• Kennedy Hubbard, 22 tuổi, Mỹ, bị dị tật bạch huyết, được mẹ động viên bỏ qua mặc cảm để sống một cuộc đời lạc quan như bao người.

    Kennedy sinh ra với một khối u lớn bao quanh miệng và hàm do dị tật bạch huyết. Những đứa trẻ mắc bệnh giống như cô thường được phụ huynh cho học tại nhà thay vì đến trường, bởi họ không muốn con mình nghe những lời nói tàn nhẫn, xúc phạm từ người ngoài. Tuy nhiên, mẹ của Kennedy thì khác. Bà cho rằng để con gái mình sống một cuộc sống bình thường như mọi người là điều đúng đắn.

    Kennedy luôn lạc quan với khối u lớn bao quanh mặt. 

    Bởi vậy, suốt nhiều năm, Kennedy sống với châm ngôn được chỉ dạy từ người mẹ của mình: "Trong cuộc sống, mọi người có thể hiếu kỳ về ngoại hình của con. Điều đó vẫn ổn, không sao cả. Tuy nhiên đừng cho phép bất cứ ai lăng mạ hay xúc phạm con. Đó là hành động vô cùng tàn nhẫn". 

    Học mẫu giáo, Kennedy đi cùng một y tá vào lớp để giải thích rằng dị tật bạch huyết không phải là một căn bệnh truyền nhiễm. Cô chia sẻ: "Cô y tá chỉ nói về sự khác biệt ở khuôn mặt của tôi với mọi người và điều này vô tình khiến tôi trở nên đặc biệt hơn. Tôi vẫn có nhiều bạn bè và rất thích được đi học".

    Kennedy luôn vui vẻ và lạc quan với cách nuôi dạy này của mẹ mình.

    Cô chăm chỉ làm từ thiện để giúp những đứa trẻ mắc bệnh giống mình.

    Dị tật bạch huyết xảy ra khi các mạch bạch huyết hình thành không chính xác trong giai đoạn thai kỳ. Cứ 4.000 trẻ sơ sinh có một bé mắc phải.

    Tiến sĩ McCormick, giám đốc y tế của Trung tâm Vascular Anomalies, cho biết đầu và cổ là hai vị trí phổ biến xuất hiện dị tật. Tuy nhiên, bệnh cũng có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trên cơ thể. Trường hợp nhẹ, trẻ bị nhiễm trùng hoặc biến chứng do tổn thương dị dạng bạch huyết, làm tăng kích thước khối u. Trường hợp Kennedy nghiêm trọng hơn, bác sĩ phải điều trị bằng cách mở khí quản để đặt một ống thông cho không khí đi vào phổi.

    Kennedy phải mang ống thông khí quản đến 19 tuổi, song điều này không thể ngăn cản đam mê chơi bóng chuyền của cô.

    Cô gái chia sẻ: "Bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi đã chơi được bóng chuyền. Huấn luyện viên vô cùng bất ngờ và luôn khích lệ tôi, đó là cảm giác tuyệt vời nhất. Tôi có thể chứng minh cho mọi người thấy rằng không việc gì là tôi không làm được".

    Kennedy giữ vị trí setter (chuyền 2) trong các trận bóng chuyền, một vị trí vô cùng quan trọng của đội. Kennedy vẫn tiếp tục chơi bóng chuyền khi lên Đại học Stockton.

    Kennedy ngày bé và mẹ.

    Ngoài ra, cô còn đứng đầu một tổ chức từ thiện của riêng mình mang tên Kennedy Forge Cause. Tổ chức phi lợi nhuận này được thành lập vào năm 2012 nhằm nâng cao nhận thức và kêu gọi cộng đồng quyên góp để hỗ trợ các chuyên gia tìm ra phương pháp điều trị tốt hơn cho bệnh nhân bị dị tật bạch huyết.

    Mẹ của Kennedy tâm sự: "Con gái tôi muốn trở thành tấm gương và là người truyền cảm hứng đến những bệnh nhân dị tật bạch huyết khác, giúp họ trở nên lạc quan hơn trong cuộc sống".

    "Kennedy đã tiếp cho tôi rất nhiều động lực và hy vọng trong cuộc sống", Silvestri, giáo viên ở Florida cho biết.

    Kennedy vừa tốt nghiệp khoa tâm lý học. Cô đang thực tập tại Bệnh viện nhi đồng Nemours/Alfred I. DuPont, nơi khi còn nhỏ đã trải qua 8 tháng trong phòng chăm sóc đặc biệt.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Sinh ra đã không có chân và phải trải qua một tuổi thơ đầy bất hạnh nhưng chàng trai này vẫn vượt lên cuộc sống bằng chính nghị lực phi thường của mình và khiến cả thế giới phải khâm phục.

    Chàng trai Zion Clark sinh ra tại thành phố Columbus, bang Ohio, Mỹ vào năm 1997. Ngay từ khi mới sinh ra, anh đã mắc phải một hội chứng vô cùng hiếm gặp khiến phần thân dưới không thể phát triển được, hay nói cách khác là người không chân bẩm sinh.

    Chàng trai Zion không có phần thân dưới ngay từ lúc sinh ra.

    Có lẽ chính vì khuyết tật đáng sợ ấy mà Zion đã bị bố mẹ ruồng bỏ từ lúc sinh ra. Anh trở thành trẻ mồ côi và rơi vào nỗi bất hạnh lớn nhất mà một đứa trẻ phải chịu đựng: không bố mẹ, không nhà và cơ thể không bình thường. 

    Zion được đưa vào trại trẻ mồ côi và ký ức thời thơ ấu của chàng trai này là những chuỗi ngày chuyển nhà và chuyển trường liên tục vì điều kiện sống. 

    Zion đã từng phải trải qua một quãng thời gian tuổi thơ vô cùng khắc nghiệt.

    Thế nhưng bất chấp tất cả, Zion đã tìm được cho mình một niềm đam mê mãnh liệt từ khi còn rất nhỏ. Khi mới 2 tuổi, chàng trai đã xác định mình sẽ theo đuổi con đường đấu vật. Lúc đó, tất cả mọi người đều cho rằng điều này thật viển vông và xa vời. Một người không có chân và di chuyển bằng 2 tay thì làm sao theo nghiệp thể thao được?

    Tới khi Zion học năm cuối tại trường Trung học Massillon Washington, phía đông bắc bang Ohio, anh đã đăng ký tham gia giải đấu vật của trường và giành được kết quả đáng kinh ngạc. Đó cũng là lúc giấy tờ của Zion với người mẹ nuôi Kimberly Hawkins được phê duyệt và anh chính thức có một gia đình mới.

    Chàng trai nhận ra niềm đam mê với đấu vật của mình ngay từ nhỏ.
    Zion và người mẹ nuôi ôm chặt nhau sau khi anh vượt qua vòng thi đấu trường.

    Nhờ những thành tích đáng nể, Zion được nhận vào đại học Kent State để thi đấu cho đội tuyển Golden Eagles của trường. Chàng trai bắt đầu có niềm tin mãn liệt hơn vào việc theo đuổi con đường đấu vật chuyên nghiệp. Anh chia sẻ: "Đấu vật đã thay đổi cuộc sống của tôi đến mức mỗi khi gặp khó khăn, tôi sẽ tìm ra ngay hướng giải quyết và vượt qua nó".

    Thế nhưng để đạt được những thành tích đó, ít ai biết rằng Zion đã phải nỗ lực gấp trăm lần người bình thường. Anh có một cuốn sách "gối đầu" đó là cuốn "Không bào chữa" (No excuses) của tác giả Kyle Maynard, một người có khuyết tật giống hệt Zion nhưng giờ đây đã là một diễn giả, nhà văn nổi tiếng và là người khuyết tật đầu tiên trên thế giới từng lên được đỉnh núi lửa Kilimanjaro cao gần 6.000 m.

    Chàng thanh niên 21 tuổi với nghị lực sống phi thường.
    Hình xăm ''No excuses'' trên lưng anh, ngụ ý rằng dù sinh ra khuyết tật, nhưng anh sẽ không để sự bất công của thượng đế nhấn chìm bản thân mình.

    Ngưỡng mộ trước nghị lực sống của Kyle, Zion đã lấy tiêu đề cuốn sách "Không lý do" làm châm ngôn sống của mình, thậm chí xăm cả dòng chữ này sau lưng để luôn nhắc nhở bản thân không được quên. Sau đó, Zion liên tiếp hoàn thành các mục tiêu của bản thân, như chiến thắng 2 lần liền trong cuộc thi đua xe lăn toàn bang, chơi trống tại ban nhạc của nhà thờ địa phương, hay trờ thành một huấn luyện viên đấu vật thực thụ. 

    Anh không đầu hàng trước môn thể thao nào.
    Ngoài đấu vật, Zion còn có niềm đam mê chơi trống.

    Hiện tại, Zion đang là sinh viên chuyên ngành Quản trị Kinh doanh tại Đại học Kent State ở Tuscarawas, New Philadelphia, nơi anh thi đấu cho câu lạc bộ đấu vật của trường. Vào lúc rảnh rỗi, Zion thường chơi trống cùng với bạn bè và quay clip chia sẻ lên mạng xã hội. Anh cũng đang nỗ lực tập luyện để tham gia Thế vận hội Olympic diễn ra tại Tokyo vào năm 2020.

    Hình ảnh của Zion tại buổi lễ tốt nghiệp trung học.

    Trong một cuộc phỏng vấn với tờ Times, Zion chia sẻ: "Tôi không tin vào lý do. Không có bất cứ lý do nào khiến bạn làm bất cứ điều gì dù tốt hay xấu. Tôi tin rằng chúng ta làm vì muốn làm. Tôi muốn làm cho mọi người quên đi cảm giác thương hại tôi. Tôi muốn được nhìn nhận như một người bình thường và dòng chữ sau lưng tôi đã khích lệ tôi làm điều ấy hàng ngày, hàng giờ".

    Zion Clark và người bạn thân Darese Sparkman.

    Câu chuyện phi thường của Zion Clark đã trở thành nguồn cảm hứng để các nhà làm phim cho ra mắt một bộ phim ngắn có tên "Zion", nói về cuộc hành trình kỳ diệu của chàng trai từ khi sinh ra cho đến giờ. Bộ phim có mặt trên kênh truyền hình Netflix vào ngày 10/8 vừa qua, được trình chiếu ở liên hoan phim Sundance, một trong những sự kiện phim ảnh lớn nhất thế giới. 

    Viethome (theo Khám phá)