• Với hơn 165.000 USD/năm, Monaco là một trong những quốc gia có GDP bình quân cao nhất toàn cầu. Đất nước này thường xuyên tổ chức các sự kiện lớn trên thế giới.

    Trong ấn phẩm thường niên về các nước trên thế giới của Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA), tỷ lệ người nghèo của Monaco không được xác định. Ảnh: Business Insider.

    Nguyên nhân một phần đến từ việc quốc gia này không có thuế thu nhập cá nhân, nên rất khó để đo lường. Bên cạnh đó, các nhà kinh tế học địa phương cho rằng Monaco rất giàu đến nỗi không có bất kỳ một sự nghèo đói nào được ghi nhận. Ảnh: Business Insider.

    Trong số 38.300 người dân Monaco, chỉ có 9.326 người bản địa, còn lại là dân nhập cư từ Pháp, Italy, Anh, Thụy Sĩ, Đức, Nga và Mỹ... Nhà đất tại đây vô cùng đắt đỏ, mức giá trung bình cho một bất động sản vào năm 2017 là 5,2 triệu USD. Ảnh: Business Insider.

    Với chính sách thuế hấp dẫn, Monaco đã thu hút nhiều người giàu có ở nước ngoài đến sinh sống. Thêm vào đó, khí hậu ôn hòa với 300 ngày nắng mỗi năm cũng là một điều kiện sống hấp dẫn. Ảnh: Business Insider.

    Không những thế, Monaco còn cung cấp các chương trình trợ cấp nhà ở, hay hệ thống giáo dục và chăm sóc sức khỏe miễn phí. Ảnh: Business Insider.

    Người dân Monaco được xếp vào nhóm giàu nhất thế giới, với khoảng 1/3 là triệu phú USD. Ảnh: Business Insider. 

    Monte Carlo, quận giàu có, tráng lệ nhất Monaco được bao phủ bởi các khách sạn 5 sao, siêu xe sang trọng, nhà hàng cao cấp, shop thời trang xa xỉ, và sòng bạc danh tiếng. Ảnh: Business Insider.

    Triển lãm Du thuyền Monaco là một sự kiện xa xỉ được tổ chức hàng năm vào những ngày cuối tháng 9. Tại triển lãm năm nay, khoảng 30.000 người đến tham dự, tổng trị giá các du thuyền được trưng bày lên đến hơn 4,3 tỷ USD. Ảnh: Business Insider. 

    Các khách sạn ở đây cũng có giá đắt đỏ, lên tới hàng chục nghìn USD mỗi đêm. Phòng Princess Grace ở Hotel de Paris có giá 43.000 USD/đêm. Ảnh: Business Insider.

    Đường sá Monaco sạch sẽ đến mức hiếm khi thấy một mẩu rác. Ảnh: Business Insider.

    Monaco luôn đảm bảo các tiêu chuẩn an ninh nghiêm ngặt nên được gọi là nơi an toàn nhất châu Âu. Các sĩ quan cảnh sát, hệ thống camera an ninh xuất hiện trên mọi ngóc ngách của quốc gia này. Ảnh: Business Insider.

    Đường phố Monaco cũng có rất nhiều người ăn mặc xa xỉ với những phục trang cao cấp đến từ các thương hiệu như Prada, Louis Vuitton, Cartier... Ảnh: Getty. 

    Monaco được mệnh danh là "sân chơi của các tỷ phú". Ảnh: Business Insider.

    Theo Zing

  • Cùng một bệ xuất phát, nhưng Ivan (Anh) sớm trở nên thành công, trong khi em trai David ngày càng thảm hại vì luôn phán xét.

    "Tinh hoa tài chính" là danh hiệu mà nhiều người đặt cho Ivan Massow (51 tuổi, London). Còn David (50 tuổi) chỉ luôn mồm rủa anh trai mình - Ivan - là gã tư bản đạo đức giả.

    Một người đàn ông giàu có, người kia nghèo cùng cực. Thật khó để tưởng tượng rằng hai người không liên quan này thực sự là anh em. Trong 25 năm qua, sự khác biệt rất lớn giữa độ giàu có và địa vị xã hội đã khiến họ ngày càng xa cách.

    Ivan và David sinh ra trong một gia đình bình thường, bố là cảnh sát, mẹ là nhân viên ngân hàng. Hai anh em ăn cùng một loại thức ăn, mặc gần như cùng một bộ quần áo và đi học cùng trường. David là em trai nên được nuông chiều hơn, đó là sự khác biệt duy nhất giữa hai anh em.

    Triệu phú Ivan Massow còn là người có tiếng nói chính trị, bảo vệ quyền đồng giới. Ảnh: The Guardian.

    Ivan vẫn còn nhớ rằng khi còn nhỏ, anh luôn dậy sớm đi cắt cỏ kiếm tiền cho gia đình. Nhưng David vẫn có thể ngủ, sau đó thưởng thức bữa ăn sáng do mẹ chuẩn bị.

    "Tôi làm việc hùng hục và khi trở về nhà với một cơ thể mệt mỏi, tôi thường thấy David đã không làm gì cả ngày", Ivan nói. 

    David hay đi phá những tài sản công cộng, còn lấy sách đem bán để mua thuốc lá. Thế nhưng bố mẹ vẫn bảo vệ người con này, khiến Ivan rất buồn bã khi còn nhỏ. Sự nuông chiều quá mức chắc chắn đã mang lại một tác động tiêu cực không thể xóa nhòa đối với David.

    Khi Ivan 21 tuổi, anh bắt đầu kinh doanh riêng và kiếm được khoản tiền lớn đầu tiên trong đời. Sau đó, anh chuyển nhượng doanh nghiệp cho người khác với giá một triệu bảng (khoảng 30 tỷ đồng). Anh dùng tiền này làm vốn khởi nghiệp rồi lặp lại vòng tròn trên. Sau 10 năm, anh trở thành triệu phú.

    Ngườ em trai sống trong một chiếc ô tô hỏng. Ảnh: The Guardian.

    Khi việc kinh doanh của Ivan đã đi vào quỹ đạo, David mới đi học đại học. Tốt nghiệp đại học, David đến học việc tại công ty của anh trai, nhưng được vài tháng lại từ bỏ. Sự nghiệp của Ivan ngày càng thịnh vượng và David ghen tị với anh trai của mình.

    David đặt ra mục tiêu làm giàu thật nhanh nên đã thử nhiều nghề khác nhau nhưng đều thất bại. Theo thời gian, David bắt đầu từ bỏ chính mình. Anh ta trở nên hoài nghi. "Điều gì tạo nên người giàu? Không phải là bằng cách hút máu người nghèo sao?" luôn là suy nghĩ của người đàn ông này.

    Người em bắt đầu có tuổi và ngày ngày chìm xuống hố đen. Anh ta không kết hôn, không có con và cách duy nhất để kiếm sống là làm việc tối mặt trên công trường. Nơi duy nhất để sống là một chiếc ôtô cũ bị hỏng. Không có công việc nào David làm quá một năm.

    Năm 2010, Ivan đã có nhà phố 5 tầng ở London, biệt thự ở hạt East Sussex và villa ở Barcelona. Cuộc sống của hai người ngày càng ở hai thế giới tách biệt. Trong 25 năm, hai người không hề gặp nhau. Truyền thông Anh ưu ái làm một bộ phim tài liệu yêu cầu cả hai đổi vị trí cho nhau trong 4 ngày mong làm giảm sự căng thẳng giữa hai anh em.

    Khi Ivan ở trong xe của em trai 4 ngày, anh cảm thấy quá khiếp hãi. Không có nhà vệ sinh, không có phòng tắm, lộn xộn như một bãi rác. Ở đây, David còn viết một cuốn tiểu thuyết dựa trên kinh nghiệm lạm dụng ma túy.

    Ivan nhận ra, vấn đề khiến em trai rơi xuống hố sâu chính là sự tự do. Những thứ bình thường trong xã hội văn minh như một bộ đồ chỉnh tề ở nơi công cộng hay xuất hiện tại một sự kiện đúng giờ dường như không có trong tâm trí David.

    Về mặt chính trị, người em trai có ý kiến rất bảo thủ, luôn tin rằng nước Anh sẽ sụp đổ. Hàng tháng, David tham gia những buổi thảo luận giữa những nhóm người có ý tưởng cực đoan. Ivan thấy rằng lập luận của họ khác xa với tình hình thực tế. Họ đưa ra quan điểm, nhưng không có dẫn chứng rõ ràng, cụ thể.

    Tóm lại, không tìm được công việc, và sống quanh những người quá rảnh rỗi và tiêu cực, David không thể không bị cuốn theo những vòng xoáy đó. Điều duy nhất an ủi cho David là công việc thợ xây mà anh làm được trong vòng 10 tháng.

    David khi vừa bước vào thử thách làm phim tài liệu cảm thấy bực tức khi biết trong nhiều năm qua anh trai đã âm thầm tài trợ tiền cho mình. Đó là những lần trúng số, trúng thưởng hay được trả lương cao hơn bình thường.

    Sau đó, David được đưa đi tham dự một bữa tiệc ở tầng lớp xã hội cao, gặp gỡ các nhà lãnh đạo, tham gia các triển lãm nghệ thuật từ thiện hay học cưỡi ngựa. Điều ngạc nhiên là David làm tốt hơn Ivan nghĩ. David rất biết lắng nghe, thông minh và có nhiều ý kiến sáng tạo.

    "David không hoàn toàn vô dụng, cậu ấy có tiềm năng nhưng thiếu môi trường tốt để thể hiện", Ivan nói.

    Nhờ bộ phim tài liệu, David và Ivan ngồi chung với nhau sau 25 năm tách biệt. Ảnh: Bili.

    Người em trai thôi không phàn nàn về chính phủ, sự bất công xã hội và thôi dùng niềm tin về tín ngưỡng để giải quyết những vấn đề thực tế. Anh nhận ra, siêng năng từ nhỏ, khi lớn cũng sẽ làm mọi thứ như một thói quen.

    "Người thành công luôn học hỏi, tôn trọng lẫn nhau, còn tôi chỉ toàn chống đối và phản bác vô lý, đó dường như là sở thích của tôi. Điều này làm mọi thứ tồi tệ hơn, tôi luôn cáu gắt và chế giễu người giàu", David chia sẻ.

    David cũng nhận ra rằng anh trai mình đã phải làm rất nhiều thứ để có được ngày hôm nay. Những đóng góp cho cộng đồng của Ivan là vô kể, không phải là kẻ đạo đức giả như người em trai nghĩ. "Không có gì thành công mà không cần sự nỗ lực", David bày tỏ.

    Sau chương trình, họ dành cho nhau một cái ôm. Họ đều biết rằng mình đã quá già để bị bức tường vô hình kia ngăn cách. Bộ phim tài liệu này mang tên "Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo" đã làm nước Anh rúng động bởi nhiều người nhận ra xã hội đã bị phân hóa tàn bạo đến mức nào.

    Viethome (Theo The Guardian/VnExpress)

  • Hơn bốn triệu người Anh đang sống ở mức đặc biệt đói nghèo – thu nhập dưới 50% mức chuẩn đói nghèo – và hàng ngày phải vật lộn để có những nhu yếu phẩm thiết yếu.

    Theo báo cáo mới nhất của Ủy ban thống kê số liệu xã hội (SMC), được công bố ngày 29/7, hiện có khoảng 14,3 triệu người Anh thuộc diện đói nghèo, trong đó 8,3 triệu trong độ tuổi lao động, 4,6 triệu trẻ em và 1,3 triệu trong độ tuổi nghỉ hưu.

    Đáng chú ý, SMC cho biết có đến 4,5 triệu người, tương đương 31,5% số người đói nghèo và 7% dân số Anh, thuộc diện đặc biệt đói nghèo. Ngoài ra, 7 triệu người, tương đương khoảng 49% số người đói nghèo, thuộc diện đói nghèo dai dẳng – có ít nhất là 2 trong số 3 năm vừa qua thuộc diện đói nghèo.

    Hơn bốn triệu người Anh đang sống ở mức đặc biệt đói nghèo. Ảnh: independent.co.uk 

    Theo SMC, nhìn chung tỷ lệ đói nghèo của Anh không thay đổi nhiều kể từ năm 2000, hiện ở mức 22% so với mức 24% của năm 2000, nhưng mức độ khó khăn của một số nhóm người như trẻ em, trẻ em trong các gia đình có bố mẹ góa bụa và những người nghỉ hưu, đã tăng kể từ năm 2013 do các biện pháp thắt lưng buộc bụng của chính phủ.

    SMC cũng khẳng định việc làm không còn là sự bảo đảm chống lại đói nghèo. Năm 2000, 54% trẻ em đói nghèo là thuộc gia đình có một người lớn đi làm. Con số này đã tăng lên mức 73% trong giai đoạn 2017-2018, thậm chí có đến 16,7% trẻ em đói nghèo thuộc gia đình mà tất cả người lớn có việc làm.

    Chủ tịch SMC Philippa Stroud cho rằng cần có một giải pháp thống nhất và có tính phối hợp để giải quyết vấn đề đói nghèo. Bà nói: "Điều đáng lo ngại là nhìn chung đói nghèo vẫn gần như ở mức đầu những năm 2000 dù là ở dưới chính phủ của đảng phái nào. Tuy nhiên, rõ ràng rằng bên dưới bề mặt đó có sự khác biệt đáng kể về mức độ nghèo đói của các nhóm người khác nhau.

    Quyết định của các nhà hoạch định chính sách có thể có tác động đáng kể đến người nghèo và mức độ nghiêm trọng và kéo dài của tình trạng nghèo đói. Những phát hiện mới này làm nổi bật yêu cầu cấp thiết cần có một cách tiếp cận có tính thống nhất và phối hợp hơn".

    Viethome (theo Helino)

  • Trong khi nhiều thành phố tại Mỹ luôn trong tình trạng “đất chật người đông” với giá bất động sản tăng mỗi ngày, một số nơi khác lại kém phát triển và thưa thớt dân cư tới mức chính quyền địa phương buộc phải bán nhà với giá 1 USD để ngăn tình trạng “thành phố ma”. 

    Một căn nhà được bán với giá 1 USD ở Gary, Indiana (Ảnh: GCD)

    Giới chuyên gia cho rằng tình trạng trên phản ánh rằng chênh lệnh giàu nghèo tại Mỹ dường như đang trầm trọng hơn.

    Các thành phố tại Mỹ đang ngày càng phân hóa rõ rệt. Trong khi một số thành phố lớn ven biển chứng kiến tình trạng gia tăng dân số, nền kinh tế phát triển mạnh mẽ và các ngành công nghiệp mở rộng mỗi ngày, những khu vực thành đông bắc và trung tây ngày càng giống như thành phố bỏ hoang.

    Một vài thập niên trước, sự khác biệt không rõ ràng và sâu sắc đến như thế. Trong giai đoạn ngành sản xuất công nghiệp nặng tại Mỹ bùng nổ, các thành phố có các nhà máy quy mô lớn như Buffalo và Detroit được coi là “đầu tàu” kinh tế của Mỹ. Ngày nay, các khu vực này được gọi là "Vành đai Gỉ sắt" (Rust Belt), ám chỉ các thành phố đã trải qua suy giảm công nghiệp, trong đó có ngành sản xuất thép từ những năm 1980.

    Mất đi thế mạnh về kinh tế, những thành phố thuộc Vành đai Gỉ sắt bắt đầu chứng kiến sự mất dần dân số do họ di chuyển tới những nơi khác để làm ăn và sinh sống, tìm kiếm cơ hội. Sau hơn 40 năm, sự chênh lệch giàu nghèo giữa khu vực này và các thành phố miền duyên hải ngày càng nới rộng. Rất nhiều thành phố thuộc Vành đai Gỉ sắt chứng kiến những ngôi nhà bỏ hoang mà ngay cả chính quyền địa phương cũng không biết cách xử lý ra sao vì họ không có ngân sách để kéo sập chúng hay phát triển dự án mới.

    Để thu hút dân cư tới sinh sống và tránh biến các khu vực này trở thành “thành phố ma”, một số chính quyền đã mở ra chương trình nhà 1 USD, cho phép người chủ mới mua với giá rất rẻ đi kèm điều kiện phải trùng tu lại căn hộ.

    Tại Buffalo, New York, những người mua phải đồng ý với các điều kiện như sinh sống ít nhất 3 năm và sửa nhà trong 18 tháng. Tuy nhiên, nhiều năm trôi qua, chương trình này vẫn được mô tả là nhận được phản ứng không mấy bùng nổ từ người dân.

    Chính quyền địa phương nói rằng có rất ít người mua tiềm năng  đến tham quan các bất động sản bỏ hoang. Nhiều người đến xem nhưng lại ra về vì băn khoăn về chi phí cải tạo.

    Một căn nhà giá 1 USD ở Gary (Ảnh: GCD)

    Tại Gary, Indiana, chính quyền địa phương yêu cầu những người tham gia vào chương trình mua nhà 1 USD phải kiếm ít nhất 35.250 USD/năm và cải tạo căn nhà thành nơi đủ tiêu chuẩn để ở. Sau 5 năm, chính quyền sẽ giao toàn quyền sở hữu căn nhà cho người mua.

    Dù chi phí sửa chữa là không rẻ (trung bình 20-30.000 USD), nhưng chúng cũng không đắt đỏ bằng việc mua 1 căn nhà mới (46.000 USD).

    Hầu hết các bất động sản tham gia chương trình nhà 1 USD ở Gary, Buffalo hay St. Louis (Louisiana) đều trong tình trạng thiệt hại nghiêm trọng với tường hư hỏng, cửa sổ vỡ, phần mái trục trặc và đồ đặc gần như đã rỉ sét.

    Chương trình này có thành công hay không phụ thuộc rất nhiều vào việc người mua có xem những căn nhà này xứng đáng với khoản đầu tư hay không, bằng không nó sẽ trở thành gánh nặng và tệ hơn là không thể sinh lời.

    Theo lời các chuyên gia, những ngôi nhà 1 USD được coi là biểu tượng cho thấy sự đi xuống của những thành phố thuộc Vành đai Gỉ sắt cũng như sự chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn trong lòng nước Mỹ. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận theo góc độ tích cực, đây cũng có thể là tấm vé hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn cho những thành phố ngày càng vắng bóng người này.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • “Những người công nhân, người nghèo sống với nhau vui hơn, chứ người nghèo ngồi gần ông nhà giàu đi xe xịn, ăn mặc xịn thì mặc cảm. Chúng ta nên cách ly ra, có một khu vực riêng cho người thu nhập thấp...” - Phó Giám đốc công ty địa ốc Đất Lành Nguyễn Văn Đực nêu quan điểm.

    Ông Nguyễn Văn Đực, Phó Giám đốc công ty địa ốc Đất lành: phải cách ly người nghèo ra khỏi người giàu.

    Phát biểu tại hội thảo khoa học "Cơ chế chính sách và giải pháp về nhà ở cho người thu nhập thấp tại đô thị và khu công nghiệp", ông Nguyễn Văn Đực, Phó Giám đốc Công ty địa ốc Đất lành cho rằng, xây nhà thu nhập thấp trong các khu trung tâm là “rất phí” và chỉ nên xây nhà bán giá cao cho người giàu. Vị đại gia này cũng cho rằng, không nên tiếp tục thực hiện chính sách dành 20% quỹ đất hoặc diện tích sàn của các dự án cho nhà ở xã hội.

    VnMedia đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Văn Đực về quan điểm này.

    Xin ông giải thích rõ hơn về quan điểm người giàu không nên ở lẫn với người nghèo.

    Thật ra, nói người thu nhập thấp và người thu nhập cao mà không ở lẫn với nhau là mất đoàn kết, không có tính nhân văn, nhưng thực tế người thu nhập thấp khó lòng sống chung với người thu nhập cao.

    Ví dụ như người ta đang xây nhà thu nhập cao là 70-100m2, thì người thu nhập thấp làm sao có tiền để mua những căn hộ này được? Rồi chi phí dịch vụ ở nhà này cao thì người thu nhập thấp có chịu được hay không? Thứ ba là sinh hoạt phí của khu đó cao, ví dụ như một ly cà phê 20 ngàn hay ổ bánh mì 20 ngàn thì người thu nhập thấp có sống được không? Nên tôi nghĩ chúng ta phải thực tế là người thu nhập thấp phải ở riêng, ở một khu dành cho người thu nhập thấp.

    Chúng ta không phải đẩy họ vào khu ổ chuột, chúng ta vẫn có hạ tầng xã hội tốt và người thu nhập thấp vẫn sống thoải mái.

    Tôi nói thật, những người công nhân sống với nhau, người nghèo sống với nhau vui hơn, chứ người nghèo ngồi gần ông nhà giàu đi xe xịn, ăn mặc xịn thì người nghèo nhiều khi mặc cảm. Vì vậy, chúng ta nên cách ly ra, có một khu vực riêng cho người thu nhập thấp.

    Nhiều chuyên gia cho biết, quan điểm hiện đại ngày nay là ngoài việc cần phấn đấu xóa nhòa ranh giới giàu nghèo thì người nghèo và người giầu nên sống cộng sinh với nhau. Ví dụ như người nghèo cung cấp dịch vụ cho người giàu, như vậy, người giàu cũng được lợi mà người nghèo thì được đảm bảo sinh kế. Ông nghĩ sao về quan điểm này?

    Ý tưởng đó rất hay nhưng tôi không nghĩ như vậy, bởi người giàu không phải lúc nào cũng có người giúp việc, và người giúp việc có khi từ tỉnh lẻ lên chứ không phải là những người nghèo đó. Còn mức sống của người giàu với người nghèo có chênh  lệch dễ làm cho người nghèo mặc cảm và khó sống.

    Nhưng nhiệm vụ của những nhà quản lý và những người xây dựng chính sách là làm sao để khoảng cách đó gần hơn và để người nghèo đỡ mặc cảm hơn chứ không phải là đẩy họ ra xa nhau. Ví dụ như có những chính sách hỗ trợ cho người thu nhập thấp như giảm giá nhà, giảm phí dịch vụ, dành những căn hộ có diện tích nhỏ và nội thất không phải hạng sang... cho 20% nhà ở xã hội đó?

    Cái đó rất khó. Doanh nghiệp chúng tôi làm toàn nhà cao giá, ví dụ như Vincom, chúng tôi toàn làm nhà 100m trở lên, không thể nào trong khu vực đó lại có những căn hộ 30-40m. Rồi chúng tôi phải dùng thang máy như thế nào..., nên giá thành của chúng tôi cao. Làm sao mà chúng tôi  bán rẻ cho người thu nhập thấp được. Cho nên, ở những vị trí như trung tâm thành phố, không nên để cho người thu nhập thấp ở. Người thu nhập thấp phải đi xa mà ở.

    Thế với những người sinh ra, lớn lên, sống trên đất thổ cư của họ từ nhiều đời trong trung tâm thành phố thì sao. Từ trước đến nay, họ vẫn sống yên ổn cho tới khi những dự án xây nhà cho người giàu xuất hiện. Chẳng lẽ họ lại phải đi ra khỏi nơi đó để người giàu đến ở?

    Theo tôi, hãy trả tiền rất cao cho họ để họ mua một khu đất khác cho dễ sống. Ví dụ trong trung tâm Thành phố không thể nào có quán cơm xã hội, quán cơm từ thiện được. Quán cơm từ thiện là phải đi xa, còn ở trung tâm Thành phố toàn nhà giàu, phải ăn 50.000đ/1 tô cơm chứ không thể mà bán 10-15.000đ/ tô cơm được. Không thể nào đòi hỏi được. Người nghèo là không thể nào đòi hỏi được.

    Tóm lại, ông vẫn cho rằng cần phải tách biệt người nghèo ra khỏi người giàu?

    Đúng, tôi nói như vậy có thể là hơn 50% người dân sẽ nói tôi là kỳ thị, phân biệt, nhưng thực tế trong cuộc sống chúng ta phải chấp nhận là người nghèo thì phải tìm một nơi nào xa một chút, đất rẻ một chút, rồi mặt bằng sinh hoạt rẻ, không thể nào ở trung tâm được.

    Các nước tiên tiến đang cố gắng xóa dần khoảng cách, tìm giải pháp để người nghèo và người giàu có thể chung sống, trẻ em giàu và trẻ em nghèo có thể cùng chơi... còn quan điểm của ông có thể tạo ra sự cách biệt. Ngoài ra, trung tâm thành phố được đầu tư rất lớn từ nguồn lực của nhà nước như vườn hoa, công viên, quảng trường...  chứ không phải chỉ là của doanh nghiệp bỏ ra. Thực tế là doanh nghiệp đang được hưởng lợi từ những hạ tầng đó. Vậy nguồn lực đó không lẽ chỉ để phục vụ cho người giàu? Ông không nghĩ như vậy là bất công hay sao?

    Đúng là như vậy thì cũng có sự bất công. Nhưng phải chấp nhận sự bất công đó, bởi vì xã hội hiện nay phân hóa hết rồi, chúng ta không có cách gì để kéo những khoảng cách đó lại.

    Xin hỏi, ông thuộc tầng lớp người giàu hay người nghèo?

    Tôi là người khá, chứ tôi không giàu.

    Vậy nếu ông là người nghèo, ông có chấp nhận sự bất công đó không?

    Tôi cũng là người từ tầng lớp thấp mà lên, và tôi cũng trăn trở cái sự bất công trong xã hội đó, nhưng sự thực không có xã hội nào hoàn toàn công bằng. Người nghèo thì phải cố gắng vươn lên làm giàu và nếu không vươn lên được thì phải chấp nhận như vậy chứ không thể nào đòi hỏi bình đẳng, thụ hưởng như người giàu được. Ví dụ như nhà nước mở trường công, người nhà giàu có thể gửi con trường quốc tế, đó là quyền của người giàu. Còn mình con nhà nghèo thì không thể đòi hỏi con mình cũng phải học trường quốc tế.

    Nhưng chúng ta đang nói đến chính sách của nhà nước...

    Đối với chính sách công, tôi cho là nhà nước phải có tính thực tế, bởi vì người nghèo người giàu không thể sống chung được, tôi nói là không thể sống chung được!

    Nếu cho người nghèo mua một căn  hộ chung với người cao cấp, tôi đảm bảo 1-2 năm sau họ cũng bán họ đi, họ bán giá cao họ đi. Rất nhiều người nhà tái định cư họ cũng không sống được và phải đi ra xa.

    Chúng ta rất dễ bị một cái nhân văn quá đáng là giải tỏa thì phải cấp nhà ở cho người ta. Tôi cho rằng nếu giải tỏa chỉ đền họ một số tiền, họ đi đâu là quyền của họ. Ở đây chúng ta giải tỏa xong lại cấp cho họ một căn hộ, nhưng người nghèo ở căn hộ đó không được, bị nhiều phí quá cuối cùng họ cũng bán mà đi. Tôi khẳng định 90% nhà tái định cư đều bán  hết.  Tôi bảo đảm nếu cho người nghèo ở chung với nhà giàu thì 90% chỉ 1-2 năm sau họ bán mà đi vì không sống nổi.

    Không giải quyết được bài toán phân hóa thì chúng ta phải chấp nhận thực tế. Phân hóa về tài sản, phân hóa về đẳng cấp thì phải phân hóa về chỗ  ở, xe đi lại, ăn mặc...

    Xin cảm ơn ông về cuộc trao đổi.

    Viethome (theo VnMedia)