai mối cũng như truyền thông địa phương.

    "Rất bình thường nếu người ta cảm thấy tự hào vì có một cô vợ người Nga", George, chủ sở hữu một công ty tại Trung Quốc đồng thời có vợ là người Nga, cho biết. Người đàn ông từ chối tiết lộ tên thật.

    Quy luật cung cầu

    Trong những thập kỷ đầu tiên sau ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (Trung Quốc) năm 1949, đất nước này hầu như đóng cửa với thế giới bên ngoài. Qin Bo, nhà xã hội học từ Đại học Khoa học công nghệ Trung Quốc, cho biết các cuộc hôn nhân quốc tế gần như không tồn tại trong quá khứ.

    Thế nhưng, hơn 40.000 cuộc hôn nhân xuyên biên giới được đăng ký tại Trung Quốc chỉ trong năm 2017. Con số này bao gồm cả các trường hợp hôn nhân giữa người đại lục với cư dân sống tại Hong Kong, Đài Loan và Ma Cao.

    Các số liệu cho thấy đàn ông Trung Quốc đang tìm kiếm cô dâu ngoại quốc với tốc độ tăng ngày càng nhanh. Điều này được lý giải bởi quốc gia đông dân nhất thế giới đang đối mặt tình trạng thừa chú rể nhưng thiếu cô dâu.

    Ước tính, số đàn ông Trung Quốc đông hơn số phụ nữ tới 33 triệu người, hậu quả của nhiều thập niên áp dụng chính sách 1 con nghiêm ngặt và tình trạng trọng nam khinh nữ trong xã hội. 

    Hôn nhân xuyên biên giới không chỉ có lợi cho người Trung Quốc. Đối với những cô gái Đông Âu, cưới chồng Trung Quốc giúp họ sống cuộc sống tốt hơn tại một quốc gia có nhiều cơ hội kinh tế. Thực tế, nền kinh tế Trung Quốc phát triển nhanh và mạnh hơn nhiều lần so với các nước Đông Âu và Nga.

    Phụ nữ Nga và Ukraine được đàn ông Trung Quốc ưa thích. Ảnh: Inkstone

    Ngành dịch vụ tình yêu

    Nhu cầu tìm kiếm hôn nhân xuyên biên giới là nguyên nhân đằng sau sự bùng nổ các tổ chức môi giới tình yêu, đặc biệt hướng tới phụ nữ Đông Âu. Meilishka là một công ty như vậy.

    Cái tên của công ty này chính là sự kết hợp giữa hai từ tiếng Nga và tiếng Trung. "Meili" có nghĩa là sắc đẹp mỹ lệ trong tiếng Quan Thoại, trong khi "shka" là một hậu tố chỉ giới tính nữ trong tiếng Nga.

    Pavel Stepanets, công dân Nga 32 tuổi làm việc trong một công ty thương mại, là người đồng sáng lập của Meilishka từ năm 2017 tại Bắc Kinh.

    "Phụ nữ Nga ít đòi hỏi hơn phụ nữ Trung Quốc, và sắc đẹp của họ thì hút hồn đàn ông xứ sở này", Stepanets nói.

    Theo Stepanets, khách hàng của công ty chủ yếu trong độ tuổi 35 đến 45, thường kiếm được khoảng từ 88.000 - 100.000 USD mỗi năm. Đây là mức thu nhập cao so với bình quân trên toàn Trung Quốc.

    Để đăng ký làm thành viên của Meilishka, mỗi người đàn ông phải trả 5.800 USD tiền phí, đổi lại họ sẽ được tham gia 3 buổi hò hẹn. Mỗi buổi hẹn hò tiếp theo bị tính phí 730 USD.

    Ngược lại, phụ nữ độ tuổi từ 18 đến 35 được miễn phí khi tham gia hò hẹn với Meilishka. Stepanets cho biết có khoảng 320 nữ giới là thành viên của Meilishka, và 20% trong số này đang sống ở Trung Quốc.

    Stepanets thừa nhận công việc của mình không giống mai mối tình yêu mà thực chất là kinh doanh hôn nhân. Doanh nhân này cho biết chẳng mấy nam nữ trong số thành viên của Meilishka tìm kiếm tình yêu thực sự, nhưng đó là điều "nằm ngoài khả năng kiểm soát" của công ty này.

    "Thành thật mà nói, đàn ông Trung Quốc giàu có không tìm phụ nữ vì yêu, và phụ nữ Trung Quốc cũng vậy. Nhiều phụ nữ Nga lấy chồng châu Âu hay Mỹ không phải vì yêu mà bởi họ muốn sống ở phương Tây. Điều này xảy ra ở nhiều quốc gia", Stepanets nói.

    Thể diện và cải thiện giống nòi

    Trong buổi mai mối ở thành phố Chu Hải, nhóm người trở nên sôi nổi sau sự xuất hiện của cô gái người Ukraine Linda cùng cô con gái 6 tuổi Olga. Những nam giới có mặt vây quanh cô bé và xin chụp ảnh cùng.

    Với những người đàn ông này, cô bé gái da trắng xinh xắn mang tới cho họ ý tưởng về một gia đình trong mơ hằng mong ước lâu nay. Một cô dâu ngoại quốc giúp họ nở mày nở mặt, và quan trọng hơn nữa, mang tới cho họ những đứa con với hai dòng máu.

    Lisa và cô con gái 6 tuổi Olga. Ảnh: Inkstone

    "Tình cảm thì quan trọng rồi, nhưng tôi sẽ còn phấn khích hơn nếu mình có được những đứa con lai. Về mặt di truyền, những đứa trẻ con lai sẽ xinh đẹp và thông minh hơn", Luo Hanjie, nam giới 37 tuổi làm việc trong ngành công nghệ, nói.

    Tại Trung Quốc, những thành phố đông đúc thường chỉ có những khuôn mặt và văn hóa của người Hoa như truyền thống đã mấy nghìn năm tuổi. Nhưng ngày nay, vẻ đẹp của những chàng trai, cô gái với dòng máu lai ngày càng được ngưỡng mộ, thậm chí tôn sùng.

    "Trẻ con lai thật đáng yêu", George nói. Người này đã có với cô vợ cũ người Nga một đứa con. George dự định sẽ có thêm 4 đứa con lai nữa, điều đó có nghĩa ông sẽ phải lấy thêm vợ.

    Buổi mai mối tại thành phố Chu Hải kết thúc, không cặp đôi nào đến với nhau. Thế nhưng, các khách hàng nam giới giàu có cho biết họ vẫn rất quan tâm tới những buổi hẹn như thế này trong tương lai.

    Trong nhóm phụ nữ, cô gái Nastya 26 tuổi người Ukraine cho biết những nam giới Trung Quốc này hơi già so với lứa tuổi của mình.

    "Tôi không muốn tìm đàn ông chỉ vì tiền. Cảm xúc cũng quan trọng, và hơn hết là phải cảm thấy thoải mái khi ở cạnh nhau", Nastya nói.

    Cô gái người Ukraine cho biết muốn tìm kiếm một người đàn ông Trung Quốc có đủ khả năng hỗ trợ cô và gia đình, và trên hết phải là một người chồng tốt.

    Viethome (theo Zing)

  • Theo Viện Chính sách chiến lược Australia (ASPI) ở Canberra, hàng chục nhà khoa học và kỹ sư có mối liên hệ với quân đội Trung Quốc đã phải che giấu sự thật này để nộp đơn du học.

    ASPI cho rằng, mối quan hệ cộng tác giữa các trường đại học ở 5 nước thuộc nhóm "Ngũ nhãn" là khăng khít nhất, tạo nên một liên minh tình báo bao gồm Australia, Canada, New Zealand, Anh và Mỹ. Và điều đáng nói ở đây là cả 5 quốc gia này đều xem Trung Quốc là “đối thủ tình báo lớn của họ”.

    Đấy cũng chính là lí do nhiều trường đại học ở 5 quốc gia nói trên có chung mối quan ngại về việc liệu khi chấp nhận để các nhà khoa học Trung Quốc sang theo học có tạo cơ hội cho họ thực hiện hoạt động tình báo hoặc ăn cắp bản quyền trí tuệ hay không.

    Nghiên cứu của ASPI cho thấy, từ năm 2007, khoảng 2.500 nhà khoa học quân sự được quân đội Trung Quốc tài trợ đã đi du học. ASPI cho rằng, việc các nhà khoa học quân sự Trung Quốc được chấp nhận theo học ở các trường đại học quốc tế đôi khi đến từ cái bẫy tài chính mà Trung Quốc đưa ra. Đấy chính là lí do số lượng các ấn phẩm cộng tác chung giữa các trường đại học quốc tế và các nhà khoa học của quân đội Trung Quốc đang tăng đều. Đáng nói những ấn phẩm này lại liên quan tới hàng loạt lĩnh vực nhạy cảm như mật mã, công nghệ tự lái và công nghệ hàng hải.

    Theo đó, quân đội Trung Quốc đã cố tình che giấu mối quan hệ giữa các du học sinh và quân đội nước nhà để đưa họ ra nước ngoài học tập và nghiên cứu. ASPI cho rằng, đây hoàn toàn trái với hoạt động trao đổi liên quân diễn ra một cách minh bạch giữa Trung Quốc và nhiều nước.

    Cũng theo ASPI, các sinh viên được cử ra nước ngoài thường chủ động làm sai hồ sơ khi tìm cách giấu giếm mối liên hệ với quân đội Trung Quốc. Chẳng hạn như đưa ra tên giả của một viện nghiên cứu hoặc thay đổi tên của các viện nghiên cứu đang tồn tại. Được biết, các viện nghiên cứu dù không tồn tại nhưng thường được du học sinh Trung Quốc ghi trong hồ sơ nhiều nhất là Viện Công nghệ và Khoa học Thông tin Trịnh Châu.

    Chỉ một viện này nhưng đã có hơn 1.300 tác giả ghi tên trong các cuốn sách đồng xuất bản với một loạt trường đại học quốc tế. Trong số này có hơn 20 cá nhân đã sử dụng Viện Công nghệ và Khoa học Thông tin Trịnh Châu để che giấu mối liên hệ với quân đội Trung Quốc, trong đó 17 người đã tới Australia.

    Được biết, chính quyền Na Uy đã trục xuất 1 nhà khoa học Trung Quốc cùng người thầy hướng dẫn vào năm 2015 với những bằng chứng cáo buộc 2 người này tiến hành công trình nghiên cứu ở Đại học Agde để phục vụ phát triển tên lửa hành trình siêu thanh. Chính phủ Trung Quốc sau đó đã nhanh chóng phản đối việc Na Uy trục xuất nhà khoa học Hu. Sự việc diễn ra đúng thời điểm mối quan hệ giữa Trung Quốc và Na Uy bị đóng băng hoàn toàn sau khi ông Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel Hòa bình vào năm 2010.

    Viện ASPI còn tiết lộ, từ năm 2007 có khoảng 500 nhà khoa học có mối liên hệ với quân đội Trung Quốc đã được cử sang Anh và Mỹ, khoảng 300 người sang Australia và Canada cùng hơn 100 cá nhân sang Đức và Singapore. Được biết, trong số các trường đại học quốc tế thì Đại học Công Nghệ Nanyang của Singapore là có mối quan hệ thân thiết nhất với quân đội Trung Quốc trong việc xuất bản các cuốn sách đồng tác giả. Tiếp sau là Đại học New South Wales (UNSW) của Australia và Đại học Southampton ở Anh. Ngoài ra, vào năm ngoái một đại học khác của Úc là Đại học Công nghệ Sydney cũng đã thiết lập quan hệ đối tác nghiên cứu với một công ty quốc phòng Trung Quốc.

    Viethome (theo Baouc)

  • Trong quá trình tìm kiếm nguồn năng lượng sạch, các nhà khoa học Trung Quốc đã phát triển “Mặt trời nhân tạo” đạt tới mức nhiệt độ 100 triệu độ C, nóng gấp 7 lần Mặt trời thật.

    Viện Vật lý Plasma thuộc viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc đang tiến hành thử nghiệm Lò phản ứng thực nghiệm tiên tiến siêu dẫn Tokamak (EAST).

    Đây được xem là bước tiến đột phá mở đường cho việc phát triển năng lượng sạch thông qua phản ứng nhiệt hạch, trong bối cảnh các nguồn năng lượng dự trữ trong thiên nhiên của Trái đất đang dần cạn kiệt.

    Lò phản ứng thực nghiệm tiên tiến siêu dẫn Tokamak, với chiều cao 11m, đường kính 8m và trọng lượng 400 tấn, nhằm mục đích cung cấp năng lượng sạch bằng sử dụng deuterium và tritium có sẵn trong nước biển để tạo ra phản ứng tổng hợp hạt nhân trong điều kiện nhiệt độ cao.

     

    Bên trong khoang từ tính dùng để chế tạo Mặt trời nhân tạo. (Ảnh: CNS)

    Lò phản ứng nhiệt hạch còn được biết đến với biệt danh “Mặt trời nhân tạo” do Trung Quốc tự thiết kế và chế tạo này đạt nhiệt độ lên tới 100 triệu độ C với công suất sinh nhiệt 10 megawatt.

    EAST là một chiếc máy lớn hình tròn đặt bên trong một chiếc hộp tròn. Nó được thử nghiệm ở đảo Khoa học, tỉnh An Huy phía Đông Trung Quốc.

    Mặt trời nhân tạo của Trung Quốc có thể đạt tới mức nhiệt độ đáng kinh ngạc là 100 triệu độ C, nóng gấp 7 lần Mặt trời thật. Lõi Mặt trời thật có nhiệt độ khoảng 15 triệu độ C.

    Trước đó, hồi đầu năm 2017, tờ International Business Times cho hay, Đức khởi động “Mặt trời nhân tạo lớn nhất thế giới” có thể tạo ra năng lượng lớn gấp 10.000 lần bức xạ Mặt trời chiếu đến Trái đất và đạt nhiệt độ 3.000 độ C.

    Tuy nhiên cho đến nay, Trung Quốc là quốc gia đầu tiên thử nghiệm thành công “Mặt trời nhân tạo”.

    Viethome (theo Dân Việt)

  • Một bà mẹ ở Houston (Texas, Mỹ) hôm Thứ Sáu, ngày 30 Tháng Mười Một, đã bị cáo buộc dìm chết đứa con trai 5 tuổi trong nước, rồi sau đó cắt đầu đứa nhỏ, cho vào thùng rác, theo các công tố viên.

    Bản tin của tờ báo địa phương Houston Chronicle nói rằng, bà Lihui Liu, 43 tuổi, bị truy tố tội sát nhân trong trường hợp gia trọng và bị giam mà không được đóng tiền tại ngoại hậu tra khi xuất hiện trước tòa vào tối ngày Thứ Bảy.

    Bà Lihui Liu, 43 tuổi. (Hình: Houston Police Department)

     Bà Liu bị bắt sau khi cảnh sát Houston nhận được báo cáo có người bị giết vào lúc khoảng 7 giờ tối hôm Thứ Sáu, tại căn nhà của gia đình này, ở khu 13000 đường Holly Lynn.

    Trong nhà, các cảnh sát viên tìm thấy thi thể đứa nhỏ trên sàn nhà xe, bị mất đầu và được che một phần bằng tấm ni lông, ngay nơi cha đứa trẻ tìm thấy khi ở sở làm về nhà.

    Người cha khai với cảnh sát rằng ông rời nhà đi làm vào sáng hôm Thứ Sáu. Bà vợ ở nhà cùng hai đứa con, một đứa con trai 5 tuổi và đứa con gái 13 tuổi.

    Khi ông trở về nhà, ông thấy bà vợ đứng trong nhà để xe, nói rằng đã cho thằng bé ra đường chơi. Người cha ra kiếm đứa con mà không thấy. Bà Liu lúc đó mới nói đứa nhỏ “ở trong thùng rác,” theo biên bản của cảnh sát.

    Người cha mở nắp thùng rác ra thì thấy thi thể đứa con quấn trong bao ni lông màu đen. Chiếc đầu bị cắt đứt cũng ở trong thùng rác này. Cảnh sát sau đó tìm thấy một con dao đẫm máu trong phòng tắm với máu văng tung tóe khắp nơi trong bồn tắm.

    Sau khi bị thẩm vấn, bà Liu nhận là đã dìm nước khiến đứa bé chết ngộp, nhưng không chịu nói gì về việc cắt đầu. Bà sau đó bị bắt và bị đưa vào nhà tù. Hồ sơ cảnh sát cho thấy bà không có tiền sử phạm tội trước đó ở Harris County.

    Sở Bảo Vệ Trẻ Em (CPS) ở Harris County nói rằng họ có liên lạc với gia đình này vào năm 2015, nhưng không hề đưa hai đứa nhỏ ra khỏi nhà. Hiện chưa rõ vì sao CPS lại đến gặp gia đình ở khu vực Tây Houston này và chuyện gì xảy ra sau đó.

    Viethome (theo Người Việt)

  • Theo đó, cặp vợ chồng ra ngoài mua rau vào 9h sáng thứ ba vừa qua. Nhưng họ sớm lạc lối ngay trong khu phố quen thuộc vì khói bụi mù mịt, không thể nhận ra căn hộ của mình nằm ở tòa nhà nào.

    Cặp vợ chồng này cứ thế mò mẫm đến tận... 6h chiều thì được một người qua đường báo với công an. Ngay sau đó, Công an Nam Kinh đã giúp cặp vợ chồng cao tuổi liên lạc với cô con gái và đưa họ về nhà an toàn.

    Tình trạng ô nhiễm ở Trung Quốc đã đến mức báo động.

    Thông tin cho biết, vào đầu tuần này, sương mù ô nhiễm ở miền đông Trung Quốc đã khiến nhiều tuyến đường huyết mạch tại đây phải ngừng hoạt động. Thậm chí, các chuyến bay bị hủy bỏ, người dân nhận được cảnh báo hạn chế ra khỏi nhà khi trời tối.

    Đôi vợ chồng kể trên đi lạc cũng đến từ việc không khí mù mịt quá, không nhận ra lối về. Trước đó, một người phụ nữ ở tỉnh An Huy đi thăm họ hàng nhưng cuối cùng bị lạc nguyên một ngày do khói bụi quá mù mịt.

    Trung tâm Khí tượng thủy văn quốc gia Trung Quốc ngày 25/11 đã ban bố tình trạng báo động "da cam", mức báo động nguy hiểm thứ 2 trong thang cảnh báo gồm 4 mức, do sương mù dày đặc làm giảm tầm nhìn tại các tỉnh miền Bắc, miền Đông và Tây Nam nước này.

    Các lái xe và người điều khiển phương tiện tại những khu vực này được cảnh báo giảm tốc độ. Riêng tại các sân bay, đường cao tốc và hải cảng, cơ quan dự báo thời tiết này khuyến cáo nên đưa ra các biện pháp an toàn thích hợp.

    Viethome (theo Trí Thức Trẻ)

  • Tình trạng hàu Thái Bình Dương đang tràn ngập các bờ biển Đan Mạch có thể là một cơ hội kinh doanh tốt với các công ty du lịch Trung Quốc vì người Trung Quốc rất thích ăn hàu.

    Theo ước tính, khoảng 500 tấn hàu Thái Bình Dương từ châu Á đang xâm lấn các bãi biển Đan Mạch. Tình trạng này gây nguy hại cho loài hàu bản địa Limfjord và khiến người dân không tắm biển được.

    Hàu la liệt ở bờ biển Đan Mạch.

    Ngay lập tức, các công ty Trung Quốc đã đưa ra những giải pháp giúp Đan Mạch. Nhiều doanh nghiệp cho biết sẽ nhập khẩu hàu và tổ chức các đoàn khách Trung Quốc tới quốc gia Bắc Âu này để ăn hàu. Vì hàu với tỏi nghiền và ớt là món ăn ưa thích của người Trung Quốc. Theo Zhiyan, 1,4 tỷ dân Trung Quốc tiêu thụ khoảng 4,57 triệu tấn hàu trong năm 2015, chiếm khoảng 80% lượng hàu được nuôi trên toàn thế giới.

    Tổng số dân Đan Mạch chỉ khoảng 5,7 triệu người, họ không thích ăn loại hàu Thái Bình Dương này mà chỉ thích ăn hàu hoang dã của châu Âu.

    Nhiều trang mua sắm của Trung Quốc đã phát biểu: “Thời gian tới, chúng tôi có thể sẽ nhập những con hàu đang tràn ngập bờ biển Đan Mạch về Trung Quốc”.

    Weibo của Đại sứ quán Đan Mạch tại Trung Quốc bắt đầu phát hành chính thức một văn bản vào năm ngoái, và mời khách du lịch Trung Quốc nộp đơn xin thị thực sang Đan Mạch để ăn hàu.

    Trong đó có nêu chi tiết nơi có hàu, cách đi lại, giá vé, cách chế biến và ăn hàu kèm những tin rất thu hút khách du lịch Trung Quốc. Thông báo trên Weibo của họ đã thu hút 15.000 bình luận từ cư dân mạng Trung Quốc. Nhiều người chia sẻ sẽ tình nguyện đi du lịch để ăn hàu. 

    Để quảng bá và thu hút được khách Trung Quốc, địa phương này đã thúc đẩy vấn đề an toàn thưc phẩm và giới thiệu Thái tử Đan Mạch cũng thích ăn loại hàu này. Một loạt các chương trình phát sóng trực tiếp giới thiệu về hàu được tổ chức tại khu vực địa phương, và nhiều du khách Trung Quốc lập tức đã bay đến Đan Mạch để thưởng thức hàu. Vấn đề bảo vệ môi trường tại địa phương đang thực hiện rất tốt thế nên có thể ăn hàu ngay tại chỗ, khiến du khách Trung Quốc rất hào hứng.

    Du khách Trung Quốc sung sướng thưởng thức hàu ngay trên bờ biển.

    Đại sứ Đan Mạch tại Trung Quốc, Dai Shige, cũng phát biểu trên các phương tiện truyền thông Trung Quốc rằng ông đặc biệt biết ơn khách du lịch Trung Quốc vì đã giúp họ giải quyết vấn đề hàu của Đan Mạch. Ông nói vẫn tiếp tục mời họ đến thăm thủ đô Copenhagen, các tỉnh ven biển và nông thôn để du lịch và thưởng thức hàu.

    Không ai có thể tưởng tượng được cuộc khủng hoảng sinh thái địa phương lại có thể thúc đẩy sự phát triển của du lịch, quả là ngưỡng mộ chính phủ Đan Mạch. Đôi khi, một chút động não, cuộc khủng hoảng có thể trở thành một bước ngoặt kinh tế. 

    Viethome (theo ĐNK)

  • Ngành du lịch ghép tạng đã và đang rất phổ biến tại Trung Quốc. Đã có nhiều báo cáo của truyền thông về người Nhật Bản, Hàn Quốc và một số nước khác du lịch tới Trung Quốc ghép tạng. Hôm 19/11, tổ chức Liên minh Quốc tế về Chấm dứt lạm dụng ghép tạng tại Trung Quốc đã đăng tải báo cáo về hoạt động du lịch ghép tạng từ Anh Quốc tới Trung Quốc, trích dẫn số liệu được xác nhận về những trường hợp bệnh nhân Anh Quốc tới Trung Quốc ghép thận.

    Dưới đây là toàn văn báo cáo du lịch ghép tạng Anh Quốc tới Trung Quốc của tác giả Andy Moody:

    Người dân tại Vương Quốc Anh (Anh Quốc) đang du lịch tới Trung Quốc Đại Lục để ghép tạng. Trung Quốc được biết đến là một quốc gia có nguồn nội tạng người phi đạo đức đến từ tử tù và thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ tù nhân lương tâm. Anh Quốc hiện nay không có luật ngăn chặn người dân du lịch tới Trung Quốc để ghép tạng. Khách du lịch ghép tạng tự do quay lại Anh Quốc từ Trung Quốc để sử dụng các dịch vụ chăm sóc hậu ghép tạng trong các bệnh viện thuộc hệ thống Y tế Quốc gia Anh Quốc (NHS). Việc ghi chép và giám sát du lịch ghép tạng từ Anh Quốc tới Trung Quốc, cũng như cách thức các thông tin này được xử lý và báo cáo vẫn còn nhiều khác biệt lớn giữa các bệnh viện khác nhau và tổ chức NHS Trust (một tổ chức trực thuộc NHS), điều này dẫn tới thiếu minh bạch trong các dữ liệu về du lịch tới Trung Quốc ghép tạng.

    Cơ quan Máu và Ghép tạng của NHS (gọi tắt là NHS BT) được yêu cầu cung cấp thông tin về du lịch ghép tạng và họ đã xác nhận rằng vào khoảng thời gian từ năm 1995 tới năm 2012, đã có 22 người từ Anh Quốc du lịch tới Trung Quốc để cấy ghép thận. Năm người trong số này được ghi nhận ghép thận từ những người hiến tặng đã chết. Mười bảy người còn lại được ghi nhận ghép thận của những người hiến tặng còn sống. Nhưng NHS BT không có thông tin thêm về những người hiến tặng Trung Quốc.

    Nghị quyết Hàng Châu về cấy ghép tạng của Trung Quốc được ban hành từ năm 2013 với những biện pháp được ban hành trước đây trong năm 2007 (1). Điều này có nghĩa rằng Trung Quốc chưa có chương trình hiến tặng nội tạng minh bạch trong khoảng thời gian có trong dữ liệu về du lịch ghép tạng của NHS BT, và cho tới nay Trung Quốc cũng chưa có chương trình này. Tại Trung Quốc, có rất ít người hiến tặng nội tạng đăng ký, nội tạng của nước này đến từ nguồn phi đạo đức.

    NHS BT cũng nhiều lần nhấn mạnh rằng dữ liệu mà họ cung cấp là “chưa được báo cáo và không đáng tin cậy để phản ánh sự thật về số lượng bệnh nhân du lịch tới Trung Quốc ghép tạng”. Điều này cho thấy rằng có thể có nhiều người hơn nữa du lịch từ Anh Quốc tới Trung Quốc để ghép tạng.

    NHS BT chỉ biết về bệnh nhân ghép tạng tại Trung Quốc sau khi người này quay lại Anh Quốc và được chăm sóc hậu ghép tạng tại hệ thống NHS. Tương tự, Văn phòng Đối ngoại và Thịnh vượng chung của chính phủ Anh Quốc xác nhận rằng “họ không thể ngăn chặn công dân Anh Quốc du lịch tới những quốc gia quản lý yếu kém để tìm kiếm cấy ghép tạng, mặc dù các bác sĩ Anh Quốc vẫn luôn khuyên bệnh nhân của họ không nên làm như vậy”. Giới chức Anh Quốc không thể ngăn chặn du lịch ghép tạng là vì hiện tại ở Anh Quốc không có luật cấm du lịch ghép tạng ở các nước quản lý yếu kém như Trung Quốc. Từng bệnh viện riêng lẻ tại Anh Quốc cũng không có nghĩa vụ phải ghi nhận những thông tin về du lịch ghép tạng này và thực tế họ cũng không báo cáo bất kỳ trường hợp nào về du lịch tới Trung Quốc ghép tạng. Từng bác sĩ tại Anh Quốc chỉ có thể khuyên bệnh nhân của họ không nên sử dụng dịch vụ ghép tạng tại Trung Quốc và thông tin về du lịch ghép tạng có xu hướng được ghi lại trong hồ sơ bệnh nhân của từng các nhân, vì vậy dữ liệu đó thiếu tính minh bạch.
    Mọi bệnh viện ghép tạng tại Anh Quốc đều được yêu cầu cung cấp thông tin sâu thêm về du lịch ghép tạng. Nhưng chỉ một bệnh viện – Sheffield Northern General – có thể xác nhận rằng họ đã ghi nhận dữ liệu về một bệnh nhân người Anh đã tới Trung Quốc. Bệnh nhân này đã ghép thận vào năm 2004 ở bệnh viện Nanfang, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

    Năm 2003, Bệnh viện Nanfang thực hiện trung bình 3 ca ghép thận mỗi ngày, chiếm 1/5 số ca ghép thận trên toàn Trung Quốc thời điểm đó. Đây cũng là thời gian trước khi Trung Quốc ban hành bất cứ hệ thống hiến tạng có tổ chức nào. Tờ Hoa Nam Tảo Báo (Hồng Kông) có đưa tin về báo cáo ‘Những người hiến tặng Không tự nguyện’ (4) của Tổ chức Nghiên cứu về Trại cải tạo Trung Quốc (Laogai Research Foundation). Báo cáo đó tuyên bố rằng “một quan chức tại Khoa Thận của Bệnh viện Nanfang đã xác nhận rằng phần lớn thận được sử dụng cho ghép tạng đến từ những kẻ tội phạm bị hành quyết gần đây”. Báo cáo cũng cho biết, “Bệnh viện Nanfang, ở Quảng Châu, Tỉnh Quảng Đông là bệnh viện ghép tạng lớn ở miền nam Trung Quốc… bệnh viện này do đội ngũ bác sĩ và nhân viên y tế quân đội điều hành. Nhờ vào mối quan hệ với quân đội, nên bệnh viện này dễ dàng tiếp cận nguồn tạng từ tử tù”.
    Tờ Epoch Times cũng có bài báo cho biết một cựu quan chức tỉnh Quảng Đông có tên “Mr. Vương” đã nhớ lại những trải nghiệm của ông tại Bệnh viện Nanfang. “Bệnh viện Nanfang có tất cả các loại nội tạng, và bán những nội tạng dư thừa cho các bệnh viện khác. Họ kiếm được rất nhiều tiền”. Bài báo của Epoch Times nói thêm rằng Bệnh viện Nanfang cũng là cơ hội cho những kẻ môi giới nội tạng kiếm tiền. Ông Vương cũng nhớ lại lời của một cựu nhân viên của bệnh viện này tuyên bố rằng “thu hoạch nội tạng [người] giống như giết lợn. Bạn có thể lấy bất cứ cái gì bạn cần”. (5).

    Nhiều bệnh viện khác tại Anh Quốc phản hồi yêu cầu tự do thông tin với các số liệu tương phản với dữ liệu của NHS BT. Chẳng hạn, có 4 bệnh viện nói rằng họ thực sự ghi nhận dữ liệu du lịch ghép tạng và tuyên bố rằng không có ai trong số các bệnh nhân của họ đã tới Trung Quốc ghép tạng. Tuy nhiên, NHS BT xác nhận rằng mỗi bệnh viện trong số 4 bệnh viện này đều có một bệnh nhân đã ghép thận tại Trung Quốc.

    Một ví dụ khác, Bệnh viện Queen Elizabeth tại Birmingham (QEHB) đã nói rằng họ không biết về bất kỳ bệnh nhân nào của họ du lịch tới Trung Quốc ghép tạng, nhưng dữ liệu của NHS BT chỉ ra rằng một bệnh nhân của QEHB đã du lịch tới Trung Quốc. Bác sĩ Adnan Sharif là chuyên gia tư vấn về thận tại QEHB, và ông cũng là Thư ký của tổ chức Các bác sĩ chống Thu hoạch Nội tạng cưỡng bức (DAFOH). Trong một cuộc trao đổi, ông nói: “Tôi có thể xác nhận rằng với tư cách là bác sĩ phụ trách một nửa chương trình sau cấy ghép của QEHB… tôi biết có hai bệnh nhân đã du lịch tới Trung Quốc ghép thận trong vòng 10 năm qua”. Thông tin này đã bổ sung thêm một bệnh nhân chưa được ghi nhận trước đây vào dữ liệu trong nghiên cứu này, tăng tổng số bệnh nhân Anh Quốc du lịch ghép tạng tại Trung Quốc được xác nhận lên 23 trường hợp.

    Bình luận về bản nghiên cứu này, Bác sĩ Sharif nói: “Đây không phải là thông tin được đối chiếu thường xuyên cho các đơn vị cấy ghép. Tôi không ngạc nhiên nhiều bệnh nhân (bao gồm cả bệnh nhân của tôi) không có đăng ký chính thức – hai bệnh nhân mà tôi biết chỉ có tài liệu trên thư lâm sàng của họ gửi đến [khoa nội của QEHB]. Không có cách nào để [NHS] Trust nhận thức được thông tin này, và NHS BT không có nghĩa vụ phải nhận thức về điều này”.

    Ví dụ cuối cùng, hai bệnh viện khác mà theo dữ liệu của NHS BT mỗi bệnh viện có ba bệnh nhân đã ghép tạng tại Trung Quốc, nhưng họ nói rằng họ không biết gì về thông tin này. Cả hai bệnh viện này đều là những cơ sở y tế uy tín cao tại Anh Quốc – Bệnh viện Nam khoa (Guy’s Hospital) và Bệnh viện Hoàng Gia London.

    Các bác sĩ phải đối mặt với tình huống khó xử về mặt đạo đức khi không có khung pháp lý hay thủ tục nào để bảo vệ họ và bệnh viện của họ tránh khỏi những sự đồng lõa tiềm ẩn, gián tiếp và không rõ ràng trong quy trình mua bán nội tạng phi đạo đức ở Trung Quốc. Họ chỉ có thể đưa ra lời khuyên với các bệnh nhân của họ không nên du lịch tới Trung Quốc ghép tạng. Cách thức mà các bệnh viện Anh Quốc đang giám sát du lịch ghép tạng tới Trung Quốc đang không hoạt động. Điều này nên hoạt động. Nhiều trong số các bệnh viện này không biết rằng bệnh nhân của họ đang tới Trung Quốc và trả tiền để ghép thận. Hơn nữa, điều quan trọng cần lưu ý là các dữ liệu được ghi nhận trong báo cáo này chỉ phản ánh các bệnh nhân điều trị trong hệ thống NHS. Với việc tổng số tiền cần để mua tạng tại Trung Quốc là khả thi, các du khách ghép tạng có thể cũng sử dụng hệ thống chăm sóc tư nhân mà không cần qua hệ thống NHS của chính phủ Anh Quốc.

    Nghiên cứu này không tập trung vào hoặc chỉ trích các lựa chọn đạo đức và cảm xúc thay đổi cuộc sống của mỗi bệnh nhân ghép tạng. Tuy nhiên, nghiên cứu này muốn dấy lên những câu hỏi khó cần được trả lời. Chính phủ và hệ thống pháp luật Anh Quốc nên làm gì nếu một người nào đó từ Anh Quốc mua nội tạng được thu hoạch từ một tù nhân lương tâm tại Trung Quốc? Đây có phải là người đồng lõa với tội phạm chống lại nhân loại? Hơn nữa, chính phủ và hệ thống pháp luật Anh Quốc làm gì nếu sau đó NHS cung cấp chăm sóc hậu cấy ghép cho người này? NHS có phải đang phạm tội đồng lõa gián tiếp? Chính phủ Anh có thể làm gì để bảo vệ các bệnh nhân, cũng như các bệnh viện và nhân viên thuộc NHS tránh khỏi bất kỳ liên quan nào tới tội phạm chống nhân loại đang diễn ra tại Trung Quốc? Các bệnh viện có thể làm gì để giám sát tốt hơn hoạt động du lịch ghép tạng tới Trung Quốc, và bảo vệ bệnh nhân của họ không sử dụng dịch vụ ghép tạng từ các nước quản lý yếu kém?
    Hiểu về sự phổ biến của du lịch ghép tạng Anh Quốc – Trung Quốc, tạo ra luật bảo vệ người dân tránh việc mua nội tạng tại Trung Quốc, và bảo vệ các cơ sở chăm sóc sức khỏe không bị vướng vào tội đồng lõa gián tiếp, chỉ là bước đi đầu tiên. Để đảm bảo rằng bất kỳ luật nào đều có hiệu quả toàn diện, thì cần thiết phải có hiểu biết sâu sắc hơn nữa về cách thức người dân tại Anh Quốc mua nội tạng tại Trung Quốc. Liệu có tồn tại các kênh thị trường chợ đen hoặc những người môi giới nội tạng tại hoặc có kết nối với Anh Quốc? Tiền được trả thế nào và trả cho ai? Các nội tạng phù hợp thế nào, và được tổ chức cấy ghép ra sao? Trải nghiệm của các bệnh nhân Anh Quốc tại Trung Quốc khi ghép tạng là gì và họ có bằng chứng quan trọng nào?

    Người dân tại Anh Quốc đang du lịch tới Trung Quốc để ghép tạng. Tại Trung Quốc, chính quyền đang giết hại người dân vô tội và thu hoạch thận của họ để cung cấp cho hoạt động ghép tạng cho những người sẵn sàng trả tiền. Không hoàn toàn là không thể khi cho rằng vào một thời điểm nào đó hai điều này sẽ kết nối với nhau: ai đó từ Anh Quốc sẽ mua một quả thận được thu hoạch cưỡng bức từ một tù nhân lương tâm tại Trung Quốc. Với tất cả những gì chúng tôi biết, điều này đã xảy ra rồi, và có thể vẫn đang diễn ra. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục đặt rủi ro cho hệ thống y tế Anh Quốc và bệnh nhân ghép tạng của hệ thống này trở thành một phần mở rộng của hệ thống thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc.
    Viethome (theo TrithucVN)

     

  • Nhìn cảnh tượng tòa chung cư to đồ sộ sập tan tành ngay trước mắt khiến nhiều người hoang mang, lo sợ không dám ở những công trình tương tự.
     
    Tòa nhà ở Trung Quốc này dễ dàng đổ sập mà không có động đất hay thiên tai. Đây là hiểm họa rất lớn cho những cư dân ở đó hoặc sắp chuyển tới. Vì công trình làm không đảm bảo, rút lõi nhiều vật liệu, thậm chí là không có móng mới dễ dàng đổ sập giống mô hình đồ chơi như vậy.
     viethome nha sap
    Hiện chưa thống kê được thương vong, nhưng hậu quả không hề nhỏ, tốn kém nhiều tiền của và những nhà xung quanh cũng có nguy cơ tan tành nếu bị đổ vào.
     
    Trung Quốc cũng từng chứng kiến rất nhiều vụ sập chung cư tương tự. Chấn động nhất là vụ 3 tòa nhà chung cư ở thành phố Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang đồng loạt đổ sập vào sáng ngày 2/2/2017.
     
    Trước đó hồi tháng 10/2016, cũng tại Ôn Châu, 4 tòa nhà cao tầng bất ngờ đổ sập đã khiến ít nhất 22 người thiệt mạng.
     viethome sap nha 2
    Theo một báo cáo năm 2014 được tờ Ôn Châu Nhật Báo (Wenzhou Daily) đăng tải cho biết có hơn 1.400 tòa nhà ở thành phố này được cho là không an toàn và cần phải gia cố lại hoặc phá hủy.

    Những ngôi nhà vừa xây xong đã sập ở Trung Quốc. 

    Đáng lẽ ra, nhà ở nên được xây kiên cố nhất vì ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng nhiều người, nhưng vì lợi nhuận người ta sẵn sàng rút lõi công trình để làm giàu, đẩy hàng nghìn tính mạng vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
    Viethome (theo DKN)
  • Khi gặp một “cái bang” ở Trung Quốc, bạn sẽ không thể từ chối với lí do “Xin lỗi, tôi không mang theo tiền lẻ”.
     
    Những người ăn xin tại Trung Quốc gần đây đã bắt kịp xu hướng thanh toán di động tại nước này bằng cách chấp nhận xin tiền qua điện thoại di động mà không phải cứ phụ thuộc vào cách xin truyền thống nữa.

    viethome cai bang cong nghe 3

     
    Một số người trong số họ đã đeo một thẻ trên cổ với một bản in mã QR. Một người đã được phát hiện ở Tế Nam, tỉnh Sơn Đông vào tháng Tư năm nay. Theo tờ China Daily, người này được cho là bị bệnh tâm thần và được gia đình cấp mã QR. Không chỉ có vậy, mã QR cũng đã được phát hiện trên một cốc nhôm mà những người ăn xin này sử dụng để đựng tiền lẻ.
     
    viethome cai bang cong nghe 4
    Ống lon có mã QR.
    viethome cai bang cong nghe 2
    Ăn mày đeo thẻ QR.
     
    Trong một báo cáo của International Business Times, công ty tiếp thị kĩ thuật số Trung Quốc China Channel tuyên bố rằng nhiều người ăn xin mà họ gặp ở Bắc Kinh “thực sự được trả tiền bởi các doanh nghiệp địa phương, được xem như là phương tiện quảng bá mã QR và lôi kéo người qua đường quét thẻ chúng”.
     
    Các bản quét sau đó được sử dụng để thu thập chi tiết người dùng từ ID WeChat, sau đó được bán cho các doanh nghiệp nhỏ nhằm hỗ trợ quảng cáo.
     
    Vì vậy, lần sau khi bạn gặp một thành viên “cái bang” với mã QR ở Trung Quốc, bạn có thể cần suy nghĩ một lí do khác để từ chối, chẳng hạn như “Xin lỗi, pin điện thoại di động của tôi đã cạn kiệt”.
     
    Viet Home (theo Dân Việt)