Không cần màn hình, không cần âm nhạc ồn ào, chỉ với một chiếc bàn cờ gỗ và vài quân cờ nhỏ, carrom đang kéo hàng trăm người trẻ London ngồi xuống, trò chuyện và kết bạn. Trò chơi trăm năm tuổi của Nam Á bất ngờ trở thành lời đáp cho cơn khát kết nối giữa đời sống hiện đại.
Trong một góc quán ăn ở Notting Hill, phía Tây London, tiếng trò chuyện xen lẫn tiếng rót trà nóng và những cú búng tay lách cách vào mặt bàn gỗ khiến không gian tối giữa tuần bỗng trở nên rộn ràng như một buổi sum họp gia đình.
Quanh những chiếc bàn phủ phấn trắng, từng nhóm người lạ cúi sát vào một tấm ván vuông, chăm chú đưa những quân cờ nhỏ trượt nhanh về bốn lỗ ở góc bàn rồi bật cười sau mỗi cú đánh hụt.

Tại một đêm chơi ở Dishoom Permit Room, quán ăn tại Notting Hill, London, chỉ có 44 người trong tổng số 800 người đăng ký mua được vé. Ảnh: The Guardian
Trò chơi này là carrom, thường được ví như “bi-a bằng ngón tay”. Người chơi dùng tay búng các quân cờ nhỏ vào lỗ ở góc bàn, với mục tiêu đưa hết quân của mình vào lỗ trước đối thủ.
Trong đời sống đô thị vốn ngày càng bị màn hình điện thoại chia cắt, chiếc bàn carrom nhỏ bé ấy đang tạo ra một điều tưởng như đơn giản nhưng lại hiếm hoi, khi khiến những người xa lạ ngồi xuống, nhìn vào nhau và bắt đầu trò chuyện.
Sức hút của nó đang vượt xa dự đoán của những người tổ chức. Tại một đêm chơi ở Dishoom Permit Room, quán ăn Nam Á nổi tiếng tại Notting Hill, chỉ có 44 tấm vé được bán ra nhưng gần 800 người tìm cách đăng ký.
Một giải đấu khác tại Boxpark Wembley cũng thu hút khoảng 600 người, gồm cả người chơi lẫn khán giả. Những con số ấy cho thấy carrom không chỉ là một cuộc vui hoài niệm của cộng đồng người Nam Á, mà đang trở thành một điểm hẹn mới của giới trẻ Anh đang khát khao những kết nối trực tiếp.

Carrom đang thu hút nhiều người trẻ tại Anh nhờ nhu cầu kết nối trực tiếp ngoài đời thực. Ảnh: The Guardian
Đứng sau làn sóng bất ngờ này là Abdus Khan, 31 tuổi, người sáng lập cộng đồng carrom mang tên Karrom. Với Khan, carrom gắn với những ký ức tuổi thơ trong các chuyến về thăm gia đình ở Bangladesh, nơi anh lần đầu ngồi quanh bàn cờ cùng người thân. Sau này, gia đình mang chính chiếc bàn carrom ấy sang Anh và anh vẫn giữ nó như một phần ký ức.
“Nó gắn với những kỷ niệm đẹp nhất của tôi,” Khan nói.
Nhưng điều anh muốn giữ lại không chỉ là một trò chơi cũ. Đó là cảm giác quây quần từng rất quen thuộc trong những gia đình nhiều thế hệ, tiếng cười chen lẫn những màn tranh luận vui vẻ, trẻ con đứng xem người lớn thi đấu, trà được rót liên tục và câu chuyện nối dài sau mỗi ván cờ.
Ở London hôm nay, nơi nhịp sống gấp gáp khiến người ta dễ đi ngang qua nhau mà không kịp nhìn mặt, carrom bỗng trở thành một cách chậm rãi để con người tìm lại cảm giác thuộc về một cộng đồng.
Trong các buổi chơi tại Karrom, người tham gia liên tục đổi bàn, đổi đối thủ rồi lại ngồi xuống trò chuyện. Nhiều người đến một mình, nhưng hiếm ai ra về trong im lặng. Chỉ cần vài cú búng tay hụt, vài tiếng reo khi quân cờ lọt lỗ hay một lời chỉ dẫn từ người ngồi đối diện, khoảng cách ban đầu gần như biến mất.
Uneeb Khalid, 39 tuổi, thừa nhận anh từng nghĩ carrom đã dần biến mất cùng thế hệ cha mẹ. Vì thế, việc nhìn thấy đông đảo người trẻ xếp hàng để tham gia khiến anh bất ngờ.
“Tôi rất vui khi thấy họ quan tâm. Đây là một thay đổi mới mẻ so với quãng thời gian chúng ta chỉ nhìn vào màn hình,” Khalid nói.
Không ít người tìm đến Karrom cũng vì lý do đó. Họ mệt mỏi với những buổi gặp gỡ nửa vời trong quán bar, mệt mỏi với việc lướt mạng xã hội nhưng vẫn cảm thấy cô đơn, và bắt đầu tìm kiếm những hoạt động đủ đơn giản để không tạo áp lực nhưng đủ gần gũi để con người thực sự trò chuyện với nhau.
Giữa một thành phố mà mỗi người đều bận rộn với lịch làm việc, tin nhắn và những cuộc hẹn chớp nhoáng, một bàn cờ gỗ, vài quân cờ tròn cùng tách trà nóng hóa ra lại làm được điều mà nhiều ứng dụng kết nối không thể: tạo ra sự thân thuộc.
Đó có lẽ là lý do carrom đang trở lại không chỉ như một trò tiêu khiển, mà như một dạng liệu pháp xã hội nhẹ nhàng cho đời sống đô thị hiện đại.
Khan hiện muốn đưa mô hình này đến nhiều nơi hơn, từ các thành phố khác ở Anh cho tới San Francisco, Karachi hay Riyadh. Nhưng giá trị lớn nhất của carrom có lẽ vẫn nằm ở những đêm như tại Notting Hill, khi vài chục người xa lạ ngồi quanh một chiếc bàn, búng những quân cờ nhỏ, cười vang vì một cú đánh trượt rồi cùng ăn biryani (cơm trộn Ấn Độ) sau trận đấu như những người bạn cũ.
Hanoimoi (theo Guardian)
