trải nghiệm du học

  • Dùng 2 triệu nhân dân tệ của bố mẹ để đi du học, cô gái vỡ mộng khi về nước nhận việc với mức lương không đủ tiền ăn.

    Năm 2013, Xiao Xiao, ở thành phố Tế Nam, tốt nghiệp trung học và sang Australia du học. Bố là viên chức bình thường, mẹ là giáo viên trung học, để có tiền cho con gái sang Australia, gia đình cô phải bán đi ngôi nhà nhỏ bên hồ Daming. 

    Do kết quả học tập không xuất sắc, Xiao Xiao không vào được trường danh tiếng. Cô chọn học về truyền thông tại một trường cao đẳng. Sau khi ra trường, Xiao Xiao học tiếp thạc sĩ tại Đại học công nghệ Queensland.

    Trong 5 năm ở nước ngoài, học phí và chi phí sinh hoạt của Xiao Xiao tốn khoảng 2 triệu nhân dân tệ (gần 6,7 tỷ đồng). Mặc dù đây không phải con số quá lớn nhưng nó chênh lệch quá nhiều khi so với mức lương cô nhận khi về nước. Hiện cô đã nghỉ việc và tiếp tục đi học lên cao để chuẩn bị xin được việc tốt hơn. 

    Tất cả khác xa với những gì Xiao Xiao nghĩ ban đầu. Trong tưởng tượng của mình, khi trở về, cô sẽ là một nhà báo hàng đầu của một trang tin tức, viết nên những chương mới trong lịch sử báo chí, như niềm tin cô có khi lựa chọn nghề truyền thông. 

    Tuy nhiên thực tế là, dù ứng tuyển thành công vào một số đơn vị truyền thông, nhưng ở chỗ thứ nhất, cô làm việc chỉ hơn một tháng rồi xin nghỉ. Tại nơi thứ hai, cô thậm chí còn chưa được lĩnh lương. Mức lương sau khi du học về của cô là chưa đầy 2.000 nhân dân tệ (gần 6,8 triệu đồng).

    "Chính xác lương cơ bản của tôi được có 1.300 nhân dân tệ (hơn 4,4 triệu đồng)", Xiaoxiao nói trong nỗi chán chường. Số tiền này không đủ cho cô ăn uống.

    "Điều tôi không thể chịu nổi không phải là lương mà là bản thân công việc. Bởi lương có thể tăng về sau nhưng công việc thì không thấy tương lai. Ngày ngày, tôi ra ngoài với tiền bối để phỏng vấn những người vô vị và tôi không thể sử dụng những gì mình đã học", cô nói.

    "Mẹ nói sau khi hoàn thành chương trình tiến sĩ, tôi có thể vào một trường nào đó và đi dạy", Xiao kể. Tuy nhiên, ngay cả khi có suất vào đại học làm giảng viên, cô cũng không muốn. "Thực sự tôi vẫn muốn làm phóng viên và bước vào ngành truyền thông", Xiao Xiao nói với đôi mắt mở to xinh đẹp đầy vẻ thơ ngây. 

    Sự đánh đổi để đi du học

    Ngôi nhà bố mẹ Xiao bán năm 2012 để con đi du học có giá 700.000 nhân dân tệ, và nay giá của nó đã tăng vài lần. Xiao Xiao vẫn nhớ những lần vui đùa ở ngôi nhà đó thời nhỏ nhưng cô không hối tiếc vì đã đi du học.

    "Đầu tư vào việc đi du học không phải thứ có thể đo đếm bằng tiền. Nó thực sự đã mở rộng tư duy, giúp tôi học được nhiều kiến thức, gặp được nhiều giáo viên, bạn tốt. Kiến thức là vô giá", Xiao Xiao nói. 

    Theo Hayat, dù không tiếc khoảng thời gian ở nước ngoài, cô không thể hài lòng với tình trạng của mình khi quay về Trung Quốc, phần lớn xuất phát từ áp lực bên ngoài. Mặc dù bố mẹ thường xuyên nói rằng họ không dựa dẫm vào con gái khi cô quay về, cả hai thỉnh thoảng vẫn khiến cô cảm thấy như mình có lỗi.

    "Mẹ tôi nói đùa vài lần rằng tôi không biết mình đã dùng số tiền bà phải dành dụm cả đời. Tôi rất buồn và đã vài lần cãi nhau với mẹ. Về sau, tôi chuyển ra ngoài ở để đi học cho tiện", Xiao Xiao kể.

    Giờ cô thuê một phòng, cộng chi phí điện nước là 2.000 nhân dân tệ một tháng, và cũng do bố mẹ trả. Cô về nhà mỗi tuần một lần, mang theo quần áo bẩn để giặt nhờ.

    Về tương lai, Xiao Xiao nói cô vẫn khá hoang mang. "Rõ ràng việc đi học tiến sĩ dễ dàng hơn so với tìm việc. Tôi thấy tim mình trống rỗng và lòng rối bời", cô nói. 

    Hiện tại, cô ít khi liên lạc với các bạn từng đi du học như mình vì cảm thấy có khoảng cách với họ. "Một vài người cũng đang học lên cao như tôi, một số thì đã có công việc, vài người làm quản lý cho công ty gia đình khi quay về nước. Tôi không biết nói chuyện với họ về cuộc sống hiện nay của mình thế nào", Xiao Xiao kể.

    Cô cũng cảm thấy có chút cay đắng khi so với các bạn không đi du học. "Nhiều người đã đi làm và tôi cảm thấy họ rất chín chắn. Có người còn tự mua được ôtô", cô nói.

    Xiao Xiao cho biết, khi lên đường đi du học, cô được các bạn ngưỡng mộ. Bây giờ cô trở về, vẫn có nhiều người trầm trồ, ao ước. "Nhưng chính tôi lại thầm ghen tỵ với họ", cô bày tỏ.

    Dù vậy, cô vẫn tin là trong tương lai, cuộc sống của mình sẽ tốt hơn. "Thay đổi lớn nhất với tôi khi đi du học là về tính cách. Tôi không còn phụ thuộc vào bên ngoài. Nhiều vấn đề tôi thường tự giải quyết. Chương trình học ở nước ngoài khác biệt rất nhiều so với ở Trung Quốc, đặc biệt là về phương pháp học. Tôi đã gặt hái được nhiều lợi ích, nuôi dưỡng khả năng suy nghĩ độc lập và logic. Tôi nghĩ những điều này sẽ hữu ích cho công việc của mình sau này", Xiao nói. 

    Hiện tại, mỗi ngày cô thường tới trường từ 7 h sáng và quay về nhà trọ lúc 9h tối, tháng chỉ nghỉ 2 ngày. Mặc dù không tự tin mình là sau khi có bằng tiến sĩ mọi việc sẽ khá hơn, cô vẫn làm hết sức. "Dù tương lai thế nào, tôi cũng sẽ nỗ lực hết mình", cô nói. 

    Viethome (theo VnExpress)

  • Ngày càng có nhiều sinh viên Anh đi học xa nhà, và do đó, nhu cầu về chỗ ở cũng ngày càng gia tăng. Tuy nhiên, sinh viên Anh phải đối mặt với tình trạng giá thuê nhà leo thang.

    Trong thập kỷ qua, chi phí thuê nhà sinh viên ở Anh đã tăng 77%. Một báo cáo cũng chỉ ra rằng “giá ở khu nhà rẻ nhất tại các trường đại học thuộc Russell Group đã tăng trung bình 41% từ 2008 đến 2018, bất chấp việc giá bảo trì chỉ tăng nhẹ 13%.”

    Báo cáo còn nhận xét hồi 10 năm trước, sinh viên Đại học Cardiff có thể thuê được một căn phòng với giá 2,163 bảng nhưng giờ đây họ sẽ phải trả tối thiểu 3,824 bảng để sống trong khu nhà sinh viên, sau khi giá nhà tăng đến hơn 75%.

    Trong khi đó, sinh viên trường London School of Economics đã phải trả thêm 73% cho chi phí nhà ở và căn phòng rẻ nhất ở trường Đại học Queen Mary London tăng hơn 50%.

    Theo Liên đoàn Sinh viên Quốc gia (NUS), giá thuê nhà trung bình một sinh viên phải chi trả tương đương với 85% số tiền vay và học bổng tối đa mà họ có được.

    Báo cáo năm 2017/18 của tổ chức Nhà ở Sinh viên Cushman & Wakefield chỉ ra rằng 87% nhà ở sinh viên được cung cấp bởi phía tư nhân trong năm học 2017/18. Đây có thể coi là một điều đáng lo ngại với sinh viên vì các chuyên gia đã dự báo giá thuê nhà ở Anh sẽ còn tiếp tục tăng trong năm năm tới.

    Trong khi đó, dữ liệu từ hơn 90 trường đại học trên khắp nước Anh cho thấy số lượng sinh viên đang nợ tiền thuê nhà đã tăng 16%, trong khi số lượng sinh viên không được phép tiếp tục sống ở các khu ký túc xá hay bị hủy hợp đồng thuê nhà cũng gia tăng.

    Báo cáo cho biết thêm “97 sinh viên bị đuổi khỏi ký túc xá trong năm ngoái, tăng hơn gấp đôi so với con số 40 trong năm trước nữa. Khoảng 17,300 sinh viên đang sống ở các khu ký túc đại học đã nợ tiền thuê nhà trong năm vừa qua.”

    Giá thuê nhà sinh viên tăng cao ở Anh càng tăng thêm áp lực và căng thẳng cho giới sinh viên. Hệ quả là sinh viên có thể ngày càng trở nên phụ thuộc vào cha mẹ, hoặc phải chọn làm thêm giờ trong khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường để có thể chi trả các chi phí. Điều này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm sinh lý của họ.

    VietHome (Theo Study International)

     

     

  • Giáng sinh là dịp mọi người nghỉ ngơi bên gia đình, các cửa hàng, quán ăn thường thiếu nhân viên phục vụ. Du học sinh làm thêm thường được trả lương cao gấp đôi ngày thường.

    Với những người khác có lẽ đây sẽ là một quãng thời gian ngọt ngào, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình, bạn bè hoặc người thân. Nhưng đối với du học sinh đó là quãng thời gian có thể kiếm tiền, trang trải cho cuộc sống sinh viên của họ.

    Có lẽ, họ nghĩ rằng thôi thì cố gắng cho một hai ngày thôi, sau đó trong tháng này mình có thể an nhàn rồi, không phải lo lắng từ giờ đến cuối tháng nữa.

    Noel thì có là gì đâu cơ chứ, cũng là một ngày bình thường, mà ngày này còn có thể giúp cho mình có thể kiếm được gấp đôi số tiền lương, là cơ hội để kiếm tiền trang trải cuộc sống, rèn luyện kỹ năng mềm, mở rộng mối quan hệ và có những trải nghiệm thú vị nơi đất khách. Đây là một việc tốt chứ đâu có phải chuyện gì đâu mà phải buồn bã đến vậy.

    Chỉ với việc đơn giản như phục vụ bàn, giao hàng…, bạn trẻ có thể kiếm 15 USD – 20 USD mỗi giờ. Số tiền này cao hơn rất nhiều vào mùa Noel.

    Lương tăng gấp đôi

    Nguyễn Đức Tài, sinh viên Đại học Dongshin, Hàn Quốc, cho biết bạn đang làm việc tại quán thịt nướng. Dịp này, quán rất đông khách và cần nhiều người phục vụ.

     

    Đầu bếp Tuấn Anh tại chỗ làm của mình. Ảnh: H.Đ.

    “Lương làm thêm ngày thường của mình từ 1.000 USD đến 1.400 USD/tháng. Mùa Noel, quán trả từ 80 USD – 100 USD/giờ, tùy thời gian làm việc”, Tài cho hay.

    Nhiều bạn cũng đồng ý rằng, lương một ngày Noel bằng lương cả một tuần rồi thì việc gì không làm.

    Tại Australia, mùa Giáng sinh, thời tiết lại nắng ấm và được xem là mùa du lịch trong năm. Hầu hết trường học cho sinh viên nghỉ 3 đến 4 tháng. Nhiều doanh nghiệp, cửa hàng trả lương gấp đôi, thưởng quà tết để lôi kéo du học sinh đi làm.

    Những công việc phổ biến của du học sinh Việt là làm nhân viên trong nhà hàng, quán cà phê, bánh mỳ, làm móng, phụ việc cho cửa hàng ở chợ, dọn vệ sinh văn phòng, khu vực công cộng hay nhà dân…

    Dịp Giáng sinh cũng là mùa thu hoạch hoa quả, du học sinh có thể làm việc cắt tỉa, thu hoạch trái cây ở nông trại.

    Nguyễn Khắc Hiếu – học viên thạc sĩ ngành Kinh doanh quốc tế tại Đại học Central Queensland, Australia – cho hay bạn nhận chuyển hàng cho quán pizza và rửa ôtô. Mỗi tuần, Hiếu làm khoảng 30 tiếng trong 4 đến 5 ngày.

    Chàng trai cho biết hầu hết công ty, cửa hàng tại Australia sẽ tăng lương gấp đôi, gấp rưỡi và thưởng rất lớn cho du học sinh đi làm thời điểm này. Tuy nhiên, các doanh nghiệp cũng yêu cầu cao về năng suất làm việc.

    Nhiều người bị “vắt sức” vì khối lượng công việc lớn. Đức Tài tâm sự có hôm đi làm về, hai chân như không còn cảm giác vì chạy và đi quá nhiều.

    Thôi thì cố gắng một ngày, chỉ một ngày thôi mà.

    NOEL thì không phải là không có chút chạnh lòng, nhìn người người, nhà nhà người ta quây quần, tay trong tay cũng sẽ cảm thấy tủi thân lắm chứ.

    Bạn Kim Anh du học sinh tại một cửa hàng tiện lợi tại Hàn Quốc cho biết: “Nhìn thấy những cặp đôi hạnh phúc, tay nắm chặt tay cũng thấy có chút chạnh lòng. Người yêu mình ngày này cũng đang cố gắng ‘cày cuốc” để có thêm thu nhập. Cuối ngày đến, chúng mình facetime, dành cho nhau những lời nói động viên, trò chuyện, như thế là đủ ấm áp rồi. Không cần gì cao sang”.

    Bạn Hồng Nhung du học sinh tại Nhật Bản – làm thêm tại một nhà hàng ở Nhật Bản trải lòng: ” Có một gia đình người Nhật đặt bàn cho bốn người, mình được phụ trách chính cho phục vụ cho bàn này. Độ tuổi của họ chắc cũng tựa tựa như bố mẹ mình, mình cũng có đứa em trai như vậy. Nhìn thấy bữa cơm giáng sinh ấm cúng, đoàn viên của họ, bất giác nhớ đến bố mẹ, em trai ở Việt Nam mà không khỏi chạnh lòng.”

    Thôi thì cố gắng, hãy nhìn vào tương lai. Nhất định sau này, chúng ta cũng ngồi được ở những nhà hàng như thế, tận hưởng cho mình trọn một ngày giáng sinh đầm ấm, hạnh phúc, vui vẻ với những người thân yêu.

    Bởi du học sinh, chúng ta đều là những siêu nhân !

    Viethome (sưu tầm)

  • Trong khi giới trẻ chúng ta đang băn khoăn chọn lựa giữa một tình yêu trong sáng – đồng nghĩa với ‘kiềm chế’ và ‘phóng khoáng – xả láng’, thì ở châu Âu, những bạn trẻ yêu nhau quan niệm về vấn đề này như thế nào?

    Thấy hai người bạn Pháp đang yêu nhau ôm hôn nồng thắm trước mặt, tôi… tủi thân quay đi chỗ khác. Một thằng bạn người Thụy điển bật cười: ’Sao mày sợ nhìn người ta hôn nhau vậy?’. Tôi kể ở Việt nam hiếm khi người ta thấy ai ôm nhau, cùng lắm chỉ… nhìn lén. Những người yêu nhau có thể nắm tay đi ngoài đường hoặc ôm ‘eo ếch’ khi chở nhau bằng xe máy và chỉ như thế thôi. Vợ chồng cưới rồi còn không dám ôm ấp nhau trước bàn dân thiên hạ nữa là…

    Nghe đến đây, những người bạn ngoại quốc ngơ ngác: ‘Vợ chồng cưới rồi và những người chưa cưới thì có gì khác?’. Khác chứ, cưới rồi thì được mọi người công nhận quyền… biết về cơ thể đối phương, còn chưa cưới mà xà nẹo sẽ bị nghi ngờ: ’Trước mặt mọi người mà còn bám nhau như sam, huống hồ khi không có ai thì chắc tới bến luôn rồi!’. Họ ‘à’ lên thú vị: ’Ô là la, ở Việt nam còn chuyện không cho ngủ với nhau trước hôn nhân sao? Giống bên châu Âu thời… bà ngoại tụi tao rồi’.

    Người phương Tây cho rằng chuyện bắt phải giữ trinh tiết cho tới hôn nhân của người phương Đông là cách… đàn áp phụ nữ từ thời phong kiến và không công bằng. Đàn ông không có cách chi kiểm tra được ‘còn hay mất’ thì phải biết lượng thứ cho người phụ nữ.

    Tôi giải thích truyền thống dân tộc muốn cô dâu còn trong trắng cho tới đêm tân hôn để chứng tỏ tình yêu là duy nhất, là vĩnh cửu, người con gái chỉ trao món quà quý nhất của mình cho một và chỉ một người đàn ông trong cuộc đời mình mà thôi. Bởi thế, ở Việt nam mới định giá ‘cái đó’ là ‘ngàn vàng’. Mấy anh bạn Pháp, Hà Lan, Thụy Điển cười sặc sụa ‘Chúa ơi! Mắc quá’ nhưng chỉ mươi phút sau, tất cả bọn họ khá trầm ngâm.

    Anh bạn Thụy điển nói nước Anh có tỉ lệ thanh niên tự tử cao nhất thế giới. Giới trẻ đã sớm có được tất cả những gì họ muốn – kể cả tình dục – nên họ không còn mục đích gì nữa. Phần lớn những người trẻ không tin có một tình yêu lớn bởi họ không phải trải qua thử thách. Chỉ cần gặp nhau, thấy ‘kết’ là rủ nhau đi uống một ly hay vào sàn nhảy, sau đó cùng… lên giường.

    Hai, ba năm trở lại đây, người ta đang hô hào nên kéo dài thời gian hò hẹn để tìm kiếm chút lãng mạn. Tưởng lạc điệu, không ngờ giới trẻ ủng hộ trên mức nhiệt tình. Một linh mục người Pháp cũng cho tôi biết, ngày càng đông số bạn trẻ yêu nhau tìm đến xin ông những lời khuyên. Họ nhận thấy tình yêu không thiêng liêng nữa nếu ‘chuyện đó’ quá dễ dàng.

    Theo đạo Công giáo, đám cưới là lúc Chúa ban bí tích hôn phối để đêm tân hôn là thời điểm để hai người yêu nhau trao tặng cho nhau món quà quí giá nhất. Nhưng ngày nay, lễ cưới trong nhà thờ chỉ mang tính hình thức, vì có còn cô dâu nào để dành ‘quà’ đâu. Tuy vậy vị linh mục cũng cho rằng số người còn ‘giữ’ được chiếm tỉ lệ xấp xỉ … 4.9%. Nhưng con số này sẽ tăng dần lên. Ngoài ra, ai đã từng trải thì cố gắng làm cho tình yêu cao thượng hơn, giảm tối đa những đòi hỏi về ‘se.x’.

    Sang Đức, trong một thời gian ngắn ngủi bốn ngày, tôi gặp đôi bạn trẻ. Chirstine cho biết, xu hướng hiện nay các cô gái Đức không cho phép bạn trai mình ăn trái cấm quá sớm, họ cố gắng duy trì tình yêu trong giai đoạn trong sáng càng lâu càng tốt để thử thách người yêu. Cho tới khi thấy xứng đáng, họ mới trao cho bạn trai mình món quà vô giá để chứng minh tình yêu.

    Anh Marc năm nay 27 tuổi đồng ý: ’Nếu chờ cho tới hôn nhân thì khó quá vì giới trẻ ngày càng có nhiều việc để hoàn thành trước đó như học hành, sự nghiệp, tham vọng bản thân… Chúng tôi vẫn sống chung trước đám cưới nhưng chỉ làm thế khi cảm thấy người kia thực sự là một nửa của mình’.

    Trên chuyến tàu từ Ý về Lyon (Pháp), tôi ngồi cùng toa với Anna Maria, một nữ sinh viên Ý học khoa môi trường, năm nay 22 tuổi. Anna nói đã yêu được hai năm và cùng thuê phòng sống chung cùng với chàng trai để tiết kiệm tiền. Thế nhưng giữa bạn và người yêu vẫn… chưa đi xa hơn những nụ hôn. Anna rất hãnh diện về điều này nhưng bạn bè họ không ai tin, hai kẻ yêu nhau sống cùng phòng mà không ‘cho và nhận’ kể cũng khó, và bạn bè cho hai đứa là khùng, không tin chúng tôi còn trong sáng – Anna cười – Nhưng đó là sự thật. Hè năm nay, chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới ở nhà thờ dù vẫn đang đi học. Đám cưới nhỏ thôi vì cả hai không có tiền, những đã đến lúc cần thiết’.

    Khi tôi hỏi vì sao đang sống ở Ý nơi người ta không quan trọng chuyện trinh tiết mà Anna cố ‘giữ’ làm chi thì cô bạn xinh xắn giải thích: ‘Thật ra bây giờ nhiều bạn trẻ muốn được như chúng tôi, tuy nhiên họ không đủ nghị lực. Tôi quyết tâm mình phải còn trong trắng cho đến đêm tân hôn. Người ta làm không được mà mình làm được mới hay!’.

    Melisa – Nữ sinh viên đến từ Hà lan cho biết thêm: Xu hướng thanh niên châu Âu ngày nay là muốn quay về những giá trị truyền thống. Phương pháp ngừa thai theo cách tính chu kì rụng trứng được áp dụng để người đàn ông biết kiềm chế và chứng minh rằng ‘Tình yêu không phải chỉ là chuyện xác thịt’.

    Một điều khá thú vị, các chàng trai phương Tây rất ủng hộ các bạn gái của mình và đầy thiện ý hợp tác cùng nhau quay về những giá trị đẹp đẽ cao thượng của tình yêu. Hy vọng các bạn trẻ ở Việt nam đang tin tưởng vào triết lý ‘dâng hiến là cách tuyệt vời chứng tỏ tình yêu hiện đại’ sẽ có chút thay đổi khi đọc những ghi chép này.

     Viethome (tổng hợp)

  • Viện lý do nghèo để biện minh cho hành vi vi phạm pháp luật của mình là điều không thể chấp nhận được. Tuy nhiên ở Việt Nam nhiều người còn tư tưởng này. Điển hình qua những vụ dẹp vỉa hè, lấn chiếm lòng lề người, người ta lại thét lên: Vì nghèo tôi mới phải làm thế…

    Đâu đó trong cuộc sống chúng ta vẫn gặp người đi bộ sang đường không đúng luật. Vài người chạy xe đạp, xe máy cũ vô tư chạy ngược chiều, vượt đèn đỏ, chở hàng cồng kềnh… Tất nhiên khi bị bắt họ sẽ đưa ra lý do nghèo để nguỵ biện cho hành động đó. Một số anh hùng bàn phím cũng hùa theo. Họ tung lên mạng hình ảnh bắt bớ với những lời lẽ không hay về lực lượng thi hành công vụ, mặc dù lực lượng công vụ đang làm đúng nhiệm vụ của họ.

    Hãy cùng theo dõi câu chuyện được chia sẻ trên mạng xã hội. Chuyện về một nữ du học sinh Việt Nam viện cớ vì nghèo để trốn vé tàu xe… Xem ở bên trời Tây cô ấy nhận được kết quả đắng cỡ nào.

    Bài học về sự dối trá

    Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp.

    Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm.

    Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.

    Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.

    Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.

    Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.

    Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm”.

    “Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?”

    “Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé”.

    “Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?”

    “Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa”.

    “Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ”.

    “Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi”.

    “Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà”.

    “Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu”.

    Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

    Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.

    Viethome (sưu tầm)