• Ngành du lịch ghép tạng đã và đang rất phổ biến tại Trung Quốc. Đã có nhiều báo cáo của truyền thông về người Nhật Bản, Hàn Quốc và một số nước khác du lịch tới Trung Quốc ghép tạng. Hôm 19/11, tổ chức Liên minh Quốc tế về Chấm dứt lạm dụng ghép tạng tại Trung Quốc đã đăng tải báo cáo về hoạt động du lịch ghép tạng từ Anh Quốc tới Trung Quốc, trích dẫn số liệu được xác nhận về những trường hợp bệnh nhân Anh Quốc tới Trung Quốc ghép thận.

    Dưới đây là toàn văn báo cáo du lịch ghép tạng Anh Quốc tới Trung Quốc của tác giả Andy Moody:

    Người dân tại Vương Quốc Anh (Anh Quốc) đang du lịch tới Trung Quốc Đại Lục để ghép tạng. Trung Quốc được biết đến là một quốc gia có nguồn nội tạng người phi đạo đức đến từ tử tù và thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ tù nhân lương tâm. Anh Quốc hiện nay không có luật ngăn chặn người dân du lịch tới Trung Quốc để ghép tạng. Khách du lịch ghép tạng tự do quay lại Anh Quốc từ Trung Quốc để sử dụng các dịch vụ chăm sóc hậu ghép tạng trong các bệnh viện thuộc hệ thống Y tế Quốc gia Anh Quốc (NHS). Việc ghi chép và giám sát du lịch ghép tạng từ Anh Quốc tới Trung Quốc, cũng như cách thức các thông tin này được xử lý và báo cáo vẫn còn nhiều khác biệt lớn giữa các bệnh viện khác nhau và tổ chức NHS Trust (một tổ chức trực thuộc NHS), điều này dẫn tới thiếu minh bạch trong các dữ liệu về du lịch tới Trung Quốc ghép tạng.

    Cơ quan Máu và Ghép tạng của NHS (gọi tắt là NHS BT) được yêu cầu cung cấp thông tin về du lịch ghép tạng và họ đã xác nhận rằng vào khoảng thời gian từ năm 1995 tới năm 2012, đã có 22 người từ Anh Quốc du lịch tới Trung Quốc để cấy ghép thận. Năm người trong số này được ghi nhận ghép thận từ những người hiến tặng đã chết. Mười bảy người còn lại được ghi nhận ghép thận của những người hiến tặng còn sống. Nhưng NHS BT không có thông tin thêm về những người hiến tặng Trung Quốc.

    Nghị quyết Hàng Châu về cấy ghép tạng của Trung Quốc được ban hành từ năm 2013 với những biện pháp được ban hành trước đây trong năm 2007 (1). Điều này có nghĩa rằng Trung Quốc chưa có chương trình hiến tặng nội tạng minh bạch trong khoảng thời gian có trong dữ liệu về du lịch ghép tạng của NHS BT, và cho tới nay Trung Quốc cũng chưa có chương trình này. Tại Trung Quốc, có rất ít người hiến tặng nội tạng đăng ký, nội tạng của nước này đến từ nguồn phi đạo đức.

    NHS BT cũng nhiều lần nhấn mạnh rằng dữ liệu mà họ cung cấp là “chưa được báo cáo và không đáng tin cậy để phản ánh sự thật về số lượng bệnh nhân du lịch tới Trung Quốc ghép tạng”. Điều này cho thấy rằng có thể có nhiều người hơn nữa du lịch từ Anh Quốc tới Trung Quốc để ghép tạng.

    NHS BT chỉ biết về bệnh nhân ghép tạng tại Trung Quốc sau khi người này quay lại Anh Quốc và được chăm sóc hậu ghép tạng tại hệ thống NHS. Tương tự, Văn phòng Đối ngoại và Thịnh vượng chung của chính phủ Anh Quốc xác nhận rằng “họ không thể ngăn chặn công dân Anh Quốc du lịch tới những quốc gia quản lý yếu kém để tìm kiếm cấy ghép tạng, mặc dù các bác sĩ Anh Quốc vẫn luôn khuyên bệnh nhân của họ không nên làm như vậy”. Giới chức Anh Quốc không thể ngăn chặn du lịch ghép tạng là vì hiện tại ở Anh Quốc không có luật cấm du lịch ghép tạng ở các nước quản lý yếu kém như Trung Quốc. Từng bệnh viện riêng lẻ tại Anh Quốc cũng không có nghĩa vụ phải ghi nhận những thông tin về du lịch ghép tạng này và thực tế họ cũng không báo cáo bất kỳ trường hợp nào về du lịch tới Trung Quốc ghép tạng. Từng bác sĩ tại Anh Quốc chỉ có thể khuyên bệnh nhân của họ không nên sử dụng dịch vụ ghép tạng tại Trung Quốc và thông tin về du lịch ghép tạng có xu hướng được ghi lại trong hồ sơ bệnh nhân của từng các nhân, vì vậy dữ liệu đó thiếu tính minh bạch.
    Mọi bệnh viện ghép tạng tại Anh Quốc đều được yêu cầu cung cấp thông tin sâu thêm về du lịch ghép tạng. Nhưng chỉ một bệnh viện – Sheffield Northern General – có thể xác nhận rằng họ đã ghi nhận dữ liệu về một bệnh nhân người Anh đã tới Trung Quốc. Bệnh nhân này đã ghép thận vào năm 2004 ở bệnh viện Nanfang, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

    Năm 2003, Bệnh viện Nanfang thực hiện trung bình 3 ca ghép thận mỗi ngày, chiếm 1/5 số ca ghép thận trên toàn Trung Quốc thời điểm đó. Đây cũng là thời gian trước khi Trung Quốc ban hành bất cứ hệ thống hiến tạng có tổ chức nào. Tờ Hoa Nam Tảo Báo (Hồng Kông) có đưa tin về báo cáo ‘Những người hiến tặng Không tự nguyện’ (4) của Tổ chức Nghiên cứu về Trại cải tạo Trung Quốc (Laogai Research Foundation). Báo cáo đó tuyên bố rằng “một quan chức tại Khoa Thận của Bệnh viện Nanfang đã xác nhận rằng phần lớn thận được sử dụng cho ghép tạng đến từ những kẻ tội phạm bị hành quyết gần đây”. Báo cáo cũng cho biết, “Bệnh viện Nanfang, ở Quảng Châu, Tỉnh Quảng Đông là bệnh viện ghép tạng lớn ở miền nam Trung Quốc… bệnh viện này do đội ngũ bác sĩ và nhân viên y tế quân đội điều hành. Nhờ vào mối quan hệ với quân đội, nên bệnh viện này dễ dàng tiếp cận nguồn tạng từ tử tù”.
    Tờ Epoch Times cũng có bài báo cho biết một cựu quan chức tỉnh Quảng Đông có tên “Mr. Vương” đã nhớ lại những trải nghiệm của ông tại Bệnh viện Nanfang. “Bệnh viện Nanfang có tất cả các loại nội tạng, và bán những nội tạng dư thừa cho các bệnh viện khác. Họ kiếm được rất nhiều tiền”. Bài báo của Epoch Times nói thêm rằng Bệnh viện Nanfang cũng là cơ hội cho những kẻ môi giới nội tạng kiếm tiền. Ông Vương cũng nhớ lại lời của một cựu nhân viên của bệnh viện này tuyên bố rằng “thu hoạch nội tạng [người] giống như giết lợn. Bạn có thể lấy bất cứ cái gì bạn cần”. (5).

    Nhiều bệnh viện khác tại Anh Quốc phản hồi yêu cầu tự do thông tin với các số liệu tương phản với dữ liệu của NHS BT. Chẳng hạn, có 4 bệnh viện nói rằng họ thực sự ghi nhận dữ liệu du lịch ghép tạng và tuyên bố rằng không có ai trong số các bệnh nhân của họ đã tới Trung Quốc ghép tạng. Tuy nhiên, NHS BT xác nhận rằng mỗi bệnh viện trong số 4 bệnh viện này đều có một bệnh nhân đã ghép thận tại Trung Quốc.

    Một ví dụ khác, Bệnh viện Queen Elizabeth tại Birmingham (QEHB) đã nói rằng họ không biết về bất kỳ bệnh nhân nào của họ du lịch tới Trung Quốc ghép tạng, nhưng dữ liệu của NHS BT chỉ ra rằng một bệnh nhân của QEHB đã du lịch tới Trung Quốc. Bác sĩ Adnan Sharif là chuyên gia tư vấn về thận tại QEHB, và ông cũng là Thư ký của tổ chức Các bác sĩ chống Thu hoạch Nội tạng cưỡng bức (DAFOH). Trong một cuộc trao đổi, ông nói: “Tôi có thể xác nhận rằng với tư cách là bác sĩ phụ trách một nửa chương trình sau cấy ghép của QEHB… tôi biết có hai bệnh nhân đã du lịch tới Trung Quốc ghép thận trong vòng 10 năm qua”. Thông tin này đã bổ sung thêm một bệnh nhân chưa được ghi nhận trước đây vào dữ liệu trong nghiên cứu này, tăng tổng số bệnh nhân Anh Quốc du lịch ghép tạng tại Trung Quốc được xác nhận lên 23 trường hợp.

    Bình luận về bản nghiên cứu này, Bác sĩ Sharif nói: “Đây không phải là thông tin được đối chiếu thường xuyên cho các đơn vị cấy ghép. Tôi không ngạc nhiên nhiều bệnh nhân (bao gồm cả bệnh nhân của tôi) không có đăng ký chính thức – hai bệnh nhân mà tôi biết chỉ có tài liệu trên thư lâm sàng của họ gửi đến [khoa nội của QEHB]. Không có cách nào để [NHS] Trust nhận thức được thông tin này, và NHS BT không có nghĩa vụ phải nhận thức về điều này”.

    Ví dụ cuối cùng, hai bệnh viện khác mà theo dữ liệu của NHS BT mỗi bệnh viện có ba bệnh nhân đã ghép tạng tại Trung Quốc, nhưng họ nói rằng họ không biết gì về thông tin này. Cả hai bệnh viện này đều là những cơ sở y tế uy tín cao tại Anh Quốc – Bệnh viện Nam khoa (Guy’s Hospital) và Bệnh viện Hoàng Gia London.

    Các bác sĩ phải đối mặt với tình huống khó xử về mặt đạo đức khi không có khung pháp lý hay thủ tục nào để bảo vệ họ và bệnh viện của họ tránh khỏi những sự đồng lõa tiềm ẩn, gián tiếp và không rõ ràng trong quy trình mua bán nội tạng phi đạo đức ở Trung Quốc. Họ chỉ có thể đưa ra lời khuyên với các bệnh nhân của họ không nên du lịch tới Trung Quốc ghép tạng. Cách thức mà các bệnh viện Anh Quốc đang giám sát du lịch ghép tạng tới Trung Quốc đang không hoạt động. Điều này nên hoạt động. Nhiều trong số các bệnh viện này không biết rằng bệnh nhân của họ đang tới Trung Quốc và trả tiền để ghép thận. Hơn nữa, điều quan trọng cần lưu ý là các dữ liệu được ghi nhận trong báo cáo này chỉ phản ánh các bệnh nhân điều trị trong hệ thống NHS. Với việc tổng số tiền cần để mua tạng tại Trung Quốc là khả thi, các du khách ghép tạng có thể cũng sử dụng hệ thống chăm sóc tư nhân mà không cần qua hệ thống NHS của chính phủ Anh Quốc.

    Nghiên cứu này không tập trung vào hoặc chỉ trích các lựa chọn đạo đức và cảm xúc thay đổi cuộc sống của mỗi bệnh nhân ghép tạng. Tuy nhiên, nghiên cứu này muốn dấy lên những câu hỏi khó cần được trả lời. Chính phủ và hệ thống pháp luật Anh Quốc nên làm gì nếu một người nào đó từ Anh Quốc mua nội tạng được thu hoạch từ một tù nhân lương tâm tại Trung Quốc? Đây có phải là người đồng lõa với tội phạm chống lại nhân loại? Hơn nữa, chính phủ và hệ thống pháp luật Anh Quốc làm gì nếu sau đó NHS cung cấp chăm sóc hậu cấy ghép cho người này? NHS có phải đang phạm tội đồng lõa gián tiếp? Chính phủ Anh có thể làm gì để bảo vệ các bệnh nhân, cũng như các bệnh viện và nhân viên thuộc NHS tránh khỏi bất kỳ liên quan nào tới tội phạm chống nhân loại đang diễn ra tại Trung Quốc? Các bệnh viện có thể làm gì để giám sát tốt hơn hoạt động du lịch ghép tạng tới Trung Quốc, và bảo vệ bệnh nhân của họ không sử dụng dịch vụ ghép tạng từ các nước quản lý yếu kém?
    Hiểu về sự phổ biến của du lịch ghép tạng Anh Quốc – Trung Quốc, tạo ra luật bảo vệ người dân tránh việc mua nội tạng tại Trung Quốc, và bảo vệ các cơ sở chăm sóc sức khỏe không bị vướng vào tội đồng lõa gián tiếp, chỉ là bước đi đầu tiên. Để đảm bảo rằng bất kỳ luật nào đều có hiệu quả toàn diện, thì cần thiết phải có hiểu biết sâu sắc hơn nữa về cách thức người dân tại Anh Quốc mua nội tạng tại Trung Quốc. Liệu có tồn tại các kênh thị trường chợ đen hoặc những người môi giới nội tạng tại hoặc có kết nối với Anh Quốc? Tiền được trả thế nào và trả cho ai? Các nội tạng phù hợp thế nào, và được tổ chức cấy ghép ra sao? Trải nghiệm của các bệnh nhân Anh Quốc tại Trung Quốc khi ghép tạng là gì và họ có bằng chứng quan trọng nào?

    Người dân tại Anh Quốc đang du lịch tới Trung Quốc để ghép tạng. Tại Trung Quốc, chính quyền đang giết hại người dân vô tội và thu hoạch thận của họ để cung cấp cho hoạt động ghép tạng cho những người sẵn sàng trả tiền. Không hoàn toàn là không thể khi cho rằng vào một thời điểm nào đó hai điều này sẽ kết nối với nhau: ai đó từ Anh Quốc sẽ mua một quả thận được thu hoạch cưỡng bức từ một tù nhân lương tâm tại Trung Quốc. Với tất cả những gì chúng tôi biết, điều này đã xảy ra rồi, và có thể vẫn đang diễn ra. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục đặt rủi ro cho hệ thống y tế Anh Quốc và bệnh nhân ghép tạng của hệ thống này trở thành một phần mở rộng của hệ thống thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc.
    Viethome (theo TrithucVN)

     

  • Nhìn cảnh tượng tòa chung cư to đồ sộ sập tan tành ngay trước mắt khiến nhiều người hoang mang, lo sợ không dám ở những công trình tương tự.
     
    Tòa nhà ở Trung Quốc này dễ dàng đổ sập mà không có động đất hay thiên tai. Đây là hiểm họa rất lớn cho những cư dân ở đó hoặc sắp chuyển tới. Vì công trình làm không đảm bảo, rút lõi nhiều vật liệu, thậm chí là không có móng mới dễ dàng đổ sập giống mô hình đồ chơi như vậy.
     viethome nha sap
    Hiện chưa thống kê được thương vong, nhưng hậu quả không hề nhỏ, tốn kém nhiều tiền của và những nhà xung quanh cũng có nguy cơ tan tành nếu bị đổ vào.
     
    Trung Quốc cũng từng chứng kiến rất nhiều vụ sập chung cư tương tự. Chấn động nhất là vụ 3 tòa nhà chung cư ở thành phố Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang đồng loạt đổ sập vào sáng ngày 2/2/2017.
     
    Trước đó hồi tháng 10/2016, cũng tại Ôn Châu, 4 tòa nhà cao tầng bất ngờ đổ sập đã khiến ít nhất 22 người thiệt mạng.
     viethome sap nha 2
    Theo một báo cáo năm 2014 được tờ Ôn Châu Nhật Báo (Wenzhou Daily) đăng tải cho biết có hơn 1.400 tòa nhà ở thành phố này được cho là không an toàn và cần phải gia cố lại hoặc phá hủy.

    Những ngôi nhà vừa xây xong đã sập ở Trung Quốc. 

    Đáng lẽ ra, nhà ở nên được xây kiên cố nhất vì ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng nhiều người, nhưng vì lợi nhuận người ta sẵn sàng rút lõi công trình để làm giàu, đẩy hàng nghìn tính mạng vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
    Viethome (theo DKN)
  • Đội ngũ tiếp viên được coi là bộ mặt của một hãng hàng không, do đó không lạ khi khoản đồng phục luôn được các hãng chú trọng. Đồng phục của nhân viên hàng không thường được thiết kế kỹ lưỡng để vừa đảm bảo được tính chuyên nghiệp mà lại vừa đẹp mắt, phản ánh được hình ảnh mà hãng hàng không muốn hướng đến.

    Mặc dù phần lớn các hãng hàng không cao cấp đều không tiếc tiền của để đầu tư vào đồng phục của tiếp viên nhưng chịu chơi đến mức đặt cả thiết kế Haute Couture cho dàn nhân viên trai xinh gái đẹp thì có lẽ chỉ có mỗi Hainan Airlines - Hãng hàng không Hải Nam, Trung Quốc. Những trang phục này được trau chuốt hoàn mĩ như vừa được cắt ra từ bìa một tạp chí thời trang.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 0

    Hãng hàng không của Trung Quốc đã kết hợp với nhà thiết kế gốc Hoa nổi tiếng Laurence Xu để sáng tạo ra bộ đồng phục cho nhân viên của mình. Lấy cảm hứng từ trang phục sườn xám, Laurence Xu đã kết hợp giữa khuynh hướng thời trang phương Tây và các hoa văn nghệ thuật Trung Hoa như họa tiết mây và sóng, thậm chí trên trang phục còn khắc họa một loài chim truyền thuyết là quái điểu Roc.

    Khác với vẻ cầu kì của đồng phục dành cho các nữ tiếp viên, trang phục của các tiếp viên nam thì đơn giản và đậm chất Tây phương hơn với áo choàng dài 2 hàng khuy cùng những họa tiết nhỏ. Bộ sưu tập này đã được giới thiệu tại tuần lễ thời trang Paris Couture Week hồi tháng 7/2017.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 12

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 1

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 2

    Đầm xòe với chi tiết áo cape sang trọng, mũ pillbox thể hiện rõ nét dấu ấn phương Tây, khiến các tín đồ thời trang nhớ tới trào lưu New Look những năm 1940.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 3

    Song song với thiết kế xường xám, đầm và áo choàng cape cho nữ, đồng phục của các tiếp viên hàng không nam cũng ấn tượng không kém. Ngoài mẫu suit cổ trụ màu ghi sáng, có phom dáng phổ biến thì áo khoác trench lịch lãm chính là điểm nhấn đặc biệt. Nếu trang phục nữ đượm nét phương Đông thì các mẫu áo nam lại nghiêng về cảm hứng phương Tây nhiều hơn.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 4

    Xường xám truyền thống của Trung Quốc được lựa chọn làm đồng phục cho các tiếp viên hàng không nữ, với họa tiết mang đậm màu sắc phương Đông.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 5

    Có thể thấy, Laurence Xu đã tốn không ít công sức để có thể kết hợp uyển chuyển các yếu tố văn hóa. Cũng chính từ những bộ đồng phục Haute Couture được chế tác kỳ công này, Hainan Airlines, hay thậm chí cả nhà thiết kế Laurence Xu đều có chung khao khát là mang hình ảnh một Trung Hoa mới mẻ, hiện đại tới bạn bè quốc tế.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 6

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 7

    Người mẫu (giữa) mặc chiếc tạp dề hình cánh sen rất duyên dáng.

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 8

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 9

    viethome trang phuc tiep vien hang khong 10

    Bộ sưu tập này phải mất 2 năm để hoàn thành. Laurence Xu đã sáng tạo ra hơn 1.000 bảng thiết kế và kiểm nghiệm hơn 100 mẫu vải cùng phụ kiện để chắt lọc ra những sản phẩm ưng ý nhất. Bộ trang phục này giúp phi hành đoàn của hãng hàng không này luôn nổi bật dù ở phi trường trong nước hay quốc tế.

    Cùng Guo Pei, Laurence Xu là nhà thiết kế Trung Quốc được trình diễn ở Tuần thời trang cao cấp Paris. Laurence Xu tên tiếng Trung là Hứa Kiến Thụ, tốt nghiệp một trường học về thời trang ở Trung Quốc, sau đó du học Paris (Pháp). Anh là người từng giúp Phạm Băng Băng ghi dấu ấn trên thảm đỏ Cannes nhiều mùa. Chiếc váy long bào anh thiết kế cho người đẹp ở Cannes 2010 là một trong những tác phẩm "để đời". Trang Red Carpet Fashion Awards xếp bộ váy ở vị trí thứ ba trong danh sách 10 trang phục thảm đỏ đẹp nhất năm đó.

    Nếu Christian Lacroix từng khiến các tín đồ say mê bởi mẫu đồng phục hiện đại cho một hãng hàng không Trung Hoa vào năm 2013, thì Laurence Xu lại khiến giới mộ điệu trầm trồ vì các tuyệt phẩm Haute Couture mang đậm cảm hứng châu Á, thể hiện rõ nét bản sắc văn hóa và giá trị nghệ thuật riêng biệt.

    Viet Home (theo thethaovanhoa)

  • Giá nhà đất ở các thành phố đang trên đà giảm mạnh và đóng băng; thậm chí có nơi như Hạc Cương, giá căn hộ 46 mét vuông chỉ tương đương hai chiếc điện thoại Iphone 14.

    Từ lâu nay, người Trung Quốc đều cho rằng giá nhà đất ở các thành phố hạng nhất như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu và Thâm Quyến sẽ chỉ tăng chứ không thể giảm. Do đó, một số chuyên gia đề xuất nên mua nhà tại các khu vực lõi của các đô thị loại 1 kể trên để đầu tư bất động sản, vì vẫn còn dư địa để tăng giá mạnh hơn nữa và giá nhà không thể giảm. Nhưng thực tế, trên thế giới không có thứ hàng hóa nào "chỉ lên không xuống", vào những năm 1990 sau khi bong bóng bất động sản Nhật Bản bị vỡ, giá nhà đất ở Tokyo cũng đã giảm tới 70%.

    gia nha o trung quoc 1
    Chưa bao giờ việc mua nhà ở các thành phố Trung Quốc lại dễ như hiện nay.

    Thời gian gần đây, thị trường bất động sản Thượng Hải có dấu hiệu suy giảm rõ ràng. Số lượng giao dịch nhà mới trong tháng 9 trên toàn thành phố chỉ hơn 1.000 căn hộ, khác xa với giao dịch mua nhà mới "mua tháng 9 bán tháng 10" mấy năm trước. Đây là số liệu có được sau khi Thượng Hải nới lỏng chính sách hạn chế nhập cư và mua nhà. Cùng với đó, lượng giao dịch mua bán nhà cũ tại Thượng Hải cũng bắt đầu yếu đi, ngoài việc giá niêm yết của nhà cũ liên tục giảm, một số chủ nhà còn tăng tiền thưởng cho các đại lý bất động sản nhằm bán được nhà sớm hơn.

    Đánh giá tình hình hiện tại, giá nhà cũ ở Thượng Hải đã sa vào xu thế giảm. Một cư dân mạng cho biết, trước đó vào năm 2018, ông mua một căn nhà rộng 91m2 ở Tuệ Nam, Phố Đông, tổng giá 2,4 triệu Nhân dân tệ (NDT), nhưng giờ rao bán trên thị trường nhà cũ, chỉ còn 2 triệu. Ngoài ra, giá nhà đất tại các thành phố trung tâm cũng đang có dấu hiệu điều chỉnh. Vào tháng 4 năm ngoái, giá niêm yết nhà ở cũ trung bình ở quận Hoàng Phố, Thượng Hải đã tăng lên 108.000 NDT, nhưng nay chỉ còn 102.000 NDT và giá niêm yết nhà ở cũ đã giảm 6.000 NDT.

    Vậy, tại sao lại có xu hướng điều chỉnh giảm rõ ràng trên thị trường bất động sản Thượng Hải? Có ba yếu tố chính: Thứ nhất, xu hướng "khan hiếm" trên thị trường bất động sản Thượng Hải đã bị phá vỡ. Nguồn cung nhà mới trong năm nay đã tăng đáng kể, nhiều hơn năm ngoái. Đồng thời, nguồn cung đất nền ở Thượng Hải đã tăng 50% trong năm nay và nguồn cung nhà mới ở Thượng Hải trong năm tới sẽ tăng đáng kể trên cơ sở của năm nay. Tuy nhiên, nhu cầu về nhà ở ít hơn rất nhiều và áp lực giảm giá nhà đất sẽ ngày càng rõ ràng hơn.

    Hơn nữa, giá nhà đất ở Thượng Hải quá cao, đứng thứ 4 trong số các thành phố hạng nhất thế giới, chỉ sau Hồng Kông, Bắc Kinh và Thâm Quyến. Ngày nay, mua một căn hộ thương mại mới ở Thượng Hải tốn ít nhất 60-70 triệu NDT, trong khi thu nhập bình quân hàng năm của các hộ gia đình Thượng Hải chỉ 150.000 NDT, tức là người Thượng Hải chỉ có thể mua một căn hộ thương mại mà không được ăn uống trong ít nhất 40 năm trở lên. Rõ ràng, giá nhà ở cao như vậy chỉ các nhà đầu tư và đầu cơ bất động sản mới chịu được. Nếu nhu cầu đầu tư buôn nhà giảm đi, không thể duy trì mức giá cao thì thị trường nhà đất Thượng Hải sẽ xuất hiện sự điều chỉnh rõ rệt, huyền thoại "chỉ tăng không giảm" về giá nhà sẽ tan tành.

    Thêm nữa, vào tháng 4 và tháng 5 năm nay, Thượng Hải đã bị đóng cửa trong hai tháng do dịch bệnh COVID-19 tái bùng phát, rất nhiều người phải ở nhà và không có nguồn thu nhập. Khi đại dịch qua đi, mọi ngành nghề trong xã hội đều suy thoái, nhiều công ty phải sa thải nhân viên và cắt giảm tiền lương, mọi người đều hết kỳ vọng về tăng trưởng thu nhập và đình chỉ kế hoạch mua nhà. Do thu nhập giảm sút và nỗi lo thất nghiệp đã khiến nhiều cư dân không thể mua nhà. Do đó, sau đợt dịch, thị trường bất động sản Thượng Hải không xuất hiện lượng giao dịch phục hồi mạnh như mọi người tưởng tượng trước đây, lượng giao dịch cả nhà cũ và nhà mới đều rất yếu.

    Giờ đây, dù là thị trường nhà mới hay nhà cũ, xu thế giá nhà ở của Thượng Hải giảm là điều rất hiển nhiên. Đầu tiên chủ yếu là thị trường nhà cũ bắt đầu giảm, và sau đó ảnh hưởng đến thị trường nhà mới. Nguyên nhân dẫn đến xu hướng giá nhà đất ở Thượng Hải giảm bao gồm: ① Nguồn cung nhà mới và nhà cũ trên thị trường rất lớn, nhà ở hiện đã quá dư thừa. ② Giá nhà đất ở Thượng Hải quá cao so với mức thu nhập của người dân địa phương. ③ Bị ảnh hưởng bởi đại dịch COVID-19, tăng trưởng thu nhập của mọi người chậm lại và nhu cầu về nhà ở giảm nhanh chóng. Vì vậy, các nhà đầu tư đầu cơ bất động sản cũng cẩn trọng để không trở thành những người thổi giá nhà đất.

    Thực tế đã chứng minh rằng chừng nào công chúng thực sự không mua nhà, thì giá nhà sẽ giảm. Không chỉ ở Thượng Hải. Số liệu của tháng 9 cho thấy, đường đồ thị giảm giá nhà trên toàn quốc ngày càng rõ ràng hơn và số thành phố giảm giá cũng ngày càng tăng. Trong số 70 thành phố vừa và lớn, có 54 thành phố giá nhà mới giảm, tăng 4 so với tháng 8; 61 thành phố giá nhà cũ giảm, tăng 5 so với tháng 8. Số thành phố có giá nhà tăng rất ít.

    Điều đáng nói là số thành phố có giá nhà giảm trong tháng 9 năm nay đã đạt mức cao mới kể từ tháng 3/2015. Thị trường nhà ở Trung Quốc hiện đang ở mức ảm đạm nhất trong 7 năm qua, nhiều nơi phải vắt óc cứu thị trường.

    Lấy Trịnh Châu làm ví dụ, để khôi phục niềm tin của thị trường, chính quyền thành phố đã ban hành "quân lệnh" vào tháng 9, dốc sức trong 30 ngày để đảm bảo rằng các tòa nhà chưa hoàn thành của thành phố thi công trở lại.

    Đánh giá từ kết quả mang tính giai đoạn do Trịnh Châu công bố, 145 trong số 147 tòa nhà chưa hoàn thành của thành phố đã thi công trở lại. Tuy nhiên, người dân địa phương dường như không hứng thú mua.

    Trong tháng này, chính quyền Quý Châu cũng đã ban hành một văn bản khuyến khích các công chức thực hiện việc mua nhà ở thương mại theo nhóm.

    Đồng thời với việc nhiều nơi đang nhộn nhịp cứu thị trường, lãi suất vay thế chấp cũng đang giảm. Ngân hàng trung ương và Ủy ban điều tiết ngân hàng và bảo hiểm Trung Quốc đã thông báo các thành phố có giá nhà ở mới giảm có thể nới lỏng giới hạn của lãi suất cho vay cá nhân mua nhà ở thương mại đối với căn hộ đầu tiên trước cuối năm 2022. Hiện có 11 thành phố đã giảm tỷ lệ lãi vay thế chấp xuống dưới 4%/năm.

    Thạch Gia Trang và Tần Hoàng Đảo giảm mạnh nhất, xuống 3,8%; theo sau là Thiên Tân, Vũ Hán, Quý Dương, Nghi Xương, Tương Dương và Bao Đầu giảm 3,9%; Côn Minh, Tế Ninh và Đại Lý giảm xuống còn 3,95%.

    Mức lãi suất vay thế chấp này, không ai dám nghĩ đến khi thị trường bất động sản sốt nóng mấy năm trước. Rõ ràng, thị trường hiện đang ở mức đáy nên mức lãi suất vay thế chấp đã xuống đến mức thấp nhất kể từ năm 1992.

    Trước đây, khi giá nhà tăng mạnh, chính phủ Trung Quốc cũng đã đưa ra các chính sách để cố gắng bình ổn giá nhà, nhưng giá nhà ở nhiều nơi vẫn tăng. Nay thời thế đã thay đổi, các chính sách giải cứu của địa phương nối tiếp nhau ra đời vì lo sợ thị trường bất động sản sẽ sụp đổ, nhưng hiệu quả còn rất hạn chế.

    Liệu giá nhà đã chạm đáy chưa? Chắc chắn là chưa. Việc giảm giá nhà đất ở tất cả các thành phố hiện chỉ dưới 1%, điều này có vẻ vô hại, nhưng so với việc giá nhà đất luôn tăng trước đây thì đây là vấn đề nghiêm trọng hơn.

    Sẽ tốt hơn nếu giá nhà thực sự giảm xuống đáy, bởi vì nếu nó thực sự "rẻ như giá bắp cải", bản thân nó sẽ là cách tiếp thị tốt nhất.

    gia nha o trung quoc 1
    Giá nhà ở thành phố Hạc Cương chỉ 300 NDT (Hơn 1 triệu VND) một mét vuông (Ảnh: Hangzhou.net).

    Theo trang NetEasy, gần đây, Hạc Cương, một đô thị nhỏ ở tỉnh Hắc Long Giang, Đông Bắc Trung Quốc, trở thành từ tìm kiếm "hot", lý do vì giá nhà ở đây quá rẻ - một cô gái sinh năm 1995 chỉ bỏ ra 15.000 NDT để mua căn nhà 46 mét vuông ở đây, tức là chỉ bằng giá 2 chiếc smartphone Iphone 14.

    Cô gái mua ngôi nhà không cần sửa sang nhiều: chi 15.000 tệ mua căn hộ và 50.000 tệ cho việc trang trí. Ngoài ra, cô còn thuê một người nấu ăn cho mình, với tiền công mỗi tháng là 1.000 tệ (3,5 triệu VND).

    Giá nhà đất và giá cả sinh hoạt ở Hạc Cương thực sự đáng ngưỡng mộ. Trên thực tế, những năm gần đây đã có nhiều người đến đây mua nhà, có người đến rồi đi, có người ở lại.

    Mỗi khi có một cuộc tìm kiếm nóng về Hạc Cương, cánh môi giới địa phương đều tranh thủ tạo sóng, mỗi ngày nhận được các cuộc gọi từ khắp nơi cả nước. Nguyên nhân trực tiếp thúc đẩy những người này xin tư vấn và đến mua nhà là giá nhà đất ở đây quá rẻ.

    Giá nhà ở Hạc Cương rẻ, mua một căn có thể chờ lên giá, giá không tăng cũng không lỗ; giá nhà ở Hạc Cương rẻ, bạn có thể để lại tổ ấm cho mình ở thành phố lớn, đến đây chơi và ở thích hơn ở trong khách sạn...

    Một thị trường bất động sản như vậy rõ ràng là không thể chấp nhận được đối với các thành phố khác. Một khi giá nhà đất giảm mạnh, rủi ro tài chính rất dễ xảy ra, không chỉ người Trung Quốc đặt cược vào việc mua nhà và đầu tư vào chuỗi này bị đóng băng vốn.

    Có thể thấy, giá nhà rẻ của Hạc Cương không thể và sẽ không bị sao chép sang các thành phố khác. Từ logic này, việc "ép" người dân bình thường mua nhà giá cao có tính hợp lý nhất định.

    Nếu muốn ép những người bình thường mua nhà bây giờ chỉ có một cách: tăng giá nhà khiến tiền lương không thể theo kịp tốc độ tăng giá nhà, và tăng đến mức người ta thấy rằng nếu hôm nay không mua thì tới đây không thể mua được, giống như mấy năm trước; như vậy là ai cũng cắm đầu lao vào mua.

    Nhìn lại theo lối suy nghĩ này, sẽ thấy xu thế tăng và giảm giá nhà: năm 2008, ào ào một làn sóng 4 nghìn tỉ NDT; năm 2015 là làn sóng 6 nghìn tỉ; năm 2022, 8 nghìn tỉ NDT không thúc đẩy được giá nhà đất tăng, điều này cho thấy người dân bình thường thực sự bất động.

    Trên thực tế, đây cũng là một điều tốt, vì một khi giá nhà tăng mạnh, hậu quả có thể thấy ở nước láng giềng Nhật Bản: giá nhà cao quá, dân chúng đồng lòng không mua nhà, nhưng cũng đồng lòng không sinh con.

    Theo Viettimes