• Một người đàn ông gốc Việt tại thành phố Alma, Michigan, nhận tội giết người sau khi đ.âm tử vong chính người anh họ của mình trong một vụ tấn công xảy ra năm 2025, theo hồ sơ tòa án và giới chức địa phương công bố ngày 25 Tháng Ba, 2026, đài truyền hình địa phương WILX 10 đưa tin.

    Người nhận tội là Jack Nguyễn, 31 tuổi, bị truy tố trong cái chết của ông Travis Nguyễn, 48 tuổi, chủ một tiệm nail tại Pine River Township.

    Theo cảnh sát, sự việc xảy ra ngày 19 Tháng Ba, 2025, khi họ được gọi đến tiệm LA Nails trên đường North Alger sau khi nhận tin báo về một vụ tấn công nghiêm trọng. Khi đến nơi, họ phát hiện nạn nhân đã tử vong với nhiều vết đ.âm.

    Ban đầu, nghi can Jack Nguyen bị bắt và đối diện cáo buộc gi.ết người cấp độ cao nhất. Tuy nhiên, trong tiến trình tố tụng, nghi can nhận tội gi.ết người cấp độ hai.

    Hồ sơ tòa cho thấy vụ tấn công xảy ra vào khoảng 1 giờ chiều, và nạn nhân bị đ.â.m ít nhất 50 lần trước khi nghi can rời khỏi hiện trường và ngồi chờ cảnh sát bên ngoài.

    Phiên tuyên án dự kiến sẽ diễn ra vào cuối Tháng Năm hoặc Tháng Sáu, với mức án có thể từ 20 đến 40 năm tù nếu thỏa thuận nhận tội được tòa chấp thuận.

    chu tiem nail 50 namBị can Jack Nguyen

    Một bi kịch gia đình

    Điều khiến sự việc này trở nên nặng nề hơn không chỉ là tính chất bạo lực, mà là mối quan hệ anh em họ giữa hai bên, đồng thời có liên hệ trong công việc.

    Nạn nhân, ông Travis Nguyen, còn được biết đến với tên Steve, là một người nhập cư sang Mỹ từ năm 1993, là cha của năm người con gái và được mô tả là người chăm chỉ, gắn bó với gia đình và cộng đồng.

    Đó là hình ảnh quen thuộc tiêu biểu của nhiều gia đình Việt tại Mỹ như làm việc trong ngành nail, gây dựng cửa tiệm nhỏ, nuôi con, sống bình lặng.

    Và rồi, tất cả chấm dứt trong một buổi chiều bạo lực.

    Đối với nhiều người Việt, đây không chỉ là một bản tin tội phạm. Đây là một câu chuyện đau lòng vì xảy ra trong chính cộng đồng mình, giữa những người cùng dòng máu.

    Không có nhiều thông tin về nguyên nhân dẫn đến vụ việc. Nhưng điều rõ ràng là một khoảnh khắc mất kiểm soát, hoặc một mâu thuẫn bị đẩy đến cực điểm, đưa đến phá hủy tất cả gia đình, sự nghiệp, và cả tương lai của nhiều người liên quan.

    Có thể nhìn nghi can Jack Nguyễn không chỉ như một bị cáo, mà như một người đã đánh mất chính mình trong một giây phút mà lẽ ra có thể dừng lại. Nhưng sự thông cảm — nếu có — không thể thay thế trách nhiệm. Hành động bạo lực, đặc biệt trong phạm vi gia đình, là điều không thể chấp nhận.

    Cộng đồng người Việt tại Mỹ đã trải qua chiến tranh, di cư, và xây dựng lại từ con số không. Nhưng đôi khi, điều nguy hiểm nhất không đến từ bên ngoài mà đến từ chính những cơn giận bên trong mỗi con người.

    Theo Người-Việt

  • Tháng 3 năm nay, Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đã đưa Trung Duc Lu vào danh sách 10 tội phạm truy nã gắt gao nhất (Top Ten Most Wanted). Điều này thể hiện quyết tâm truy lùng của FBI, bất chấp cuộc điều tra đã kéo dài suốt 12 năm. Thông báo truy nã cho thấy một người đàn ông gốc Việt, cao khoảng 1m70, tóc đen, mắt nâu, thân hình gầy. Trên cơ thể hắn có những hình xăm đặc trưng: một con rồng cuộn trên lưng kèm dòng chữ 'Asian Pride' nổi bật, cùng hình rồng và hổ trên hai cánh tay. Đó chính là Trung Duc Lu, còn được biết đến với nhiều bí danh như Phong Le, Brendan Lu, Calvin Lu, Tuan Hoang.

    Nợ ma túy phải trả bằng sinh mạng

    FBI treo thưởng 1 triệu USD cho bất kỳ ai cung cấp thông tin dẫn đến việc bắt giữ trực tiếp đối tượng này. Nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở một kẻ giết người đang lẩn trốn. Nó là phần kéo dài của một di sản tàn bạo - băng đảng Born to Kill (BTK), hay còn gọi là Canal Boys - một trong những tổ chức tội phạm gốc Việt khét tiếng nhất trong lịch sử nước Mỹ.

    Năm 2014, tại khu Southwest Philadelphia, ba người đàn ông gốc Việt gồm hai anh em ruột Vu "Kevin" Huynh (31 tuổi) và Viet Huynh (28 tuổi), cùng một người bạn thân biệt danh "Sonny", tham gia buôn lậu cần sa quy mô lớn giữa New York và Philadelphia.Họ nhận hàng từ một nhà cung cấp lớn ở New York, với kế hoạch bán lại để kiếm lời và trả nợ. Tuy nhiên, thay vì thực hiện kế hoạch, cả ba đã đánh bạc và thua sạch số tiền, để lại khoản nợ hơn 100.000 USD. Với thế giới tội phạm, đó không phải là con số có thể bỏ qua.

    trung duc lu 1

    trung duc lu 2
    Thông báo truy nã Trung Duc Luu và treo thưởng của FBI

    Nhà cung cấp lập tức cử một nhóm đòi nợ từ New York xuống Philadelphia. Trong nhóm này có Trung Duc Lu - khi đó 34 tuổi, sống dưới vỏ bọc là một thợ làm móng tại Queens - cùng một đồng phạm địa phương tên Tam Le. Người này sau đó bị kết án tử hình và chết trong tù vào năm 2025.

    Kế hoạch trả thù được thực hiện một cách lạnh lùng và có tổ chức. Tam Le gọi từng người một đến nhà mình ở Southwest Philadelphia với lý do "thanh toán nợ". Khi Vu Huynh vừa bước vào, anh lập tức bị đánh đập dã man, bị trói bằng dây và băng keo, rồi bị tra tấn để khai ra tiền. Sau đó, hắn buộc nạn nhân gọi điện dụ người tiếp theo đến. Lần lượt, Viet Huynh và Sonny rơi vào cùng một cái bẫy.

    Cả ba bị giam trong gara, chịu đựng nhiều giờ tra tấn liên tục. Mục tiêu duy nhất: moi tiền. Dù nhóm đòi nợ đã thu được một phần số tiền, chúng vẫn quyết định không để lại bất kỳ nhân chứng nào. Ba nạn nhân bị nhét vào một chiếc xe van, chở ra bãi đỗ xe ven sông Schuylkill, phía đông Pennsylvania. Tại đây, từng người bị lôi ra, đâm nhiều nhát dao chí mạng, trói chặt vào các thùng chứa có gắn khối xi măng nặng, rồi ném xuống dòng nước lạnh giá. Nhưng một điều không ai ngờ tới đã xảy ra. Sonny sống sót.

    Dù bị đâm nhiều nhát và bị tưởng là đã chết, anh vẫn có thể nổi lên mặt nước, cố gắng bơi vào bờ và cầu cứu một tài xế đi ngang qua. Chính sự sống sót kỳ diệu này đã thay đổi toàn bộ cục diện vụ án.

    Từ lời khai của Sonny, cảnh sát nhanh chóng khám xét nhà của Tam Le và phát hiện nhiều dấu vết tra tấn rõ ràng. FBI chính thức vào cuộc khi nhận ra đây không phải một vụ giết người thông thường, mà là một hành vi tội phạm có tổ chức. Thông qua phân tích dữ liệu điện thoại, họ lần ra các số liên lạc được mua từ cửa hàng của người thân Tam Le. Một trong số đó dẫn đến Trung Duc Lu. Tuy nhiên, hắn đã kịp biến mất.

    Ngay sau khi gây án, Lu rời khỏi nước Mỹ, không để lại dấu vết rõ ràng: không DNA trực tiếp, không dấu vân tay hữu ích, không nhân chứng có thể nhận diện chắc chắn. Một đồng phạm khác, khi đang bị truy đuổi bởi một nhóm ma túy khác, đã quyết định hợp tác với FBI để đổi lấy sự bảo vệ. Người này khai ra toàn bộ diễn biến vụ việc.

    Ngày 10/7/2019, lệnh bắt giữ chính thức được ban hành đối với các nghi phạm, với hàng loạt tội danh nghiêm trọng: bắt cóc, tống tiền, buôn bán ma túy và giết người.

    Tam Le bị bắt từ năm 2015 và sau đó bị kết án tử hình. Nhưng Trung Duc Lu thì không. Hắn trở thành người duy nhất trong nhóm trốn thoát suốt nhiều năm. Với mức độ tàn bạo của vụ án - tra tấn kéo dài, giết người dã man, phi tang xác - cùng mối liên hệ với băng đảng Born to Kill, Trung Duc Lu chính thức bị đưa vào danh sách truy nã gắt gao nhất của FBI.

    Born To Kill - Ác mộng của Chinatown

    Để hiểu vì sao một thợ làm móng tại Queens năm 2014 lại có thể là thành viên cốt cán của một băng đảng khét tiếng, cần quay ngược thời gian về năm 1988. Đó là thời điểm Thái Thọ Hoàng (David Thai), sinh năm 1956 tại Sài Gòn, bước chân vào thế giới ngầm ở Manhattan, New York.

    David Thai đến Mỹ với chỉ 150 USD trong túi. Ông từng lang bạt từ Indiana đến New York, làm đủ nghề từ bồi bàn đến rửa chén. Sau khi kết hôn với một phụ nữ người Việt năm 1978, cuộc sống vẫn không khá hơn.

    Chính sự nghèo đói và bế tắc đã đẩy ông vào con đường tội phạm. Năm 1983, Thai gia nhập băng Flying Dragons - một tổ chức tội phạm gốc Hoa. Tuy nhiên, do bị phân biệt đối xử vì là người Việt, ông tách ra và bắt đầu xây dựng con đường riêng.

    Chỉ trong một năm, Thai kiếm được tới 13 triệu USD từ việc buôn bán đồng hồ giả. Năm 1988, ông tập hợp một nhóm thanh niên gốc Việt vô gia cư, thường tụ tập quanh khu Canal Street - được gọi là "Canal Boys" - và đổi tên thành Born to Kill (BTK). Thai tự xưng là "Anh Hai". Ông biến một nhà hàng Phở Hà Nội thành trụ sở, nơi tuyển mộ và đào tạo các thành viên mới. Những thanh niên này được cho ăn, cho ở, nhưng đổi lại, họ phải học cách sử dụng bạo lực. Họ mặc đồ đen, đeo kính râm, và xăm biểu tượng "BTK" cùng hình quan tài và ba ngọn nến trên cơ thể.

    trung duc lu 2

    Các hoạt động của BTK cực kỳ tàn bạo và có tổ chức: Tống tiền các thương nhân gốc Việt và Hoa tại Chinatown; Đòi tiền bảo kê hàng ngày; Buôn bán hàng giả; Cướp bóc và cả giết người. Năm 1990, ba thành viên bị nghi phản bội đã bị chính đồng bọn bắn chết và ném xác xuống sông Hudson. BTK sử dụng dao rựa, súng, và sẵn sàng hành quyết bất kỳ ai chống lại. Từ New York, mạng lưới của chúng lan rộng ra khắp nước Mỹ và cả Canada, trở thành một trong những băng đảng gốc Việt hiếm hoi hoạt động xuyên biên giới.

    Tác giả T.J. English, trong cuốn sách nổi tiếng Born to Kill: Americas Most Notorious Vietnamese Gang, đã mô tả: "Chúng là những đứa trẻ không cha mẹ, không tương lai, chỉ có bạo lực. David Thai đã biến nỗi tuyệt vọng đó thành một đế chế của nỗi sợ hãi." Các thành viên BTK tự hào vì "không sợ chết" và sẵn sàng hy sinh vì "Anh Hai".

    Trong giai đoạn 1988 - 1992, BTK gần như kiểm soát khu Chinatown, khiến cộng đồng người Việt và người Hoa sống trong sợ hãi. Nhiều chủ cửa hàng thậm chí không dám báo cảnh sát. Chúng nổi lên trong bối cảnh các băng nhóm gốc Hoa như Ghost Shadows hay Flying Dragons đang bị FBI triệt phá, tạo ra khoảng trống quyền lực. Tuy nhiên, Born to Kill không giống bất kỳ tổ chức tội phạm nào khác ở Mỹ thời điểm đó.

    So với các hội Tam Hoàng Trung Quốc, BTK thiếu cấu trúc chặt chẽ và luật lệ nội bộ rõ ràng. So với Mafia Ý, chúng không có nền tảng gia đình hay chiến lược kinh doanh lâu dài. BTK là sản phẩm của một thế hệ thanh niên tị nạn - không gia đình, không định hướng, lớn lên trong nghèo đói và bạo lực.

    Chúng không xây dựng "đế chế" theo nghĩa truyền thống, mà chủ yếu gieo rắc nỗi sợ hãi trên đường phố. Sự tồn tại của BTK cũng không kéo dài. Tháng 8 năm 1991, FBI phối hợp với Cảnh sát New York đột kích nơi ở của David Thai tại Long Island. Y cùng sáu đối tượng cộm cán khác bị bắt giữ.

    Năm 1992, David Thai bị kết án tù chung thân với hàng loạt tội danh, bao gồm giết người và tống tiền. Sau đó, băng đảng Born to Kill nhanh chóng sụp đổ và gần như bị xóa sổ hoàn toàn. Sự sụp đổ này giúp trả lại phần nào sự bình yên cho các khu vực đông người châu Á sinh sống như Chinatown hay Little Saigon.

    Câu chuyện về Trung Duc Lu cho thấy một điều: dù Born to Kill đã tan rã từ đầu thập niên 90, cái bóng của nó vẫn còn tồn tại. Những mảnh vỡ của một quá khứ bạo lực vẫn tiếp tục trôi dạt, kết nối với những vụ án hiện đại - và đôi khi, như trường hợp của Lu, trở thành mục tiêu truy nã hàng đầu của FBI suốt hơn một thập kỷ.

    Theo congan

  • Thương hiệu vừa khai trương cửa hàng cà phê tại TP Houston (Mỹ) với phong cách thiết kế tối giản và thanh lịch. Những ngày đầu mở cửa, lượng khách Việt đến đông kín.

    trung nguyen legend 1
    Một góc trong cửa hàng cà phê mới. Ảnh: Trung Nguyên Legend

    Ngày 10/3, Cà phê Thế giới Trung Nguyên Legend khai trương cửa hàng mới tại Bellaire Boulevard, TP Houston (Mỹ). Đây là khu trung tâm kinh tế năng động của bang Texas, tập trung cộng đồng người Việt đông đảo. Trong những ngày đầu mở bán, nhiều khách Việt lẫn Mỹ tìm đến thưởng thức đồ uống.

    Trước đó, thương hiệu từng mở cửa hàng đầu tiên tại bang California vào năm 2023, đánh dấu bước đi chính thức vào thị trường này. Sau đó, hệ thống tiếp tục mở rộng tại San Jose, bang Texas và Portland.

    Ở cửa hàng mới, không gian được thiết kế theo phong cách hiện đại nhưng tối giản. Kết hợp các yếu tố văn hóa và vật liệu tự nhiên nhằm mang đến trải nghiệm thưởng thức cà phê đậm bản sắc riêng.

    trung nguyen legend 1
    Mặt tiền của cửa hàng cà phê mới. Ảnh: ĐVCC.

    Tổng thể không gian sử dụng tone màu trắng và gỗ. Ngoài khu vực ngồi ngoài trời, bàn ghế bên trong được bố trí theo từng cụm nhỏ và dọc theo quầy pha chế, đảm bảo thông thoáng về mặt thị giác mà vẫn giữ được sự riêng tư cho thực khách. Thay vì dùng đèn, cửa hàng tận dụng nhữg ô cửa kính lớn lấy ánh sáng tự nhiên.

    Điểm nhấn là kệ gỗ sáng đèn, trưng bày các sản phẩm cà phê và thông tin về hạt cà phê Việt Nam được in trực tiếp trên tường, góp phần truyền tải câu chuyện về văn hóa cà phê Việt Nam đến bạn bè quốc tế.

    Tương tự các cửa hàng trước, khu vực trung tâm cũng được thiết kế như một khu trưng bày với bao tải đựng hạt cà phê, khay hạt rang, ấm kho và các sản phẩm đóng gói... Cách sắp đặt này giúp thực khách gợi nhớ đến vùng nguyên liệu cà phê Tây Nguyên.

    Thực đơn hội tụ tinh hoa 3 nền văn minh cà phê Thiền - Roman - Ottoman, chế biến từ hạt cà phê robusta và arabica đến từ Buôn Ma Thuột cũ (Đắk Lắk, Việt Nam), Brazil, Comlombia, Ethiopia... Điển hình là các món cà phê Việt Nam như đen đá, cà phê sữa, cà phê trứng và cà phê hạnh nhân, cà phê ủ lạnh, cappucciao... Mức giá 4,2-11,5 USD/món

    trung nguyen legend 1

    trung nguyen legend 1

    trung nguyen legend 1

    trung nguyen legend 1
    Khu vực ngồi lại, quầy thanh toán và khu trưng bày bên trong cửa hàng. Ảnh: ĐVCC.

    Trước đó, trao đổi với Tri Thức - Znews, đại diện truyền thông của thương hiệu cho biết toàn bộ hệ thống cửa hàng được quy hoạch đồng bộ, mỗi cửa hàng đóng vai trò như một "điểm chạm thương hiệu", gia tăng độ nhận diện. Các đối tác nhượng quyền cũng được xây dựng trên nền tảng chuyên gia, nhất quán và đồng bộ về chất lượng sản phẩm, dịch vụ và trải nghiệm cà phê.

    Để quảng bá cà phê, văn hóa cà phê Việt Nam toàn cầu, thương hiệu không ngừng đẩy mạnh sự hiện diện các không gian cà phê đậm bản sắc, văn hóa Việt Nam tại thị trường trong nước và quốc tế.

    Trung Nguyên Legend được thành lập năm 1996 bởi ông Đặng Lê Nguyên Vũ - người thường được gọi với biệt danh "vua cà phê" - với hệ thống khoảng 1.110 cửa hàng cà phê trên toàn cầu. Theo kế hoạch, doanh nghiệp đặt mục tiêu phát triển khoảng 100 cửa hàng tại Mỹ.

    Mô hình The World Coffee của hãng được cho là phiên bản cao cấp hơn so với E-Coffee đang mở khá nhiều chi nhánh tại Việt Nam. Hoạt động tại nước ngoài, thương hiệu đối mặt sự cạnh tranh lớn từ các chuỗi bản địa như Starbucks (Mỹ) hay Luckin Coffee (Trung Quốc).

    trung nguyen legend 1
    Set cà phê Thiền được một thực khách trải nghiệm vào ngày khai trương. Ảnh: Kim Nguyễn.

    Theo Zing

  • Câu chuyện đau lòng của anh Hai Nguyen – một người gốc Việt đã định cư tại Mỹ hơn 30 năm, đang là tâm điểm chú ý của cộng đồng. Dù đã xóa án tích và sống gương mẫu, anh vẫn bị Cơ quan Di trú Mỹ (ICE) bắt giữ vào tháng 3/2026 để làm thủ tục trục xuất về Việt Nam.

    Năm 2006, anh Hai phạm tội sở hữu cần sa. Anh đã hoàn thành nghĩa vụ và được tòa án xóa án tích (expunged) vào năm 2014. Trước đây, những người đến Mỹ trước năm 1995 (như anh Hai) thường được bảo vệ khỏi việc trục xuất. Tuy nhiên, các thỏa thuận ngoại giao mới giữa Mỹ và Việt Nam gần đây đã khiến nhóm này không còn được "miễn nhiễm" như trước.

    Khi đi gia hạn giấy phép lao động, anh bị ICE bắt giữ vì lệnh trục xuất cũ từ năm 2007 liên quan đến vụ cần sa vẫn còn treo trên hệ thống. Bởi lẽ việc xóa án tích ở tiểu bang chỉ giúp ích cho việc xin việc làm, nhưng không có giá trị đối với Bộ An ninh Nội địa.

    Anh Hai đã sống ở Mỹ 33 năm (từ khi 8 tuổi). Anh hiện là trụ cột của vợ và 2 con nhỏ (5 tuổi và 9 tuổi). Sau 15 năm làm việc ổn định tại Mỹ, việc bị bắt khiến gia đình anh không chỉ mất thu nhập mà còn mất luôn bảo hiểm y tế để chữa bệnh cho vợ.

    o my 20 nam van bi truc xuat
    Hai Nguyen cùng vợ và con gái

    Tình hình hiện tại:

    - Hiện anh Hai đang bị giam giữ tại Cơ sở Cải huấn Cimarron ở Cushing, Oklahoma.

    - Để trục xuất anh, ICE cần Việt Nam cấp giấy thông hành (travel documents). Nếu phía Việt Nam không cấp, anh có thể bị giam giữ lên đến 180 ngày.

    - Gia đình và các bạn học cũ tại OU đã nộp đơn xin lệnh Habeas Corpus (lệnh bảo thân) nhằm yêu cầu trả tự do cho anh trong thời gian chờ xem xét lại hồ sơ.

    Tại Mỹ, xóa án tích cấp tiểu bang không có nghĩa là an toàn trước luật di trú liên bang. Những ai chưa có quốc tịch nhưng từng có "vết" trong hồ sơ cần cực kỳ cẩn trọng khi luật pháp thay đổi.

    Cuong Nguyen (theo oudaily)

  • FBI vừa đưa Trung Duc Lu - nghi phạm vụ bắt cóc và sát hại dã man hai anh em người Việt tại Philadelphia - vào danh sách 10 tội phạm bị truy nã gắt gao nhất, đồng thời treo thưởng 1 triệu USD cho thông tin giúp bắt giữ người này.

    Theo Đài CBS News, Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) ngày 11-3 thông báo đưa Trung Duc Lu vào danh sách 10 tội phạm bị truy nã gắt gao nhất, liên quan vụ bắt cóc và sát hại dã man hai anh em người Việt tại Philadelphia.

    Theo nhà chức trách, Trung Duc Lu (khoảng 46 tuổi) là công dân Việt Nam, sang Mỹ sinh sống từ khi còn là thiếu niên.

    Trước đây, người này từng cư trú tại khu Queens (TP New York) và bị nghi có liên quan đến băng nhóm tội phạm "Born to Kill" (BTK), còn gọi là "Canal Boys".

    bat nghi pham nguoi viet 1
    Ảnh chụp Trung Duc Lu tại một cuộc họp báo do FBI tổ chức ngày 11-3 - Ảnh: CBS NEWS

    Các công tố viên cho biết vào tháng 8-2014, Trung Duc Lu bị cáo buộc tham gia bắt cóc và tra tấn hai anh em người Việt là Vu Huynh (31 tuổi) và Viet Huynh (28 tuổi) tại Philadelphia.

    Hai nạn nhân cùng một người bạn bị cho là buôn cần sa, sa vào cờ bạc và không trả được nợ. Các bên cung cấp ma túy đã cử Trung Duc Lu cùng đồng phạm đến đòi tiền.

    Thi thể hai nạn nhân sau đó được phát hiện trên sông Schuylkill trong tình trạng bị trói bằng dây rút, đầu quấn băng keo và bị buộc thêm vật nặng để dìm xuống đáy sông.

    bat nghi pham nguoi viet 1
    Thông báo truy nã của FBI - Ảnh: FBI

    Tại cuộc họp báo ngày 11-3, công tố viên liên bang David Metcalf cho biết nhiều đồng phạm đã bị bắt giữ, truy tố và kết án trong vụ án này.

    Cựu điều tra viên hiện trường John Taggert mô tả: "Đây là những kẻ cực kỳ tàn độc. Mức độ tàn ác vượt xa những gì đơn vị khám nghiệm hiện trường thường gặp".

    Trung Duc Lu bị truy tố vắng mặt vào năm 2019, lệnh bắt giữ được ban hành từ thời điểm đó. Nhà chức trách cho rằng nghi phạm đã rời khỏi Mỹ - lần cuối được xác nhận xuất hiện là tại Việt Nam.

    Hồ sơ truy nã cho thấy người này còn dùng nhiều tên khác như Phong Le, Brendan Lu và Calvin Lu.

    Trung Duc Lu nói được tiếng Anh và tiếng Việt, từng làm kỹ thuật viên làm móng, có nhiều hình xăm đặc trưng: rồng và dòng chữ "Asian Pride" trên lưng, rồng và hổ trên bắp tay.

    FBI kêu gọi ai có thông tin về Trung Duc Lu hãy liên hệ FBI hoặc đại sứ quán/lãnh sự quán Mỹ gần nhất.

    Sau khi được đưa vào danh sách truy nã đặc biệt, mức thưởng cho thông tin giúp bắt giữ nghi phạm đã được nâng lên 1 triệu USD.

    Theo Tuổi Trẻ

  • Ông Andrew Đỗ, cựu giám sát viên Địa Hạt 1 của Orange County, đang ở tù vì tội nhận hối lộ, cùng phụ tá thân cận nhất đe dọa và gây áp lực với nhân viên quận hạt để buộc họ phê chuẩn các hợp đồng, và khoản thanh toán cho cấp dưới và các nhà tài trợ chính trị của ông, vượt xa $10 triệu mà ông bị kết án chuyển sai mục đích, theo bản kiểm toán vừa được công bố hôm Thứ Hai, 9 Tháng Ba.

    Theo nhật báo The Orange County Register, bản kiểm toán do Hội Đồng Giám Sát Orange County yêu cầu năm ngoái, cho biết ông Andrew Đỗ và chánh văn phòng của ông là ông Chris Wangsaporn “tạo ra một văn hóa làm việc trong đó các quyết định liên quan đến hợp đồng của Địa Hạt 1 không được phép bị chất vấn.”

    andrew do 1
    Ông Andrew Đỗ, cựu giám sát viên Orange County, đang thụ án tù năm năm vì nhận hối lộ. (Hình minh họa: Julie Leopo/Voice of OC)

    Năm 2024, ông Andrew nhận tội chuyển $10 triệu tiền cứu trợ đại dịch cho các tổ chức từ thiện có liên hệ với ông – chủ yếu là tổ chức Viet America Society (VAS), do con gái ông, cô Rhiannon Đỗ, làm lãnh đạo – để đổi lấy tiền lại quả. 

    Tuy nhiên, cuộc kiểm toán mới do công ty kế toán Weaver thực hiện cho thấy ông còn ép quận hạt chi thêm $800,000 cho một công ty có thể đã tính phí xét nghiệm COVID-19 hai lần, đồng thời chuyển tiền cho các nhà tài trợ chiến dịch tranh cử tham gia tổ chức Lễ Hội Tết do văn phòng ông bảo trợ.

    Kiểm toán viên cho biết trong gần một thập niên giữ ghế giám sát viên, ông Andrew tích lũy quyền lực chính trị đáng kể, đến mức có thể vượt qua các quy trình xét duyệt và chi tiêu của quận hạt, trong khi dường như không có ai trong hệ thống đặt câu hỏi. 

    Khi nhân viên phản đối, ông Andrew và chánh văn phòng thường vượt cấp để gây áp lực, bản kiểm toán cho biết.

    Bản kiểm toán viết: “Các hợp đồng dường như được hướng đến những doanh nghiệp có thành viên gia đình trực hệ của cựu Giám Sát Viên Andrew Đỗ làm việc, những doanh nghiệp đóng góp cho chiến dịch tranh cử của ông ngay sau khi được trao hợp đồng, những doanh nghiệp cung cấp nền tảng truyền thông cho ông, cũng như các doanh nghiệp tham gia nhiều hoạt động trong Lễ Hội Tết, và Tết Trung Thu tổ chức hằng năm cho cư dân Địa Hạt 1.”

    Theo bản kiểm toán, phí thuê gian hàng tại Lễ Hội Tết và Tết Trung Thu do Địa Hạt 1 bảo trợ không được trả cho quận hạt mà chuyển cho các công ty tư nhân do những người ủng hộ ông Andrew điều hành.

    Một trong các công ty này là HD Entertainment, do ông Peter Phạm điều hành. Ông Peter Phạm, người bị truy tố cùng ông Andrew Đỗ trong vụ gian lận $10 triệu, hiện đang tại đào.

    Các giới chức quận hạt lẽ ra phải biết việc này, vì hai cơ quan của quận hạt cũng thuê gian hàng, và trả tiền cho các công ty tư nhân này, bản kiểm toán cho biết.

    Bản điều tra cũng cho biết 2T Media, do ông Aaron Ngô điều hành, sản xuất một chương trình “talk show” tiếng Việt phát sóng hằng tuần và các hoạt động quảng bá có sự tham gia của ông Andrew. Theo kiểm toán, ông Andrew chỉ định quận hạt trả tiền trước cho các chương trình này.

    Trong vòng sáu năm, quận hạt trả cho 2T Media $623,000.

    Ngoài ra, ông Andrew còn yêu cầu hàng trăm ngàn đô la tiền tài trợ trung gian chuyển cho Garden Grove Community Foundation và Westminster Chamber of Commerce, rồi từ đó chuyển tiếp cho các công ty do cấp dưới của ông kiểm soát, bản kiểm toán cho biết.

    Cuộc kiểm toán cũng xem xét việc 360 Clinic cung cấp xét nghiệm COVID-19 cho quận hạt. Phòng khám này đang bị tố cáo trong một vụ kiện tố giác nội bộ rằng âm mưu tính phí hai lần với cơ quan chính phủ và nhận tiền lại quả từ bác sĩ để đổi lấy việc giới thiệu bệnh nhân.

    Một báo cáo gửi cho quận hạt vào Tháng Sáu, 2025 phát hiện bằng chứng cho thấy 360 Clinic thực sự tính phí hai lần cho những dịch vụ được quận hạt hoặc chính phủ liên bang chi trả.

    Kiểm toán khuyến nghị quận hạt xác định số tiền đã trả dư cho 360 Clinic và xem xét thu hồi.

    andrew do 1
    Ông Peter Phạm, sáng lập viên Viet America Society, người đang tại đào và bị Bộ Tư Pháp Mỹ truy tố hối lộ cựu Giám Sát Viên Andrew Đỗ. (Hình minh hoạ: Cắt từ YouTube Supervisor Andrew Do)

    Luật sư của 360 Clinic và ông Peter Phạm không trả lời yêu cầu bình luận. Luật Sư Paul Meyer của ông Andrew Đỗ nói rằng không thích hợp để bình luận.

    Điện thoại tới văn phòng 2T Media ở Westminster cũng chưa được phản hồi.

    Ông Wangsaporn chưa phản hồi bình luận hôm Thứ Hai. Bản kiểm toán cũng cho biết ông Wangsaporn không phản hồi yêu cầu thẩm vấn của kiểm toán viên.

    Bản báo cáo công bố hôm Thứ Hai là giai đoạn đầu trong bốn giai đoạn kiểm toán mà Hội Đồng Giám Sát yêu cầu vào Tháng Mười Một, 2025, nhằm rà soát 1,500 hợp đồng của quận hạt sau bê bối của ông Andrew Đỗ.

    Giai đoạn đầu xem xét 145 hợp đồng ưu tiên cao, trị giá $486 triệu tiền thuế của người dân. Sau cùng, kiểm toán viên dự kiến sẽ rà soát toàn bộ các hợp đồng trị giá $4.3 tỷ.

    Các kiểm toán viên khuyến nghị quận hạt rằng siết chặt giám sát hợp đồng, cập nhật quy tắc đạo đức để ngăn các dân cử tác động trực tiếp vào quyết định mua sắm của nhân viên, áp dụng quy định chặt chẽ hơn với các hợp đồng chỉ định thầu.

    Trong thông cáo báo chí gửi cho nhật báo Người Việt hôm 10 Tháng Ba, Giám Sát Viên Janet Nguyễn của Địa Hạt 1 cho biết: “Bản kiểm toán này minh chứng và ghi nhận các âm mưu bất hợp pháp của tội phạm đã bị kết án là ông Andrew Đỗ.” 

    Bà Janet tiếp: “Thật đáng lo ngại khi thấy những thiệt hại mà ông Andrew gây ra khi phân phát các khoản tiền lớn mà không qua đấu thầu cho các tổ chức trung gian. Quận hạt cần sử dụng thông tin này để tiếp tục củng cố quy trình mua sắm và ký hợp đồng.”

    Giám Sát Viên Vicente Sarmiento của Địa Hạt 2 cho biết kiểm toán viên sẽ trình bày kết quả và khuyến nghị trước hội đồng vào ngày 24 Tháng Ba. Ông kêu gọi tăng cường các biện pháp bảo vệ người tố giác sai phạm cho các nhân viên cấp thấp trong hệ thống.

    Ông nói trong một tuyên bố: “Kết quả cho thấy một môi trường tham nhũng xung quanh văn phòng cựu Giám Sát Viên Andrew Đỗ có thể bắt đầu từ năm 2019. Các phát hiện cho thấy chiến thuật bắt nạt và một văn hóa cho phép ông Andrew ưu ái gia đình và bạn bè bằng tiền thuế của người dân.”

    Ông Andrew Đỗ hiện đang thụ án năm năm tù liên bang sau khi nhận tội vào Tháng Mười, 2024, nhận $550,000 tiền hối lộ để chuyển hơn $10 triệu tiền cứu trợ đại dịch COVID-19, cho một số tổ chức bất vụ lợi, chủ yếu là Viet America Society (VAS), nơi con gái ông là cô Rhiannon Đỗ làm việc.

    Ông thừa nhận chuyển tiền đáng lẽ nên dùng để cung cấp bữa ăn cho người cao niên và người khuyết tật cho tổ chức từ thiện do ông Peter Phạm điều hành.

    Khoảng $1 triệu trong số đó từng được dành cho một đài tưởng niệm Chiến Tranh Việt Nam chưa hoàn thành, và vừa bị tháo dỡ trong tháng này.

    Trong thời gian đại diện Địa Hạt 1, ông Andrew chuyển hợp đồng cho VAS và Hand-to-Hand Relief Organization Inc., trong đó VAS “lại quả” cho ông thông qua các khoản trả cho cô con gái.

    Trong $9.3 triệu mà ông Andrew phân bổ cho VAS trong chương trình bữa ăn của quận hạt, chỉ $1.4 triệu được dùng cho bữa ăn, theo thỏa thuận nhận tội của ông.

    Phần lớn tiền hối lộ đến tay cô Rhiannon Đỗ thông qua một công việc lương cao tại VAS, và $350,000 tiền đặt cọc cho căn nhà trị giá $1 triệu ở North Tustin. Cô con gái còn lại của ông Andrew, cô Ilene Đỗ, nhận $100,000 từ tổ chức này.

    Cô Rhiannon Đỗ không bị truy tố hình sự, mà được tham gia chương trình chuyển hướng (để khỏi phải đi tù).

    andrew do 1
    Ông Peter Phạm (trái) và ông Andrew Đỗ. (Hình minh hoạ: Chụp từ màn hình YouTube Andrew Do)

    Vào Tháng Tám, 2024, Orange County kiện VAS và các cộng sự, bao gồm giám đốc điều hành là ông Peter Phạm và cô Rhiannon Đỗ, nhằm thu hồi hơn $10 triệu tiền cứu trợ COVID-19. Sau đó, tên của ông Andrew cũng được bổ sung vào vụ kiện, hiện vẫn đang chờ xét xử.

    Giám Sát Viên Katrina Foley của Địa Hạt 5 cho biết quận hạt bắt đầu thực hiện nhiều khuyến nghị của kiểm toán, bao gồm yêu cầu các tổ chức bất vụ lợi ký hợp đồng với quận hạt phải chứng minh tình trạng pháp lý và mã số thuế hợp lệ.

    Bà cũng ủng hộ việc đánh giá đường dây tố cáo gian lận và thiết lập hướng dẫn để  bảo đảm doanh thu tài trợ từ các sự kiện do quận hạt tổ chức phải được nộp về cho Orange County.

    Theo bà, quận hạt sẽ thu hồi khoảng $3.7 triệu tiền thuế từ vụ hối lộ của ông Andrew và dự kiến có thể thu hồi tối đa $8.8 triệu.

    Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Doug Chaffee nói cuộc kiểm toán cho thấy một mô hình ảnh hưởng phi đạo đức và hành vi bất hợp pháp rộng lớn hơn.

    “Là một viên chức công quyền, ưu tiên của ông ấy lẽ ra phải là phục vụ cộng đồng, chứ không phải làm giàu cho bản thân, gia đình, bạn bè và các nhà tài trợ chính trị,” ông Chaffee nói. “Quận hạt tăng cường giám sát kể từ khi bê bối này bị phanh phui và sẽ tiếp tục áp dụng các biện pháp để bảo vệ tiền thuế của người dân.”

    Theo Người-Việt

  • Một vụ án đau lòng xảy ra tại thành phố Auburn, tiểu bang Washington (Mỹ) khiến nhiều người bàng hoàng: người con trai 30 tuổi bị bắt vì s/át hại chính mẹ ruột của mình.

    Nạn nhân là bà Tôn Nữ Thu Thủy, được phát hiện tử vong trong một căn hộ condo vào chiều 24/02/2026 với nhiều dấu hiệu bị hành hung. Nghi phạm là con trai bà, Antony Tôn Lê, đã bị tạm giam để điều tra tội gi/ết người. Hai mẹ con không sống chung với nhau, người mẹ thường xuyên qua nhà Antony để chăm sóc và nấu ăn cho con.

    Theo hồ sơ điều tra, sau một cuộc cãi vã về chuyện tiền bạc và học hành, Antony thừa nhận đã s/iết cổ mẹ, quật bà xuống đất và nhiều lần đạp mạnh vào cổ bà. Sau đó, hắn ta quấn chăn và gối quanh người bà với suy nghĩ “giúp bà hồi phục”, rồi nghe bà phát ra âm thanh thoi thóp trong khoảng 30 phút trước khi qua đời. Sau khi gây án, hắn ta đi giặt quần áo rồi đi ngủ như không có chuyện gì xảy ra.

    antony ton le 1
    Nghi phạm bị bắt

    antony ton le 1
    Liệu hắn ta có hối hận vì hành động bất nhân của mình?

    Trong quá trình thẩm vấn, nghi phạm còn nhắc đến ma quỷ, bị nhập hồn, video AI. Hắn ta nói không gọi 911 vì nghĩ bạn cùng nhà sẽ sớm trở về. Nghi phạm có tiền sử bệnh tâm thần và được cho là đã ngừng uống thuốc 5 tháng gần đây.

    Vụ việc được đăng trên báo komonews như sau:

    Vào lúc 2h chiều ngày 24/2/2026, cảnh sát đã có mặt tại một căn hộ condo thuộc khu dân cư 28700 trên đại lộ 34th Avenue South ở Auburn, Washington.

    Người báo cảnh sát là chủ của căn hộ cho thuê này, anh đã cho Antony thuê một phòng sau nhiều năm quen biết. Vào hôm vụ việc xảy ra, chủ nhà đã rời nhà vào lúc 1h30 sáng để đi làm. Lúc đó bà Tôn đang nằm trên ghế salon còn Le ở trong phòng ngủ. Khi chủ nhà trở về vào khoảng 1h chiều, anh ta thấy có một đống chăn trên sàn phòng khách. Rồi anh ta nhìn thấy bà Tôn phía dưới tấm chăn, gương mặt thương tích.

    Anh bèn chạy qua nhà hàng xóm để xin gọi nhờ 911 vì anh không có điện thoại. Cảnh sát bèn khoanh vùng khu vực và thử gọi điện cho Le, nhưng hắn không trả lời.

    Cảnh sát ngay lập tức đến hiện trường vào lúc 2h chiều, họ vào nhà qua một cánh cửa không khóa. Cảnh sát phát hiện bà Tôn nằm bất động trên sàn, 2 mắt sưng, máu chảy từ mũi. Họ đã cố gắng áp dụng các phương pháp hồi sức cấp cứu, nhưng bà đã được tuyên bố chết vào lúc 2h09 phút chiều.

    Sau đó họ phát hiện Le đang ở trong phòng ngủ nên ngay lập tức bắt nghi phạm. Trong quá trình thẩm vấn, Le khai rằng hắn s.át hại mẹ sau khi cãi nhau về chuyện trường học và tiền bạc. Quá trình phạm tội đã được miêu tả ở trên.

    Chủ của căn hộ cho biết Antony Ton Le đã được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt và rối loạn lưỡng cực. Hắn ta có tiền sử bạo lực khi không uống thuốc. Le ngừng uống thuốc cách đó 5 tháng và đã trở nên ngày càng thù địch với chủ nhà cũng như mẹ mình.

    Le thừa nhận một phần lời khai của mình là không đúng sự thật, nhưng vẫn khẳng định chính mình đã gi.ết mẹ.

    Câu chuyện này không chỉ là một vụ án hình sự. Đó là một bi kịch gia đình. Người mẹ vẫn thường xuyên đến chăm sóc con trai 30 tuổi của mình, nấu ăn, dọn dẹp, yêu thương như bao người mẹ Việt khác nơi xứ người. Nhưng kết cục lại là cái chết đau đớn dưới tay chính đứa con mình sinh ra. Vụ việc cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo về sức khỏe tâm thần trong cộng đồng. Khi bệnh lý không được điều trị đúng cách, khi thuốc men bị ngưng giữa chừng, hậu quả có thể vượt ngoài tầm kiểm soát.

    Xin chia buồn cùng gia đình nạn nhân!

    Quan Vincent (theo komonews)

  • Có hơn 1.000 quán cà phê rải rác khắp San Francisco. Một số ít, dù không nhiều, phục vụ cà phê Việt Nam. Nhưng những quán ăn này — dù là quán phở hay quán bánh mì — chỉ đưa cà phê vào thực đơn như một món phụ. Không có nhiều doanh nghiệp lấy cà phê Việt Nam làm trọng tâm cho toàn bộ thực đơn của mình.

    Nâu Coffee làm được điều đó.

    Mindy Trần — người đến từ San Jose, một thành phố có cộng đồng người Việt lớn nhất ngoài Việt Nam — lớn lên trong môi trường có vô số cửa hàng kinh doanh cà phê Việt Nam.

    “Từ khi chuyển đến San Francisco năm ngoái, tôi đã cố gắng tìm kiếm thêm các doanh nghiệp địa phương của người Việt. Tôi thực sự rất vui vì giờ đây đã có Nâu Coffee,” Trần, người đã tham dự sự kiện pop-up tháng trước tại khu Mission District, cho biết. “Tôi đã thử một vài quán khác, nhưng đây là quán mà tôi thực sự thích. Nó chân thực hơn.”

    Đủ tốt để Trần và bạn bè của cô ấy xếp hàng dài chờ đợi vào thứ Bảy tại sự kiện cà phê Nâu Coffee ở The City.

    nau coffee 1

    Nhóm các chuyên gia trẻ tuổi đến từ San Francisco nằm trong số nhiều người đã chờ đợi hơn một giờ để có được ly cà phê này — điều này tượng trưng cho nhu cầu ngày càng tăng đối với cà phê Việt Nam tại San Francisco.

    “Cà phê Việt Nam vốn đã rất nổi tiếng trên toàn thế giới và ở nhiều thành phố lớn tại Mỹ. Chúng tôi chỉ muốn mang nó đến The City một nơi mà mọi người có thể thưởng thức cà phê cũng như tụ tập bạn bè”, Hân Trần, đồng sáng lập Nâu Coffee, cho biết.

    “Chúng tôi thực sự biết ơn những người đã đến.”

    Quán cà phê tạm thời này được thông báo chính thức mở cửa từ 11 giờ sáng đến 3 giờ chiều, nhưng hàng người đã bắt đầu xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ trước khi cà phê được phục vụ. Quán cà phê tạm thời trước đó của họ ở khu Mission District một tháng trước cũng thu hút một hàng dài tương tự.

    nau coffee 1

    Kimmie Ma, biết được sự nổi tiếng của quán, đã đến vào khoảng 10 giờ sáng. Cô đặc biệt hào hứng muốn thử món cà phê trứng.

    “Tôi biết về sự nổi tiếng của món cà phê này vì tôi đã tìm kiếm nó từ lâu, nhưng tôi nghĩ ở San Francisco không có nhiều quán bán cà phê trứng. Vì vậy, khi lần đầu tiên nhìn t

    Bruce Nguyễn, đến từ Houston, đã chuyển đến San Francisco cách đây 2,5 năm. Anh cho biết thành phố này thiếu các quán cà phê Việt Nam so với quê hương anh.

    “Tôi không thấy nhiều như ở quê mình,” Nguyễn nói trong khi tay cầm ly cà phê trứng. “Ở Houston có rất nhiều quán cà phê Việt, nên thật vui khi thấy (ở San Francisco).”

    Sự kiện pop-up tiếp theo của Nâu Coffee sẽ diễn ra vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 3 tại Fellow, số 820 đường Valencia.

    nau coffee 1

    nau coffee 1

    nau coffee 1

    Baocalitoday (Theo KRON)

  • tai dinh cu san francisco 1
    Hội chợ Tết tháng 2/2026 do Trung tâm cộng đồng Đông Nam Á tổ chức

    Nằm khép mình trong một ngôi nhà cũ kỹ ở San Francisco, Trung tâm tái định cư người tị nạn Đông Nam Á là nơi từng đón nhận, hỗ trợ hàng chục ngàn thuyền nhân sau Chiến tranh Việt Nam.

    Sáng thứ Bảy, ngày 7/2/2026, một đoạn con đường Larkin ở San Francisco, California, chợt nhộn nhịp với những gian hàng bán đồ ăn châu Á, phần nhiều là đồ ăn Việt Nam. Gần ngã tư Larkin-O'Farell, một khán đài được dựng lên, trước một cử tọa khoảng 40 người, đa số là những người Việt lớn tuổi. Một số cảnh trang trí hoa đào, hoa mai,… ngày Tết Nguyên đán.

    Đó là buổi lễ tất niên, tiễn năm Ất Tỵ, do Trung tâm Cộng đồng Đông Nam Á (South East Asian Community Center, viết tắt là SEACC) tổ chức.

    Có một số tiết mục văn nghệ "cây nhà lá vườn" do những thành viên thiện nguyện của SEACC đóng góp, có một số ca sĩ người Việt đến từ San Jose, nơi có hơn 100.000 người Việt sinh sống, cách San Francisco hơn 1 giờ chạy xe, có một ban nhạc cổ truyền gia đình đến từ Oakland,… Nhìn chung thì giữa những ngày Tết Nguyên đán mà quy mô như vậy thì kém đông đúc hơn nhiều so với những nơi có đông người Việt như San Jose hay Orange County (nam California).

    Bà Diana Vuong, giám đốc SEACC, nói với tôi rằng tổ chức những buổi sinh hoạt lễ hội như vậy cho cộng đồng người Việt tại San Francisco rất là khó khăn, về người cũng như về tài chính.

    Ông Sonny Le, người dẫn chương trình, cho tôi biết rằng số người Việt sống tại San Francisco bây giờ ít hơn trước, và chủ yếu là người cao tuổi. Ngã tư Larkin-O'Farell nằm chính giữa khu Tenderloin của San Francisco nổi tiếng xấu lẫn tốt. Một thời nó chính là khu Little Saigon sầm uất của người tị nạn Việt Nam, rồi tàn tạ dần để trở nên một khu có nhiều người vô gia cư và nạn ma túy. Một số tiệm ăn Việt Nam vẫn còn, nhưng nhiều người Việt đã rời khu này.

    Trụ sở của SEACC hiện nay nằm trên đường O'Farell, hơi khuất, nếu không chú ý thì có thể khó tìm, trong một ngôi nhà hai tầng cũ kỹ.

    Thế nhưng SEACC có một lịch sử rất lâu đời, tiền thân của nó là Trung tâm Tái định cư Người tị nạn Đông Nam Á, Center of South East Asian Refugee Resettlement (CSEARR), được thành lập tại San Francisco ngay sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hoạt động của CSEARR một thời sôi động khắp miền Bắc California.

    tai dinh cu san francisco 1
    Trung tâm Cộng đồng Đông Nam Á, tiền thân là Trung tâm Tái định cư Người tị nạn Đông Nam Á

    Những sinh viên cánh tả

    Tôi gặp ông Vũ Đức Vượng vào một buổi sáng mùa thu ẩm ướt, tháng 10/2025, tại San Francisco. Ông Vũ Đức Vượng du học tại Mỹ từ những năm 1960, ông là người từng làm giám đốc CSEARR trong những năm sôi động nhất của tổ chức này, thập niên 1980, khi những đợt sóng người tị nạn Đông Nam Á, mà đông nhất là người Việt thuyền nhân từ các trại tị nạn ở Đông Nam Á, được đến Mỹ định cư.

    Ông Vượng cho tôi biết rằng hai tổ chức cộng đồng góp sức dựng nên CSEARR ngay sau ngày 30/4 1975 là của người Do Thái và người Hoa tại San Francisco, để cứu giúp người tị nạn ồ ạt bỏ chạy khỏi Việt Nam cũng như Đông Dương. Động cơ của sự giúp đỡ này là sự đồng cảnh ngộ người lưu vong, đối với tổ chức của người Do Thái, và cảm giác liên quan sắc tộc của người Hoa. Tổ chức người Hoa này không có liên quan đến người Việt gốc Hoa tại khu vực Chợ Lớn trước năm 1975, theo ông Vũ Đức Vượng.

    Một điều khá thú vị là phần lớn những người Việt tham gia hoạt động với tổ chức CSEARR trong những ngày đầu tiên của nó lại là những sinh viên du học từ miền Nam Việt Nam trước 1975, mà phần đông có khuynh hướng cánh tả, chống Chiến tranh Việt Nam. Đứng ở vị thế ý thức hệ như vậy, thoạt nhìn có vẻ như những sinh viên này "đứng về phía Hà Nội", khác quan điểm với những người bỏ chạy vì chế độ Hà Nội lúc đó.

    Ông Vũ Đức Vượng nói với tôi rằng vào thời điểm ngay sau 30 tháng 4 1975, số người thạo hai ngôn ngữ Anh và Việt không nhiều, ngoại trừ những cựu sinh viên đó, và đứng trước tình cảnh đồng bào đang chạy nạn thì họ phải đứng ra gánh vác. Ông Vũ Đức Vượng được biết đến là một cựu sinh viên như thế, cũng như ông Huỳnh Công Ánh, giám đốc đầu tiên của CSEARR,… Ông Vượng nhớ thêm một số cái tên như Nguyễn Văn Thới, Tương Như,…

    Ngoài ra, liên quan đến ý thức hệ, ông Vũ Đức Vượng nói rằng hành động phản chiến của các cựu sinh viên trước 1975 không có nghĩa là họ tán thành chủ nghĩa cộng sản. Nguyên nhân chủ yếu cho hành động phản chiến, theo ông Vượng, là góc nhìn cho rằng người Việt chỉ là những quân cờ trên một bàn cờ giữa các cường quốc với nhau, chứ không thực sự quyết định vận mạng của mình trong cuộc chiến.

    Tuy nhiên, không phải ai cũng tán thành cách nhìn những "cựu sinh viên cánh tả" như vậy, nhất là sau khi Việt Nam thực hiện cải cách kinh tế và xã hội năm 1986, dẫn đến việc các cựu sinh viên này tạo nên những quan hệ với chính quyền trong nước.

    Ông Vũ Đức Vượng cho tôi biết là ông đã có những liên hệ với chính quyền trong nước sau năm 1986, trước khi Việt Nam và Mỹ bình thường hóa quan hệ vào năm 1995. Ông đứng ra tổ chức hội chợ cho hàng hóa trong nước, bán các tờ báo trong nước (Tuổi Trẻ, Thanh Niên), đưa đoàn múa rối nước Thăng Long sang Mỹ biểu diễn.

    Ông Huỳnh Lương Thiện, chủ của một trang rao vặt lâu đời của cộng đồng người Việt là Mõ, nói rằng ông ủng hộ ông Vượng trước khi ông Vượng hợp tác với Hà Nội, và ông Thiện đã tổ chức biểu tình chống ông Vượng sau khi ông Vượng có hợp tác với Hà Nội.

    Có ý kiến cho rằng ông Vũ Đức Vượng rời chức giám đốc CSEARR vào khoảng năm 1993 vì những áp lực chống cộng sản của cộng đồng người Việt tại Mỹ. Nhưng theo ông Sonny Le, người làm việc tại CSEARR trong giai đoạn 1987-1992, thì lý do chống cộng không quan trọng trong việc ra đi của ông Vượng, mà là do việc quản lý không tốt. Ông Sonny Le cho rằng ông Vũ Đức Vượng có những ý tưởng xã hội và cộng đồng tốt, nhưng cộng đồng người Việt lúc đó chưa sẵn sàng.

    Ông Vũ Đức Vượng hiện về hưu tại San Francisco. Sau khi rời CSEARR, ông có ra tranh cử hội đồng thành phố San Francisco nhưng thất bại. Ông nói ông biết chắc chắn rằng sẽ thất bại, nhưng muốn ra tranh cử như là một sự có mặt của người gốc Việt Nam. Ông có về hợp tác với một số cơ sở giáo dục tại Việt Nam trong những năm 2000, nhưng cũng không thành công.

    Người tiền nhiệm của ông là ông Huỳnh Công Ánh cũng bị cho là rời CSEARR vì không chống cộng(?). Ông Ánh về Việt Nam và mất ở đó.

    Mỗi tuần có 14.000 người tị nạn

    Trong những năm căng thẳng nhất của thuyền nhân Việt Nam, theo ông Sonny Le, cũng là một thuyền nhân, có đến 14.000 người tị nạn đến các sân bay Oakland và San Francisco mỗi tuần. Các nhân viên của CSEARR, có lương cũng như thiện nguyện, phải lo sắp xếp chỗ ở cho những người đó, làm giấy tờ, tìm kiếm việc làm, khám bệnh, học tiếng Anh,…

    Những hoạt động văn hóa cũng được CSEARR tiến hành, như mời nhạc sĩ Phạm Duy biểu diễn, tổ chức Tết,…

    Đó cũng là giai đoạn, theo ông Sonny Le, dòng người tị nạn làm cho khu Tenderloin, San Francisco trở nên sầm uất với nhiều cơ sở thương mại của người Việt, Campuchia, Lào. Ông Sonny Le cho biết trong giai đoạn 1985-1986, CSEARR có mở cả dịch vụ Language Bank (Ngân hàng Ngôn ngữ) giúp đỡ về ngôn ngữ cho người tị nạn. CSEARR không chỉ giúp người tị nạn Đông Nam Á mà tất cả những người tị nạn. Ông Sonny Le cho biết là trong số những người được CSEARR giúp đỡ có cả người Do Thái đến từ Ukraine.

    Năm 1986, Việt Nam cải cách kinh tế và xã hội, quan hệ Việt-Mỹ nối lại vào năm 1995, dòng người tị nạn bắt đầu giảm và sau đó không còn nữa. Tổ chức CSEARR chuyển sang những hoạt động xã hội thay vì cứu giúp người tị nạn, với tên gọi mới là Trung tâm Cộng đồng Đông Nam Á (SEACC).

    tai dinh cu san francisco 1
    Các nhân viên Trung tâm Tái định cư Người tị nạn Đông Nam Á trước đây

    Chuyển hướng hoạt động

    Theo bà Diana Vuong, hiện nay công việc chính của SEACC là giúp đỡ những người nghèo tại San Francisco. Đa số những người này là người gốc Việt, hay gốc Hoa (phần nhiều là Việt gốc Hoa), nhưng SEACC cũng giúp những người nghèo của bất cứ sắc tộc nào, và cả những người không sống trong địa phận San Francisco.

    Bà Diana Vuong cho biết mỗi tháng SEACC giúp đỡ khoảng 1.500 lượt người, với các dịch vụ giấy tờ bảo hiểm y tế, thực phẩm miễn phí (food stamp, food bank), thi quốc tịch, giấy tờ mở dịch vụ thương mại, cho vay tiền đối những người không có tín dụng tốt hoặc chưa có tín dụng tốt, không được các ngân hàng thương mại cho vay,…

    Bà Diana Vuong cũng cho biết là SEACC bắt đầu chú tâm đến các hoạt động văn hóa cho cộng đồng. Đội múa Trống cơm "cây nhà lá vườn" của SEACC cũng được nhà hát Opera San Francisco quan tâm. Một buổi tối tháng 10/2025, tại buổi tiệc kỷ niệm 50 năm ngày thành lập SEACC, tức là bao gồm giai đoạn làm nhiệm vụ giúp đỡ thuyền nhân, tôi có gặp một nghệ sĩ múa gốc Việt từ Canada có ý định tiến hành những dự án nghệ thuật với SEACC.

    SEACC hiện được điều hành bởi một ban quản trị có 7 người, trong đó có 3 người Việt, có 11 nhân viên toàn thời gian. Nguồn tiền hoạt động của SEACC có 40% đến từ thành phố San Francisco, phần còn lại từ chính quyền liên bang, một số ít từ bang California. Vì thế, SEACC cũng đứng trước sự cắt giảm tiền từ sự hỗ trợ của liên bang trong tình hình hiện nay.

    Bên cạnh những khó khăn về tài chính, SEACC cũng đối diện với khó khăn về nguồn nhân lực, khi mà nhiều người Việt rời San Francisco do thành phố này ngày càng trở nên đắt đỏ.

    Trong số khán giả của ngày hội Tết cuối năm, tôi thấy đa số là những người lớn tuổi. Ông Sonny Le cho biết một trong những lý do các ông bà cụ này ở lại San Francisco vì họ được hưởng trợ cấp nhà và thành phố San Francisco không cho phép tăng tiền nhà đối với những khu nhà ở xã hội của những người này.

    Theo ông Lê Xuân Khoa, một viên chức cấp cao của chính quyền Việt Nam Cộng hòa trước năm 1975 hiện sống tại Nam California, thì CSEARR (hiện là SEACC) là một trong những tổ chức giúp đỡ người tị nạn sớm nhất ở Mỹ, mà do người Việt quản lý.

    Ông Vũ Đức Vượng nói với tôi rằng khi ông tham gia vào hoạt động của CSEARR, thì ông nghĩ tới việc tổ chức đó sẽ trở thành một tổ chức xã hội cho người Việt tại Mỹ về sau này.

    Trong những năm dồn dập người tị nạn kéo đến Mỹ, ông nghĩ rằng người Việt sẽ định cư lâu dài tại Mỹ chứ không phải là tạm thời rồi trở lại Việt Nam như nhiều người tị nạn chống cộng sản lúc đó nghĩ. Lý do ông đưa ra là việc chống cộng sản không thể nào thực hiện được và Mỹ không ủng hộ việc này. Ông nói rằng ông hài lòng vì CSEARR đã biến thành một tổ chức hoạt động xã hội do người Việt điều hành hiện nay.

    Ông Sonny Le thì nhận định rằng tổ chức SEACC hiện nay vẫn còn yếu, và như nhiều tổ chức hội đoàn khác của người Việt tại Mỹ, vẫn còn thiếu tính thúc đẩy xã hội, đấu tranh cho quyền lợi của cộng đồng.

    Ông Lê Xuân Khoa cho rằng nhận định này có thể gây tranh cãi, vì hiện nay đã có nhiều tổ chức xã hội của người Việt tại Mỹ hoạt động xã hội tốt hơn.

    Một điểm khá đặc biệt trong các hoạt động của SEACC hiện nay, hay của CSEARR trước kia, là không thấy các nghi thức chào cờ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng hòa như nhiều tổ chức cộng đồng khác của người Việt tại Mỹ.

    Theo ông Nguyễn Hữu Liêm, một luật sư về hưu hiện sống tại San Jose, làm việc với CSEARR trong thời gian 1984-1988, việc không lệ thuộc vào chính trị cộng đồng người Việt giúp cho SEACC vượt qua sự tàn tạ của hoạt động cộng đồng khi lớp người lớn tuổi ra đi, nhưng vì thế cũng sẽ bị mang tiếng là thiên tả.

    Theo BBC News Tiếng Việt

  • doa dai su quan
    Một phụ nữ gốc Việt đến từ Pasadena đã nhận tội hôm thứ Tư tại một tòa án liên bang ở Los Angeles. (Juliana Yamada / Los Angeles Times)

    LOS ANGELES – Một phụ nữ gốc Việt ở thung lũng San Gabriel đã bị kết án 5 năm 4 tháng tù giam liên bang vào thứ Tư, ngày 4 tháng 2 vì tội rình rập một nạn nhân, sau đó giả mạo danh tính của nạn nhân và vợ anh ta để tiếp tục rình rập các nhân viên chính phủ tại lãnh sự quán Hoa Kỳ ở Việt Nam, nơi cô ta đe dọa sẽ đánh bom.

    Nathalie Nguyễn, 40 tuổi, đến từ Pasadena, đã bị Thẩm phán Tòa án Quận Hoa Kỳ Sherilyn Peace Garnett tuyên án và yêu cầu cô phải bồi thường 5.372 đô la.

    Vào tháng 4 năm 2025, Nguyễn đã nhận tội một tội danh rình rập và một tội danh đe dọa giết người qua mạng liên bang, cũng như đe dọa phá hoại và phá hủy các tòa nhà bằng hỏa hoạn và chất nổ. Cô ta đã bị giam giữ trong nhà tù liên bang từ tháng 2 năm 2024.

    May mắn là không có ai bị thương về thể chất trong vụ việc này.

    “Cô ta đánh cắp danh tính của các nạn nhân, cắt điện nhà họ và can thiệp vào bảo hiểm y tế của họ,” các công tố viên viết trong bản ghi nhớ tuyên án. “Cô ta đã tìm hiểu thông tin về các nhân viên cụ thể của Lãnh sự quán Việt Nam, tìm ra tên vợ/chồng, cha mẹ và con cái của họ, rồi dùng những thông tin đó để khủng bố các nhân viên.”

    Nguyễn đã theo dõi một nạn nhân – được xác định trong các tài liệu tòa án là “TH” – từ tháng 4 năm 2023 đến tháng 2 năm 2024, gửi email đe dọa giết anh ta và vợ anh ta. Một trong những email đó có chứa ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện bằng tin nhắn về việc trả 15.000 đô la cho một sát thủ để giết vợ của nạn nhân. Ngoài những email đe dọa, cô ta còn gửi cho nạn nhân nhiều bức ảnh của mình và nhiều tin nhắn gạ gẫm quan hệ tình dục.

    Cũng vào khoảng thời gian đó, cô ta cũng bắt đầu theo dõi năm nhân viên tại lãnh sự quán Mỹ ở Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Có lúc, cô ta giả danh vợ của TH, bao gồm cả trong một email ngày 7 tháng 8 năm 2023, trong đó cô ta đe dọa sẽ “đánh bom lãnh sự quán chết tiệt ở Thành phố Hồ Chí Minh”.

    Vào tháng 10 năm 2023, Nguyễn – mạo danh TH và sử dụng tài khoản email của TH mà không được phép – đã gửi email cho ba nhân viên chính phủ tại lãnh sự quán Mỹ với nội dung: “Tôi sẽ giết chết tất cả những kẻ đã trì hoãn việc cấp visa cho vợ tôi.”

    Bản cáo trạng chống lại bà ta bao gồm nhiều tin nhắn bà ta gửi cho các quan chức Mỹ, đe dọa đánh bom lãnh sự quán Mỹ tại Việt Nam dưới danh nghĩa nạn nhân và vợ ông ta. Vào tháng 1 năm 2024, Nguyễn – giả danh vợ của TH – đã gửi một thông điệp tới các quan chức Mỹ thông qua một cổng thông tin trực tuyến, tuyên bố: “Thiết bị nổ sẽ được kích hoạt tại lãnh sự quán Mỹ ở Sài Gòn và San Francisco. Tất cả các người sẽ bị nổ tung vì đã gây ra sự chia cách giữa tôi và chồng tôi trong năm qua. Mọi thứ sẽ bị nổ tung vào khoảng dịp năm mới hoặc sau đó.”

    Tháng sau, Nguyễn giả danh TH và gửi một yêu cầu đến cổng thông tin trực tuyến của Đại sứ quán Mỹ, đe dọa sẽ cho nổ lựu đạn vào khoảng thời gian Tết Nguyên đán tại lãnh sự quán. Vài phút sau, Nguyễn, giả danh TH, gửi email đến lãnh sự quán Việt Nam với nội dung: “Tôi có một quả lựu đạn được cài đặt để cho nổ vào dịp Tết Nguyên đán này tại lãnh sự quán. Vợ tôi đã sẵn sàng.”

    “Ngày 26 tháng 1 năm 2024, quả bom của tôi sẽ phát nổ tại Đại sứ quán Mỹ ở Sài Gòn, Việt Nam. Các người đã gây ra sự chia cách giữa tôi và vợ tôi gần một năm, dẫn đến nhiều vấn đề rắc rối cho chúng tôi. Đây là cái giá mà các người phải trả”, một trong những tin nhắn được đưa vào bản cáo trạng nêu rõ. 

    “Phương thức của [Nguyễn] rất tinh vi và được tính toán kỹ lưỡng,” các công tố viên lập luận trong bản ghi nhớ về việc tuyên án. “Cô ta đánh cắp danh tính của các nạn nhân, cắt điện nhà họ và can thiệp vào bảo hiểm y tế của họ. Cô ta nghiên cứu thông tin cụ thể của các nhân viên Lãnh sự quán Việt Nam, tìm ra tên vợ/chồng, cha mẹ và con cái của họ, rồi sử dụng những thông tin đó để khủng bố các nhân viên… Chiến dịch khủng bố của [Nguyễn] đã đảo lộn cuộc sống của các nạn nhân.”

    Trong một lá thư gửi tòa án, Nguyễn đề cập đến việc mình có vấn đề về sức khỏe tâm thần và yêu cầu được giới thiệu đến một cơ sở điều trị ngoại trú.

    Các công tố viên liên bang cho biết, Nguyễn có thể phải đối mặt với án tù lên đến 5 năm trong nhà tù liên bang vì tội quấy rối và lên đến 10 năm vì tội đe dọa.

    Cục Điều tra Liên bang (FBI) đã điều tra vụ việc này với sự hỗ trợ từ Cơ quan An ninh Ngoại giao.

    Công tố viên Diane B. Roldán thuộc Phòng Điều tra Tội phạm nghiêm trọng của Hoa Kỳ đã thụ lý vụ án này.

    Người-Việt (Theo Justice)

  • Đầu bếp gốc Việt tại Mỹ Kevin Tiến, bếp trưởng nhà hàng Moon Rabbit ở Mỹ, không ngừng nỗ lực thổi hồn sáng tạo để ẩm thực Việt đương đại vươn tầm quốc tế và truyền cảm hứng mới.

    Chef Kevin Tiến là bếp trưởng và đồng sáng lập nhà hàng Moon Rabbit tại Washington, D.C. (Mỹ), nổi tiếng với cách tiếp cận sáng tạo đối với ẩm thực Việt Nam đương đại. Kevin từng học ngành Tài chính và có bằng Thạc sĩ Thống kê, làm việc trong lĩnh vực công nghệ và dữ liệu với mức lương cao nhưng đã từ bỏ tất cả để theo đuổi niềm đam mê ẩm thực Việt của mình.

    Tôi đã phải nhờ đến sự hỗ trợ của Trung tâm xúc tiến Du lịch thủ đô Washington, D.C. để giúp sắp xếp một "cuộc hẹn… đầu tuần" lúc mà nhà hàng Moon Rabit chưa mở cửa để có thời gian đàm đạo nhiều hơn với đầu bếp trẻ tuổi nổi tiếng có họ Tiến khá hiếm này. Kevin Tiến được đánh giá là đang góp phần đưa ẩm thực Việt đến gần hơn với thực khách Mỹ bằng một diện mạo mới mẻ và nhiều cảm hứng sáng tạo.

    kevin tien 1
    Kevin Tiến (trái) phục vụ bữa tiệc chúc mừng Tết âm lịch tại nhà riêng nguyên Phó tổng thống Mỹ Kamala Harris. ẢNH: PHAN QUỐC VINH

    Trong sự nghiệp còn "non trẻ" của mình, Kevin đã gây tiếng vang với nhiều dự án nhà hàng như Himitsu (Washington, D.C.) từng lọt top 50 nhà hàng tốt nhất nước Mỹ do Bon Appétit bình chọn, được Food & Wine vinh danh là "10 đầu bếp mới nổi xuất sắc nhất nước Mỹ" năm 2018 và tham gia các chương trình truyền hình nổi tiếng như Iron ChefChopped.

    * Anh có thể chia sẻ đôi chút về xuất thân và hành trình đến với nghề bếp núc?

    Kevin Tiến: Tôi sinh ra ở Louisiana, trong một gia đình người Việt. Tôi là người đầu tiên trong gia đình được sinh ra tại Mỹ. Ban đầu, tôi học và tốt nghiệp ngành Tài chính, rồi lấy thêm bằng thạc sĩ Thống kê. Tôi từng làm kỹ sư, phân tích dữ liệu, IT… mức lương cũng khá tốt. Nhưng tôi nhận ra mình không đam mê với lĩnh vực này nữa, tôi quyết định quay lại với kinh doanh nhà hàng - nơi mà tôi từng làm thêm ở nhiều vị trí khác nhau để trang trải học phí. Ở nghề này, tôi đã "tìm thấy chính mình" với niềm vui thật sự và quyết định gắn bó cho đến bây giờ.

    kevin tien 1

    kevin tien 1
    Kevin Tiến có một nụ cười rất thân thiện, "đúng chuẩn" của người làm dịch vụ. ẢNH: PHAN QUỐC VINH

    * Gia đình anh vẫn còn ở Việt Nam chứ? Và anh có thường xuyên trở về Việt Nam không?

    Kevin Tiến: Bên nội vẫn còn ở TP.HCM, còn bên ngoại thì đã sang Mỹ cả. Tôi chỉ mới về Việt Nam lần đầu tiên vào năm 2024, đi nhiều nơi như TP.HCM, Hà Nội, Đà Nẵng, Hội An, Phú Quốc… Tôi thực sự ấn tượng với sự phát triển của đất nước và sự phong phú của ẩm thực Việt Nam.

    * Nhà hàng Moon Rabbit của anh có ý nghĩa thế nào?

    Kevin Tiến:"Moon Rabbit" lấy cảm hứng từ truyền thuyết thỏ ngọc trên cung trăng - câu chuyện về sự hy sinh và may mắn. Tôi sinh năm 1987 - năm Mão, cũng là một sự gắn kết. Trong đại dịch Covid-19, khi mọi người không thể ra ngoài, chúng tôi còn linh động biến nhà hàng thành một cửa hàng thực phẩm cộng đồng, cung cấp gói thực phẩm và bữa ăn cho người dân. Câu chuyện thỏ ngọc rất giống những gì chúng tôi làm lúc đó, nên chúng tôi quyết định lấy tên này cho nhà hàng.

    * Thực đơn của Moon Rabbit có gì khác biệt so với những nhà hàng Việt Nam khác?

    Kevin Tiến: Chúng tôi không phục vụ phở hay bánh mì - những món quen thuộc mà ai cũng nghĩ tới khi nhắc đến Việt Nam. Thay vào đó, chúng tôi tái sáng tạo các món ăn truyền thống. Ví dụ, thay vì "bún chả", chúng tôi làm "gnocchi khoai lang nướng với thịt heo cay" (gnocchi là một loại mì của Ý, là những viên bột nhỏ có nguồn gốc từ khoai tây hoặc bột mì, được tạo hình giống như những viên tròn hoặc bầu dục nhỏ - PV) hay món Sashimi Hamachi kết hợp với sả, nghệ, nước cốt dừa - lấy cảm hứng từ chả cá Hà Nội. Tôi muốn người Mỹ nhìn thấy ẩm thực Việt không chỉ gói gọn trong bún phở và các món ăn đường phố khác mà còn được sáng tạo hiện đại, đạt được đẳng cấp quốc tế.

    kevin tien 1

    kevin tien 1

    kevin tien 1
    Những món ăn Việt được Kevin Tiến nâng tầm đẳng cấp. ẢNH: PHAN QUỐC VINH

    * Anh có gặp khó khăn trong việc đưa nguyên liệu Việt vào thực đơn?

    Kevin Tiến:Có chứ. Một số nguyên liệu rất khó tìm, như rượu gin của Hà Nội (Sông Cái Distillery, đặt tại Hà Nội, là lò chưng cất gin đầu tiên tại Việt Nam, được thành lập năm 2018 bởi Daniel Nguyen, một người Mỹ gốc Việt ham mê phát triển nông thôn và bản địa. Họ tạo ra Sông Cái Vietnam Dry Gin, sử dụng hơn 14 - 16 loại thảo mộc bản địa được thu hái thủ công từ vùng núi phía bắc - PV) hay một số loại bia đặc trưng từ TP.HCM mà chúng tôi phải chờ mang từ Việt Nam sang. Với nước chấm, thay vì xốt hoisin hay đậu phộng truyền thống, chúng tôi tự làm miso từ hạt hướng dương và khoai lang. Điều này tốn rất nhiều thời gian, có loại phải 2 tuần đến 4 tháng nhưng giúp tạo nên hương vị độc đáo, đồng thời thân thiện hơn với người dị ứng gluten hoặc hạt.

    * Moon Rabbit từng được nhiều tạp chí lớn của Mỹ vinh danh. Điều đó có ý nghĩa thế nào với anh?

    Kevin Tiến:Trước Moon Rabbit, tôi từng mở nhà hàng Himitsu ở Washington, D.C., được Bon Appétit đưa vào danh sách 50 nhà hàng tốt nhất nước Mỹ. Năm 2018, tôi được Food & Wine bầu chọn là một trong 10 đầu bếp mới xuất sắc nhất. Sau đó, tôi cũng tham gia một số chương trình truyền hình như Iron Chefhay Chopped. Những trải nghiệm đó rất thú vị, vừa giúp quảng bá nhà hàng, vừa cho tôi cơ hội học hỏi từ các Master Chef và người chơi. Đồng thời cũng tự hào hơn khi các món ăn Việt Nam được giới thiệu với khán giả.

    kevin tien 1

    kevin tien 1
    Trang trí của nhà hàng Moon Rabit đơn giản và ấm cúng khiến thực khách có cảm giác như vào thăm một gia đình người Việt Nam. ẢNH: PHAN QUỐC VINH

    * Trong quá trình khởi nghiệp, ai là người đồng hành, hỗ trợ anh?

    Kevin Tiến: Tôi không có nhà đầu tư, không vay ngân hàng. Tất cả đều từ tài khoản cá nhân. Điều đó khiến mọi thứ khó khăn hơn, nhưng cũng giúp tôi gắn bó hơn với từng bước đi. Gia đình thì ban đầu lo lắng, mẹ tôi cũng từng làm nhà hàng nên biết sự vất vả của ngành nghề này. Tôi đã từng nói với người yêu khi tôi quyết định nghỉ làm với mức lương cao để khởi nghiệp nhà hàng rằng: "Nếu em muốn rời đi cũng không sao".

    Nhưng thật may mắn, cô ấy từng làm việc trong cùng nhà hàng thời còn học đại học mà chính ở đó chúng tôi quen và yêu nhau. Vì vậy, cô ấy sau này trở thành bà xã đã hiểu được tính chất giờ giấc trong nghề này. Điều đó giúp ích rất nhiều. Nếu là một người chưa từng làm nhà hàng, chắc chắn họ sẽ không thể hiểu được. Cuối cùng, ai cũng ủng hộ miễn tôi thấy hạnh phúc.

    * Trong tương lai, anh có nghĩ đến việc mở rộng mô hình, xây dựng chuỗi hay một nhà hàng cao cấp tại Việt Nam hoặc ở những nơi khác tại Mỹ không?

    Kevin Tiến: Tôi mới có dịp về Việt Nam lần đầu tiên vào năm ngoái và thực sự phải lòng tất cả các thành phố ở nơi này. Tôi rất ngạc nhiên trước sự phát triển của các nhà hàng cao cấp tại Việt Nam. Tôi rất muốn làm điều gì đó cho quê hương, có thể không phải bây giờ, nhưng khi con trai tôi lớn hơn, trưởng thành và tự lập, tôi sẽ thử thách bản thân mình trở về Việt Nam và mở một nhà hàng. Dĩ nhiên tôi vẫn mong muốn được làm nhiều hơn nữa.

    kevin tien 1
    Tác giả chụp ảnh lưu niệm cùng Kevin Tien. ẢNH: TGCC

    * Nếu sau này con trai anh muốn nối nghiệp, anh sẽ khuyên thế nào?

    Kevin Tiến: Tôi hy vọng con trai sẽ chọn nghề khác (cười)vì ngành F&B rất khắc nghiệt. Nhưng nếu cháu muốn theo nghề, lời khuyên của tôi là: hãy chăm sóc khách hàng và nhân viên của mình. Khi bạn quan tâm đến họ, họ sẽ quan tâm lại và giúp cho bạn tiến xa hơn.

    * Anh có lời nhắn gửi nào cho người trẻ gốc Việt muốn khởi nghiệp F&B?

    Kevin Tiến:Đừng ngại hỏi. Khi mở nhà hàng đầu tiên, tôi không biết làm giấy tờ, kế toán hay nhân sự ra sao. Tôi đã hỏi bạn bè, thậm chí email cho cả những người chưa từng quen. Nhiều người sẵn sàng giúp, miễn là bạn mở lời. Đó chính là chìa khóa để vượt qua khó khăn.

    * Sau tất cả, anh có hạnh phúc không?

    Kevin Tiến: Tôi hạnh phúc… cho đến khi hóa đơn hàng tháng đòi nợ gửi đến (cười). Nhưng nhìn lại, tôi thấy xứng đáng. Tôi đã chọn con đường khó nhưng đó là con đường mang lại nhiều ý nghĩa cho cuộc sống của mình.

    * Xin cảm ơn Kevin Tiến và chúc cho sự nghiệp của anh phát triển nhiều hơn nữa!

    Theo Thanh Niên

  • Giữa không khí nô nức của những người Việt xa quê từ khắp nơi trên thế giới trở về Việt Nam đón Xuân Bính Ngọ 2026, cái Tết đầu tiên của cô Melissa Trần (Trần Thị Mộng Tuyền) sau khoảng 30 năm rời quê hương khá lặng lẽ.

    Cô là chủ tiệm nail ở Hagerstown, Maryland, bị bắt khi trình diện Cảnh Sát Di Trú (ICE) hồi Tháng Năm, 2025, do một lệnh trục xuất từ hơn 20 năm trước, vì một sai lầm lúc 19 tuổi và đã hoàn tất bản án sáu tháng tù giam. Cô bị trục xuất về Việt Nam Tháng Mười Một, 2025.

    mua xuan dau tien 1
    Cô Melissa Trần trong chuyến đi Đà Lạt thăm gia đình chồng. (Hình: Melissa Trần cung cấp)

    ‘Tôi chỉ ở trong nhà’

    Sáng Mùng Ba Tết ở Việt Nam, tức tối Thứ Tư, 18 Tháng Hai, ở Mỹ, như mọi ngày kể từ khi về Việt Nam, cô Melissa nói chuyện với các con của mình qua điện thoại hiển thị hình ảnh (video call) trước khi “tụi nhỏ đi ngủ để sáng đi học sớm.”

    Sau gần 30 năm kể từ khi làm người tị nạn, đây là cái Tết đầu tiên của cô ở Việt Nam, và cũng là mùa lễ hội thứ tư sau Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, New Year, cô xa chồng và các con nhỏ. Mọi thứ rất xa lạ với cô, “không còn giống như những gì mình nhớ trong ký ức thuở nhỏ,” theo như lời cô chia sẻ với nhật báo Người Việt.

    “Không còn đốt pháo, nấu bánh chưng như hồi đó. Bây giờ người ta đi siêu thị mua bánh chưng, bánh tét nhiều lắm,” cô nói.

    Rời Việt Nam đủ lâu để người phụ nữ này không biết rằng Việt Nam đã không còn tiếng pháo nổ đì đùng những ngày Tết, từ 1 Tháng Giêng, 1995.

    “Trở về” Việt Nam, đón Tết trong một hoàn cảnh trớ trêu không mong đợi, Tết của cô Melissa là những lúc nói chuyện điện thoại “video call” với chồng, con và gia đình ở Mỹ.

    Cô nói: “Ngày Tết là cả gia đình về nhà ông bà nội, ăn cơm đoàn viên, chơi bầu cua cá cọp, cúng giao thừa. Mấy đứa nhỏ được ông bà lì xì.”

    Nhưng năm nay, không như những năm trước, trên chuyến xe về thăm gia đình bên nội ngày Tết năm nay vắng bóng cô. Theo lời kể, chồng của cô, anh Danny Dũng Hoàng, người đang một mình trông coi tiệm nail và chăm sóc các con nhỏ, vẫn giữ truyền thống của gia đình. Từ Việt Nam, cô gặp gia đình mình qua điện thoại, thăm hỏi và chúc Tết.

    Cảm giác “không có Tết” là điều không thể tránh khỏi.

    “Tôi hầu như không đi đâu cả, chỉ ở trong phòng, nói chuyện điện thoại với gia đình bên đó. Không có cảm giác muốn đi đâu khi không có các con bên cạnh,” cô chia sẻ.

    “Gia đình bên này có nói tôi ra ngoài, đi chợ Tết, nhưng cảm giác của tôi là không muốn đi đâu. Trong gia đình, tôi là người phụ trách trang trí nhà cửa những ngày lễ. Giờ đây, ngày lễ là thời gian khó khăn với tôi,” giọng nói của người mẹ xa con, xa chồng, nhiều lần òa lên, nức nở.

    Có thể nói, với cô Melissa Trần, trong lúc này, nói chuyện về Tết, là nói về các con nhỏ của cô. Không phải chợ hoa nhộn nhịp ở Việt Nam hay ở Mỹ, không phải bánh chưng, bánh tét, cũng không phải những lời chúc đầu năm, mà thay vào đó là chuyện kể về sinh hoạt của các con cô.

    Trong giọng nói vui, cô kể về bé út, Riley Trần: “Mấy cô lì xì thì đưa tiền cho ba, nói là để dành để Hè này mua vé máy bay về Việt Nam với mẹ.”

    Hè năm nay, mẹ con cô Melissa sẽ được gặp nhau ở Việt Nam.

    Những ngày trước Tết, cô Melissa đón chuyến xe “giường tầng” đi Đà Lạt thăm gia đình chồng còn ở Việt Nam.

    Cô nói đã trải qua một cảm giác rất thú vị: “Có giường nằm, có Wi‑Fi, máy lạnh. Tôi gặp nhiều du khách ngoại quốc trên chuyến xe và trò chuyện với họ.”

    Sau nhiều thập niên, Việt Nam bây giờ là một đất nước thay đổi hoàn toàn dưới cái nhìn của cô Melissa.

    “Hình như ở Mỹ có gì là Việt Nam có cái đó, về tiện nghi trong cuộc sống. Nhưng thức ăn thì tôi vẫn chưa quen. Cũng là món ăn đó, nhưng tôi không quen gia vị của nó,” cô nói.

    Hy vọng để sống

    Từ ngày bị đưa về Việt Nam, cô Melissa cho biết cuộc sống không bận rộn như ở Mỹ. Cho đến nay, khoảng ba tháng trôi qua, cô chưa được cấp thẻ căn cước, giấy làm việc. Do đó, ngay cả bằng lái xe cũng chưa thể lấy được. Tuy nhiên, điều cô lo lắng là “giao thông rất đáng sợ, không biết làm sao có thể chạy xe máy đi ngoài đường.”

    Thời gian chưa đủ dài để cô Melissa có thể hòa nhập trọn vẹn vào cuộc sống ở Việt Nam. Một trong những lý do đó là “gia đình tôi vẫn ở Mỹ.”

    “Gia đình” –  cô Melissa muốn nói đó là ngôi nhà hạnh phúc vợ chồng cô vun đắp mấy chục năm qua. Nơi đó cô có công việc, có tiếng cười của trẻ thơ, có tương lai của những đứa con nhỏ mà vợ chồng cô luôn tâm niệm phải nuôi dạy thành người tốt.

    Nhắc về bốn người con, trong đó hai người con lớn đang học năm cuối đại học, hai con nhỏ, một trai, một gái, chưa đến 10 tuổi, cô Melissa xúc động nói: “Tôi biết mình đã làm sai trong quá khứ. Tôi đã trả lỗi lầm của mình, và luôn cố gắng sống thật tốt.”

    mua xuan dau tien 1
    Giây phút cả gia đình đoàn tụ sau cô Melissa Trần được thả ngày Thứ Hai, 13 Tháng Mười, 2025 ở phi trường Baltimore, Maryland.(Hình: Melissa Trần cung cấp)

    Cô Melissa Trần đến Mỹ hợp pháp hồi thập niên 1990, lúc 11 tuổi, trong tư cách một người tị nạn với quy chế thường trú nhân (có thẻ xanh). Năm 2001, cô nhận tội lấy cắp chi phiếu của chủ nhân nơi cô làm việc lúc còn là trẻ vị thành niên và bị lệnh trục xuất năm 2003. Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam không nhận vì lúc đó Hà Nội không nhận người đến Mỹ trước năm 1995. Vì thế, cô Melissa Trần ở lại Mỹ và trình diện ICE đầy đủ trong hơn 20 năm qua.

    Tuy nhiên, theo chính sách di trú mới, cô bắt đầu bị bắt hồi Tháng Năm, 2025 khi trình diện ICE ở Baltimore, Maryland. Sau năm tháng bị giam, cô được thả ra ngày 13 Tháng Mười, 2025. Nhưng chỉ một tháng sau, ngày Thứ Sáu, 14 Tháng Mười Một, cô bị ICE giữ lại và cho biết “đã có sổ thông hành do phía Việt Nam cấp và chờ bị trục xuất.”

    Trong sự xúc động, cô nói: “Người ta hay nói không ai hoàn hảo. Ai cũng có sai lầm, lớn hoặc nhỏ. Mình phải nhận ra sai lầm và trả giá cho điều đó, rồi để lại quá khứ sau lưng. Nhưng sao tôi cảm thấy như quá khứ của tôi cứ mãi quay lại để làm tôi và gia đình tôi đau khổ.”

    “Giống như tôi làm sai, bây giờ con tôi chịu tội,” người mẹ xa con bật khóc.

    Câu chuyện của gia đình cô Melissa Trần thu hút sự quan tâm của rất nhiều cơ quan báo chí địa phương và cả những tờ báo hàng đầu ở Mỹ. Một phóng viên của CBS từng đề nghị với anh Danny Dũng Hoàng thực hiện một đoạn phim về câu chuyện của gia đình anh. Một trang mạng xã hội có tên “Bring Melissa Home” được lập ra sau ngày cô Melissas bị bắt giữ vào Tháng Năm, 2025, hiện có hơn 2,000 người theo dõi, với nhiều lời động viên, khuyến khích từ khắp mọi nơi.

    Do đó, trong nỗi buồn xa gia đình ngày Tết, cô vẫn cố gắng “nghĩ về con của mình để có những suy nghĩ tích cực mà sống.”

    “Tôi luôn nói với mình là mình vẫn còn may mắn hơn những người khác về đây không có gia đình người thân ở Việt Nam. Tôi vẫn còn bà con ở đây. Rồi tôi có một cộng đồng bạn bè ở Mỹ luôn hỏi thăm, ủng hộ, an ủi tôi. Tôi cầu nguyện, và hy vọng mỗi ngày,” cô Melissa Trần nói, trong buổi sáng Mùng Ba Tết Bính Ngọ.

    Theo Người-Việt

  • Giữa không khí nô nức của những người Việt xa quê từ khắp nơi trên thế giới trở về Việt Nam đón Xuân Bính Ngọ 2026, cái Tết đầu tiên của cô Melissa Trần (Trần Thị Mộng Tuyền) sau khoảng 30 năm rời quê hương khá lặng lẽ.

    Cô là chủ tiệm nail ở Hagerstown, Maryland, bị bắt khi trình diện Cảnh Sát Di Trú (ICE) hồi Tháng Năm, 2025, do một lệnh trục xuất từ hơn 20 năm trước, vì một sai lầm lúc 19 tuổi và đã hoàn tất bản án sáu tháng tù giam. Cô bị trục xuất về Việt Nam Tháng Mười Một, 2025.

    mua xuan dau tien 1
    Cô Melissa Trần trong chuyến đi Đà Lạt thăm gia đình chồng. (Hình: Melissa Trần cung cấp)

    ‘Tôi chỉ ở trong nhà’

    Sáng Mùng Ba Tết ở Việt Nam, tức tối Thứ Tư, 18 Tháng Hai, ở Mỹ, như mọi ngày kể từ khi về Việt Nam, cô Melissa nói chuyện với các con của mình qua điện thoại hiển thị hình ảnh (video call) trước khi “tụi nhỏ đi ngủ để sáng đi học sớm.”

    Sau gần 30 năm kể từ khi làm người tị nạn, đây là cái Tết đầu tiên của cô ở Việt Nam, và cũng là mùa lễ hội thứ tư sau Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, New Year, cô xa chồng và các con nhỏ. Mọi thứ rất xa lạ với cô, “không còn giống như những gì mình nhớ trong ký ức thuở nhỏ,” theo như lời cô chia sẻ với nhật báo Người Việt.

    “Không còn đốt pháo, nấu bánh chưng như hồi đó. Bây giờ người ta đi siêu thị mua bánh chưng, bánh tét nhiều lắm,” cô nói.

    Rời Việt Nam đủ lâu để người phụ nữ này không biết rằng Việt Nam đã không còn tiếng pháo nổ đì đùng những ngày Tết, từ 1 Tháng Giêng, 1995.

    “Trở về” Việt Nam, đón Tết trong một hoàn cảnh trớ trêu không mong đợi, Tết của cô Melissa là những lúc nói chuyện điện thoại “video call” với chồng, con và gia đình ở Mỹ.

    Cô nói: “Ngày Tết là cả gia đình về nhà ông bà nội, ăn cơm đoàn viên, chơi bầu cua cá cọp, cúng giao thừa. Mấy đứa nhỏ được ông bà lì xì.”

    Nhưng năm nay, không như những năm trước, trên chuyến xe về thăm gia đình bên nội ngày Tết năm nay vắng bóng cô. Theo lời kể, chồng của cô, anh Danny Dũng Hoàng, người đang một mình trông coi tiệm nail và chăm sóc các con nhỏ, vẫn giữ truyền thống của gia đình. Từ Việt Nam, cô gặp gia đình mình qua điện thoại, thăm hỏi và chúc Tết.

    Cảm giác “không có Tết” là điều không thể tránh khỏi.

    “Tôi hầu như không đi đâu cả, chỉ ở trong phòng, nói chuyện điện thoại với gia đình bên đó. Không có cảm giác muốn đi đâu khi không có các con bên cạnh,” cô chia sẻ.

    “Gia đình bên này có nói tôi ra ngoài, đi chợ Tết, nhưng cảm giác của tôi là không muốn đi đâu. Trong gia đình, tôi là người phụ trách trang trí nhà cửa những ngày lễ. Giờ đây, ngày lễ là thời gian khó khăn với tôi,” giọng nói của người mẹ xa con, xa chồng, nhiều lần òa lên, nức nở.

    Có thể nói, với cô Melissa Trần, trong lúc này, nói chuyện về Tết, là nói về các con nhỏ của cô. Không phải chợ hoa nhộn nhịp ở Việt Nam hay ở Mỹ, không phải bánh chưng, bánh tét, cũng không phải những lời chúc đầu năm, mà thay vào đó là chuyện kể về sinh hoạt của các con cô.

    Trong giọng nói vui, cô kể về bé út, Riley Trần: “Mấy cô lì xì thì đưa tiền cho ba, nói là để dành để Hè này mua vé máy bay về Việt Nam với mẹ.”

    Hè năm nay, mẹ con cô Melissa sẽ được gặp nhau ở Việt Nam.

    Những ngày trước Tết, cô Melissa đón chuyến xe “giường tầng” đi Đà Lạt thăm gia đình chồng còn ở Việt Nam.

    Cô nói đã trải qua một cảm giác rất thú vị: “Có giường nằm, có Wi‑Fi, máy lạnh. Tôi gặp nhiều du khách ngoại quốc trên chuyến xe và trò chuyện với họ.”

    Sau nhiều thập niên, Việt Nam bây giờ là một đất nước thay đổi hoàn toàn dưới cái nhìn của cô Melissa.

    “Hình như ở Mỹ có gì là Việt Nam có cái đó, về tiện nghi trong cuộc sống. Nhưng thức ăn thì tôi vẫn chưa quen. Cũng là món ăn đó, nhưng tôi không quen gia vị của nó,” cô nói.

    Hy vọng để sống

    Từ ngày bị đưa về Việt Nam, cô Melissa cho biết cuộc sống không bận rộn như ở Mỹ. Cho đến nay, khoảng ba tháng trôi qua, cô chưa được cấp thẻ căn cước, giấy làm việc. Do đó, ngay cả bằng lái xe cũng chưa thể lấy được. Tuy nhiên, điều cô lo lắng là “giao thông rất đáng sợ, không biết làm sao có thể chạy xe máy đi ngoài đường.”

    Thời gian chưa đủ dài để cô Melissa có thể hòa nhập trọn vẹn vào cuộc sống ở Việt Nam. Một trong những lý do đó là “gia đình tôi vẫn ở Mỹ.”

    “Gia đình” –  cô Melissa muốn nói đó là ngôi nhà hạnh phúc vợ chồng cô vun đắp mấy chục năm qua. Nơi đó cô có công việc, có tiếng cười của trẻ thơ, có tương lai của những đứa con nhỏ mà vợ chồng cô luôn tâm niệm phải nuôi dạy thành người tốt.

    Nhắc về bốn người con, trong đó hai người con lớn đang học năm cuối đại học, hai con nhỏ, một trai, một gái, chưa đến 10 tuổi, cô Melissa xúc động nói: “Tôi biết mình đã làm sai trong quá khứ. Tôi đã trả lỗi lầm của mình, và luôn cố gắng sống thật tốt.”

    mua xuan dau tien 1
    Giây phút cả gia đình đoàn tụ sau cô Melissa Trần được thả ngày Thứ Hai, 13 Tháng Mười, 2025 ở phi trường Baltimore, Maryland.(Hình: Melissa Trần cung cấp)

    Cô Melissa Trần đến Mỹ hợp pháp hồi thập niên 1990, lúc 11 tuổi, trong tư cách một người tị nạn với quy chế thường trú nhân (có thẻ xanh). Năm 2001, cô nhận tội lấy cắp chi phiếu của chủ nhân nơi cô làm việc lúc còn là trẻ vị thành niên và bị lệnh trục xuất năm 2003. Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam không nhận vì lúc đó Hà Nội không nhận người đến Mỹ trước năm 1995. Vì thế, cô Melissa Trần ở lại Mỹ và trình diện ICE đầy đủ trong hơn 20 năm qua.

    Tuy nhiên, theo chính sách di trú mới, cô bắt đầu bị bắt hồi Tháng Năm, 2025 khi trình diện ICE ở Baltimore, Maryland. Sau năm tháng bị giam, cô được thả ra ngày 13 Tháng Mười, 2025. Nhưng chỉ một tháng sau, ngày Thứ Sáu, 14 Tháng Mười Một, cô bị ICE giữ lại và cho biết “đã có sổ thông hành do phía Việt Nam cấp và chờ bị trục xuất.”

    Trong sự xúc động, cô nói: “Người ta hay nói không ai hoàn hảo. Ai cũng có sai lầm, lớn hoặc nhỏ. Mình phải nhận ra sai lầm và trả giá cho điều đó, rồi để lại quá khứ sau lưng. Nhưng sao tôi cảm thấy như quá khứ của tôi cứ mãi quay lại để làm tôi và gia đình tôi đau khổ.”

    “Giống như tôi làm sai, bây giờ con tôi chịu tội,” người mẹ xa con bật khóc.

    Câu chuyện của gia đình cô Melissa Trần thu hút sự quan tâm của rất nhiều cơ quan báo chí địa phương và cả những tờ báo hàng đầu ở Mỹ. Một phóng viên của CBS từng đề nghị với anh Danny Dũng Hoàng thực hiện một đoạn phim về câu chuyện của gia đình anh. Một trang mạng xã hội có tên “Bring Melissa Home” được lập ra sau ngày cô Melissas bị bắt giữ vào Tháng Năm, 2025, hiện có hơn 2,000 người theo dõi, với nhiều lời động viên, khuyến khích từ khắp mọi nơi.

    Do đó, trong nỗi buồn xa gia đình ngày Tết, cô vẫn cố gắng “nghĩ về con của mình để có những suy nghĩ tích cực mà sống.”

    “Tôi luôn nói với mình là mình vẫn còn may mắn hơn những người khác về đây không có gia đình người thân ở Việt Nam. Tôi vẫn còn bà con ở đây. Rồi tôi có một cộng đồng bạn bè ở Mỹ luôn hỏi thăm, ủng hộ, an ủi tôi. Tôi cầu nguyện, và hy vọng mỗi ngày,” cô Melissa Trần nói, trong buổi sáng Mùng Ba Tết Bính Ngọ.

    Theo Người-Việt

  • Lê Việt Quốc Bảo, 21 tuổi, bị tình nghi bắn hai thiếu niên ở Stanton, California, làm một người chết và một bị thương nặng, sau đó trốn về Việt Nam, rồi bị bắt và bị giải giao về Mỹ hôm 21/1, theo Văn Phòng Biện Lý Orange County (OCDA) cho biết hôm Thứ Hai, 26/1/2026.

    Nghi can đang bị giam tại nhà tù Orange County và sẽ bị truy tố tội giết người và âm mưu giết người.

    Ngoài ra, còn có hai nghi can gốc Việt khác trong án mạng này là Danny Huỳnh và Troy Quang Lư cũng bị giam ở nhà tù quận hạt.

    Theo OCDA, Lê Việt Quốc Bảo bị tố cáo là một trong năm đồng phạm và là một trong hai người nổ súng bắn chết em Samuel Vidal, 15 tuổi, cư dân San Bernardino, vào ngày 5/7/2025.

    Sự việc xảy ra vào khoảng 2 giờ trưa ở khu nhà có dãy số 11000 đường Court, giữa đường Beach với trường trung học Rancho Alamitos High School.

    Bốn ngày sau, nghi can gốc Việt trốn về Việt Nam, FBI được xác nhận với sự trợ giúp của cơ quan điều tra phía Việt Nam.

    Bắt đầu từ tháng 10/2025, FBI cùng với sự trợ giúp của Sở Cảnh Sát Orange County và đơn vị điều tra tội phạm của Biện Lý Cuộc Orange County, bắt đầu cuộc truy lùng quốc tế đối với Lê Việt Quốc Bảo.

    Theo yêu cầu của FBI, an ninh Việt Nam bắt Lê Việt Quốc Bảo, rồi Bộ Công An phối hợp với Bộ Ngoại Giao Việt Nam tiến hành giải giao nghi can về Mỹ.

    Ngày 21/1/2026, nghi can Lê Việt Quốc Bảo được đưa lên máy bay về Mỹ và đưa vào nhà tù Orange County qua sự phối hợp của nhiều cơ quan liên bang và địa phương.

    littlesaigonanmang
    Lê Việt Quốc Bảo

    Hai nghi can gốc Việt khác – Danny Huỳnh, 24 tuổi, bị tố cáo là người nổ súng, và Troy Quang Lư, 21 tuổi, bị tố cáo là người lái xe cùng đồng bạn bỏ trốn lúc xảy ra sự việc – cũng bị truy tố nhiều tội hình, bao gồm giết người và có ý định giết người, và đang bị giam tại nhà tù Orange County.

    Còn nghi can thứ tư, Ali Ibrahim Alsouqi, đang trốn ở Jordan, OCDA tin là như vậy.

    Theo thông cáo, vào ngày 5/7/2025, Ali Ibrahim Alsouqi dàn xếp cho bốn người khác đến nhà hắn ta ở Garden Grove, nơi bọn chúng lên kế hoạch bắn các thành viên băng đảng đối thủ.

    Hôm đó, nghi can Lê Việt Quốc Bảo gặp Danny Huỳnh, Troy Quang Lư, và một người chưa được xác định tại nhà nghi can Alsouqi.

    Tất cả năm người sau đó lên chiếc Mercedes Benz màu đen của Troy Quang Lư. Chủ xe sau đó che bảng số xe trước khi lái đến Stanton để thực hiện kế hoạch.

    Khoảng 2 giờ chiều, Vidal và người bạn 13 tuổi đụng độ những thanh niên che mặt trên chiếc Mercedez ở đường Court. Danny Huỳnh bước ra khỏi xe, bắt đầu nổ súng vào hai thiếu niên.

    Lê Việt Quốc Bảo, lúc đó ngồi phía trước, bên cạnh người lái xe Troy Quang Lư, nổ súng bắn.

    Nạn nhân Vidal bị bắn năm phát, thủng tim, phổi, gan, và tụy, chết tại chỗ. Thiếu niên 13 tuổi bị bắn vào ngực, nhưng sống sót.

    Vài giờ sau, Troy Quang Lư bị bắt.

    Các nhà điều tra xác nhận Danny Huỳnh, Lê Việt Quốc Bảo, Ali Ibrahim Alsouqi, và một người chưa xác định là những người ngồi trong xe cùng với Troy Quang Lư.

    Nếu bị kết tội, nghi can Lê Việt Quốc Bảo có thể bị tối đa từ 50 năm tù tới chung thân vì đồng lõa với bốn người khác trong án mạng ngày 5/7/2025, giết chết Samuel Vidal, và làm bị thương nặng thiếu niên 13 tuổi, bạn của nạn nhân.

    Troy Quang Lư có thể bị tối đa từ 25 năm tù tới chung thân và Danny Huỳnh có thể bị tối đa từ 50 năm tù tới chung thân.

    Nghi can Alsouqi bị truy tố một tội âm mưu giết người và có thể bị tối đa từ 25 năm tù tới chung thân, nếu bị kết tội.

    Stanton có khoảng 40,000 cư dân, tọa lạc sát phía Bắc Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại. Thành phố từng có một nghị viên gốc Việt đầu tiên và duy nhất vào năm 2019.

    Theo Người-Việt

  • Ông Bruce Huỳnh Schlusemeyer, 47 tuổi, không rõ nơi cư trú, vừa bị bắt vì tội DUI (lái xe trong tình trạng say rượu hoặc sử dụng chất kích thích) tông chết một người đi bộ băng qua đường ở Fountain Valley, một trong bốn thành phố thuộc vùng Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại, hôm Thứ Hai, 19 Tháng Giêng.

    Theo nhật báo The Los Angeles Times hôm Thứ Ba, 20 Tháng Giêng, sự việc xảy ra khoảng sau 1 giờ trưa.

    co bao gio xem 1
    Giao lộ đường Warner và đường Newhope, Fountain Valley, nơi người đi bộ bị xe tông chết. (Hình: Google Maps)

    Lúc đó, một người đàn ông đang đi trong đường dành cho người đi bộ băng qua ngã tư đường Warner và đường Newhope bị một xe Toyota Camry màu đen tông trúng, theo xác nhận của cảnh sát viên Jennifer Pratt thuộc Sở Cảnh Sát Fountain Valley.

    Nạn nhân được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch và sau đó qua đời.

    Tài xế xe, ông Bruce Huỳnh Schlusemeyer, hợp tác với cảnh sát, nhưng bị bắt giữ với các cáo buộc DUI, ngộ sát nghiêm trọng bằng phương tiện cơ giới, cùng tội sở hữu ma túy và dụng cụ sử dụng ma túy trái phép.

    Theo cảnh sát viên Pratt, do tài xế này từng có tiền án về sử dụng ma túy, các cáo buộc lần này được nâng lên thành trọng tội.

    Danh tính của người đi bộ tử vong chưa được công bố vì chờ thông báo cho thân nhân.

    Trước đó một hôm, cũng có một tai nạn giao thông chết người xảy ra tại Huntington Beach, thành phố kế cận Fountain Valley.

    Tai nạn tại thành phố biển xảy ra sau 7 giờ 30 phút tối tại giao lộ Pacific Coast Highway và đường 11th.

    Một chiếc Land Rover LR3 màu xám va chạm với một xe gắn máy Harley Davidson màu đỏ khi đang rẽ trái, theo cảnh sát Huntington Beach cho biết trên mạng xã hội hôm Thứ Hai, 19 Tháng Giêng.

    co bao gio xem 1
    Giao lộ đường Pacific Coast Highway và đường 11th, Huntington Beach. (Hình: Google Maps)

    Theo điều tra ban đầu, người điều khiển xe Land Rover là cư dân Huntington Beach, 62 tuổi, danh tính không được công bố, lúc đó đang chạy về hướng Nam trên Pacific Coast Highway, quẹo trái và va chạm với chiếc mô tô đang đi thẳng về hướng Bắc.

    Khi cảnh sát đến hiện trường, người lái xe gắn máy bất tỉnh trên mặt đường. Nguyên nhân chính xác của vụ va chạm vẫn chưa được làm rõ, tuy nhiên cảnh sát nhắc lại rằng trong trường hợp không có đèn tín hiệu quẹo trái, các phương tiện định quẹo thì phải nhường đường cho xe đi thẳng.

    Tài xế xe Land Rover ở lại hiện trường và hợp tác với cảnh sát. Cuộc điều tra ban đầu cho thấy người này không bị DUI tại thời điểm xảy ra tai nạn. Hiện chưa rõ người lái xe gắn máy có sử dụng chất kích thích hay không.

    Nạn nhân được đưa đến bệnh viện gần đó nhưng sau đó đã không qua khỏi vì vết thương quá nặng. Văn phòng giảo nghiệm tử thi quận hạt xác nhận nạn nhân là Emilio Martin Espinosa, 21 tuổi, cư dân Pico Rivera.

    Cảnh sát cho biết hiện chưa truy tố hình sự đối với tài xế xe Land Rover. 

    Theo Người Việt

  • Từng ôm con 5 tuần tuổi ngủ trong ôtô với 50 USD trong túi, Gia Huynh đổi đời thành triệu phú nhờ món kẹo lấy cảm hứng từ mứt rau câu.

    Năm 2024, thương hiệu kẹo Silky Gem của Gia Huynh đạt doanh thu kỷ lục 9 triệu USD (hơn 228 tỷ đồng), theo CNBC. Đằng sau những viên kẹo lấp lánh như đá quý là hành trình thoát khỏi đáy vực của một người phụ nữ từng không nhà, không nghề nghiệp và bị bạo hành.

    silky gem 1
    Gia Huynh, chủ thương hiệu kẹo Silky Gem, doanh thu 9 triệu USD trong năm 2024. Ảnh: CNBC

    Sinh ra tại Đồng Nai và lớn lên ở TP HCM, ký ức tuổi thơ của Gia là những ngày cha vào rừng chặt tre, mẹ làm đủ nghề mưu sinh. Bi kịch ập đến năm 4 tuổi khi cô bị gửi sang nhà hàng xóm và bị xâm hại. Sự tự ti cùng định kiến khiến cô bỏ học khi chưa hết lớp 5. "Họ khiến tôi tin rằng mình thấp kém. Tôi trở nên lầm lì và không bao giờ dám nói lên suy nghĩ của mình", cô nhớ lại.

    Năm 2016, khi vừa ngoài 20 tuổi, cô theo chồng sang Mỹ định cư với hy vọng đổi đời nhưng thực tế lại là chuỗi ngày làm việc 14 tiếng mỗi ngày tại tiệm làm móng (nail). Năm 2019, cuộc hôn nhân đầu đổ vỡ và bị bạn trai mới bạo hành, Gia ôm con trai 5 tuần tuổi bỏ trốn.

    Đó là giai đoạn tăm tối nhất. Túi chỉ còn 50 USD, hai mẹ con phải ngủ trong ôtô. "Tôi ôm con, cảm giác mình hoàn toàn vô dụng và bị cả thế giới bỏ rơi", cô kể. Sau đó, cô chuyển đến bang Maryland làm thuê, chấp nhận xa con hơn 10 tiếng mỗi ngày.

    Cuối năm 2021, tình cờ xem video về kẹo Kohakutou (kẹo pha lê Nhật Bản), Gia nhớ ngay đến món mứt rau câu bà ngoại thường làm dịp Tết ở Việt Nam. Ý tưởng lóe lên: "Tại sao không bán hương vị quê nhà này?".

    Vét 500 USD tiền tiết kiệm cuối cùng, cô xin công thức của mẹ, mua nồi niêu và nguyên liệu. Sau giờ làm ở tiệm nail, khi con đã ngủ, Gia lao vào bếp thử nghiệm đến 3-4 giờ sáng. Hàng chục mẻ kẹo bị đổ bỏ vì chưa đạt độ giòn vỏ và dẻo ruột.

    silky gem 1
    Gia Huynh (trái) sinh ra ở Đồng Nai, lớn lên ở TP HCM trước khi theo chồng qua Mỹ năm 2016. Ảnh: CNBC

    Đầu năm 2022, Silky Gem được mở bán trên Etsy. Không có tiền chạy quảng cáo, Gia biến căn bếp nhỏ thành studio và chiếc điện thoại cũ thành công cụ kiếm cơm. Nhận thấy vẻ ngoài lấp lánh chưa đủ để diễn tả hết sự độc đáo của kẹo Kohakutou, cô chuyển hướng đánh vào thính giác của người xem.

    Gia bắt đầu tự quay các video ASMR (video tập trung vào âm thanh tạo cảm giác thư giãn), ghé sát micro để thu trọn tiếng vỏ đường vỡ vụn "rộp rộp" giòn tan khi cắn, đối lập với phần ruột mềm dẻo bên trong. Cô kiên trì đăng tải đều đặn ba video mỗi ngày lên TikTok, bất chấp thời gian đầu chỉ lèo tèo vài lượt xem. Chính sự chân thật, mộc mạc và âm thanh "gây nghiện" đó đã giúp video của cô lọt vào xu hướng, thu hút hàng triệu lượt xem mà không tốn một xu chi phí marketing.

    Nhờ mạng xã hội, chỉ trong một ngày Gia kiếm được 3.000 USD. Những viên kẹo mang vị vải, mãng cầu, xoài với vẻ ngoài "lấp lánh như đá quý" nhanh chóng chinh phục khách hàng Mỹ.

    Sau 9 tháng, cô đạt doanh thu 1,8 triệu USD. Đến năm 2024, con số này vọt lên 9 triệu USD. Gia đình cô từ chỗ chạy ăn từng bữa, nay đã cùng nhau vận hành nhà xưởng.

    Nhìn lại hành trình từ chiếc ghế sau ôtô lạnh lẽo đến văn phòng giám đốc, người phụ nữ từng tự ti vì học vấn thấp nhắn nhủ: "Bạn không cần bằng cấp cao siêu để thành công, chỉ cần hạ quyết tâm và ngừng đổ lỗi, bạn chắc chắn làm được".

    silky gem 1

    silky gem 1

    silky gem 1

    silky gem 1
    Những viên kẹo thủy tinh lấp lánh

    VnExpress (Theo CNBC, ETtoday)

  • Chủ nhân gốc Việt của một cửa hàng giỏ xách sang trọng ở Irvine cho biết vụ trộm cách đây vài ngày không phải là lần đầu tiên cửa hàng bị kẻ gian tấn công, theo cô Tammy Phan, tổng giám đốc và sáng lập viên cửa hàng, cho biết.

    Theo đài ABC 7 hôm Thứ Sáu, 9 Tháng Giêng, nhiều kẻ trộm đột nhập vào cửa hàng Luxe Du Jour vào sáng Thứ Hai, 5 Tháng Giêng, lấy nhiều mặt hàng có tổng trị giá đến cả trăm ngàn đô la, nhưng sau đó có hai nghi can bị bắt.

    cua hang nguoi viet bi trom
    Hai kẻ trộm trong cửa hàng Luxe Du Jour ở Irvine. (Hình: Sở Cảnh Sát Irvine)

    Luxe Du Jour là cửa hàng cho khách bán lại và mua những túi xách sang trọng chính gốc. Cô Tammy Phan cho biết đây không phải là lần đầu tiên cửa hàng bị kẻ gian nhắm vào.

    “Chúng tôi mở cửa hàng ở Hoa Kỳ vì có đầu tư qua Dragon’s Den, như chương trình Shark Tank của Canada. Chúng tôi mở rộng đến Hoa Kỳ, mở văn phòng chính, và mọi thứ yên bình ban đầu,” cô nói.

    Tuy vậy, sự yên bình đó thay đổi cách đây ba tháng, khi có vài kẻ trộm đột nhập vào cửa hàng và lấy vài giỏ xách hiệu Hermes. Sau đó, thêm một vụ trộm nữa xảy ra, nhưng cửa hàng chỉ bị mất những mặt hàng trị giá thấp hơn vì đã thắt chặt an ninh.

    Vụ trộm thứ ba xảy ra vào sáng sớm ngày 5 Tháng Giêng. Một bảo vệ của tòa nhà gọi 911 sau khi hai nghi can đột nhập vào Luxe Du Jour.

    Cô Tammy Phan kể: “Họ lục lọi nhiều thứ, muốn tìm những giỏ xách có trị giá cao, nhưng cuối cùng có 20 xe cảnh sát xuất hiện và bố ráp tòa nhà,” cô Tammy chia sẻ.

    Cảnh sát Costa Mesa cũng có mặt tại cửa hàng ở Irvine, khảo sát tình hình bên ngoài bằng máy bay không người lái (drone), và để cảnh sát Irvine cùng cảnh khuyển vào trong.

    Hai nghi can định bỏ chạy bằng cầu thang bên ngoài nhưng bị bắt. Hai người đó có tên Richard Bernard Spencer, 40 tuổi, Marcellus Ronell Shelby, 30 tuổi, và cả hai đều là cư dân Los Angeles.

    Sở Cảnh Sát Irvine đang điều tra vụ trộm đó, và cô Tammy Phan hy vọng phản ứng của cảnh sát sẽ cảnh cáo được nhiều kẻ gian.

    “Xin quý vị đừng phạm tội vì sẽ trả giá. Điều đó có đáng không? Trộm cắp như vậy là tội đại hình, và tôi nghĩ phải trả tiền tại ngoại đến hơn nửa triệu đô la,” cô nói.

    Theo Người-Việt

  • Một tượng Phật điêu khắc bằng đá sa thạch khổng lồ cao 27 foot (khoảng 8.2 mét) được chọn là tác phẩm cho dự án điêu khắc High Line Plinth 2026 của thành phố New York. Tác giả của “The Light That Shines Through the Universe” (tạm dịch là Ánh Sáng Xuyên Vũ Trụ) không ai khác, chính là Tuấn Andrew Nguyễn, nghệ sĩ đương đại gốc Việt vừa đoạt giải thưởng MacArthur vào Tháng Mười, 2025. Tác phẩm được chọn giữa 56 tác phẩm bài dự thI các nghệ sĩ và tập thể trên 31 quốc gia.

    Biểu tượng hòa bình

    tuong phat andrew nguyen
    Ánh Sáng Xuyên Vũ Trụ, tác phẩm tượng Phật điêu khắc cao khoảng 8.2 mét của nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn ở New York. (Hình: Facebook The High Line)

    Tin từ trang Instagram của High Line New York cho biết, người dân sẽ được chiêm ngưỡng tác phẩm từ mùa Xuân 2026 cho đến mùa Thu năm 2027, mục đích “tạo nên một không gian tĩnh lặng để thiền tịnh giữa một trong những công viên nhộn nhịp nhất thành phố New York.”

    Nhật báo The New York Times vào Tháng Mười Hai năm ngoái gọi tác phẩm này là một biểu tượng của hòa bình và sự kiên cường. Đây là một trong hai bức tượng Phật khổng lồ khắc trên vách đá ở miền Trung Afghanistan vào thế kỷ thứ sáu, bị Taliban phá hủy vào Tháng Ba, 2001. Nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn tái hiện lại lại bức tượng Phật Bamiyan, với kích cỡ lớn hơn, để bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc của anh đối với một trong những báu vật văn hóa bị phá hủy.

    “Tác phẩm không phải là bản sao chính xác, mà là một tiếng vọng,” theo chia sẻ của nghệ sĩ với NYT.

    Cũng như nhiều người khắp thế giới, nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn không hề biết đến tượng Phật Bamiyan cho đến khi xem Taliban truyền hình trực tiếp phá hủy các tượng Phật vào năm 2001, để lại những hốc trống khổng lồ trên sườn núi, nay được Tổ Chức Giáo Dục, Khoa Học, và Văn Hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) xếp hạng Di Sản Thế Giới.

    “Tôi nghĩ rằng khoảnh khắc đó sẽ trở thành một phần của những cuộc trò chuyện khi người dân đến thưởng lãm và xem lại hình ảnh tượng Phật Bamiyan được trưng bày ở New York,” nghệ sĩ đa ngành 49 tuổi, nói trong một cuộc phỏng vấn qua Zoom với NYT.

    Trong khi đó, dự án High Line Plinth đã mô tả về quyết định họ chọn Ánh Sáng Xuyên Vũ Trụ để trưng bày năm nay vì tác phẩm điêu khắc của nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn đã khám phá sự mất mát văn hóa và cộng đồng không thể bù đắp được của những bức tượng Phật.

    tuong phat andrew nguyen 2
    Nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn. (Hình: John D. and Catherine T. MacArthur Foundation)

    “Tác phẩm này không phải là một bản sao chính xác, mà đúng hơn là một sự phản chiếu, nhằm gợi lại ký ức về những báu vật văn hóa đã bị mất mát này,” nhận định của High Line Plinth.

    Tổ chức này cho rằng, Ánh Sáng Xuyên Vũ Trụ gợi lên sức mạnh của ký ức tập thể và khái niệm luân hồi trong Phật Giáo như những thủ thuật luân hồi và chữa lành.

    High Line Plinth mô tả tác phẩm là bàn tay của tượng Phật phản ánh những ý tưởng này – được đúc từ vỏ đạn pháo bằng đồng đã được nấu chảy và tạo hình thành các thủ ấn, hay những cử chỉ nghi lễ, biểu thị “sự không sợ hãi” và “lòng từ bi.” Những vật thể từng là biểu tượng của bạo lực như súng, vỏ đạn, giờ đây được định hình lại thành biểu tượng của sự chữa lành và lòng trắc ẩn.

    Tuấn Andrew Nguyễn

    Nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn tốt nghiệp cử nhân mỹ thuật đại học UC Irvine năm 1999 và cao học mỹ thuật Học Viện Nghệ Thuật California năm 2004. Anh nhận được nhiều giải thưởng trong cả lĩnh vực điện ảnh và nghệ thuật thị giác, bao gồm học bổng Art Matters năm 2010 và học bổng VIA Art Fund. Tác phẩm của anh trưng bày trong nhiều triển lãm quốc tế, bao gồm Asia Pacific Triennial 2006, Whitney Biennial 2017, Sharjah Biennial 2019, và Berlin Biennale 2022.

    Anh đồng sáng lập The Propeller Group vào năm 2006 và đoạt nhiều giải thưởng ở Mỹ và quốc tế.

    Trong bài viết thuộc chuyên mục Dấu Ấn Gốc Việt Trong Học Thuật và Công Nghệ, sẽ phát hành trong Giai Phẩm Xuân Bính Ngọ 2026 của nhật báo Người Việt sắp tới, nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn tâm tình về con đường sáng tác của anh. Chính lịch sử của dân tộc, lịch sử của cá nhân, và cả những lần làm việc với các cộng đồng khác trên khắp thế giới, đã mang đến trong các tác phẩm của anh tiếng nói của chiến tranh, của chủ nghĩa thực dân từng tồn tại hàng thế kỷ trước.

    Anh đã “tái sinh” những vật chứng của chiến tranh bằng một tình yêu dành cho con người và sự sống. Từ những quả bom chưa kích nổ nằm trong lòng đất bao thập niên, anh cho nó hóa kiếp, với hình hài của nghệ thuật và âm thanh kiên cường còn vọng lại từ cuộc chiến. Có lẽ chính vì vậy mà High Line Plinth nhìn thấy “lòng từ bi” và “sự kiên cường” trong Ánh Sáng Xuyên Vũ Trụ, tác phẩm điêu khắc về tượng Phật cao 8.2 mét.

    Tác phẩm được điêu khắc tại Việt Nam, sẽ xuất hiện giữa đường số 10th Avenue và số 30th Streets, khu High Line, New York, vào mùa Xuân năm nay. Thời gian trưng bày là 18 tháng.

    Theo Người-Việt

  • Rạng sáng 5.1 (giờ địa phương), lính cứu hỏa thành phố San Jose (bang California, Mỹ) đã nhận được thông báo về một vụ cháy lớn, nguy hiểm ở mức báo động cấp 3 ở chùa Duyên Giác, ngôi chùa lớn từng bị cháy hồi năm 2024.

    chay chua
    Lực lượng cứu hỏa đang nỗ lực chữa cháy tại chùa Duyên Giác. Ảnh: Sở Cứu hỏa San Jose

    Đài KRON4 hôm 5.1 dẫn thông tin từ Sở Cứu hỏa San Jose cho hay các đội cứu hỏa đã được triển khai vào 5 giờ 37 cùng ngày để ứng phó đám cháy ở chùa Duyên Giác, một ngôi chùa Phật giáo lớn của cộng đồng người Việt tại thành phố.

    Khi đến nơi, lực lượng chức năng phát hiện ngọn lửa đang cháy mạnh và lan rộng, buộc họ phải lập tức nâng mức ứng phó lên báo động cấp ba, tức mức cần thiết để khống chế đám cháy lớn. Họ phải tiến hành phong tỏa một số tuyến đường nhằm bảo đảm an toàn và phục vụ công tác cứu hộ.

    Lính cứu hỏa cho biết không có người bên trong chùa vào thời điểm hỏa hoạn bùng phát, và chưa ghi nhận trường hợp bị thương nào.

    Trong quá trình dập lửa, họ phát hiện một phần mái nhà bị sập, làm dấy lên lo ngại về mức độ an toàn kết cấu của công trình vốn chưa được phục hồi hoàn toàn sau vụ cháy lớn hồi năm 2024.

    Công ty điện lực Pacific Gas and Electric (PG&E) cũng xác nhận xảy ra sự cố mất điện bất ngờ cho những hộ dân gần khu vực bị cháy.

    Đến cuối buổi sáng cùng ngày, giới chức cứu hỏa cho hay đã tiến hành dọn dẹp hiện trường và mở lại các tuyến đường bị ảnh hưởng sau khi bảo đảm an toàn.

    Vụ cháy hôm 5.1 đánh dấu lần thứ hai xảy ra hỏa hoạn lớn ở chùa Duyên Giác trong chưa đầy 2 năm. Ngày 13.5.2024, một vụ cháy cấp ba cũng được ghi nhận, khiến ngôi chùa bị hư hại nghiêm trọng và buộc những người sống bên trong phải di dời ra ngoài.

    Trước khi bị cháy, chùa Duyên Giác là trung tâm tôn giáo và cộng đồng của các Phật tử người Việt ở San Jose và vùng Silicon Valley. Người Mỹ gốc Việt là một trong những cộng đồng gốc Á lớn nhất của hạt Santa Clara, bang California.

    Những ngôi chùa Phật giáo như chùa Duyên Giác không chỉ là nơi thờ phượng, mà còn đóng vai trò là trung tâm văn hóa, dạy tiếng Việt và các dịch vụ xã hội khác.

    Theo Thanh Niên

  • Anh Tyler Trần, cư dân Garden Grove, đi câu cá ở Newport Beach, California, hôm Thứ Tư, 24 Tháng Mười Hai, nhưng cho tới nay không thấy về nhà.

    cau ca mat tich 1
    Anh Tyler Trần đi câu cá ở Newport Beach từ hôm 24 Tháng Mười Hai chưa thấy về nhà. (Hình: Paris Lash Academy)

    Cho đến chiều Chủ Nhật, 28 Tháng Mười Hai, cô Rose Trần, em gái anh Tyler Trần, cho nhật báo Người Việt biết vẫn chưa có tin tức gì về anh.

    Cô Rose cho biết, anh Tyler Trần làm việc cho công ty PLA Nails/Paris Lash Academy (PLA) ở Reno, Nevada, và về Garden Grove thăm gia đình nhân dịp Giáng Sinh.

    Cô cho biết, khi sự việc xảy ra, cô có nhờ Linh Mục Phạm Ngọc Hùng, chánh xứ giáo xứ Huntington Beach (St. Bonaventure Catholic Church) đăng lên Facebook để mong mọi người giúp đỡ nếu có thông tin về anh trai mình.

    cau ca mat tich 1
    Anh Tyler Trần với các “chiến lợi phẩm” trong một lần câu cá. (Hình: Paris Lash Academy)

    Trong khi đó, trên trang web của mình, Paris Lash Academy thông báo như sau: “Xin chào cộng đồng PLA, chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của mọi người.

    Chúng tôi đang kêu gọi sự hỗ trợ của cộng đồng để tìm kiếm Tyler, một thành viên trong gia đình công ty PLA Nails/Paris Lash Academy (PLA) hiện đang mất tích tại Newport Beach. Xin vui lòng chia sẻ để giúp lan tỏa thông tin.

    Tyler là một phần vô cùng quan trọng của đội ngũ chúng tôi – đôi tay của anh ấy gần như chạm đến mọi thứ tại PLA. Anh là người xây dựng tất cả các booth của PLA từ trước đến nay, hỗ trợ bảo trì tòa nhà, và tạo ra rất nhiều công việc hậu trường cho PLA. Tyler đồng hành cùng chúng tôi từ năm 2020, và là người thân trong gia đình cô Michelle Nguyễn, chủ của PLA, hơn 20 năm. Anh được mọi người yêu thương rất nhiều, và chúng tôi đang làm tất cả những gì có thể để đưa anh ấy trở về nhà an toàn.

    Đặc điểm nhận dạng của Tyler:

    Tyler là người Việt Nam (Châu Á), cao khoảng 1m73 (5’8”), mắt nâu, tóc đen, dáng người thon/gầy, da ngăm.

    Vào sáng ngày 24 Tháng Mười Hai, khoảng 6 giờ sáng, Tyler đến khu vực Newport Beach, đậu xe gần một công viên và đi câu cá ven bờ trên khu vực bờ đá, có tên The Wedge. Chúng tôi mất liên lạc với anh ấy vào khoảng giữa trưa cùng ngày.

    Khoảng 7 giờ tối, thông qua định vị, chúng tôi tìm thấy đồ câu cá, điện thoại, và chìa khóa xe của Tyler tại khu vực này. Dù đã tìm kiếm rất kỹ, chúng tôi vẫn chưa thể tìm thấy anh.

    Một báo cáo mất tích đã được trình báo với cảnh sát. Lực lượng chức năng đã tìm kiếm bằng tàu thuyền vào tối 24 Tháng Mười Hai, và tiếp tục sang ngày 25 Tháng Mười Hai, với đội thợ lặn và trực thăng, tuy nhiên hiện vẫn chưa có thông tin hay cập nhật mới.

    Sáng hôm đó, sóng biển rất mạnh, và chúng tôi vô cùng lo lắng rằng anh ấy có thể đã bị sóng cuốn xuống nước, vì tất cả tư trang cá nhân đều được để lại.

    Chúng tôi tha thiết mong cộng đồng hoặc cư dân khu vực lân cận:

    - Nếu nhận thấy điều gì bất thường, hoặc

    - Nếu nhìn thấy một người đàn ông Châu Á ở khu vực này vào thời điểm đó, xin vui lòng liên lạc với chúng tôi.

    Xin gọi điện thoại hoặc nhắn tin cho cô Rose qua số 714- 331-0214 hoặc anh An qua số 714-757-4957.

    Chúng tôi rất biết ơn khi quý vị cung cấp bất cứ thông tin nào, dù nhỏ hay lớn. Cảm ơn quý vị dành thời gian đọc thông báo, sự tử tế, và sự ủng hộ của quý vị.”

    cau ca mat tich 1
    Trang Facebook của Linh Mục Phạm Ngọc Hùng (Vincent Phạm) đăng thông tin về anh Tyler Trần. (Hình: Facebook Vincent Pham)

    Một số trang Facebook khác cũng đăng lại thông báo của Paris Lash Academy về anh Tyler Trần.

    Newport Beach có khoảng 90,000 cư dân, là một trong những thành phố giàu có nhất Orange County và Hoa Kỳ. Thành phố cách Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại, chừng 20 phút lái xe về phía Nam.

    Thành phố có một cầu tàu và những bờ đá chắn sóng. Đây là nơi có nhiều người Việt đến câu cá.

    Newport Beach cũng có những bãi biển đẹp, nhà hàng cao cấp, nhiều tàu thuyền của cư dân, và là nơi nhiều người Việt ở Orange County và các tiểu bang khác thường đến chơi, ngắm cảnh, chụp hình…

    Ngoài ra, Newport Beach còn nổi tiếng với diễn hành “Christmas Boat Parade” hàng năm. Đây là một trong những diễn hành thuyền lâu dài nhất nước Mỹ, thu hút hơn 1 triệu du khách tới xem mỗi năm.

    Theo Người-Việt