• Giữa lúc dịch covid-19 lan tràn, bộ phim "The Flu" (Đại dịch cúm) của Hàn Quốc được quan tâm trở lại.

    Cả thế giới đang phải đương đầu với sự lan tràn của virus corona gây viêm đường hô hấp cấp dẫn tới tử vong nhanh chóng. Dịch bệnh khiến nửa dân số thế giới phải cách ly để tránh lây lan virus chết người.

    Giữa bối cảnh đó, bộ phim "The Flu" (Đại dịch cúm) của điện ảnh Hàn Quốc bất ngờ gây sốt trở thành, trở thành từ khoá tìm kiếm hot cũng như được các mọt phim tìm xem lại bởi có nội dung khá tương đồng với hoàn cảnh hiện tại.

    'Đại dịch cúm' cho thấy mối nguy hiểm của bệnh lây lan qua đường hô hấp khi người bệnh ho hay hắt hơi, cũng khá giống với cách lây nhiễm của virus corona hiện nay. Phim bắt đầu với một nhóm người nhập cư trái phép lẩn trốn trong một chiếc xe container chở hàng và điểm đến của họ là Hàn Quốc. Điều tồi tệ nhất là trong số đó có một người đang mang trong mình một loại virus có khả năng gây tử vong đi kèm với tốc độ lây lan chóng mặt.

    0 dai dich cum 1
    "The Flu" (Đại dịch cúm) được ra mắt năm 2013 và là một trong những bộ phim thành công nhất về doanh thu của màn ảnh xứ kim chi năm đó.

    Khi đến được Bundang, khu ngoại ô giàu có của Seoul, Byung-Ki (Lee Hee-Joon) và Byoung-Woo (Lee Sang-Yeo) mở thùng xe tải, họ nhanh chóng phát hiện ra rằng tất cả các thành viên trên chuyến xe đó đã chết, người duy nhất còn sống sót cũng đã bị nhiễm virus chết người H5N1.

    Sau khi trốn thoát, anh ta và ngay cả anh em nhà Byung-Ki đã nhanh chóng lây lan dịch bệnh đáng sợ cho những người dân ở khu vực lân cận. Với tỉ lệ lên tới 2000 ca nhiễm mỗi giờ cùng với những ca tử vong liên tiếp của các nạn nhân 36 tiếng đồng hồ sau khi mắc bệnh, đại dịch này đã đẩy cả thành phố vào một tình trạng hoang mang bởi không có thuốc chữa trị cho bệnh dịch này.

    0 dai dich cum 1
    'Đại dịch cúm' chọn tagline là: "Cái chết có trong không khí bạn thở".

    Tất cả các bệnh viện trong thành phố đang báo cáo các trường hợp lây nhiễm, số người tử vong gia tăng, thành phố phải bị đóng cửa ngay lập tức. Không có một liệu pháp nào để chữa trị và e sợ rằng đại dịch sẽ lan rộng ra khắp đất nước, thậm chí ra cả thế giới, chính phủ đã phải ban bố tình trạng khẩn cấp tại Bundang. Thành phố với hơn nửa triệu dân nằm cách thủ đô Seoul khoảng 19 km này bị phong toả và có nguy cơ buộc phải tiêu hủy. 

    Trong khi mọi người phải vật lộn đấu tranh trong tuyệt vọng để có thể sống sót, bác sĩ chuyên gia về bệnh truyền nhiễm In-Hye (Soo Ae) và nhân viên cứu nạn Ji-Goo (Jang Hyuk) buộc phải đi vào khu vực cách ly nhằm nghiên cứu tìm ra một loại vắc-xin điều trị chứng bệnh khủng khiếp này để cứu lấy các bệnh nhân, trong đó có cả cô con gái Mirre (Park Min-Ha) mà In-Hye nhất mực yêu thương.

    0 dai dich cum 1
    Người người phải đeo khẩu trang vì mầm bệnh lây truyền qua đường hô hấp.

    Nhịp phim nhanh, hồi hộp, tình tiết dồn dập khiến khán giả bị cuốn theo từ đầu tới cuối. Hình ảnh xác người chất đống, người người phải đeo khẩu trang và trợ thở oxy, bỏ chạy khỏi thành phố để thoát thân hay những cuộc chia lìa không mong muốn khiến người xem ám ảnh.  Đặc biệt mạch phim khiến khán giả luôn phải hồi hộp dõi theo diễn biến của dịch bệnh và cầu mong cho bác sĩ In-Hye nhanh chóng tìm ra thuốc để cứu con gái cũng như người dân trong thành phố trước khi tất cả đều bị thiêu sống để tránh dịch bệnh lan tràn.

    Rất nhiều khán giả nhận xét họ thấy rùng mình khi xem 'Đại dịch cúm' và có cảm giác như bộ phim vừa được làm lấy ý tưởng từ thực tại. Và họ mong cũng giống như bộ phim, cuối cùng vaccine cũng được nhanh chóng tìm ra và lệnh phong toả được gỡ bỏ, cuộc sống trở lại bình thường khi dịch bệnh nguy hiểm đi qua.

    Theo Vietnamnet

  • Cung điện Clarence House cho biết Thái tử Charles đã cho kết quả xét nghiệm dương tính với virus corona.

    Tuy vậy, Thái tử nay 71 tuổi, chỉ xuất hiện các triệu chứng nhẹ và ''sức khỏe vẫn trong tình trạng tốt'', người phát ngôn của cung điện nói. 

    Công nương Camilla 72 tuổi, cũng được xét nghiệm nhưng may mắn không nhiễm bệnh. 

    Thái tử và Công nương hiện đang tự cách ly ở Balmoral, Thái tử đã làm việc tại gia trong vài ngày trở lại đây. 

    Thông báo chính thức có đoạn: ''Theo hướng dẫn của chính phủ và các lời khuyên y tế, Thái tử và Công nương đang tự cách ly tại gia ở Scotland. Việc xét nghiệm do đơn vị NHS ở Aberdeenshire tiến hành, đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn xét nghiệm chính xác. Hiện vẫn chưa xác định được Thái tử đã nhiễm virus từ ai vì Ngài đã tiếp xúc với rất nhiều người khi thực hiện nhiệm vụ hoàng gia trong suốt những tuần qua''.

    Trước đó, một báo cáo cho biết một nhân viên ở điện Buckingham đã bị nhiễm virus. Chưa rõ người này có tiếp xúc gần với Nữ hoàng Anh hay bất cứ thành viên hoàng gia nào hay không.

    Cung điện có tới 500 nhân viên, giống như bất kỳ văn phòng công sở nào khác, sẽ thật khó hình dung nếu virus lây lan ở đây. 

    Đại diện cung điện không bình luận về vấn đề này, nhưng cho biết đã hành động theo yêu cầu của chính phủ để bảo vệ nhân viên và những người liên quan.

    Hiện, Hoàng tế Philip và Nữ hoàng Anh đã tạm lánh tại Cung điện Windsor cho qua mùa dịch. 

    Theo ý kiến tham khảo từ Chính phủ, một số sự kiện công cộng với số lượng lớn người tham dự có sự góp mặt của Nữ hoàng Anh và các thành viên khác của hoàng gia trong những tháng tới sẽ bị hủy hoặc hoãn lại. Ba bữa tiệc vườn do Nữ hoàng Anh chủ trì thường được tổ chức tại Cung điện Buckingham vào tháng 5 sẽ không diễn ra.

    Ngoài ra, những vị khách đã được mời đến các bữa tiệc vườn này sẽ được mời tham dự vào năm 2021. Hai bữa tiệc vườn được tổ chức thêm dành cho Not Forgotten Association và tổ chức National Trust cũng sẽ không diễn ra. Những buổi lễ phong tước sẽ được sắp xếp lại lịch để tổ chức vào ngày khác.

    Vào hồi đầu tháng 3, Hoàng tử William từng nói đùa rằng mình và phu nhân Kate đang phát tán virus corona trong chuyến thăm Ireland khi nước này xác nhận 4 ca nhiễm mới trong cùng ngày.

    Trò chuyện với các nhân viên cấp cứu tại buổi tiệc chiêu đãi do đại sứ Anh tổ chức tại nhà máy bia Guinness vào tối 3/3, Hoàng tử William nói: "Tôi cá mọi người đều nghĩ rằng: 'Tôi bị nhiễm virus corona, tôi sắp chết rồi', còn các bạn thì cho rằng 'Không, bạn chỉ bị cảm cúm thôi'".

    "Hiện tại virus corona có vẻ khá kịch tính nhỉ? Mọi người nghĩ có phải truyền thông hơi thổi phồng nó lên không?", Reuters dẫn lời Hoàng tử William.

    "Nhân tiện, Công tước và Nữ công tước xứ Cambridge đang lây lan virus corona! Xin lỗi!", Hoàng tử William nói đùa tại sự kiện này. "Chúng tôi rất chú ý đến điều đó, vì vậy hãy cho chúng tôi biết nếu chúng tôi cần dừng lại!".

    Viethome (theo BBC)

  • “Đeo khẩu trang đồng nghĩa với bị bệnh, mà bị bệnh thì nên ở nhà, đừng ra ngoài đường lây lan cho người khác…”. Đó là lần đầu tiên Hoa biết đến sự kỳ thị thói quen đeo khẩu trang của mình.  

    "Ngày 8/3, khi dịch COVID-19 bùng phát tại Anh thì người Anh vẫn đổ ra đường, dạo chơi, sưởi nắng, hầu hết không ai đeo khẩu trang cả. Nếu bạn làm điều ngược lại thì chắc chắn bạn sẽ gặp cái nhìn kỳ lạ từ họ" - Quỳnh Hoa Nguyễn (24 tuổi, du học sinh tại Anh) chia sẻ.

    Một năm theo học thạc sĩ tại Đại học Bournemouth (Anh), chưa bao giờ Quỳnh Hoa lại rơi vào tình trạng hoảng loạn, bất lực khi chứng kiến số ca nhiễm COVID-19 tăng liên tục, nhưng những người Hoa gặp hầu như không một ai đeo khẩu trang ra đường.

    Nhiều người châu Á chịu cái nhìn tò mò ở châu Âu. Ảnh: Reuters.

    "Chúng tôi chỉ có thể dùng khăn vải bịt mặt lại khi quá hoảng loạn…"

    Vào ngày 11/3, WHO đưa ra tuyên bố chính thức, xem dịch viêm phổi do viurs corona mới (Covid-19) là đại dịch toàn cầu, mức độ lây lan hơn 100 quốc gia trên thế giới. Vương quốc Anh đã ghi nhận 456 ca nhiễm, trong đó có 8 ca tử vong.

    Trước sự lây lan mạnh của đại dịch COVID-19, nhiều du học sinh Việt Nam tại Anh như Quỳnh Hoa không khỏi lo lắng, đặc biệt trước "cái nhìn kỳ lạ", giống như sự kỳ thị từ chiếc khẩu trang.

    Quỳnh Hoa nhớ lại, ngày đầu tháng 2, cô mắc phải một đợt cảm cúm nhẹ. Lúc bấy giờ, với suy nghĩ nhằm tránh lây lan cho lớp học, Hoa đeo chiếc khẩu trang đến trường. Thế nhưng, khi vừa bước chân lên xe buýt, cô đã nhận rất nhiều sự chú ý, tò mò từ xung quanh.

    "Đeo khẩu trang đồng nghĩa với bị bệnh, mà bị bệnh thì nên ở nhà, đừng ra ngoài đường mà lây lan cho người khác…", một bạn học chung đã thẳng thắn nói với Hoa. Đó là lần đầu tiên Hoa biết đến sự kỳ thị khi ai đó đeo khẩu trang.

    Một vài sinh viên ở châu Âu và Mỹ đeo khẩu trang đến lớp học. Ảnh: Reuters.

    Ngày 8/3, khi dịch COVID-19 bắt đầu bùng phát tại Anh, Hoa bảo nhiều du học sinh châu Á đã rơi vào tình trạng hoảng loạn. Tất cả họ đều mong muốn được đeo khẩu trang ra ngoài đường. Thế nhưng, đổi lại, họ chịu nhiều cái nhìn dò xét từ mọi người xung quanh.

    "Họ không tới mức sẽ kỳ thị, xem xét bạn chằm chằm hay đánh đạp gì bạn, nhưng người bên này vẫn có cái tâm lý lạ lẫm với thói quen đó nên luôn nhìn bạn…" - Quỳnh Hoa chia sẻ.

    Từ đó, Hoa chấp nhận chuyện lo sợ và hạn chế không đeo khẩu trang. Cô chỉ sử dụng nó khi quá hoảng loạn vì ở giữa đám đông lớn, hoặc chen lấn mua thực phẩm ở siêu thị. Còn lại, Hoa chỉ có thể dùng một miếng khăn che lên mặt với mong muốn giữ vững tâm lý.

    Gạo, khăn giấy, nước rửa tay,... đều đã cháy hàng từ rất lâu. Ảnh: NVCC.
    Các địa điểm du lịch nổi tiếng được yêu cầu đóng cửa vì lo ngại khách mang theo virus. Ảnh: Getty.

    "Chiếc khăn không có khả năng chống lây nhiễm virus, nó chỉ khiến mình cảm thấy ít lo sợ hơn. Gần đây, vẫn có vài người châu Á liều mình đeo khẩu trang, nên mình cũng đủ can đảm để đeo ra khỏi nhà. Nhưng hôm qua, khi lên xe buýt, một người phụ nữ đã nhìn mình rất kỹ. Đến trường, mình lại phải bỏ chiếc khẩu trang ấy ra ngoài…" .

    Hằng ngày, mỗi lần đọc thông tin trên mạng xã hội, Hoa lại càng thêm hoang mang. Đặc biệt, sau khi tình cờ xem được một video người châu Á đeo khẩu trang bị hành hung tại nước ngoài, Hoa đã không khỏi đau xót. Cô đã xin nghỉ việc tại cửa hàng, mặc ông chủ cho cô đeo khẩu trang và uống trà nóng nếu như có cảm giác sợ dịch.

    "Các hoạt động tại London vẫn diễn ra bình thường. Gần đây, khi nước Anh vào mùa nắng ấm hơn, người ta còn đổ ra đường vui chơi, sưởi nắng nhiều hơn. Gần như không ai đeo khẩu trang hay có biện pháp phòng dịch nào cả nên càng làm mình thêm lo sợ…" - Quỳnh Hoa chia sẻ.

    "Trường đã có ca nhiễm, nhưng chúng tôi vẫn không được nghỉ hay tự ý bỏ về nước…"

    Trước tình hình COVID-19 bùng phát mạnh mẽ, rất nhiều du học sinh Việt Nam lựa chọn phương án trở về nước. Hoa đã cố gắng liên hệ phía nhà trường, thế nhưng, lý do trở về nước vì dịch của Hoa nhanh chóng bị bác bỏ, mặc dù lúc ấy tại trường đã có sinh viên nhiễm COVID-19.

    "Trên mạng đưa rất nhiều thông tin tiêu cực, nhà trường đã khử trùng, cho sinh viên bị nhiễm cách ly tại nhà, nhưng mỗi ngày phải đến trường với tâm trạng lo sợ khiến mình buồn vô cùng. Mình chỉ mong muốn được trở về Việt Nam…".

    Rất nhiều người Việt tại nước ngoài lo ngại vì tốc độ lây lan nhanh của đại dịch COVID-19. Ảnh: Sputnik.

    Hoa đã mua thức ăn dự trữ, cùng 2 người Việt khác chọn biện pháp cách ly tại nhà. Thế nhưng, gạo, giấy vệ sinh, khẩu trang, nước rửa tay,… tại các cửa hàng, siêu thị thì đều đã hết sạch từ khi công bố dịch.

    Đầu tuần, cô đã chấp nhận bỏ một vài buổi học, song việc này không thể trì hoãn thêm được nữa. Ngày mai, Hoa vẫn phải tiếp tục đến trường trong nơm nớp lo sợ.

    Hôm qua, trong cuộc gọi về Việt Nam, cô gái trẻ đã không ngừng khóc khi nghe mẹ khuyên: "Bỏ hết mọi thứ, chỉ cần con về nước…". Nhưng Hoa không thể làm được.

    Thức ăn được dự trữ. Ảnh: NVCC.
    Hầu hết tất cả nhu yếu phẩm đều đã cháy hàng. Ảnh: NVCC.

    Hai mẹ con Hoa đã chấp nhận trường hợp xấu nhất sẽ xảy đến. Mẹ Hoa liên hệ với nhiều bác sĩ tại Việt Nam, và trong trường hợp Hoa nhiễm COVID-19, cô sẽ tự cách ly và chữa trị online thông qua hướng dẫn của họ.

    "Hôm nay khi tiễn một người chị cùng nhà trở về Việt Nam, mình vẫn còn suy nghĩ có thật sự sẽ không bao giờ hối hận vì quyết định ở lại này…" - Hoa kể.

    Hành lý đã gói sẵn sàng, nhưng Hoa không thể về Việt Nam vì lịch học. Ảnh: NVCC.

    Ngoài đường, hiện tại, mọi người đã bắt đầu biết phòng tránh, đeo khẩu trang nhiều hơn, điều đó làm Hoa thêm hy vọng. Hoa hy vọng đại dịch COVID-19 sẽ mau chóng được kiểm soát. Hằng ngày, cô vẫn cập nhật tình hình dịch bệnh, chuẩn bị đầy đủ nhu yếu phẩm cho tình trạng cấp thiết.

    "Mình nghĩ mỗi người nên chọn lọc thông tin để đọc, hết sức bình tĩnh và tin tưởng vào Chính Phủ. Thực sự sự hoảng loản chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi…", Hoa bày tỏ.

    *Tên nhân vật thay đổi.

    Theo Trí Thức Trẻ

  • Chính quyền Nigeria đang cảnh báo về một dịch bệnh lạ khiến 15 người tử vong và cả trăm người nhiễm bệnh chỉ trong vòng chưa đầy một tuần.

    Dịch bệnh lạ đã khiến 15 người tử vong tại Nigeria. Ảnh chụp màn hình The News Nigeria

    Theo tờ Daily Post, dịch bệnh lạ gây ra các triệu chứng như nôn mửa, sưng phù và tiêu chảy, được ghi nhận lần đầu tiên vào cuối tháng 1 tại bang Benue, đông nam thủ đô Abuja của Nigeria.

    Tính đến ngày 3.2, số người nhiễm bệnh đã tăng lên thành 104 người, trong đó có một số người tử vong sau 48 giờ nhiễm bệnh, theo thượng nghị sĩ Abba Moro.

    Thượng viện Nigeria đã thông qua nghị quyết yêu cầu Bộ Y tế điều động chuyên gia đến tâm dịch để tìm hiểu nguyên nhân. Nghị quyết cũng quy định Trung tâm Kiểm soát dịch bệnh Nigeria (NCDC) thành lập các biện pháp ngăn ngừa lây lan.

    Trong cuộc họp báo cuối tuần trước, Bộ trưởng Y tế Osagie Ehanire nói dịch bệnh lạ có thể không phải là Ebola hay sốt Lassa, hai loại dịch chết người từng bùng phát tại Tây Phi, và cũng không giống với virus Corona mới (nCoV) gây viêm phổi tại Trung Quốc.

    Ông Ehanire cho biết NCDC đang triển khai chiến dịch ứng phó khẩn cấp tại vùng bị ảnh hưởng. Một số quan chức nghi ngờ các hóa chất dùng trong việc đánh bắt cá có thể là nguyên nhân gây bệnh.

    Hiện tại, nhiều bang ở Nigeria đang bùng phát dịch sốt Lassa khiến hàng chục người tử vong. Dịch này do virus Lassa lây lan từ chuột sang và một số trường hợp có triệu chứng như sốt rét.

    Tờ The Guardian (Nigeria) ngày 11.2 dẫn lời Chủ tịch Viện hàn lâm khoa học Nigeria K. Mosto Onuoha kêu gọi chính quyền tuyên bố dịch sốt Lassa là tình trang khẩn cấp quốc gia nhằm có biện pháp đối phó.

    Theo Thanh Niên

  • Trong khi sự bùng phát chủng mới của virus Corona là "tình trạng khẩn cấp y tế toàn cầu" khiến thế giới đặc biệt quan tâm, vào 100 năm trước, dịch cúm Tây Ban Nha cũng trở thành đại dịch khủng khiếp khiến 500 triệu người (1/3 dân số thế giới vào thời điểm ấy) nhiễm bệnh, 50-100 triệu người chết.

    Nhiều người còn tin rằng cúm Tây Ban Nha sẽ diệt vong loài người, hoàn tất điều mà cuộc thế chiến thứ I vừa kết thúc chưa làm được.

    Tháng 9 năm 1918, Chiến tranh thế giới thứ nhất đang đi đến hồi kết thúc. Ở Manchester, một hàng dài binh sĩ và những nữ công nhân đổ ra hai bên đường để chào đón thủ tướng Lloyd George, nhà lãnh đạo chiến tranh của họ.

    Giữa dòng người xếp dọc từ nhà ga xe lửa Piccadilly đến tận quảng trường Albert, không điều gì ngăn nổi niềm hạnh phúc của George, đặc biệt là khi quân Đồng Minh vẫn gửi tin thắng trận về liên tục.

    Thế nhưng, ngay tối hôm đó trở về tòa thị chính, vị thủ tướng Anh thấy đau họng, ông sốt và nằm liệt. Suốt 10 ngày sau, George yếu đến mức không thể đi lại và phải đeo ống thở. Báo chí Anh khi đó giấu nhẹm bệnh tình của thủ tướng, lo ngại quân Đức có thể lợi dụng tin tức để tuyên truyền đảo chính.

    Chỉ những người thân cận nhất với George biết rằng ông ốm rất nặng.  

    Vị thủ tướng Anh sau đó được cứu sống, nhưng nhiều người dân của ông thì không may mắn như vậy. Bên ngoài tòa thị chính Manchester, dịch cúm Tây Ban Nha giết chết 150 người trong thành phố chỉ sau 1 tuần bùng phát.

    Trên khắp 95 thành phố của Anh và xứ Wales, mức độ tử vong tương tự cũng được ghi nhận. Tổng cộng 7,740 người thiệt mạng chỉ trong tuần đầu tháng 11. Có nhiều hơn những bông hoa, nhiều hơn những nấm mộ mọc lên bên cạnh những thanh niên Anh nằm xuống bởi họng súng Đức.

    Vào thời điểm mà dịch cúm Tây Ban Nha tấn công thành phố Manchester, Ada Darwin khi đó mới 7 tuổi. Cô bé sống với bố mẹ và 5 người anh chị em ruột trong một ngôi nhà ở quận Greenheys. "Hôm đó là chủ nhật, ngày 17 tháng 11, tôi được mẹ bế lên giường nằm", Ada kể. "Tôi nhớ đầu mình rất đau nên tôi bảo mẹ đừng để Norah nói luyên thuyên nữa, chị ấy làm tôi đau đầu".

    Trên thực tế, đau đầu và sốt là một trong những triệu chứng đầu tiên của cúm Tây Ban Nha. Ada đã nhiễm bệnh, theo sau đó là mẹ của cô, Jane Berry 34 tuổi, em gái cô Edith mới 2 tháng tuổi, kế đến là anh trai Frederick 9 tuổi, em trai Austin 2 tuổi, Noel 4 tuổi và chị cả Norah, 12 tuổi.

    Cúm Tây Ban Nha tiến triển rất nhanh, gây tràn dịch màng phổi và khiến nạn nhân "chết đuối" bởi chính chất lỏng bên trong cơ thể mình. Cái chết của cúm Tây Ban Nha đặc trưng bởi những mảng tím tái trên cơ thể, một minh chứng cho việc phổi đã ngập nước và không còn hấp thụ đủ oxy nữa.

    Ada may mắn không phải đối mặt với một cái chết như vậy, nhưng mẹ cô bé thì có. Vào ngày thứ ba, 19/11, cả nhà Ada đã nhiễm bệnh, bà ngoại và dì Annie phải đến đón cô bé và em trai Austin đi. Bác sĩ nói bệnh tình của 2 đứa bé nhẹ hơn cả nên cần được cách ly khỏi các thành viên khác.

    "Tôi nhớ ánh mắt mẹ đang nhìn tôi, khi tôi thay quần áo để đi với dì Annie", Ada kể. "Bà ấy trông rất buồn. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản vì tôi phải rời xa bà một thời gian, nhưng giờ nghĩ lại, tôi nhận ra bà buồn vì biết sẽ không bao giờ còn gặp lại tôi nữa".

    Mẹ Ada tử vong ngay ngày hôm sau. Kế đó là cậu em Noel và cha cô Frederick Berry, một sĩ quan 38 tuổi của Quân đội Hoàng Gia nhiễm bệnh khi phục vụ ở viện quân y Salford. Tang lễ của họ được cử hành vào ngày 29/11 theo nghi thức quân đội. Ada nhớ như in khoảnh khắc mà đoàn xe tang đi qua trường tiểu học năm đó.

    "Nó giống như một bộ phim chiếu trong đầu tôi", bà nói. "Những con ngựa đen đội trên đầu bờm lông đà điểu, theo sau là những người lính cầm súng và cỗ quan tài của ba tôi phủ quốc kỳ Anh. Quan tài của mẹ tôi được đặt trong một chiếc xe tang có hộp kính lớn, quan tài của Noel được đặt dưới ghế tài xế. Ngoại tôi nói với chúng tôi rằng mẹ đã đến với Chúa Giê-xu, nhưng tôi nói Chúa Giê-xu đã có rất nhiều người ở bên rồi, con muốn mẹ con trở lại".

    Theo ước tính, cúm Tây Ban Nha đã lây nhiễm 1/3 dân số thế giới, chỉ trong 3 đợt bùng phát mạnh giữa năm 1918 và 1919. Nó giết chết 250.000 người ở Anh, 676.000 người ở Mỹ, 400.000 người ở Nhật Bản, 1,85 triệu người Ấn Độ, tương đương 6% dân số và 138.000 người Ai Cập, tương đương 10% dân số.

    Ở những vùng đất tách biệt với thế giới, nơi quần thể người dân không tích lũy được khả năng miễn dịch với cúm, họ còn phải chịu sự ảnh hưởng nặng nề hơn nữa. Tây Samoa, một đảo quốc ở Thái Bình Dương đã bị xóa sổ tới 1/4 dân số. Toàn bộ cộng đồng người Inuit và dân bản địa sống ở Alaska cũng bị giết chết.

    Trên toàn thế giới, cúm Tây Ban Nha đã khiến 50-100 triệu người tử vong, gấp từ 5-10 lần số binh sĩ chết trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Lượng người chết quá nhiều khiến xã hội đình trệ. Hệ thống y tế quá tải. Không còn chỗ tổ chức tang lễ, người ta phải đào những hố chôn tập thể.

    Tại Mỹ, nhiều công ty phải đóng cửa do người lao động bị ốm. Các dịch vụ cơ bản như chuyển phát thư và thu gom rác cũng không hoạt động. Một số trang trại bỏ mùa màng chín rũ vì chẳng còn người thu hoạch.

    Năm 1919 định mệnh, giữa thời điểm mà thuốc kháng sinh và vắc-xin còn chưa ra đời, nhiều người tin rằng cúm Tây Ban Nha sẽ diệt vong loài người, hoàn tất điều mà cuộc thế chiến vừa kết thúc chưa làm được.

    Thế nhưng, cuối năm 1919, đại dịch cúm Tây Ban Nha chấm dứt. Nó chấm dứt một cách bất ngờ đến sửng sốt, không phải vì con người đã tìm ra được cách khống chế virus, mà bởi vì nó đã giết chết tất cả những người nhiễm bệnh, đồng thời phát triển khả năng miễn dịch trên những người may mắn sống sót.

    Khi xác chết những nạn nhân phân hủy trong lòng đất, virus cúm Tây Ban Nha cũng tuyệt chủng. Nó chôn vùi theo mình rất nhiều bí ẩn mà ngay cả các nhà khoa học cũng không giải thích được.

    Trên toàn thế giới, cúm Tây Ban Nha đã khiến 50-100 triệu người tử vong, gấp từ 5-10 lần số binh sĩ chết trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Lượng người chết quá nhiều khiến xã hội đình trệ. Hệ thống y tế quá tải. Không còn chỗ tổ chức tang lễ, người ta phải đào những hố chôn tập thể.

    Tại Mỹ, nhiều công ty phải đóng cửa do người lao động bị ốm. Các dịch vụ cơ bản như chuyển phát thư và thu gom rác cũng không hoạt động. Một số trang trại bỏ mùa màng chín rũ vì chẳng còn người thu hoạch.

    Năm 1919 định mệnh, giữa thời điểm mà thuốc kháng sinh và vắc-xin còn chưa ra đời, nhiều người tin rằng cúm Tây Ban Nha sẽ diệt vong loài người, hoàn tất điều mà cuộc thế chiến vừa kết thúc chưa làm được.

    Jeffrey Taubenberger đeo găng tay 2 lớp, đội mặt nạ phòng độc và mặc một bộ đồ bọc kín người giống như các nhân viên y tế có mặt ở Tây Phi trong đại dịch Ebola. Ông là một nhà virus học, trưởng bộ phận nghiên cứu bệnh học phân tử tại Viện dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Quốc gia Hoa Kỳ.

    Taubenberger bắt buộc phải làm như vậy, thậm chí còn phải quét mống mắt mới có quyền truy cập vào một cơ sở nghiên cứu tại Mỹ, nó được đặt dưới sự kiểm soát của FBI.

    Lí do? Một trong những chiếc tủ đông ở đây đang chứa đựng mẫu bệnh phẩm vô cùng nguy hiểm, mà nếu vô tình để lọt ra ngoài, hoặc bằng cách nào đó những kẻ khủng bố lấy được nó, thảm họa có thể được kích hoạt trên quy mô toàn cầu.

    Thứ khiến FBI phải canh phòng cẩn mật đến vậy, không gì khác, chính là những xác virus cúm Tây Ban Nha hiếm hoi nhất còn sót lại. Chúng được thu thập từ thi thể của những lính Mỹ đã chết vì đại dịch năm 1918-1919 và cả những xác chết của thổ dân người Inuit ở Alaska, được lưu trữ trong băng vĩnh cửu.

    "Cứ như thể tôi đang mở ra một bí mật hàng đầu thế giới vậy", Taubenberger miêu tả. Ông đã làm điều này suốt 30 năm nay, nghiên cứu virus cúm Tây Ban Nha để giải mã bí ẩn của đại dịch nguy hiểm nhất lịch sử.

    Công việc bắt đầu từ năm 1990, Taubenberger và các đồng nghiệp đã tỉ mẩn thu thập những mảnh RNA vỡ tan tành trong xác những con virus cúm Tây Ban Nha. Đến năm 1995, họ đã sắp xếp được chúng thành 8 gen đầu tiên.

    Dự án kéo dài tới 1 thập kỷ sau đó, Taubenberger mới hoàn thành 3 gen cuối cùng của khoảng 13.000 cặp bazơ trong bộ gen virus vào năm 2005. Công trình được cả 2 tạp chí khoa học hàng đầu là Science và Lancet bình chọn là đột phá của năm bởi sắp xếp được trình tự gen, nghĩa là virus cúm Tây Ban Nha đã sẵn sàng để hồi sinh, những bí ẩn sẽ được giải đáp.

    Taubenberger chuyển bộ gen mà ông sắp xếp được đến Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC). Ở đây, chúng được nhà virus học Terrence Tumpey đưa vào tế bào để tái tạo virus cúm Tây Ban Nha, làm sống lại một sát thủ giết người hàng đầu trong lịch sử.

    Họ thử nghiệm virus này với động vật, đầu tiên là những con chuột. Ngay trong thử nghiệm đầu tiên, virus cúm Tây Ban Nha hồi sinh đã giết chết chuột chỉ trong vòng 3-5 ngày, với những triệu chứng đúng như những gì nó từng làm với con người năm 1918.

    Tumpey, Taubenberger và các tác giả nghiên cứu báo cáo rằng virus cũng giết chết phôi gà. Cuối cùng, họ cũng giả mã được bí ẩn: Cúm Tây Ban Nha thực chất là một nhóm nhỏ (subtype) của virus H1N1, lây nhiễm trên gia cầm.

    Điểm nguy hiểm là virus cúm Tây Ban Nha không cần lai hóa với virus cúm ở người để lây nhiễm sang chúng ta, mà nó có thể nhảy thẳng từ gia cầm sang người và khiến họ mắc bệnh.

    Thử nghiệm trên chuột cho thấy virus H1N1 gây ra cúm Tây Ban Nha cực kỳ độc hại, nó có thể nhân bản ra một lượng virus gấp 39.000 lần các chủng cúm ngày nay. Một khi lây nhiễm thành công, virus sẽ sinh sống trong nhiều loại tế bào bao gồm tế bào phổi và phế quản, dẫn đến nhiễm trùng thứ cấp và gây bệnh.

    Trong nghiên cứu năm 2007, các nhà khoa học đã lây nhiễm những con khỉ với virus cúm Tây Ban Nha, từ đó tái tạo thành công các triệu chứng điển hình được ghi nhận từ đại dịch năm 1918.

    Những con khỉ đã chết vì một cơn bão cytokine (hệ miễn dịch phản ứng quá dữ dội, sản sinh quá nhiều tế bào bạch cầu và cytokine gây viêm để chống lại virus – những tế bào bạch cầu tấn công cả các tế bào khỏe mạnh và giết chết người bệnh).

    Điều này giải thích tại sao những người trẻ mắc cúm Tây Ban Nha, những người có hệ miễn dịch hoạt động mạnh nhất, lại dễ tử vong vì căn bệnh này.

    Nó bổ sung cho một giả thuyết nữa giải thích rằng, những người lớn tuổi đã từng tiếp xúc với một chủng cúm H1N1 trước đó, nên đã phần nào đào tạo hệ miễn dịch của họ chống lại cúm Tây Ban Nha. Ngược lại, những người trẻ tuổi hơn sống trong năm 1918 có một điểm mù miễn dịch. Chỉ những người 28 tuổi trở nên mới có 1 lần phơi nhiễm duy nhất với virus "cúm Nga" năm 1890, một chủng H3 với cấu trúc gen hoàn toàn khác.

    Thế còn virus cúm Tây Ban Nha bắt nguồn từ đâu? Đến tận bây giờ nó vẫn là một câu hỏi không có lời giải. Chúng ta biết rằng có một lượng khổng lồ virus sống ký sinh trên động vật như dơi, chim hoang dã, khỉ... Chúng được gọi là " zonoses ".

    Tỷ lệ lây nhiễm chéo của các zonoses sang người là rất thấp, nhưng một khi nó xảy ra, thảm họa sẽ được kích hoạt. Chúng ta có đại dịch Ebola, khi virus nhảy từ dơi sang người. Zika bùng phát khi virus lây được từ khỉ. Ngay cả đại dịch HIV/AIDS cũng bắt đầu từ một lần lây nhiễm chéo như vậy.

    Virus cúm Tây Ban Nha cũng không ngoại lệ, nó là một chủng cúm gia cầm. Theo giả thuyết được nhà virus học người Anh John Oxford đưa ra, một con chim hoang dã mang trên mình virus cúm đã di cư tới gần cửa sông Somme ở Etaples thuộc Boulogne nước Pháp.

    Ở đây, virus hội tụ đủ các điều kiện cần thiết để lây sang người và khiến đại dịch bùng phát: một môi trường cho chim nước hoang dã, một quần thể gà và lợn, một doanh trại nơi 100.000 binh sĩ Anh đang đóng quân dưới điều kiện hầm hào bẩn thỉu và ngột ngạt.

    Kết quả là vào mùa đông năm 1917, hàng trăm lính Anh đã mắc bệnh với các triệu chứng giống cúm. Đội y tế ở Etaples ghi nhận 156 ca tử vong. Ở thời điểm đó, căn bệnh được gọi là "viêm phế quản có mủ". Nhưng khi đối chiếu lại các triệu chứng, các nhà khoa học nhận thấy những người lính này cũng bị tím tái, đặc biệt trên môi, tai và má vì thiết oxy – những đặc trưng của cúm Tây Ban Nha.

    Chúng ta không khắc, nhưng nhiều khả năng đó là cách mà dịch bệnh nguy hiểm nhất trong lịch sử đã bắt đầu.

    Một thế kỷ sau đại dịch lớn nhất, chúng ta có thể tạm yên tâm khi virus cúm Tây Ban Nha chắc chắn đã tuyệt chủng trong môi trường tự nhiên. Ngay cả những xác chết được bảo quản trong băng vĩnh cửu từ năm 1918 cũng không thể chứa virus sống sót, Taubenberger xác nhận.

    Nhưng một số gen của chủng H1N1 gây cúm Tây Ban Nha vẫn tiếp tục được lan truyền trong các hậu duệ của nó, bao gồm virus H3N2 gây dịch cúm Hồng Kông năm 1968, H1N1 gây ra đại dịch cúm lợn năm 2009.

    Giống với cúm Tây Ban Nha, virus cúm H5N1 cũng có các gen cho phép nó nhảy thẳng từ gia cầm sang người và gây bệnh.

    "Đại dịch 1918 đã thiết lập một cơ chế lây nhiễm sang người rất thành công cho virus cúm gia cầm, và nó chưa bao giờ biến mất trong suốt 100 năm qua. Cúm Tây Ban Nha thực sự là mẹ của tất cả các đại dịch", Taubenberger nói.

    Thống kê cho thấy, trung bình cứ khoảng 30 năm, con người sẽ phải đối mặt với một đại dịch cúm. Sau đại dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918-1919 là sự hoành hành của cúm Châu Á (1957-1958), cúm Hồng Kông (1968-1969) và cúm lợn (2009). Đó là 3 đại dịch, xếp trên các dịch cúm khác nhỏ hơn như cúm gia cầm H5N1 ở Châu Á năm 2006-2007.

    Mặc dù đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm từ các đại dịch cúm bùng phát, các nhà khoa học vẫn cho rằng con người chưa bao giờ sẵn sàng để đối mặt với một virus cúm có khả năng hủy diệt trên phạm vi toàn cầu như dịch bệnh năm 1918.

    Nếu một virus cúm tương tự bùng phát một lần nữa, các mô phỏng kịch bản trên máy tính cho thấy nó vẫn sẽ gây ra sự tàn phá khủng khiếp, hơn 300.000 người Mỹ vẫn tử vong, con số trên toàn thế giới có thể lên tới 150 triệu.

    Điểm yếu của con người năm 1918, đó là chúng ta phải đối mặt với chiến tranh. Virus cúm tỏ ra nguy hiểm trong điều kiện chiến trường, hầm hào bẩn thỉu và ẩm mốc. Kinh tế suy thoái để lại một tỷ lệ dân số suy dinh dưỡng cao, dễ dàng bị ảnh hưởng. Và khi các bác sĩ được rút hết ra tiền tuyến để chăm sóc những người lính, các bệnh viện và hệ thống y tế ở hậu phương không đủ công suất để ngăn chặn đại dịch.

    Một trăm năm sau đó, chúng ta đã được sống trong một thế giới cơ bản hòa bình, kinh tế phát triển và hệ thống y tế được nâng cấp. Nhưng các thách thức khác được đặt ra bao gồm: sự thay đổi nhân khẩu học, tập trung dân cư đô thị hóa, sự phát triển của hàng không dân dụng, kháng kháng sinh và biến đổi khí hậu.

    Tiến sĩ Carolien Van de Sandt tại Viện nghiên cứu Miễn dịch Peter Doherty thuộc Đại học Melbourne cho biết: "Hiện tại, chúng ta đang phải đối mặt với những thách thức mới bao gồm dân số già hóa, những người sống chung với bệnh béo phì và tiểu đường".

    Van de Sandt và nhóm của cô đã kiểm tra các dữ liệu về đại dịch cúm Tây Ban Nha, cúm Châu Á, dịch cúm Hồng Kông năm 1968 và dịch cúm lợn năm 2009. Họ dự đoán rằng đại dịch cúm tiếp theo rất có thể là một chủng cúm gia cầm lây nhiễm sang người.

    Tốc độ lây lan sẽ rất nhanh chóng và xảy ra trên quy mô toàn thế giới thông qua du lịch hàng không. Có nhiều điều kiện cho phép đại dịch này vượt mặt cúm Tây Ban Nha năm 1918.

    Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Frontiers in Cellular and Infection Microbiology, cho biết dịch bệnh tiếp theo sẽ bùng phát và lan rộng trong thế giới phát triển, khi một tỷ lệ cao dân số đang phải đối mặt với béo phì và bệnh tiểu đường.

    "Những gì chúng ta biết từ đại dịch năm 2009 là những người mắc một số bệnh (như béo phì và tiểu đường) dễ phải nhập viện và tử vong hơn vì cúm", Kirsty Short, đến từ Đại học Queensland cho biết. Nhóm nghiên cứu cảnh báo rằng thế giới tiếp tục phải đối mặt với một "gánh nặng nhân đôi" khi tình trạng suy dinh dưỡng vẫn phổ biến ở các nước nghèo.

    Sự nóng lên toàn cầu cũng có thể có tác động theo một cách khác. Van de Sandt nói rằng nhiều chủng cúm xuất phát từ chim, vì vậy, khi hành tinh bị sưởi ấm, mô hình lây nhiễm sẽ thay đổi, khiến chúng ta bị bất ngờ.

    "Biến đổi khí hậu làm thay đổi mô hình di cư của các loài chim, mang virus tiềm ẩn đến các địa điểm mới và có khả năng biến nhiều loài chim thành vật chủ", cô nói.

    Kháng kháng sinh cũng là một vấn đề. Hầu hết nạn nhân bị giết chết trong đại dịch cúm năm 1918 đều vì nhiễm trùng thứ phát do vi khuẩn, một thứ mà thuốc kháng sinh đã giúp giảm bớt trong những trận đại dịch tiếp theo.

    Nhưng kháng sinh ngày càng bị vi khuẩn kháng lại mạnh mẽ. Katherine Kedzierska, từ Viện Doherty Đại học Melbourne cho biết: "Điều này làm tăng nguy cơ tử vong vì nhiễm khuẩn thứ phát trong dịch bệnh tiếp theo khi nó bùng phát".

    Thế còn vắc-xin thì sao? Đó là một cuộc chạy đua với thời gian.

    Về bản chất, chúng ta không thể dự đoán chủng virus nào sẽ gây ra đại dịch tiếp theo – nếu làm được điều này các nhà khoa học đã có thể phát triển sẵn một loại vắc-xin phòng ngừa đặc hiệu cho chủng cúm đó và kê cao gối ngủ.

    Thế nhưng, chỉ riêng chủng cúm A đã có khoảng 144 nhóm (subtype) liên tục biến đổi theo từng năm, đó là còn chưa kể đến cúm B, C và D. Các nhà khoa học không thể tạo ra được một loại vắc-xin duy nhất, đặc hiệu vĩnh viễn cho tất cả các chủng cúm này.

    Điều mà họ có thể làm chỉ là theo dõi các đột biến mỗi năm và tạo ra một vắc-xin tốt nhất, có hiệu quả tương đối cho mùa cúm năm sau mà thôi. Vắc-xin này chưa chắc đã chống lại tất cả các chủng cúm và có thể mất hoàn toàn hiệu quả vào mùa cúm năm sau nữa.

    Vậy nên, nhiều khả năng, kịch bản sẽ diễn ra như thế này:

    Con người cố gắng tạo ra vắc-xin để phòng ngừa những chủng cúm có nguy cơ nhất. Nhưng sẽ có một chủng cúm nằm ngoài hiệu quả của vắc-xin và phát triển thành dịch. Các siêu đô thị, biến đổi khí hậu và sự phổ biến của hàng không dân dụng sẽ thúc đẩy virus lây lan. Trong khi đó, tình trạng kháng kháng sinh, đói nghèo ở các nước kém phát triển và béo phì, tiểu đường ở các nước phát triển sẽ đẩy số người tử vong lên cao.

    Với các kỹ thuật mới nhất hiện nay, các công ty dược phẩm sẽ phải mất từ 3-6 tháng để sản xuất vắc-xin chống lại chủng cúm mới. Trong khoảng thời đó, nhân loại đơn thuần là không có bất kể một sự bảo vệ nào ngoài việc đeo khẩu trang, hạn chế đến nơi đông người và rửa tay thường xuyên.

    Khi được hỏi bà nghĩ sao về một đại dịch cúm mới, Ada nói: "Ở tuổi của tôi thì chẳng phải lo lắng gì nữa. Nhưng [đại dịch cúm mới] sẽ là mối lo ngại lớn với thế hệ các cháu của tôi". Thế giới đã khác xa so với 100 năm trước, "bây giờ người ta thường hôn nhau rất tự nhiên, những nụ hôn có thể lây lan virus. Tôi thậm chí thấy những người đàn ông ôm nhau thắm thiết. Chẳng ai làm điều đó ở năm 1918 cả".

    Theo Trí Thức Trẻ

  • Để tránh đại dịch hạch bùng phát lan rộng ra khắp nước, ngôi làng này quyết định tự cách ly để cứu tất cả những người khác chưa nhiễm bệnh.

    Từ năm 1665 đến năm 1666, một bi kịch xảy ra ở phía bắc London, Anh, bệnh dịch hạch đã cướp đi sinh mạng hơn 80.000 người, tương đương với 1/5 dân số London trong thời điểm đó. Cứ mỗi tuần trôi qua, có hơn 7.000 người đã chết vì căn bệnh này.

    Có một điều kỳ lạ rằng, mặc dù thảm họa này bắt đầu lan rộng từ London nhưng cả nước vẫn được an toàn. Điều này có liên quan mật thiết đến ngôi làng Eyam ở thung lũng Derby Shire, miền trung nước Anh. Người ta nói rằng dân làng đã chặn dịch bệnh ngay từ “cổng” trước khi nó lây lan sang nhiều nơi khác. Không ai có thể ngờ rằng, ngôi lành yên bình này trở thành nơi hy sinh để cứu cả vương quốc Anh.

    Làng Eyam tự nguyện cách ly với cả nước

    Làng Eyam có diện tích rất khiêm tốn, cư dân chủ yếu là những người khai thác mỏ chì. Vì trữ lượng nhỏ nên chỉ có thể đáp ứng nhu cầu của miền bắc và miền nam. Sau khi được chính phủ Anh xây dựng giao thông, đường sá trở nên thuận tiện hơn và cuộc sống của người dân cũng dần khấm khá.

    Tuy nhiên, cuộc sống này đã bị phá vỡ bởi những vị khách không mời, một thương nhân buôn vải từ London mang bệnh dịch đến làng Eyam. Một gia đình có 4 người thường liên hệ nhiều nhất với vị thương nhân kia bị sốt và hôn mê, da trở nên lở loét rồi tử vong. Sau đó, căn bệnh này bắt đầu lan rộng ra khắp làng.

    Vào thời điểm này, tin tức về bệnh dịch hạch chỉ cách London vài trăm km. Để tránh bệnh dịch, người dân quyết định sơ tán lên phía bắc.

    Người đầu tiên phản đối là linh mục William, người đã triệu tập dân làng trong nhà thờ để thảo luận: Nếu họ di tản ra phía bắc, họ chắc chắn sẽ mang bệnh dịch ra phía bắc, nếu họ ở lại làng, điều đó có thể ngăn chặn bệnh dịch lan sang nửa còn lại của nước Anh.

    Sau một cuộc thảo luận ngắn, dân làng đã đưa ra lựa chọn đau đớn nhất: Ở lại và ngăn chặn bệnh dịch lây lan ra xung quanh. Mọi người đều thừa nhận nếu ai đó rời đi, chắc gì họ đã sống, nhưng nếu bị nhiễm bệnh, chắc chắn họ sẽ chết. Ngay cả những người không nhiễm bệnh cũng sẽ dễ dàng bị lây bệnh. Vì vậy, tất cả người dân đều đồng lòng ở lại, tự cách ly để ngăn dịch bệnh ra bên ngoài.

    Theo quyết định họp, dân làng thà chết còn hơn đi theo con đường đầu tiên ở phía bắc của sự phong tỏa. Người dân tại đây cử một vài người đàn ông khỏe mạnh để ngăn cản mọi người đến và đi, số còn lại sẽ tự giam mình trong một cái lồng, hầm rượu, tầng hầm…

    Thật không may, tất cả những người vào tầng hầm đều không thể sống sót. Vào thời đó, khi thiếu thuốc kháng sinh và tiêu chuẩn y tế, tỷ lệ sống sót của bệnh dịch hạch là rất thấp.

    Ngôi làng Yam bị cô lập đã thử nhiều phương pháp khác nhau để ngăn chặn sự lây lan của bệnh dịch trong dân làng. Theo thông tin, vợ của trưởng làng William Mopassan đã nói với chồng mình một ngày trước khi phát hiện ra cô cũng bị nhiễm bệnh, đó là mùi không khí xung quanh rất ngọt. Chính câu nói này đã khiến người chồng nhận ra vợ mình bị nhiễm bệnh.

    Đây là tất cả những kinh nghiệm mà mọi người học được trong bệnh dịch lúc bấy giờ. Nếu tuyến khứu giác của một người có mùi thơm, điều đó thường có nghĩa là họ bị nhiễm bệnh dịch hạch và các cơ quan trong cơ thể đã bị tổn thương, thậm chí bị thối rữa.

    Theo thời gian, ngày càng có nhiều người tử vong, bia mộ gần như được lập lên kín cả ngôi làng.

    Vào tháng 8 năm 1666, sau khi dân làng tự nguyện cách ly trong 400 ngày, bệnh dịch đã biến mất. Đây là căn bệnh gây ra hậu quả tàn khốc cho cả một ngôi làng và một thành phố buộc phải đóng cửa.

    Người ta nói rằng sau đại dịch này, chỉ có 70 người còn sống, trong đó 33 người là trẻ em dưới 16 tuổi. Điều đáng lo ngại là 33 đứa trẻ bị bỏ lại một mình ở mỗi góc của nhà thờ. Ngoại trừ việc linh mục giao thức ăn mỗi ngày một lần, không ai có thể tiếp cận, cũng không cho phép chúng tiếp xúc thân thể với nhau. Tuy nhiên, điều này lại khiến cho một số đứa trẻ đã bị mắc bệnh tâm thần và tự tử vì trầm cảm.

    10 năm sau, vua Charles II của Vương quốc Anh vô tình nghe một cô gái phục vụ nói về việc làm của cha mẹ mình và cảm động rơi nước mắt ngay tại chỗ. Sau đó, cô yêu cầu đất nước cần phải biết về sự hy sinh của người dân làng Eyam.

    Cũng trong năm đó, trên con phố chính của làng Eyam, một ngôi nhà lớn kiểu Anh, Yam Hall được thành lập. Mặc dù đại dịch hạch đã qua đi nhưng người dân vẫn lo lắng rằng bệnh truyền nhiễm này có thể quay trở lại. Họ quyết định nếu có trường hợp tương tự xảy ra, họ sẽ tự cách ly bản thân để tránh lây lan.

    Con cháu của những người dân làng Eyam cũng đã thực hiện những lời khuyên răn của tổ tiên, và từ chối sự đền bù của nhà vua. Lý do họ từ chối là: "Chúng tôi có thể trồng trọt, chăn nuôi gia súc và cừu để kiếm sống. Chúng tôi đã quen với những ngôi nhà bằng đá ở đây, có nhiều người cần số tiền này nhiều hơn chúng tôi " .

    Ngày nay, làng Eyam được coi là thánh địa của cư dân miền bắc nước Anh. Những bức tường thành bằng đá bao quanh ngôi làng vẫn không thay đổi trong nhiều thế kỷ. Một số cặp vợ chồng mới cưới cũng tổ chức đám cưới của họ ở một nơi đã từng bị bệnh dịch hạch.

    Mặc dù hiện tại không có nhiều người biết lịch sử của ngôi làng, nhưng những người biết nó sẽ đến đây để mua sữa, rau, trái cây như một cách để họ bày tỏ sự biết ơn của mình.

    Baogiaothong/theo Sohu

  • Một phụ nữ đeo khẩu trang khi di chuyển dịp Tết Nguyên đán ở Bắc Kinh vì lo ngại virus gây viêm phổi lạ ở Trung Quốc. Ảnh: AFP.

    Dịch coronavirus mới có nguồn gốc từ Vũ Hán, Trung Quốc đã xuất hiện ở Pháp, Australia với các ca lây nhiễm đầu tiên được xác nhận ở những nước này.

    Ngày 25.1, Australia xác nhận có ca đầu tiên nhiễm coronavirus. Người đàn ông bị nhiễm bệnh đã đi từ Vũ Hán, Trung Quốc đến Melbourne một tuần trước. Giới chức y tế Australia cũng cho biết, khoảng 12 người khác đang được xét nghiệm virus tại nước này.

    Cùng ngày 25.1, Malaysia thông báo có thêm một ca nhiễm coronavirus, nâng tổng số ca nhiễm ở quốc gia Đông Nam Á này lên 3 ca.

    Trước đó, ngày 24.1, Pháp xác nhận có 2 ca nhiễm coronavirus Vũ Hán, trong đó có một bệnh nhân nhập viện ở Paris và một bệnh nhân nhập viện tại thành phố phía tây nam Bordeaux. 

    Bộ trưởng Y tế Agnes Buzyn nói rằng, đây là hai ca được xác nhận đầu tiên ở Châu Âu và có thể có thêm nhiều ca nhiễm virus này ở Pháp. Bộ trưởng Buzyn cho biết, bệnh nhân ở Bordeaux 48 tuổi và trở về Pháp hai ngày trước sau chuyến đi đến Trung Quốc, trong đó có dừng chân ở Vũ Hán.

    Cho tới nay, coronavirus được xác nhận ở 29 tỉnh, thành ở Trung Quốc. Ngoài ra, các nước và vùng lãnh thổ: Australia, Malaysia, Pháp, Mỹ, Việt Nam, Singapore, Hong Kong (Trung Quốc), Hàn Quốc, Nhật Bản, Thái Lan, Nepal, Đài Loan (Trung Quốc) và Macao (Trung Quốc) đều có các ca nhiễm bệnh được xác nhận.

    Tại Vũ Hán, do dịch viêm phổi lạ từ coronavirus mới, các sự kiện chào đón Tết Nguyên đán đã bị hủy bỏ. Nhiều nhà hàng, chợ và các công viên đóng cửa, các cuộc tụ họp công cộng bị cấm, phương tiện giao thông công cộng ngừng hoạt động và nhiều người chọn ở yên trong nhà.

    Wang Feng, cư dân 40 tuổi của Vũ Hán cho biết: "Thường chúng tôi đón năm mới với gia đình. Giờ thì do virus tôi còn không đến thăm cả cha mẹ mình. Đây là điều tốt nhất có thể làm để vượt qua đợt dịch".

    Cũng tại Vũ Hán, việc xây dựng một bệnh viện có 1.000 giường bệnh đang được cấp tập thực hiện ngay dịp Tết Nguyên đán để đối phó với dịch bệnh coronavirus mới. Cơ sở y tế này dự kiến hoàn thành ngày 3.1. Trung Quốc đã xây dựng dự án tương tự khi đại dịch SARS bùng phát.

    Đài truyền hình nhà nước Trung Quốc CGTN cho hay, hơn 1.200 nhân viên y tế được gửi đến Vũ Hán để giúp đối phó với dịch bệnh. Thông báo được công bố trong bối cảnh một bác sĩ 62 tuổi - bác sĩ Liang Wudong, đã qua đời ở Vũ Hán sau khi chăm sóc các bệnh nhân nhiễm coronavirus mới.

    Trung Quốc cũng triển khai 450 nhân viên y tế của lực lượng quân y, nhiều người trong số này có kinh nghiệm chống dịch SARS, hoặc Ebola tới Vũ Hán, truyền thông nhà nước thông tin hôm 25.1.

    Các chuyên gia y tế đã đến Vũ Hán trên máy bay quân sự vào cuối ngày 24.1 và sẽ được gửi đến các bệnh viện có nhiều bệnh nhân bị nhiễm dịch viêm phổi lạ.

    Tại Thượng Hải, tất cả các rạp chiếu phim đã bị đóng cửa tới ngày 30.1 nhằm ngăn chặn virus lây lan.  

    Theo laodong

  • Dịch virus corona đã làm “đảo lộn hoàn toàn” cái Tết của người dân thành phố Vũ Hán và Bắc Kinh, tạo sự bất an hiển hiện khắp nơi, theo các du học sinh Việt Nam tại đây.

    “(Chính quyền) khuyến cáo không ra ngoài, nên còn ai dám đến nhà nhau chúc Tết”, Đỗ Quang Duy, 32 tuổi, đang theo học Đại học Địa chất Trung Quốc (cơ sở Vũ Hán), nói với Zing.vn từ Vũ Hán.

    Hạn chế ra ngoài, hạn chế tiếp xúc với người khác là cách mà những người Việt ở Vũ Hán tự bảo vệ mình, ngoài việc tăng cường sức đề kháng.

    “Mình vẫn phải ra ngoài vài lần - như thế là tương đối nhiều. Có những người hạn chế tuyệt đối... nhất là đúng dịp Tết, cơ quan xí nghiệp nghỉ hết, chủ yếu là ở nhà”, Duy nói.

    Thành phố sầm uất hóa vắng lặng

    Thành phố Vũ Hán những ngày giáp Tết Nguyên Đán là một nơi “hoang vắng”, theo lời kể của anh sau khi ra siêu thị mua đồ ăn.

    “Bên ngoài đường sá vắng lắm. Vũ Hán là thành phố top đầu Trung Quốc, mình không tưởng tượng nổi thành phố sầm uất như vậy giờ lại cảm giác rất hoang vắng”, anh nói.

    Để đi từ ký túc xá tới siêu thị và quay về, anh đếm được tới 6 “chốt” kiểm tra thân nhiệt. Khi xuống cổng ký túc xá, bảo vệ lấy máy kiểm tra thân nhiệt. Ra đến cổng trường cũng có nhân viên y tế kiểm tra nhiệt độ. Trước khi vào siêu thị lại có trạm kiểm tra.

    “Khi đi ba lần, quay về cũng ba lần như vậy”, sinh viên theo học Thạc sĩ ngành kỹ thuật môi trường chia sẻ.

    Kiểm tra thân nhiệt tại ký túc xá. Sinh viên và nhân viên trường đều đeo khẩu trang. Ảnh: Đỗ Quang Duy.

    Duy cho biết đã “mua rất nhiều hoa quả” nhằm “tự tăng cường sức đề kháng”. Nhưng giá cả leo thang và hàng hóa khan hiếm, phần vì siêu thị đóng cửa nghỉ Tết, phần vì dịch bệnh. Các chợ đa phần đóng cửa do chính quyền khuyến cáo tư thương không kinh doanh nữa, để tiến hành phun thuốc tẩy trùng.

    “Không biết khi nào dịch bệnh mới hết, không biết 10, 15, hay 20 ngày... nên mọi người có tâm lý đi mua tích trữ rất nhiều. Bó rau bình thường giá tương đương 20 nghìn Việt Nam, hôm đấy lên tới 70-80 nghìn”, anh nói. “Mình hỏi, mọi người bảo chiều đi là không còn (hàng) nữa, chỉ buổi sáng mới có”.

    Các kệ hàng trống trơn tại một siêu thị ở Vũ Hán. Ảnh: Đỗ Quang Duy.

    Sống ở Vũ Hán cùng vợ và con gái, Duy đã nghĩ “vấn đề đã thực sự nghiêm trọng” khi lệnh cấm đi lại được đưa ra, sân bay, ga tàu điện, bến xe ngừng hoạt động.

    Các biện pháp của chính quyền Vũ Hán được anh đánh giá là “mạnh tay” bao gồm việc tiệt trùng ở nhiều cơ quan, xí nghiệp, khu chợ, đường xá, khuyến cáo người dân không ra đường. Anh được phát khẩu trang N95 - loại khẩu trang y tế có thể lọc bụi tốt hơn khẩu trang vải thông thường.

    Khó xử khi cần tới bệnh viện

    Các video, hình ảnh mà Duy chia sẻ, cũng như các hình ảnh trên báo chí và mạng xã hội cho thấy tình trạng báo động cao đang bao trùm lên các thành phố lớn Trung Quốc những ngày qua. Chẳng hạn như cảnh đo thân nhiệt kiểm tra nhiệt độ của từng hành khách trên các chuyến bay, hay cảnh phun thuốc tẩy trùng.

    Duy cho biết chưa bị ảnh hưởng nhiều bởi hạn chế đi lại, nhưng tác động của dịch virus corona về mặt tâm lý là rất lớn.

    Anh cảm thấy “rất bất an”, khi số ca nhiễm bệnh, tử vong liên tục tăng, chỉ từ vài chục lên tới hàng trăm chỉ sau vài ngày. “Trong khu vực mình có ai bảo bị ốm hay sốt là rất bất an”.

    Tối ngày 22/1, sự hoang mang còn lên cao hơn khi chính anh phải quyết định xem có đưa con gái 9 tháng tuổi đi khám hay không. Anh an tâm vì cháu không có dấu hiệu sốt, nhưng bé gái lại nôn và chớ quá nhiều.

    “Hai bố mẹ rất lo lắng, rất sợ... nếu đi viện, không may gặp người nào mà đang ủ bệnh, nên mọi người khuyên cứ hạn chế (ra ngoài), theo dõi xem thế nào”, Duy kể lại.

    Nhưng cháu không đỡ, và vợ chồng anh Duy vẫn đưa con gái đi viện của trường, rồi chuyển lên bệnh viện tuyến trên, giữa trời mưa vào sáng hôm sau. Đến chiều tối, cháu bé được ra viện và mau chóng khỏe lại. Ở trong viện, họ hạn chế tiếp xúc với mọi người.

    “Ai cũng đeo khẩu trang phòng độc 'rất hầm hố', loại tốt ấy, có cả lỗ thở lọc không khí cẩn thận”, anh mô tả những gì chứng kiến trong bệnh viện.

    “Khi tới bệnh viện của trường, có thể thấy rõ bác sĩ rất lo lắng, đầu tiên kiểm tra ngay thân nhiệt xem có sốt hay không”.

    “Bây giờ rất lo, rất lo nhưng thật sự ngoài ở lì trong nhà và chờ đợi tin chính thống ra thì không biết phải làm gì”, Nguyễn Thị Ngọc Nuôi, một du học sinh khác ở Vũ Hán, nói với Zing.vn.

    “Cái Tết thì nhà nào ăn riêng nhà đó, không hội họp gặp gỡ gì hết. Tạm thời ở yên trong nhà, trong nhà thì vẫn nấu các món Việt hay học bài”.

    Một chiếc khẩu trang mà Đỗ Quang Duy được phát. Ảnh: Đỗ Quang Duy.
    Đeo khẩu trang vào ai cũng đẹp”, Ngọc Nuôi nói đùa, kèm theo bức ảnh về kệ siêu thị không còn hàng. Ảnh: Nguyễn Thị Ngọc Nuôi.

    Chị cho biết một số bạn bè du học sinh ở Vũ Hán dự kiến họp mặt đêm 30 Tết. Nhưng “bàn qua bàn lại tới hôm 27 thì hơi lăn tăn rồi hủy luôn”, do đi lại khó khăn.

    “Nhà mình có 5 người nên nhiêu đây thực phẩm không rõ qua được 14 ngày không”, chị nói đùa.

    Về được nhưng không biết sao qua được

    Anh Duy cho rằng bị ảnh hưởng lớn nhất là nhiều người trong số “vài trăm” người Việt ở Vũ Hán đã về nhà ăn Tết, không biết bao giờ sẽ sang lại được, khi sân bay, tàu điện chưa mở cửa.

    “Mọi người còn phải học tập, làm việc, có thể còn công trình đang làm dở, cần sang gặp gỡ, trao đổi”, anh nói thêm, và cho biết gần như toàn bộ khoảng 70 người Việt ở trường mình đã về Việt Nam.

    Bùi Đức Anh Linh, 30 tuổi, cũng cảm thấy “hoang mang” vì không biết lúc nào có thể quay lại Vũ Hán. Lịch nghỉ kéo dài tới giữa tháng 2 nhưng các trường đang yêu cầu sinh viên chờ thông báo sau, khi sân bay, tàu hỏa bình thường trở lại.

    “Mình năm tới là năm cuối, kỳ tới phải chuẩn bị bảo vệ, mà quy trình bảo vệ rất dài, không biết đợt tới sang muộn thì có kịp tiến độ hoàn tất hay không”, anh nói.

    Từng là hội phó hội sinh viên một trường ở Vũ Hán, Linh cho biết tính riêng hội du học sinh Việt Nam ở Vũ Hán có khoảng 400 người. Anh và gần như tất cả 400 sinh viên Việt Nam trong hội sinh viên ở Vũ Hán đã về nghỉ Tết “từ ngày 14-15/1”. Số sinh viên ở lại Vũ Hán tính đến nay là khoảng 17 người, theo một nhóm chat được lập ra để thống kê những ai ở lại.

    “Một số người ở lại do công việc, học tập, nghiên cứu, hoặc định ở lại ăn Tết, nhưng vì dịch mà họ lại không thể ra ngoài đường”, Linh nói với Zing.vn từ Hà Nội.

    “Ai gõ cửa sẽ vừa tiếp chuyện, vừa đeo khẩu trang”

    Trong khi đó, dù cách xa Vũ Hán, nhưng tâm trạng ở thủ đô Bắc Kinh cũng “căng thẳng”, theo một số du học sinh Việt Nam.

    “Mặt hàng bán chạy nhất là khẩu trang. Em đến nhà thuốc đầu tiên, chưa kịp nói câu nào thì dược sĩ đã bảo cháu mua khẩu trang đúng không, nhưng khẩu trang bán hết từ lâu rồi”, T.N.Q. nói với Zing.vn từ Bắc Kinh.

    Hai người hôn nhau qua lớp khẩu trang, trong bức ảnh không rõ địa điểm mà Duy được bạn bè chia sẻ.

    Phải đi một số nhà thuốc rồi vào siêu thị, Q. mới mua được khẩu trang loại N95. Cô cho biết giá đã lên 12-15 tệ so với 10 tệ thường ngày. “Nhưng may quá em cũng mua được hàng chục cái để phòng thân rồi”, Q. nói, đề nghị giấu tên.

    “Em mua rất nhiều đồ ăn, ăn nửa tháng luôn để hạn chế ra ngoài, hạn chế tiếp xúc”, Q. chia sẻ. “Thậm chí trong ký túc xá, nếu ai đó gõ cửa mà muốn tiếp chuyện với người ta thì cũng đeo khẩu trang, vừa phòng cho mình vừa cho người khác nữa”.

    Trường của T.N.Q. ở Bắc Kinh chỉ còn hai người Việt Nam. Dịch virus gây viêm phổi diễn ra đúng lúc người Bắc Kinh về quê ăn Tết, vắng người. Nhưng đây là một cái Tết có phần lo lắng.

    “Em lo là tầm khoảng tuần sau nữa mà mọi người từ quê đổ xô về Bắc Kinh, không biết mình đã khống chế được dịch bệnh này chưa”, Q. nói.

    “Theo em biết thì tình hình bên đó khá căng thẳng”, Ly Nguyễn, một du học sinh khác tại Bắc Kinh, nói với Zing.vn khi đang ở Việt Nam ăn Tết. “Một số trường đã có lịch nghỉ kéo dài cho du học sinh”. Ly cho biết có thông báo của trường yêu cầu ai đi lại Vũ Hán thì phải báo về trường gấp để tiến hành kiểm tra sức khỏe.

    Theo Zing