• Việc ông Andy Burnham trở thành Thủ tướng Anh ngày 20/7 không chỉ đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp của một chính trị gia từng nhiều năm lãnh đạo vùng đô thị Đại Manchester mà còn khiến 'Manchesterism' (tạm dịch: chủ nghĩa Manchester) trở thành tâm điểm chú ý.

    Theo bài viết của chuyên gia Ian Harvey, nghiên cứu viên cao cấp và Trưởng Viện Quản lý Địa phương, Đại học Manchester Metropolitan, trên The Conversation, "Manchesterism" là mô hình quản trị địa phương dựa trên phân quyền, phối hợp liên ngành và phát triển theo địa bàn được áp dụng ở Manchester.

    Điều được quan tâm hiện nay không còn là liệu mô hình này có hiệu quả ở Manchester hay không, mà là liệu nó có thể định hình cách nước Anh được điều hành trong những năm tới.

    chu nghia manchester

    Sự hình thành của 'Manchesterism'

    Với nhiều người, Manchester gắn liền với hình ảnh cái nôi của Cách mạng công nghiệp. Ngày nay, thành phố lớn nhất miền Bắc nước Anh lại được biết đến như một trung tâm đổi mới của Vương quốc Anh, nơi tập trung các trường đại học, bệnh viện thuộc Dịch vụ Y tế quốc gia (NHS), viện nghiên cứu và hệ sinh thái công nghệ phát triển.

    Dọc hành lang Oxford Road, nơi quy tụ các trường đại học, bệnh viện và nhiều doanh nghiệp công nghệ-nghiên cứu, mô hình hợp tác giữa chính quyền địa phương, trường đại học, doanh nghiệp và khu vực công đã trở thành một trong những động lực tăng trưởng của thành phố.

    Tuy nhiên, bên cạnh khu vực trung tâm phát triển, nhiều cộng đồng tại Manchester vẫn đối mặt với nghèo đói, thất nghiệp và bất bình đẳng về y tế. Điều đó cho thấy tăng trưởng kinh tế không đồng nghĩa mọi nhóm dân cư đều được hưởng lợi như nhau.

    Trong bối cảnh đó, mô hình quản trị mang tên "Manchesterism" dần hình thành. Đây không phải sản phẩm của một cá nhân hay một nhiệm kỳ lãnh đạo, mà là kết quả của nhiều thập kỷ hợp tác giữa chính quyền địa phương, doanh nghiệp, các trường đại học, NHS và các tổ chức xã hội. Nền tảng của mô hình được củng cố sau thỏa thuận phân quyền giữa Đại Manchester và chính phủ Anh từ giữa những năm 2010, tạo điều kiện để địa phương có thêm quyền chủ động trong hoạch định và triển khai chính sách.

    Khi trở thành Thị trưởng đầu tiên của Đại Manchester năm 2017, ông Andy Burnham tiếp nhận nền tảng đó, tiếp tục mở rộng phạm vi triển khai và đưa Manchesterism trở thành một chủ đề được quan tâm trên phạm vi cả nước.

    Từ năm 2017 đến nay, nước Anh đã trải qua năm đời Thủ tướng, trong khi ông Burnham vẫn giữ cương vị Thị trưởng Đại Manchester. Sự ổn định này giúp chính quyền địa phương theo đuổi các chương trình phát triển dài hạn, bất chấp những thay đổi liên tục về nhân sự và ưu tiên chính sách ở Westminster.

    Đại dịch Covid-19 cũng đưa ông Burnham trở thành một trong những gương mặt chính trị được biết đến trên toàn quốc khi nhiều lần công khai bất đồng với chính phủ trung ương về chính sách hỗ trợ tài chính dành cho Đại Manchester. Từ đó, mô hình quản trị địa phương "Manchesterism" dần trở thành đối tượng được giới hoạch định chính sách Anh quan tâm.

    Chính sách phát triển theo địa bàn

    Khác với một học thuyết chính trị, "Manchesterism" được xem là một phương thức quản trị. Trọng tâm của mô hình là trao nhiều quyền tự chủ hơn cho địa phương, đồng thời khuyến khích chính quyền, trường đại học, doanh nghiệp và các tổ chức xã hội cùng tham gia giải quyết các vấn đề phát triển. Cách tiếp cận này dựa trên quan điểm rằng nhiều thách thức kinh tế-xã hội không thể xử lý hiệu quả nếu chỉ được điều hành từ chính quyền trung ương ở London.

    Theo đó, thay vì xây dựng chính sách theo từng lĩnh vực riêng lẻ như giao thông, nhà ở, y tế, giáo dục hay phát triển kinh tế, mô hình "Manchesterism" coi chúng là những vấn đề liên kết chặt chẽ và cần được giải quyết đồng thời tại địa phương.

    Theo cách tiếp cận đó, một người thất nghiệp có thể đồng thời chịu tác động của hệ thống giao thông, điều kiện nhà ở, cơ hội đào tạo nghề và khả năng tiếp cận dịch vụ y tế. Nếu mỗi lĩnh vực được xử lý riêng rẽ, các nguyên nhân gốc rễ rất khó được giải quyết.

    Từ tư duy này, Đại Manchester thúc đẩy sự phối hợp giữa chính quyền địa phương với các cơ quan y tế, giáo dục, doanh nghiệp và tổ chức xã hội để xây dựng các chính sách liên thông, phù hợp với nhu cầu của từng cộng đồng thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào cách quản lý theo từng bộ, ngành ở trung ương.

    Một điểm đáng chú ý khác là vai trò của các trường đại học. Trong "Manchesterism", các cơ sở giáo dục đại học không chỉ là nơi đào tạo và nghiên cứu, mà còn được xem là những "thiết chế trụ cột", cùng với NHS, chính quyền địa phương, doanh nghiệp và khu vực tự nguyện, tham gia thúc đẩy đổi mới sáng tạo, phát triển kỹ năng, cải thiện dịch vụ công và tăng trưởng kinh tế.

    Tuy nhiên, "Manchesterism" không phải là một mô hình hoàn hảo. Dù Đại Manchester đã thu hút đáng kể đầu tư và duy trì tốc độ tăng trưởng cao trong nhiều năm, khoảng cách phát triển giữa trung tâm và các quận ngoại vi vẫn còn lớn. Giá nhà tiếp tục tăng, trong khi không ít cộng đồng chưa được hưởng lợi tương xứng từ sự phát triển của thành phố.

    Điều đó cho thấy phân quyền không phải lời giải cho mọi vấn đề. Trao thêm quyền cho địa phương có thể tạo điều kiện để chính quyền phản ứng linh hoạt hơn trước các thách thức, nhưng không thể nhanh chóng xóa bỏ những bất bình đẳng đã tích tụ qua nhiều thập kỷ.

    Vì vậy, giá trị của "Manchesterism" không nằm ở việc tạo ra một "công thức" có thể sao chép ở mọi nơi, mà ở cách xây dựng các thiết chế địa phương đủ năng lực phối hợp và duy trì tầm nhìn dài hạn. Đây cũng là nền tảng giúp Manchester từng bước xử lý các vấn đề phát triển trong bối cảnh kinh tế - xã hội luôn biến động.

    Từ mô hình địa phương đến phép thử quốc gia

    Việc ông Andy Burnham trở thành Thủ tướng mở ra cơ hội để nhiều chính sách từng được triển khai tại Đại Manchester, trong đó có mô hình "Manchesterism" được xem xét ở quy mô quốc gia.

    Tuy nhiên, việc mở rộng một mô hình từ cấp vùng lên cả nước sẽ không đơn giản. Mỗi địa phương tại Anh có điều kiện kinh tế, xã hội và lịch sử phát triển khác nhau. Thành công của Đại Manchester không chỉ đến từ các chính sách cụ thể mà còn từ quá trình xây dựng thể chế, duy trì sự phối hợp giữa các chủ thể và theo đuổi mục tiêu dài hạn trong nhiều năm.

    Bởi vậy, phép thử lớn nhất đối với chính phủ mới không phải là nhân rộng nguyên trạng mô hình của Đại Manchester, mà là liệu chính quyền trung ương có sẵn sàng trao thêm quyền cho các thành phố và địa phương như chính ông Burnham từng nhiều năm đề xuất. Đây cũng là điểm khác biệt giữa "Manchesterism" và mô hình quản trị truyền thống của Anh.

    Bên cạnh đó, như đã nói, "Manchesterism" vẫn chưa phải là lời giải cho mọi thách thức. Chính vì vậy, giá trị của Manchesterism không nằm ở việc nó có thể được sao chép nguyên vẹn trên phạm vi cả nước. Điều đáng chú ý hơn là mô hình này cho thấy cải cách quản trị có thể bắt đầu từ địa phương, trước khi từng bước được kiểm chứng và mở rộng ở cấp quốc gia.

    Việc ông Andy Burnham bước vào số 10 phố Downing vì thế không chỉ đánh dấu sự thay đổi về nhân sự lãnh đạo nước Anh. Quan trọng hơn, đây sẽ là phép thử đối với"Manchesterism": liệu một mô hình quản trị được hình thành từ thực tiễn của một vùng đô thị có đủ sức trở thành nền tảng cho tiến trình cải cách và phân quyền trên phạm vi cả nước hay không.

    Theo Baoquocte

  • Tân Thủ tướng Anh Andy Burnham ngày 20/7 đã nhanh chóng khẳng định quyền lực sau khi tiếp quản Phố Downing, bằng việc tiến hành một cuộc cải tổ nội các sâu rộng, loại bỏ nhiều nhân vật trung thành với người tiền nhiệm Keir Starmer và phát đi tín hiệu rõ rệt về một đường hướng chính trị thiên về cánh tả.

    Trong bài phát biểu đầu tiên trước số 10 Phố Downing, tân Thủ tướng Burnham, 56 tuổi, cam kết xây dựng “một mô hình chính trị mới”, tái công nghiệp hóa nước Anh, phân quyền mạnh hơn cho các địa phương và triển khai kế hoạch 10 năm nhằm giảm áp lực chi phí sinh hoạt đối với người dân. Ông nhấn mạnh, mục tiêu xây dựng “nền kinh tế mới” và đưa các dịch vụ thiết yếu trở lại dưới sự kiểm soát công mạnh mẽ hơn để đảm bảo khả năng chi trả.

    Để khẳng định dấu ấn lãnh đạo, ông Burnham sa thải một số nhân vật thân cận với người tiền nhiệm Starmer, trong đó có Bộ trưởng Tài chính Rachel Reeves và Ngoại trưởng David Lammy. Một số bộ trưởng khác được điều chuyển sang vị trí mới, trong khi các đồng minh của ông Burnham được thăng chức.

    Cựu Bộ trưởng Quốc phòng John Healey được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Tài chính thay bà Reeves. Ông Ed Miliband trở thành Ngoại trưởng, trong khi nhân vật cánh tả nổi bật Angela Rayner trở lại Chính phủ. Ông Wes Streeting, người từng từ bỏ ý định tranh cử vị trí lãnh đạo Công đảng với ông Burnham, được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Quốc phòng. Bà Shabana Mahmood tiếp tục giữ chức Bộ trưởng Nội vụ để triển khai các cải cách cứng rắn về hệ thống tị nạn của Anh.

    andy burham noi cac
    Ông Andy Burnham nhậm chức Thủ tướng Anh, ngày 20/7/2026. Ảnh: Kyiv Independent

    Ông Burnham cho biết, sẽ sớm trình bày một “kế hoạch mới cho nước Anh, kế hoạch 10 năm”, dù chưa công bố chi tiết. Ông nhấn mạnh, ưu tiên trước mắt là giúp người dân “có thêm khoảng thở” trước áp lực chi phí sinh hoạt, với các biện pháp hỗ trợ dự kiến được công bố ngay trong ngày 21/7. Một trong những cam kết đầu tiên của ông là nỗ lực chấm dứt tình trạng người vô gia cư ngủ ngoài đường – vấn đề mà ông từng theo đuổi khi còn là Thị trưởng vùng Đại Manchester, dù chưa đạt được thành công hoàn toàn.

    Ông cũng hứa hẹn thúc đẩy tái công nghiệp hóa thông qua mua sắm công, xây dựng thêm nhà ở xã hội và chuyển giao nhiều quyền lực hơn cho các địa phương.

    Ngay sau khi được Vua Charles III chính thức bổ nhiệm làm người đứng đầu Chính phủ tại Cung điện Buckingham, ông Burnham đã có các cuộc điện đàm riêng với Tổng thống Mỹ Donald Trump và Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky, trước khi công bố đội ngũ bộ trưởng mới. 

    Theo người phát ngôn Chính phủ Anh, trong cuộc điện đàm đầu tiên với Tổng thống Trump, ông Burnham nhấn mạnh, cam kết của Anh đối với quốc phòng và an ninh. Nhà lãnh đạo Mỹ cho biết, hai bên đã có “cuộc trao đổi rất tốt” và sẽ sớm gặp nhau trong thời gian tới, hai bên đã thảo luận về thương mại, hợp tác quân sự cũng như hoạt động rà phá bom mìn tại eo biển Hormuz.

    Còn trong cuộc điện đàm với Tổng thống Zelensky, ông Burnham tái khẳng định, “cam kết kiên định” của Anh đối với Ukraine trong cuộc chiến chống lại chiến dịch quân sự của Nga.

    Ông Burnham trở thành Thủ tướng thứ tư của Anh dưới triều đại Vua Charles III kể từ năm 2022 và là Thủ tướng thứ 7 của nước này chỉ trong hơn một thập niên.

    Theo TTXVN

  • Ông Andy Burnham - khi nhậm chức Thủ tướng Anh - sẽ hủy bỏ triển khai định danh điện tử, chuyển toàn bộ nguồn lực sang hỗ trợ chi phí sinh hoạt cho người dân.

    dinh danh dien tu
    Ông Andy Burnham - Thủ tướng sắp nhậm chức của Vương quốc Anh. Ảnh: Xinhua

    Chương trình định danh điện tử được Thủ tướng thuộc Công đảng Anh Keir Starmer - người sẽ từ nhiệm vào ngày mai (20.7) - công bố vào tháng 9 năm ngoái nhằm hạn chế nhập cư bất hợp pháp.

    Ông Burnham dự kiến tiếp quản cương vị Thủ tướng Anh trong bối cảnh cuộc khủng hoảng chi phí sinh hoạt kéo dài ở nước này.

    Ưu tiên của ông Burnham là thúc đẩy kinh tế và nâng cao đời sống cho người dân đang chịu ảnh hưởng vì bão giá năng lượng, thực phẩm kể từ khi xung đột Nga - Ukraina nổ ra.

    Người phát ngôn của ông Andy Burnham nhấn mạnh: “Toàn bộ thời gian và nguồn lực cho chương trình định danh điện tử quốc gia sẽ được chuyển sang các mục tiêu cấp bách hơn, cụ thể là hỗ trợ chi phí sinh hoạt”.

    Dù hủy dự án định danh điện tử, chính phủ mới của ông Andy Burnham khẳng định sẽ tiếp tục siết chặt quản lý lao động bất hợp pháp dựa trên những kết quả từ thời ông Keir Starmer.

    Thông cáo từ phía thủ tướng sắp tới của Vương quốc Anh nêu rõ: “Việc kiểm tra quyền làm việc vẫn là bắt buộc đối với mọi người sử dụng lao động và quy trình này hiện đã có thể thực hiện qua hình thức kỹ thuật số”.

    Trước đó, ông Starmer từng cam kết đưa thẻ căn cước vào sử dụng trước năm 2029 như một điều kiện bắt buộc để chứng minh quyền lao động, dù không bắt buộc với mọi công dân. Tuy nhiên, chính phủ của ông sau đó đã phải rút lại quy định này.

    Dự án này ước tính tiêu tốn 1,8 tỉ bảng Anh (khoảng 59.400 tỉ đồng) trong vòng 3 năm.

    Theo Laodong

  • Đảng Lao động cầm quyền của Anh ngày 17/7 xác nhận ông Andy Burnham là lãnh đạo mới của đảng, mở đường để ông trở thành Thủ tướng tiếp theo của nước này.

    thu tuong Andy Burnham
    Đảng Lao động cầm quyền của Anh xác nhận chính trị gia kỳ cựu Andy Burnham sẽ là lãnh đạo mới của đảng và là thủ tướng tiếp theo của đất nước. Ảnh: Getty.

    Với việc Công đảng đang chiếm đa số áp đảo tại Quốc hội, ông Burnham, 56 tuổi, dự kiến tiếp quản vị trí Thủ tướng từ ông Keir Starmer tại số 10 phố Downing vào ngày 20/7. Ông Burnham sẽ trở thành Thủ tướng thứ 7 của Anh trong vòng 10 năm. Việc ông lên nắm quyền diễn ra chỉ 4 tuần sau khi trở lại Quốc hội, sau 9 năm vắng bóng.

    Được mệnh danh là “Vua phương Bắc” sau 3 lần liên tiếp đắc cử Thị trưởng Greater Manchester, ông Burnham là ứng cử viên duy nhất trong cuộc đua lãnh đạo Công đảng lần này. Đây là lần thứ 3, ông Burnham tranh cử vị trí đứng đầu Công đảng. Ông từng thất bại vào các năm 2010 và 2015 trước các ông, Ed Miliband và Jeremy Corbyn.

    Các nghị sĩ Công đảng kỳ vọng, ông Burnham sẽ kết nối tốt hơn với công chúng và theo đuổi cách tiếp cận mạnh mẽ hơn trong cải tổ các dịch vụ công cũng như thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.

    Là chính trị gia thuộc cánh “tả ôn hòa”, ông Burnham cam kết đưa quyền lực ra khỏi Quốc hội, tái cấu trúc nền kinh tế theo hướng phục vụ người dân và tạo tăng trưởng đồng đều hơn giữa các khu vực.

    Tuy nhiên, ông Burnham sẽ phải đối mặt với hàng loạt thách thức, trong đó có nền kinh tế tăng trưởng yếu, chi phí vay chính phủ cao và vấn đề người di cư. Giá năng lượng biến động do cuộc chiến Mỹ - Iran và những bất ổn trong quan hệ với Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng có thể gây thêm sức ép cho chính phủ mới.

    Ông Burnham cam kết không tăng các loại thuế chính theo đúng cương lĩnh tranh cử năm 2024 của Công đảng. Tuy nhiên, ông sẽ phải tìm nguồn tài chính khác để bù đắp khoản thiếu hụt 4,7 tỷ bảng Anh trong kế hoạch đầu tư quốc phòng kéo dài 4 năm.

    Cải cách hệ thống phúc lợi cũng được dự báo là một trong những bài toán khó nhất đối với lãnh đạo tiếp theo của nước Anh.

    Baothanhhoa (theo AFP)