• Soi mói, dè bỉu, so sánh…là những tật rất xấu của một số người Việt Nam thường mắc phải.

    Tôi để ý và thấy người Việt chúng ta có những kiểu ghen tỵ với người khác như sau: 

    Kiểu thứ 1: Bạn thành công, họ bắt đầu soi và tìm sạn

    Thói xấu này rất là quen thuộc. Khi ai đó mua được một chiếc xe hơi, một cái nhà hay lương thưởng cao thì thay vì tán thưởng, chúc mừng và học tập họ để cải thiện mình hơn thì một số người tìm lý do để bỉu môi, ngụy biện kiểu: “tưởng gì, tiền cha mẹ nó thôi”, “trời tưởng gì, nó hên thôi”, “tưởng gì”… trong khi thực tế người ta phải bỏ rất nhiều công sức mới có được thành công.

    Kiểu thứ 2: Hả hê trước sự thất bại của người khác

    Khi ai đó đang thành công hoặc giàu có, đột nhiên biến cố xảy ra, họ gặp khó khăn thì một số người bắt đầu trở giọng dạy đời, thậm chí là coi thường họ ra mặt.

    Tôi thấy điều này rất lạ. Thấy người khác sa cơ, thua thiệt mình thì mình có gì để vui? Mình cũng đâu có phát triển hơn được miếng nào đâu? Ấy vậy mà tôi thấy nhiều trường hợp như thế, hết bàn người này phá sản, người kia thất nghiệp để lấy đó làm niềm vui. 

    Kiểu thứ 3: Người khác có cái mình không có 

    Kiểu này mọi người sẽ thấy rõ ràng nhất, thay vì phấn đấu để tự thưởng cho mình điều đó, một số người tự dưng trở nên ghét họ vì họ có những thứ mà mình không có. Rồi sau đó tìm một ai đó cao cấp hơn rồi so sánh “trời tưởng sao, cũng có bằng ông A, bà B đâu” nhằm tiếp tục dìm họ xuống, đúng rất là ngộ. 

    Kiểu thứ 4: Người khác có cái mình có

    Kiểu ghen tỵ này cũng rất phổ biến. Nhiều người hóng hớt đâu đó ông A mua cái giống mình, bà B đạt thành tựu như mình rồi bắt đầu ghét người ta kiểu chỉ có mình mới có quyền đạt được những điều đó, ai cho phép ông A, bà B đạt được nó?

    Còn một số dạng ghen tỵ khác nữa nhưng tôi tạm kết thúc với đôi lời gửi gắm những ai đang hay có thói quen ghen ăn tức ở người khác thì nên bỏ suy nghĩ này. Người khác thành công hay thất bại ắt có lý do riêng của nó. Thế nên nếu không chia sẻ thành công/ thất bại với họ được thì ta cũng chẳng nên thái độ gì với họ vì dù có thái độ thì ta cũng vẫn đang đứng yên chứ chẳng tiến lên được chút nào cho bản thân.  

    Viethome (theo VnExpress)

  • Sang Mỹ từ năm 8 tuổi, tốt nghiệp đại học ngành quản trị kinh doanh, tôi đã lấy chồng và có bốn con cùng một đống nợ nần.

     

    “Tôi xin gửi vài dòng đến các bạn nào muốn tham khảo thêm về cuộc sống bên Mỹ, từ một người lớn lên ở Mỹ. Xin giới thiệu, tôi rời khỏi Việt Nam khi lên 8 tuổi, nên nếu tôi viết có sai chính tả, mong mọi người tha thứ giùm. Tôi đến đây và bắt đầu vào lớp bốn ở Mỹ, tốt nghiệp phổ thông và sau cùng là đại học với bằng cử nhân. 

    Như những người lớn lên ở Mỹ, tôi rất phóng khoáng, ham chơi và không hề nghĩ đến tương lai khi còn ngồi ghế nhà trường. Ở Mỹ đi học rất dễ, nên ai cũng có thể ra trường như tôi. Điều đáng nói ở đây là, khi đi học, tôi thường xuyên bỏ học đi chơi với bạn bè. Đa số là do tôi chủ xị. Có những môn học, tôi chỉ vào làm bài thi thôi, còn lại là bỏ học đi chơi miệt mài. Không cần biết điểm kiểm tra của mình ra sao nữa.

    Có lẽ nhiều người đặt một số câu hỏi: tiền học, tiền chơi ở đâu ra? Học như vậy mà cũng ra trường được à? Thưa là tùy ngành. Tôi theo ngành rất dễ đó là business management tạm dịch là “quản trị kinh doanh”, một ngành mà với tôi ai cũng có thể nhắm mắt đi qua không cần tốn quá nhiều chất xám.

    Còn tiền? Ở Mỹ khi vào đại học, nếu gia đình nghèo thì được chính phủ trợ cấp. Thường thì số tiền trợ cấp là đủ để đóng học phí và sách vở … có khi còn dư tí xíu ăn kẹo. Ngoài trợ cấp ra, chúng tôi còn có thể mượn tiền với sự bảo đảm của chính phủ. Số nợ không cần trả cho tới khi không còn đi học.

    Lúc đó, vì ham chơi, nên tôi đã lún nợ rất nhiều. Mang tiếng là nợ tiền học, nhưng thật ra là nợ vì “ăn chơi”. Nếu như là một sinh viên khác, họ có thể đi làm bán thời gian là đủ tiền chi phí sinh hoạt hàng tháng ở mức tối thiểu. Còn tôi, tôi đã hoang phí vào những cuộc du lịch xa gần, mua sắm quần áo đắt tiền. Nên sau khi ra trường, tôi đã vướng một số nợ mà sau 10 năm đi làm vẫn chưa trả xong.

    Thật ra thì không phải đi làm 10 năm mà trả không xong, nhưng trên thực tế thì có rất nhiều thứ cần phải chi và mức lương của tôi thì không được ngon lành lắm. Cụ thể là, sau khi ra trường, tôi lập gia đình. Số nợ kia nhân đôi vì chồng tôi cũng bị nợ.

    Khác với tôi, anh không có thời gian đi làm thêm sau giờ học vì ngành anh theo đuổi khá nặng. Anh đành phải mượn nợ để trang trải cho việc học hành. Anh theo kiến trúc, cũng một phần đam mê, nên anh rất mãi học và hành cho bài vở. Thế nên, bây giờ thì nợ nhân hai, còn tiền lương kiến trúc ở Mỹ thì rất “bèo”. Tôi làm cũng chẳng được bao nhiêu. Đã vậy, sau khi cưới, chúng tôi lại có thêm em bé. Lại thêm phần chi phí cho em bé nào là tã, sữa, và tiền gửi con nữa. Chưa kịp trả nợ bao nhiêu, thì chi phí lại gia tăng. Chưa nói tới những lúc khó khăn như bị thất nghiệp, với lương một người đi làm không đủ đâu vào đâu cả.

    Tóm lại, sau 10 năm đi làm, chồng tôi đã bỏ hẳn nghề kiến trúc vì lý do sức khỏe và cả vì tiền ít. Anh bây giờ chỉ làm thợ điện lạnh thôi, mà lương còn khá hơn kiến trúc ngày xưa. Còn tôi, sau 10 năm đi làm, bây giờ tạm ổn, nhưng mức lương không khá như bạn bè, nói vậy chứ cũng có người làm ít lương hơn tôi. Thế nhưng, bây giờ, chúng tôi lại có đến bốn mặt con. Bao nhiêu tiền lương của tôi, hầu hết là dùng vào việc nuôi con và tiền gửi con. May ra, sau các chi phí cho con, chắc tôi còn dư được 1.000 USD để phụ chi phí trong nhà.

    Tôi cũng xin thành thật cho các bạn biết, mức lương tôi làm hiện giờ chỉ có 45.000 USD một năm. Hàng tháng tôi đem về khoảng 3.000 USD sau khi bị trừ thuế. Trong suốt 10 đi làm, có lúc tôi làm lương cao hơn 45.000 USD nhiều, nhưng sau khi bị thất nghiệp, thì tôi đành chấp nhận số lương này.

    Các chi phí hàng tháng như sau nhé: 

    Tiền gửi ba con: 1.500 USD

    Tiền học phí một đứa đang học lớp 1 tại trường tư: 500 USD

    Tiền tã: 100 USD

    Tiền sữa: 200 USD

    Tiền bảo hiểm cho hai chiếc xe: 150 USD

    Tiền nợ học: 400 USD

    Tiền ăn: 600 USD

    Tiền nhà & thuế nhà: 1.000 USD

    Tiền nợ thẻ tín dụng : 500 USD

    Tiền bảo hiểm nhà: 100 USD

    Tiền điện & gas: 220 USD trung bình

    Tiền nước & rác: 100 USD trung bình

    Sơ sơ cũng hơn 5.300 USD một tháng chưa nói tới các chi phí linh tinh như vật dụng trong nhà như xà bông, giấy, gạo, muối, nước mắm, quần áo cho em bé, vì em bé lớn rất nhanh lại khó mà chuyển đồ xuống cho các em nhỏ vì ở Mỹ mùa nào mặc đồ mùa đó. Đồ mùa đông không thể cho các cháu mặc mùa hè, đành phải mua đồ mới .

    Đó là chúng tôi sống khá tiết kiệm, vì học được bài học phung phí thời sinh viên cùng với có con nên biết lo hơn. Căn nhà chúng tôi cũng không to lắm (1800sq ft), ở Mỹ như vậy là tương đối hoặc còn có nét hơi nhỏ đó chứ. Tôi cũng không ở những nơi đắt giá như California hoặc miền đông bắc của nước Mỹ (Washington DC, Virginia, Massachusetts, New York ..). Tôi ở ngay Dallas, Texas, một nơi rất dễ sống cho bất kỳ người của tầng lớp nào. Ngoài ra, giá nhà khá lý tưởng cho nhiều người so với những vùng khác.

    Như các bạn thấy, một đứa trẻ lớn lên ở Mỹ, lẽ ra có nhiều lợi thế hơn những người sang sau, vậy mà lại chẳng hơn được ai. Trong khi tôi biết có nhiều người sang sau, chỉ làm nail, hàng tháng lại rất khá vì họ còn tính tiết kiệm và chịu khó. Sau cùng, họ lại dư ra vài chục nghìn như chơi. Họ không cần có bằng đại học mới có nhiều tiền. 

    Nói chi xa xôi, anh ruột của tôi sang đây cùng lúc với tôi. Anh ấy không mắc nợ tí nào, mà giờ lại dư mấy căn nhà trả đứt hết rồi. Đơn giản là anh ấy rất biết tiết kiệm và sống khôn ngoan. Chưa nói là anh ấy không hề có mảnh bằng đại học nào cả nhé. Trong khi gia đình bé nhỏ của tôi, nhìn vô thì có nét trí thức, nhưng lại thê thảm trên vấn đề tài chính.

    Tiền lương hai vợ chồng tôi chỉ vừa đủ chi tiêu thôi, không còn dư ra. Nếu một trong hai đứa thất nghiệp, là gia đình chúng tôi lại tăng nợ lên. Nhiều khi đổ lỗi cho số phận để mình chấp nhận sự long đong trong dòng đời. Tôi muốn nói thêm là thời điểm chúng tôi gặp những chi phí này hơi sớm. Nếu chúng tôi trả bớt nợ và hoãn có con một thời gian thôi, thì có lẽ tình hình đã sáng sủa hơn nhiều .

    Ngoài ra, chúng tôi chọn lối sống ít tiền một tí mà có thêm thời gian với gia đình và con cái. Hiện giờ chúng tôi làm 8 tiếng/ngày và chỉ 5 ngày/tuần. Nếu chúng tôi đâm đầu làm 7 ngày/tuần, thì chắc cũng giảm nợ khá nhiều rồi đấy. Mỗi sự lựa chọn là mỗi giá phải trả. Sống ở Mỹ ai cũng có thể thành công vì có nhiều cơ hội, nhưng phải biết tiết kiệm, khôn ngoan và triệt để kìm chế những ham muốn.

    Đây chỉ là một điển hình của riêng tôi, vì tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ đại diện được cho một số đông người trên phương diện tài chính. Có một số bạn của tôi làm lương gấp đôi tôi vì ngành họ học là vi tính (software engineering) và cũng rất đông số khác khi ra trường không tìm được việc làm, đành phải làm nail hoặc nghề khác kiếm sống. Chỉ vì tôi thấy mình như đang nằm giữa hai tầng lớp này mới tự làm mẫu cho mọi người xem. Mong giúp mọi người có cái nhìn trung thực hơn.”

    Viethome (theo Người Việt)

  • Thời gian gần đây, sở cảnh sát Kiengnam (Hàn Quốc) đã bắt giữ ba người Việt trong đường dây lừa đảo lấy cắp ô tô của những lao động bất hợp pháp. Nói chung, người Việt ở Hàn Quốc đa phần bị lừa bởi chính những người “đồng hương”.

    Vì thế, trong nhiều giao dịch buôn bán, có câu cửa miệng “ai bán thế, người Việt à, người Việt thì không tin được đâu”. Khi xưa thì “con sâu làm rầu nồi canh” nhưng giờ có vẻ sâu ngày càng đông, càng nguy hiểm. Sâu làm chật nồi canh chứ không còn ở mức làm rầu nồi canh nữa.

    Hiện nay có vài trăm ngàn người Việt đang sinh sống tại Hàn Quốc. Toàn chuyện “biết rồi, khổ lắm nói mãi” nhưng không ít người vẫn bị lừa. Bằng những kinh nghiệm của mình, tôi xin viết ra đây một số chiêu trò lừa cơ bản nhất để mọi người chú ý.

    1. Mua sắm qua mạng, nhận hàng không chuyển tiền hoặc nhận tiền không chuyển hàng

    Với người Việt Nam ở Hàn Quốc, có hàng ngàn các cửa hàng, cá nhân làm ăn nhỏ, đủ loại từ điện thoại, máy ảnh, máy tính cho tới thực phẩm, mỹ phẩm, đồ dùng… Không ai quản lý các cửa hàng mua bán như thế này, chỉ là thuận mua vừa bán. Nhiều khi, bên mua không tin bên bán, và bên bán không tin bên mua.

    Bên bán thì yêu cầu bên mua chuyển tiền trước, còn bên mua thì yêu cầu bên bán chuyển hàng trước. Khi đã có tiền hoặc hàng thì lòng dạ thay đổi, không thực hiện nốt nghĩa vụ còn lại là chuyển hàng hoặc trả tiền.

    Lướt qua các trang mua bán hằng ngày thấy cả núi các bình luận “chửi bới” giữa hai bên. Vì vậy, khi quyết định mua gì, các bạn hãy tìm hiểu kỹ trước khi chuyển tiền. Đừng dại “thả gà ra đuổi”.

    Ngoài ra, việc quảng cáo về chất lượng cũng không dễ tin, thường quảng cáo thì thứ gì cũng xịn, mới, hoạt động tốt, nhưng khi đã mua về thì…

    2. Mượn chứng minh thư, đi mua điện thoại trả góp

    Không ít người tá hoả tự dưng có hoá đơn điện thoại lên tới cả triệu won trong khi mình dùng điện thoại cùi bắp. Thậm chí lúc ra tới hải quan sân bay rồi thì được thông báo khoản nợ không tưởng mà không biết nó hình thành tự bao giờ. 

    Ở Hàn, chỉ cần có chứng minh thư có thể làm được rất nhiều thứ, làm thẻ ngân hàng, mua điện thoại trả góp, đăng ký khuyến mại internet, đăng ký các trang mua sắm của Hàn… Vì vậy, cần phải giữ nó cẩn thận, đừng bao giờ đưa cho ai.

    Cách đây chừng 2 năm, trong trường Đại học Changwon cũng có một nhân vật nổi tiếng với chiêu mượn chứng minh thư để mua điện thoại trả góp về bán. Với danh sinh viên, hắn đi lừa người Việt Nam, tới cả người nước ngoài, làm “dậy sóng” cả trường. Sau những phi vụ đó, người Việt bị được người Hàn Quốc đề cao cảnh giác, kể cả với sinh viên trong trường Đại học.

    3. Bán vé máy bay, nhận tiền xong huỷ vé

    Một ngày đẹp trời với bao nhiêu háo hức xách va li về thăm quê hương. Khi ra tới sân bay làm thủ tục thì nhận được hung tin, vé đã bị huỷ. Lúc gọi lại số máy người bán thì không liên lạc được. Lúc đó thì biết tìm ai? Thực tế thì việc quản lý bán vé khá dễ dãi nên việc đặt vé, huỷ vé để nhận lại tiền là việc không khó để làm.

    Với những người bán vé dạo không có đạo đức, tự dưng kiếm được mấy trăm ngàn won/1 vé thì còn gì bằng, một tháng chỉ cần lừa 3-4 vé là có thể bằng đi cày ngày cày đêm trong nhà máy rồi. Vì vậy, nếu không tin tưởng thì tốt nhất đừng vì rẻ mà ham hố đặt vé từ những người bán vé máy bay dạo.

    4. Môi giới lao động

    Với những người mới sang Hàn tìm việc làm, tự dưng có những “ông anh” tử tế lạ thường đến giúp đỡ tìm việc thì còn gì bằng. Để giúp đỡ tìm được những công việc với mức lương cao, các ông anh đó yêu cầu trả 1-2 tháng lương để làm phí môi giới và đưa ra những lời hẹn đi làm. Nhưng khi tiền chuyển xong thì các “ông anh” mất tích, các “ông em” lao động bất hợp pháp biết tìm ai?

    5. “Mượn” thẻ ngân hàng, đi mua sắm

    Với chiếc thẻ ngân hàng, bất kỳ ai đều có thể mua sắm một cách dễ dàng trong các siêu thị. Khi làm rơi, hoặc sơ hở có thể bị kẻ gian mang đi mua sắm thoả thích. Thực tế thì các siêu thị đều có hệ thống camera ghi lại hình ảnh người thanh toán, nếu mất tiền báo cảnh sát, họ có thể đưa cho xem các video để nhận dạng kẻ tình nghi. Tuy nhiên, với những lao động bất hợp pháp thì làm gì cũng sợ, nhất là dính dáng tới pháp luật nên chỉ biết im lặng.

    6. Môi giới lao động bất hợp pháp thành hợp pháp

    Gần đây, có các đường dây môi giới nói là lao động bất hợp pháp có thể ký hợp đồng để trở thành hợp pháp nếu nộp mấy triệu won. Các bạn chú ý là hiện nay ở Hàn chưa có luật nào cho phép biến các lao động bất hợp pháp thành hợp pháp. Vì vậy, chuyển tiền cho các đường dây này, lao động bất hợp pháp bị mất tiền cũng không báo cảnh sát được.

    7. Hack nick facebook rồi chat hỏi vay tiền

    Trò này ở Việt Nam thì quá nhiều rồi, nhưng ở Hàn thì vẫn bị lừa như thường. Tự dưng một người anh chị em thân thiết bảo có việc rất gấp rồi bảo chuyển tiền cho mượn vài trăm ngàn won. Bạn rất hồn nhiên chuyển tiền mà không có thắc mắc gì, tới lúc điện thoại hỏi thì chủ nhân bảo “đâu có đâu”.

    Lúc này ngộ ra thì đã muộn. Vì thế, trước khi ai hỏi vay mượn tiền, tốt nhất nên gọi điện hỏi trực tiếp trước, nếu bên kia không trả lời vì bất cứ lý do gì thì tốt nhất, không chuyển tiền.

    Tôi viết ra đây những chiêu lừa hay gặp nhất trong cộng đồng người Việt sinh sống ở Hàn Quốc. Các anh chị em đã phải xa quê hương sang đây làm ăn, kiếm đồng tiền đã rất khó khăn. Vì vậy, hãy cẩn thận với ví tiền của mình để hạn chế làm mồi cho bọn lừa đảo.

    Viethome (theo Dân Trí)