• Du học không chỉ là ước mơ của rất nhiều bạn trẻ mà còn là của nhiều bậc phụ huynh. Thế nhưng liệu các bậc phụ huynh đã có được tư duy đúng đắn trong quá trình chuẩn bị cho con mình xuất ngoại?

    “Chuẩn bị về tiền là quan trọng nhất"

    Thông thường, điều các bậc phụ huynh quan tâm nhất khi nghĩ đến việc cho các con đi du học là vấn đề tài chính. 

    Những câu hỏi thường được đặt ra là: Có đủ tiền đóng học phí và tiền ăn ở cho con không? Chứng minh tài chính như thế nào để được cấp visa du học? Trong thời gian đi học có được làm thêm để trang trải tiền sinh hoạt không và làm sao để có việc làm thêm? Ở nước đó học phí và sinh hoạt phí cao hay thấp so với nước khác?

    Không thể phủ nhận tầm quan trọng của tài chính trong câu chuyện du học, song đây không phải là câu hỏi đầu tiên cần đặt ra. 

    Trong bài viết “Gửi các bố mẹ: Không có nước mắm, con vẫn đi du học được!” từ cuốn sách “Du học ký: Vạn dặm có chi?”, tác giả Hiền Nguyễn cho rằng điều phụ huynh cần quan tâm trước tiên là những thông tin về đất nước, tỉnh/bang/thành phố, về ngôi trường mà con mình đăng ký theo học. 

    Ở vùng đất đó môi trường học tập đối với sinh viên quốc tế như thế nào, họ dùng ngôn ngữ gì? Ngành học đó có phải là ngành tốt ở ngôi trường này không? Khi gặp khó khăn trong việc hoà nhập, con mình có thể nhận được hỗ trợ từ cộng đồng sinh viên người Việt tại đó như thế nào, và quan trọng nhất là liệu con mình có phù hợp với một môi trường như vậy hay không? 

    Tác giả Hiền Nguyễn chia sẻ chị từng nhìn thấy một câu hỏi từ một người mẹ trên một diễn đàn Du học Canada: “Các anh chị ơi, con em sắp đi du học ở Ottawa - Canada mà bây giờ em không biết ở đấy người ta nói tiếng gì, liệu con em có theo học được không?”.

    Người mẹ đó quả thật vừa tội nghiệp đến đáng thương, vừa ngơ ngác đến buồn cười. Trong câu hỏi, người mẹ ấy nói rằng “con tôi sắp đi học” có nghĩa là giấy tờ đã xong? Tại sao chọn một nơi (hay nghe ai nói rồi gật đầu đại?) để nộp hồ sơ cho con đi du học, đến ngày sắp đi rồi còn không biết chỗ đó là chỗ nào? Người ta nói tiếng gì, một điều cơ bản như vậy mà không nắm rõ, và không biết làm sao để tự tìm được những thông tin ấy thì hẳn người mẹ này sẽ khó đưa ra lời khuyên cho con mình trong các vấn đề khác lớn hơn. 

    Có lẽ điều duy nhất người mẹ ấy có thể quan tâm là lo đủ tiền cho con đóng học phí và trang trải được sinh hoạt, ăn ở. Như thế thì chưa thể đủ.  

    “Con người ta đi được thì con mình cũng đi được”

    Đây là một quan điểm sai lầm phổ biến khác của các ông bố bà mẹ có điều kiện, mong muốn đưa con ra nước ngoài sớm. Xu hướng cho con đi du học từ khi đang học cấp 3 hoặc sớm hơn ngày càng trở nên phổ biến. Nhiều bậc phụ huynh cho rằng môi trường “Tây” rất thân thiện, an toàn, con lại sinh sống và học tập trong ký túc xá, nên sẽ chẳng thể nào gặp vấn đề gì trở ngại.

    Thế nhưng các bố mẹ này quên mất rằng: Con mình khác với con người ta. Con người ta hoà nhập được không có nghĩa là con mình cũng hoà nhập được. 

    Điều tốt hơn hết phụ huynh nên làm đó là: Đừng bằng được cho con đi du học khi con chưa thật sự sẵn sàng. Đừng mắng mỏ con rằng con quá yếu đuối, con người ta đi hết có sao đâu? Hãy động viên con, cho con thêm động lực, và khuyến khích con cố gắng bởi sống xa nhà một mình không thể tránh khỏi những phút giây buồn bã, đơn độc. 

    Cha mẹ cũng cần đo lường được độ sẵn sàng của con mình để đưa ra quyết định chính xác. Liệu cha mẹ có biết rõ con là người thế nào - mạnh mẽ hay yếu đuối? Hay con mạnh mẽ bên ngoài nhưng thật sự lại mong manh? Ở lớp con có nhiều bạn không? Con có phải người độc lập không hay tất cả mọi thứ là mẹ, là bố? 

    Nếu không trả lời được những câu hỏi này, và chưa hiểu con mình đủ sâu thì tốt hơn hết là cha mẹ đừng bắt ép con mình đi theo lựa chọn của “con người ta".  

    “Nước ngoài phải hơn “nước trong”. Du học thì tương lai sau này chắc chắn thành công, lương cao” 

    Thực tế đã cho thấy có không ít du học sinh trở về nước với tâm trạng khủng hoảng vì áp lực đó từ chính các bậc phụ huynh. Gần đây cộng đồng mạng chia sẻ rất nhiều một trường hợp của anh chàng tốt nghiệp Thạc sĩ tại Anh về, biết 2 ngoại ngữ nhưng mãi vẫn chưa có việc làm, stress đến mức trầm cảm. 

    Thực tế trong xu hướng toàn cầu hoá hiện nay, khoảng cách về kiến thức hay kỹ năng giữa các du học sinh với các bạn học trong nước đã không còn quá khác biệt như trước đây. Ngược lại, du học sinh khi về nước hiện nay thậm chí còn phải trải qua quá trình “tái hoà nhập" với môi trường và phong cách làm việc tại Việt Nam. Tấm bằng nước ngoài trong nhiều trường hợp chỉ giúp cho các em nổi bật hơn trong vòng CV khi đi xin việc, chưa chắc đã giúp các em có được nhiều lợi thế hơn các bạn học trong nước.

    Cha mẹ nên hiểu rằng du học ngày càng trở nên bão hoà, đồng nghĩa với những cơ hội việc làm hấp dẫn, lương cao… không còn là đặc quyền của du học sinh nữa. Điều mà cha mẹ nên định hướng cho con cái mình thu nạp ở nước ngoài không thuần tuý là kiến thức học thuật, mà còn là kỹ năng giải quyết vấn đề, thái độ chuyên nghiệp, cầu thị… - những điều mà các quốc gia phát triển đã có nhiều kinh nghiệm hơn.

    Đi du học được đã không dễ dàng, du học để thật sự có một nền tảng vững về mọi mặt lại càng không dễ. Quá trình này cần rất nhiều nỗ lực, không chỉ của các bạn trẻ mà còn của cả các bậc cha mẹ. 

    Viethome (theo Trí Thức Trẻ)

  • Lương giáo viên, toàn bộ tiết kiệm chỉ có 200 triệu, chị Hảo (Hà Nội) vẫn quyết định cho con đi du học Anh từ bậc phổ thông.

    Vừa cùng con gái trở về sau một trại hè Singapore, chị Nguyễn Phương Hảo, 43 tuổi, mệt bã trong tiết trời nóng của Hà Nội. Nhưng ngay khi bước vào căn chung cư ở quận Cầu Giấy, chị liền thấy nhẹ nhõm. "Mẹ thấy nhà vệ sinh có sạch và thơm không? Nhà con lau sạch rồi, mẹ đi có mát chân không?", Hoàng Long, 19 tuổi - du học sinh Anh đang về nước nghỉ hè - vừa nói vừa chạy đến đỡ đồ cho mẹ.

    Long chuẩn bị lên năm hai, ngành truyền thông và truyền hình tại St Mary Twickenham (Đại học Công giáo La Mã lâu đời nhất ở Anh) sau khi nhận được học bổng 30%. Trước đó, cậu cũng trải qua hai năm phổ thông ở Anh. 

    Chị Hảo và con gái đón Long (trái) về nhà nghỉ hè đầu tháng 6 vừa qua. Ảnh: L.H.

    Năm 2014, chị Hảo - lúc đó là giáo viên tiếng Anh một trường liên cấp ở Hà Nội - ly hôn. Con trai chị sau đó thi vào trường chuyên, còn con gái đạt huy chương vàng toán quốc tế Sasmo khi đang học lớp 3. 

    Lớp 10, Long tâm sự với mẹ: "Tại sao ở nước mình lại có nhiều kỳ thi tới vậy. Con tham khảo chương trình của các nước thì mỗi năm họ chỉ có một kỳ thi". Chị Hảo khuyến khích con muốn được hưởng nền giáo dục đó hãy đặt mục tiêu giành học bổng du học.

    Cơ hội mở ra tháng 5/2016 khi chị Hảo biết có một trường cấp 3 của Anh tổ chức phỏng vấn tại Hà Nội nên cho con tham gia thử. Trước khi con vào phòng thi, người mẹ chỉ dặn: "Mọi câu trả lời của con phải trung thực". Kết quả, Long là một trong vài thí sinh được nhận vào trường trung học DLD College London với mức học bổng 50%.

    Khi đó ba mẹ con chị Hảo đang ở nhà thuê, lương của chị là 13 triệu đồng và khoảng 2 triệu dạy thêm. Toàn bộ tiền tiết kiệm cũng chỉ có 200 triệu đồng. "Ở nước ngoài sinh viên vay tiền đi đại học, ra trường trả nợ. Con đã tìm hiểu kỹ rồi. Sang đó con sẽ đi làm thêm, mỗi tuần 20 giờ cũng đủ lo cho cuộc sống", Hoàng Long hạ quyết tâm.

    Nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt con, chị Hảo tin con làm được, mình cũng làm sẽ làm được. "Thông thường các gia đình hay tính du học theo cả chặng đường dài 5 năm, mỗi năm hết 500-700 triệu, tính ra cần tới 3 tỷ đồng. Nhưng lúc đó mẹ con tôi đã nhìn con đường này theo từng chặng ngắn và vạch kế hoạch rõ từng giai đoạn", chị nói.

    Chị vay bạn bè thêm 200 triệu đồng để có 400 triệu, đủ đóng học phí cho con năm đầu tiên. Một người quen ở Anh cũng nhận sẽ hỗ trợ Long ăn ở, nên về cơ bản năm đầu tiên đã ổn thỏa.

    "Thời đó mẹ tôi phản đối khủng khiếp. Bà bảo đi mua cái nhà mà ở, phải an cư lạc nghiệp đi. Rồi bà nói sẽ phá. Thế nhưng ở với cháu mấy ngày, bà thay đổi thái độ vì nhìn thấy quyết tâm của cháu", chị Hảo kể thêm.

    Hiện chị Hảo là giám đốc một trung tâm du học. Ảnh: Phan Dương.

    Mùa thu năm đó chàng trai 17 tuổi sang Anh. Cuối kỳ một trường báo về, điểm của Long thường được A và B (về cơ bản điểm tốt). Trong những học kỳ sau, cậu cũng luôn duy trì được điểm số. 

    Ngay khi ổn định việc học, chàng trai nhận dạy thêm tiếng Anh cho học sinh, sinh viên từ Việt Nam sang còn yếu với mức lương 15 bảng/giờ, sau đó làm bồi bàn cho thu nhập cao hơn, cũng như tăng giao tiếp với người bản ngữ. Theo quy định tại đây, học sinh phổ thông được làm thêm tối đa 10 giờ/tuần, sinh viên 20 giờ/tuần. Nếu tính ra thu nhập của Long cao gấp đôi của mẹ ở Việt Nam. Từ những năm học sau, cậu tự lo được chi phí sinh hoạt và một phần học phí, còn lại mẹ hỗ trợ. 

    Giai đoạn này chị Hảo cũng có sự thay đổi mạnh mẽ khi nghỉ dạy và chuyển hướng làm về du học. Thu nhập cao hơn, song chị vẫn chưa có ý định mua nhà, mà dành hết để đầu tư cho học hành của hai con trong tương lai. Con gái chị đã giành được học bổng 100% của một trường cấp 2 ở Singapore và người mẹ dự tính một đến hai năm nữa mới cho đi.

    Người mẹ đơn thân bộc bạch, cũng không thể ngờ khi buông ra, con trai chị lại trưởng thành tới vậy. Long đi 2 năm không về và tranh thủ các kỳ nghỉ ở lại làm thêm. "Lần về con tự lo vé và mang theo 700 bảng để gia hạn visa. Lúc đi, trong ví con còn có 20 bảng và nhất quyết không lấy tiền mẹ cho", chị nói.

    Chị Hảo sang thăm con lần 2 tháng 12/2018 nhân chuyến công tác. Một số người bạn từng thấy chị Hảo "liều" cho con đi khi kinh tế chưa vững, nhưng đến nay thấy việc làm của chị là đúng. Ảnh: Hoàng Long.

    Với Lê Nguyễn Hoàng Long, du học không phải màu hồng mà cần sự can trường, kiên định. "Có lúc mình đã hoài nghi con đường này đi có đúng không, nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua và mình lại cố gắng tiến về phía trước. Vì lẽ gì mình phải xa bố mẹ, em gái, xa quê hương để học ở một nơi xa lạ, không phải là vì để có một tương lai tốt hơn sao, nên dù khó khăn đi nữa vẫn quyết tâm đi con đường này", Long nói.

    Thực tế, một bộ phận du học sinh tại Anh như Long vẫn vừa học, vừa làm, tự trang trải học phí cho mình. Diệu Thuỳ (21 tuổi, Cửa Lò, Nghệ An) đang học dự bị trước khi vào một đại học ở Anh. Chương trình học 8 tháng/năm và cô có 4 tháng để làm thêm. "Mình làm fulltime ở tiệm nail, chi phí ăn ở chủ lo, thu nhập được 2.800 bảng/tháng. Bốn tháng đi làm, mình đã lo được học phí", Thuỳ cho biết.

    Thông qua một trung tâm tư vấn, con gái của chị Nguyễn Thu Hồng ở thành phố Hải Phòng đã được nhận vào một trường cấp 3 công lập ở Anh, học phí 180 triệu đồng/năm. "Con sang Anh tháng 9/2018 và ở nhà người quen đi học. Năm nay con chuyển ra ngoài trọ và đi làm thêm để tự lo ăn ở và học phí", chị Nguyễn Thu Hồng, một nhân viên nhà nước, chia sẻ.

    Chị Nguyễn Hồng Xuân, giám đốc một trung tâm tư vấn du học Nhật - Hàn có thâm niên hơn 10 năm ở Hà Nội, một người bạn của chị Phương Hảo, chia sẻ: "Để thành công cần một chút mạo hiểm, song đầu tư vào những đứa trẻ không có chí tiến thủ, nhắm mắt, nhắm mũi không tìm hiểu kỹ lộ trình du học là không nên. Hảo may mắn có con trai rất ngoan. Hảo cũng có những người bạn tốt, trong trường hợp rủi ro có thể nhờ cậy".

    Chị Xuân từng đưa một du học sinh đi Nhật, xuất phát là một sinh viên đại học Hà Nội chơi bời, sa vào đa cấp, bị đuổi học. Chỉ có hai mẹ con và người mẹ đã bán nhà cho con đi du học. "Tôi nhìn thấy quyết tâm sửa sai của cô bé ấy. Quả thật vài năm sau cô ấy khoe đã mua lại được ngôi nhà từng bán và sửa sang lại cho mẹ ở", chị Xuân kể.

    Theo giám đốc một trung tâm du học Mỹ chi nhánh tại Hà Nội, đại đa số các phụ huynh tìm đến trung tâm chị đều có tiềm lực kinh tế. Trường hợp người mẹ thu nhập 13 triệu, tiết kiệm chỉ 200 triệu đồng mà cho con đi du học Anh là vô cùng hiếm.

    "Không phải ai cũng làm được như người mẹ này. Tốt nhất các bậc phụ huynh nên chuẩn bị kỹ về tài chính và kỹ năng cho con em mình trước khi cho ra nước ngoài. Một số trường hợp du học sinh đã gặp rắc rối vì làm thêm trái phép hoặc không cân đối được việc học và làm, dẫn đến bị tụt học bổng, thậm chí không ra được trường", vị này nói.

    * Tên một số nhân vật đã thay đổi

    Viethome (theo VnExpress)